Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 34: Mai Như Tuyết, Tuyết Như Người

“Phu nhân đã ăn tối chưa?”

 

Cả người Yến Tri Hành mang theo hơi lạnh trở về nhà, hỏi người giúp việc đứng bên cạnh.

 

Người giúp việc ngập ngừng đáp: “Mấy hôm nay phu nhân ăn uống không ngon miệng, bữa tối chỉ ăn vài miếng rồi về phòng.”

 

Nghe vậy, Yến Tri Hành thở dài một hơi, đưa áo khoác cho người giúp việc rồi tự mình lên lầu.

 

“Cốc, cốc.”

 

Yến Tri Hành gõ cửa, rồi nhận được một câu trả lời yếu ớt của mẹ: “Vào đi.”

 

Anh ta bước vào, thấy Thẩm Lệ Dung đang ngồi trước cửa sổ, vẻ mặt bà tiều tụy, mái tóc vốn luôn được chải chuốt tinh tế nay lại xõa tung, hiếm khi có chút rối bời.

 

“Mẹ, con nghe nói mấy hôm nay mẹ ăn không ngon miệng… Mẹ vẫn đang nghĩ về chuyện hôm đó à?”

 

Thẩm Lệ Dung cười khổ, những ngón tay thon dài che mặt: “Mấy ngày nay mẹ cứ nhắm mắt là lại thấy cảnh tượng đó — mẹ cứ nghĩ mãi, có phải mẹ không nên chọn An An không, Minh Di đã phải đau lòng đến mức nào mới nói ra câu muốn trả lại mạng này cho mẹ…”

 

Yến Tri Hành chau mày, vỗ vai mẹ: “Lúc đó tình hình phức tạp, mẹ cũng là bất đắc dĩ thôi.”

 

“Không, không phải,” Thẩm Lệ Dung ngẩng mặt lên, vẻ mặt hoảng hốt: “Hình như… mẹ thật sự đã nợ nó quá nhiều.”

 

Thẩm Lệ Dung đã không còn nhớ rõ khung cảnh lần đầu Minh Di về nhà nữa, bà ta chỉ nhớ Yến An rất bất an, sau khi biết Minh Di sắp về thì thường xuyên khóc, khiến bà ta cũng cảm thấy ác cảm với đứa con thất lạc bao năm nay lại tìm về này.

 

Sau khi Minh Di trở về, vì để ý đến cảm xúc của Yến An, bà ta luôn dồn sự chú ý vào Yến An, thường xuyên phớt lờ Minh Di đứng bên cạnh, nhưng bà ta lại quên mất, Minh Di cũng vừa mới về nhà, chính là lúc cần bà ta chăm sóc nhất.

 

Thẩm Lệ Dung cảm thấy đầu mình đau âm ỉ, bà ta day day huyệt thái dương: “Gần đây An An đang làm gì?”

 

Nhắc đến Yến An, tâm trạng Yến Tri Hành có chút phức tạp: “An An đang đóng phim ở đoàn.”


 

Thẩm Lệ Dung chậm rãi thở ra một hơi: “Nó với Lục Dịch Phong thế nào rồi?”

 

Yến Tri Hành im lặng một lúc rồi nói: “Con không biết.”

 

Thẩm Lệ Dung nhíu chặt mày: “Chẳng lẽ nó vẫn chưa định cắt đứt với thằng nhóc nhà họ Lục đó à?”

 

Sắc mặt Yến Tri Hành có chút khó coi: “Là Lục Dịch Phong giúp An An quay lại đoàn phim, nó nói, nó không muốn nợ ân tình của Lục Dịch Phong.”


 

Lồng ngực Thẩm Lệ Dung phập phồng mấy cái, cơn giận lập tức dâng trào: “Nhà họ Yến thiếu thốn của nó cái gì sao! Chỉ là không cho nó đóng một bộ phim thôi mà nó đã bán mình đi rồi! Sao mẹ lại có thể nuôi ra một đứa con không biết tự trọng, tự ái như vậy!”

 

Nghĩ đến cái thói bủn xỉn của nhà họ Minh, Thẩm Lệ Dung cố nhịn rồi lại nhịn, nhưng vẫn không kìm được oán khí: “Rốt cuộc vẫn là giống đồ nhà quê…”

 

Lần này, ngay cả Yến Tri Hành cũng không nói đỡ cho Yến An, vì anh ta cũng thật tâm không tán thành hành vi này của cậu ta.


 

Chỉ là không đóng một bộ phim thôi mà, trước nay An An vẫn luôn ngoan ngoãn nhất, tại sao cậu ta lại thà dùng quyền/sắc/giao/dịch với Lục Dịch Phong chứ không chịu nghe lời người nhà?

 

Giờ thì hay rồi, chuyện này đồn ra ngoài, người trong giới đều đang cười nhạo nhà họ Yến nuôi ra một đứa con như thế.

 

Trước đây, Thẩm Lệ Dung chưa bao giờ cảm thấy miệng lưỡi thế gian đáng sợ, nên dù Minh Di bị antifan chửi rủa trên mạng, bà ta cũng thấy chẳng có gì to tát, rút dây mạng ra là xong chứ gì?


 

Nhưng sau khi chi tiết vụ bắt cóc bị người trong cuộc tiết lộ, Thẩm Lệ Dung rơi vào vòng xoáy của dư luận, bà ta thấy vô số người trên mạng chửi bà ta không biết phân biệt phải trái, chửi bà ta một bát nước không bưng bằng, có lỗi với con ruột… Những lời chửi thậm tệ nhất thậm chí có thể khiến bà ta run tay, tức ngực.

 

Bà ta nghĩ, chỉ cần tắt điện thoại đi là được, là sẽ không thấy những lời chửi rủa đó nữa.

 

Nhưng chẳng có tác dụng gì.


 

Điện thoại tắt rồi, nhưng bà ta vẫn biết rất rõ, trên mạng vẫn có người đang mắng chửi mình.

 

Dù ra khỏi nhà, bà ta cũng vẫn luôn cảm thấy người người bốn phía đều biết mình, đều đang nhìn mình, dù chỉ là một cái liếc mắt tùy tiện của người qua đường, hay những người lạ đang cười nói thì thầm với nhau, Thẩm Lệ Dung đều nghi ngờ bọn họ đang chế giễu mình.

 

Tham gia các buổi xã giao của giới quý phu nhân cũng không được yên, những vị phu nhân đó có chủ đề mới, bây giờ luôn tụm lại với nhau, nghi hoặc hỏi Thẩm Lệ Dung, tại sao trong hai người lại chọn đứa con trai giả, tại sao lại coi con nhà người khác như báu vật.


 

Thẩm Lệ Dung không trả lời được, bà ta thật sự không trả lời được.

 

Ngay cả chính bà ta cũng bắt đầu nghi ngờ lựa chọn của mình, phải rồi, Minh Di mới là con ruột của bà ta, tại sao bà ta lại luôn xa cách với Minh Di như vậy?

 

Lúc này Thẩm Lệ Dung mới có chút hối hận, bà ta ngồi thẫn thờ một lúc, đột nhiên tha thiết muốn bù đắp cho Minh Di điều gì đó, thế là bà ta nói với Yến Tri Hành: “Sắp đến sinh nhật Minh Di rồi phải không, con nói xem, nếu mẹ đến đoàn phim thăm nó, tặng quà cho nó thì thế nào?”


 

Yến Tri Hành nhìn thấy đôi mắt tràn đầy mong đợi của mẹ, chỉ đành nuốt xuống câu hỏi sinh nhật của Yến An nên làm thế nào: “Mẹ chưa bao giờ tổ chức sinh nhật riêng cho Minh Di, nếu biết mẹ đến thăm, Minh Di nhất định sẽ rất vui.”

 

Lúc này Thẩm Lệ Dung mới nở nụ cười có phần nhẹ nhõm, lập tức bắt đầu lật lịch.

 

Minh Di sinh vào tháng Chạp, lúc mùa đông giá rét, thời gian thấm thoắt đã đến tiết trời lạnh nhất.

 

Hôm đó tuyết rơi rất lớn, đạo diễn Kỷ đã xem trước dự báo thời tiết nên trực tiếp đẩy một cảnh võ thuật trong tuyết lên quay sớm, cả đoàn phim bận rộn như con quay.


 

Tuyết lớn như lông ngỗng lả tả rơi, một chiếc xe màu đen lăn bánh qua lớp tuyết mỏng rồi dừng lại.

 

Tạ Vân Hiết xuống xe, khẽ giật dây dắt, chú chó Tiểu Tùng Hùng mặc áo bông đỏ liền nhảy phốc từ trên xe xuống.

 

Vừa nhảy xuống, móng vuốt của Tiểu Tùng Hùng chạm vào lớp tuyết lạnh buốt, nó liền quay đầu định nhảy trở lại xe, lạnh quá! Đông cứng hết cả chân rồi!

 

“Đồ cún đần vô dụng.” Tạ Vân Hiết bất lực thở dài, cam chịu bế cô con gái cưng của Minh Di vào lòng, trở thành thú cưỡi di động cho nó.


 

Tình huống đặc biệt, Tiểu Tùng Hùng miễn cưỡng tạm thời hòa giải với Tạ Vân Hiết, ngoan ngoãn ở trong lòng anh, thỉnh thoảng còn cắn những bông tuyết đùa nghịch, trông ngây thơ vô số tội, không hề có vẻ hung dữ như lúc đuổi theo cắn ống quần người ta nữa.

 

Trợ lý vội vàng cầm ô chạy tới che trên đầu Tạ Vân Hiết, anh xoa đầu Tiểu Tùng Hùng, đang định bước đi thì bỗng nheo mắt nhìn chiếc xe sang đang chạy tới từ xa: “Đó là xe nhà họ Yến?”

 

Trợ lý nhận diện biển số xe, khẳng định: “Vâng, thưa Tạ tổng.”

 

Tạ Vân Hiết mặt không cảm xúc: “Cậu gọi hết vệ sĩ lại đây, chặn bọn họ lại.”

 

Trợ lý tuy không hiểu nhưng mệnh lệnh của sếp là tuyệt đối, anh ta lập tức làm theo.

 

Bên kia, sau khi xe dừng hẳn, Thẩm Lệ Dung xách hộp giữ nhiệt xuống xe. Trong hộp giữ nhiệt có canh gà bà ta tự tay hầm cho Minh Di, Minh Di uống lúc còn nóng hổi chắc chắn sẽ rất dễ chịu.

 

Yến Tri Hành che ô cho bà ta, đưa tay ra nói: “Mẹ, để con cầm giúp cho.”

 

Thẩm Lệ Dung từ chối: “Đi nhanh lên, lát nữa nguội sẽ không ngon.”

 

Yến Tri Hành đành chịu, chỉ có thể làm theo.

 

Nhưng mà, khi bọn họ định rời khỏi bãi đậu xe thì đột nhiên bị một đám người chặn đường.

 

Yến Tri Hành nhìn đám người ăn mặc như vệ sĩ, mày hơi nhíu lại, đột nhiên có dự cảm không lành: “Các người đây là…”

 

Ánh mắt anh ta khẽ chuyển, rồi dừng lại trên người đang thong thả bước tới từ phía xa, đồng tử đột ngột co rút lại.

 

Tạ Vân Hiết… Sao lại là hắn ta!

 

Tạ Vân Hiết mặc một chiếc áo khoác len màu xám khói, kiểu dáng cứng cáp tôn lên vóc dáng cao ráo, tỉ lệ cơ thể cân đối, chỉ thấy anh một tay ôm chó, môi mỏng khẽ mím lại, đôi mắt màu xanh xám lạnh lùng nhìn bọn họ, vô cùng khó chịu.

 

“Ai cho các người đến tìm Minh Di, tôi đã nói rồi, người nhà họ Yến không ai được phép gặp cậu ấy nữa, không nghe thấy à?”

 

Thẩm Lệ Dung nén giận nói: “Hôm nay là sinh nhật Minh Di, tôi đến đưa chút đồ cho nó.”

 

“Chính vì hôm nay là sinh nhật của Minh Di, nên càng không thể để các người phá hỏng tâm trạng của cậu ấy được.” Tạ Vân Hiết lướt mắt qua hộp giữ nhiệt trên tay Thẩm Lệ Dung, khinh thường cười nhạt một tiếng: “Tình cảm muộn màng còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác, Minh Di không cần thứ tình thương rẻ mạt này.”

 

Yến Tri Hành không thể nhịn được nữa, lên tiếng: “Sao anh biết cậu ấy không cần? Anh dựa vào đâu mà quyết định thay cho Minh Di!”

 

Tạ Vân Hiết liếc anh ta một cái, rồi đưa Tiểu Tùng Hùng cho trợ lý bên cạnh bế, sau đó sải bước về phía Yến Tri Hành.

 

Trong tiếng hét thất thanh của Thẩm Lệ Dung, Tạ Vân Hiết vung một cú đấm vào mặt Yến Tri Hành, trực tiếp đánh ngã anh ta xuống đất!

 

“Mày là cái thá gì mà cũng dám chất vấn tao?” Tạ Vân Hiết trừng mắt nhìn Yến Tri Hành đang nằm sấp trên nền tuyết: “Tao nói cho mày biết tao dựa vào đâu, chính là dựa vào việc mày đã tự tay bán em trai mình, dùng cậu ấy để đổi lấy dự án của tao. Nói thật, cả nhà họ Yến chỉ có mày là giả tạo nhất, cầm tiền bán thân của em trai mà còn dám đi khắp nơi giả làm người tốt, lần trước bị đánh chưa đủ à?”

 

Thẩm Lệ Dung thất kinh, lao tới đỡ Yến Tri Hành.

 

“Còn bà nữa, thưa bà Thẩm,” Tạ Vân Hiết lạnh lùng liếc nhìn hai mẹ con trông có vẻ thảm hại, nhếch mép: “Xin lỗi cho tôi nói thẳng, bà sẽ không nghĩ rằng chỉ cần mang cho Minh Di chút đồ ăn, tỏ ra tốt một chút là Minh Di sẽ cảm kích đến rơi nước mắt mà tha thứ cho mọi hành vi trước đây của bà, rồi lập tức không tính toán chuyện cũ mà làm hòa với bà chứ?”

 

Khuôn mặt Thẩm Lệ Dung trắng bệch ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông âm hiểm như La Sát này.

 

“Lúc này mới chạy tới đưa đồ, vậy trước đó làm gì rồi?” Tạ Vân Hiết nheo mắt: “Lúc cậu ấy gọi điện cầu cứu các người, các người đã ở đâu?”

 

Môi Thẩm Lệ Dung khẽ run: “Cầu, cầu cứu… gì cơ?”

 

Giọng Tạ Vân Hiết không nhanh không chậm: “Tối hôm đó, tôi và Minh Di chơi một trò chơi nhỏ, tôi cá với cậu ấy, chỉ cần có một người chịu cứu cậu ấy, tôi có thể thả cậu ấy đi.”

 

“Thế là, cậu ấy gọi cho người anh trai tốt của mình,” Tạ Vân Hiết nhìn Yến Tri Hành mặt mày tái mét: “Tiếc là người anh trai tốt của cậu ấy chỉ mắng cậu ấy gây sự vô cớ, nói rằng vì không đủ ngoan ngoãn với tôi nên mới bị đánh.”

 

“Cậu ấy lại gọi cho mẹ mình.”

 

Tạ Vân Hiết chuyển ánh mắt sang Thẩm Lệ Dung, ánh mắt bà ta đờ đẫn, rõ ràng cũng đã nhớ lại đêm hôm đó.

 

Bà ta nhận được điện thoại của Minh Di, Minh Di bảo bà ta đến nhà họ Tạ đón mình… Sau đó bà ta đã trả lời thế nào?

 

Bà ta nói bà ta phải đi thăm Yến An, bảo cậu tự liên lạc với tài xế ở nhà…

 

“Nhưng mẹ của cậu ấy cũng không cứu cậu ấy.”

 

“Sao trên đời lại có người đáng thương như vậy chứ?” Tạ Vân Hiết thương hại thở dài: “Đáng thương như vậy, chi bằng chết quách đi cho rồi.”

 

Tạ Vân Hiết khẽ cúi xuống, thì thầm bên tai Thẩm Lệ Dung như ác quỷ: “Thế nên tôi đã nhét cậu ấy vào vali, tốt bụng muốn giúp cậu ấy giải thoát, lúc bị nhét vào vali, miệng cậu ấy vẫn còn gọi mẹ…”

 

Thẩm Lệ Dung không thể kìm chế được nữa, trong cổ họng phát ra tiếng kêu gào mơ hồ, từng câu từng chữ đẫm nước mắt và máu, cả người như sắp vỡ vụn: “Tạ Vân Hiết! Tao giết mày! Tao, tao phải báo cảnh sát… Mày là đồ điên, đồ giết người! Tao sẽ khiến mày bị xử bắn!!”

 

“Sao lại gọi là kẻ giết người, tôi có giết người đâu,” Tạ Vân Hiết cười: “Tôi tốt bụng như vậy, thấy cậu ấy đáng thương quá, cuối cùng vẫn cứu cậu ấy mà, bà xem — bộ phim cậu ấy muốn đóng, tôi cho cậu ấy đóng rồi, tình yêu cậu ấy không có được, tôi cho cậu ấy rồi. Bây giờ cậu ấy rất tin tưởng tôi, cũng rất yêu tôi, cậu ấy không cần thứ tình thân rẻ mạt của người khác nữa, mỗi ngày đều sống rất vui vẻ, như vậy không tốt sao?”

 

Thẩm Lệ Dung tức đến không nói nên lời, lồng ngực đau nhói, hốc mắt cũng đỏ hoe.

 

“Cho nên,” Tạ Vân Hiết thu lại nụ cười, lạnh lùng quét mắt qua hộp giữ nhiệt kia: “Mang đồ của các người cút đi cho xa, đừng đến làm bẩn mắt cậu ấy nữa, hiểu chưa?”

 

Nói xong, anh ra hiệu, để vệ sĩ chặn trước mặt nhà họ Yến, còn mình thì bế lại Tiểu Tùng Hùng từ tay trợ lý, thong dong đi về phía đoàn phim của Minh Di.

 

Hệ thống theo dõi toàn bộ màn kịch hay này không khỏi tấm tắc khen ngợi, khả năng diễn vai ác của ký chủ đã đạt đến cảnh giới cao nhất rồi, những lời cay nghiệt cứ thế mà tuôn ra khỏi miệng, đấy, nhìn xem, chẳng phải lại sắp làm một người nữa phát điên rồi sao.

 

Hệ thống thậm chí còn mừng thầm vì số nạn nhân tăng lên, nó đã nói nó bị lừa không phải vì nó ngốc mà, hoàn toàn là do diễn xuất của ký chủ quá tốt!

 

Ký chủ, anh cưng cậu ấy thật đấy.

 

Tạ Vân Hiết bình tĩnh đáp: “Tao thấy cũng bình thường, tình đồng chí thông thường thôi.”

 

Hệ thống hiến kế yêu đương cho anh: Mẹ của Minh Di khó khăn lắm mới tỉnh ngộ, bằng lòng tổ chức sinh nhật riêng cho cậu ấy, anh cứ thế chặn lại, có phải không tốt lắm không?

 

Tạ Vân Hiết hừ lạnh một tiếng: “Bằng lòng tổ chức sinh nhật riêng cho Minh Di thì đã sao, đó là ân huệ gì to tát lắm à? Minh Di bây giờ không có ý định tha thứ cho bà ta, bà ta tự cảm động mà chạy tới đây, đến lúc bị Minh Di từ chối ngoài cửa, lại thế nào cũng sẽ mắng Minh Di không biết điều.”

 

Thà cứ bị anh chặn ngoài cửa, một lần là giải quyết dứt khoát xong.

 

“Hơn nữa đó không phải là tỉnh ngộ.”

 

Anh lạnh lùng nói: “Chỉ là đứa con trai kia đột nhiên không còn ngoan ngoãn nữa, bà ta mới chợt nhớ đến cái tốt của Minh Di, muốn tìm lại cảm giác kiểm soát từ trên người Minh Di mà thôi.”

 

Hệ thống không biết nói gì cho phải: ……Là như vậy sao? Ký chủ, có phải anh nghĩ người ta quá xấu xa rồi không.

 

Tạ Vân Hiết mỉa mai: “Ừ ừ ừ, mi thông minh, mi bị người tốt lừa cho quay mòng mòng.”

 

Hệ thống: ……

 

Đáng ghét!!

 

Tạ Vân Hiết đang đấu khẩu với hệ thống thì Tiểu Tùng Hùng trong lòng bỗng rên ư ử, nhoài người trên cánh tay anh, hưng phấn nhìn về phía xa: “Gâu!”

 

Cuộc đấu khẩu tạm dừng, Tạ Vân Hiết bất giác ngẩng đầu, nhìn theo hướng của Tiểu Tùng Hùng thì thấy tuyết rơi lả tả khắp trời, một bóng người cao ráo đứng trong tuyết, đang từ từ đi về phía anh.

 

Người đến khoác một chiếc áo choàng lông cáo màu trắng, bên trong là lớp áo dài phức tạp xếp chồng lên nhau, thêu đầy hoa văn chìm, lộng lẫy mà không hề có vẻ cồng kềnh, thắt lưng buộc lại vẫn phác họa được vòng eo thon gọn, rắn rỏi.

 

Mái tóc đen dài buông xõa được búi lên một nửa bằng ngọc quan, để lộ khuôn mặt rạng rỡ như bảo châu, bộ lông cáo mềm mại làm nổi bật lên đôi mày rậm và đôi mắt sắc sảo, đẹp đến mức khiến người ta không thể nào quên ngay từ cái nhìn đầu tiên.

 

Tạ Vân Hiết đứng sững tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn đại mỹ nhân thanh lãnh đang đi về phía mình.

 

Lần trước anh đến thăm, đâu có thấy cảnh thế này!

 

Đây là ai? Cậu bé đáng thương xám xịt kia đâu rồi?

 

Mãi đến khi Minh Di đi đến gần, Tạ Vân Hiết mới lơ mơ thốt ra được vài chữ từ cổ họng: “Cậu cậu… tôi…”

 

Tạ Vân Hiết sắp bị vẻ đẹp này làm cho nghẹt thở luôn rồi, anh ở thế giới ABO cũng đã từng trải, nhưng đẹp đến mức này thì anh thật sự chưa từng thấy!

 

Chẳng lẽ là vì có thêm yếu tố tình cảm — vì anh có cảm tình với Minh Di, nên mới là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi sao?!

 

Hơn nữa, cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng hiểu tại sao tên ở nhà của Minh Di lại là “Nhung Nhung” rồi, cái tên này quả thực quá hợp!

 

Chính xác, hình tượng, vô cùng phù hợp, rất có gu!

 

Áo choàng lông cáo mềm mại khoác trên người Minh Di, khiến cả người cậu trông cũng thật mềm mại, khiến người ta nhìn mà ngứa ngáy trong lòng…

 

Tạ Vân Hiết khẽ hít vào một hơi, cố gắng dời ánh mắt khỏi khuôn mặt Minh Di, nhưng hệ thống ngôn ngữ vẫn trong trạng thái hỗn loạn: “Cái đó… sao cậu… tôi… cái này…”

 

Minh Di khoanh tay áo rộng, buồn cười nhìn anh: “Mới bao lâu không gặp, Tạ Vân Hiết, sao anh lại thành nói lắp rồi?”

 

Nhân lúc Tạ Vân Hiết vẫn còn líu lưỡi, hệ thống lập tức mách tội với Minh Di: Hệ thống muốn tố giác ký chủ đánh người bên ngoài, gây rối đoàn phim, tội không thể tha!

 

Minh Di im lặng một lúc rồi chậm rãi hỏi: “Chuyện gì vậy?”

 

Hệ thống lập tức nói ra sự thật, muốn ly gián hai người: Mẹ và anh trai cậu chuẩn bị đến thăm, ai ngờ ký chủ lại chặn bọn họ ở ngoài, còn đánh cả anh rể nữa đó!

 

“Yến Tri Hành lại bị đánh à?” Minh Di khẽ cười: “Trong những ngày bình thường bỗng có thêm một chuyện đại hỷ, thật là sảng khoái.”

 

Cái gì? Như vậy mà cũng không tức giận! Hệ thống suýt nữa hộc máu.

 

Nhưng mà, điều khiến nó hộc máu hơn còn ở phía sau, bởi vì sau khi Minh Di nói câu đó, cậu đã kéo tay Tạ Vân Hiết qua, xem xét kỹ lưỡng: “Lần này không đánh bị thương tay chứ?”

 

Cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng lấy lại được khả năng tổ chức ngôn ngữ của mình, giả vờ thản nhiên: “Không có, chỉ đấm một cái thôi mà.”

 

Minh Di kiểm tra xong, thấy Tạ Vân Hiết không bị thương thì cũng yên tâm, cậu sờ vào đầu ngón tay lạnh ngắt của anh, tự nhiên đút tay Tạ Vân Hiết vào trong ống tay áo rộng của mình: “Tay lạnh thế này, trong tay áo tôi có dán miếng giữ nhiệt, anh có thể cho tay vào sưởi ấm.”

 

Tạ Vân Hiết ngoài miệng thì nói “Thế này không hay lắm đâu”, nhưng cơ thể lại thành thật đút tay vào, đến gần hơn còn có thể ngửi thấy một mùi hương lành lạnh thoang thoảng, hồn Tạ Vân Hiết sắp bay đi mất rồi, đại mỹ nhân thơm tho ngào ngạt như thế này thì ai mà nhịn được không sáp lại gần? Anh cũng không nhịn được mà tiến lại gần hơn.

 

“Gâu, ư…” Tiểu Tùng Hùng bị kẹp giữa hai người họ, có xu hướng bị ép thành bánh quy.

 

Còn hệ thống thì bị show ân ái ngay trước mặt, hoàn toàn suy sụp.

 

…Đôi cẩu nam nam đáng ghét này, sao không lạnh chết các người đi?

 

Minh Di hoàn toàn không để ý đến những người nhà họ Yến bị chặn ở bên ngoài, cậu dẫn Tạ Vân Hiết đang hồn bay phách lạc vào đoàn phim, giải thích: “Tôi còn vài cảnh phải quay, hay là anh vào phòng nghỉ đợi tôi?”

 

Tất nhiên là Tạ Vân Hiết từ chối, ai lại bỏ qua vợ đẹp không ngắm mà chạy vào phòng nghỉ ngồi ghế lạnh? Chẳng lẽ anh còn sợ chút gió lạnh đó sao?

 

Tạ Vân Hiết cứ đứng bên cạnh phim trường, xem toàn bộ quá trình quay phim tiếp theo.

 

Cảnh này quay Ứng Bất Nhiễm múa kiếm trong đêm tuyết, nhìn là biết Minh Di đã từng luyện qua, thân thủ uyển chuyển mà không mất đi sức mạnh.

 

Nhìn một lúc, Tạ Vân Hiết đột nhiên cảm thấy người đang múa kiếm kia có chút xa lạ.

 

Vẻ mặt lạnh lùng, sát khí lạnh lẽo trên khuôn mặt, sự sắc bén trong từng cử chỉ của cậu, đang dần làm mờ đi ấn tượng của Tạ Vân Hiết về cậu trong đầu.

 

Nhìn lâu, dễ sinh ra một loại ảo giác, dường như Minh Di vốn dĩ nên là như vậy.

 

Tạ Vân Hiết lại nhìn vào ống kính của đạo diễn Kỷ, thế giới hiện ra trong màn hình giám sát hoàn toàn khác với thế giới thực, đó là một khung hình có ánh sáng hoàn hảo, bố cục tuyệt vời, trong ống kính của đạo diễn Kỷ, Minh Di tựa như một chiếc lông vũ bay lượn trong đêm tuyết, nhẹ nhàng và xinh đẹp đến thế.

 

“Cắt!”

 

Không biết từ lúc nào, mấy cảnh quay tối nay đã xong, Minh Di lại không kịp để ý đến Tạ Vân Hiết mà trước tiên đến xem màn hình giám sát, thảo luận khung hình với đạo diễn Kỷ.

 

Đạo diễn Kỷ thảo luận với cậu một lúc, rồi bỗng ho nhẹ một tiếng, trong mắt có thêm vài phần ý cười.

 

Trong ánh mắt nghi hoặc của Minh Di, đám đông đột nhiên tản ra, nhân viên công tác đẩy xe bánh sinh nhật tới — trên xe, lại là một chiếc bánh kem lớn ba tầng.

 

Lúc này Minh Di mới chợt nhận ra điều gì đó, kinh ngạc nhìn về phía Tạ Vân Hiết.

 

— Thảo nào hôm nay Tạ Vân Hiết đột nhiên đến thăm cậu, thậm chí cả Thẩm Lệ Dung và Yến Tri Hành cũng đến.

 

Hôm nay, lại là sinh nhật của cậu.

 

Cảm nhận được ánh mắt của Minh Di, Tạ Vân Hiết đi đến bên cạnh cậu, cười nói: “Sinh nhật vui vẻ, Nhung Nhung.”

 

Mũi Minh Di có chút cay cay, nhưng vẫn mỉm cười.

 

Đây có lẽ là sinh nhật tuyệt vời nhất mà cậu từng trải qua.

 

Ước nguyện xong, lại cắt bánh, lần đầu tiên Minh Di đón sinh nhật dưới sự chú ý của nhiều người như vậy, và còn là nhân vật chính duy nhất trong bữa tiệc, nói không vui là không thể nào.

 

Khi ước nguyện trong ánh nến, Minh Di thậm chí còn nghi ngờ đây là một giấc mơ của mình, thực ra cậu đã chết dưới đáy biển, đây chỉ là ảo giác cuối cùng của cậu… nhưng Tạ Vân Hiết bên cạnh và Tiểu Tùng Hùng trong lòng lại chân thực đến vậy, dễ dàng kéo cậu trở về thực tại.

 

Đêm đó, Minh Di nhận được không biết bao nhiêu lời chúc, ngay cả bước chân cũng như đang giẫm trên những đám mây mềm mại.

 

Sau khi tan tiệc, Tiểu Tùng Hùng được trợ lý đưa về trước, Minh Di phải ở lại tẩy trang thay đồ, đợi đến khi cậu và Tạ Vân Hiết cùng nhau trở về, người bên ngoài đã không còn lại bao nhiêu.

 

Tuyết rơi đã nhỏ đi một chút, trên mặt đất đã tích tụ một lớp tuyết, giẫm lên nghe có tiếng lạo xạo.

 

Phim trường có một rừng mai, lúc này đã nở những đóa hồng mai điểm xuyết, ẩn hiện giữa lớp tuyết phủ trên cành cây, đẹp không tả xiết.

 

Minh Di dừng lại một chút bên một cây mai, Tạ Vân Hiết tưởng cậu muốn ngắm hoa, nhưng Minh Di chỉ khẽ gạt cành cây, giũ sạch lớp tuyết trắng trên đó.

 

Anh nhìn khuôn mặt cậu ẩn trong chiếc cổ áo lông trắng, trái tim như bị lông vũ cào qua, lại ngứa ngáy.

 

Rốt cuộc là ai đã nghĩ ra cái tên ở nhà “Nhung Nhung” cho Minh Di vậy.

 

Muốn xoa một cái.

 

Thế là anh đưa tay ra, thật sự xoa một cái lên cổ áo lông trên chiếc áo phao của Minh Di.

 

Minh Di ngước mắt lên, đôi mắt đen trắng rõ ràng nhìn Tạ Vân Hiết, không nói gì.

 

Anh giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, hỏi cậu: “Tối nay vui không?”

 

“Vui.” Minh Di cười nói: “Đây là sinh nhật vui nhất trong ấn tượng của tôi.”

 

Tạ Vân Hiết đút tay lại vào túi: “Sau này sẽ còn vui hơn nữa, cậu sẽ gặp được nhiều người tốt hơn.”

 

Minh Di “ừm” một tiếng, nhìn anh một lúc, ánh mắt khẽ lóe lên, lại bắt đầu ấp úng, muốn nói lại thôi.

 

Tim Tạ Vân Hiết đập mạnh một cái, mơ hồ có một loại dự cảm nào đó.

 

Không khí quá tốt, không khí tốt thế này, dường như rất thích hợp để tỏ tình.

 

Giọng anh bất giác nhỏ đi, chuyển chủ đề: “Vừa rồi cậu gạt cành cây làm gì vậy?”

 

“Vì thích hoa mai, nên không nỡ để chúng chịu lạnh.” Minh Di khẽ cong môi: “Mai tựa tuyết, tuyết như người, đều không vương chút bụi trần.”

 

Tạ Vân Hiết ngơ ngác nhìn cậu, nghe cậu nói ra câu tiếp theo: “Làm tròn lên thì, em cũng thích anh, Tạ Vân Hiết.”


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 34: Mai Như Tuyết, Tuyết Như Người
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...