Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 33: Alpha Không Có Gu Thẩm Mỹ
Nửa tháng sau, qua đánh giá của bác sĩ, Minh Di đã đủ tiêu chuẩn xuất viện và được phép ra viện.
Cậu được trở lại đoàn phim, tiếp tục quay phim.
Tạ Vân Hiết lấy chiếc vòng chân có định vị ra, lại đeo vào cho Minh Di.
Trước đó ở bệnh viện làm kiểm tra không tiện, cộng thêm nhiều người để ý, nên Tạ Vân Hiết đã tháo vòng chân ra. Bây giờ Minh Di phải quay lại đoàn phim, để tránh xảy ra tai nạn bắt cóc lần nữa, việc đeo thiết bị định vị vẫn rất cần thiết.
Minh Di không nói gì, ngồi ở mép giường, gác chân lên đùi Tạ Vân Hiết, mặc cho anh thao tác.
Tạ Vân Hiết nắm lấy bắp chân của Minh Di, vén ống quần vướng víu lên trên, cho đến khi mắt cá chân lộ ra hoàn toàn.
“Cạch” một tiếng, khóa trên vòng chân tự động khóa lại.
Làn da trắng ngần tương phản với kim loại màu đen, trông vô cùng chói mắt. Tạ Vân Hiết nhìn, yết hầu bất giác trượt xuống một cái, anh ngẩng đầu ngước mắt lên nhìn Minh Di.
Cậu yên lặng cụp hàng mi dài xuống, trông có vẻ rất tin tưởng Tạ Vân Hiết. Nhưng hình như cậu đã quên, chiếc vòng chân này chỉ có dấu vân tay của Tạ Vân Hiết mới có thể mở được. Nếu Tạ Vân Hiết nảy sinh ý đồ xấu, cậu sẽ phải đeo thứ này cả đời.
Giống như… đã trở thành vật sở hữu của Tạ Vân Hiết vậy.
Minh Di nhận ra ánh mắt của Tạ Vân Hiết, cậu thu lại tầm nhìn đang đặt trên vòng chân, nghi hoặc hỏi: “Sao vậy?”
“Không sao, đeo xong rồi.” Tạ Vân Hiết hoàn hồn, đè nén một số suy nghĩ không mấy lành mạnh trong lòng, chậm rãi buông mắt cá chân của Minh Di ra. Anh nhìn quanh một vòng, rồi nhặt giày của cậu lên, tự nhiên muốn giúp cậu mang vào.
Tâm trạng Minh Di thật phức tạp, cậu vội vàng ngăn động tác của Tạ Vân Hiết lại: “…Không cần đâu, tôi tự mang được.”
Tạ Vân Hiết đành đưa giày cho Minh Di, để cậu tự mang, vẻ mặt còn có chút thất vọng.
Trong lòng Minh Di thở dài bất lực, Tạ Vân Hiết như vậy đã quá rõ ràng rồi, thật sự rất khó để cậu tìm được bằng chứng cho việc “Tạ Vân Hiết không thích Beta”.
Mỗi khi Minh Di nghi ngờ có phải mình đã nghĩ nhiều không, có lẽ anh chỉ đơn thuần là người tốt, không nỡ thấy bạn bè chịu khổ nên mới chăm sóc cậu như vậy, thì một vài ánh mắt và hành động của Tạ Vân Hiết lại luôn khiến Minh Di khẳng định suy đoán của mình.
Giống như một chú chó thích con người sẽ vẫy đuôi lè lưỡi vậy, không thể nào giấu được.
Minh Di quyết định thử dò xét một chút. Khi cùng Tạ Vân Hiết đi vào lối đi đặc biệt, trong lúc chờ thang máy đi xuống, cậu giả vờ vô tình hỏi: “Mấy hôm trước tôi có thấy một thiết lập của thế giới ABO, gọi là ‘bạn đời định mệnh’, thế giới của anh có cách nói này không?”
Vẻ mặt hoang mang ngơ ngác của Tạ Vân Hiết không giống như đang giả vờ: “Bạn đời định mệnh là gì?”
Minh Di nghiêm túc giải thích cho anh: “Nói đơn giản, là có một cặp Alpha và Omega là bạn đời định mệnh, tin tức tố tương thích 100%. Khi họ gặp nhau, sẽ lập tức cảm nhận được mối liên kết thần kỳ này, sau đó trong mắt sẽ không còn chứa được ai khác nữa.”
“Đây là thiết lập riêng của thế giới nào đó thôi, dù sao thế giới của tôi cũng không có cái này,” Tạ Vân Hiết cạn lời nói: “Định mệnh với không định mệnh gì chứ, làm ra vẻ huyền bí như vậy. Thế thì trước khi gặp được định mệnh đừng yêu đương nữa, cứ thành thật chờ đợi định mệnh giáng xuống đi. Hơn nữa lỡ như đã kết hôn rồi, lại gặp định mệnh thì phải làm sao? Rất dễ nảy sinh vấn đề đúng không?”
Minh Di gật đầu: “Cho nên, thông thường các bộ truyện ABO có thiết lập này đều là truyện truy thê hoả táng tràng.”
“Thiết lập nhìn thì có vẻ vô lý, nhưng thực chất đều là để phục vụ cho mô típ…” Tạ Vân Hiết như có điều suy nghĩ, bỗng nhiên ngộ ra: “Đây chính là nghệ thuật! Nghệ thuật chính là mô típ!”
“…” Ai đang thảo luận nghệ thuật với anh chứ? Minh Di cố gắng kéo chủ đề về đúng hướng: “Vậy chắc phải có thiết lập về độ tương thích tin tức tố chứ, anh có từng gặp Omega nào có độ tương thích đặc biệt cao với anh chưa?”
Tạ Vân Hiết không biết tại sao Minh Di đột nhiên lại tò mò những chuyện này, chỉ nghĩ là gần đây cậu xem tiểu thuyết ABO bị nghiện, nên mới nhất thời hứng khởi muốn phỏng vấn một Alpha thật như anh.
Anh đương nhiên sẵn lòng thỏa mãn nguyện vọng nhỏ này của Minh Di, kiên nhẫn giải thích: “Có gặp rồi, độ tương thích cao nhất là 91.3%, nhưng không thích thì chính là không thích, độ tương thích cao cũng không nói lên được điều gì.”
Minh Di chớp lấy cơ hội, lập tức hỏi: “Vậy anh thích người như thế nào?”
Tạ Vân Hiết ra vẻ suy nghĩ vài giây: “Thích người ngoan ngoãn, biết làm nũng bám người, ngày nào cũng hỏi han ân cần, tốt nhất là hoạt bát vui vẻ một chút, làm việc gì cũng tràn đầy tự tin.”
“…” Minh Di gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Thấy Minh Di nhăn mặt không vui, Tạ Vân Hiết mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, trong lòng hơi ngứa ngáy: “Cậu hiểu gì rồi?”
“Anh thích kiểu Omega như Yến An,” vừa hay cửa thang máy mở ra, Minh Di bước ra khỏi thang máy, lạnh lùng tăng tốc bước chân: “Tạm biệt, Alpha không có gu thẩm mỹ.”
Tạ Vân Hiết: “???”
Anh dở khóc dở cười đuổi theo sau Minh Di: “Tôi có nói tôi thích kiểu người như Yến An đâu, không thể gộp tất cả những người thỏa mãn các tiêu chí đó thành kiểu người như cậu ta được chứ?”
Minh Di hừ nhẹ một tiếng, Tạ Vân Hiết nhân cơ hội níu lấy vạt áo cậu, ghé sát lại ra vẻ bí ẩn: “Nhưng tôi biết cậu thích kiểu gì.”
Minh Di sững người, bước chân chậm lại, giọng nói cũng nhỏ đi: “Anh biết?”
“Chẳng phải rất rõ ràng sao?” Tạ Vân Hiết với vẻ mặt ‘cậu đã bị tôi nhìn thấu hết rồi’, kéo Minh Di đến một góc khuất trong bãi đỗ xe ngầm: “Cậu qua đây, xem tôi đoán có đúng không.”
Chẳng lẽ anh đã nhìn thấu được chút tâm tư nhỏ của cậu, muốn tìm một nơi để nói thẳng với cậu sao?
Minh Di vừa có chút thấp thỏm, lại có chút mong chờ, mang theo tâm trạng căng thẳng, cậu đi theo bước chân của Tạ Vân Hiết đến góc khuất đó.
Nhưng mà, tình tiết trong tưởng tượng không xảy ra, vì Minh Di vừa đến gần góc đó, thậm chí còn chưa kịp hỏi Tạ Vân Hiết câu nào, đã đột nhiên nghe thấy tiếng “ư ử” của một chú chó con.
Cậu đột ngột quay đầu lại, liền thấy chú chó mập mạp lông xù đang được một người dắt, đôi mắt đen như hạt đậu sáng lấp lánh nhìn mình, kích động đến mức dậm chân tại chỗ, đuôi gần như vẫy thành cánh quạt luôn.
“Tiểu Tùng Hùng!” Minh Di vô cùng vui mừng, lập tức ném chuyện vừa rồi ra sau đầu, chạy nhanh qua v**t v* chú chó.
Xa cách nhiều ngày, Tiểu Tùng Hùng vẫn nhiệt tình với Minh Di không đổi, phấn khích lăn lộn trong lòng cậu. Minh Di cũng đáp lại sự nhiệt tình của Tiểu Tùng Hùng, ra sức x** n*n nó, hôn lên khuôn mặt lông lá của nó: “Bé ú bé ú~ Con cũng rất nhớ ta đúng không~”
Tiểu Tùng Hùng l**m tới tấp lên mặt Minh Di, sủa vang.
Trợ lý đưa dây dắt cho Minh Di, thấy Tạ Vân Hiết đi tới, liền tự giác đến ghế lái.
“Lên xe trước đi.” Tạ Vân Hiết rất lịch lãm mở cửa xe cho Minh Di, cậu liền bế Tiểu Tùng Hùng lên xe, tiếp tục v**t v* chú chó. Tạ Vân Hiết vòng sang phía bên kia lên xe, dặn trợ lý phía trước: “Lái xe đi.”
Minh Di ôm Tiểu Tùng Hùng, khó khăn né tránh những cái l**m nhiệt tình của nó: “Sao anh lại mang cả Tiểu Tùng Hùng đến đây?”
Tạ Vân Hiết rút vài tờ giấy đưa cho cậu: “Trước đây đã hứa với cậu sẽ đưa Tiểu Tùng Hùng đến thăm đoàn phim, thế nào, thích bất ngờ này không?” Nhưng khoảng thời gian đó Tiểu Tùng Hùng vừa tiêm vắc-xin xong nên không thể ra ngoài, anh cũng tạm gác lại kế hoạch này luôn.
“Cảm ơn, tôi rất thích.” Minh Di dùng giấy lau mặt, lúc này mới đột nhiên nhận ra, câu “tôi biết cậu thích kiểu gì” mà Tạ Vân Hiết nói lúc nãy — hóa ra là chỉ Tiểu Tùng Hùng.
Minh Di đúng là thích Tiểu Tùng Hùng, nhưng vừa rồi rõ ràng họ đang thảo luận về người, thế vậy mà Tạ Vân Hiết lại đột nhiên dùng Tiểu Tùng Hùng để đánh lạc hướng… có vẻ như đang cố tình chuyển chủ đề.
Tạ Vân Hiết thật sự không hiểu lý do mình đột nhiên hỏi về mẫu người lý tưởng của anh sao?
Minh Di ngờ vực liếc nhìn Tạ Vân Hiết, cậu nhéo tai Tiểu Tùng Hùng, biết rằng mình đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để truy hỏi đến cùng rồi.
Ừm, chuyện này, có lẽ không nên quá vội vàng.
Hơn nữa, cậu sắp phải quay lại đoàn phim, Tạ Vân Hiết cũng không phải ngày nào cũng rảnh để đến thăm, sau này sẽ có một thời gian dài bọn họ không gặp nhau.
Nếu lúc này nói rõ mọi chuyện, bất kể anh có đồng ý hay không, tình hình cũng sẽ trở nên rất khó xử.
Thành công thì là yêu xa, không thành công thì là cắt đứt liên lạc… tóm lại, thời điểm không thích hợp.
Vẫn là đợi đóng xong phim, rảnh rỗi rồi hãy lên kế hoạch kỹ càng…
Minh Di lén liếc mắt nhìn Tạ Vân Hiết một cái, trước khi anh bắt được ánh mắt của cậu, cậu đã giả vờ như không có gì mà dời đi.
Đương nhiên là Tạ Vân Hiết đã nhận ra Minh Di đang lén nhìn mình, mà không chỉ lén nhìn một lần, nhưng cứ nhìn một cái là lại thu ánh mắt về, khiến anh muốn bắt thóp cũng không được.
Anh bị nhìn đến mức trong lòng nóng lên, cơ thể nóng lên, tuyến thể cũng nóng lên… một nơi nào đó cũng nóng lên.
Có chút không ổn, đến cả chân răng cũng bắt đầu ngứa ngáy rồi. Tạ Vân Hiết nghiến chặt răng, thầm nghĩ, rốt cuộc thì Minh Di đang nhìn cái gì vậy? Lén lén lút lút, thật muốn tóm lấy cậu cắn vào mặt, dọa một trận cho đã.
Vừa nảy ra ý nghĩ này, cảm giác ngứa ở chân răng có chút không thể kìm nén được nữa. Tạ Vân Hiết hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại ra, dùng nó để miễn cưỡng phân tán sự chú ý.
Đúng lúc đó, vạt áo anh bị người ta kéo nhẹ một cái, anh nghe thấy Minh Di hỏi với giọng điệu dè dặt: “Bánh kem của tôi đâu?”
“Bánh kem?” Tạ Vân Hiết giả vờ không biết: “Bánh kem gì?”
“Anh còn nói sẽ mang bánh kem cho tôi mà.” Minh Di ôm Tiểu Tùng Hùng, nghiêng đầu nhìn Tạ Vân Hiết: “Tiểu Tùng Hùng đã mang đến rồi, vậy còn bánh kem đâu?”
Tạ Vân Hiết cố gắng chống lại sự đáng yêu giống như mèo con lật bụng này của cậu, cứng miệng nói: “Không có bánh kem, hoàn toàn không nghĩ đến việc mua.”
Minh Di không tin, trực tiếp nhoài người ra mở tủ lạnh trên xe, rồi nhìn chiếc bánh kem hình chú chó nhỏ màu trắng trong tủ lạnh, có chút đắc ý nhìn Tạ Vân Hiết: “Hoàn toàn không nghĩ đến việc mua?”
Tạ Vân Hiết có chút bất lực, anh vốn định xuống xe mới cho Minh Di bất ngờ này, kết quả lại bị cậu đoán trước được trò nhỏ này.
Sự ăn ý vô dụng đã tăng lên.
Anh ho nhẹ một tiếng: “Ở đây lại có một cái bánh kem! Sao lại thế được nhỉ?”
Minh Di mỉm cười không nói gì, yên lặng xem anh diễn, trợ lý ở ghế lái thì nghe mà toát cả mồ hôi, trong gương chiếu hậu phản chiếu đôi mắt có phần kinh hãi của anh ta.
Người đàn ông đang giả giọng diễn xuất khoa trương này thật sự là ông chủ của anh ta sao?!
Dù anh là ai, hãy lập tức ra khỏi người ông chủ ngay lập tức!
Đáng sợ quá!
Trong tiếng lòng kinh hãi của trợ lý, bọn họ đã đến nơi.
Sau hơn nửa tháng, cuối cùng Minh Di cũng quay lại đoàn phim. Cậu xoa đầu Tiểu Tùng Hùng, có chút lưu luyến.
Tạ Vân Hiết nhận lấy dây dắt từ tay cậu, an ủi: “Cậu vào đi, sau này tôi sẽ lại đưa Tiểu Tùng Hùng đến thăm đoàn phim.”
Minh Di “ừm” một tiếng, đứng dậy, nhưng không lập tức rời đi. Cậu nhìn Tạ Vân Hiết, lưỡng lự một lúc. Trái tim anh bị cậu treo lơ lửng, đành phải kiên nhẫn chủ động hỏi Minh Di: “Còn muốn nói gì nữa không?”
Hình như cuối cùng Minh Di cũng đã quyết định, cậu bước tới, đưa tay ôm lấy eo Tạ Vân Hiết, áp mặt vào vai anh, nói: “Nếu bên hệ thống chủ có động tĩnh gì, nhất định phải nói ngay cho tôi biết.”
Suýt chút nữa thì Tạ Vân Hiết đã không thể kiểm soát được biểu cảm của mình, anh cố gắng giữ giọng nói của mình bình tĩnh ổn định hơn: “Được, đến lúc đó nhất định sẽ nói cho cậu.”
May mà Minh Di không ôm lâu, rất nhanh cậu lùi lại, trở về khoảng cách xã giao bình thường.
Tạ Vân Hiết dắt Tiểu Tùng Hùng, vẻ mặt bình tĩnh, như thể không hề bị ảnh hưởng gì bởi cái ôm vừa rồi của Minh Di: “Vậy tôi đi trước, mấy ngày nữa gặp lại.”
Minh Di mỉm cười: “Ừm.”
Cậu đứng tại chỗ, nhìn Tạ Vân Hiết ôm Tiểu Tùng Hùng không muốn rời đi quay lại xe, vẫy tay với mình, rồi ra lệnh cho trợ lý lái xe.
Chiếc xe nhanh chóng đi khuất. Lúc này Minh Di mới đột nhiên nhận ra, từ hôm nay, và nhiều ngày sau nữa, có lẽ cậu sẽ không được gặp Tạ Vân Hiết.
Rõ ràng lúc ở bệnh viện lúc nào cũng ở bên nhau, đột nhiên xa cách, đương nhiên sẽ có cảm giác hụt hẫng, sẽ cảm thấy không quen.
Trợ lý của Minh Di tiến lên, nhìn chiếc bánh kem trong tay cậu: “Thầy Yến, cái bánh này có cần tôi cầm giúp không?”
Minh Di thu lại ánh mắt: “Không cần, lát nữa tôi sẽ ăn.”
Cậu về khách sạn trước một chuyến, sắp xếp lại đồ đạc mang theo lần này, rồi ngồi trước bàn, ăn từng miếng từng miếng hết chiếc bánh kem hình chú chó kia.
Muỗng xúc lớp kem bên ngoài, bên trong là cốt bánh có nhân, từng lớp từng lớp, mang lại hương vị thật phong phú.
Minh Di cảm thấy Tạ Vân Hiết giống như chiếc bánh này, lớp ngoài là kem, trông rất ngọt ngào, nhưng một khi bạn đào sâu vào bên trong, có lẽ sẽ phát hiện ra nhiều lớp nhân với nhiều hương vị khác nhau.
Minh Di phải thừa nhận, tuy Tạ Vân Hiết trông thẳng thắn dễ nói chuyện, đôi lúc còn có sự bốc đồng và vô tư giống Husky, nhưng thực chất, có lẽ Tạ Vân Hiết cao tay hơn cậu nhiều.
Chỉ vài ba câu nói đã phá vỡ được bầu không khí mập mờ, chuyển dời sự chú ý của cậu, so với Tạ Vân Hiết, cậu vẫn còn quá non nớt.
Minh Di buồn bực xúc thêm một muỗng bánh nữa đưa vào miệng, quyết định tạm thời không suy nghĩ đến những vấn đề đó nữa. Dù sao Tạ Vân Hiết cũng không giống như không thích cậu, nên tạm thời không hiểu được anh đang nghĩ gì cũng không sao, cậu vẫn còn cơ hội.
Việc có nặng có nhẹ, có trước có sau, việc cấp bách nhất hiện tại là phải nghiêm túc quay xong bộ phim này.
*
Trợ lý Đoạn lái xe, hai tay có chút run rẩy.
Anh ta cảm thấy mình đã biết quá nhiều, sắp bị sếp thủ tiêu rồi.
Nguyên nhân không gì khác, từ lúc sếp lên xe, không khí trong xe bỗng trở nên vô cùng ngột ngạt, ngay cả Tiểu Tùng Hùng cũng trốn vào một góc không dám hó hé, huống chi là một người có sự tồn tại mạnh mẽ hơn như mình…
Trợ lý Đoạn lén nhìn qua gương chiếu hậu, liền thấy mắt sếp hơi đỏ lên, vẻ mặt vô cùng u ám, lộ ra vẻ bồn chồn không kìm nén được.
Trợ lý Đoạn, người rất quen thuộc với sếp, hiểu rằng đây là biểu hiện của việc sếp đang không vui. Thường thì khi sếp lộ ra vẻ mặt này, sẽ có người gặp xui xẻo.
Nhưng lần này là vì sao? Vừa nãy trên xe vẫn còn tốt đẹp mà?
Lẽ nào là vì Minh Di đột nhiên ôm sếp? Chạm phải vảy ngược của sếp?
Trợ lý Đoạn cẩn thận hỏi: “Tạ tổng, ngài về công ty, hay là?”
“Về nhà.” Tạ Vân Hiết nhắm mắt lại, nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén cảm giác nóng rực bốc lên từ tuyến thể.
Hệ thống đo nồng độ tin tức tố của anh, chậc chậc khen ngợi: Ký chủ, anh đúng là một bậc thầy nhẫn nhịn tuyệt thế, có sức chịu đựng này, anh làm gì cũng sẽ thành công.
Tạ Vân Hiết không để ý đến hệ thống, nhưng nó lại càng hăng hái, mê hoặc anh: Thực ra anh không cần phải nhịn đâu, chắc chắn Minh Di cũng thích anh, anh muốn cắn cậu ấy, cậu ấy chắc chắn sẽ không từ chối đâu…
“Chính vì cậu ấy sẽ không từ chối, nên tao càng không nên đến gần cậu ấy,” Tạ Vân Hiết mở mắt ra, mí mắt đỏ lên, nhìn vô cùng nguy hiểm, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ bình tĩnh: “Tao là Alpha, Alpha đều là động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***. Nếu tao mất kiểm soát, cậu ấy nhất định sẽ bị tao làm tổn thương.”
Tạ Vân Hiết đã mất rất nhiều thời gian mới giúp Minh Di thoát khỏi ám ảnh bị kẻ cặn bã quấy rối. Anh không hy vọng Minh Di lại nhìn thấy bóng dáng của kẻ cặn bã trên người mình, nhớ lại bất kỳ khoảnh khắc sợ hãi nào.
Ồ? Kẻ pha chế độc dược chết người mà cũng có trái tim sao?
Hệ thống đột nhiên nghĩ ra một kế hoạch khả thi để chia rẽ cặp đôi bug này!
Chỉ cần Tạ Vân Hiết bộc lộ bản tính Alpha đáng sợ trước mặt Minh Di, dọa Minh Di chạy mất, cặp đôi bug này chẳng phải sẽ tự nhiên tan rã sao!
Đây gọi là kế ly gián!
Nghĩ đến đây, hệ thống càng ra sức mê hoặc Tạ Vân Hiết: Sao có thể chứ, tôi tin vào khả năng kiềm chế của anh, anh nhất định sẽ không làm tổn thương Minh Di đâu. Anh cứ từ bỏ kháng cự, nhanh chóng đầu hàng, ở bên Minh Di đi! Chân thành chúc phúc cho hai người, yêu thương từ hệ thống~
Trán Tạ Vân Hiết nổi gân xanh: “Cút.”
Về đến nhà, anh lập tức lấy nước đá từ tủ lạnh ra, chườm mạnh lên tuyến thể.
Nhiệt độ của tuyến thể được làm dịu đi rất nhiều, nhưng cảm giác khó chịu trong cơ thể lại mãi không tan đi. Tạ Vân Hiết ngã phịch xuống sofa, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kiểm soát được mà lấy từ trong túi quần áo mang về, những bộ đồ cuối cùng mà Minh Di thay ra ở bệnh viện, đặt lên mũi.
Không có mùi tin tức tố, nhưng đối với Tạ Vân Hiết lại vô cùng hấp dẫn.
Anh nhớ lại cái ôm của Minh Di, nhớ lại dáng vẻ tin cậy mà cậu vô tình thể hiện với mình, ác ý trong lòng cuộn trào, Tạ Vân Hiết hung hăng cắn lấy chiếc áo trong miệng, tưởng tượng rằng mình đã cắn vào gáy của Minh Di, hung hăng phá hủy sự tin tưởng của chú cừu non này.
Chắc chắn là Minh Di không biết, Tạ Vân Hiết đã dùng bao nhiêu sức tự chủ mới có thể nhịn được việc không lôi cậu về xe.
Sao Minh Di còn dám đến ôm anh? Sao còn dám đến trêu chọc anh?
Anh đã nói với Minh Di rồi, anh rất xấu, anh không phải người tốt, anh có đủ thủ đoạn và tâm địa xấu xa.
Chỉ làm bạn thôi không tốt sao?
Đã xem nhiều truyện ABO như vậy, chẳng lẽ còn không hiểu Alpha là sinh vật gì sao?
Tạ Vân Hiết thật sự muốn dạy dỗ Minh Di một trận, để Minh Di dùng chính kinh nghiệm của mình mà hiểu ra đạo lý này.
Anh dùng miếng vải đó bịt chặt mũi mình lại, cho đến khi sắp ngạt thở mới buông tay ra trong vô lực.
Thật sự sắp điên rồi.
Tạ Vân Hiết thở hắt ra một hơi, ác ý nghĩ thầm: Tốt nhất là Minh Di đừng nghĩ đến việc sau khi đóng xong phim lại quay về tỏ tình với anh, nếu không anh nhất định sẽ…
Tạ Vân Hiết l**m chiếc răng đang ngứa ngáy, trong đôi mắt màu xanh xám lóe lên vẻ hung tợn.
Hy vọng Minh Di chỉ là nhất thời bốc đồng.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
