Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 32: Thế Giới ABO
Bị hệ thống quậy một trận như thế, ngoài mặt Minh Di không thể hiện gì, kéo quần lên vẫn ra vẻ ung dung bình thản. Nhưng thực chất, cậu xấu hổ đến mức toàn thân nóng ran, cả người cứ như bị đặt trên lò lửa thiêu, mãi một lúc sau khi quay về giường bệnh vẫn chưa hoàn hồn.
Thế nhưng Tạ Vân Hiết lại không chịu bỏ qua chủ đề này, cứ lải nhải bên tai Minh Di, cố gắng thanh minh cho bản thân, gột rửa đi cái tiếng xấu mà hệ thống đã đổ lên đầu anh.
Minh Di bị anh nói đến toát cả mồ hôi, không nhìn thì thôi, cậu cũng có nói gì đâu, thật sự không cần phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại như vậy mà.
Tạ Vân Hiết cứ nhắc, Minh Di lại nhớ đến cảnh anh giúp cậu c** q**n. Cậu đâu phải khúc gỗ, bị nhắc đi nhắc lại chuyện xấu hổ thế này, rất khó để thực sự giữ được lòng dạ tĩnh như nước.
Bị nói đến mức không chịu nổi nữa, Minh Di đột nhiên đưa tay không cắm kim truyền ra, bóp miệng Tạ Vân Hiết lại, nghiêm mặt nói: “Được rồi, đủ rồi đó.”
Tạ Vân Hiết bị sự nghiêm túc của Minh Di lây nhiễm, đôi mắt màu xanh xám ngây ra nhìn cậu… tràn ngập vẻ phong tình khôn ngoan của giống chó Husky.
Minh Di nằm trên giường bệnh, hơi nghiêng đầu, nheo mắt nhìn anh: “Kể cả anh có nhìn thật, tôi cũng không giận anh đâu, hơn nữa tôi biết, đó đều là do hệ thống khiêu khích.”
Hệ thống: Đó~ đều~ là~ do~ hệ thống~ khiêu~ khích~
Minh Di lơ đi giọng điệu châm chọc của hệ thống, nhìn chằm chằm Tạ Vân Hiết một lúc, sau khi buông tay ra thì không nhịn được hỏi: “Có ai từng nói mắt của anh giống chó Husky không?”
Tạ Vân Hiết biết điều không tiếp tục chủ đề trước đó nữa, ngoan ngoãn trả lời: “Sau lưng thì có nói, nhưng không mấy ai dám nói trước mặt tôi.”
Thấy Minh Di tò mò, Tạ Vân Hiết liền nói thêm vài câu: “Cha ruột của tôi là một Alpha người nước ngoài, mẹ ruột tôi gặp ông ta khi đang du học. Đáng tiếc, Alpha đó là một kẻ cặn bã, biết bà mang thai thì liền biến mất không một dấu vết.”
“Chắc là bà ấy không nỡ bỏ tôi nên đã sinh tôi ra. Trùng hợp thay, phu nhân nhà họ Tạ cũng sinh con cùng ngày với bà, y tá lại vô tình làm nhầm hai đứa trẻ.”
“Càng trùng hợp hơn là, gia chủ nhà họ Tạ có mắt xanh, tôi cũng có một đôi mắt xanh, nên bọn họ không lập tức nghi ngờ huyết thống của tôi.” Tạ Vân Hiết chống cằm: “Nhưng mắt xanh thì cũng có mắt xanh này mắt xanh nọ, giữa những đôi mắt xanh luôn có sự khác biệt tinh tế. Nếu nói mắt xanh của nhà họ Tạ giống sói, thì tôi lại giống Husky, trông không được thông minh cho lắm, hồi nhỏ cũng bị người ta bàn tán không ít.”
Giọng Minh Di vì sốt nên hơi khàn: “Anh có đánh lại không?”
“Sao cậu biết tôi đánh lại?” Tạ Vân Hiết rất ngạc nhiên, rõ ràng anh đã cố tình giữ hình tượng lịch lãm trước mặt Minh Di, tại sao lại để lại ấn tượng bạo lực như vậy trong lòng cậu thế?
Minh Di: “Ừm… Husky vốn dĩ khá năng động, đặc biệt là Husky nhỏ.”
Tạ Vân Hiết: “…” Năng động là cách nói uyển chuyển thôi đúng không, thực ra điều cậu ấy muốn nói là “tăng động”, “dư thừa năng lượng”, “gặp người lạ là phát rồ” đúng không?
Tạ Vân Hiết ho nhẹ một tiếng: “Có đánh, nhưng chỉ đánh một lần. Sau đó tôi nghĩ, thế này không ổn, không thể lần nào cũng đánh nhau được, mệt lắm? Thế là tôi nghĩ, hay là giải quyết vấn đề từ gốc rễ luôn.”
Ánh mắt Minh Di lộ rõ vẻ thắc mắc.
“Chính là cầm một cái gương, ngày nào cũng luyện ánh mắt ấy mà.” Tạ Vân Hiết làm mẫu cho cậu xem: “Cậu xem, đây là sự sắc bén của loài sói! Đây là sự hung tợn khát máu! Đây là sự khinh miệt từ trên cao nhìn xuống!”
“Thế nào, có phải khí chất của công tử nhà giàu lập tức toát ra không?”
Minh Di: “…”
Cậu đưa tay che trán, bị Tạ Vân Hiết chọc cho bật cười, thậm chí còn cười đến ngứa cả họng, ho mãi không ngừng.
Tạ Vân Hiết rót một cốc nước cho Minh Di, buồn bực nói: “Có buồn cười đến thế không? Đời là một vở kịch mà, tất cả đều dựa vào diễn xuất. Không diễn vẻ cao quý lạnh lùng một chút thì không làm ăn được trên thương trường đâu.”
Minh Di uống nước để dịu cảm giác ngứa họng, cậu cong môi nói: “Tạ Vân Hiết, nếu anh đi đóng phim, chắc chắn cũng sẽ kiếm được rất nhiều tiền.”
Tạ Vân Hiết cười khẽ: “Còn phải nói sao? Người tài như tôi, ở đâu cũng có thể tỏa sáng.”
Nói chuyện một lúc, mí mắt Minh Di ngày càng nặng trĩu, chẳng mấy chốc đã không chống lại được cơn buồn ngủ mà thiếp đi. Tạ Vân Hiết đưa tay sờ lên vầng trán nóng hổi của cậu, cảm thấy thật lo lắng.
Minh Di sốt liên miên suốt cả một đêm, đến ngày hôm sau mới hạ sốt.
Cậu cử động nhẹ trên giường bệnh, vẫn cảm thấy hơi buồn chán. Sau khi đứng ngẩn người một lúc trước cửa sổ sát đất, Minh Di đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Hệ thống từng nói, trong trường hợp cơ duyên xảo hợp, hai thế giới thậm chí có thể “quan sát” lẫn nhau. Nếu Tạ Vân Hiết có thể “quan sát” thế giới của «Sủng Ái Vô Hạn», vậy thì cậu có thể “quan sát” thế giới của Tạ Vân Hiết không?
Nghĩ đến đây, tim Minh Di bất giác đập nhanh hơn một chút. Cậu ngồi xuống mép giường, lấy điện thoại ra, có phần căng thẳng gõ các từ khóa “Tạ Vân Hiết, ABO, thiếu gia thật giả” vào thanh tìm kiếm.
Minh Di thừa nhận, cậu bắt đầu không thỏa mãn với những mẩu chuyện nhỏ lẻ rời rạc từ miệng Tạ Vân Hiết nữa, mà muốn tìm hiểu thêm mọi thứ về anh.
Quá khứ của Tạ Vân Hiết, những trải nghiệm trước đây của anh, tất cả những thứ đó đều khiến Minh Di tò mò.
Minh Di thầm nghĩ, nếu tìm được cuốn tiểu thuyết mà Tạ Vân Hiết đang ở, có lẽ cậu có thể gian lận để biết được mùi tin tức tố của anh.
Cậu chăm chú nhìn vào trang web đang chuyển hướng, hy vọng có thể dựa vào dữ liệu lớn để tìm thấy mục tiêu của mình.
Nhưng đáng tiếc là, những mục tiểu thuyết hiện ra đều không phải thứ Minh Di muốn. Chúng đúng là đều có chủ đề ABO, nhưng không có nhân vật phụ nào tên là Tạ Vân Hiết cả.
Minh Di tìm nửa ngày không có kết quả, đành phải tạm chấp nhận nhấn vào một tác phẩm văn học ABO.
Thế giới quan của ABO chắc cũng tương tự nhau, Minh Di định tìm hiểu trước về thế giới đó.
Nhưng mà… càng xem, tình tiết dần dần tiến triển có chút không ổn.
Minh Di cứng đờ người nhìn những nội dung tr*n tr** đó, như thể một cánh cửa dẫn đến thế giới mới vừa được mở ra.
Nào là khoang sinh sản… nào là thắt nút… nào là cưỡng chế đánh dấu … sao cậu lại có chút không hiểu được nhỉ?
Đây là lần đầu tiên Minh Di nhìn thấy loại tình tiết kỳ diệu này, thiết lập ABO xấu xa đã tác động mạnh đến tinh thần cậu, khiến cậu mơ màng, nhưng lại không nhịn được mà xem tiếp.
Lúc Tạ Vân Hiết bước vào, liền thấy Minh Di mặt hơi ửng hồng nhìn điện thoại, trông có vẻ mất tập trung, không khỏi nhíu mày: “Lại sốt rồi à?”
Nói rồi, anh tiến lên định sờ trán Minh Di để kiểm tra nhiệt độ, không ngờ lần này Minh Di đột nhiên rụt người lại, tránh khỏi tay anh.
Tạ Vân Hiết không ngờ sẽ bị né tránh, sững người lại.
“Tôi không sốt,” Minh Di liếc Tạ Vân Hiết một cái, lén điều chỉnh độ sáng màn hình xuống thấp hơn: “Bây giờ khỏe lắm.”
Tạ Vân Hiết ngờ vực hỏi: “Vậy sao mặt cậu lại đỏ?”
Thực ra là vì xấu hổ bởi những tình tiết vô liêm sỉ kia… nhưng Minh Di chắc chắn không thể thừa nhận, chỉ lấy tay quạt quạt mặt để che giấu: “Hệ thống sưởi ấm trong phòng bệnh bật cao quá, nóng lắm.”
Nhưng mà, ngay giây sau, hệ thống đột nhiên phát ra tiếng rất to: Cậu ta đỏ mặt là vì cậu ta lén đọc truyện người lớn ABO! Người lén đọc truyện người lớn không phải là bé ngoan đâu nhé! Bảo vệ sức khỏe thể chất và tinh thần, bắt đầu từ việc không đọc truyện người lớn! Không thể nào không thể nào, không lẽ thật sự có người xem Alpha và Omega kết hợp mà mặt đỏ tim đập sao? Hãy chú ý, người thanh niên bên cạnh bạn đang đọc truyện người lớn ABO tên là Tiểu Minh, lúc này cậu ta đã tải mười tám bộ truyện người lớn ABO, chính là để cùng Alpha bên cạnh mình trải qua một đêm xuân…
Minh Di: “…”
Tạ Vân Hiết: “…”
Thấy hệ thống như bị nhiễm virus, càng nói càng hăng, càng nói càng vô lý, Minh Di vội vàng ngắt lời: “Tôi chỉ muốn tìm hiểu một chút về thế giới của anh, tôi không có ý…”
Minh Di có chút khó nói: “Không có ý… làm chuyện đó.”
Tạ Vân Hiết vốn không thấy có gì, nhưng dáng vẻ vô cùng ngại ngùng của Minh Di lại khiến anh cũng cảm thấy hơi nóng lên. Con người anh chính là như vậy, trong tình huống bình thường có thể rất lịch lãm, nhưng nếu bị anh tóm được điểm yếu, anh sẽ rất khó kiềm chế được thú vui xấu xa là trêu chọc đối phương.
“Không có ý làm chuyện nào?” Tạ Vân Hiết cố tình nói: “Tôi là một Alpha đứng đắn, nghe không hiểu.”
“…”
May mà hệ thống bây giờ hoàn toàn tấn công không phân biệt đối tượng, nghe Tạ Vân Hiết nói vậy, liền lên tiếng vạch trần: Thôi đi anh, là ai về nhà lén ngửi quần áo Minh Di thay ra, còn không cho dì giúp việc giặt, khăng khăng đòi tự tay giặt? Không ai không hiểu bằng anh đâu!
“?” Nụ cười trên mặt Tạ Vân Hiết sụp đổ, đối diện với ánh mắt âm u của Minh Di, anh giải thích một cách khô khốc: “Tôi thật sự không ngửi…”
Minh Di nắm được trọng điểm: “Vậy anh có giặt tay?”
Ánh mắt Tạ Vân Hiết lảng đi, không lên tiếng… xem ra phần lớn là thật rồi.
Minh Di nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Sau này chúng ta đừng ai tin lời hệ thống nữa, được không?”
Tạ Vân Hiết lập tức hùa theo: “Phải thế chứ! Không phải đồng loại, lòng dạ ắt sẽ khác!”
Hệ thống cười lạnh: Ha hả, tôi tự nguyện trở thành một phần trong trò chơi của các người, các người nên cảm ơn tôi.
Minh Di và Tạ Vân Hiết đồng thanh hét lên: “Mi im đi!”
Hệ thống không nói nữa, nhưng không khí đã hoàn toàn trở nên kỳ quặc.
Minh Di thầm nghĩ, tại sao Tạ Vân Hiết lại phải giặt tay quần áo cậu thay ra? Anh ấy thật sự… đã ngửi sao?
Tạ Vân Hiết thì nghĩ, tại sao Minh Di lại đột nhiên hứng thú với tiểu thuyết ABO, chẳng lẽ là để hiểu rõ hơn về anh sao?
Hai người suy nghĩ về những thắc mắc của riêng mình, lặng lẽ ngước mắt lên, ánh mắt vừa chạm vào nhau liền như bị điện giật mà nhanh chóng dời đi.
Nhịp tim trở nên rất kỳ lạ, Minh Di sờ lên ngực mình, không chắc đây có phải là một loại tín hiệu nào đó không.
Bởi vì cậu đột nhiên phát hiện, kể cả Tạ Vân Hiết có thật sự lén ngửi quần áo của cậu, cậu cũng không cảm thấy ghê tởm.
Thực ra nghĩ lại thì, nếu là trước đây, cậu cũng hoàn toàn không thể chấp nhận được có người giúp mình c** q**n, nhìn mình đi vệ sinh.
Vì vậy Minh Di nghĩ… có lẽ cậu đã có chút thích Tạ Vân Hiết rồi.
Nhưng cậu cảm thấy, mình vẫn phải lý trí một chút, không thể vì người khác đối tốt với mình mà mù quáng sa vào.
Biết đâu, đó chỉ là ảo giác do cái gọi là “hiệu ứng cầu treo” tạo ra thì sao?
Hơn nữa Minh Di cũng nhớ Tạ Vân Hiết từng nói, anh không có cảm giác với Beta, chỉ thích Omega.
Nghĩ đến đây, trong lòng Minh Di có hơi chua xót. Cậu ngay cả tin tức tố của Tạ Vân Hiết cũng không ngửi được, Tạ Vân Hiết làm bạn với cậu thì không vấn đề gì, nhưng nếu làm bạn đời, cậu chắc chắn không thể đáp ứng được yêu cầu về tin tức tố của anh.
Tạ Vân Hiết phát hiện tâm trạng của Minh Di đột nhiên sa sút, anh cảm thấy có chút kỳ lạ, hỏi: “Sao vậy?”
Minh Di ngước mắt lên cười: “Không có gì, chỉ là có hơi muốn quay lại đóng phim rồi.”
Có lẽ đợi đến khi đóng xong phim, cậu sẽ có thể nghĩ thông suốt, rốt cuộc mình có tình cảm gì với Tạ Vân Hiết.
Đến lúc đó, nếu cậu vẫn có tâm trạng như lúc này… thì cậu sẽ thử thổ lộ lòng mình với Tạ Vân Hiết.
Biết đâu Tạ Vân Hiết cũng vừa hay thích Beta thì sao?
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
