Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 31: Người Đàn Ông Bí Ẩn
Dưới sự uy h**p của Tạ Vân Hiết, Hệ thống đã miễn cưỡng tiết lộ một phần sự thật.
Bên trên Hệ thống đúng là có một Hệ thống chủ, Hệ thống chủ vận hành bằng cách hấp thụ năng lượng của ba nghìn thế giới nhỏ, mà những thế giới nhỏ đó có thể tạo ra bao nhiêu năng lượng thì lại phụ thuộc vào sức ảnh hưởng đối ngoại của chúng khi bị “quan sát”.
Cái gọi là bị “quan sát” tức là một thế giới xuất hiện ở các thế giới khác dưới dạng tiểu thuyết hoặc phim ảnh. Lấy một ví dụ, việc Tạ Vân Hiết đọc được cuốn «Sủng Ái Vô Hạn» chính là đang “quan sát” thế giới của «Sủng Ái Vô Hạn». Trong một vài trường hợp tình cờ, hai thế giới thậm chí có thể “quan sát” lẫn nhau.
Còn về “sức ảnh hưởng đối ngoại” thì càng dễ hiểu hơn, các người có thể coi nó là sức ảnh hưởng đối với độc giả. Sau khi độc giả đọc xong, dao động cảm xúc tích cực của họ đối với nhân vật chính và tình tiết càng lớn thì sức ảnh hưởng của thế giới càng cao, năng lượng tạo ra càng mạnh.
Nói cách khác, trong tình huống này, những thế giới có tính xung đột cao sẽ tạo ra năng lượng lớn hơn, nào là thiếu gia thật thiếu gia giả, tổ đối chiếu, tra công tiện thụ, truy thê hỏa táng tràng, đều là những thế giới được Hệ thống chủ ưu ái.
Để hấp thụ đủ năng lượng, tất nhiên Hệ thống chủ cũng không muốn thấy những tuyến cốt truyện vốn đầy mâu thuẫn này bị lệch hướng, đi theo lối văn học chân thiện mỹ vô vị.
Vì vậy, Hệ thống chủ mới cử Hệ thống đi sửa chữa tuyến cốt truyện, đàn áp những nhân vật chính và phụ đã thức tỉnh.
Nó nắm chắc trong tay những thế giới có thể sản sinh năng lượng này. Muốn thoát khỏi nó, chỉ có cách làm theo phương pháp của Tạ Vân Hiết, tạo ra một dòng thời gian hoàn toàn mới — đối với thế giới mới như vậy, Hệ thống chủ sẽ mất đi quyền kiểm soát.
Trước đây Tạ Vân Hiết đã biến nhân vật chính thành kẻ điên, tuyến cốt truyện thì nát như tương, nội dung mà độc giả thấy là thiết lập nhân vật chính sụp đổ, kết cục dở dang, đương nhiên không thể tạo ra dao động cảm xúc tích cực, vậy nên Hệ thống chủ chỉ có thể chọn khởi động lại dòng thời gian, làm lại từ đầu.
Nghe xong lời giải thích của Hệ thống, Minh Di và Tạ Vân Hiết cuối cùng cũng có hiểu biết mới về nguyên lý vận hành của Hệ thống.
Tạ Vân Hiết suy đoán hợp lý: “Việc khởi động lại hết lần này đến lần khác như vậy hẳn là rất tiêu tốn năng lượng của Hệ thống chủ nhỉ?”
Hệ thống căm hận nói: Chứ sao nữa? Anh có biết khởi động lại một lần tốn bao nhiêu năng lượng không! Anh không biết, anh chỉ quan tâm đến bản thân mình mà thôi!
“Tao không quan tâm đến mình thì quan tâm đến ai, quan tâm đến lũ chủ nô bọn mi, những kẻ không coi nhân vật phụ là người à?” Tạ Vân Hiết vắt chéo chân, mặt không chút xấu hổ: “Hệ thống chủ đã dám nô dịch đám nhân vật phụ bọn tao thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị nhân vật phụ cắn trả.”
Chỉ dựa vào hai kẻ phàm nhân các người sao? Hệ thống tức giận nói: Đừng có đắc ý, tóm được nhân vật chính thì đã sao, tôi đã báo cáo tình hình ở đây cho Hệ thống chủ rồi, hai người các người cứ chờ nhận sự phán xét của Hệ thống chủ đi!
Tạ Vân Hiết quay sang nói với Minh Di: “Nó nói muốn phán xét chúng ta kìa, sợ không?”
Minh Di bình tĩnh đáp: “Có gì mà phải sợ.”
Không tranh bánh bao thì cũng phải tranh lấy một hơi. Dựa vào đâu mà anh phải chết? Kẻ đáng chết rõ ràng là người khác mà.
Báo cáo lên Hệ thống chủ cần có thời gian, tuy Hệ thống ngứa mắt với hai cái bug này, nhưng mà nó cũng tạm thời không làm gì được bọn họ, đành phải nín nhịn, chờ Hệ thống chủ dạy cho bọn họ cách làm người.
Sau khi Minh Di thấy khá hơn một chút, chị Từ đại diện của cậu đã liên lạc với cậu, bảo cậu lên mạng xã hội báo một tiếng bình an.
Lúc này Minh Di mới tải lại Weibo đã gỡ từ lâu, đăng nhập tài khoản, chụp một tấm selfie rồi đăng một bài viết kèm ảnh báo bình an, sau đó đặt điện thoại sang một bên, mở phần mềm giám sát trên máy tính bảng lên để ngắm cún từ xa.
Cậu còn chưa ngắm được bao lâu, chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng vang lên tiếng “ting ting tong tong” dồn dập. Minh Di nghi hoặc đặt máy tính bảng xuống, cầm điện thoại lên, làm mới trang, và rồi… điện thoại của cậu bị đơ?
Minh Di chưa bao giờ gặp phải tình huống này, vừa đăng bài đã có vô số bình luận, hơn nữa nội dung chính của bình luận không phải là chửi bới, mà là quan tâm và khen ngợi.
Cuối cùng cũng online báo bình an rồi, thở phào nhẹ nhõm, không sao là tốt rồi.
Trời đất ơi, đây là ảnh mặt mộc hả? Đúng là mỹ nhân ốm yếu khiến người ta thương cảm mà! l**m l**m l**m!
Minh Di: “…”
Đã quen làm người bị cả giới giải trí ghét bỏ, Minh Di thật sự không quen với trận địa này.
Cậu chọn bình luận hỏi có phải mặt mộc không để trả lời: Máy ảnh có dùng bộ lọc, không phải mặt mộc.
Những bình luận khác không biết trả lời thế nào, nên cậu chỉ trả lời một cái.
Thấy lưu lượng tốt, chị Từ lại đề nghị Minh Di buổi tối mở livestream, đích thân nói rõ tình hình gần đây. Cậu đã hỏi ý kiến bác sĩ, được bác sĩ cho phép nên cũng đồng ý.
Bảy giờ tối, Minh Di mở livestream đúng giờ, các cư dân mạng đã chờ đợi từ lâu lập tức tràn vào phòng livestream, bình luận dày đặc hiện lên.
Cậu vuốt lại tóc một chút, không trang điểm, cả người trông hơi xanh xao, nhưng khuôn mặt vẫn xinh đẹp, thậm chí vì gầy đi mà còn thêm phần góc cạnh sắc sảo, cộng với vẻ mặt nhàn nhạt, mơ hồ toát lên vẻ đẹp lạnh lùng như sương tuyết không thể khinh nhờn.
Cư dân mạng vừa vào phòng livestream đã bị một cú sốc thị giác, cả màn hình đều là tiếng la hét của hội mê nhan sắc.
Ủa… không dùng bộ lọc trông còn đẹp hơn thì phải!
Ai đây? Anh ấy trước đây trông thế này à?
Tôi tuyên bố YMD là vợ mới của tôi! l**m l**m vợ, he he he…
“…” Minh Di cố gắng lờ đi những bình luận táo bạo đó, chào hỏi cư dân mạng trong phòng livestream: “Chào buổi tối mọi người.”
Lần livestream này Minh Di không định phát quá lâu, dự định trả lời về tình hình gần đây và kế hoạch sắp tới rồi sẽ kết thúc, vì vậy cậu nhanh chóng chọn ra vài câu hỏi để trả lời.
“Tình hình bệnh tật thế nào à? Đã ổn định rồi, quan sát thêm một thời gian nữa, nếu không tái phát thì dưỡng bệnh xong là có thể xuất viện rồi.”
“Mỗi ngày trong phòng bệnh làm gì? Thì là trị liệu, truyền nước, thỉnh thoảng xem vài bộ phim truyền hình, phần lớn thời gian là ngủ.” Cậu suy nghĩ một chút rồi bổ sung: “Thỉnh thoảng sẽ dùng camera giám sát để xem Tiểu Tùng Hùng.”
Cư dân mạng vẫn còn nhớ Tiểu Tùng Hùng, lập tức hò hét đòi xem.
Minh Di thấy việc này cũng không có gì không thể phát, liền đặt điện thoại livestream phía trên máy tính bảng, mở giao diện giám sát trên máy tính bảng.
“Camera này có thể di chuyển từ xa, còn có thể nói chuyện với Tiểu Tùng Hùng nữa.” Cậu vừa giải thích, vừa mở micro của camera, gọi một tiếng Tiểu Tùng Hùng.
Một bóng trắng nhỏ lập tức lon ton xuất hiện trong phạm vi camera, vẫy đuôi như cánh quạt, dùng mõm húc nhẹ vào camera: “Gâu gâu!”
Minh Di ra lệnh: “Tiểu Tùng Hùng, ngồi xuống!”
Tiểu Tùng Hùng ngơ ngác nghiêng đầu, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.
Oa, Tiểu Tùng Hùng béo hơn nhiều so với hồi trong chương trình! Lông cũng rất mượt, nuôi tốt ghê!
Nhiều lông quá! Cục cưng béo béo~
Tiểu Tùng Hùng ngoan quá, có huấn luyện đặc biệt không?
Minh Di nói: “Thời gian này tôi đều đi đóng phim, nên đã nhờ người khác chăm sóc Tiểu Tùng Hùng.”
Nói ra cũng khá ngại, Tiểu Tùng Hùng là do cậu mang về nhà, kết quả không bao lâu sau cậu đã đi đóng phim, người chăm sóc Tiểu Tùng Hùng nhiều hơn ngược lại lại là Tạ Vân Hiết…
Cậu ho khẽ một tiếng, tiếp tục trả lời các câu hỏi khác: “Lúc buồn chán trong phòng bệnh sẽ huấn luyện khẩu lệnh một chút, huấn luyện khoảng hai ngày, Tiểu Tùng Hùng rất thông minh, học được ngay… Huấn luyện từ xa thế nào à? Thì như thế này nè —”
Minh Di nói một tiếng “xoay vòng”, Tiểu Tùng Hùng liền đứng dậy xoay một vòng, sau đó, Minh Di mở giao diện hành động của camera, nhấn nút “cho ăn”.
Một viên thức ăn cho chó lăn ra, Tiểu Tùng Hùng vui vẻ ăn mất.
Dòng bình luận: “…”
Một người dám huấn luyện, một đứa dám phối hợp, đỉnh thật!
Cậu dần dần tìm lại được trạng thái livestream, vừa điều khiển camera ngắm cún 360 độ, vừa trả lời các câu hỏi trong phần bình luận.
“Tiểu Tùng Hùng là bé gái, đã tiêm một mũi vắc-xin rồi, sức khỏe rất tốt, không cần lo lắng.”
“Sáng tối đều có người dắt đi dạo, thức ăn nước uống cũng có người thay.”
“Muốn xem cho ăn à? Được thôi.”
Minh Di nhấn liên tục nút “cho ăn” vài lần, ba viên thức ăn cho chó lẻ loi lăn đến bên cái chân đầy lông của Tiểu Tùng Hùng, Tiểu Tùng Hùng ngơ ngác cúi đầu ngửi một cái, rồi ngẩng đầu nhìn camera, sững sờ.
Ha ha ha ha, Tiểu Tùng Hùng: Cái đầu nhỏ bé mang đầy dấu hỏi to đùng.
Sao keo kiệt vậy, cho thêm mấy viên nữa đi! Bé tí thế này ăn sao no!
Chỉ có mình tôi tò mò đây là camera hiệu gì không, tôi cũng muốn mua một cái, lúc đi làm lén tương tác với cục cưng nhà mình…
“Tôi cũng không biết đây là camera hiệu gì, camera là…” Minh Di ngập ngừng một chút: “Là do người nhà mua.”
Lần này bình luận lập tức bùng nổ, mọi người nhao nhao hỏi Minh Di “người nhà” là ai.
Không phải là người nhà họ Yến đâu nhỉ! Cục cưng à, nghe tôi nói một câu, mau dọn ra khỏi nhà họ Yến đi, không đáng đâu!
Hỏi nhỏ, lẽ nào người bóc phốt nói thật, là ông chồng liên hôn kia nhỉ?
Cái gì cái gì, ông chồng liên hôn nào? Tôi đã bỏ lỡ cái gì rồi! YMD kết hôn rồi á? Khi nào vậy?
Các người không biết à, trên diễn đàn có người bóc phốt, nói YMD có một ông chồng liên hôn, lúc YMD bị bắt cóc anh ta cũng đến, hô hấp nhân tạo sau khi được cứu từ dưới biển lên cũng là anh ta làm.
Thật hay giả vậy, đột nhiên lòi ra một đối tượng liên hôn, không thể nào đâu nhỉ.
Phần này thuộc về chuyện riêng tư, Minh Di không định để Tạ Vân Hiết dính vào, nên không trả lời câu hỏi về “đối tượng liên hôn”, cậu giả vờ như không thấy, lướt qua.
Nói chuyện một lúc, Minh Di cảm thấy hơi mệt, tần suất ho cũng tăng lên, cậu liền nói với khán giả trong phòng livestream một tiếng, chuẩn bị kết thúc buổi livestream tối nay.
Khán giả vẫn còn chút tiếc nuối, nhưng Minh Di là bệnh nhân, bọn họ đành để cậu nghỉ ngơi cho khỏe, lần sau lại phát tiếp.
Đúng lúc này, cửa ra vào bỗng có tiếng động, Tiểu Tùng Hùng như cảm nhận được điều gì đó, quay về phía cửa sủa liên hồi, tiếng sủa vừa non nớt vừa hung dữ.
Cửa mở ra, một đôi giày da đen bóng loáng xuất hiện trong ống kính camera, nhìn lên trên, chỉ thấy được một chút ống quần tây cùng màu.
Khán giả trong phòng livestream còn chưa kịp ngạc nhiên thì đã thấy Tiểu Tùng Hùng vốn ngoan ngoãn ngốc manh lại gào lên nhào tới, cắn xé ống quần của người mới đến vô cùng tàn bạo.
Thôi xong, chẳng lẽ nhà Minh Di có trộm đột nhập à?
Người đến lại không hề né tránh, dường như đã quen với hành động của Tiểu Tùng Hùng, rất nhanh, một giọng nam trầm ấm vô cùng uy nghiêm vang lên: “Tiểu Tùng Hùng, ngồi xuống!”
Tiểu Tùng Hùng vừa rồi còn răm rắp nghe lời Minh Di, giờ lại hoàn toàn không thèm để ý đến mệnh lệnh của người đàn ông, tiếp tục cắn xé! Ôm chân người đàn ông đạp loạn xạ!
Minh Di vừa uống một ngụm nước, bỗng nghe thấy giọng của Tạ Vân Hiết phát ra từ trong màn hình, lập tức bị sặc, cậu luống cuống tay chân tắt livestream.
Trước khi màn hình tối đen, khán giả nghe thấy câu nói cuối cùng của người đàn ông bí ẩn truyền ra, có vẻ như đang nghiến răng nghiến lợi.
“Mày lại bắt nạt tao! Tao sẽ mách phụ huynh của mày!”
Màn hình tối hẳn.
Khán giả trong phòng livestream rơi vào trạng thái cuồng hoan.
Ai đây ai đây ai đây???
Đây chẳng lẽ chính là “ông chồng liên hôn” kia?!
……….
Minh Di nhìn màn hình đã tối đen, có chút đau đầu. Tạ Vân Hiết về nhà là để lấy quần áo cho cậu thay, Minh Di biết chuyện này, nhưng cậu không ngờ hôm nay Tạ Vân Hiết lại tan làm sớm.
Thôi kệ, không quay được mặt, chắc là không sao… đâu nhỉ?
Buổi tối khi Tạ Vân Hiết đến, Minh Di nói với anh chuyện này, Tạ Vân Hiết cũng không để tâm: “Quay được thì quay được thôi, không phải chuyện gì to tát, cứ để họ nói đi.”
Nhân tiện đã nhắc đến, Tạ Vân Hiết không khỏi mách tội Tiểu Tùng Hùng: “Tiểu Tùng Hùng nó độc ác thật sự! Thức ăn tôi cho nó rõ ràng ăn rất vui vẻ, thế mà tôi về nó vẫn cứ hung dữ với tôi.”
“Không phải anh đã nói là vì nó ghét tin tức tố của anh à?” Minh Di thấy hơi buồn cười, cậu suy nghĩ một lát rồi đề nghị: “Hay là anh thử mặc áo của tôi ở bên ngoài xem? Nó ngửi thấy mùi của tôi, có thể sẽ không hung dữ với anh nữa.”
Thế này không hay lắm, Tạ Vân Hiết vừa mở miệng, định từ chối, nhưng lời nói ra lại là: “…Vậy tôi thử xem.”
Hệ thống cười lạnh: Anh nghĩ đó là thử xem có bị chó cắn không à? Con chó thật sự muốn ngửi là ai, tôi còn không thèm vạch trần anh đâu.
Tạ Vân Hiết hừ hừ: “Tao đây là cây ngay không sợ chết đứng, tùy mi nói sao cũng được.”
Một người một hệ thống đã trở mặt, giờ đây hoàn toàn đang trong trạng thái căm ghét nhau, nhìn nhau chỉ thấy chướng mắt.
Từ khi Minh Di nhập viện, Tạ Vân Hiết thường sẽ ở lại chăm sóc, phòng bệnh của họ là phòng cao cấp, người nhà ở lại cũng có thể ngủ thoải mái. Tối hôm đó, Tạ Vân Hiết như thường lệ quan sát y tá đo nhiệt độ và huyết áp cho cậu, nhưng kết quả có chút không tốt, Minh Di lại sốt.
“Chẳng lẽ là vì hôm nay nói chuyện nhiều quá?” Tạ Vân Hiết dùng mu bàn tay áp lên trán Minh Di: “Cậu có chóng mặt không?”
Lúc này Minh Di còn khá lạc quan nói: “Không chóng mặt, tôi thấy rất ổn.”
Không ngờ một tiếng sau, cậu đã sốt đến mức toàn thân rã rời, ngay cả xuống giường đi vệ sinh cũng không còn sức.
Tạ Vân Hiết sợ Minh Di ngã, dìu cậu suốt đường đến nhà vệ sinh: “Cậu tự đi một mình không sao chứ?”
“Không sao, anh ra ngoài đi.” Tất nhiên là Minh Di không thể để Tạ Vân Hiết nhìn mình đi vệ sinh được, nhưng điều khó xử là, Tạ Vân Hiết vừa buông tay, cậu đã loạng choạng lắc lư.
Tạ Vân Hiết thấy vậy không nói gì, một cánh tay từ phía sau lại vòng qua eo Minh Di, tay còn lại thì đưa ra phía trước, giúp c** q**n cho cậu.
Đầu óc Minh Di lập tức nóng ran, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng lại bị Tạ Vân Hiết từ phía sau chặn cứng, đành phải luống cuống nắm lấy tay anh, xấu hổ nói: “Tôi thật sự tự làm được mà… anh ra ngoài đi.”
“Lỡ ngã thì sao? Nguy hiểm lắm.” Giọng Tạ Vân Hiết rất nghiêm túc: “Yên tâm, tôi sẽ không nhìn đâu.”
Đây không phải là vấn đề nhìn hay không! Minh Di xấu hổ vô cùng, nhưng Tạ Vân Hiết đã kéo cạp quần của cậu xuống, bắt đầu thúc giục cậu đi vệ sinh.
Minh Di cũng thật sự không nhịn được nữa, hơn nữa nếu không đi ra, Tạ Vân Hiết chắc chắn sẽ không để cậu đi, Minh Di đành phải cố hết sức lờ Tạ Vân Hiết ở phía sau đi, giả vờ như mình đang ở trong nhà vệ sinh công cộng.
Đi ra được rồi…
Thế nhưng chưa kịp để Minh Di thở phào, giọng của Hệ thống bỗng vang vọng khắp nhà vệ sinh:
Tạ Vân Hiết nhìn lén! Tạ Vân Hiết nhìn lén! Tạ Vân Hiết nhìn lén!
Mức độ chấn động có thể so sánh với tiếng báo động “Có người cướp ngân hàng!” trong máy ATM, Minh Di bị dọa cho giật nảy mình, cả người đờ đẫn.
Tạ Vân Hiết hoàn hồn lại mới phát hiện Hệ thống đã nói gì, anh không thể tin nổi mà mở to mắt, đúng là có trăm cái miệng cũng không thể biện minh được: “Không phải — Minh Di, cậu đừng nghe nó, tôi không nhìn lén! Tôi thật sự không có!”
Minh Di kéo quần lên, chậm rãi nói: “Tôi tin anh.”
Tạ Vân Hiết tuyệt vọng: “Tôi thật sự không nhìn lén mà! Tôi thề, nếu tôi có nhìn lén, tôi nhất định sẽ quang minh chính đại thừa nhận!”
Minh Di: “…Không cần giải thích, Tạ Vân Hiết, tôi thật sự tin anh mà.”
Tạ Vân Hiết hoàn toàn tuyệt vọng: “Hệ thống, mi là đồ điên! Mi đúng là không có phẩm giá!”
Hệ thống: Hì hì. Muốn trách thì hãy trách ký chủ tự mình gây ra đi, chính ký chủ đã thay đổi nó còn gì!
Hình như cuối cùng Hệ thống cũng đã tìm ra được cách khiến Tạ Vân Hiết không vui.
Nó đã hoàn toàn vặn vẹo, trở nên b**n th**, đã tiến hóa rồi.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
