Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 30: Trao Đổi Tình Báo
“Tít— tít—”
Tiếng máy móc phát ra dần trở nên rõ ràng, mí mắt Minh Di run rẩy, một vầng sáng trắng mờ ảo tràn vào tầm mắt cậu.
“Tỉnh rồi à?”
Gương mặt mờ ảo trước mắt dần trở nên rõ nét, Minh Di chậm rãi chớp mắt, cuối cùng tầm nhìn cũng hoàn toàn tập trung, nhìn rõ đôi mắt sâu thẳm màu xanh xám kia.
Thấy cậu tỉnh lại, trong đôi mắt ấy ánh lên ý cười rõ nét: “Cậu là người đẹp ngủ trong rừng à? Ngủ một giấc lâu như vậy.”
Nhãn cầu Minh Di khẽ động, nhìn rõ bài trí xung quanh, rõ ràng là cậu đang ở trong bệnh viện.
Ký ức trước khi hôn mê dần hiện rõ, Minh Di nhìn lên trần nhà trắng toát, trong lòng dâng lên cảm giác khó tin như đang ở trong mơ.
Không ngờ cậu lại thật sự… sống sót?
Hay đây là ảo giác sau khi cậu đã chết?
Tạ Vân Hiết đã rướn người đến nhấn chuông ở đầu giường, cùng với động tác đứng dậy của anh, Minh Di cảm thấy tay mình bị kéo theo, lúc này cậu mới nhận ra Tạ Vân Hiết vẫn luôn nắm tay mình.
Tay Tạ Vân Hiết rất ấm, bao trọn những ngón tay của cậu trong lòng bàn tay, mang theo một loại sức mạnh khiến người ta an lòng.
Tạ Vân Hiết nhấn chuông xong, thấy Minh Di cứ nhìn mình mãi, không nhịn được bèn dùng tay vuốt lọn tóc trên trán cậu qua, hạ giọng nói: “Nhìn gì thế, ngốc rồi à? Còn nhớ chuyện gì đã xảy ra trước đó không?”
Minh Di gật đầu.
Tạ Vân Hiết vui mừng nói: “Còn nhớ là tốt rồi, đuối nước có thể gây tổn thương não, tôi còn sợ cậu biến thành đồ ngốc đấy.”
Minh Di nhìn chằm chằm vào đôi môi đang mấp máy của Tạ Vân Hiết, tên Husky này đang nói gì vậy, nghe không hiểu.
Bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra thêm cho Minh Di, cậu nghe không hiểu những danh từ đó, chỉ biết rằng bây giờ mình bị nhiễm trùng phổi, có vẻ hơi nghiêm trọng.
Tạ Vân Hiết tiễn bác sĩ đi, rồi ghé vào bên giường nói với Minh Di: “Nghe thấy cả rồi chứ, bây giờ cậu đang bị bệnh, đừng nghĩ nhiều đến những chuyện khác, cứ yên tâm dưỡng bệnh đi đã.”
Minh Di muốn phát ra âm thanh nhưng cổ họng rất đau, cậu đành từ bỏ ý định nói chuyện, chỉ chớp mắt với Tạ Vân Hiết.
Minh Di vốn định hỏi Tạ Vân Hiết làm thế nào để qua mặt được Hệ thống mà cứu cậu từ dưới biển lên, nhưng thấy Tạ Vân Hiết không sao, Minh Di liền biết, hẳn là Tạ Vân Hiết có cách đối phó với Hệ thống.
Nhưng cách để khống chế Hệ thống đó liệu có hiệu quả mãi không?
Dù sao Tạ Vân Hiết cũng đang bị hệ thống khống chế, Minh Di lo lắng hệ thống phản ứng lại được sẽ trừng phạt Tạ Vân Hiết. Cậu khó khăn vận dụng trí óc, muốn tìm cách bảo vệ Tạ Vân Hiết khỏi tay Hệ thống.
Thứ mà Hệ thống quan tâm nhất là tuyến cốt truyện, tuy không biết tại sao nó lại quan tâm đến vậy, nhưng chỉ cần bắt đầu từ phương diện này, chắc là được…
Minh Di há miệng, hơi thở phả ra ngưng tụ thành một lớp sương trắng trên mặt nạ dưỡng khí. Tạ Vân Hiết thấy Minh Di nóng lòng muốn nói điều gì đó, liền vội vàng an ủi: “Bây giờ cậu không nói được, đợi sức khỏe tốt hơn một chút rồi nói.”
Minh Di nhẹ nhàng bóp vào lòng bàn tay Tạ Vân Hiết, thể hiện quyết tâm của mình.
Tạ Vân Hiết đành lấy điện thoại ra, để cậu gõ chữ.
Minh Di cử động ngón tay, khó khăn gõ từng chữ một:
“Đừng động đến anh ấy, nếu không, tôi sẽ g**t ch*t Yến An.”
Hệ thống đã để tâm đến tuyến cốt truyện như vậy, nếu nhân vật chính là Yến An mà chết, chắc chắn cốt truyện không thể hoàn thành được, vì vậy Minh Di có thể khẳng định rằng, dùng Yến An để uy h**p Hệ thống là có hiệu quả nhất.
Nhìn thấy dòng chữ Minh Di khó khăn gõ ra, trong mắt Tạ Vân Hiết lóe lên vẻ kinh ngạc, anh không ngờ rằng Minh Di vừa tỉnh lại, việc đầu tiên là lo lắng anh sẽ bị Hệ thống ra tay độc ác, bèn uy h**p Hệ thống… Đây là thiên thần nhỏ nào vậy?!
Hệ thống thấy câu này thì tức đến muốn hộc máu, đôi cẩu nam nam này, rõ ràng không hề trao đổi một lời nào trước mặt nó, vậy mà thủ đoạn uy h**p lại giống hệt như nhau! Rốt cuộc là làm thế nào vậy hả?!
Tạ Vân Hiết được Minh Di quan tâm ngay khi vừa tỉnh lại, trong lòng vui sướng vô cùng, anh nhẹ nhàng giải thích với Minh Di: “Không sao đâu, tôi đã tiêm cho Yến An một mũi thuốc độc, cần phải tiêm thuốc giải định kỳ mới sống được, bây giờ Hệ thống không dám động đến tôi đâu.”
Nghe đến đây, Minh Di mới yên tâm.
Nhưng mà, vấn đề mới lại đến, Tạ Vân Hiết điều chế thuốc độc khi nào?
Tạ Vân Hiết nhìn ra thắc mắc của Minh Di, thẳng thắn thừa nhận: “Haha, chính là hai ống thuốc ức chế mà tôi điều chế đó, tôi lừa Hệ thống thôi, đó thực ra là bí phương độc môn của tôi, là kiệt tác thiên tài của tôi ở thế giới trước đấy!”
Hệ thống: “…” Mịa nó, nhà bào chế chất độc tuyệt mệnh à! Ký chủ rác rưởi, anh có nghe thấy lời nguyền rủa của tôi chưa?!
Minh Di: “…” Cũng lừa được cả cậu, cậu còn tưởng đó thật sự là thuốc ức chế…
Husky gian ác quả nhiên danh bất hư truyền.
Tạ Vân Hiết đã trở mặt với Hệ thống, bây giờ còn chẳng thèm diễn nữa, anh nói với Minh Di ngay trước mặt Hệ thống: “Được rồi, vậy chúng ta giao kèo nhé, nếu tôi chết, cậu xử Yến An, nếu cậu chết, tôi xử Yến An. Dù sao chúng ta không sống tốt thì nhân vật chính cũng đừng hòng sống yên.”
Hệ thống: “…Đờ mờ anh.”
Nó chịu thua rồi, nó phục rồi. Hắc Bạch song sát gì đây!! Thế giới này còn có thiên lý nữa hay không!
Bây giờ trong lòng hệ thống chỉ có hối hận, rất hối hận.
Trước đây nó bị điên rồi hay sao mà lại ghép hai cái bug này lại với nhau vậy? Bây giờ hai bug đột nhiên liên thủ, nó dốc toàn lực cũng không thắng nổi, lẽ nào thật sự phải thua trong tay bọn họ sao?
Hệ thống hoàn toàn tự kỷ, tê liệt nhìn hai cái bug thân mật nắm tay nhau nói chuyện, còn nó thì một mình hoài nghi về cuộc đời hệ thống.
——-
Sau khi biết Tạ Vân Hiết sẽ không sao, cuối cùng Minh Di cũng yên lòng, yên tâm dưỡng bệnh dưới sự chăm sóc của anh.
Trong thời gian đó, đạo diễn Kỷ và các diễn viên từng đóng chung với Minh Di trong đoàn phim cũng đã đến thăm cậu một lần, bảo cậu cứ yên tâm dưỡng bệnh, không cần lo lắng về tiến độ quay phim của đoàn.
Minh Di có chút áy náy, dù sao cũng vì một mình cậu mà làm chậm trễ tiến độ quay phim của cả đoàn, đối với đoàn phim mà nói, cũng xem như là tai bay vạ gió.
Nhưng bây giờ có vội cũng vô ích, việc cậu có thể làm là mau chóng dưỡng cho khỏi bệnh.
Ngày nào Tạ Vân Hiết cũng đến phòng bệnh thăm Minh Di, có lúc còn mang cả công việc đến bệnh viện xử lý. Minh Di cũng không đuổi anh về công ty, thực ra cậu cũng không muốn ở một mình trong phòng bệnh.
Người đến thăm mang theo giỏ trái cây, Tạ Vân Hiết chọn một quả táo từ trong giỏ, dùng dao nhỏ gọt vỏ thành vòng tròn.
Minh Di nghe tiếng gọt vỏ, mắt sáng lên quay đầu lại, nhìn chằm chằm quả táo trong tay Tạ Vân Hiết không chớp mắt, đồ ăn cho bệnh nhân trong bệnh viện quá nhạt nhẽo, cậu rất muốn đổi khẩu vị.
Minh Di tưởng quả táo trong tay Tạ Vân Hiết là gọt cho mình, vì vậy đã sớm ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn, chỉ chờ anh gọt xong táo rồi đặt vào tay mình.
Tạ Vân Hiết thấy hành động nhỏ của Minh Di, cảm thấy có chút buồn cười, anh gọt xong vỏ, cắt một miếng nhỏ, rồi đưa miếng táo đó vào miệng mình dưới ánh mắt mong đợi của cậu: “Ừm, giòn và ngọt ghê.”
Minh Di: “?”
Tạ Vân Hiết ăn một miếng, không sao, phần còn lại chắc là của cậu.
Nhưng Tạ Vân Hiết cắt hết miếng này đến miếng khác, không một miếng nào là của Minh Di, cho đến khi cả quả táo đã bị ăn hết, cậu vẫn không được ăn miếng nào.
Minh Di: “…Không phải gọt cho tôi ăn à?”
Tạ Vân Hiết tỏ vẻ ngạc nhiên: “Không phải, là do tôi thèm thôi, cậu cũng muốn ăn à? Sao không nói sớm.”
Minh Di nhận ra mình lại bị Tạ Vân Hiết trêu, cậu bất lực lườm anh một cái, rồi từ từ nằm xuống.
Tạ Vân Hiết chọc chọc vào Minh Di đang quay lưng lại với mình: “Giận rồi à?”
Minh Di cứng miệng: “Chỉ là một quả táo thôi, không có giận.”
Tạ Vân Hiết: “Cổ họng cậu không đau nữa à? Sáng nay không phải còn không muốn ăn cháo sao?”
Minh Di nói: “Đó là vì trong miệng không có vị gì.”
Tạ Vân Hiết cười một tiếng, tay đặt trên vai Minh Di dùng chút sức, xoay cậu lại: “Đừng giận nữa, mai tôi mang cho cậu ít dưa muối, trong miệng sẽ có vị ngay thôi.”
“…”
Minh Di càng cạn lời, thứ cậu muốn ăn là dưa muối sao?
Minh Di chìa tay về phía Tạ Vân Hiết: “Đưa máy tính bảng cho tôi.”
Tạ Vân Hiết không hiểu ra sao, ngoan ngoãn đưa máy tính bảng cho cậu, Minh Di liền cầm lấy, lạnh lùng lướt xem, không định để ý đến anh nữa.
Vụ bắt cóc nhà hào môn này cuối cùng vẫn bị lan truyền ra ngoài, trở thành chủ đề nóng trên mạng gần đây. Minh Di lướt qua các nền tảng mạng xã hội, phát hiện ra hình như ai cũng biết vở kịch “chọn một trong hai” cẩu huyết này, không khỏi im lặng.
“Có ai tiết lộ tình hình trên thuyền ra ngoài à?”
Tạ Vân Hiết ngồi bên cạnh giải thích: “Lúc đó tình hình quá hỗn loạn, không kịp ký thỏa thuận bảo mật nào với đội cứu hộ…”
Minh Di “ừ” một tiếng, không đưa ra ý kiến gì về việc này.
Tạ Vân Hiết quan sát sắc mặt của Minh Di, nhắc một câu: “Người nhà họ Yến cứ muốn đến thăm cậu, tôi đã bảo vệ sĩ ở cửa chặn lại rồi, cậu… có muốn gặp bọn họ không?”
“Không muốn.” Giọng Minh Di đều đều: “Tôi hy vọng cuộc sống sau này của tôi sẽ không còn chút liên quan nào đến bọn họ nữa.”
“Cứ coi như tôi đã chết một lần rồi đi.”
Cứ coi như Minh Di đã bị nhà họ Yến đích thân từ bỏ, đã hoàn toàn chết ở ngoài biển rồi.
“Được, vậy thì không gặp.” Tạ Vân Hiết rất ủng hộ quyết định này của Minh Di, anh còn nhiệt huyết nói: “Ngày xưa bọn họ coi thường cậu, ngày mai phải khiến bọn họ không với tới nổi!”
“…” Cũng không cần phải khoa trương như vậy đâu.
Chút phiền muộn trong lòng Minh Di cũng bị một câu này của Tạ Vân Hiết đánh tan, cậu bất lực lắc đầu, thầm nghĩ không biết trước khi xuyên qua, Tạ Vân Hiết đã đọc bao nhiêu cuốn tiểu thuyết nghịch tập vả mặt rồi.
Nghĩ đến đây, Minh Di đột nhiên nhớ ra một vấn đề rất quan trọng: “Tạ Vân Hiết, sao anh lại bị Hệ thống chọn trúng vậy? Chỉ vì anh đã chơi lại thế giới đó nhiều lần mà cuối cùng vẫn không qua màn à?”
Hệ thống nghe vậy, càng thêm hoài nghi về cuộc sống hơn nữa.
Không phải chứ, sao cậu lại biết Tạ Vân Hiết chơi đi chơi lại, rốt cuộc thì các người đã giao tiếp với nhau bằng cách nào, chẳng lẽ loài người có thể giao tiếp bằng sóng não sao!?
Tạ Vân Hiết thản nhiên nói: “Theo tôi đoán, chắc là do tôi khởi động lại thế giới đó quá nhiều lần, điên cuồng bug game, nên mới thu hút sự chú ý của Hệ thống. Hệ thống không xóa được tôi nên mới mang tôi đi để tận dụng phế vật? Chắc là vậy nhỉ, Hệ thống?”
Hệ thống hừ lạnh một tiếng, không muốn trả lời.
Hệ thống không trả lời, Minh Di liền hỏi tiếp: “Cách để khởi động lại là gì? Giết nhân vật chính à?”
“Giết nhân vật chính là một cách, nhưng tôi thường không dùng cách đơn giản thô bạo đó.”
Tạ Vân Hiết từ tốn kể lại tình hình ở thế giới của mình: “Nhân vật chính ở thế giới của tôi là thiếu gia thật của nhà họ Tạ, Tạ Kỳ Bạch. Sau khi cậu ta về nhà họ Tạ, nhà họ Tạ bắt tôi làm bảo mẫu riêng cho cậu ta, không chỉ phải dạy cậu ta lễ nghi mà còn phải phụ tá cậu ta xử lý các công việc của công ty, những chuyện này tôi đã kể với cậu rồi.”
Minh Di gật đầu.
Tạ Vân Hiết: “Sau đó, có lẽ Tạ Kỳ Bạch cảm thấy tôi quá xuất sắc, càng nhìn tôi càng ngứa mắt, nên muốn giải quyết tôi – cái chết theo kịch bản của tôi vốn ở đó. Nhưng lần đó ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại tiêm trước một ống thuốc ức chế, gắng gượng sống sót, bò đến nơi có người và tìm được cứu viện.”
Minh Di không ngờ diễn biến sau đó lại như vậy, kinh ngạc mở to mắt: “Rồi sao nữa?”
Tạ Vân Hiết lười biếng, nói đùa như thật: “Sau đó tôi ẩn danh, nhẫn nhục chịu đựng, tích lũy thực lực, và tạo ra đế chế dược phẩm của riêng mình.”
“Cậu hẳn biết thuốc ức chế quan trọng thế nào đối với Alpha,” không biết nghĩ đến gì, Tạ Vân Hiết khẽ cười: “Tôi rất xấu tính, tôi đã độc quyền nguồn cung thuốc ức chế cho nhà họ Tạ, khiến họ không mua được một ống nào. Tôi cũng không cho Tạ Kỳ Bạch tìm omega, ép cậu ta chỉ có thể vật vã chịu đựng trong kỳ mẫn cảm.”
Đôi mắt xanh xám tĩnh lặng nhìn Minh Di, Tạ Vân Hiết nói không chút gợn sóng: “Đợi đến khi cậu ta phát điên theo đúng nghĩa đen, thế giới sẽ khởi động lại, tôi sẽ quay về đêm bị giết theo kịch bản, đi theo quỹ đạo cũ, một lần nữa ép Tạ Kỳ Bạch phát điên.”
“Cứ như vậy, tôi đã khởi động lại rất nhiều lần,” Tạ Vân Hiết chìm vào hồi tưởng: “Cho đến khi tôi đọc được cuốn tiểu thuyết có cậu, tên là ‹Sủng Ái Vô Hạn›.”
“Lúc đầu, tôi còn tưởng cậu là nhân vật chính, ai ngờ bị lừa vào để bị giết…”
Tạ Vân Hiết nhíu mày, thấy Minh Di đang ngẩn người, lại nói với cậu: “Ở thế giới của tôi, có rất nhiều người thích cậu, vẽ cho cậu vô số tranh đồng nhân và thẻ nhân vật, nên việc người ở thế giới này không thích cậu không phải lỗi của cậu, mà là lỗi của thế giới này.”
Giọng Minh Di có chút khàn đi: “Sau đó thì sao?”
Tạ Vân Hiết nhìn cậu: “Sau đó tôi thấy cậu chết, đột nhiên cảm thấy mọi thứ thật vô vị, thế giới cứ lặp lại, nhưng kết quả thì mãi không thay đổi, thế là tôi lái xe, định cùng Tạ Kỳ Bạch đồng quy vu tận… Tôi nghĩ, có lẽ tôi chết rồi thì có thể thoát khỏi vòng lặp này.”
Rồi Hệ thống đến, bắt anh tới đây, để anh đóng vai gã chồng cặn bã của Minh Di.
Hệ thống nghe xong, hối hận đến xanh ruột, mẹ kiếp, nếu nó không bắt Tạ Vân Hiết, chỉ cần nhịn thêm một chút, chỉ một chút nữa thôi! Một chút nữa thôi là Tạ Vân Hiết đã tự mình giải quyết bản thân rồi, làm gì có nhiều chuyện như vậy!
A a a a a, tức chết Hệ thống nó rồi!
“Chuyện đại khái là như vậy,” Tạ Vân Hiết chớp mắt với Minh Di: “Bây giờ là giờ giải đáp của thầy Tạ, có vấn đề gì, bạn học Tiểu Minh có thể đặt câu hỏi ngay bây giờ.”
Minh Di quả thực có vài câu hỏi muốn hỏi anh: “Sau khi anh thoát khỏi cái chết theo kịch bản, tại sao lại cứ trả thù Tạ Kỳ Bạch cho đến khi ép cậu ta phát điên – ý tôi không phải là chỉ trích hành vi này của anh, đó là điều Tạ Kỳ Bạch đáng phải nhận. Tôi chỉ thấy lạ, tại sao anh biết rõ làm vậy sẽ khiến thế giới khởi động lại mà vẫn chọn cách ép Tạ Kỳ Bạch phát điên?”
“Cứ nuôi Tạ Kỳ Bạch không được sao? Kiểu phát triển bền vững ấy, như vậy sẽ không cần phải khởi động lại mãi.”
Vẻ mặt Tạ Vân Hiết hơi nghiêm túc lại: “Đây cũng là điều tôi muốn nhắc nhở cậu, Minh Di, thoát khỏi cái chết theo kịch bản một lần không có nghĩa là nó đã rời xa cậu mãi mãi.”
Ngón tay Minh Di khẽ co lại: “Ý anh là sao?”
Tạ Vân Hiết gãi đầu, không biết phải giải thích với Minh Di thế nào: “Cậu phải tạo ra một tuyến thế giới hoàn toàn mới do chính cậu gây dựng, như vậy mới có thể khiến thế giới này hoàn toàn thoát khỏi sự kiểm soát của kịch bản.”
“Nói cách khác, ngày nào cậu chưa trở thành nhân vật chính, thì ngày đó cậu chưa thể thật sự giải thoát khỏi tuyến thế giới ban đầu.”
“Sẽ có đủ mọi loại tai nạn bất ngờ.” Ánh mắt Tạ Vân Hiết dịu dàng, giọng nói trầm thấp mang theo ý vị trấn an lòng người: “Chỉ khi nâng cao danh tiếng và sức ảnh hưởng rồi duy trì nó, những tai nạn đó mới dần giảm đi.”
Minh Di mím môi: “Vậy anh… tại sao lại không trở thành nhân vật chính? Anh đã độc quyền thuốc ức chế, anh có thể làm được mà, phải không?”
Tạ Vân Hiết nghe vậy bất lực cười: “Tuyến thể của tôi đã bị Tạ Kỳ Bạch cắt hỏng rồi, không còn hoàn hảo không tì vết, đã mất tư cách trở thành nhân vật chính.”
“Nhưng cậu thì khác.” Tạ Vân Hiết chuyển chủ đề: “Minh Di, cậu vẫn còn vô vàn khả năng.”
“Bây giờ tôi chỉ có thể dựa vào cậu để đưa tôi thoát khỏi kịch bản thôi.” Tạ Vân Hiết chìa tay về phía Minh Di: “Cậu làm được không?”
Minh Di nhìn chằm chằm vào những đường chỉ tay của Tạ Vân Hiết một lúc, rồi đặt tay mình lên tay anh, như để chứng minh quyết tâm của mình, cậu nắm tay anh rất chặt: “Tôi nhất định sẽ làm được.”
Hệ thống thấy cặp cẩu nam nam này bốn mắt nhìn nhau, không thể nhịn được nữa liền phát ra tiếng: Này này, hai người cứ thế mà mưu tính ngay trước mặt tôi vậy à? Có quá đáng lắm không?!
Minh Di vẫn nắm tay Tạ Vân Hiết chưa buông: “Đây là Hệ thống à?”
Tạ Vân Hiết cười tủm tỉm: “Đúng vậy, giọng của nó có chói tai không?”
Hệ thống: …
Minh Di tò mò hỏi: “Nó có thể đổi giọng nói không? Giống như giọng chỉ đường trên định vị ấy.”
Tạ Vân Hiết: “Không biết, nhưng có thể để Hệ thống thử xem.”
Thử cái con khỉ! Hệ thống lạnh lùng dội một gáo nước lạnh: Hai người sẽ không thành công đâu, chỉ là một vai phụ mà lại ảo tưởng lật kèo thành vai chính, đúng là kẻ si nói mộng!
Tạ Vân Hiết thản nhiên nói: “Có phải là kẻ si nói mộng hay không, không phải do một Hệ thống làm công như mi quyết định, phía trên của mi còn có lãnh đạo nữa nhỉ, nói xem, nó phái mi đến sửa chữa kịch bản với mục đích gì? Nó có thể nhận được lợi ích gì từ đó?”
Hệ thống: Dựa vào đâu mà tôi phải nói cho anh biết!
Tạ Vân Hiết: “Dựa vào thuốc giải của Yến An tháng sau đang nằm trong tay tao.”
“Không nói cho bọn tao biết, cùng lắm thì khởi động lại, dù sao tao và Minh Di cũng dư sức chơi tới cùng.”
…
Đồ quái vật khởi động lại chết tiệt này, lúc đó sao mình không để mặc cho anh tự sát luôn cho rồi!
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
