Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 29: Tái Sinh
Ngay khoảnh khắc nhận ra chuyện này, tim Minh Di bất chợt hẫng mất một nhịp.
Sợ hãi thì có, nhưng nhiều hơn lại là một loại cảm giác như thể mọi chuyện đã ngã ngũ.
Cái kết chìm xuống biển mà chết là điều đã được định sẵn, mà ngày này, cuối cùng cũng đã tới.
Lúc này, Minh Di nghe thấy tiếng cửa mở, cùng với đó là một cơn gió lạnh mang theo mùi tanh mặn phả vào mặt cậu, những âm thanh mơ hồ bên ngoài bỗng trở nên lớn hơn – đó là tiếng sóng biển.
Đến đây, Minh Di đã hoàn toàn xác nhận, bây giờ cậu thật sự đang ở trên biển.
“Ồ, vẫn còn ngất à? Không phải là giả vờ đấy chứ?” Một giọng đàn ông khàn khàn vang lên cách đó không xa, kèm theo tiếng sàn gỗ kẽo kẹt, Minh Di cảm thấy có người đang tiến lại gần mình.
Chắc hẳn là bọn bắt cóc.
“Này, tỉnh lại đi, đại minh tinh, đừng ép tao phải dùng vũ lực.”
Người đó dường như đã ngồi xổm xuống, giọng nói giễu cợt vang lên gần như ngay bên cạnh Minh Di. Là đang gọi cậu sao? Minh Di vốn định tiếp tục giả vờ ngất, sau đó chờ thời cơ bỏ trốn, nhưng xem thái độ của bọn bắt cóc, xem ra bây giờ cậu không thể không “tỉnh” lại rồi.
Ngay lúc Minh Di đang chuẩn bị lên tiếng, một giọng nói bất ngờ truyền vào tai cậu: “Anh là ai, anh muốn làm gì!”
Minh Di có chút sững sờ, cậu nhận ra chủ nhân của giọng nói này là ai.
Thật không ngờ lại là Yến An!
Yến An không phải là nhân vật chính à? Sao cậu ta cũng bị bắt lên con tàu này!
Tim Minh Di đập thình thịch.
Khác rồi! Trong cốt truyện gốc, chỉ có một mình cậu bị nhấn chìm dưới biển, bây giờ lại có thêm một Yến An.
Tình tiết đã lệch khỏi quỹ đạo nhiều đến vậy, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, ngay cả Minh Di cũng không thể tưởng tượng nổi.
Trong lúc Minh Di đang chấn động, tên bắt cóc cười khằng khặc: “Tao muốn làm gì à? Mày nói xem? Đại minh tinh.”
Dường như Yến An đã cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng nói hơi run rẩy đã trở lại ổn định: “Anh muốn tiền đúng không? Nhà tôi có tiền, chỉ cần anh không động đến tôi, họ sẽ đưa tiền cho anh.”
“Hừ, mày chỉ là đồ giả mà cũng to mồm thật đấy. Mày có phải là con trai thật của nhà họ Yến không? Mà chắc chắn họ sẽ bỏ tiền ra chuộc mày thế?” Tên bắt cóc dường như cảm thấy thú vị, cười vài tiếng rồi lại dùng chân đá vào bắp chân Minh Di: “Còn hàng thật thì sao? Đứa con đáng thương không được yêu thương kia, có tự tin sẽ được ba mẹ ruột của mày chuộc về không?”
Minh Di phối hợp lên tiếng: “Chắc là sẽ chuộc thôi, dù sao cũng là con trai ruột mà.”
“Anh Hai, anh cũng ở đây à?” Yến An lo lắng nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy!”
Chuyện gì là chuyện gì, tình hình không phải đã quá rõ ràng rồi sao, bọn họ bị bắt cóc rồi.
Minh Di có chút cạn lời, cũng lười trả lời Yến An, cậu chỉ lặng lẽ cử động ngón tay, thử xem độ dày của sợi dây thừng trên cổ tay mình.
Dây là dây gai, trói rất chặt, nhưng không quá dày.
Tên bắt cóc nghe câu trả lời của Minh Di, không biết nghĩ đến điều gì mà đột nhiên đưa ra một câu hỏi có phần ác ý: “Nếu tao để ba mẹ chúng mày chọn một trong hai, chúng mày đoán xem bọn họ sẽ chọn đứa con nào?”
“…”
Nghe câu hỏi thiểu năng này của tên bắt cóc, Minh Di càng cạn lời hơn.
Tình tiết có nhất thiết phải trở nên cẩu huyết như vậy không?
Ngay cả cái kết bị dìm xuống biển của riêng cậu mà tình tiết cũng phải cố nhét một Yến An vào, dùng cái tình huống chọn một trong hai này để làm nổi bật hào quang nhân vật chính của Yến An.
Minh Di không cho rằng kết quả của việc chọn một trong hai sẽ là mình được giữ lại, người được chọn chắc chắn sẽ là Yến An.
Chưa từng có ai kiên định lựa chọn Minh Di, cậu rất biết tự lượng sức mình.
Muốn sống sót thì chỉ có thể tự cứu lấy mình.
Yến An bắt đầu nói chuyện với tên bắt cóc, cố gắng moi tin tức từ miệng hắn ta, để tìm hiểu xem tại sao bọn bắt cóc lại nhắm vào bọn họ, còn Minh Di thì nhân cơ hội này, lén lấy lưỡi dao nhỏ giấu trên người ra rồi bắt đầu cắt sợi dây trên cổ tay.
Minh Di vốn định giấu một con dao nhỏ trên người, nhưng dao quá to, không dễ giấu, nên cậu đành chọn cách khác là giấu lưỡi dao. Xét đến việc tay có thể bị trói ở những vị trí khác nhau, Minh Di đã giấu một lưỡi dao ở phía trước và một lưỡi ở phía sau người.
Minh Di cảm thấy vận may của mình cũng không tệ. Thứ nhất, bọn bắt cóc sau khi đánh ngất cậu đã không lục soát người, không lấy đi lưỡi dao. Thứ hai, chúng dùng dây thừng để trói cậu, nếu dùng còng tay thì lưỡi dao sẽ chẳng có tác dụng gì.
Minh Di ngồi dựa vào tường, hai tay sau lưng lặng lẽ hành động, thỉnh thoảng chú ý đến cuộc trò chuyện giữa tên bắt cóc và Yến An.
Tên bắt cóc: “Tao được ai phái tới à? Ha ha, mày đã đắc tội với ai, tự mày không biết sao?”
Yến An rất hoang mang: “Nhưng tôi thật sự không đắc tội với ai cả, anh trai, anh cứ nói cho tôi biết đi, hoặc gợi ý một chút cũng được.”
Phải nói rằng, Yến An quả không hổ là nhân vật chính, tên bắt cóc nói chuyện với cậu ta vài câu thì bỗng dưng lại tự khai ra: “Muốn trách thì trách mày đã qua lại với người không nên qua lại!”
Yến An không thể tin nổi: “Anh nói Lục Nghệ Phong sao!? Có liên quan gì đến anh ấy chứ!”
Giọng tên bắt cóc trở nên kích động: “Mày không hiểu à! Hắn ta đã hại gia đình tao tan nhà nát cửa, nên bọn tao cũng phải để hắn nếm trải mùi vị mất đi người thương!”
“…”
Minh Di hoàn toàn cạn lời.
Hóa ra là cậu bị Yến An làm liên lụy.
Lúc này, đột nhiên có người đi vào nói: “Bọn họ đến rồi.”
Ai đến?
Không đợi Minh Di nghĩ nhiều, cậu đã bị người ta lôi dậy, lảo đảo đi ra ngoài.
Minh Di vội vàng giấu lưỡi dao trong lòng bàn tay, bước ra khỏi khoang thuyền, gió biển ập vào mặt mang theo những hạt mưa nhỏ li ti.
Trời mưa rồi.
Tấm vải bịt mắt của Minh Di bị giật xuống, cậu nhìn thấy bầu trời hơi sáng, mặt biển đen kịt cuồn cuộn, và – con tàu ở phía không xa.
Ánh mắt Minh Di lướt qua gia đình họ Yến và một người đàn ông khác trông hơi quen mặt, rồi dừng lại trên người Tạ Vân Hiết.
Hai người nhìn nhau từ xa, Tạ Vân Hiết tiến lên một bước, trao cho cậu một ánh mắt dịu dàng an ủi.
Mặt biển sóng vỗ dập dềnh, nhưng lòng Minh Di lại đột nhiên bình yên đến lạ.
Nếu hôm nay là ngày tận số của cậu, thì ít nhất còn có Tạ Vân Hiết ở đây, ít nhất cậu cũng không hề đơn độc một mình.
Hai bên nhanh chóng bắt đầu đàm phán, bọn bắt cóc yêu cầu nhà họ Yến và nhà họ Tạ mỗi bên đưa chục triệu, riêng Lục Nghệ Phong phải đưa năm chục triệu thì mới chuộc được Minh Di và Yến An.
Lục Nghệ Phong cười lạnh liếc Yến An một cái, lời nói ra lời tàn nhẫn vô tình: “Cậu ta chẳng qua chỉ là một tình nhân nhỏ của tôi thôi, các người thật sự nghĩ rằng cậu ta đáng giá năm chục triệu trong mắt tôi sao?”
Mặt Yến An trắng bệch, nghẹn ngào hét lớn về phía Lục Nghệ Phong: “Lục Nghệ Phong, anh là đồ khốn nạn!!”
Thấy sắc mặt tên bắt cóc trở nên tái mét, Yến Tri Hành vội bước lên trước, lo lắng hét lên: “Chúng tôi bằng lòng trả năm chục triệu, các người đừng làm hại An An!”
“Xem ra đại minh tinh cũng đắt giá phết nhỉ, năm chục triệu nói đưa là đưa ngay.” Tên bắt cóc vỗ vai Minh Di, ra vẻ tiếc nuối cho cậu: “Thế này lại khiến cậu, thiếu gia thật trông rớt giá thảm hại. Sao hả, trong lòng có phải rất khó chịu không?”
Minh Di không tức giận, ngược lại còn mỉm cười, cậu nhìn về phía gia đình nhà họ Yến trên con tàu đối diện, nhẹ giọng nói: “Chẳng có gì khó chịu cả, tôi đã quen rồi.”
Quen với sự thờ ơ của gia đình, quen với việc không được thiên vị.
Tên bắt cóc tặc lưỡi một tiếng: “Xem tình hình này, không lẽ không ai chịu bỏ tiền chuộc mày ra à? Mẹ kiếp, đều tại cái thằng ngu tham lam vô độ kia! Cứ nhất quyết phải bắt cả cái tên không đáng tiền này theo!”
Minh Di đã không còn tâm trí đâu để nghĩ xem “thằng ngu” mà tên bắt cóc nói là ai, hai tay sau lưng cậu tăng tốc, cố gắng dùng lưỡi dao cắt đứt sợi dây thừng.
Tên bắt cóc không để ý đến hành động của cậu, lại hét về phía Tạ Vân Hiết, hỏi anh có bằng lòng bỏ ra chục triệu cho Minh Di không.
Tạ Vân Hiết mặc một bộ đồ thường ngày, lười biếng tựa vào lan can, với dáng vẻ như đang xem kịch hay, nghe vậy thì cười khẩy một tiếng: “Ai nói tôi sẽ chi chục triệu cho cậu? Mấy món đồ chơi như cậu, tôi chỉ cần ngoắc ngón tay là có cả đám người mang đến dâng cho tôi. Tôi chỉ đến xem náo nhiệt thôi, các người cứ tự nhiên.”
Yến Tri Hành không ngờ Tạ Vân Hiết ngay cả chục triệu tiền chuộc cũng không chịu bỏ ra, bỗng quay đầu lại, nghiến răng nói: “Tạ Vân Hiết, anh—”
“Tôi?” Tạ Vân Hiết nhếch môi: “Yến tổng, anh muốn nói gì thì cứ nói, không cần sợ bị đánh đâu.”
Cuối cùng Yến Tri Hành vẫn nuốt lại những lời đã đến bên miệng.
“Nói cách khác, chục triệu để chuộc cậu ta, không ai trong các người chịu trả đúng không?” Giọng điệu tên bắt cóc âm u vang lên.
Yến Tri Hành nhìn Minh Di với vẻ mặt bình tĩnh, dù anh ta có thích đứa em trai Minh Di này hay không thì người vẫn phải cứu, thế là anh ta nói: “Trả, chục triệu này nhà họ Yến chúng tôi cũng trả!”
Nhưng tên bắt cóc đột nhiên đổi ý: “Không được! Bảy mươi triệu, các người chỉ được đưa một người đi!”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.
Thẩm Lệ Dung đang được cha Yến ôm lấy không nhịn được lên tiếng: “Không phải đã nói rồi sao? Bảy mươi triệu cho cả hai người!”
“Ai nói với các người?” Một tên bắt cóc khác khinh bỉ nói: “Luật là do bọn tao đặt ra, bọn tao nói gì thì chúng mày phải làm nấy!”
“Chọn đi! Chọn trong vòng một phút!” Tên bắt cóc đứng cạnh Minh Di đột nhiên rút súng ra, chĩa qua lại vào Minh Di và Yến An: “Không chọn, tao sẽ giết cả hai đứa!”
“Đừng!” Thẩm Lệ Dung hét lên thất thanh, đầu gối mềm nhũn, nếu không có cha Yến đỡ thì gần như đã quỳ sụp xuống đất.
“Chọn đi!”
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, ánh mắt Thẩm Lệ Dung đảo qua đảo lại giữa Yến An và Minh Di, dường như đang do dự, còn Yến Tri Hành thì nhìn chằm chằm vào Yến An, quai hàm căng cứng.
Lục Nghệ Phong cúi đầu, không biết đang suy nghĩ gì, Tạ Vân Hiết thì càng không cần phải nói, chỉ đứng bên cạnh thích thú xem náo nhiệt, với dáng vẻ hoàn toàn đứng ngoài cuộc.
Nhìn cảnh này, Yến An có chút hoảng loạn, nước mắt sợ hãi tuôn rơi, cậu ta nghẹn ngào kêu lên: “Ba mẹ, cứu con— con, con muốn về nhà!”
Yến An vô cùng sợ hãi, cậu ta vẫn biết mình không phải là người nhà họ Yến thật sự, Minh Di mới là người nhà họ Yến, nếu ba mẹ chỉ có thể chọn một trong hai, liệu bọn họ có chọn mình không?
Yến An không chắc chắn lắm, nhưng cậu ta rất muốn được sống.
Cậu ta đã làm gì sai chứ? Đâu phải cậu ta muốn bị tráo đổi vào nhà họ Yến, đâu phải cậu ta ép gia đình nhà họ Yến yêu thương mình, đâu phải cậu ta muốn làm nhị thiếu gia này, tại sao số phận lại có thể trêu đùa cậu ta như vậy?
Trong một phút chờ đợi tuyệt vọng, trong lòng Yến An bỗng dấy lên một nỗi oán hận tột cùng.
Cậu ta vốn dĩ có thể luôn được ba mẹ yêu thương, hoàn toàn không cần phải đối mặt với tình cảnh bị lựa chọn, tại sao Minh Di lại phải xuất hiện, phá vỡ cuộc sống bình yên của cậu ta?
Nếu Minh Di chết đi thì tốt biết mấy…
Nếu ngay từ đầu Minh Di đã chết ở nhà họ Minh, không bị nhà họ Yến tìm về thì tốt biết mấy…
Minh Di cũng đang nhìn gia đình họ Yến.
Lựa chọn một trong hai mà tên bắt cóc đưa ra trông có vẻ đơn giản, nhưng thực chất lại phơi bày tr*n tr** vấn đề của nhà họ Yến ra trước mắt mọi người.
Nếu không có việc chọn một trong hai, nhà họ Yến vẫn có thể duy trì sự công bằng bề ngoài, ngụy biện rằng bọn họ yêu thương hai đứa con như nhau.
Nhưng nếu chỉ có thể chọn một, nhà họ Yến thiên vị ai hơn, sẽ trở nên rõ ràng trong nháy mắt.
Minh Di không khóc lóc cầu cứu như Yến An, từ đầu đến cuối, cậu vẫn giữ im lặng.
Một phút lặng lẽ trôi qua, bọn bắt cóc càng lúc càng mất kiên nhẫn, hắn ta mở chốt an toàn, ra vẻ chuẩn bị nổ súng.
Khoảnh khắc đó, đồng tử Thẩm Lệ Dung co rút lại, bà ta vô thức hét lên: “Chọn An An!”
Lời vừa dứt, Thẩm Lệ Dung dường như cũng nhận ra mình đã nói ra những lời tàn nhẫn đến mức nào, mặt bà ta trắng bệch ngã vào vòng tay cha Yến, hoảng loạn nhìn về phía Minh Di.
Vẻ mặt Minh Di không hề thay đổi, dường như đã đoán trước được lựa chọn của Thẩm Lệ Dung, trong lòng cậu không hề có chút bi thương nào, chỉ khẽ thở dài một tiếng.
Số phận sao mà tàn nhẫn quá, đến lúc này rồi mà vẫn phải lột bỏ mọi lớp vỏ bọc, phơi bày sự thật tr*n tr** đẫm máu ra trước mắt cậu.
Mọi chuyện đã ngã ngũ rồi.
Những giọt mưa lạnh buốt rơi trên mặt Minh Di, cậu chớp mắt, ép những giọt nước mưa rơi vào mắt chảy ra ngoài.
Tên bắt cóc cầm súng tiến lại gần Minh Di, Minh Di không quan tâm đến hành động của hắn, chỉ nhìn thẳng vào gia đình nhà họ Yến, nói với giọng điệu có chút nhẹ nhõm: “Nếu có kiếp sau, tôi mong mình không phải là người nhà họ Yến, cũng sẽ không có bất kỳ mối liên hệ nào với các người nữa.”
“Mạng này, tôi trả lại cho các người.”
Sắc mặt của nhà họ Yến đều thay đổi.
“Pằng——” Tiếng súng vang lên.
Thế nhưng người trúng đạn lại không phải là Minh Di, mà là Lục Nghệ Phong.
Sắc mặt tên bắt cóc trở nên méo mó, điên cuồng bóp cò, liên tục bắn về phía Lục Nghệ Phong.
Minh Di chợt bừng tỉnh ngộ ra điều gì đó, lý do tên bắt cóc bắt Yến An đến đây, căn bản không phải để tống tiền Lục Nghệ Phong, hay cái gọi là “để Lục Nghệ Phong nếm mùi mất người thương”.
Mất người thương thì có gì mà là trừng phạt, Lục Nghệ Phong ngay cả năm chục triệu tiền chuộc cũng không muốn trả cho Yến An, mục tiêu của tên bắt cóc từ đầu đến cuối đều là mạng của Lục Nghệ Phong!
Tên bắt cóc đề nghị chọn một trong hai là để tìm lý do hợp lý rút súng ra, sau đó trong vòng một phút nhắm vào Lục Nghệ Phong và g**t ch*t hắn ta!
Lục Nghệ Phong ôm cánh tay đang chảy máu tìm chỗ nấp, thấy không địch lại nổi, đúng lúc ông trời tác thành, sóng gió trên biển đột nhiên lớn hơn, con thuyền chao đảo khiến tên bắt cóc không thể nhắm vào Lục Nghệ Phong, ngược lại suýt nữa đứng không vững, phải vịn vào lan can mới không ngã.
Còn hai con tin đứng ở đầu thuyền thì không có may mắn như vậy, hai tay Yến An bị trói sau lưng, hoàn toàn không thể giữ thăng bằng, bị lắc đến mức đâm đầu vào người Minh Di.
Vai Minh Di bị Yến An đâm lệch đi, cả người cũng mất thăng bằng, đúng lúc con thuyền bị sóng biển hất mạnh lên, cậu loạng choạng bước, không kiểm soát được mà lùi về phía lan can, giống như bị đôi bàn tay vô hình của thần chết áp giải, ép cậu đi đến điểm cuối của vận mệnh đã định sẵn.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Minh Di chỉ kịp cảm thấy hông mình đập vào lan can, ngay giây tiếp theo, một cảm giác mất trọng lượng ập đến, rồi sau đó, làn nước biển lạnh buốt từ bốn phương tám hướng đã bao bọc lấy cậu.
“Minh Di——!”
Tiếng người hỗn loạn bị tiếng nước ùng ục tràn vào tai làm cho mơ hồ, xung quanh bỗng trở nên vô cùng tĩnh lặng.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc—
Vào khoảnh khắc cuối cùng khi rơi xuống biển, Minh Di đã cắt đứt hoàn toàn sợi dây thừng trên cổ tay, điều này cũng giúp cậu có thể đạp nước, cố gắng bơi lên mặt biển.
Tâm trí Minh Di sáng suốt hơn bao giờ hết, chỉ cần cậu có thể trở lại mặt biển, kiên trì chờ cứu viện là có thể sống sót!
“Phù——” Minh Di trồi lên khỏi mặt nước, nhưng còn chưa kịp hít một hơi, một con sóng lớn đã đột ngột ập xuống, như có một bàn tay khổng lồ vô tình, đập cậu trở lại xuống dưới biển sâu.
Trở về với số phận mà cậu đáng có đi!
Bên tai Minh Di như nghe thấy tiếng thì thầm của số phận, giọng nói đó đang ra lệnh cho cậu từ bỏ kháng cự vô ích, nhưng Minh Di không thể khuất phục.
Cậu còn có chú chó nhỏ phải quay về gặp, cậu còn có tác phẩm chưa hoàn thành, cậu còn… chưa thực sự sống cho chính mình.
Cậu không cam lòng, không cam lòng chết như vậy.
Hết lần này đến lần khác Minh Di cố gắng bơi về phía mặt biển, nhưng cậu lại hết lần này đến lần khác bị dòng nước ngầm hoặc sóng biển kéo trở lại. Cậu như đang chiến đấu ác liệt với một sự tồn tại vô hình nào đó, dốc hết sức lực, không màng hậu quả.
Cố gắng thêm một chút nữa… mày có thể làm được, đừng thua nó, đừng thua cái số phận chó má đó.
Nước biển lạnh đến thấu xương, cái lạnh đó nhanh chóng len lỏi vào da, thấm vào tận xương tủy, Minh Di dần cảm thấy ngạt thở, cảm thấy mệt mỏi.
Không khí trong phổi gần như đã cạn kiệt, và lần này, cuối cùng Minh Di cũng đã hoàn toàn mất hết sức lực để bơi lên lần nữa.
Trong lúc bất lực chìm dần xuống đáy biển sâu, Minh Di nhớ lại rất nhiều khoảnh khắc.
Thất vọng, vui vẻ, buồn bã, đau thương…
Khi cái lạnh xâm nhập vào tim phổi, những cảm xúc vỡ vụn đó tan biến như bong bóng, theo sau đó, lại là một cảm giác ấm áp như ảo giác.
Minh Di nghĩ đến đôi mắt màu xanh xám giống hệt Husky của Tạ Vân Hiết, đột nhiên cậu phát hiện ra, những đoạn ký ức vui vẻ mình có dường như đều liên quan đến anh.
Tạ Vân Hiết… tin tức tố của anh ấy rốt cuộc có mùi vị gì nhỉ?
——-
Tạ Vân Hiết đứng ở đầu thuyền, lạnh lùng nhìn đội cứu hộ xuống biển.
Cảnh sát biển đã đến, nổ súng khống chế tên bắt cóc, Yến An đã được cứu, cậu ta không hề hấn gì, những tên bắt cóc khác trên thuyền cũng đều bị bắt, lần lượt bị còng tay.
Trong đó có một người đàn ông béo ú la to nhất: “Đừng bắt tôi! Tôi không phải kẻ bắt cóc! Tôi bị bọn họ nhắn tin lừa đến đây, tôi không làm gì cả!”
“Nói hươu nói vượn, camera giám sát đã quay được cảnh anh đánh ngất cậu Yến Minh Di từ phía sau.” Cảnh sát biển lạnh lùng nói: “Họ tên!”
Gã béo lắp bắp nói: “Minh, Minh Diệu Tông…”
Yến An đang quấn chăn, nghe vậy thì quay đầu lại, nhíu mày nói: “Là anh!”
Yến An không bao giờ ngờ rằng, người anh hai ruột vay nặng lãi của mình lại cũng tham gia vào vụ bắt cóc này.
Yến An đối với nhà họ Minh cảm thấy vô cùng chán ghét.
Sao cậu ta lại sinh ra trong một gia đình như thế này chứ?
Cùng với sự giúp đỡ của cảnh sát biển, Yến An trở về thuyền của gia đình mình, vùi đầu vào lòng mẹ khóc một trận, lúc này trong lòng mới hơi ổn định lại, giọng còn nghẹn ngào hỏi: “Vẫn chưa tìm thấy anh Hai sao?”
Thẩm Lệ Dung mặt mũi trắng bệch, không ngừng nhìn ra biển, khàn giọng ừ một tiếng.
Yến An lại nhìn Tạ Vân Hiết đang đứng một mình, tóc anh đã hơi ướt, vẻ mặt nhìn nghiêng của anh trông vô cùng lạnh lùng, đối với việc Minh Di rơi xuống biển, người chồng trên danh nghĩa này dường như không hề có chút dao động nào.
Kể từ lúc Minh Di rơi xuống biển, đã hơn mười phút trôi qua.
Sóng lớn như vậy, thời tiết lại lạnh thế này, Yến An biết, xác suất Minh Di sống sót trở về đã gần như bằng không.
Cậu ta liếc nhìn vẻ mặt đau buồn của Thẩm Lệ Dung, trong lòng có chút không thoải mái, nhưng nghĩ đến việc Thẩm Lệ Dung đã chọn mình đầu tiên, mình mới là lựa chọn số một trong lòng nhà họ Yến, lòng mới thoáng nhẹ nhõm.
Phút thứ mười bốn sau khi Minh Di rơi xuống biển, đội cứu hộ dựa vào định vị trên vòng chân, đã vớt được Minh Di lúc này đã ngừng tim và không còn mạch đập.
Thẩm Lệ Dung nghe tin dữ, ôm mặt khóc nức nở, Yến An mắt đỏ hoe đứng bên cạnh an ủi bà ta.
Thấy mọi chuyện đã ngã ngũ, Hệ thống vốn luôn lo lắng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nó đã luôn đề phòng Tạ Vân Hiết ra tay cứu người, nhưng Tạ Vân Hiết không làm gì cả, chỉ cung cấp định vị của vòng chân làm manh mối để truy tìm Yến An, ngoan ngoãn đến mức khiến Hệ thống cũng phải nghi ngờ đây là mơ.
Hệ thống cũng an ủi Tạ Vân Hiết: Đây là số phận đã định của cậu ta rồi, không có cách nào khác, anh nén bi thương nhé, thiên hạ thiếu gì hoa thơm cỏ lạ.
Tạ Vân Hiết gật đầu: “Mi nói đúng, tao đi nhìn cậu ấy lần cuối.”
Anh đi về phía thi thể Minh Di, khi đi ngang qua Yến An, bước chân hơi khựng lại, cúi đầu hỏi Yến An: “Minh Di chết rồi, cậu rất buồn à?”
Yến An ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết thấy đôi mắt đỏ hoe của cậu ta, như thể đã xác nhận được điều gì đó, rồi mỉm cười dịu dàng với cậu ta.
“Buồn đến thế, vậy thì cậu cũng đi chết cùng cậu ấy đi.”
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Tạ Vân Hiết đột nhiên lấy ra thứ gì đó từ trong túi, nhanh như chớp đâm vào cổ Yến An.
Hành động bất ngờ của Tạ Vân Hiết khiến Hệ thống trở tay không kịp, thậm chí Hệ thống còn chưa kịp phản ứng để giật điện Tạ Vân Hiết, một ống tiêm màu xanh lá đã c*m v** cổ Yến An.
Yến An kinh ngạc trợn tròn mắt, toàn thân co giật rồi ngất lịm ngã xuống đất!
Anh đã làm gì!! Hệ thống hoàn toàn không ngờ Tạ Vân Hiết lại đột ngột ra tay như vậy, nó trừng to mắt như muốn nứt ra.
Đương nhiên là nó nhận ra thứ trong tay Tạ Vân Hiết là gì, đó là một trong những loại thuốc ức chế mà Tạ Vân Hiết đã nghiên cứu ra, nhưng vấn đề là, tại sao bây giờ ống thuốc ức chế này lại cắm trên cổ Yến An! Thứ này không phải dùng để cứu mạng Tạ Vân Hiết trong kỳ nhạy cảm sao!
“Tốt nhất là mi đừng có nghĩ đến việc giật điện tao,” mặc kệ những tiếng chất vấn kinh ngạc của những người khác, Tạ Vân Hiết vừa đi về phía Minh Di, vừa thản nhiên uy h**p Hệ thống trong đầu: “Đó là độc dược do tao chế ra, thuốc giải bây giờ chỉ có tao có, nếu trong vòng nửa giờ không tiêm vào, Yến An sẽ chết.”
“Chắc mi cũng đã thấy cảnh tượng thế giới sụp đổ nhiều lần rồi nhỉ? Hệ thống.”
Tạ Vân Hiết bình tĩnh nói: “Nếu Minh Di không sống lại, tao sẽ để thế giới này chôn cùng cậu ấy.”
Cuối cùng hệ thống cũng đã hiểu, cuối cùng nó cũng đã hoàn toàn hiểu ra rồi!
Tạ Vân Hiết, tên điên này, ngay từ đầu đã có một kế hoạch hoàn chỉnh, anh lấy cớ mình không qua nổi kỳ nhạy cảm, tích cực tìm phòng thí nghiệm để điều chế thuốc ức chế – thực chất là để ngấm ngầm thực hiện kế hoạch ngay dưới mắt nó, điều chế ra độc dược để đối phó với nhân vật chính!
Đáng hận nhất là nó đã không xem kỹ quá trình điều chế của Tạ Vân Hiết, cứ thế để Tạ Vân Hiết đường hoàng chế tạo ra độc dược ngay dưới mắt mình!
Hệ thống nghiến răng nghiến lợi: Tôi biết ngay mà! Nhưng bây giờ thì anh làm được gì! Tim của Minh Di đã ngừng đập rồi, cậu ta đã chết rồi!
“Cậu ấy chưa chắc đã chết, có thể chỉ là rơi vào trạng thái chết giả, tao sẽ tiến hành hồi sức tim phổi cho cậu ấy,” Tạ Vân Hiết quỳ một gối xuống bên cạnh, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Nếu thực sự không cứu được cậu ấy, tao vẫn còn con đường thứ hai, đó là khởi động lại thế giới này.”
Hệ thống nghe câu này thì lập tức như bị sét đánh ngang tai.
Đến rồi! Vẫn là đến rồi! Tạ Vân Hiết, cái tên quái vật khởi động lại này, anh lại muốn khởi động lại thế giới rồi!
Từ đầu đến cuối, ký ức của Tạ Vân Hiết chưa hề bị xóa, anh nhớ tất cả mọi chuyện đã xảy ra trước đó!
“Có ai không, mang máy khử rung tim đến đây.” Tạ Vân Hiết hô lớn về phía đám đông đang sững sờ, bắt đầu tiến hành hô hấp nhân tạo cho Minh Di.
Ở thế giới của mình, Tạ Vân Hiết vốn học y, anh có kinh nghiệm phong phú về cách cấp cứu.
Hô hấp nhân tạo, ép tim ngoài lồng ngực, tuần hoàn, Minh Di lặng lẽ nhắm mắt, như thể chỉ đang ngủ, vẫn không có phản ứng gì.
Tạ Vân Hiết vô cùng bình tĩnh tiếp tục hồi sức tim phổi, sau khi có máy khử rung tim, máy xác định không có rung thất, anh vẫn tiếp tục hồi sức tim phổi.
Sống lại đi, Tạ Vân Hiết nghĩ, cậu vẫn còn những nguyện vọng chưa hoàn thành, đừng cứ thế mà bị số phận đánh gục.
Đừng… để lại một mình anh trên thế giới hoang đường này.
Suốt thời gian qua, Tạ Vân Hiết chỉ gặp được Minh Di, người cũng đang vùng vẫy thức tỉnh từ trong cốt truyện, có thể kề vai chiến đấu cùng anh.
Anh đã một mình đi trên con đường này quá lâu, quá lâu rồi.
Sống lại đi, cùng tôi đi đến cái kết thực sự.
Tạ Vân Hiết đã không phân biệt được nỗi lưu luyến mãnh liệt đó đến từ đâu, đúng vậy, anh thực sự cần một đồng đội có thể đồng hành, nhưng anh cũng hy vọng —
Cũng hy vọng người đồng hành cùng anh, chỉ là Minh Di.
Vào một khoảnh khắc nào đó, máy khử rung tim đột nhiên có phản ứng.
Cơ thể Minh Di co giật, nôn ra một ngụm nước biển.
“Có phản ứng rồi!”
Những người vẫn đang chú ý bên này bất giác reo hò.
Những âm thanh mơ hồ truyền đến từ một nơi rất xa, Minh Di chỉ cảm thấy mình đã đi trong bóng tối rất lâu, rất lâu rồi.
Không biết đã qua bao lâu, trước mắt cậu đột nhiên xuất hiện một vệt sáng.
Cậu bước vào trong vệt sáng đó.
Qua vệt sáng, Minh Di nhìn thấy Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết ướt đẫm nước mưa, dáng vẻ nhếch nhác, thấy cậu tỉnh lại, đôi môi tái nhợt mấp máy, nhưng lại không nói với cậu lời nào.
Anh chỉ cong khóe môi, mỉm cười với cậu.
Minh Di cũng mỉm cười.
Bọn họ có vạn lời muốn nói, nhưng tất cả đều gói gọn trong nụ cười khi họ nhìn nhau thế này.
Phía chân trời hửng lên sắc trắng bạc.
Trời sáng rồi.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
