Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 28: Bắt Cóc

Cảnh báo! Cảnh báo! Cốt truyện đã bị lệch hướng 63.9%! Yêu cầu ký chủ nhanh chóng sửa chữa cốt truyện! Yêu cầu ký chủ nhanh chóng sửa chữa cốt truyện!!

 

Hệ thống đột nhiên vang lên tiếng báo động chói tai, khiến đầu óc Tạ Vân Hiết ong ong, mãi một lúc lâu sau tiếng ù tai mới dần tan đi.

 

Tạ Vân Hiết nhíu mày, bịt tai lại: “Lại làm sao nữa?”

 

Anh hỏi tôi, tôi biết hỏi ai? Hệ thống đã hoàn toàn tê liệt, giọng điệu ngập tràn sự an tường của cái chết. Có quỷ mới biết cốt truyện này rốt cuộc là làm sao, rõ ràng Tạ Vân Hiết chỉ ngoan ngoãn ở công ty không làm gì cả, vậy mà cốt truyện vẫn lệch một cách khó hiểu, thật vô lý.

 

“Cốt truyện đột ngột lệch đến 63.9%, chắc chắn là đã xảy ra vấn đề lớn rồi.” Vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc.

 

Nếu là trước đây, chắc chắn Tạ Vân Hiết sẽ lấy làm vui mừng, nhưng thời cơ bây giờ không đúng. Ngày Minh Di rơi xuống biển là ngày kia, nếu cốt truyện xảy ra sai lệch lớn như vậy sẽ ảnh hưởng đến cả cốt truyện cá nhân của Minh Di, khiến thời điểm cậu chết bị đẩy lên sớm hơn hoặc lùi lại.

 

Vì vậy, Tạ Vân Hiết đặc biệt coi trọng chuyện này, không còn lơ là làm việc qua loa như trước nữa, lần này anh rất tích cực đi tìm hiểu nguyên nhân cốt truyện bị lệch.

 

Nguyên nhân rất dễ tìm, Tạ Vân Hiết chỉ cần tìm kiếm một chút là thấy trên mạng đâu đâu cũng là tin tức về bố mẹ ruột của Yến An.

 

Nói đến đôi vợ chồng này, tối hôm đó Minh Di cũng bị bọn họ tìm tới, chỉ là, cậu đã rất thông minh, trực tiếp lừa cho qua chuyện.

 

Lúc đó Tạ Vân Hiết đã đoán rằng, bước tiếp theo của đôi vợ chồng này chắc chắn sẽ là tìm Yến An đòi tiền, từ đó khiến cốt truyện sụp đổ thêm một bước.

 

Vậy thì việc cốt truyện lệch hướng hẳn là do vợ chồng nhà họ Minh gây ra.

 

Nhưng anh cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.

 

Thời gian Minh Di rơi xuống biển đã quá gần, vào thời điểm mấu chốt thế này, bất kỳ sự lệch hướng trọng đại nào của cốt truyện cũng đều phải cảnh giác.

 

Theo kinh nghiệm của chính bản thân Tạ Vân Hiết, cho dù cốt truyện có lệch hướng thế nào, nhân vật phụ cũng không thể thoát khỏi cách chết đã được định sẵn.


 

Nếu coi thế giới là một cỗ máy lớn, thì nhân vật phụ chính là những con ốc vít trên máy, mỗi một con ốc đều có vị trí cố định của nó.

 

Cỗ máy có thể hỏng hóc, ngừng hoạt động, nhưng vị trí của những con ốc vít lại là cố định.

 

Cho dù thế giới có bị bóp méo thành hình dạng gì, thì cuộc đời của nhân vật phụ vẫn sẽ bị ép đi đến kết cục này.

 

Sự khác biệt chỉ nằm ở chỗ “sớm hơn” hay “muộn hơn” mà thôi.


 

Đương nhiên, cách chết này cũng không phải là không thể phá vỡ.

 

Ví dụ như kết cục của một nhân vật phụ là chết vì trúng độc, vậy thì cho dù thế giới có thay đổi thế nào đi nữa thì nhân vật phụ đó nhất định sẽ uống ly rượu độc kia.

 

— Nhưng nếu người đó có chuẩn bị từ trước, uống thuốc giải độc, vậy thì đây không còn là một tử cục hoàn toàn nữa.

 

Nghe có vẻ đơn giản, nhưng sự thật là, rất ít người có thể thức tỉnh từ trước, đoán được sát cơ ẩn giấu trong vận mệnh và chuẩn bị sẵn sàng…


 

Ngay cả chính Tạ Vân Hiết cũng là do duyên số run rủi mà tiêm cho mình một liều thuốc ức chế từ trước, nhờ vậy mới chống chọi được với cạm bẫy chết người sau đó, thoát chết trong gang tấc.

 

Nghĩ đến đây, anh có chút đứng ngồi không yên. Anh không biết Minh Di có chuẩn bị trước hay không, cũng không biết sự chuẩn bị của Minh Di có thể giúp cậu bình an vượt qua cạm bẫy chết người này hay không, chuyện như vậy không thể đem ra đánh cược được.

 

Tạ Vân Hiết liếc nhìn đồng hồ, 23 giờ 16 phút tối.


 

Anh mở điện thoại ra xem, thiết bị định vị cho thấy Minh Di vẫn đang ở đoàn phim.

 

Tối nay Minh Di có một cảnh quay đêm, quay đến giờ này cũng là chuyện bình thường, Tạ Vân Hiết nheo mắt, đứng dậy thay quần áo.

 

Hệ thống đang chìm trong đau buồn, thấy anh định ra ngoài, bèn hỏi một cách kỳ lạ: Ký chủ, anh đi đâu vậy?

 

“Tao đi đem bánh kem cho Minh Di, cậu ấy quay phim muộn như vậy chắc chắn là đói rồi.” Tạ Vân Hiết nói mà mặt không đỏ, tim không đập nhanh, cứ như thật: “Cậu ấy sắp chết rồi, tao phải mau đem đến mới được.”


 

Trong lòng hệ thống lập tức dâng lên cảnh giác.

 

Nó đã sớm nhìn ra, tên Alpha háo sắc Tạ Vân Hiết này có cảm tình khó hiểu với Minh Di, nói là đi đưa bánh kem, không lẽ là muốn cứu người ta?

 

Hệ thống cảnh cáo: Đưa bánh kem thì được, nhưng anh đừng có ảo tưởng làm bất cứ chuyện gì không phù hợp với cốt truyện, ví dụ như cứu Minh Di. Một khi hệ thống phát hiện anh có hành vi phá hoại cốt truyện, sẽ lập tức cho điện giật cấp ba!


 

Tạ Vân Hiết cười bất đắc dĩ: “Yên tâm đi, tao biết chừng mực. Tao chỉ là… thấy cậu ấy có hơi đáng thương, cậu ấy sắp chết rồi, trước khi chết cũng nên được ăn chiếc bánh kem mình thích nhất chứ?”

 

Hệ thống hừ một tiếng: Tốt nhất là anh chỉ cảm thấy thương hại cậu ta thôi.

 

Tạ Vân Hiết ra khỏi cửa, đến một tiệm bánh kem mở cửa 24/24, mua thẳng một chiếc có sẵn, sau đó lái xe đến đoàn phim của Minh Di.

 

Từ đây đến chỗ Minh Di mất hai tiếng lái xe, trên con đường đêm khuya vắng bóng xe cộ, màn đêm đen kịt bao trùm khắp tầm mắt, chỉ có những ngọn đèn đường lác đác là ánh sáng duy nhất trong tầm nhìn.


 

Kính chiếu hậu phản chiếu khuôn mặt âm trầm của Tạ Vân Hiết, cảnh tượng này khiến anh bất giác nhớ lại một đêm tương tự trong đời.

 

Anh bị vứt ở một nơi hoang sơ hẻo lánh, tay ôm lấy gáy đang bê bết máu, lảo đảo bước về phía con đường vô định phía trước… Đoạn đường đó thật dài, dài đến mức cả lòng căm hận ngút trời của anh cũng biến thành tuyệt vọng…

 

Một tiếng rung mạnh đột nhiên kéo Tạ Vân Hiết về với thực tại, anh định thần lại, nhân lúc chờ đèn đỏ tiếp theo, tranh thủ lấy điện thoại ra xem.


 

Phát hiện lộ trình di chuyển bất thường của mục tiêu

 

Trên bản đồ của phần mềm định vị, tuyến đường màu đỏ cố định hàng ngày đã thay đổi, chấm đỏ đại diện cho Minh Di đang tiến về một hướng xa lạ.

 

Sắc mặt Tạ Vân Hiết trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.

 

Cùng lúc đó, tiếng báo động của hệ thống lại vang lên.


 

Cảnh báo! Cảnh báo! Cốt truyện lệch hướng 80.7%!

 

Tin dữ dồn dập ập đến, CPU của hệ thống suýt nữa thì nổ tung: Lại làm sao nữa đây?! Tại sao độ lệch của cốt truyện đột nhiên lại tăng thêm 20% vậy?

 

Tạ Vân Hiết không để ý đến hệ thống đang phát điên, anh mặc kệ đèn xanh đã bật, trầm tư một lúc rồi gọi một cuộc điện thoại.

 

Cuộc gọi đầu tiên là cho Yến Tri Hành, không đợi anh ta lên tiếng, Tạ Vân Hiết đã ra lệnh bằng giọng điệu cứng rắn: “Anh lập tức liên lạc với Yến An, xác nhận xem bây giờ cậu ta có còn ở chỗ quay phim không! Nếu cậu ta không có ở đó thì gọi lại cho tôi ngay.”

 

Yến Tri Hành thấy khó hiểu, nửa đêm nửa hôm, Tạ Vân Hiết lại lên cơn điên cái gì vậy?

 

Vì từng bị đánh nên Yến Tri Hành không dám chất vấn Tạ Vân Hiết, đành phải nén giận làm theo lời anh.

 

Một lúc sau, Yến Tri Hành gọi lại, giọng điệu có thêm mấy phần nặng nề: “Điện thoại của An An tắt máy rồi, tôi bảo trợ lý của nó qua xem, trợ lý nói nó không có trong khách sạn.”

 

Quả nhiên—

 

Tạ Vân Hiết chậm rãi nói: “Để ý tin nhắn điện thoại, có lẽ cậu ta cũng bị bắt cóc rồi.”

 

Hệ thống chấn động: Cái gì gọi là “cũng bị bắt cóc rồi”? Ký chủ, anh nhìn ra từ đâu vậy?

 

“Chuyện này ai có não là nhìn ra được mà?” Tạ Vân Hiết bực bội nắm chặt vô lăng: “Bố mẹ ruột của Yến An đột nhiên tìm Yến An đòi tiền, trong trường hợp không đòi được tiền mà lại đang cần tiền gấp, mi đoán xem bọn họ sẽ làm gì?”

 

Hệ thống cố gắng phản bác Tạ Vân Hiết:Nhưng không thể nào, bố mẹ ruột của Yến An đều là người nông thôn bình thường, làm gì có khả năng bắt cóc được Yến An?

 

Tạ Vân Hiết: “Khó nói lắm, biết đâu là tìm đám dân anh chị, có tiền ắt sẽ có người liều mạng thôi.”

 

“Bọn họ bắt cóc Yến An, chắc chắn cũng sẽ không tha cho Minh Di, bắt Yến An có thể tống tiền nhà họ Yến, bắt Minh Di có thể tống tiền tao,” Tạ Vân Hiết lý trí phân tích: “Cho nên, vị trí của Minh Di cũng đang thay đổi.”

 

Cuối cùng hệ thống cũng hiểu anh muốn nói gì rồi: Ý anh là, Yến An và Minh Di bây giờ đều đang ở trên xe của bọn bắt cóc!?

 

Tạ Vân Hiết “ừm” một tiếng: “Địa điểm tử vong của Minh Di là trên biển, vừa hay cũng trong hai ngày tới, cho nên điểm đến của bọn họ—”

 

Cũng là trên biển! Hệ thống tuyệt vọng gào lên một tiếng: Nhân vật chính bị pháo hôi độc ác liên lụy rồi!

 

Tạ Vân Hiết nói tiếp: “Trên biển có quá nhiều sự cố ngoài ý muốn, lỡ như Yến An cũng bị rơi xuống biển theo thì phiền phức to.”

 

Hệ thống sốt ruột: Vậy phải làm sao?!

 

Tạ Vân Hiết khẽ mím môi, gọi cho thư ký: “Tìm cách liên lạc với đội tìm kiếm cứu nạn trên biển ở biển C, bảo bọn họ tìm thêm vài chiếc thuyền, chuẩn bị cứu người.”

 

Nửa đêm thư ký bị sếp gọi điện đánh thức, đầu óc vẫn còn mơ màng: “A? Xin lỗi Tạ tổng, vừa rồi tôi nghe không rõ, đội cứu nạn gì ạ?”

 

Tạ Vân Hiết bật loa ngoài, mắt dán chặt vào chấm đỏ trên điện thoại: “Biển C, vịnh biển cụ thể nào thì chưa biết, định vị chắc khoảng một tiếng nữa mới gửi cho họ được— tóm lại cứ gọi đội cứu nạn dậy sẵn sàng chờ lệnh, giá cả không thành vấn đề.”

 

Thư ký: “…Vâng, ngài còn có dặn dò gì nữa không ạ?”

 

“Sau khi xác định được địa điểm, lập tức gọi xe cứu thương đến đó,” Tạ Vân Hiết bổ sung: “Lương tháng này của cậu tăng gấp năm lần.”

 

Thư ký lập tức phấn chấn hẳn lên: “Vâng, thưa Tạ tổng!”

 

Hệ thống chất vấn Tạ Vân Hiết: Anh gọi xe cứu thương làm gì, không lẽ định đục nước béo cò, cứu cả Minh Di lên à?

 

Tạ Vân Hiết bình tĩnh đáp: “Thế không gọi à? Lỡ như Yến An chết đuối, thế giới sụp đổ hoàn toàn, mi gánh nổi trách nhiệm không?”

 

Hệ thống cảm thấy thái độ của Tạ Vân Hiết rất không ổn, nhưng tình hình bây giờ nguy cấp, nó không thể đem mạng của Yến An ra đánh cược, đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua.

 

Lái xe được nửa giờ, Yến Tri Hành lại gọi điện đến, giọng điệu vô cùng lo lắng: “An An thật sự bị bắt cóc rồi, vừa rồi bọn bắt cóc gửi tin nhắn cho tôi, bảo nhà họ Yến chuẩn bị mười triệu, đến biển C chuộc An An về… Sao anh biết tin An An bị bắt cóc?”

 

“Minh Di cũng bị bắt cóc rồi,” Tạ Vân Hiết nhìn tin nhắn thư ký vừa gửi tới, chậm rãi nói: “Bọn bắt cóc cũng tống tiền nhà họ Tạ mười triệu.”

 

Phía Yến Tri Hành chửi một tiếng: “Tạ tổng, anh định làm thế nào?”

 

Tạ Vân Hiết nhìn con đường vô tận phía trước: “Chuẩn bị tiền đi, liên lạc với cảnh sát, tôi đang trên đường đến rồi.”

 

……

 

Minh Di từ từ mở mí mắt nặng trĩu, chỉ cảm thấy sau gáy đau nhức dữ dội.

 

Đập vào mắt là một mảng tối đen, Minh Di chớp mắt mấy cái mới phát hiện không phải trời đã tối, mà là mắt mình bị bịt lại.

 

Chuyện gì thế này… Dòng suy nghĩ của Minh Di chậm rãi quay cuồng, nhớ lại cảnh tượng trước khi ngất đi.

 

Đó là khoảng mười hai rưỡi đêm, cậu vừa quay phim xong, lúc thay quần áo trong phòng nghỉ đi ra, sau gáy đột nhiên đau nhói…

 

Minh Di khẽ cử động cổ tay, cảm nhận được tay mình bị trói, bị bẻ quặp ra sau lưng, vậy nên, cậu bị bắt cóc rồi?

 

Suy nghĩ một chút, Minh Di cũng đã có suy đoán, khả năng cao là do bố mẹ nuôi của cậu bày trò. Minh Diệu Tông nợ nần chồng chất, đang cần tiền gấp, để có tiền, đôi vợ chồng thương con như mạng này làm ra chuyện bắt cóc tống tiền cũng là điều hoàn toàn có thể hiểu được.

 

Nhưng mà —

 

Minh Di ngửi ngửi trong không khí, không biết có phải ảo giác hay không, dường như cậu ngửi thấy mùi tanh mặn của biển, sàn nhà dưới thân cũng đang dập dềnh lên xuống, giống như…

 

Giống như bây giờ cậu đang ngồi trên một con thuyền trên biển.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 28: Bắt Cóc
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...