Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 27: Phong Ba Đòi Tiền


Minh Di tắt cuộc gọi video, mặt và cổ nóng bừng như lửa đốt, làn da ửng lên một mảng đỏ.


 


Rõ ràng có rất nhiều người từng gọi biệt danh này, tại sao khi Tạ Vân Hiết gọi lại đặc biệt khác lạ đến vậy?


 


Minh Di cảm thấy mình hơi làm quá, chuyện bé xé ra to, giữa bạn bè bình thường cũng có rất nhiều người gọi biệt danh của nhau, Tạ Vân Hiết vừa rồi chỉ đùa một chút, cậu phản ứng mạnh như vậy làm gì?


 


Nghĩ như thế, Minh Di lập tức thấy thoải mái hơn, cậu gọi video call lại cho Tạ Vân Hiết và giải thích: “Vừa rồi mạng lag.”


 


Tạ Vân Hiết không những tốt bụng không vạch trần cậu, mà còn biết ý chuyển chủ đề: “Sau này cậu ra ngoài cứ mang theo hai vệ sĩ đi, an toàn hơn một chút.”


 


Minh Di gật đầu: “Được.”


 


Hai người lại trò chuyện một lúc về những chuyện xảy ra trong cuộc sống, Tạ Vân Hiết nói phòng thí nghiệm đã bắt đầu nghiên cứu tuyến thể của anh, còn lấy một phần mô tuyến thể để làm lát cắt, còn Minh Di thì nói đạo diễn Kỷ chê cậu quá gầy, mặc đồ không tôn dáng, bắt cậu phải tăng cân.


 


“Vậy lần sau tôi qua đó, có muốn tôi mang chút đồ ăn ngon cho cậu không?” Tạ Vân Hiết hỏi: “Cậu có muốn ăn gì không?”


 


Minh Di suy nghĩ một lát rồi thành thật nói: “Muốn ăn bánh kem.”


 


Tạ Vân Hiết cười đáp: “Được, tôi mang cho cậu.”


 



 


Sau khi cúp máy, cảm giác nóng hừng hực cũng đã tan đi không ít.


 


Minh Di nằm thẳng trên giường, vô tình nghĩ đến chai nước đá chưa được uống kia.


 


Tạ Vân Hiết đã không uống nước, tại sao lại phải lấy nó ra khỏi tủ lạnh?


 


Vì quá tò mò, Minh Di trằn trọc mãi không ngủ được, cuối cùng cậu dứt khoát lật người, giống như đang làm chuyện xấu, cậu trốn trong chăn, lén lút mở camera giám sát ở nhà lên rồi chọn xem lại.



 


Tạ Vân Hiết đi đôi dép lê không vừa chân, cầm điện thoại đi vào, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.


 


Tạ Vân Hiết mở tủ lạnh.


 


Sau đó anh lấy ra một chai nước đá.


 


Tiếp đó, Minh Di thấy Tạ Vân Hiết cầm chai nước khoáng kia – vòng tay ra sau rồi áp nó lên gáy của mình.



 


Lúc này cậu mới hiểu ra, Tạ Vân Hiết muốn dùng nước đá để chườm lạnh tuyến thể.


 


Vừa rồi… tuyến thể của Tạ Vân Hiết lại nóng lên ư?


 


Tại sao?


 


Minh Di nghe lại đoạn ghi âm lúc đó, hai người họ vừa hay đang nói về chức năng nghe lén của vòng chân, chủ đề tương đối nhạy cảm, cũng chỉ có những lời cậu trêu chọc Tạ Vân Hiết, và cả biệt danh của cậu mà thôi.


 


Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu Minh Di, trong bóng tối, cậu đột ngột mở to mắt.



 


Chẳng lẽ… là vì cậu đã gọi Tạ Vân Hiết là “chồng” ư?


 


Tuyến thể của Tạ Vân Hiết nhạy cảm đến vậy sao?


 


Minh Di ngẩn người nhìn màn hình giám sát một lúc, đầu óc rối bời. Thật ra cũng không thể nói là tuyến thể nhạy cảm, nếu thật sự phải nói, thì chỉ có thể nói là chủ nhân của tuyến thể nhạy cảm mà thôi… Rốt cuộc Tạ Vân Hiết đang nghĩ gì, một Alpha bình thường có thể vì anh em tốt gọi mình là chồng mà tuyến thể nóng lên sao?


 


Tuy Minh Di không hiểu Alpha, nhưng trực giác mách bảo có gì đó không đúng.


 


Có lẽ chỉ là cậu nghĩ nhiều thôi, Minh Di nghĩ vậy, dù sao những điều này cũng chỉ là suy đoán của cậu, có lẽ tuyến thể của Tạ Vân Hiết nóng lên chỉ đơn giản là vì hội chứng rối loạn tin tức tố mà thôi.


 


——-


 


Yến An gặp đôi vợ chồng xa lạ đó vào sáng sớm ngày hôm sau.


 


Cậu ta lại vừa cùng Lục Nghệ Phong trải qua một đêm điên cuồng trong khách sạn, Lục Nghệ Phong không còn dịu dàng như lúc đầu, gần như chỉ coi cậu ta là một công cụ để sử dụng, qua một đêm, cả thể xác lẫn tinh thần của Yến An đều mệt mỏi rã rời.



 


Lúc này vợ chồng nhà họ Minh tìm đến tận cửa, cả người cậu ta đều ngây ra, hoàn toàn không phản ứng kịp: “Khoan đã, hai người vừa nói… hai người là ai?”


 


“An An, con của mẹ, chúng ta là bố mẹ ruột của con đây!” Người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị vừa lau nước mắt vừa gọi cậu ta.


 


Sắc mặt vốn đã tiều tụy của Yến An lập tức càng thêm khó coi, nhận ra đây không phải là nơi để nói chuyện, cậu ta đành phải dẫn hai người đến một nơi vắng vẻ và an toàn hơn.


 


Đây cũng là lần đầu tiên Yến An gặp bố mẹ ruột của mình.


 


Năm 14 tuổi, từ chỗ bố mẹ, Yến An đột nhiên biết được rằng mình không phải con ruột của họ, cậu ta nhất thời không thể chấp nhận được sự thật này, bố mẹ đã cưng chiều cậu ta mười bốn năm, sao có thể không phải là bố mẹ ruột của cậu ta được?


 


Cậu ta đau lòng khóc mấy ngày liền, bố mẹ Yến thương cậu ta nên đã giữ cậu ta ở lại.




 


Sau này từ chỗ bố mẹ nuôi, Yến An biết được nhà họ Yến đã đưa cho bố mẹ ruột của cậu ta một khoản tiền, tương đương với việc trực tiếp xin cậu ta về từ tay bọn họ, vì vậy, cậu ta không cần phải lo lắng bị nhà họ Yến trả về nữa – lúc này Yến An mới có cảm giác an toàn.


 


Nhưng cậu ta không bao giờ ngờ rằng, mấy năm sau, bố mẹ ruột đã biến mất khỏi cuộc đời mình lại tìm đến tận cửa để đòi tiền.


 


Đúng vậy, đòi tiền.


 


Yến An nghe người phụ nữ trung niên đối diện khóc lóc kể lể một lúc lâu mới miễn cưỡng hiểu ra, là do người mà cậu ta gọi là “anh hai” không biết đã làm gì, không chỉ phá sạch tiền của gia đình, mà còn nợ một khoản vay nặng lãi, bây giờ nhà họ Minh đang cần tiền gấp nên mới tìm đến cậu ta.


 


Cậu ta khẽ mím môi, không nói rõ được cảm giác của mình lúc này là gì.


 


Đối với bố mẹ ruột, Yến An đương nhiên không có tình cảm. Bọn họ chưa từng nuôi nấng cậu ta, còn bán cậu ta cho nhà họ Yến, bây giờ lại tìm cậu ta đòi tiền, điều này thật quá nực cười.


 


Nhưng nói thế nào đi nữa, dù sao bọn họ cũng có công sinh thành, cậu ta suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Hai người cần bao nhiêu?”


 


“Năm trăm vạn,” người phụ nữ trung niên vừa cẩn thận vừa mong chờ nhìn cậu ta, nhưng lời nói ra lại khiến Yến An giật nảy mình: “An An à, bây giờ con cũng là một ngôi sao lớn rồi, bỏ ra năm trăm vạn hẳn là rất dễ phải không, cha mẹ cũng không đòi hỏi nhiều, chỉ cần năm trăm vạn là đủ rồi.”



 


Yến An gượng cười: “Bây giờ con không có nhiều tiền như vậy…”


 


“Sao lại thế được?” Bố Minh vừa nghe đã sốt ruột, lớn tiếng nói: “Nhà họ Yến đã lăng xê mày thành ngôi sao lớn rồi, sao có thể không cho mày tiền tiêu vặt được, mấy nhà giàu có đó cho tiền rất nhiều, tùy tiện cũng vài trăm vạn, cả triệu, cộng thêm tiền cát-xê mày tự đóng phim kiếm được, làm sao mà không có tiền được?”


 


Yến An có tiền thật, nhưng cậu ta cũng không muốn vô duyên vô cớ lấy ra năm triệu để trả nợ cho người anh hai chưa từng gặp mặt.


 


Với kiểu người nhà quê giỏi tính toán thế này, chỉ cần cậu ta chịu bị hút máu một lần, chắc chắn sẽ bị bọn họ hút máu lần thứ hai.


 


Cậu ta từ chối đề nghị vô lý của vợ chồng nhà họ Minh: “Con chỉ có thể cho hai người nhiều nhất là mười vạn.”


 


Mười vạn? Mười vạn thì được tích sự gì!


 


Vẻ mặt của hai vợ chồng lập tức méo mó, bố Minh nóng nảy hơn liền đập bàn đứng dậy tại chỗ, chỉ vào mũi Yến An mà chửi rủa cậu ta vô lương tâm, nước bọt văng tung tóe.


 


“Nếu không có chúng tao sinh ra mày, mày có được ngày hôm nay không?! Mày thì hay rồi, làm con trai nhà họ Yến hai mươi năm, quên mất cội nguồn của mình ở đâu rồi!”



 


“Đồ súc sinh vong ân bội nghĩa, sinh mày ra thà đi ị một bãi còn hơn! Sao Minh Di lại không phải con ruột của tao cơ chứ!”


 


Yến An nào đã từng nghe những lời tục tĩu này, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi, trong giới của cậu ta rất coi trọng thể diện, căn bản không có ai dám chỉ vào mũi cậu ta mà chửi ầm lên như vậy, cậu ta không thể nhịn được nữa, cao giọng nói: “Đề nghị ông nói chuyện tôn trọng người khác một chút!”


 


Hành động này như thể châm ngòi cho thùng thuốc nổ, vợ chồng nhà họ Minh dồn toàn bộ hỏa lực, bố Minh còn định lao lên túm lấy Yến An, ầm ĩ đến mức quản lý nhà hàng phải chạy tới. Trong lúc hỗn loạn, không ít người đã lén quay video rồi đăng lên mạng, nội dung gây sốc nhanh chóng lan truyền.



#Bố_mẹ_ruột_tố_Yến_An_vô_lương_tâm#


 


Cư dân mạng hóng chuyện không chê việc lớn lập tức chạy vào hóng drama.


 


[Drama cậu chủ thật giả lại có phần tiếp theo rồi, hóng thêm hóng thêm!]


 


[Vãi, chửi khó nghe thật sự, không dám tưởng tượng trước đây YMD đã sống những ngày khổ sở thế nào…]


 


[Nhưng mà nói thật, Yến An đúng là có hơi vô lương tâm thật mà, bao nhiêu năm không về nhà thăm một lần, không lẽ cậu ta thật sự coi bố mẹ của YMD là bố mẹ ruột của mình rồi?]


 


[Lầu trên có bệnh à, rõ ràng là bố mẹ ruột về hút máu An An nhà tôi, mắt nào của các người thấy An An vô lương tâm, không phải An An cũng nói sẽ cho tiền rồi sao!]


 


[Chỉ mình tôi nghe thấy thông tin mà cặp vợ chồng này tiết lộ à? Họ nói YMD mười tuổi đã biết giúp nhà làm nông rồi, mới mười tuổi thôi đó! Thế mà bọn họ đã bắt YMD ra đồng làm việc rồi sao?]


 


[Vãi vãi vãi, nghe mà tức điên lên được, người thật sự bị tổn thương hình như chỉ có YMD thôi! Yến An, kẻ hưởng hết lợi lộc này có tư cách gì mà trách YMD ghét cậu ta! Tôi cũng bắt đầu thấy ghét cậu ta rồi!]


 


……..


 


Cuối cùng, người quản lý của Yến An vội vã chạy đến đồn cảnh sát, đưa Yến An ra ngoài, kết thúc vở kịch ầm ĩ này.


 


Yến An mắt hoe đỏ, vừa ra ngoài liền gọi điện cho Yến Tri Hành. Yến Tri Hành an ủi Yến An một lúc lâu, cho biết sẽ xử lý chuyện này, để vợ chồng nhà họ Minh không bao giờ xuất hiện trước mặt Yến An nữa.


 


“Nhưng mà An An,” giọng Yến Tri Hành trầm xuống, thái độ nghiêm túc chưa từng có của anh ta khiến Yến An đột nhiên có dự cảm không lành: “Em và Lục Nghệ Phong là thế nào?”


 


Tim Yến An đập thịch một cái, mím môi nói: “Anh, anh đang nói gì vậy?”


 


Thấy Yến An không thừa nhận, Yến Tri Hành nhíu mày chặt hơn: “Hôm tiệc rượu thương mại, anh gặp Lục Nghệ Phong, hắn nói với anh là hai người đang hẹn hò? Lại còn là em chủ động, có chuyện này không?”


 


Yến An nhất thời không nói nên lời.


 


Cảm nhận được sự im lặng khó hiểu của Yến An, Yến Tri Hành biết đại khái là thật rồi.


 


“Tối nay về nhà chúng ta nói chuyện.”


 


Yến An cố gắng vùng vẫy: “Em còn phải đóng phim, đợi em quay xong rồi nói sau đi.”


 


“An An ngoan nào,” giọng anh ta càng trầm hơn: “Lục Nghệ Phong không hợp với em, thủ đoạn của hắn rất cứng rắn, gần đây vì để phát triển dự án mà đắc tội với không ít người, ở bên cạnh hắn không an toàn.”


 



“Hơn nữa, với sự hiểu biết của anh về Lục Nghệ Phong, con người hắn rất tự cao, lợi ích đặt lên hàng đầu, làm sao có thể chăm sóc em tử tế được?”


 


Yến Tri Hành dịu giọng, nhẹ nhàng khuyên bảo Yến An. Yến An càng nghe càng tủi thân, chớp mắt một cái, một giọt nước mắt liền rơi xuống.


 


Nếu không phải nhà họ Yến đột nhiên bắt cậu ta rút khỏi đoàn phim, sao cậu ta lại phải đi cầu xin Lục Nghệ Phong chứ?


 


Cậu ta nghẹn ngào nói: “Em, em biết rồi, em sẽ cắt đứt với Lục Nghệ Phong.”


 


“Vậy thì tốt,” vẻ mặt Yến Tri Hành dịu đi một chút, anh ta dịu dàng nói: “Mấy hôm nay anh bận, đợi anh làm xong việc trên tay sẽ đi tìm em.”


 


——-


 


Trong phòng khách sạn, vẻ mặt Minh Diệu Tông gần như méo mó: “Yến An thật sự nói vậy sao?”


 


Đối diện hắn ta, vợ chồng nhà họ Minh mặt mày ủ rũ, âm trầm gật đầu.


 


“Mẹ kiếp,” Minh Diệu Tông đấm một cú lên bàn: “Một đứa hai đứa, đứa nào cũng toàn là đồ vô lương tâm! Rõ ràng có nhiều tiền như vậy, chia cho chúng ta một ít thì có làm sao chứ!”


 


“Còn Minh Di nữa, cái gì mà không có tiền, đều là lừa hai người thôi! Cái thứ đó chắc chắn chỉ là đạo cụ của đoàn phim, hai người cũng không nghĩ xem, người có thể liên hôn với nhà họ Yến lẽ nào lại là kẻ nghèo rớt mồng tơi sao! Thằng đó chắc chắn là giàu có như nhà họ Yến, cần gì phải tham lam chút tiền đó của Minh Di!”


 


Minh Diệu Tông tức đến mức chắp tay sau lưng đi đi lại lại, thật sự là không nuốt trôi cục tức này mà, hắn ta đá văng đống hộp cơm chất như núi trên sàn nhà.


 


Đúng lúc này, điện thoại của bố Minh đột nhiên vang lên.


 


Đầu dây bên kia tự xưng là luật sư của nhà họ Yến, đồng thời cảnh cáo bố Minh, nếu bọn họ tiếp tục quấy rầy Yến An, hoặc tung tin bất lợi cho Yến An, nhà họ Yến sẽ kiện bọn họ đến mức tán gia bại sản, khiến bọn họ hoàn toàn trắng tay.


 


Minh Diệu Tông nghe xong, sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy, cảm xúc lập tức trở nên kích động: “Vậy khoản vay nặng lãi của con thì sao, bố! Mẹ! Chẳng lẽ bố mẹ cứ trơ mắt nhìn con bị bọn đòi nợ đó g**t ch*t sao!”


 


Bố Minh mẹ Minh vội vàng an ủi, nhưng cũng chẳng ích gì. Sau khi biết nhà họ Yến không thể cho tiền, trong lòng Minh Diệu Tông chỉ còn lại cảm giác tuyệt vọng và căm hận ngập tràn.


 


Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ!


 


Minh Diệu Tông tự nhốt mình trong phòng, nghĩ đến việc chẳng bao lâu nữa, hắn ta ngay cả tiền gia hạn khách sạn cũng không có, hắn ta lập tức ăn không ngon.


 


Ngay lúc Minh Diệu Tông suy sụp đến cùng cực, một tin nhắn lạ lại hiện lên.


 


[Muốn có tiền không? Tôi có cách giúp cậu.]


 


Minh Diệu Tông nắm chặt điện thoại, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ từ từ sáng lên.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 27: Phong Ba Đòi Tiền
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...