Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 26: Nghe Trộm

Vậy thì rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

 

Thời gian quay ngược lại về ba ngày trước.

 

Khi Yến An nhận được bó hoa 99 đóa hồng đỏ đầu tiên, trong lòng cậu ta có chút xấu hổ và bực bội.

 

Trên thiệp không có ký tên, nhưng người gửi hoa hồng cho cậu ta vào lúc này, ngoài Lục Nghệ Phong ra, Yến An không nghĩ đến ai khác.

 

Suy cho cùng thì, chỉ mới ngày hôm trước, Yến An vừa mới đạt được giao dịch với Lục Nghệ Phong, đã có quan hệ thân mật. Có lẽ Lục Nghệ Phong rất hài lòng với cơ thể của cậu ta, cho nên ngày hôm sau mới gửi hoa hồng đến, đó cũng là chuyện rất bình thường.

 

Nhưng Lục Nghệ Phong tặng thì cứ tặng thôi, lại cứ nhất định phải gửi hoa đến tận phim trường, điều này khiến các nhân viên khác trong đoàn làm phim nghĩ thế nào? Yến An đã nghe có người đoán xem ai là người tặng hoa rồi.

 

Nhưng ngoài xấu hổ và bực bội ra, Yến An lại có chút âm thầm đắc ý tự mãn.

 

Hôm qua Lục Nghệ Phong còn lạnh lùng nói với Yến An rằng, giữa bọn họ chỉ là quan hệ giao dịch, hôm nay đã gửi hoa hồng cho cậu ta, quả là khẩu thị tâm phi.

 

Yến An đặt bó hoa trong phòng nghỉ của mình, với người ngoài chỉ nói là của một người bạn tặng.

 

Nhưng Yến An không ngờ, ngày hôm sau, 99 đóa hồng đỏ đã biến thành 999 đóa hồng đỏ, cũng được gửi vào từ cổng lớn của phim trường phô trương như vậy, mà cũng vẫn là một tấm thiệp không ký tên.

 

Yến An bắt đầu cảm thấy có gì đó không ổn, Lục Nghệ Phong lại đang giở trò gì mới đây, lẽ nào hắn muốn nghiêm túc theo đuổi mình sao?

 

Yến An mở điện thoại, trong danh bạ có không ít tin nhắn, nhưng duy chỉ không có một tin nào của Lục Nghệ Phong.

 

Đây là thái độ của người đi theo đuổi người khác sao?

 

Yến An cảm thấy hoang mang, nhưng nhìn vào ảnh đại diện màu đen kia, cậu ta thực sự không dám chủ động mở lời, nhỡ đâu là tự mình đa tình thì sao?

 

Sau đó, thời gian trôi qua đến ngày thứ ba.


 

9999 đóa hồng đỏ đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của tất cả nhân viên trong đoàn làm phim, ngay cả đạo diễn cũng đặc biệt tìm đến Yến An, khéo léo bảo cậu ta nhắn lại với “người bạn” kia rằng: Tặng hoa thì được, nhưng có thể đừng làm ảnh hưởng đến việc quay phim được không?

 

Yến An có chút xấu hổ, trước đây cậu ta nào là hủy hợp đồng rời đoàn phim, nào là quay lại đoàn phim, đã gây ra không ít phiền phức cho mọi người, tất nhiên cũng không muốn tiếp tục gây thêm rắc rối nữa.

 

Ngay khi Yến An chuẩn bị gọi điện cho Lục Nghệ Phong, bảo hắn đừng gửi hoa nữa, thì điện thoại của Lục Nghệ Phong lại gọi đến trước.


 

“Nhận hoa có vui không?”

 

Giọng của Lục Nghệ Phong nghe có vẻ hơi u ám, nhưng Yến An không để ý đến chi tiết nhỏ này. Dù sao Lục Nghệ Phong cũng đã bỏ ra một số tiền lớn để đưa cậu ta trở lại đoàn phim, Yến An suy nghĩ một lát rồi quyết định dỗ dành đối phương: “Ừm, rất đẹp, nhưng…”

 

“Yến An,” Lục Nghệ Phong càng thêm tức giận, đột nhiên ngắt lời Yến An, lạnh giọng nói: “Lẽ nào một mình tôi còn không thỏa mãn được cậu à? Nói đi, cậu qua lại với Tạ Vân Hiết từ lúc nào mà có thể câu dẫn được tên đó gửi hoa cho cậu?”


 

Yến An sững sờ, Lục Nghệ Phong đang nói gì vậy, sao cậu ta nghe không hiểu?

 

Người tặng hoa lại không phải là Lục Nghệ Phong, mà là Tạ Vân Hiết?!

 

Tại sao Tạ Vân Hiết lại đột nhiên gửi hoa cho mình? Không phải tên đó đã liên hôn với Minh Di rồi sao? Yến An tưởng rằng Tạ Vân Hiết đã hoàn toàn mất hứng thú với mình rồi chứ!

 

Lục Nghệ Phong lạnh lùng nói: “Xem ra cậu chẳng hề để tâm đến giao dịch của chúng ta nhỉ?!”


 

Yến An hoàn hồn lại, lập tức nói: “Không phải, tôi hoàn toàn không biết người tặng hoa là Tạ Vân Hiết! Nếu biết, tôi đã không nhận rồi!”

 

“Vậy cậu nghĩ người tặng hoa là ai, là tôi sao?” Lục Nghệ Phong ở đầu dây bên kia cười khẩy một tiếng, câu nói của hắn khiến Yến An như rơi vào hầm băng: “Không ngờ cậu lại tự tin vào sức hấp dẫn của mình đến thế.”

 

Hốc mắt Yến An lập tức đỏ lên.

 

Những lời này của Lục Nghệ Phong khiến Yến An cảm thấy thật nhục nhã, như thể lòng tự trọng bị người khác chà đạp.


 

Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Lục Nghệ Phong càng làm cho sắc mặt Yến An trở nên trắng bệch.

 

“Tối nay đến phòng 5301.”

 

Yến An cố nén ấm ức, run giọng nói: “Tôi không đi!”

 

“Không đi?” Lục Nghệ Phong chậm rãi uy h**p vị tiểu thiếu gia được mọi người nâng niu này: “Vậy thì giao dịch kết thúc, cậu rời khỏi đoàn phim, bồi thường tổn thất cho tôi.”


 

Nghe vậy, hơi thở của Yến An lập tức trở nên dồn dập, tức đến phát run.

 

Lục Nghệ Phong lại cũng dùng chuyện diễn xuất để uy h**p cậu ta!

 

Yến An đồng ý với giao dịch mà Lục Nghệ Phong đưa ra, phần lớn là vì trong lễ trưởng thành, Lục Nghệ Phong đã chìa tay giúp đỡ, không chút do dự giúp cậu ta trừng phạt Minh Di, kẻ đã tính kế hãm hại cậu ta.

 

Lúc đó Yến An đã nảy sinh chút hảo cảm mơ hồ với Lục Nghệ Phong, nên sau này mới nửa đẩy nửa thuận mà đồng ý giao dịch.


 

Nhưng khi nghe những lời Lục Nghệ Phong nói lúc này, những thiện cảm đó bỗng dưng tan biến.

 

Hóa ra Lục Nghệ Phong cũng giống như Tạ Vân Hiết, đều là những tên khốn nạn chính hiệu!

 

…….

 

Cứ như vậy, Tạ Vân Hiết chỉ cần khích bác một chút đã thuận lợi làm rối loạn tuyến tình cảm giữa công và thụ chính.


 

Chiêu này tuy hiểm, nhưng nguyên lý rất đơn giản.

 

Tạ Vân Hiết đã cố tình nghiên cứu về Lục Nghệ Phong, nhân vật công chính này. Người này tự phụ kiêu ngạo, tính chiếm hữu cực mạnh, rất sĩ diện, là một kẻ thích ra vẻ. Trong nguyên tác, hắn thường xuyên lạnh mặt với người khác, cứ như thể ai cũng nợ hắn vậy. Nếu không phải nhân vật thụ chính là một mặt trời nhỏ thuộc hệ chữa lành, có thể tự động diễn giải những cảm xúc tinh vi ẩn sau vẻ mặt lạnh lùng đó, thì cặp đôi này chắc chắn sẽ không thành được.

 

Nhưng nếu Yến An không muốn diễn giải, mà trực tiếp cho rằng người này không có ưu điểm nào thì sao?


 

Chỉ dựa vào tính cách kiêu ngạo, tự cho mình là hơn người và cái miệng độc địa của Lục Nghệ Phong, hắn còn có thể theo đuổi được vợ không?

 

Theo Tạ Vân Hiết, hai người này đã bắt đầu một mối quan hệ sai lầm vào một thời điểm sai lầm. Không có địa vị bình đẳng, chỉ cần một chút sóng gió, mối quan hệ này cuối cùng cũng sẽ trở nên dị dạng và méo mó.

 

Khi tuyến tình cảm đi chệch hướng, tuyến cốt truyện đương nhiên cũng sẽ sụp đổ theo.

 

Tạ Vân Hiết rất rõ mấu chốt vấn đề nằm ở đâu, nhưng tất nhiên anh sẽ không nói cho hệ thống biết.

 

Hai ngày nữa trôi qua, tính đến nay Tạ Vân Hiết đã vào phòng thí nghiệm được năm ngày.

 

Cuối cùng Tạ Vân Hiết cũng điều chế ra được lô thuốc ức chế mô phỏng đầu tiên.

 

Tạ Vân Hiết tính toán, chỉ còn năm ngày nữa là đến ngày Minh Di rơi xuống biển, anh nên quay về rồi. Theo kinh nghiệm của Tạ Vân Hiết, việc tuyến cốt truyện thế giới bị lệch hướng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tuyến cốt truyện cá nhân của nhân vật phụ.

 

Minh Di vẫn sẽ rơi xuống biển, nhưng không nhất định sẽ rơi vào thời gian đã định, cũng không nhất định sẽ rơi xuống biển theo cốt truyện ban đầu, tất cả đều đầy rẫy những điều không chắc chắn.

 

Tạ Vân Hiết mang theo thuốc ức chế mô phỏng, gấp rút quay trở về.

 

Và ngay trong tối hôm đó, Minh Di đã đón một vị khách không mời mà đến, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

 

Giống như mọi khi, Minh Di quay xong cảnh đêm, chuẩn bị về khách sạn nghỉ ngơi. Nào ngờ vừa rời khỏi phạm vi phim trường, cậu đã bị hai bóng đen đột nhiên lao ra chặn lại.

 

“Nhung Nhung, có phải Nhung Nhung không?”

 

Hai người xuất hiện trước mặt mắt rưng rưng lệ, vẻ mặt vô cùng nhớ nhung. Minh Di dừng bước, phải nhận diện một lúc lâu mới nhớ ra, đây là bố mẹ nuôi nhà họ Minh.

 

Sao bọn họ lại đến đây?

 

Nhớ cậu? Hay là nhớ tiền của cậu?

 

Minh Di vừa suy nghĩ đã đoán ra được đại khái nguyên nhân. Kể từ khi cậu trở về nhà họ Yến, bố mẹ nuôi nhận được tiền rồi thì không đến thăm cậu lấy một lần, vậy nên đầu tiên có thể loại bỏ phương án thứ nhất.

 

Thế thì chính là phương án thứ hai rồi.

 

Vợ chồng nhà họ Minh đã khóc lóc kể lể bắt đầu nhận người thân, lớn tiếng tố cáo sự máu lạnh vô tình của nhà họ Yến. Minh Di có chút mất kiên nhẫn, lấy điện thoại ra, vừa gõ chữ bảo trợ lý mau tới, vừa hờ hững hỏi: “Hai người đến đây làm gì? Thiếu tiền tiêu à?”

 

Không ngờ Minh Di lại thẳng thắn như vậy, tiếng khóc của vợ chồng nhà họ Minh lập tức ngừng bặt, giống như con vịt bị bóp cổ, trông rất tức cười.

 

Mẹ Minh ngập ngừng nhìn Minh Di, làm ra vẻ đáng thương: “Nhung Nhung à, nếu không phải gặp chuyện đặc biệt khó khăn, chúng ta cũng không đến làm phiền con đâu… thật sự là, thật sự là chúng ta sống không nổi nữa nên mới đến tìm con.”

 

Minh Di lại không tỏ vẻ khó chịu, giọng điệu vẫn khá bình tĩnh hỏi: “Vậy sao? Hai người gặp khó khăn gì?”

 

Nghe có vẻ có hy vọng, vợ chồng nhà họ Minh lập tức phấn chấn, mở miệng là tuôn một tràng, kể sạch sành sanh những trải nghiệm xui xẻo của bọn họ từ lúc rời quê đến thành phố lớn.

 

Hóa ra hôm đó sau khi bị Minh Diệu Tông thuyết phục, cả nhà họ Minh liền tức tốc lên đường. Nhưng khi thực sự đến thủ đô, bọn họ mới phát hiện ra một vấn đề nan giải.

 

Giữa biển người mênh mông này, bọn họ biết đi đâu để tìm Minh Di và Yến An để đòi tiền?

 

Minh Di và Yến An đều là người nổi tiếng, không nói đến Minh Di, chỉ riêng Yến An mỗi ngày đã có không ít lịch trình, cả nhà bọn họ đều là người nông thôn, làm sao biết được cách thức theo đuôi lịch trình?

 

Cả nhà muốn quay về, nhưng lại cảm thấy không cam lòng, đã đến rồi, sao có thể ra về tay không được? Vé xe lên thủ đô đắt như vậy!

 

Cuối cùng vẫn là Minh Diệu Tông hiểu rõ hơn về giới giải trí, đã đưa ra một cách – đợi Minh Di và Yến An vào đoàn phim, bọn họ sẽ đến ngoài phim trường để chờ người!

 

Thế là cả nhà tìm một khách sạn để ở lại. Mọi chuyện đến đây vốn dĩ vẫn hoàn hảo, nhưng tệ ở chỗ, trong thời gian ở khách sạn, Minh Diệu Tông đã đến một tiệm net, không biết học thói xấu từ ai mà bị lừa rất nhiều tiền.

 

Đến khi cha mẹ Minh phát hiện ra thì tiền trong thẻ đã gần như về con số không!

 

Nói đến đây, mẹ Minh nước mắt như mưa, bà chỉ biết thành phố lớn phồn hoa, chứ không ngờ trong thành phố lớn toàn là cạm bẫy. Thấy gia đình sắp bị Minh Diệu Tông phá sạch, sao bọn họ có thể không sốt ruột được?

 

Minh Di nghe hiểu đầu đuôi câu chuyện, có chút buồn cười: “Vậy là hai người muốn hỏi mượn tiền tôi?”

 

Mẹ Minh nghe vậy, lập tức lau khô mặt, mong đợi nhìn Minh Di: “Nhung Nhung à, nể tình công ơn dưỡng dục, có thể giúp đỡ bố mẹ một ít tiền không…”

 

Minh Di nhìn xung quanh, thấy không có ai, mới chậm rãi nói: “Nhưng tôi cũng không có tiền, hai người còn không biết sao? Tôi đã bị nhà họ Yến gả đi liên hôn rồi, tiền của tôi bây giờ đều do chồng tôi quản cả.”

 

“Cái gì!”

 

Cha mẹ Minh đều kinh ngạc.

 

Minh Di lại bị nhà họ Yến gả đi liên hôn, đối tượng liên hôn còn là đàn ông!

 

Vợ chồng nhà họ Yến điên rồi sao? Ngay cả hương hỏa nối dõi tông đường cũng không cần nữa?

 

Nhìn lại bộ dạng của Minh Di, hai vợ chồng mơ hồ có dự cảm không lành: “Nhung Nhung à, cái gì gọi là tiền của con bây giờ đều do chồng con quản?”

 

Minh Di mở to mắt nói dối: “Chính là nghĩa trên mặt chữ đó, hai người đừng thấy bây giờ tôi nổi tiếng, còn đang đóng phim trong đoàn, thực ra đều là làm công cho chồng tôi thôi, tiền kiếm được đều bị anh ấy thu hết rồi.”

 

“Tôi không đưa, anh ấy sẽ đánh tôi.” Minh Di đúng lúc kéo ống quần lên, lợi dụng ánh đèn đường mờ ảo trong góc, cho bọn họ xem chiếc vòng chân màu đen đỏ trông rất tà ác trên mắt cá chân: “Đây là thiết bị công nghệ cao mà anh ấy gắn cho tôi, nếu tôi không ngoan ngoãn đóng phim, anh ấy sẽ dùng thứ này để chích điện tôi… đau lắm.”

 

Nói đến đây, Minh Di vận dụng diễn xuất, lộ ra vẻ mặt sợ hãi run rẩy.

 

— Khiến vợ chồng nhà họ Minh trực tiếp câm nín.

 

Minh Di kiểm tra số dư WeChat, do dự nói: “Trong thẻ của tôi chỉ còn 350 tệ, hay là thế này, tôi chuyển trước cho hai người 250 tệ để xoay xở, giữ lại cho mình một trăm tệ làm tiền ăn, hai người thấy được không?”

 

Vợ chồng nhà họ Minh: “…”

 

Sắc mặt họ dần trở nên khó coi, không biết có nên tin những lời này của Minh Di không, thực sự là cậu diễn quá giống, trông như thật vậy.

 

Nhưng mà, chưa đợi bọn họ hỏi thêm, trợ lý đã vội vã dẫn bảo an đến, từ xa đã hét lớn: “Ai ở đó!”

 

Vợ chồng nhà họ Minh vốn đã có tật giật mình, thấy tình hình này liền nảy sinh ý định rút lui. Minh Di đúng lúc lên tiếng: “Tôi không có nhiều tiền, nhưng chỗ Yến An chắc là có. Hai người là bố mẹ ruột của cậu ấy, vậy mà chưa gặp mặt lần nào. Cậu ấy là người lương thiện, nể tình huyết thống, chắc sẽ cho hai người mượn.”

 

Vợ chồng nhà họ Minh nghĩ cũng phải, thấy ánh đèn pin chiếu tới, bọn họ liền như những con chuột bị phát hiện, vội vã rời đi trước mặt Minh Di.

 

Ngay cả một lời từ biệt cũng không để lại.

 

“Thầy Yến, anh không sao chứ!” Trợ lý thở hổn hển dừng lại bên cạnh Minh Di, vẫn chưa hoàn hồn nhìn về hướng hai người kia rời đi: “Là fan cuồng sao?”

 

“Là bố mẹ nuôi đến đòi tiền tôi.” Minh Di nói thẳng không kiêng dè: “Cô bảo chị Từ để ý trên mạng xem gần đây có tin đồn dư luận nào về chuyện này không.”

 

Trợ lý: “… Vâng ạ.”

 

Tạo nghiệt mà, đã như vậy rồi mà đôi vợ chồng đó còn dám đến tận nơi tìm thầy Yến đòi tiền?

 

Bó tay, bọn họ nghĩ cái gì vậy nhỉ?

 

Tình tiết nhỏ đêm nay không ảnh hưởng gì đến tâm trạng của Minh Di, bố mẹ của ai thì người đó chịu trách nhiệm, chuyện này cứ giao cho Yến An đau đầu đi.

 

Về đến khách sạn, Minh Di mở điện thoại, định gửi tin nhắn cho Tạ Vân Hiết, hỏi xem khi nào anh về, nhưng dường như tâm linh tương thông, cuộc gọi video của Tạ Vân Hiết lại đột nhiên sáng lên.

 

Minh Di ngẩn người một chút rồi nhận cuộc gọi.

 

Giọng Tạ Vân Hiết nghe rất bất lực: “Tôi vừa về đến nhà, phát hiện tất cả dép lê đều bị Tiểu Tùng Hùng cắn hỏng rồi, có thể cho tôi mượn dép của cậu đi tạm không?”

 

Nói rồi, Tạ Vân Hiết dùng camera sau chiếu cảnh tượng một đống xác dép lê trên sàn, còn Tiểu Tùng Hùng thì tràn đầy năng lượng ngồi trên đống đổ nát đó.

 

Minh Di ho nhẹ một tiếng: “… Được, nếu anh không chê nó nhỏ.”

 

Tạ Vân Hiết hài lòng đi đôi dép của Minh Di vào.

 

Minh Di quan tâm đến tình hình nghiên cứu thuốc ức chế, vội hỏi anh: “Anh về nhanh vậy sao? Tiến độ nghiên cứu thuốc ức chế thế nào rồi?”

 

Tạ Vân Hiết đáp: “Tôi đã mô phỏng ra hai loại, vẫn chưa dùng thử. Dù sao cũng là thuốc mô phỏng chưa qua nghiên cứu lâm sàng, tôi định mang theo bên người trước, đợi đến lúc tình hình khẩn cấp nhất mới dùng.”

 

Minh Di gật đầu tỏ vẻ đồng ý, thuốc được nghiên cứu ra chỉ trong năm ngày, nghĩ cũng biết độ an toàn không được đảm bảo, nếu không phải tình huống bắt buộc, Minh Di cũng không mong Tạ Vân Hiết mạo hiểm thử.

 

Tạ Vân Hiết đi xem thức ăn và nước uống của Tiểu Tùng Hùng, vẫn còn đầy một nửa, anh liền yên tâm, đi vòng qua Tiểu Tùng Hùng đang đuổi theo cắn ống quần mình, lấy một chai nước đá từ trong tủ lạnh ra.

 

Nhưng kỳ lạ là, Minh Di không thấy Tạ Vân Hiết vặn nắp chai uống nước, chai nước đá đó chỉ lướt qua trước ống kính rồi biến mất khỏi màn hình.

 

Minh Di không nghĩ nhiều, mở lời: “Vừa nãy bố mẹ nuôi của tôi đến tìm tôi đòi tiền.”

 

“Tôi biết,” Tạ Vân Hiết lại không tỏ ra quá ngạc nhiên: “Nói là cậu con trai quý tử của bọn họ nợ tiền đúng không?”

 

Minh Di kinh ngạc: “Sao anh biết?”

 

Tạ Vân Hiết không trả lời ngay, mà im lặng một cách kỳ lạ.

 

Ánh mắt Minh Di khẽ động, lúc đó ở góc kia không có người thứ tư, theo lý mà nói, Tạ Vân Hiết không thể nào nghe được nội dung cuộc nói chuyện của bố mẹ nuôi, vậy thì chỉ có thể là…

 

Minh Di từ từ cúi đầu, nhìn chiếc vòng trên mắt cá chân: “Vòng chân anh đưa tôi… còn có chức năng nghe lén sao?”

 

Tạ Vân Hiết mập mờ thừa nhận: “Ừm… nhưng không phải lúc nào cũng bật, chỉ bật trong những điều kiện đặc biệt thôi.”

 

Minh Di cảm thấy vùng da bị vòng chân bao quanh có chút tê dại: “Ví dụ như điều kiện đặc biệt nào?”

 

Tạ Vân Hiết thành thật đáp: “Nhịp tim bất thường, ngã, lộ trình di chuyển hàng ngày bất thường… đại loại thế.”

 

Minh Di: “…”

 

Cậu có chút cạn lời: “Cái vòng chân này lại có nhiều chức năng thế sao?” Cậu cứ tưởng nó chỉ là một thiết bị định vị thông thường…

 

Tạ Vân Hiết cố gắng nói giảm nói tránh: “Nó là sản phẩm chuyên dụng mà tôi đã đặt làm riêng với giá cao từ chỗ một chuyên gia.”

 

Thực ra, công dụng ban đầu của loại sản phẩm này hoàn toàn không “trong sáng”, nó chính là một sản phẩm tình thú cao cấp tích hợp cả nghe lén và định vị.

 

b**n th** thì có b**n th** một chút, nhưng nếu dùng vào mục đích chính đáng thì lại rất hữu dụng.

 

Bên Minh Di im lặng một lúc, không biết đã nghĩ đến điều gì, dưới ánh đèn, khuôn mặt cậu đỏ lên thấy rõ: “Vậy là anh cũng nghe thấy…”

 

Tạ Vân Hiết để ý đến cảm xúc của cậu, kịp thời nói: “Không có, tôi chỉ nghe được một chút thôi.”

 

“Chỉ nghe thấy cậu nói tôi tịch thu thẻ lương của cậu, nô dịch cậu đi làm công, không nghe lời thì dùng vòng chân chích điện, ngoài những cái đó ra thì hoàn toàn không nghe thấy gì hết á.”

 

Đương nhiên cũng không nghe thấy Minh Di vừa gọi anh là chồng rồi!

 

Minh Di: “…”

 

Tạ Vân Hiết nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không kìm được cái miệng của mình: “Tên ở nhà của cậu là Nhung Nhung à, dễ thương quá, tôi cũng gọi cậu như vậy được không?”

 

“…”

 

Minh Di trực tiếp cúp cuộc gọi video luôn.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 26: Nghe Trộm
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...