Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 25: Husky Tà Ác
Tạ Vân Hiết đột nhiên giở trò này, ban đầu Minh Di còn không hiểu ra sao, sau đó cũng nghĩ thông suốt, chắc lại là hệ thống đang ép anh làm nhiệm vụ rồi.
Không hoàn thành nhiệm vụ, Tạ Vân Hiết sẽ bị điện giật, Minh Di nghĩ đến đây cũng hiểu cho hành động này của anh.
Cậu không giãy giụa nữa, yên lặng chờ đợi màn trình diễn tiếp theo của Tạ Vân Hiết.
Chỉ thấy Tạ Vân Hiết đứng bên giường, tay vẫn đang nắm một bên mắt cá chân của cậu, hắng giọng rồi bắt đầu trổ tài diễn xuất, giọng âm trầm: “Dám bỏ trốn à? Tôi đã nói rồi, chỉ có đứa trẻ ngoan mới được thưởng, đứa trẻ hư thì phải chịu phạt thôi, đúng không?”
Lời thoại gì mà tệ hại thế này… Minh Di á khẩu nhìn Tạ Vân Hiết, vẻ mặt thật khó tả, cố gắng nín nhịn không nói gì.
Cậu không nói gì đã là sự phối hợp lớn nhất dành cho Tạ Vân Hiết rồi, thế mà anh đối với nghiệp vụ này lần một thì lạ lần hai đã quen, không chỉ to gan hơn mà bụng dạ cũng xấu xa hơn, cứ nhất quyết phải trêu cho cậu mở miệng: “Sao không nói gì? Nói đi chứ.”
Minh Di đạp chân, giọng rầu rĩ: “Buông tay.”
Bị trói tay, lại bị người ta kéo mắt cá chân, tư thế này thật sự có chút không đứng đắn, trong tình huống này, Minh Di khó mà có tâm trí đối phó với những câu hỏi tệ hại của Tạ Vân Hiết.
“Đúng là một đứa trẻ hư.” Tạ Vân Hiết lắc đầu, ra vẻ tuyên bố: “Đứa trẻ hư thì phải bị phạt.”
Sau đó, anh buông mắt cá chân của Minh Di ra, quay lại huyền quan, nhặt thứ gì đó dưới đất lên. Minh Di cố gắng gượng người dậy, nhìn rõ thứ anh nhặt lên — đó là chiếc hộp Tạ Vân Hiết mang đến, vừa rồi lúc dùng cà vạt trói Minh Di lại, chiếc hộp này đã rơi xuống đất.
Tạ Vân Hiết cầm hộp quay lại, huơ huơ trước mặt Minh Di: “Biết đây là gì không?”
Ánh mắt Minh Di dừng trên chiếc hộp: “…Đây là gì?”
“Thứ sắp khiến cậu mất đi tất cả tự do và tôn nghiêm… dụng cụ tra tấn.”
Minh Di trơ mắt nhìn Tạ Vân Hiết đưa tay vào chiếc hộp đó, tim không khỏi đập nhanh hơn một chút, dụng cụ tra tấn khiến cậu mất đi tất cả tự do và tôn nghiêm? Sẽ là thứ gì?
Cậu nuốt nước bọt, căng thẳng nhìn chằm chằm vào động tác của Tạ Vân Hiết.
Chỉ thấy Tạ Vân Hiết cười tà mị, cho tay vào hộp rồi lấy ra một chiếc… vòng chân màu đen đỏ??
Minh Di chớp chớp mắt, xác nhận thứ đó chính là vòng chân, thậm chí kiểu dáng còn giống hệt chiếc vòng chân đạo cụ trong phim.
Tạ Vân Hiết đeo vòng vào chân phải của Minh Di, “cạch” một tiếng khóa lại, sau đó nói với cậu bằng giọng điệu vô cùng ác ý: “Tôi đã gắn định vị vào chiếc vòng này, sau này dù cậu có chạy đi đâu, tôi cũng sẽ tóm được cậu lại. Cậu không trốn được đâu.”
“Cậu cũng đừng nghĩ đến việc tìm người tháo nó ra, chỉ có vân tay của tôi mới mở được nó thôi.”
Tạ Vân Hiết cúi đầu, đầu ngón tay ch*m r** v**t v* hoa văn màu đỏ trên vòng chân một lúc, rồi ngước mắt lên nhìn Minh Di, ánh mắt sâu thẳm: “Tôi muốn tất cả mọi người đều biết, cậu là nô lệ của tôi.”
Minh Di nhìn vào mắt anh, con ngươi khẽ run lên.
Lúc này, Minh Di đã không còn tâm trí đâu để ý đến những lời nói vô lý đó nữa, bởi vì cậu đã nhạy bén nhận ra chân tình ẩn chứa trong những hành vi vô lý kia.
Đối diện với ánh mắt của Minh Di, Tạ Vân Hiết siết chặt thêm lực tay đang nắm mắt cá chân của cậu: “Hiểu chưa?”
Minh Di chậm rãi chớp mắt, không chắc chắn lắm đáp: “Hiểu… rồi thì phải.”
“Cái gì gọi là ‘thì phải’,” Tạ Vân Hiết không hài lòng lắm với câu trả lời của cậu, hạ giọng, ngữ khí đầy vẻ uy h**p ép buộc: “Nói là cậu hiểu rồi, sau này sẽ ngoan ngoãn làm nô lệ nhỏ của tôi.”
“…”
Thấy ánh mắt như cá chết của Minh Di ném tới, Tạ Vân Hiết chợt mỉm cười, buông mắt cá chân của cậu ra: “Đùa cậu thôi, nước ta không có chế độ nô lệ, mọi người đều bình đẳng.”
Minh Di giãy giãy cổ tay, bực bội ra hiệu cho Tạ Vân Hiết: “Cởi ra.”
“Tôi quên mất, sao vẫn còn trói thế này nhỉ?” Tạ Vân Hiết ra vẻ áy náy ghé lại gần, làm bộ muốn cởi trói cho cậu, nhưng ngón tay vừa chạm vào mu bàn tay Minh Di, anh đột nhiên rụt lại, thành khẩn hỏi Minh Di: “Vừa rồi tôi trêu cậu như vậy, cậu không giận chứ?”
Minh Di không hiểu tại sao Tạ Vân Hiết lại hỏi câu này, anh nói những lời rác rưởi đó đâu phải một hai lần, cậu có nói gì đâu? Minh Di mang theo chút hoang mang, phủ nhận suy đoán của Tạ Vân Hiết: “Không đâu, tôi không có giận.”
“Nhưng tôi vẫn thấy hơi áy náy,” Tạ Vân Hiết ngồi xuống bên cạnh Minh Di, thong thả nói: “Hay là cậu trêu lại tôi đi.”
Minh Di: “?”
“Không phải cậu rất muốn biết, tin tức tố của tôi có mùi gì sao?” Giọng Tạ Vân Hiết mang theo sự cổ vũ: “Cho cậu thêm ba cơ hội đặt câu hỏi nữa, thế nào?”
Minh Di nhớ ra, lần trước cậu đoán mùi tin tức tố của Tạ Vân Hiết, bị anh nói là quấy rối, cho nên Tạ Vân Hiết mới nghĩ, “đoán mùi tin tức tố” tương đương với “trêu chọc”?
Nhưng vấn đề là, có nhất thiết phải đoán ngay bây giờ không?
Tay cậu vẫn còn đang bị trói mà.
Minh Di mím môi, cố gắng nhớ lại tiến độ trước đó.
Không phải mùi thực vật, cũng không phải mùi trái cây…
“Là mùi rượu à?”
“Ừ,” chưa đợi Minh Di mở lời, Tạ Vân Hiết lại nói: “Nhưng mà cũng không phải.”
Minh Di đờ đẫn: “Không chỉ có một mùi?”
Tạ Vân Hiết nghiêm túc nói: “Alpha cấp bậc cao thì như vậy đó, mùi tin tức tố cao cấp hơn, chia làm tầng hương đầu, hương giữa và hương cuối.”
“…” Minh Di ngờ vực đánh giá biểu cảm của Tạ Vân Hiết: “Anh thật sự không lừa tôi đấy chứ?”
Còn có tầng hương đầu, hương giữa, hương cuối nữa, tin tức tố của anh là nước hoa chắc?
Tạ Vân Hiết trưng ra bộ mặt đang phổ cập kiến thức một cách vô cùng nghiêm túc, còn thúc giục cậu: “Còn hai cơ hội nữa, đoán tiếp đi.”
“…Tôi không muốn đoán nữa.”
Minh Di đã bắt đầu muốn rút lui rồi.
Nhiều loại rượu như vậy, đoán thế nào được, căn bản không thể đoán ra.
Tạ Vân Hiết chậm rãi hỏi cậu: “Không đoán nữa à?”
“Không đoán nữa.” Minh Di thành thật nhận thua: “Tôi sai rồi, lần trước không nên đoán bừa tin tức tố của anh.”
“Ngoan quá.” Tạ Vân Hiết khen cậu một câu, nghiêng người qua, bóng hình gần như bao trọn lấy Minh Di.
Hơi thở của anh dừng lại bên gáy Minh Di trong chốc lát, một cảm giác khủng hoảng rợn tóc gáy đột nhiên chạy dọc sống lưng cậu. Ngay lúc Minh Di gần như nghĩ rằng giây tiếp theo Tạ Vân Hiết sẽ cắn lên, thì cảm giác trói buộc trên cổ tay lỏng ra, tiếng cười khẽ của anh vang lên bên tai: “Phần thưởng cho đứa trẻ ngoan.”
Đây là đang làm gì vậy…
Mặt Minh Di nóng bừng lên, có thể chắc chắn là mình đã đỏ mặt, cậu quay mặt đi để che giấu, cố đè nén cảm giác xấu hổ vừa rồi.
Minh Di thật sự có chút không phân biệt được Tạ Vân Hiết là cố ý hay vô tình, không nhịn được lại quay mặt lại, lén nhìn anh.
Tạ Vân Hiết đã ngồi thẳng dậy từ lâu, vẻ mặt vẫn như thường, lấy điện thoại ra bấm vài cái, cho Minh Di xem một phần mềm: “Mấy ngày tới tôi phải bay sang tỉnh bên cạnh, đích thân đến xem phòng thí nghiệm ở đó. Tôi đã tìm người chăm sóc Tiểu Tùng Hùng rồi, đây là camera giám sát ở nhà, cậu cũng tải phần mềm này về, kết nối với camera là có thể nói chuyện với Tiểu Tùng Hùng rồi.”
Minh Di đỏ tai cầm điện thoại của mình, mắt dán vào màn hình, giả vờ nghiêm túc làm theo hướng dẫn: “Ừm… được.”
Chỉnh xong, Minh Di mở camera lên, quả nhiên nhìn thấy Tiểu Tùng Hùng đang gặm dép lê. Cậu bật micro của camera, gọi Tiểu Tùng Hùng một tiếng.
Tiểu Tùng Hùng lập tức ngừng gặm dép, hai cái tai lông xù dựng thẳng lên, quay cái đầu nhỏ cảnh giác nhìn khắp nơi, sau đó tích cực bước đôi chân ngắn đi, bắt đầu tìm kiếm Minh Di.
Minh Di nhìn Tiểu Tùng Hùng loanh quanh gần camera, nhưng không chịu dừng lại trước camera, có chút dở khóc dở cười.
Cún ngốc.
Lúc Minh Di đang xem Tiểu Tùng Hùng, Tạ Vân Hiết đứng dậy nói: “Vậy tôi đi trước đây.”
Nghe vậy, Minh Di ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt có thêm vài phần lo lắng: “Tuyến thể của anh… bây giờ đã rất nghiêm trọng rồi sao?”
“Có hơi nghiêm trọng rồi,” Tạ Vân Hiết cân nhắc từ ngữ: “Tốt nhất là có thể chế tạo ra thuốc ức chế mô phỏng càng sớm càng tốt, nếu không sẽ không an toàn lắm.”
Minh Di mím môi: “Vậy khi nào anh về?”
“Tất nhiên tôi sẽ về càng sớm càng tốt.” Tạ Vân Hiết nhìn cậu, dường như cười một tiếng: “Dù sao ở nhà vẫn còn Tiểu Tùng Hùng đang đợi tôi.”
Sau khi Tạ Vân Hiết rời đi, Minh Di tắt đèn, úp mặt ngã xuống giường, kéo chăn lên tận cằm.
Trên mặt vẫn còn vương chút hơi nóng, Minh Di sờ sờ mặt, không nhịn được nghĩ, lúc Tạ Vân Hiết cởi cà vạt cho cậu, có phải đã muốn cắn cậu không?
Tuy bình thường Tạ Vân Hiết trông rất quân tử, nhưng Minh Di cứ cảm thấy không giống lắm. Từ lúc anh cố tình không cởi trói cho cậu, Minh Di đã mơ hồ cảm thấy, Tạ Vân Hiết cũng có chút nhân tố xấu xa trong người.
Sở thích gì vậy?
Minh Di trở mình, cảm thấy có thứ gì đó cấn sau lưng, cậu đưa tay ra sau sờ thử, không ngờ lại sờ thấy một chiếc cà vạt.
Là chiếc cà vạt Tạ Vân Hiết không mang đi…
Mặt Minh Di lại nóng lên, thẳng tay ném chiếc cà vạt xuống đất.
Husky tà ác!
Minh Di mở camera, chúc Tiểu Tùng Hùng ngủ ngon, rồi mới lật người, nhắm mắt chuẩn bị đi ngủ. Khổ nỗi chiếc vòng chân mới đeo trên chân lại có cảm giác tồn tại quá lớn, Minh Di trằn trọc một hồi lâu mà vẫn không ngủ được.
Cậu không nhịn được dùng chân còn lại chạm vào chiếc vòng chân Tạ Vân Hiết đeo cho mình, có chút không quen.
Cảm giác này, lại có chút không giống với khi cậu đeo vòng chân đạo cụ của đoàn phim…
Tạ Vân Hiết đeo thì cứ đeo đi, lại còn cứ phải nói với cậu những lời linh tinh đó, khiến cậu thật sự nảy sinh cảm giác… trở thành vật sở hữu của người khác.
Nghĩ đến đây, Minh Di vùi mặt vào trong chăn, kịp thời ngăn dòng suy nghĩ của mình lại, không nghĩ nhiều nữa.
Ngủ thôi!
Điều Minh Di không biết là, Tạ Vân Hiết đã rời đi từ lâu lúc này vẫn đang ngồi trên xe, chần chừ mãi không khởi động xe rời đi.
Hệ thống quan sát anh một hồi lâu, không nhịn được lên tiếng: Ký chủ… anh không sao chứ?
Chỉ thấy tấm lưng đang gồng cứng của Tạ Vân Hiết từ từ chùng xuống, dần dần, đầu anh cụng thẳng vào vô lăng, đau khổ lẩm bẩm: “Tôi đúng là không phải người mà!”
Hệ thống: ?
Hệ thống không hiểu ra sao, nói theo sự thật: Phát hiện nồng độ tin tức tố của anh bất thường, thân nhiệt tăng nhanh, kèm theo các triệu chứng như tim đập nhanh, huyết áp tăng cao, đề nghị anh mau chóng thực hiện các biện pháp điều trị.
“Chắc là kỳ nhạy cảm của tao sắp đến rồi.” Tạ Vân Hiết thở ra hơi nóng, than thở: “Phải nhanh chóng chế tạo thuốc ức chế thôi.”
“Yên tâm, sẽ không làm trì hoãn nhiệm vụ nâng cao độ thõa mãn của nhân vật chính đâu.”
Tạ Vân Hiết nghỉ một lát rồi gọi điện cho tài xế, với tình trạng cơ thể hiện tại của anh, lái xe không an toàn.
Ngồi trên xe quay về, Tạ Vân Hiết mở hé cửa sổ xe, mặc cho cơn gió đêm lành lạnh lướt qua mặt mình, mang đi hơi nóng. Trong đầu bất chợt hiện lên dáng vẻ vừa rồi của Minh Di.
Rõ ràng là bị trói, chỉ cần nắm lấy mắt cá chân là có thể tùy ý sắp đặt, vậy mà vẫn giữ một tư thế không chút phòng bị, dường như không lo lắng mình sẽ làm gì cậu.
Cho nên vào khoảnh khắc đến gần cậu, Tạ Vân Hiết lại đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ vô cùng hèn hạ và đê tiện.
Gáy của Minh Di ở ngay trước mắt, chỉ cần anh tiến lại gần thêm một chút là có thể cắn được. Ban đầu Minh Di có thể sẽ rất kinh ngạc, vừa mắng anh vừa cố gắng trốn thoát, nhưng ai bảo cậu lại dễ dàng tin tưởng anh như vậy?
Tạ Vân Hiết chỉ cần đè Minh Di xuống giường, rồi bịt miệng cậu lại, sẽ không ai có thể nghe thấy tiếng khóc của cậu.
Tạ Vân Hiết thấy xấu hổ vì suy nghĩ đê tiện này của mình, thảo nào các Beta và Omega thường nói, Alpha là loài sinh vật suy nghĩ bằng nửa th*n d***, quả là khách quan, chính xác, hợp lý, nói thẳng vào vấn đề…
Anh cảm thấy, có lẽ mình không thể tiếp tục đối mặt với Minh Di với tư cách là anh em tốt được nữa. Đợi Minh Di qua được tình tiết kịch bản g**t ch*t một cách an toàn, anh sẽ dọn ra ở riêng với cậu.
Quá nguy hiểm, Tạ Vân Hiết sợ mình nổi điên lên, sẽ thật sự cắn Minh Di mất.
…Tuy anh có hơi b**n th**, nhưng anh không muốn Minh Di coi mình là kẻ b**n th**. Giữa bọn họ, nên nảy sinh một mối quan hệ lành mạnh hơn, ấm áp hơn, sạch sẽ thuần khiết hơn.
Tạ Vân Hiết nghĩ vậy, mở định vị vòng chân ra xem, thấy chấm đỏ nhỏ vẫn đứng yên ở vị trí cũ, hài lòng gật đầu, cứ quyết định như vậy.
——
Tạ Vân Hiết lặn lội ngàn dặm đến phòng thí nghiệm, nhưng vẫn không quên làm nhiệm vụ nâng cao độ thỏa mãn của nhân vật chính.
Lúc này có lẽ hệ thống sẽ thắc mắc, Tạ Vân Hiết không có mặt ở đó, cách xa như vậy, anh làm thế nào để nâng cao độ thỏa mãn của nhân vật chính?
Câu trả lời của Tạ Vân Hiết là, ở ngay trước mặt hệ thống, gọi điện cho trợ lý, bảo trợ lý đặt hoa và bữa ăn gửi đến đoàn phim của Yến An.
Ngày đầu tiên gửi 99 đóa hồng đỏ rực như lửa, kẹp một tấm thiệp, chúc mừng Yến An trở lại đoàn phim, để cậu ta nhận được những cái nhìn ngưỡng mộ của người khác.
Ngày thứ hai gửi 999 đóa hồng đỏ rực như lửa, kẹp một tấm thiệp, chúc Yến An từng bước thăng tiến, để cậu ta trở thành nhân vật trung tâm được chú ý nhất trong đoàn phim.
Ngày thứ ba gửi 9999 đóa hồng đỏ rực như lửa, phô trương khiêng vào đoàn phim, tạo ra chủ đề hot search bùng nổ cho Yến An.
#Thiếu gia nhà giàu tỏ tình phô trương với Yến An tại đoàn phim#
Độ hot của chủ đề này tăng vọt, lập tức đè bẹp hot search rút khỏi đoàn phim trước đó, độ thỏa mãn của nhân vật chính dưới một loạt thao tác của Tạ Vân Hiết, thật sự đã tăng lên 16 điểm.
Hệ thống: ……Thế này mà cũng được à?
“Sao lại không được?” Tạ Vân Hiết vừa lắc cốc thí nghiệm, vừa đáp lại Hệ thống: “Tao đã nói cứ giao cho tao mà, mi cứ tin tao là được rồi.”
Vấn đề là, có thật sự tin được anh không? Dựa vào những việc xấu mà Tạ Vân Hiết đã làm trước đây, hệ thống luôn cảm thấy có chút không đáng tin.
Vị này chính là đại ma đầu đã khuấy đảo thế giới trước long trời lở đất đó!
Hệ thống không biết cụ thể thế giới trước đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết cốt truyện của thế giới đó không ngừng lệch khỏi quỹ đạo. Tạ Vân Hiết, thân là cậu chủ giả làm vai phụ, vậy mà không chết, ngược lại còn một tay tạo ra công ty dược phẩm độc quyền trong ngành, khiến cậu chủ thật, thân là nhân vật chính, bị dồn đến đường cùng.
Vì vậy, dòng thời gian của thế giới đó đã hoàn toàn sụp đổ, buộc phải khởi động lại nhiều lần.
Sau khi khởi động lại không biết bao nhiêu lần, hệ thống đã bị chủ hệ thống cử đi, chuẩn bị xóa sổ cái bug Tạ Vân Hiết này.
Ngay lúc đó, Minh Di lại đâm chết Tạ Vân Hiết của thế giới này, khiến tuyến cốt truyện không thể tiếp tục được nữa, vậy nên hệ thống không còn cách nào khác là đành phải bắt bug Tạ Vân Hiết qua đây cứu nguy.
Cho đến tận bây giờ, Tạ Vân Hiết trông vẫn rất ngoan, ngoài việc có chút không hợp tác trong chuyện của Minh Di, còn lại bảo làm cái gì thì làm cái nấy, hoàn toàn không giống một bug tà ác sẽ tùy tiện phá hỏng cốt truyện.
Vì thế mà hệ thống cũng dần dần buông lỏng cảnh giác, hiện tại xem ra, Tạ Vân Hiết cũng chỉ là một con người bình thường mà thôi, ngay cả điện giật cấp hai cũng không chịu nổi, lẽ nào còn có thể lật trời được sao?
Dù sao thì bây giờ độ thỏa mãn của nhân vật chính thật sự đã tăng lại 15 điểm, hệ thống cũng không nghĩ nhiều, yên tâm tiếp tục giám sát mọi hành động của Tạ Vân Hiết trong đầu anh.
Tạ Vân Hiết bỏ ra một khoản tiền lớn để mua lại phòng thí nghiệm sinh học này, anh rất am hiểu công thức của thuốc ức chế, liền bắt đầu thử mô phỏng.
Những lọ thuốc thử màu trắng xanh được rót qua rót lại trong bình thủy tinh, tạo ra những phản ứng hóa học kỳ diệu, hệ thống xem say sưa, thế là không còn suy nghĩ những chuyện linh tinh nữa.
Đã hoàn thành nhiệm vụ: Nâng độ thỏa mãn của nhân vật chính lên 80.
Nhưng hệ thống không bao giờ ngờ được, đây là buổi chiều tươi đẹp cuối cùng trước khi đạo tâm của nó tan vỡ.
Bởi vì sáng sớm hôm sau, nó nhận được một tin tức vô cùng chấn động —
Độ thỏa mãn của nhân vật chính -25.
Hệ thống: …
Hệ thống: ???
Tình cảnh này, không khỏi khiến hệ thống nhớ đến một bài thơ.
Hôm nay cắt năm thành, ngày mai cắt mười thành, rồi được một đêm yên giấc.
Sáng ra nhìn bốn phía, quân Tần lại kéo đến rồi…
Rốt cuộc là tại sao chứ! Hôm qua không phải vừa mới kéo điểm thỏa mãn về rồi sao?
Tạ Vân Hiết ngây thơ vứt lam kính vào thùng rác, anh chỉ đảm bảo có thể nâng cao điểm thỏa mãn trước khi thời hạn nhiệm vụ kết thúc.
Chứ đâu có đảm bảo sau khi thời hạn nhiệm vụ kết thúc, điểm thỏa mãn sẽ không giảm trở lại.
Dù sao thì anh cũng đã hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn rồi, sau này có xảy ra vấn đề gì, anh không chịu trách nhiệm bao gồm dịch vụ hậu mãi đâu.
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
