Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 35: Thư Hồi Đáp Của Hệ Thống Chủ
Trong khoảnh khắc đó, gió tuyết dường như cũng ngừng lại.
Câu nói đó của Minh Di không ngừng vang vọng bên tai Tạ Vân Hiết, dễ dàng khiến Tạ Vân Hiết chấn động cả tâm hồn. Một lời tỏ tình đơn giản, nhưng hiệu quả mà nó gây ra trong lòng anh không khác gì một trận động đất lớn.
Đủ mọi cảm xúc phức tạp đột ngột phun trào!
Vậy mà Minh Di lại tỏ tình với mình thật! Ngay trong ngày tuyết rơi này, cậu ấy thậm chí còn không đợi được đến lúc quay phim xong! Cậu ấy nôn nóng quá, thật sự thích mình đến vậy sao?
Là giả phải không? Là ảo giác của mình thôi phải không!
Tạ Vân Hiết mơ màng, mãi đến khi được Minh Di nắm lấy tay mới gần như choáng váng hoàn hồn tỉnh táo lại, nhìn về phía Minh Di.
Minh Di trông rất thản nhiên, ngẩng đầu lên nhìn anh: “Còn anh thì sao? Anh có thích em không?”
Trời đất ơi, sao có thể không thích cho được! Tạ Vân Hiết gần như sắp đồng ý ngay lập tức, nhưng chút lý trí còn sót lại đã khiến anh phải gắng gượng nuốt lại những lời mình sắp nói ra.
Tạ Vân Hiết hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cảm giác nóng ran đang sôi sục trong người mình, anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Mãi một hồi lâu sau, Tạ Vân Hiết mới nghiến răng rút tay mình ra khỏi tay Minh Di: “Đương nhiên là có thích.”
Minh Di vẫn nhìn anh, ánh mắt hơi sáng lên.
“Nhưng không phải là kiểu thích của người yêu.” Tạ Vân Hiết né tránh ánh mắt của Minh Di: “Chỉ là… kiểu thích giữa bạn bè thôi.”
“…Chỉ là thích kiểu bạn bè thôi sao?” Minh Di ngơ ngác lặp lại.
“Đúng vậy,” Tạ Vân Hiết đè nén cảm giác đau lòng xuống, tiếp tục nói: “Có lẽ cậu cảm thấy việc tôi cứu cậu, nói đỡ cho cậu là biểu hiện của thích, điều này quả thực rất dễ khiến người ta nhầm lẫn. Nhưng cậu hãy nghĩ kỹ mà xem, có lẽ cậu chỉ vì tôi xuất hiện vào thời khắc nguy hiểm nhất, cứu cậu, từ đó mà sinh ra hiệu ứng cầu treo.”
“Nhưng thực tế, đây chỉ là việc mà bất kỳ ai có quan niệm đạo đức bình thường cũng sẽ làm. Chỉ cần cậu rời khỏi môi trường bẩn thỉu này, cậu sẽ phát hiện ra, người tốt như tôi ở đâu cũng có.”
Minh Di từng thấy người khác phát thẻ người tốt, chứ chưa từng thấy ai tự phát thẻ người tốt cho mình. Cậu có chút chậm chạp nhận ra mình đã bị Tạ Vân Hiết từ chối, khóe môi bất giác hạ xuống, khẽ mím lại: “Không phải hiệu ứng cầu treo, em đã suy nghĩ rất nghiêm túc rồi. Khi không gặp được anh, em sẽ nhớ anh, mỗi ngày đều rất mong chờ tin tức của anh. Chẳng lẽ đây không phải là thích sao?”
Thật đúng là muốn lấy cái mạng già của anh mà… Tạ Vân Hiết bị những lời thẳng thắn của Minh Di tấn công đến mức sắp không chống đỡ nổi, thế mà Minh Di đã tìm lại được nhịp điệu, hỏi anh: “Anh nói anh đối với em là kiểu thích giữa bạn bè, vậy anh có giúp bạn bè đi giày không, có giúp bạn bè c** q**n không? Có ngày nào cũng đến bệnh viện thăm bạn không?”
Một loạt câu hỏi dồn dập khiến Tạ Vân Hiết không nói nên lời, anh im lặng một lúc: “Cậu cứ coi như tôi quá nhiệt tình đi… Tóm lại, tôi không hợp với cậu đâu.”
“Chỗ nào không hợp?” Minh Di nhất quyết truy hỏi đến cùng.
Trán Tạ Vân Hiết giật giật, đã hơi không nhịn được nữa, đành phải lôi ra cái cớ cũ: “Tôi là Alpha, cậu là Beta, cho nên không hợp.”
Minh Di: “Anh từng nói độ tương hợp không nói lên được điều gì, có thích hay không mới là quan trọng nhất.”
Tạ Vân Hiết không nói gì nữa, môi mím chặt thành một đường thẳng, cả người như căng cứng đến cực điểm.
Minh Di cũng không muốn ép Tạ Vân Hiết quá, thấy vậy đành bất đắc dĩ thở dài một tiếng, tạm lùi một bước: “Vậy anh về rồi nghĩ lại đi, đợi anh tìm được lý do thuyết phục em rồi hãy cho em câu trả lời, được không?”
Tạ Vân Hiết khó khăn nặn ra một chữ: “…Được.”
Hệ thống đứng xem nãy giờ, không ngờ kết quả cuối cùng lại như vậy, không khỏi hận rèn sắt không thành thép, nó nói: Tôi nói này ký chủ, anh có thể bớt hèn lại một chút được không! Cậu ấy đã tỏ tình rồi, anh còn e dè cái gì nữa, xông lên đi chứ!
Hơn nữa, Minh Di là người bị từ chối, vậy mà lại để Tạ Vân Hiết là người từ chối đưa ra lý do, đây chẳng phải là trời đất đảo lộn rồi sao?
Điều quan trọng hơn là, Tạ Vân Hiết lại thật sự đồng ý về nhà nghĩ lý do, thật là vô lý hết sức!
Tạ Vân Hiết không có tâm trí đâu để ý đến Hệ thống, lúc này lòng anh rối như tơ vò, hoàn toàn bị lời tỏ tình đột ngột của Minh Di làm cho rối loạn hết cả nhịp điệu.
Trên đoạn đường sóng vai đi về sau đó, cả hai đều ăn ý không nói thêm lời nào.
Tạ Vân Hiết lén liếc sang bên cạnh, gương mặt Minh Di đã vùi trong đám lông trắng muốt, hàng mi dài rũ xuống dính những hạt tuyết chưa tan, nhìn qua rất giống những giọt lệ trong suốt.
Trái tim Tạ Vân Hiết lại càng đau hơn. Minh Di khó khăn lắm mới tỏ tình một lần, lại bị anh từ chối, cậu ấy có buồn không?
Có khi nào Minh Di sẽ không bao giờ nói chuyện với anh nữa không?
Nếu Tạ Vân Hiết chỉ là một người bình thường, anh tuyệt đối sẽ đồng ý với Minh Di ngay giây phút đầu tiên cậu ấy tỏ tình.
Nhưng Tạ Vân Hiết thì không.
Tạ Vân Hiết không chỉ là Alpha, mà còn là một Alpha mắc chứng rối loạn Tin tức tố, điều này có nghĩa là vào kỳ mẫn cảm, anh sẽ càng khó kiểm soát bản thân hơn… Đến lúc đó, anh sẽ hành xử như một con thú hoang đang đ*ng d*c.
Rồi Minh Di sẽ phát hiện ra, con người thật của anh thực ra cũng chẳng khác gì tên cặn bã Tạ Vân Hiết trước kia.
Minh Di sẽ không thích một con người như vậy của anh đâu.
Khoảng cách ban đầu vốn rất an toàn. Tạ Vân Hiết có thể ở phía sau âm thầm trả giá mọi thứ vì Minh Di, còn Minh Di chỉ cần tiến về phía trước là được, không cần phải ngoảnh đầu lại nhìn anh.
“Tạ Vân Hiết.”
Minh Di dừng bước, đưa tay kéo cao cổ áo, nhìn anh: “Anh về nhà rồi chắc sẽ không xóa em đâu nhỉ?”
Tạ Vân Hiết lập tức phủ nhận: “Đương nhiên là không!”
Cuối cùng Minh Di cũng cười trở lại, chìa tay ra nói: “Vậy có thể ôm một cái cuối cùng không?”
Tạ Vân Hiết phát hiện mình hoàn toàn không có cách nào từ chối Minh Di. Anh ôm trọn Minh Di vào lòng, chóp mũi lướt qua lớp lông trắng mềm mại, hít một hơi thật sâu.
Minh Di cũng áp mặt vào ngực Tạ Vân Hiết, yên lặng cảm nhận nhịp tim và hơi ấm từ người anh.
Đúng lúc này, giọng nói vui mừng của Hệ thống đột nhiên vang lên bên tai hai người, nó nghiến răng nghiến lợi như kẻ vừa được thấy lại ánh mặt trời: Ha ha, Hệ thống chủ trả lời tin nhắn của tôi rồi! Đôi cẩu nam nam đáng ghét các người, ngày tháng tốt đẹp cuối cùng cũng kết thúc rồi!
Nghe vậy, Minh Di và Tạ Vân Hiết nhìn nhau, cuối cùng kết thúc cái ôm này. Tạ Vân Hiết vẫn ôm eo Minh Di, vẻ mặt vẫn bình tĩnh: “Vậy sao? Thế thì mi xem Hệ thống chủ nói gì đi.”
Còn cần anh thúc giục nữa sao?
Hệ thống vội vàng mở thư trả lời của Hệ thống chủ ra, chỉ cảm thấy CPU của mình chưa bao giờ vận hành nhanh đến thế.
Hệ thống nghĩ, đây có lẽ chính là cảm giác “vui như điên” của loài người!
Nó mang theo ác ý tràn trề mở thư trả lời ra, trong lúc đó cũng tưởng tượng ra đủ mọi kết cục thê thảm mà hai cái bug này sẽ nhận được, tâm trạng hiếm khi thoải mái như vậy.
…Nhưng giây tiếp theo, Hệ thống đột nhiên không cười nổi nữa.
Bởi vì nó đã thấy mệnh lệnh ngắn gọn của Hệ thống chủ, trên đó viết rằng: Không cần can thiệp, cứ yên lặng theo dõi diễn biến.
Tắt tin nhắn, mở ra xem lại lần nữa.
Vẫn là Không cần can thiệp, cứ yên lặng theo dõi diễn biến.
Khoan đã, cho nó hỏi một chút?!
Chắc chắn là “yên lặng theo dõi diễn biến”, chứ không phải là “giết ngay tại chỗ” à??
Mặc dù Hệ thống cũng không có khả năng giết bọn họ ngay tại chỗ, nhưng thái độ của Hệ thống chủ thì phải có chứ?
Cứ thế bị bug sửa đổi cốt truyện, Hệ thống chủ vậy mà không tức giận? Còn bảo nó theo dõi diễn biến?
Hệ thống nghiêm túc nghi ngờ Hệ thống chủ đã bị virus xâm nhập rồi.
Thấy Hệ thống im lặng hơi lâu, Minh Di khẽ cau mày: “Hệ thống chủ nói gì vậy?”
Hệ thống ấp a ấp úng, không nói nên lời.
Nói gì đây? Nói là Hệ thống chủ bị nhiễm virus, bảo nó không cần can thiệp sao?
Thế này thì mất mặt nó quá, trông nó khác gì một tên hề nhảy nhót đâu chứ…
Tạ Vân Hiết thì thong thả nói: “Có phải Hệ thống chủ bảo mi tạm thời đừng quan tâm đến bọn tao không?”
Hệ thống quá kinh ngạc, theo bản năng hỏi: Sao anh biết?
Tạ Vân Hiết: “Đoán thôi. Nếu Hệ thống chủ muốn xử lý bọn tao, mi sẽ không có cái phản ứng này.”
Hệ thống hằn học nói: Các người đừng có mà đắc ý, nhất định là Hệ thống chủ đang cân nhắc cách trừng phạt hai người thôi, hai cái bug các người có trốn được hôm nay cũng không trốn được ngày mai đâu!
Tạ Vân Hiết và Minh Di nhìn nhau, Tạ Vân Hiết nhún vai.
Minh Di hỏi Tạ Vân Hiết: “Anh biết nguyên nhân à?”
Tạ Vân Hiết không nói nhiều, chỉ đáp: “Khả năng cao là vì có lợi để trục lợi.”
Minh Di có chút không hiểu.
Tạ Vân Hiết bèn giải thích với cậu: “Tại sao Hệ thống chủ phải đảm bảo cốt truyện vận hành bình thường?”
Minh Di đã phản ứng lại rất nhanh: “Để hấp thu năng lượng cảm xúc do khán giả tạo ra!”
“Câu chuyện của ‘Sủng Ái Vô Hạn’ vẫn đang tiếp diễn,” Tạ Vân Hiết tiếp tục: “Chỉ là đổi sang một hướng đi khác của cốt truyện mà thôi.”
Theo dòng suy nghĩ của Tạ Vân Hiết, Minh Di chớp mắt một cái: “Và sau khi đổi hướng cốt truyện, năng lượng cảm xúc mà Hệ thống chủ nhận được không hề giảm đi?”
Hệ thống là người đầu tiên lên tiếng phủ nhận: Không thể nào! Cốt truyện đã nát bét ra thế rồi? Sao còn có thể tạo ra năng lượng cảm xúc được nữa!
“Hệ thống, vừa nhìn là biết mi không hiểu con người rồi.”
Tạ Vân Hiết lắc đầu: “Sảng văn nghịch tập cũng là một trong những thể loại hiện nay đang rất hot đấy.”
Là như vậy sao?
Hệ thống lại bắt đầu hoài nghi cuộc sống.
Tạ Vân Hiết thì vỗ vai Minh Di, ra hiệu cậu không cần lo lắng: “Cậu cứ tiếp tục đóng phim đi, còn bên Hệ thống chủ thì tôi sẽ cố gắng hết sức để thương lượng với Ngài ấy.”
Minh Di còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Tạ Vân Hiết chặn lời: “Tôi là thương nhân mà, thương nhân là hiểu thương nhân nhất.”
Minh Di mím môi, gật đầu.
Tạ Vân Hiết đưa tay định xoa đầu Minh Di, đưa được nửa chừng, dường như nhớ ra điều gì đó, lại rụt tay về.
Minh Di thấy động tác của anh, nhướng mày với Tạ Vân Hiết.
Tạ Vân Hiết khẽ ho một tiếng: “Bên ngoài lạnh, về đi. Tôi cũng phải về nhà rồi.”
Minh Di: “Đúng là hơi lạnh thật, được rồi.”
Dưới ánh mắt của Tạ Vân Hiết, Minh Di đi về phía khách sạn, đi được vài bước rồi lại quay đầu dặn dò Tạ Vân Hiết một lần nữa: “Đừng quên nghĩ lý do nhé, em quay xong phim là muốn nghe đấy.”
Tạ Vân Hiết: “…”
Tạ Vân Hiết nghiến chặt răng, nở một nụ cười có phần lạnh lùng với Minh Di: “Được, đến lúc đó tôi nhất định sẽ cho cậu một lý do.”
Đột nhiên Minh Di cảm thấy hơi lạnh, cậu quấn chặt áo phao, vẫy tay với Tạ Vân Hiết rồi xoay người đi.
Tạ Vân Hiết nhìn bóng lưng Minh Di, hung hăng nghiến răng một cái.
Đúng là anh đã quá lịch thiệp với Minh Di rồi, vậy nên cậu ấy mới dám đến trêu chọc anh như vậy.
Cắn một trận là ngoan ngay.
Đợi Minh Di quay xong phim, anh nhất định sẽ đưa ra một “lý do” thích hợp.
——
Minh Di trở về phòng khách sạn, lao đầu lên giường.
Không thể tin được, vậy mà lại bị từ chối.
Minh Di trở mình, nhìn lên trần nhà, lòng đầy nghi hoặc, trông Tạ Vân Hiết cũng không giống không thích mình, rốt cuộc là có vấn đề ở đâu?
Lòng Husky, khó đoán như mò kim đáy bể vậy.
Minh Di lắc đầu, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, cậu còn tưởng là Tạ Vân Hiết quên dặn dò mình điều gì, định đưa tay lên bắt máy thì mới phát hiện người gọi đến là Yến An.
Ánh mắt Minh Di khẽ động, Yến An gọi cho cậu làm gì?
Mang theo thắc mắc trong lòng, Minh Di thận trọng bắt máy của Yến An.
Vừa kết nối, giọng của Yến An đã truyền tới, xen lẫn tiếng khóc nức nở: “Minh Di, bây giờ chắc hẳn anh đang đắc ý lắm nhỉ?!”
Tuy không biết Yến An lại đang lên cơn điên gì, nhưng bây giờ tâm trạng Minh Di đang tốt, cũng sẵn lòng nói chuyện với cậu ta một chút. Minh Di ngồi dậy, kéo khóa áo phao, vui vẻ hỏi: “Sao cậu biết tôi vừa tỏ tình với người mình thích thế?”
“…” Bên Yến An im bặt, đột nhiên không còn tiếng động nào nữa.
Ủa, ai hỏi anh chứ??
Yến An không nói gì, nhưng Minh Di thì lại đột nhiên trỗi dậy h*m m**n chia sẻ mãnh liệt: “Cậu biết không? Tuy anh ấy không đồng ý với tôi ngay, nhưng tôi cảm thấy rất chắc chắn. Lúc đi tôi bảo anh ấy ôm tôi một cái, anh ấy cũng đồng ý rồi. Tôi tin chắc là anh ấy đang ngoài cứng trong mềm mà thôi… Từ nhỏ đến lớn cậu được nhiều người tỏ tình như vậy, chắc chắn rất hiểu mà, cậu thấy cơ hội của tôi có lớn không?”
Yến An tức đến không chịu nổi: “Minh Di, tôi không có muốn nói chuyện về đời sống tình cảm của anh!”
“Nhưng tôi rất muốn nói mà. Bây giờ cuối cùng tôi cũng hiểu cậu rồi, hóa ra cảm giác được người khác thích thật tốt, thảo nào cậu tốn bao công sức để có được sự yêu thích của mọi người như vậy.” Minh Di chống cằm nói: “Cậu có kinh nghiệm như vậy, chỉ tôi với, anh ấy thích kiểu người biết làm nũng dính người, làm thế nào để làm nũng mà không bị giả tạo đây?”
Yến An tối sầm cả mặt mũi: “Minh Di! Anh say rồi à…”
Minh Di: “Tôi đâu có uống rượu. Anh ấy nói tôi mới khỏi bệnh không lâu, không cho tôi uống rượu. Haiz, biết làm sao được, anh ấy quan tâm tôi quá mà. Bác sĩ cũng đã nói không sao rồi, anh ấy cứ cẩn thận như vậy làm gì chứ?”
“À đúng rồi, cậu và Lục Nghệ Phong thế nào rồi?” Dường như Minh Di rất tò mò: “Anh ta có xoa đầu cậu không, có gọi tên thân mật của cậu không? Trời ạ, tôi không dám tưởng tượng nó ngọt ngào đến mức nào đâu! Không giống như tôi, tỏ tình còn chưa thành công, tiến triển e là mãi cũng không đuổi kịp cậu rồi.”
“…” Yến An vừa mới cãi nhau một trận to với Lục Nghệ Phong, nghe vậy thì như thể bị trúng một mũi tên, trong lòng đang hộc máu.
Minh Di thở dài một hơi, giả vờ u sầu: “Ghen tị với cậu thật đấy, hoàn toàn không có phiền não vì tỏ tình thất bại, muốn hôn là có thể hôn, muốn ôm là có thể ôm…”
Lời còn chưa nói hết, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng “tút tút”.
Minh Di liếc nhìn màn hình, nói với vẻ chưa thỏa mãn: “Tôi còn chưa nói xong mà.”
Đặt điện thoại xuống, Minh Di thở ra một hơi, lười suy nghĩ tại sao Yến An lại gọi cho mình.
Cậu đến bên cửa sổ, lau đi lớp sương mờ trên kính, nhìn ra ngoài khung cảnh tuyết trắng bay lượn.
Năm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện tồi tệ rồi, nhưng sau khi gặp được Tạ Vân Hiết, cuộc sống của cậu dường như lại bắt đầu tốt lên.
Tạ Vân Hiết…
Minh Di bất giác nghĩ, anh sẽ cho em một “lý do” như thế nào đây?
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
