Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 16: Canh Gà


“Cốc cốc cốc—”


 


Lúc tiếng gõ cửa truyền đến, Minh Di đang tựa vào đầu giường xem kịch bản.


 


Chú chó nhỏ Tiểu Tùng Hùng đang lơ mơ buồn ngủ nằm bên cạnh cậu cũng bị tiếng động làm giật mình, chợt lật người đứng dậy, sủa về phía cửa mấy tiếng cực kỳ hung dữ.


 


Cậu vội vàng đặt kịch bản xuống, ôm Tiểu Tùng Hùng vào lòng, cất cao giọng dò hỏi: “Ai đó?”


 


“Là tôi.”


 


Minh Di day day huyệt thái dương đang đau nhức, có lẽ do cậu xem kịch bản đến lú lẫn rồi, Tạ Vân Hiết đã cho người giúp việc nghỉ hết, giờ này ngoài Tạ Vân Hiết ra, còn ai gõ cửa phòng cậu được chứ?


 


Minh Di xuống giường, ra mở cửa, đôi mắt cậu nhìn Tạ Vân Hiết ngoài cửa với chút nghi hoặc. Tạ Vân Hiết đang mặc đồ ngủ, trong lòng còn ôm mấy quyển sách, trông có vẻ có chuyện muốn tìm cậu.


 


Thật sự thấy người, Tiểu Tùng Hùng ngược lại không sủa nữa, vèo một cái chui vào trong lồng, yên lặng như gà nấp dưới ổ chó.


 


Tạ Vân Hiết cao hơn Minh Di nửa cái đầu, khi cúi xuống nhìn thường mang lại cho người ta một cảm giác rất áp bức. Bị anh nhìn, Minh Di có chút không tự nhiên, nói: “…Có chuyện gì không?”


 


“Đã muộn lắm rồi,” Tạ Vân Hiết mở lời, đôi mắt màu xanh xám không chớp nhìn Minh Di: “Vẫn còn xem kịch bản sao?”


 


Minh Di khẽ “ừm” một tiếng.


 


Tạ Vân Hiết có phần không tán thành, nói: “Sáng mai cậu phải đi thử vai rồi, nên đi ngủ sớm đi.”


 


Minh Di nói thật: “Hơi lo lắng, không ngủ được.”


 


Tạ Vân Hiết không nói gì khác, ngước mắt nhìn phòng của cậu, dùng giọng điệu dò hỏi: “Tôi vào ngồi một lát được không?”


 


Vào trong sao? Minh Di do dự một lúc rồi ngập ngừng đồng ý.



 


Phòng ngủ là không gian riêng tư, việc một người không quá thân quen đột nhiên bước vào rất dễ khiến người ta cảm thấy khó chịu vì lãnh địa bị xâm phạm.


 


May mà sau khi vào phòng, Tạ Vân Hiết không nhìn ngang ngó dọc hay sờ mó lung tung, mà ngồi ngay ngắn trên ghế, ra vẻ như muốn ngồi lại hàn huyên tâm sự.


 


Minh Di ngồi xuống mép giường, ánh mắt lộ ra vẻ thắc mắc: “?”


 



Người này, rốt cuộc đến đây làm gì?


 


Lúc này, Tạ Vân Hiết tỏ ra chân thành nói: “Thấy cậu lo lắng như vậy, chắc cũng không ngủ được ngay, hay là để tôi cho cậu uống chút canh gà nhé.”


 


“Canh… gà?”


 


“Chuyện thành công của cá nhân,” Tạ Vân Hiết thần bí nói: “Sau khi nghe xong, có lẽ cậu sẽ không còn lo lắng như vậy nữa.”


 


Tạ Vân Hiết sắp kể chuyện của mình sao? Sự chú ý của Minh Di lập tức bị chuyển hướng.



 


Kể từ khi “anh hàng giả” này xuất hiện, cậu chỉ đoán được rằng hình như Tạ Vân Hiết cũng từng gặp phải tình cảnh tương tự, và có kinh nghiệm chống lại “cốt truyện” — nhưng cuối cùng đã thất bại, nên mới bị hệ thống đưa đến thế giới này.


 


Nhưng mà, Tạ Vân Hiết đã thực sự trải qua những gì thì Minh Di lại biết rất ít.


 


Minh Di tò mò nhìn Tạ Vân Hiết, chờ đợi cái gọi là “canh gà” của anh.


 


Bị Minh Di nhìn như vậy, tuyến thể sau gáy của Tạ Vân Hiết lại nóng lên. Anh ho nhẹ một tiếng để che giấu rồi từ từ kể: “Ở một thế giới ABO xa xôi, có một gia đình nọ, bọn họ cũng đã nhận nhầm con…”


 


Chữ “cũng” này quả là rất tinh tế.


 


Ánh mắt Minh Di không giấu được vẻ kinh ngạc, không nhịn được mà suy nghĩ, lẽ nào lý do Tạ Vân Hiết được hệ thống chọn là vì anh cũng là nhân vật pháo hôi trong truyện “thiếu gia thật thiếu gia giả”?


 


Tạ Vân Hiết cười híp mắt, nói: “Tình tiết này có quen không? Cậu có thể đoán xem, tôi là tiểu thiếu gia thật hay tiểu thiếu gia giả.”



 


“Tiểu thiếu gia thật?” Minh Di nghĩ một lát, tiểu thiếu gia thật mới hiểu tiểu thiếu gia thật, nên Tạ Vân Hiết chắc cũng là tiểu thiếu gia thật nhỉ?


 


“Đoán sai rồi,” Tạ Vân Hiết thở dài lắc đầu: “Tôi là tiểu thiếu gia giả trong câu chuyện thật giả đó.”


 


“Khi tôi vừa lấy được bằng kép, hăng hái từ nước ngoài trở về để chuẩn bị tiếp quản doanh nghiệp của gia tộc, thì tiểu thiếu gia thật của nhà họ Tạ đã quay về.” Tạ Vân Hiết cụp mi, cười bất đắc dĩ: “Tiểu thiếu gia giả là tôi đây, đương nhiên là bị đẩy ra khỏi vị trí người thừa kế, rơi vào một tình thế vô cùng khó xử.”


 


Đây lại là một tình huống hoàn toàn khác với Minh Di.


 


Ở nhà họ Yến, Yến An, tiểu thiếu gia giả kia, không hề bị đẩy ra ngoài.


 


Minh Di không nhịn được hỏi: “Sau đó thì sao?”


 


“Tôi đã muốn rời đi, tôi tự tin rằng chỉ bằng đôi tay của mình, tôi hoàn toàn có thể tạo ra được một cơ nghiệp mới.” Tạ Vân Hiết chuyển chủ đề: “Nhưng — chuyện không đơn giản như vậy.”



 


“Nhà họ Tạ chỉ có một đứa con, trước khi tiểu thiếu gia thật quay về, tất cả tài nguyên của nhà họ Tạ đều dồn cho tôi, chính là để bồi dưỡng tôi thành người thừa kế đời tiếp theo. Có thể tưởng tượng được, với năng lực của tiểu thiếu gia thật, cậu ta căn bản không thể tiếp quản doanh nghiệp gia tộc.”



 


Dường như Minh Di cũng đã đoán được chuyện xảy ra sau đó: “Vậy nên bọn họ để anh… phò tá tiểu thiếu gia thật?”


 


“Ừm, trước đó tôi cũng đã thực sự hưởng thụ tài nguyên của nhà họ Tạ, về tình về lý, đây đều là những gì tôi nên báo đáp cho bọn họ.” Tạ Vân Hiết nói một cách hết sức bình thản.


 


“Đúng lúc này, doanh nghiệp của nhà họ Tạ xảy ra khủng hoảng, tôi nhận nhiệm vụ lúc nguy cấp, chuẩn bị đến đại hội cổ đông để xoay chuyển tình thế.”


 


Tạ Vân Hiết liếc nhìn Minh Di: “Giống như cậu, chuẩn bị tâm lý cả đêm, lo lắng đến không ngủ được.”


 


“Tôi đã xem các vụ việc điển hình suốt mấy đêm, chuẩn bị mấy phiên bản kịch bản đối đáp, luyện tập quản lý biểu cảm trước gương rất lâu, dự định dùng trạng thái tốt nhất để đối phó với cuộc khủng hoảng này, xoay chuyển tình thế.”


 


Giọng Tạ Vân Hiết đầy cảm khái: “Ngày hôm đó, tôi hùng hổ bước vào phòng họp, phát biểu những lời hùng hồn trước một đám cáo già, rồi sau đó—”


 


Minh Di không kìm được hỏi: “Anh đã thành công?”


 


“Rồi sau đó…”


 


Tạ Vân Hiết mỉm cười nói: “Tôi bị vệ sĩ đánh cho một trận, rồi ném ra khỏi cổng công ty.”


 


Minh Di: “…”


 


“Cậu đang nghĩ gì vậy,” thấy vẻ mặt mờ mịt của Minh Di, Tạ Vân Hiết buồn cười lắc đầu: “Tôi, một gã thanh niên ngây ngô vừa bước ra khỏi tháp ngà, sao có thể đấu lại đám cáo già đó được chứ. Vốn dĩ có thân phận người thừa kế nhà họ Tạ, có lẽ bọn họ sẽ còn khách sáo với tôi một chút, nhưng tôi chỉ là một kẻ giả mạo, một người ngoài không quyền không thế, bọn họ dựa vào đâu mà phải khách sáo với tôi?”


 


Minh Di mím môi: “Anh đã nói đây là canh gà mà…”


 


“Là canh gà, nhưng không phải là truyện sảng văn không có não,” Tạ Vân Hiết cười nói: “Sau này tôi vẫn xây dựng được đế chế kinh doanh của riêng mình, thế này không phải là canh gà sao?”


 


“Tôi chỉ muốn nói, đôi khi cậu cảm thấy lo lắng, cảm thấy mình không làm tốt được việc gì đó, có lẽ không phải vì năng lực của cậu kém, mà là vì cậu thiếu một chút kinh nghiệm và trải nghiệm.”



 


Tạ Vân Hiết nhìn Minh Di, giọng điệu rất dịu dàng: “Mà muốn tăng thêm kinh nghiệm và trải nghiệm, thì cần cậu phải không ngừng thử, không ngừng mắc sai lầm.”


 


Minh Di ngây người nhìn anh.


 


“Tôi không rành chuyện diễn xuất lắm,” ngón tay Tạ Vân Hiết lật mấy trang sách trong lòng: “Nhưng từ kinh nghiệm của tôi, thay vì dừng bước không tiến, lo lắng cho một tương lai hư vô mờ mịt, chi bằng cứ trực tiếp đạp lên bụi gai dưới chân mà đi thành một con đường.”


 



“Hy vọng canh gà của tôi có hiệu quả với cậu.” Tạ Vân Hiết đưa quyển sách trong tay cho Minh Di, khuyến khích cậu: “Đây là một vài quyển sách khác tôi tìm cho cậu, lúc nào rảnh có thể xem.”


 


Minh Di ngơ ngác nhận lấy sách, nhìn Tạ Vân Hiết nói với mình một tiếng “chúc ngủ ngon”, rồi vươn vai bước ra khỏi phòng, còn chu đáo giúp cậu đóng cửa lại.


 


Một lúc lâu sau, Minh Di mới đứng dậy khóa cửa, quay lại giường, dưới ánh đèn lật xem những quyển sách Tạ Vân Hiết đưa cho.


 


Trong một tập thơ, Minh Di phát hiện một cái kẹp sách, lần theo kẹp sách, cậu lật đến trang đó, thấy bài thơ được đánh dấu đặc biệt — “Đừng dịu dàng đi vào đêm tối ấy”.


 


Minh Di khẽ đọc thành tiếng:


 


“Đừng dịu dàng đi vào đêm tối ấy,


 


Tuổi già nên bùng cháy gầm thét lúc hoàng hôn;


 


Hãy căm phẫn, căm phẫn trước ánh sáng đang lụi tàn.”


 


Phải rồi, vào khoảnh khắc biết được thế giới này chỉ là một cuốn truyện sủng văn, quá khứ và tương lai của cậu đều mất hết ý nghĩa.



 


Minh Di cảm thấy phẫn nộ, bi thương, nực cười và tuyệt vọng.


 


Cậu đã từng quyết định, cậu sẽ cứ như vậy đi vào đêm tối ấy, đi đến kết cục chết chìm dưới biển, kết thúc một cách qua loa cuộc đời vốn đã nực cười của mình.


 


Nhưng Tạ Vân Hiết lại nói với cậu, đừng dịu dàng đi vào đêm tối ấy.


 


Minh Di cười, cười rồi nước mắt lại rơi xuống trang sách, từng giọt, từng giọt.


 


Cậu tự hỏi lòng mình, nếu cứ chết đi như vậy, lẽ nào cậu cam tâm sao?


 


Đương nhiên là không cam tâm, danh lợi, tình cảm, lý tưởng… cậu chưa có được bất cứ thứ gì mình muốn thì đã phải trở thành nhân vật pháo hôi độc ác trong cuộc đời của người khác, lặng lẽ chết đi. Sao cậu có thể cam tâm được chứ?


 


Sở dĩ bước vào đêm tối ấy là vì trước mắt cậu chỉ có một con đường vô vọng duy nhất này, cậu không thể phản kháng.


 


Nhưng bây giờ, có người nói với cậu, “Chi bằng cứ trực tiếp đạp lên bụi gai dưới chân mà đi thành một con đường”.


 


Giây phút này, Minh Di chợt nhận ra, trên con đường đầy gai góc này, cậu không còn một mình đơn độc bước đi nữa.


 


Cậu có thể từ chối bước vào đêm tối ấy, nắm lấy tia sáng cuối cùng.



 


Là ai đã quyết định số phận này cho cậu?


 


Là ai đã thao túng thế giới này, biến nó thành một cuốn truyện sủng văn chỉ xoay quanh một người?


 


“Hãy căm phẫn, căm phẫn trước ánh sáng đang lụi tàn.”


 


Minh Di lẩm bẩm.


 


Đúng vậy, cậu thà đau khổ chứ không muốn tê liệt.


 


—–


 


Ngày hôm sau, Minh Di đến địa điểm thử vai đúng giờ.


 


Ngoài cậu ra, còn có ba diễn viên khác. Thấy Minh Di bước vào, trên mặt bọn họ ít nhiều gì cũng đều lộ ra một chút biểu cảm kỳ lạ.


 


Dù sao thì ở trong giới, kỹ năng diễn xuất của Minh Di cũng nổi tiếng là tệ.


 


Cậu không để tâm đến những cái nhìn xung quanh, chuyên tâm nghiên cứu nhân vật trong kịch bản.


 


Minh Di đã đọc nguyên tác, nhân vật phản diện Ứng Bất Nhiễm mà cậu thử vai là một vai diễn tương đối phức tạp. Thuở nhỏ, Ứng Bất Nhiễm chỉ là một tên ăn mày, sau khi làm một loạt chuyện xấu, gã đã một bước lên mây, trở thành Vô Vọng Tiên Quân lừng lẫy trong tu chân giới.


 


Nhưng mà, ngay trước khi Ứng Bất Nhiễm sắp phi thăng, gã đã nảy sinh tâm ma, để giải trừ tâm ma, gã bắt đầu ngấm ngầm trả thù tất cả những kẻ thù trước đây — cho đến khi đối đầu với nhóm nhân vật chính chính nghĩa.


 


Trong quá trình điều tra, nhóm nhân vật chính đã dựa vào các manh mối khác nhau để dựng lại quá khứ của Ứng Bất Nhiễm, cuối cùng quyết chiến với Ứng Bất Nhiễm trên đỉnh núi Vô Vọng.


 


Lực chiến của Ứng Bất Nhiễm rất cao, giai đoạn đầu đánh cho nhóm nhân vật chính không có sức phản kháng, cuối cùng sở dĩ thất bại cũng là vì nhóm nhân vật chính đã lợi dụng quá khứ không mấy tốt đẹp đó để kích phát tâm ma của gã.


 


— Một nhân vật phản diện rất điển hình, là một loại vai diễn mà Minh Di chưa từng thử qua.


 


Trước đây Minh Di rất sợ mình sẽ không diễn tốt vai này, nhưng nghĩ đến “canh gà” tối qua của Tạ Vân Hiết, cậu lại cảm thấy cũng ổn, cậu có thể chấp nhận được hậu quả của việc thất bại rồi.


 


Ít nhất thì cậu diễn không tốt cũng sẽ không bị đạo diễn và nhà sản xuất đánh rồi ném ra ngoài đường lớn…


 


Vậy nên, cứ thế đi, không cần phải đặt kỳ vọng quá cao, chỉ đơn thuần trải nghiệm cảm giác diễn xuất một chút cũng không tệ.


 


Minh Di đặt mình vào trải nghiệm và tâm trạng của Ứng Bất Nhiễm. Đến lượt mình, cậu bình tĩnh đứng dậy, bước vào trong.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 16: Canh Gà
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...