Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 15: Mưu Tính Của Nhà Họ Minh


Khi Minh Di xuất hiện trên màn hình, những dòng bình luận trôi qua cũng tăng lên trong nháy mắt.


 


Nghe danh tìm đến check-in!


 


Check-in thiếu gia thật!


 


? Trong thời gian này YMD đi phẫu thuật thẩm mỹ à, hồi trước cậu ta trông thế này sao?


 


YMD hỏi hay lắm… Hình như tôi hiểu tại sao cậu ấy ghét Yến An rồi, ai mà thích kẻ cướp đi gia đình và thân phận của mình chứ?


 


Đừng có thiếu gia thật thiếu gia giả nữa, phiền chết đi được, muốn xem một chương trình giải trí cho yên ổn cũng không được à?


 


Fan Yến An đánh hơi tới rồi kìa, đồ ăn cắp, đồ ăn cắp! Anh nhà các người chính là đồ ăn cắp!


 


Bên trong các dòng bình luận bắt đầu nổ ra tranh cãi, nhưng trên màn hình, sau khi Minh Di tung ra quả bom tấn “thiếu gia thật giả”, cảnh quay tiếp theo rất có chủ ý mà chuyển sang Yến An.


 


“Nghe nói quan hệ giữa An An và Minh Di không tốt lắm, lời đồn là thật sao ạ?”


 


“Tất nhiên là không phải rồi,” dưới ống kính, Yến An kiên quyết lắc đầu, cười một cách ngây thơ vô tội: “Bọn em là người một nhà, có chút mâu thuẫn nhỏ cũng là chuyện bình thường thôi mà, anh Hai anh ấy… chỉ là tính tình không được tốt lắm, nhưng con người anh ấy rất tốt ạ.”


 



 


Có lẽ tổ chương trình cố tình gây chuyện, lại còn cắt cảnh quay của Yến An ngay sau cảnh của Minh Di. Lời của cậu ta nghe qua thì rất ra dáng anh em hòa thuận, nhưng đặt sau những lời “thẳng như ruột ngựa” của Minh Di thì lại có vẻ hơi kỳ lạ.


 


Người một nhà? Yến An, cậu có chắc mình là người nhà không?


 


Cứ thế mà hồn nhiên coi mình là người nhà họ Yến nhỉ.


 


Sao lại có cảm giác hơi trà xanh thế nhỉ? Tại sao anh hai cậu tính tình không tốt, cậu không biết à?



 


Fan của Yến An nổi giận, nhảy ra chửi nhau một trận với những người này. Đến khi các khách mời tập hợp lại, fan Yến An cuối cùng cũng tìm được cơ hội để mỉa mai lại.


 


YMD còn dám tham gia chương trình giải trí à? Lần trước cậu ta đơn phương bắt nạt tất cả khách mời, vẫn chưa bị chửi đủ hay sao!


 


Chương trình này đòi hỏi khả năng thực hành nhất định, cậu ta làm được gì chứ? Với cái vẻ mắt cao hơn đầu của cậu ta, ai chung đội với cậu ta người đó đúng là xui xẻo!



 


Nhưng mà, ống kính vừa chuyển, đội ba người của Minh Di đã lên núi. Lần này cậu không hề tách mình ra khỏi đội như những lần tham gia chương trình trước, mà rất dứt khoát đào măng rồi cho vào giỏ. Dáng người rõ ràng rất mảnh khảnh, nhưng không hiểu sao lại trông có vẻ rất đáng tin cậy.


 


Chẳng mấy chốc, Minh Di đã một mình tạo ra khoảng cách với đội còn lại.


 


Nhìn lại đội của Yến An, cậu ta cứ như bôi dầu dưới chân, liên tục trượt ngã, trực tiếp làm chậm tiến độ của cả đội, khiến Chúc Vũ phải ở lại để trông chừng.


 


Điều khó tin nhất là, hai người này ở lại, cuối cùng người đi đào măng lại là Ảnh đế Quý Triển Vân, người vốn bị đau lưng.


 


???


 


Ảnh đế Quý bị đau lưng, sao nỡ để ông ấy đi đào măng vậy? Rõ ràng là có thể để Chúc Vũ đi đào măng, để Ảnh đế ở lại với Yến An mà!


 


Chúc Vũ cũng lú lẫn vì yêu rồi à, đã hợp tác với Ảnh đế Quý bao nhiêu kỳ rồi, chuyện quan trọng thế này mà cũng không nhớ ra??



 


Tôi cứ thắc mắc sao chân Yến An lại trơn trượt thế, phóng to ra nhìn kỹ đôi giày của cậu ta xem, bỗng nhiên đã tìm ra đáp án.


 


Sau khi một khán giả tinh mắt nói vậy, rất nhanh sau đó càng có nhiều khán giả chú ý đến đôi giày trên chân Yến An hơn – một thương hiệu thời trang nổi tiếng, thời thượng thì có thừa nhưng chống trượt lại không đủ.


 


Một người chuyên soi giá liền gõ giá trên bình luận: Giá trên web chính thức là 6388.


 


Làm lóa mắt cả đám khán giả.


 


Nhìn lại đôi giày dính đầy bùn đất, bị giày vò đến không ra hình dạng, trong lòng khán giả ai nấy đều cảm thấy khó chịu.


 


Thiếu gia giả mà ăn mặc sang thế à, nhìn thiếu gia thật xem?



 


Lại có người đi soi đôi giày Minh Di mang hôm đó, không ngờ chỉ là một đôi giày hàng bình dân giá hơn ba trăm tệ.


 


Thấy vậy, tất cả khán giả đều phẫn nộ.


 


Tiền ở đâu thì tình yêu ở đó, chỉ có thể nói yêu hay không yêu thật sự đã quá rõ ràng.


 


Chịu luôn, ở nhà họ Yến, con trai ruột cũng không bằng con trai giả à? Sao Yến An dám mặt dày mày dạn ở lại nhà họ Yến thế! Cút về nhà bố mẹ đẻ của cậu ta đi!


 


YMD làm việc thành thạo như vậy, không biết đã trải qua bao nhiêu ngày tháng cơ cực rồi, còn Yến An thì sướng như tiên khi làm thiếu gia, bị người bị hại mắng vài câu, lại còn có một đám fan não tàn bênh vực bảo vệ, hừ.


 


Trong ống kính, Minh Di thẳng thắn kể cho Kỷ Niên một phần quá khứ của mình. Những năm tháng gian khổ được cậu nhẹ nhàng nói ra, như thể đó chỉ là một lát cắt bình thường trong cuộc đời, nhưng khán giả sau khi nghe xong, cũng giống như Kỷ Niên và Thẩm Phán trong chương trình, đều cảm thấy bứt rứt khó chịu trong lòng.


 


Phải biết rằng, Minh Di vốn dĩ hoàn toàn không cần phải chịu đựng những điều này, cậu là cậu hai nhà họ Yến, đáng lẽ đã có thể lớn lên trong nhung lụa, nhận được tất cả sự yêu thương của cha mẹ.


 


Đây hoàn toàn là một tai bay vạ gió!



 


Cẩu huyết, thật sự quá cẩu huyết rồi, thảo nào người ta nói nghệ thuật bắt nguồn từ hiện thực…


 


Đủ rồi, đừng nói với tôi Yến An có vô tội hay không, đó là mười bốn năm cơ cực đấy, chẳng lẽ YMD không vô tội à? Lúc cậu ấy phải kê ghế nấu cơm cho cả nhà, ra ngoài cắt cỏ cho lợn, thì Yến An đang làm tiểu hoàng tử trong nhà họ Yến, thế có đúng không?



 


Aaa aaaaa, đặt mình vào vị trí đó thôi tôi đã tức chết rồi, ai có thể đền bù cho cuộc đời của YMD đây!


 


Lần này, ngay cả fan của Yến An cũng không dám hó hé tiếng nào.


 


……


 


Nội dung của ngày hôm đó còn chưa phát sóng xong, chủ đề về “đôi giày” đã lặng lẽ leo lên top tìm kiếm.


 


Blogger đó đã khoanh tròn riêng đôi giày của Yến An và Minh Di, đầu tiên là chê bai sơ qua vài câu, sau đó từ chuyện nhỏ suy ra chuyện lớn, so sánh từ cách ra mắt, tài nguyên, danh tiếng trong giới và nhiều phương diện khác, cuối cùng phân tích ra một kết luận —


 


Đó là kể từ khi ra mắt, Minh Di vẫn luôn làm nền cho Yến An.


 


Hợp đồng quảng cáo Yến An không nhận, Minh Di nhận; tài nguyên Yến An không cần, Minh Di thay thế; chương trình Yến An tham gia, luôn có Minh Di ở bên làm tổ đối chiếu.


 


Kết quả cuối cùng là Minh Di liên tục bị mắng, còn Yến An luôn được thương cảm và có được danh tiếng tốt.


 


Ở cuối bài viết, blogger đó nói: Có lẽ từ trước đến nay, tôi đã nghĩ sai rồi, có thể YMD không cố tình bắt chước, sở dĩ cậu ấy cứ mãi mô phỏng theo Yến An, theo đuổi Yến An, liệu có phải là vì… thực chất cậu ấy hoàn toàn không có quyền lựa chọn? Nếu không thì không thể giải thích được tại sao YMD có nhà họ Yến chống lưng mà lại không bao giờ nhận được tài nguyên nào ra hồn và phù hợp với mình…



 


Bài viết này nhanh chóng gây ra tranh cãi nảy lửa, dân hóng chuyện nhao nhao tràn vào tham gia thảo luận.


 


Không cần phải phân tích tới lui, cứ xem người hưởng lợi cuối cùng là ai thì biết, YMD đích thị là đá lót đường.


 


YMD đúng là thảm thật, nhưng diễn xuất của cậu ta tệ thật mà, những vai diễn đó giao cho cậu ta, chỉ cần cậu ta diễn tốt một vai là có thể lật mình rồi, cơ hội đã cho cậu ta, nhưng bản thân cậu ta cũng chẳng ra gì!


 


Về chuyện diễn xuất dở tệ… Ừm, đúng là không thể phủ nhận, đúng là một thảm họa.


 


Không hiểu thì hỏi, Yến An chỉ là thiếu gia giả thôi, chẳng phải mấy nhà giàu rất coi trọng huyết thống sao? Sao không đuổi Yến An đi?


 


Nuôi lâu sinh tình cảm chứ sao, mười bốn năm, nuôi con chó còn có tình cảm, huống chi là người. Nhà họ Yến cũng không thiếu miếng ăn của Yến An, nhận cả hai cũng không có gì lạ.


 


Cẩu huyết quá, cái drama này đủ để tôi hóng hớt cả nửa năm!


 


Những cuộc tranh luận sôi nổi trên mạng, mẹ Kỷ ngồi trước TV không hề hay biết. Bà xem xong chương trình, thở dài một tiếng: “Đứa nhỏ Minh Di này, thật không dễ dàng gì mà.”


 


Kỷ Niên cũng thở dài: “Mẹ đừng thấy cậu ấy ít nói, cậu ấy là người tốt, chỉ là, con có cảm giác cậu ấy hơi bị trầm cảm, con bảo cậu ấy đến chỗ dì hai xem thử, không biết cậu ấy có đi không nữa…”


 


Nói xong, cậu ta nhìn sang bố mình, thấy Kỷ Hồng khẽ nhíu mày, đăm chiêu nhìn màn hình TV như đang suy nghĩ điều gì đó.


 


Kỷ Niên tò mò hỏi: “Thế nào ạ?”


 


Lúc này Kỷ Hồng mới bừng tỉnh, vội vàng bỏ lại một câu “Để bố nghĩ thêm đã”, rồi tâm trạng nặng trĩu đi vào phòng làm việc.


 


Lần này, Kỷ Hồng không xem thông tin của các diễn viên khác nữa, mà mở lại bản phát sóng trực tiếp của chương trình Chúng Ta Ở Trên Đường.


 


Kỷ Hồng thấy chàng trai xắn tay áo, hai tay đầy bùn đất ngồi bên lề đường, người qua người lại đi ngang qua nhưng không một ai dừng lại vì cậu.


 


Thấy chàng trai ngồi xuống, mỉm cười v**t v* chú chó nhỏ, thấy chàng trai áo vấy máu, lặng lẽ rơi nước mắt trong đau đớn.


 


Càng xem, tim ông càng đập nhanh hơn, một ý nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu Kỷ Hồng.


 


Diễn xuất kém một chút thì kém một chút vậy… Cùng lắm thì ông trực tiếp dạy …


 


——–


 


Chương trình Chúng Ta Ở Trên Đường chia một tập thành hai phần, trước và sau mỗi ngày phát một phần.


 


Vào buổi tối phát sóng phần sau, Minh Di nhận được điện thoại từ người quản lý mới.


 


Sau khi ký hợp đồng với công ty của Tạ Vân Hiết, Minh Di và người quản lý mới không liên lạc nhiều.


 


Sau khi từ đoàn chương trình Chúng Ta Ở Trên Đường trở về, Minh Di không có công việc mới nào để nhận, nên cũng rảnh rỗi. Đây là lần đầu tiên trong thời gian gần đây, người quản lý mới chủ động gọi cho cậu.


 


Minh Di nghi ngờ nhận điện thoại, gần như vừa kết nối, giọng nói vui mừng của chị Từ đã truyền đến: “Minh Di, em đang ở nhà à?”


 


Cậu ngập ngừng đáp: “Dạ ở nhà… có chuyện gì vậy chị?”


 


“Vậy em đợi một chút, chị qua ngay, nói trực tiếp với em! Chuyện vui lớn lắm!”


 


Điện thoại cúp máy, Minh Di gãi gãi mái tóc rối bù, mắt to trừng mắt nhỏ với chú chó Tiểu Tùng Hùng đang gặm thảm chơi đùa.


 


Rất nhanh, Minh Di đã biết cái gọi là “chuyện vui” đó là gì.


 


“…Thử vai ạ?” Minh Di ngẩn người: “Em ấy ạ?”



 


Cả giới giải trí đều biết diễn xuất của cậu rất tệ, vậy mà còn có đạo diễn để mắt tới cậu sao?


 


“Đúng vậy!” Chị Từ cố nén sự phấn khích trong lời nói: “Đó là phim mới của đạo diễn Kỷ đó! Nhiều người chen đến vỡ đầu cũng không vào được đâu!”


 


Danh tiếng của đạo diễn Kỷ, tất nhiên là Minh Di đã nghe qua. Ông là một đạo diễn rất nổi tiếng, đã lăng xê thành công nhiều ngôi sao, còn từng đoạt giải thưởng quốc tế.


 


Phim của đạo diễn Kỷ hoàn toàn không lo không có người đóng, sao lại đột nhiên để ý đến một người tai tiếng như cậu?


 


Chị Từ nhận ra Minh Di không vui như chị tưởng, ngược lại còn có vẻ tâm sự nặng nề. Chị thu lại nụ cười, quan tâm hỏi: “Sao vậy Minh Di? Em có điều gì lo lắng à? Có thể nói với chị.”


 


“Em…” Minh Di mấp máy môi, cảm thấy cổ họng khô khốc: “Em không diễn tốt được đâu.”


 


Chị Từ không khỏi lặng người: “Sao lại thế được?”


 


Minh Di cầm kịch bản thử vai mỏng manh trong tay, chỉ cảm thấy nó nóng đến bỏng tay. Cậu trả lại kịch bản cho người quản lý của mình, cười khổ nói: “Ở trong giới em nổi tiếng là diễn xuất tệ mà, dù có đi thử vai cũng không thể nào thành công được… chỉ tổ làm trò cười cho người ta thôi.”


 


Chị Từ làm nghề bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy ngôi sao nào tự ti như vậy. Chị vừa dỗ vừa khuyên, nhưng vẫn không thể làm Minh Di lấy lại được sự tự tin.


 


Giống như ngọn lửa trong cuộc đời đã cháy hết, lúc này, trong lòng cậu chỉ còn lại những tàn tro không chút hơi ấm.


 


Chị Từ thầm nghĩ không ổn rồi. Là người quản lý được ông chủ đặc biệt sắp xếp cho Minh Di, dù là vì tương lai của mình hay vì tương lai của cậu, chị Từ cũng không nỡ để cậu bỏ lỡ cơ hội tuyệt vời này.


 


Suy nghĩ một lúc, sau khi rời khỏi nhà họ Tạ, chị Từ gọi điện cho ông chủ, nói sơ qua chuyện này và khéo léo đề nghị, hy vọng ông chủ có thể động viên nghệ sĩ nhà mình một chút.


 


Tuy là vợ chồng liên hôn, nhưng ông chủ nhà mình có vẻ không giống như hoàn toàn không quan tâm, chắc sẽ giúp khuyên một chút… nhỉ?


 


Buổi tối, Tạ Vân Hiết họp xong, rất muộn mới về nhà.


 


Phòng khách không bật đèn lớn, chỉ có TV đang mở. Minh Di ôm Tiểu Tùng Hùng, tắm mình trong ánh sáng mờ ảo của màn hình, khuôn mặt nghiêng của cậu đờ đẫn, không có biểu cảm gì.


 


Trên màn hình lớn, vừa lúc chiếu đến cảnh của Hoàng Đào.


 


Lúc này Hoàng Đào vẫn còn sống động, Tiểu Tùng Hùng chạy vòng quanh nó, nó khoan dung để đứa con chơi đùa bên cạnh, nhiệt tình vẫy đuôi với các khách mời.


 


Minh Di nhìn chằm chằm vào Hoàng Đào trên màn hình, không chớp mắt, dường như có chút nhập tâm.


 


Tạ Vân Hiết cởi áo vest, đưa tay nới lỏng cà vạt, rồi sải bước đi tới, tìm điều khiển rồi nhấn nút tạm dừng.


 


Hình ảnh trên màn hình lập tức đứng yên.


 


“Đừng xem nữa.”


 


Minh Di không có phản ứng gì, im lặng một lúc lâu mới từ từ lên tiếng: “Lúc Hoàng Đào xảy ra chuyện, tôi đã luôn nghĩ, giá như tôi không chơi với Tiểu Tùng Hùng thì tốt rồi.”


 


“Nếu tôi không chơi với Tiểu Tùng Hùng, nó sẽ không đi theo tôi, Hoàng Đào cũng sẽ không bị tôi dẫn lên đường núi, rồi rơi vào bẫy trên núi.”


 


“Nếu tôi cứ giữ thái độ lạnh lùng, không nấu nhiều món ăn thơm như vậy, Hoàng Đào sẽ không bị tôi thu hút, có lẽ… nó bây giờ vẫn sẽ sống tốt.”


 


Minh Di nói, bờ vai gầy gò của cậu dần run lên, giọng nói cũng có chút lạc đi: “Nếu… nếu tôi không đi trên con đường khác biệt này… vận mệnh của nó, có lẽ đã không bị tôi thay đổi.”


 


Theo cốt truyện ban đầu, nhóm ba người của Minh Di sẽ không gặp Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng.


 


Vì không gặp, nên bi kịch xảy ra sau đó với Hoàng Đào cũng sẽ không xảy ra.


 


Là do cậu không cam chịu sự sắp đặt của số phận, ảo tưởng thay đổi tất cả, mới gây ra một loạt hiệu ứng dây chuyền như vậy.


 


Hoàng Đào là do cậu hại chết sao?


 


Sau khi Hoàng Đào chết, Minh Di vẫn luôn không kiềm chế được mà suy nghĩ về những vấn đề này. Cậu không tìm được câu trả lời, chỉ có thể chuyển toàn bộ sự chú ý sang Tiểu Tùng Hùng, dùng những việc nhỏ nhặt đó để lấp đầy hố đen đang nuốt chửng mình.


 


Tạ Vân Hiết nhất thời không nói gì, anh ngồi xuống bên cạnh Minh Di, khẽ thở dài: “Minh Di, không có cái gọi là ‘nếu như’, sự khó lường của số phận vốn dĩ không thể đoán trước được.”


 


“Trong số phận không có sự can thiệp của cậu, Hoàng Đào và Tiểu Tùng Hùng có thể sẽ vì không ai cho ăn mà cùng nhau chết đói trong núi.” Tạ Vân Hiết bình tĩnh và tàn nhẫn chỉ ra một khả năng khác: “Cái bẫy trên núi vẫn luôn ở đó, làm sao cậu biết được chúng sẽ không rơi vào đó một lần nữa?”


 


Minh Di đau khổ dùng hai tay ôm mặt, run rẩy thở ra, không lên tiếng.


 


“Đừng dùng những chuyện không đâu để tự trách mình, Minh Di,” Tạ Vân Hiết nhìn sâu vào chàng trai đang cúi đầu, bàn tay đưa ra ngập ngừng một lúc, rồi nhẹ nhàng đặt lên đôi vai run rẩy của cậu: “Cậu đã làm đủ tốt rồi, cậu xem, ít nhất cậu cũng đã cứu được Tiểu Tùng Hùng.”


 


Minh Di ngước đôi mắt đỏ hoe lên, nhìn thấy đôi mắt ươn ướt của chú chó con.


 


“Đừng sợ hãi việc thách thức số phận, một khi cậu sợ hãi chống lại nó, cậu sẽ bị nó nghiền nát không thương tiếc.” Bàn tay Tạ Vân Hiết đặt trên vai Minh Di tăng thêm lực: “Cậu đã nếm trải mùi vị bị số phận nghiền nát rồi, cậu muốn nhận thua nó sao?”


 


Minh Di mấp máy môi, nhìn anh.


 


Cuối cùng, cậu run giọng lên tiếng: “Không, tôi không muốn nhận thua.”


 


Tạ Vân Hiết dịu giọng lại: “Vậy tại sao không muốn đi thử vai?”



 


“Bởi vì… tôi không làm được,” Minh Di gần như hoang mang nói: “Tôi không làm được đâu.”


 


“Đó là đạo diễn Kỷ, làm sao tôi có thể qua được buổi thử vai của ông ấy chứ?”


 


Minh Di đau đớn bóc trần trái tim mình cho Tạ Vân Hiết xem: “Diễn xuất của tôi tệ như vậy, nhất định sẽ bị mọi người cười nhạo là không biết tự lượng sức mình! Tôi không dám đi! Tôi không làm được!”


 


“Tôi đã… không biết diễn nữa rồi.”


 


Minh Di từng bị NG mấy chục lần, điều đó đã trở thành cơn ác mộng sâu sắc nhất của cậu. Cậu đã bị dọa sợ rồi, cậu không thể nào tìm lại được niềm khao khát và yêu thích diễn xuất ngày xưa nữa, cậu chỉ có thể như con rùa, rụt vào chiếc mai an toàn nhất để không bị tổn thương thêm.


 


Cơn ác mộng xưa cũ lại ập đến, Minh Di hoàn toàn mất kiểm soát, ngay cả khi Tạ Vân Hiết ôm chặt lấy cậu, cậu cũng không đẩy ra.


 


Cậu rất cần cái ôm này.


 


Minh Di không màng hình tượng mà gục đầu lên vai Tạ Vân Hiết khóc nức nở, mặc kệ tất cả mà xả hết ra. Không biết qua bao lâu, cậu mới nức nở ngừng khóc.


 


“Sao cậu lại không làm được?” Tạ Vân Hiết dùng đầu ngón tay lau đi giọt nước mắt trên má Minh Di, dịu dàng và kiên định nói: “Cậu làm được mà.”


 


“Nếu cậu không làm được, sao đạo diễn Kỷ lại chủ động gửi lời mời thử vai cho cậu, cậu không tin vào con mắt của đạo diễn lớn à?” Tạ Vân Hiết khẽ nói: “Đây là cơ hội đầu tiên do chính cậu giành được, cậu không muốn thử sao?”


 


“Không phải với tư cách là người thay thế hay làm nền cho bất kỳ ai, mà chỉ đơn thuần là chính cậu.”


 


Minh Di vẫn nức nở nói: “Tôi, chính tôi ư?”


 


“Đúng, chính cậu.”


 


“Dù nói như thế nào đi nữa, nếu cậu không qua được buổi thử vai, thì đây cũng là phim của đạo diễn Kỷ, rất nhiều người cũng không qua được, dù cậu có thất bại, cũng không có gì đáng bị cười nhạo cả, vì dù sao mọi người cũng đều gà như nhau.”


 


“Lỡ đâu may mắn bất ngờ mà qua được, vậy thì cậu lời to rồi, đúng không?”


 


Một loạt lời lẽ mượt mà khéo léo đã thành công dỗ dành được Minh Di.


 


Cậu sụt sịt mũi, nghĩ kỹ lại, đúng là cũng có lý.


 


Tạ Vân Hiết thấy Minh Di đã dịu lại một chút, vội vàng dỗ dành ngon ngọt hơn: “Hơn nữa, biết đâu cậu lại đặc biệt hợp với vai diễn này thì sao? Diễn bừa thôi cũng đạt hiệu quả kinh người, làm đạo diễn Kỷ kinh ngạc tại chỗ, khóc lóc đòi nâng cậu lên làm Ảnh đế thế hệ mới…”


 


Càng nói càng vô lý… Minh Di lườm Tạ Vân Hiết một cái, nhờ có những lời nói nhảm trên trời dưới đất của anh, lý trí của cậu cuối cùng cũng dần trở lại.


 


Lúc này Minh Di mới nhận ra, mình vừa mới làm những chuyện ngốc nghếch gì —


 


Không chỉ gục đầu vào lòng Tạ Vân Hiết khóc lóc thảm thiết, mà còn để nước mắt chảy hết lên áo của anh…


 


Minh Di có chút chột dạ liếc qua, phát hiện trên vai áo sơ mi của Tạ Vân Hiết quả nhiên có một mảng ẩm ướt – là do cậu vừa khóc ướt.


 


Xấu hổ, lúng túng.


 


Tai Minh Di đỏ bừng, cậu vội vàng lau mặt.


 


May mà Tạ Vân Hiết rất lịch sự không cười nhạo cậu, còn chu đáo chuyển chủ đề: “Bây giờ cậu muốn đi thử vai chưa?”


 


Minh Di mím môi: “Đi thử xem sao… Dù sao danh tiếng của tôi cũng không thể tệ hơn được nữa.”


 


“Sẽ không ai cười cậu đâu,” Tạ Vân Hiết nghiêm mặt lại, trịnh trọng nói: “Nếu có ai cười cậu, cậu cứ nói với tôi, đồ vô học, tôi thấy một người đấm một người.”


 


Đây là lời gì vậy chứ…


 


Nhưng Tạ Vân Hiết nói vậy, trong lòng Minh Di lại cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.


 


Dù sao mọi chuyện cũng đã đủ tệ rồi, có tệ hơn nữa thì cũng đến đâu được chứ?


 


Minh Di cầm lại kịch bản thử vai: “Vậy… tôi đi xem kịch bản nhé?”


 


Tạ Vân Hiết nhiệt tình cổ vũ cậu: “Đi đi, cố lên!”


 


Nhìn Minh Di dắt Tiểu Tùng Hùng vào phòng, Tạ Vân Hiết ngồi trên sofa, thở ra một hơi dài.


 


Anh đưa tay sờ lên tuyến thể hơi nóng lên ở gáy, có chút bất đắc dĩ nghĩ, may mà Minh Di chỉ khóc một lúc rồi nín.


 


Không biết tại sao, chỉ nghe Minh Di khóc lóc yếu đuối bất lực trong lòng mình, tuyến thể của anh đã nóng lên, còn không kiềm chế được mà tiết ra tin tức tố để xoa dịu.


 


Tuy rằng đối với Minh Di không có tác dụng gì, nhưng bản thân việc tiết ra tin tức tố để xoa dịu đã rất khó hiểu rồi.


 


Bởi vì Alpha thường chỉ làm vậy với omega mình thích, mà anh lại làm vậy với Minh Di, đây là chuyện gì vậy?


 


Minh Di là vợ trong truyện mà anh thích, chứ có phải là vợ thật đâu!


 


Tuyến thể, mày bình tĩnh lại cho tao!



 


Trong lòng Tạ Vân Hiết nghĩ vậy, nhưng đầu óc lại không kiềm chế được mà nhớ lại cảm giác khi ôm Minh Di lúc nãy.


 


Mềm quá, ôm gọn trong lòng, nhỏ nhắn, có thể vừa vặn nằm gọn trong lòng…


 


Đợi đã! Tạ Vân Hiết đột nhiên tỉnh táo lại, anh nghiến răng tự nhéo mình một cái.


 


Không thể nghĩ tiếp được nữa! Minh Di là đồng đội cùng chiến tuyến với mình! Là anh em!


 


Đừng có đ*ng d*c lung tung nữa, cái tuyến thể chết tiệt này!


 


Tạ Vân Hiết xông vào bếp, lấy vài viên đá từ trong tủ lạnh ra, bọc vào một miếng vải, trực tiếp chườm lạnh lên tuyến thể, để nó biết ai mới là chủ nhân của cơ thể này.


 


Động tĩnh này đã kinh động đến hệ thống, hệ thống quét một lượt ký chủ của nó, ngạc nhiên nói: Ký chủ, tuyến thể của anh đang nóng lên kìa, anh có sao không?


 


Tạ Vân Hiết thản nhiên nói: “Không sao, mi cũng biết đấy, tuyến thể của tao có bệnh, đây là hiện tượng bình thường.”


 


…Chứ không phải vì thích ai đó đâu.


——-


 


Trong đêm đó, vô số người mở TV lên xem tập mới nhất của Chúng Ta Ở Trên Đường.


 


Trong một căn phòng bừa bộn nào đó, một người cũng đang dán mắt vào màn hình, đôi mắt tam giác lóe lên ánh sáng tinh ranh.


 


Dưới đất vứt đầy những túi đồ ăn vặt lộn xộn, những mẩu thuốc lá còn lại rơi vãi khắp nơi, trên chiếc bàn trà nhỏ vứt những đĩa thức ăn thừa chưa dọn, lớp dầu mỡ đã đông lại, thoang thoảng một mùi ôi thiu.


 


Người trên sofa dường như không hề hay biết, hắn ta lấy điện thoại ra, nhanh chóng gõ tên hai người vào ô tìm kiếm, chủ đề hot do “đôi giày” gây ra lập tức hiện ra trước mắt.


 


“Đôi giày sáu nghìn tệ!!” Minh Diệu Tông lập tức kinh ngạc thốt lên, trong mắt nhanh chóng bùng lên ánh sáng tham lam.


 


Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng chửi bới gắt gỏng: “Con ranh chết tiệt đó đúng là cứng cánh rồi! Dám cúp máy của tao! Đợi nó về, bố mày không đánh chết nó không được!”


 


Một giọng nói the thé khác vang lên: “Lẽ ra không nên cho con nhỏ khốn nạn đó ăn học, đi ra ngoài rồi không về nữa! Đã bao nhiêu tuổi rồi mà không chịu lấy chồng, chỉ biết ra ngoài lông bông, mặt mũi của tao đều bị nó làm mất hết rồi!”


 


Minh Diệu Tông mất kiên nhẫn khẽ “chậc” một tiếng, nhìn chằm chằm vào điện thoại, không ngừng lướt xuống xem bình luận.


 


Một ý nghĩ mơ hồ dần hình thành.


 


Hắn ta đột ngột đứng bật dậy, mở cửa, gân cổ lên hét: “Bố mẹ! Chúng ta đi xin thằng ba một ít tiền đi!”


 


Cặp vợ chồng trung niên đang chửi bới liên tục ngoài cửa lập tức im bặt, nghi ngờ nhìn về phía hắn ta.


 


“Tìm thằng ba?” Người đàn ông trung niên hừ lạnh một tiếng: “Cái đồ vong ơn bội nghĩa đó? Bố mẹ ruột nó không phải đã đưa tiền để nhận nó về rồi sao, cả năm trời không có một tin tức, làm sao chúng ta còn xin được tiền của nó… Mẹ kiếp, nuôi con cho người khác bao nhiêu năm trời!”


 


“Bố, người con nói không phải thằng ba giả,” một nụ cười tham lam hiện ra trên mặt Minh Diệu Tông: “Là thằng ba thật cơ!”


 


Người phụ nữ trung niên ánh mắt lóe lên: “Mày nói là… An An?”


 


Minh Diệu Tông giơ điện thoại lên, cho bọn họ xem hình ảnh trên điện thoại: “Bố mẹ, xem này, An An nhà chúng ta bây giờ là ngôi sao lớn rồi, nó còn có thể đi đôi giày sáu nghìn tệ, bảo nó cho nhà mình một ít tiền, chẳng phải là chuyện nhỏ như con thỏ thôi sao?”


 


Người phụ nữ trung niên nhìn thấy giá trên hình, có chút động lòng, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, trên mặt lộ vẻ do dự: “Nhưng nhà đó năm xưa đã cho nhà chúng ta hai triệu, không chỉ mang Minh Di đi, còn không cho nhà chúng ta tiếp xúc với An An nữa…”


 


Năm đó Minh Di được nhà họ Yến tìm về, gia đình tự dưng mất đi một lao động kiếm tiền, con trai ruột lại bị nhà họ Yến giữ lại, không thấy bóng dáng, tất nhiên là nhà họ Minh không chịu, tập hợp một đám họ hàng, đến nhà họ Yến làm loạn một trận, cuối cùng lấy được hai triệu, với điều kiện là không được tiếp xúc với Yến An và Minh Di nữa.


 


Cầm số tiền này, nhà họ Minh đã đập nhà cũ đi xây lại nhà mới, còn tích đủ tiền cưới vợ cho con trai thứ hai là Minh Diệu Tông, bọn họ cũng một thời vênh váo với họ hàng.


 


Ai ngờ Minh Diệu Tông chẳng ra gì, những năm nay vừa cờ bạc vừa trai gái, đến khi bố mẹ hắn ta phát hiện ra, hắn ta đã tiêu gần hết tiền cưới vợ rồi.


 


Nhà họ Minh lo sốt vó, cục cưng vàng ngọc của bọn họ đã đến tuổi lấy vợ, không có tiền thì sao được? Để gom tiền, thậm chí bọn họ còn nảy ra ý định xấu xa với cô con gái lớn đã sớm bỏ nhà đi làm.


 


Nhưng kết quả có thể đoán được, cô con gái lớn chẳng thèm để ý đến bọn họ.


 


Bây giờ nghe Minh Diệu Tông nói vậy, vợ chồng nhà họ Minh không khỏi có chút động lòng.


 


Đúng vậy, Yến An dù sao cũng là con trai của bọn họ, bây giờ Yến An cũng có tiền đồ rồi, đánh bài tình cảm, xin nó một ít tiền, chắc nó sẽ không từ chối đâu nhỉ?


 


Người phụ nữ trung niên vẫn có chút do dự, những người dân thường như bọn họ có chút sợ hãi đối với những người có quyền có thế, sau khi bị nhà họ Yến cảnh cáo, bọn họ không dám có ý định gì với Yến An nữa: “Nhưng mà, lỡ bị nhà họ Yến biết thì…”


 


“Ối dào, mẹ ơi, mẹ sợ gì chứ, chúng ta lén tìm An An là được rồi?” Minh Diệu Tông thân mật đặt tay lên vai mẹ, cười hì hì nói: “Hơn nữa, An An bây giờ là ngôi sao lớn, bao nhiêu người đang theo dõi nó, nếu nhà họ Yến dám động đến chúng ta, chúng ta sẽ tìm truyền thông làm ầm lên! An An là con trai ruột của mẹ mà, làm gì có chuyện giữ lại không cho bố mẹ ruột gặp, đúng không?”


 


Càng nghe, mắt ông bố nhà họ Minh càng sáng lên, thấy vợ rụt rè, ông ta hung hăng mắng: “Mẹ kiếp, bố mẹ xin tiền con mình thì có gì sai, nếu không phải chúng ta sinh ra nó, nó làm sao có thể làm ngôi sao lớn được!”


 


“Không chỉ xin tiền Yến An, chúng ta còn phải tìm cái đồ vong ơn bội nghĩa kia đòi tiền nữa! Mẹ kiếp, hai triệu tệ mà đòi đuổi ông đây đi, ông đây đã nuôi con cho người khác không công mười bốn năm đấy!”


 


Minh Diệu Tông nghe vậy bĩu môi, thầm nghĩ, cái thằng nghèo kiết xác đi giày mấy trăm tệ như Minh Di, tìm nó thì đòi được bao nhiêu tiền?


 


Rõ ràng là thiếu gia thật, nhưng về nhà lại không được cưng chiều, làm ngôi sao mà như chuột chạy qua đường, hừ! Cái đồ vô dụng này, thật lãng phí thân phận thiếu gia nhà họ Yến, số nó chỉ đáng làm trâu làm ngựa ở nhà bọn họ thôi!


 


Cả gia đình bàn bạc một đêm, cuối cùng quyết định — nhân lúc đang hot, phải nhanh chóng vào thành phố đòi tiền!


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 15: Mưu Tính Của Nhà Họ Minh
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...