Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 14: Bà Ấy Xem Mình Như Người Ngoài

Yến An trông thấy những chủ đề đó trên đường về nhà.

 

Cậu ta dán chặt mắt vào màn hình điện thoại đang phát ra ánh sáng trắng, ngón tay lướt không kiểm soát.

 

Những lời bàn tán đó đập vào mắt cậu ta, các từ ngữ như “cậu chủ giả”, “tu hú chiếm tổ chim khách”, “bạch liên hoa nhà giàu” gần như đâm vào mắt cậu ta, làm mắt cậu ta nhói đau.

 

Trợ lý ngồi cạnh cậu ta muốn nói lại thôi, bèn nhỏ giọng khuyên: “Anh xem điện thoại trên xe không tốt cho mắt đâu, nghỉ một lát đi.”

 

Yến An nghe lời tắt màn hình, nhắm mắt tựa vào ghế, thở hắt ra một hơi dài, lúc này mới khẽ lên tiếng hỏi trợ lý: “Anh cả có biết chuyện này không?”

 

Trợ lý ấp úng: “Biết… nhưng Yến tổng thật sự đã ra tay xử lý ngay từ đầu rồi!”

 

Nếu đã xử lý rồi, tại sao dư luận trên mạng vẫn có chiều hướng ngày càng dữ dội hơn?

 

Yến An không hiểu nổi, chẳng phải trước nay Yến Tri Hành luôn quan tâm đến cậu ta nhất sao?

 

Cậu ta đưa tay day day trán, nở nụ cười khổ: “Minh Di… quả nhiên vẫn hận tôi.”

 

Nếu không sao lại cố tình nói những chuyện đó ra ngoài, đẩy cậu ta vào tình thế khó xử thế này.

 

Đối với những ân oán hào môn này, trợ lý trước nay không dám bình luận, chỉ một mực khuyên Yến An nghỉ ngơi nhiều, đừng suy nghĩ nhiều.

 

Yến An lòng dạ rối bời, miễn cưỡng nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc. Về đến nhà, cậu ta không lên lầu tắm rửa ngay mà đi thẳng đến nhà kính.

 

Hôm nay hiếm khi Thẩm Lệ Dung không tham dự tiệc tối, mà đang rất thảnh thơi nhàn nhã chăm sóc mấy luống hoa hoa cỏ cỏ của mình. Yến An vừa vào nhà kính đã ấm ức gọi một tiếng “Mẹ”.

 

Thẩm Lệ Dung nghe tiếng quay đầu lại, thấy Yến An, bà ta bất giác nở nụ cười dịu dàng: “An An về rồi à.”

 

“Mẹ,” Yến An bước tới, bĩu môi, dáng vẻ không vui. Thẩm Lệ Dung thấy vậy, lập tức đặt kéo cắt hoa xuống, đau lòng nói: “Sao thế? Ai bắt nạt An An của chúng ta à?”


 

Vừa dứt lời, mắt Yến An đã hoe đỏ: “Mẹ, mẹ có xem livestream chương trình tạp kỹ mới của con không?”

 

Ban đầu Thẩm Lệ Dung còn không hiểu gì, nhưng vừa nhắc đến livestream chương trình tạp kỹ, bà ta lờ mờ nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt lộ chút do dự.

 

Yến An vừa nhìn đã biết, Thẩm Lệ Dung cũng biết chuyện này rồi.

 

Rõ ràng mẹ cũng biết, tại sao lại không để tâm đến dư luận?


 

Thẩm Lệ Dung thấy Yến An nhìn mình rưng rưng nước mắt, trông thật đáng thương, bèn dịu giọng an ủi: “Trên mạng chỉ là mấy lời đồn vớ vẩn thôi, bọn họ thì biết cái gì? Chỉ cần con biết, ba mẹ không coi con là người ngoài là được rồi, đúng không?”

 

“Không giống đâu ạ…” Yến An mặt mày đau khổ, hờn dỗi nói: “Bây giờ trên mạng lan truyền chuyện này khắp nơi, sau này con đi dự tiệc, người của các gia tộc khác sẽ nhìn con thế nào?”

 

Thẩm Lệ Dung nhẹ nhàng dỗ dành vài câu, thấy Yến An vẫn còn hậm hực, bà ta liền nắm tay Yến An, định đưa cậu ta đi ăn món canh ngọt mà bà đã hầm từ sớm.


 

Đúng lúc này, Yến Tri Hành tan làm về.

 

“Anh!” Yến An mừng rỡ reo lên.

 

Thẩm Lệ Dung chỉ cảm thấy tay mình trống không, giây tiếp theo, cậu thiếu niên bên cạnh đã như chim én nhỏ sà vào rừng, nhanh chóng lao vào lòng người anh cả vừa bước vào cửa.

 

Yến An vòng tay ôm chặt eo Yến Tri Hành, mặt cũng áp vào vai anh ta, cọ tới cọ lui trên bộ vest xám phẳng phiu như một chú mèo.


 

Tư thế thân mật này, không hiểu sao lại khiến Thẩm Lệ Dung cảm thấy vô cùng chói mắt.

 

Nếu là trước đây, có lẽ Thẩm Lệ Dung sẽ cảm thấy an ủi mà nghĩ rằng, đây là biểu hiện của tình anh em tốt đẹp, nhưng sau khi nghe những lời của Minh Di, bà ta thấy cảnh này, càng nhìn càng cảm thấy khó chịu.

 

Bà ta bất giác siết chặt lòng bàn tay.

 

Yến Tri Hành vừa vào cửa đã bị Yến An ôm chầm lấy, anh ta theo phản xạ ôm lại một cái, dịu dàng nói: “An An của chúng ta về rồi à? Ăn cơm chưa?”


 

Yến An ngoan ngoãn nói: “Chưa ạ, mẹ nói đợi anh về ăn cùng.”

 

Yến Tri Hành nghe vậy thì ngẩng đầu lên, lúc này mới để ý đến sự hiện diện của mẹ mình. Thấy sắc mặt mẹ có chút tái xanh, anh ta chợt nhận ra điều gì đó, bất giác thu cái tay đang ôm Yến An về. Thấy Yến An vẫn chưa buông ra, anh ta còn vội vàng đẩy nhẹ Yến An một cái.

 

Trong mắt Thẩm Lệ Dung, hành động này càng có vẻ như muốn che giấu.

 

“Anh?” Yến An ngơ ngác bị đẩy ra, nhìn Yến Tri Hành với vẻ khó hiểu và ấm ức.


 

Yến Tri Hành tránh ánh mắt dò xét của mẹ, cố giữ bình tĩnh nói: “An An, ăn cơm thôi.”

 

Khi Yến An quay người lại, sắc mặt Thẩm Lệ Dung đã trở lại bình thường, nhưng trong mắt rõ ràng có thêm vài phần tâm sự trĩu nặng.

 

Ba người cùng ngồi vào bàn ăn.

 

“Hôm nay ba không về nhà ăn cơm ạ?” Yến An hỏi.


 

“Ba con bay đi thành phố khác rồi, tối không về,” Thẩm Lệ Dung có chút lơ đãng đáp, rồi đột nhiên nhớ ra điều gì, quay sang hỏi con trai cả: “Tri Hành, lần trước đi xem mắt tiểu thư nhà họ Lưu, con thấy thế nào?”

 

Yến Tri Hành đang gắp một miếng đậu phụ, nghe vậy thì gắp cũng không vững, miếng đậu phụ rơi xuống bàn. Anh ta mím môi kiềm chế, cúi đầu uống một ngụm nước: “Không thế nào cả, con với cô ấy không có gì để nói.”

 

Thẩm Lệ Dung càng bất mãn hơn: “Chuyện trò là phải từ từ vun đắp, lần nào con cũng thế, gặp một lần rồi thôi, làm sao mà có chuyện để nói được!”


 

Yến An không hiểu gì, tò mò hỏi: “Mẹ, anh cả đi xem mắt ạ?”

 

Thẩm Lệ Dung cười lạnh: “Đúng vậy, mắt nó cao lắm, không biết phải tìm tiên nữ thế nào mới chịu vừa lòng.”

 

Yến An thấy sắc mặt Yến Tri Hành không tốt, dường như rất phản kháng chuyện xem mắt, không nhịn được bèn nói giúp anh ta một câu: “Mẹ không cần vội như vậy đâu, anh cả bây giờ đang bận phát triển sự nghiệp, chắc cũng không có tâm tư nghĩ đến chuyện khác đâu…”

 

Yến An chỉ muốn hòa giải như mọi khi, không ngờ Thẩm Lệ Dung đột nhiên đập mạnh đũa xuống bàn, mặt lộ vẻ tức giận, nói bóng nói gió: “Không có tâm tư? Mẹ thấy tâm tư nó nhiều lắm đấy!”


 

Nói xong, bà ta đi thẳng lên lầu về phòng, ngay cả bóng lưng cũng lộ rõ vẻ tức giận.

 

Yến An giật nảy mình, đợi Thẩm Lệ Dung lên lầu rồi mới rón rén hỏi Yến Tri Hành: “Anh cả, mẹ sao thế?”

 

Yến Tri Hành cũng sa sầm mặt: “Không sao, mẹ lại sốt ruột giục cưới thôi, đừng để ý đến mẹ.”

 

Không khí trong nhà thật kỳ lạ. Sau khi tắm xong, Yến An càng nghĩ càng thấy không ổn.

 

Cậu ta vốn định nhân bữa tối để hỏi về chuyện dư luận, nhưng với tình hình trên bàn ăn lúc đó, cậu ta không tài nào mở miệng được.

 

Quan trọng nhất là, cậu ta không nhắc, Yến Tri Hành và Thẩm Lệ Dung cũng không đề cập đến chuyện này, dường như không hề quan tâm đến việc danh dự của cậu ta bị tổn hại, điều này thật kỳ lạ.

 

Mẹ và anh cả trước nay đều rất cưng chiều cậu ta mà.

 

Yến An không khỏi nghĩ, lẽ nào Minh Di lại làm gì nữa rồi?

 

Cậu ta phải tìm ra nguyên nhân đằng sau mới có thể yên tâm được.

 

Yến An suy nghĩ một lúc rồi đến phòng của Thẩm Lệ Dung, khéo léo hỏi dò thái độ của bà ta đối với Minh Di.

 

Bây giờ Thẩm Lệ Dung đang phiền lòng, trong đầu toàn là cảnh Yến An ôm Yến Tri Hành lúc nãy, thấy Yến An, đầu bà ta càng đau hơn: “Con cứ hỏi Minh Di làm gì, nó có thể nói gì với mẹ chứ? Đứa trẻ này trước đây quả thực đã chịu chút khổ sở, lên chương trình tạp kỹ than phiền vài câu cũng không thể trách nó được.”

 

Nói đến đây, trong lòng bà ta lóe lên một ý nghĩ, nhưng không nói ra: hơn nữa trên mạng nói không sai, con cũng thật sự không phải là con ruột của nhà họ Yến.

 

Nhịn đi nhịn lại, Thẩm Lệ Dung thực sự không nhịn được, vẫn nói với Yến An: “An An, có phải con quá yếu đuối rồi không, trước đây Minh Di cũng từng bị chửi trên mạng, mà còn bị chửi thậm tệ hơn con nhiều, lúc đó Tri Hành cũng đâu có quản?”

 

“…” Yến An há miệng, nhất thời không nói nên lời.

 

“Các con làm diễn viên, vướng vào tranh cãi là chuyện rất bình thường. Làm nghề này, phải có chút khả năng chịu đựng áp lực.” Thẩm Lệ Dung khổ tâm khuyên nhủ: “Điểm này con phải học hỏi Minh Di nhiều hơn, cứ mặc kệ những lời bàn tán đó là được.”

 

“Đúng rồi, còn một chuyện mẹ muốn nói với con.” Thẩm Lệ Dung đột nhiên hạ thấp giọng, vẻ mặt cũng có thêm vài phần do dự.

 

Yến An chợt có dự cảm không lành, quả nhiên giây tiếp theo, cậu ta nghe Thẩm Lệ Dung chậm rãi nói: “Con với Yến Tri Hành dù sao cũng đã lớn, ngày thường vẫn nên chú ý chừng mực và khoảng cách… đừng như hồi nhỏ nữa, không phù hợp với thân phận hiện tại của các con…”

 

Trong phút chốc, Yến An như bị sét đánh ngang tai.

 

Thế mà mẹ lại bảo mình và anh cả… chú ý khoảng cách?

 

Mẹ đây là thật sự xem cậu ta là người ngoài rồi sao??

 

Thẩm Lệ Dung nói xong câu này, vẻ mặt càng thêm phiền muộn, bà ta xua tay bảo Yến An ra ngoài.

 

Yến An thất thểu ra khỏi cửa, bất giác đi về phía phòng làm việc của Yến Tri Hành, muốn nói với anh cả về chuyện này, nhưng cậu ta vừa đến ngoài cửa phòng làm việc thì đã bị quản gia vội vã bước tới chặn lại.

 

“Cậu cả đang có việc bận, cậu An về phòng nghỉ trước đi ạ.” Quản gia vẫn giữ nụ cười lịch sự.

 

Yến An nhìn quản gia, trái tim lập tức nguội lạnh.

 

Quản gia làm vậy, chắc chắn là do Thẩm Lệ Dung dặn dò.

 

Mẹ không cho cậu ta tiếp xúc với anh cả nữa? Tại sao?

 

Lẽ nào mẹ nghĩ, cậu ta sẽ xảy ra chuyện gì đó với anh cả sao?

 

Mắt Yến An đỏ hoe, ngấn lệ, vừa tức giận, vừa ấm ức.

 

Bà ấy xem mình là loại người gì vậy!

 

Quản gia nhìn Yến An vừa lau nước mắt vừa chạy nhanh về phòng mình, thở dài một tiếng.

 

Đúng là tạo nghiệt mà.

 

——-

 

Minh Di vẫn chưa biết cuộc điện thoại khích bác ly gián của mình đã khiến nhà họ Yến rối ren đến mức nào.

 

Cậu hiếm khi gạt những chuyện phiền lòng vớ vẩn sang một bên, sắp xếp lại toàn bộ đồ dùng cho chó, vui vẻ chơi với Tiểu Tùng Hùng đến tận đêm khuya, đến khi buồn ngủ rũ rượi mới chịu ôm chú chó nhỏ chìm vào giấc ngủ.

 

Nhưng Tiểu Tùng Hùng vẫn chưa biết đi vệ sinh đúng chỗ, nên nửa đêm, Minh Di bị nó tiểu dầm làm cho tỉnh giấc.

 

Minh Di: “…”

 

Cậu bận rộn cả một đêm, hôm sau lúc ra ngoài, trên mặt Minh Di có hai quầng thâm mắt to đùng.

 

Tạ Vân Hiết giật mình, nhìn kỹ khuôn mặt mệt mỏi của cậu: “Có chó con là vui đến thế à? Chơi với Tiểu Tùng Hùng cả đêm sao?”

 

Minh Di uể oải nói: “Nó tè dầm.”

 

“Thế à?” Tạ Vân Hiết nhìn chú chó nhỏ trong lòng Minh Di, cố tình nói: “Xem ra Tiểu Tùng Hùng đích thị là một chú chó hư rồi.”

 

Tiểu Tùng Hùng yếu ớt “Ư ử” một tiếng, đôi mắt ươn ướt nhìn chằm chằm Tạ Vân Hiết, sợ hãi rúc vào lòng Minh Di.

 

“Nó không phải chó hư.” Minh Di vội vàng xoa đầu Tiểu Tùng Hùng an ủi nó, còm lườm Tạ Vân Hiết một cái: “Đừng nói nó như vậy!”

 

Tạ Vân Hiết bị lườm một cái, có chút lâng lâng, miệng thì tích cực nhận lỗi: “Được được được, tôi sai rồi, nó là chó ngoan.”

 

Minh Di lại lườm anh một cái cảnh cáo, rồi thay giày ôm chó con ra ngoài.

 

Tạ Vân Hiết bận công việc, không thể đi cùng Minh Di đến bệnh viện thú y, bèn sắp xếp tài xế đưa cậu đi. Đó là một bệnh viện thú y tư nhân, thái độ phục vụ hạng nhất, đồng thời có thể bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng rất tốt.

 

Minh Di thuận lợi cho Tiểu Tùng Hùng làm kiểm tra, một loạt xét nghiệm cho thấy sức khỏe của Tiểu Tùng Hùng rất tốt, không có vấn đề gì.

 

Chó con mới về nhà chưa thể tiêm phòng ngay, làm xong kiểm tra, Minh Di liền đưa chó con về nhà, còn đặc biệt tìm hiểu phương pháp nuôi chó cho người mới, chuẩn bị dạy chó con đi vệ sinh đúng chỗ.

 

Một ngày trôi qua nhanh chóng.

 

Khi Tạ Vân Hiết trở về, anh ngạc nhiên phát hiện đèn trong nhà đang bật, Minh Di vốn thích ở một mình trong phòng cũng đã ra ngoài, cậu đang ở trong bếp nấu ăn.

 

Không khí thoang thoảng mùi thơm đậm đà của thức ăn, khiến căn biệt thự lớn trống trải lạnh lẽo này lại có thêm vài phần ấm áp tựa như một mái nhà thực sự.

 

Tiểu Tùng Hùng đang ở trong phòng khách ôm một con cá bông hung hăng cắn xé, thấy Tạ Vân Hiết vào cửa, nó lập tức sủa gâu gâu về phía anh, tiếng sủa vừa non nớt vừa hung dữ.

 

Minh Di nghe tiếng, từ trong bếp bước ra, vừa cởi tạp dề trên người, vừa nói với Tạ Vân Hiết: “Anh ăn chưa?”

 

Minh Di hôm nay mặc một chiếc áo len màu trắng sữa, cả người trông mềm mại đến lạ thường, kết hợp với khung cảnh khói bếp phía sau, trông đặc biệt chân thực. Tạ Vân Hiết nhìn cậu, ngây người trả lời: “Chưa.”

 

“Tôi nấu canh măng tươi hầm thịt muối, anh có thể ăn cùng.”

 

Tạ Vân Hiết đáp một tiếng, bước chân lâng lâng vào nhà. Tiểu Tùng Hùng vừa sủa vừa lùi, lùi mãi đến sau chân Minh Di, đúng kiểu đã yếu còn cứ thích ra oai.

 

Minh Di bưng ra một bát thức ăn cho chó, dụ Tiểu Tùng Hùng vào một phòng khác. Có đồ ăn, Tiểu Tùng Hùng không còn để ý đến Tạ Vân Hiết nữa, lon ton đi theo Minh Di.

 

Ngồi vào bàn ăn, Tạ Vân Hiết cố tìm chuyện để nói, thử quan tâm một câu: “Kết quả kiểm tra của Tiểu Tùng Hùng thế nào?”

 

“Bác sĩ nói không có vấn đề gì, rất khỏe mạnh.” Minh Di khẽ mím môi, nở một nụ cười: “Đợi khoảng mười ngày nữa, tôi sẽ đưa nó đi tiêm phòng.”

 

Tạ Vân Hiết phát hiện, Minh Di quả nhiên vẫn là cười lên trông đẹp hơn.

 

Trên bàn có một bát canh măng tươi hầm thịt muối màu sắc tươi ngon, Tạ Vân Hiết nhìn chằm chằm vào bát canh: “Măng trong canh là…”

 

“Lúc chương trình kết thúc vẫn còn thừa, nên tôi chia với Kỷ Niên và Thẩm Phán, lấy một ít măng về.”

 

Thực ra Minh Di vốn không định lấy măng, nhưng nhớ ra Tạ Vân Hiết từng hỏi mùi vị của canh măng tươi hầm thịt muối, vậy nên cậu mới lấy vài cây măng về.

 

Tạ Vân Hiết nghe xong có chút bất ngờ, đặc biệt cẩn thận múc một bát canh măng — đây là măng mà Minh Di nhớ đến anh, lặn lội đường xa mang về cho anh đấy!

 

Không phải ai cũng có phúc được ăn món canh do vợ yêu trong thế giới ảo tự tay nấu đâu!

 

Tạ Vân Hiết nếm thử một ngụm, chân thành khen ngợi: “Ngon lắm!”

 

Minh Di cúi đầu húp canh của mình, được khen cũng không có phản ứng gì khác. Sau khi yên lặng ăn một lúc, cậu mới lên tiếng hỏi: “Trước đây anh nói tuyến kịch bản bị lệch, sau đó có khôi phục lại bình thường không?”

 

Tạ Vân Hiết ra vẻ thở dài: “Làm gì có, càng lệch càng nghiêm trọng.”

 

Minh Di điềm nhiên nói: “Không có cách nào cưỡng ép sửa lại à?”

 

Tạ Vân Hiết bình thản đáp: “Nếu hệ thống có bản lĩnh đó thì còn tìm một kẻ giả mạo như tôi đến làm gì? Gặp phải yếu tố không thể kiểm soát và không thể giải quyết, ngay cả hệ thống cũng không thể can thiệp.”

 

“À đúng rồi, sao cậu lại đột ngột bóc phốt ra thế, cậu làm vậy, thì Yến An làm sao làm nhân vật chính quang minh lỗi lạc được nữa? Lần này thì thôi, lần sau không được phép nữa đâu nhé.”

 

Minh Di mỉa mai nói: “Tôi còn không muốn sống nữa, không được phép hồi tưởng quá khứ sao? Lần sau không cho phép tôi làm gì, đề nghị hệ thống nói rõ từ sớm.”

 

Hệ thống bị thái độ của Minh Di làm cho tức giận, ngay lập tức chửi ầm lên trong đầu Tạ Vân Hiết.

 

Tạ Vân Hiết vội vàng làm người hòa giải giữa một người một hệ thống, khuyên bên này rồi lại dỗ bên kia.

 

“Hệ thống, mi đừng giận, chấp nhặt với cậu ấy làm gì, cậu ấy chỉ là không muốn sống nữa thôi mà! Mi thông cảm một chút đi.”

 

“Minh Di, cậu cũng đừng trách hệ thống, nó chỉ là sốt ruột thôi, tuyến kịch bản có ảnh hưởng lẫn nhau, cậu nghe qua hiệu ứng cánh bướm rồi chứ, cậu đừng thấy bây giờ tuyến kịch bản chỉ lệch một chút, sau này còn chưa biết sẽ lệch thành cái dạng gì đâu.”

 

Hệ thống kích động hùa theo: [Đúng đúng!]

 

Minh Di đặc biệt lạnh lùng nói: “Nhiệm vụ của các người liên quan gì đến tôi? Giúp các người làm việc, tôi có lợi ích gì?”

 

Lợi ích đương nhiên là không có, thế là chủ đề này cuối cùng cũng chìm vào quên lãng.

 

Buổi tối, Minh Di làm theo lời khuyên của bác sĩ thú y, nhốt Tiểu Tùng Hùng vào chuồng.

 

Nuôi chó con trong chuồng có lợi cho việc hình thành thói quen đi vệ sinh đúng chỗ, nhưng Tiểu Tùng Hùng không quen ở trong chuồng, vừa bị nhốt vào đã cào vào hàng rào, rên ư ử muốn ra ngoài.

 

Minh Di ngồi xổm bên cạnh chuồng, có chút không nỡ lòng nói với nó: “Chó ngoan phải tự ngủ, sáng mai tao sẽ thả mi ra.”

 

Tiểu Tùng Hùng kêu to hơn, động tác cào cửa chuồng cũng ngày càng mạnh, tha thiết muốn ra ngoài.

 

Minh Di cố gắng phớt lờ những tiếng động nó tạo ra, tắt đèn nằm trên giường mình, nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại những lời Tạ Vân Hiết nói trong bữa tối.

 

‘Gặp phải yếu tố không thể kiểm soát và không thể giải quyết, ngay cả hệ thống cũng không thể can thiệp.’

 

‘Hiệu ứng cánh bướm, ảnh hưởng lẫn nhau.’

 

Cốt truyện không phải là cố định, nó có thể thay đổi vì hành động của một người, gặp phải tình huống không thể xoay chuyển, ngay cả hệ thống cũng không thể cưỡng ép sửa chữa.

 

Có lẽ, cậu có thể lấy đây làm manh mối, tìm ra một con đường sống…

 

Trước đây, Minh Di vừa không thể chống lại số phận, vừa mất đi động lực để chống lại. Cậu bị người thân bạn bè xa lánh, đơn độc một mình, chết thì chết, chẳng có gì quan trọng.

 

Nhưng bây giờ, Minh Di đã có chú chó nhỏ của mình.

 

Mười ngày sau, cậu phải đưa Tiểu Tùng Hùng đi tiêm mũi vắc-xin đầu tiên.

 

Nếu cậu chết, hai mũi vắc-xin còn lại, ai sẽ đưa Tiểu Tùng Hùng đi tiêm?

 

Tiểu Tùng Hùng đã không còn mẹ, nếu cậu đã nuôi nó rồi thì phải cố gắng hết sức có trách nhiệm với nó.

 

Vì điều này, Minh Di có thể cố gắng sống tiếp.

 

Minh Di đột ngột ngồi bật dậy, đến chuồng bế Tiểu Tùng Hùng đang kêu ư ử ra. Cậu thở dài, áp mặt l*n đ*nh đầu chú chó nhỏ, hút lấy chút hơi ấm khiến người ta lưu luyến kia.

 

——-

 

Sau khi livestream kết thúc, đội ngũ sản xuất của chương trình Chúng Ta Ở Trên Đường đã gấp rút biên tập chỉnh sửa, tập thứ ba của chương trình cuối cùng cũng chính thức lên sóng sau vài ngày.

 

Thời điểm này rất hợp lý, độ nóng của chủ đề “thiếu gia thật giả” vẫn chưa qua đi. Sau khi bản biên tập lên sóng, những khán giả mới nghe tin kéo đến lập tức hóng hớt.

 

Kỷ Niên đang ở nhà, thế là cũng bị mẹ kéo ngồi xuống sofa, buộc phải mở TV lên xem chương trình của mình.

 

Kỷ Niên cạn lời: “Mẹ, chương trình này mẹ đã xem bao nhiêu lần rồi, vẫn chưa chán à?”

 

Mẹ Kỷ che miệng cười: “Không chán, mỗi lần thấy con gặp xui xẻo là mẹ đây có thể vui cả ngày.”

 

“…” Kỷ Niên không biết nghĩ đến điều gì, đột nhiên đắc ý: “Vậy thì lần này hy vọng của mẹ chắc phải tan thành mây khói rồi.”

 

Quảng cáo đầu chương trình chiếu mãi không hết, Kỷ Niên ngáp một cái, loáng thoáng nghe thấy tiếng ba mình gắt gỏng từ phía phòng sách, bèn nói: “Ba vẫn chưa tìm được diễn viên mới à?”

 

Mẹ Kỷ nhìn chằm chằm vào TV, đảo mắt khinh bỉ: “Ông ấy kén chọn lắm, lúc thì chê người này xấu, lúc thì chê người kia không có khí chất, chọn tới chọn lui, kết quả đến giờ vẫn chưa tìm được.”

 

Mẹ của Kỷ Niên là giảng viên tại một trường đại học, còn cha cậu ta là một đạo diễn nổi tiếng trong giới. Chính vì ảnh hưởng của cha mà Kỷ Niên mới bước chân vào giới giải trí, mà con đường cậu ta đi cũng có thể coi như thuận buồm xuôi gió.

 

Dự án mới mà Kỷ Hồng đang chuẩn bị quay, Kỷ Niên đã sớm nghe nói. Vốn dĩ cậu ta còn muốn nhờ quan hệ của cha để vào xin một vai, kết quả bị cha cậu ta đuổi thẳng cổ, lý do là cậu ta không hợp với tạo hình cổ trang, sẽ khiến khán giả tụt mood.

 

… Thật vô lý.

 

Dự án mới này lúc chuẩn bị thì rầm rộ, kết quả đến phút chót, diễn viên chính đóng vai phản diện lại bị công ty khác đào đi. Kỷ Niên nghe nói vai diễn này trong nguyên tác rất quan trọng, vì vậy cha cậu ta để tìm được người phù hợp thay thế, đã trở nên vô cùng khắt khe.

 

Kỷ Niên suy nghĩ một chút rồi đến phòng làm việc, đứng bên ngoài gõ cửa.

 

“Vào đi.” Kỷ Hồng vừa gọi điện thoại xong, giữa hai hàng lông mày vẫn còn vẻ mệt mỏi. Kỷ Niên bước vào, đảo mắt: “Con nói ba cứ tạm chấp nhận đi, có cần phải khó tính thế không? Cứ trì hoãn nữa, phim còn quay được không?”

 

Kỷ Hồng vừa nghe, lập tức nổi đóa, đập bàn kích động: “Tạm chấp nhận là thế nào? Hả? Con bảo ba chấp nhận thế nào! Linh hồn của câu chuyện này chính là Vô Vọng Tiên Quân Ứng Bất Nhiễm, cậu ta diễn hỏng, cả bộ phim chắc chắn cũng sẽ hỏng theo! Có điều kiện đương nhiên phải tìm người phù hợp nhất rồi!”

 

Kỷ Niên đã quen với việc cha mình nổi điên, cậu ta khoanh tay thờ ơ nói: “Vậy rốt cuộc ba muốn tìm người như thế nào?”

 

“Đầu tiên, phải thật đẹp trai!” Kỷ Hồng nghiến răng: “Thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, là cậu ta phải có cái vẻ đẹp tan vỡ!”

 

“Nhưng cậu ta lại không thể tan vỡ hoàn toàn,” Kỷ Hồng khoa tay múa chân vô cùng kích động: “Cậu ta phải ở trạng thái sắp tan vỡ mà chưa thể tan vỡ, phải có một ngọn lửa cháy trong lòng… con có hiểu cảm giác đó không! Cậu ta nhất định phải vừa yếu đuối, lại vừa mạnh mẽ…”

 

Kỷ Niên thương hại nói: “Yếu đuối với mạnh mẽ cái gì, ba có thời gian thì đến khoa tâm thần khám đi.”

 

Nhắc đến khoa tâm thần, Kỷ Niên thật sự nghĩ đến một người: “Nhưng mà nói đến vẻ đẹp tan vỡ, con lại nhớ đến một người khá hợp điều kiện này, trông cũng rất ổn.”

 

Kỷ Hồng nhíu mày: “Ai?”

 

“Yến Minh Di của nhà họ Yến.”

 

Kỷ Hồng lục lọi trong đầu một lúc lâu mới nhớ ra người này, trong ấn tượng, người này tuy ngoại hình đẹp, nhưng diễn xuất lại cực kỳ tệ.

 

“Cậu ta không được, diễn xuất quá tệ.” Kỷ Hồng dứt khoát từ chối.

 

“Diễn xuất tệ thì có thể rèn luyện mà,” Kỷ Niên nói: “Hoàn cảnh của cậu ấy cũng khá giống, thuở nhỏ bị hoán đổi thân phận, ở nông thôn mười bốn năm, sau khi về nhà họ Yến thì cha không thương mẹ không yêu, không biết đã trải qua những gì, bây giờ trạng thái tinh thần cũng không ổn lắm…”

 

Nghe đến đây, cuối cùng Kỷ Hồng cũng có chút hứng thú: “Hoán đổi thân phận?”

 

Kỷ Niên kéo thẳng ông ra phòng khách, lúc này chương trình đã bắt đầu, ống kính vừa hay quay đến cảnh Minh Di.

 

Trên con đường núi lúc đến, Minh Di tựa vào ghế, khuôn mặt không có biểu cảm gì nhìn ra cảnh núi non ngoài cửa sổ xe, ánh nắng loang lổ chiếu lên má cậu, không để lại chút hơi ấm nào.

 

Cậu giống như những dãy núi xa xăm phía trước, trầm mặc, tĩnh lặng.

 

Một cảm giác của người sống mà như đã chết ập đến.

 

Sợi dây trong lòng Kỷ Hồng bỗng nhiên bị lay động.

 

Chính là cảm giác này.

 

Cái cảm giác giằng xé giữa muốn chết nhưng chết không được này…

 

Đúng gu này rồi.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 14: Bà Ấy Xem Mình Như Người Ngoài
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...