Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Chương 13: Con Đường Phía Trước Có Ánh Sáng
Chiến thắng cuối cùng của cuộc thi, rốt cuộc vẫn thuộc về đội của Yến An.
Để gom đủ tiền khám bệnh, đội của Minh Di đã đưa gần hết toàn bộ tài sản mà bọn họ kiếm được trước đó cho bác sĩ thú y. Đến nước đó rồi thì căn bản chẳng còn ai bận tâm đến cái gọi là thắng thua nữa.
Lúc công bố kết quả, gương mặt Minh Di không có chút biến đổi nào. Kể từ sau khi Hoàng Đào rời đi vào tối qua, cậu vẫn luôn trong trạng thái không được tốt.
Mãi mới đến lúc chương trình kết thúc, Minh Di thất thần bắt đầu thu dọn vali. Khi sắp xếp gần xong, hai người đồng đội còn lại của cậu đột nhiên bước vào.
Tiếp đó, một vật gì đó được nhét vào lòng cậu.
Mềm mại, nằm trong lòng cậu rên ư ử không ngừng.
Minh Di ôm chú chó Tiểu Tùng Hùng trong lòng, nhất thời ngẩn ra.
“Minh Di, cậu mang Tiểu Tùng Hùng về đi.” Thẩm Phán nghiêm túc nói với cậu: “Để nó một mình ở đây, nó không sống nổi đâu.”
Minh Di chậm rãi phản ứng lại, định từ chối: “Nhà tôi… có lẽ không tiện nuôi lắm, hay là hai người—”
“Anh thấy cậu thích Tiểu Tùng Hùng hơn bọn anh,” Kỷ Niên ngừng một lát rồi nói tiếp: “Và cũng cần Tiểu Tùng Hùng hơn.”
Thẩm Phán và Kỷ Niên kẻ tung người hứng: “Cậu xem, nó cũng thích đi theo cậu hơn, đúng không?”
Minh Di lặng đi không nói nên lời, bất giác cúi đầu nhìn chú chó nhỏ trong lòng.
Tiểu Tùng Hùng ngửa người nằm trong lòng cậu, ngơ ngác l**m mép, đôi mắt tròn xoe ươn ướt ngập tràn vẻ ngây thơ.
Thế là Minh Di cứ mơ mơ màng màng mà đồng ý.
Trước khi đi, cả Kỷ Niên và Thẩm Phán đều thêm phương thức liên lạc với Minh Di.
Thẩm Phán có ấn tượng khá tốt về Minh Di, tuy không hay nói chuyện, nhưng tính cách tốt, không có những suy nghĩ linh tinh vớ vẩn, con người lại chăm chỉ chịu khó, có thể kết giao làm bạn bè.
Sau khi Kỷ Niên thêm phương thức liên lạc xong còn đặc biệt kéo Minh Di ra một góc để nói chuyện riêng.
“Bác sĩ này rất giỏi, trước đây lúc anh đóng phim bị áp lực, thường tìm anh ấy để tư vấn giải tỏa.” Cậu ta đưa một danh thiếp cho Minh Di, Minh Di do dự mở ra, phát hiện tên tài khoản này là một bác sĩ tâm lý nào đó.
“Cậu không thể cứ kìm nén bản thân mãi như vậy được, con người ta khi căng thẳng đến cực điểm, thật sự sẽ có vấn đề đấy,” Kỷ Niên vỗ vai cậu, nháy mắt: “Đi tư vấn thử xem, cứ nói tên anh sẽ được giảm giá 50%. Không cần ngạc nhiên đâu, đó là họ hàng của anh, giá người nhà đấy nhé.”
Minh Di biết có lẽ Kỷ Niên lo lắng cậu quá đau buồn, sẽ ảnh hưởng đến trạng thái tâm lý. Cậu mím môi, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể chân thành cảm ơn lòng tốt của Kỷ Niên một lần nữa.
Kỷ Niên cười sảng khoái, nghiêm túc nói với cậu: “Minh Di, vượt qua giai đoạn tăm tối này, phía trước sẽ là ánh sáng.”
Tiễn xe của Minh Di rời đi, ánh mắt Kỷ Niên hơi trầm xuống.
Vẫn còn một chuyện, cậu ta chưa nói với Minh Di.
Thực ra đêm đó, cậu ta thật sự đã nghe thấy Minh Di nói mớ.
Minh Di cứ liên tục nói những câu như ‘tối quá, lạnh quá’, ‘cứu tôi với’, ‘đừng bỏ rơi tôi’. Kỷ Niên không thể gọi cậu tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, chỉ đành ngồi bên giường, vỗ nhẹ vào lưng để an ủi cậu.
Minh Di thực sự đã yên tĩnh lại, dường như chỉ cần nhận được một chút hơi ấm là cậu đã thấy thỏa mãn rồi.
Điều này rõ ràng là không bình thường.
Bất kể cơn ác mộng đó là gì, Kỷ Niên đều hy vọng, sau khi Minh Di trở về, có thể hoàn toàn thoát khỏi nó.
——
Minh Di mơ mơ màng màng mang chú chó con về nhà như vậy.
Đến khi ôm Tiểu Tùng Hùng đứng trước cửa biệt thự, cậu mới đột nhiên nhận ra có điều không ổn.
Trong lòng Minh Di, nơi này chưa bao giờ là nhà của cậu, mà là nhà của Tạ Vân Hiết. Cậu không có tư cách để đồ đạc cá nhân của mình ở đây, càng không có tư cách nuôi chó của mình.
Minh Di đứng trước cửa do dự mãi không quyết, đang suy nghĩ nên nói với Tạ Vân Hiết chuyện nuôi chó như thế nào thì cánh cửa trước mặt đột nhiên mở ra.
Tiếp đó, một người đàn ông cao lớn đeo kính râm và khẩu trang, trang bị kín mít xuất hiện ở cửa.
Minh Di sững người một lúc, vô thức ôm Tiểu Tùng Hùng lùi lại một bước: “Anh là—”
Người đàn ông đưa tay gỡ kính râm, để lộ đôi mắt màu xanh xám quen thuộc, rồi sau đó lại lén lút nói với cậu như kẻ trộm: “Là tôi, Tạ Vân Hiết giả mạo đây.”
“…”
Quả nhiên là anh, mấy ngày không gặp, vừa xuất hiện đã lại có màn kỳ quặc mới.
Minh Di ngơ ngác hỏi: “…Sao anh lại ăn mặc thế này?”
“Chẳng phải tôi sợ cậu đột nhiên nhìn thấy gương mặt này sẽ thấy không thoải mái sao, nên cho cậu một khoảng đệm đấy mà.” Tạ Vân Hiết gỡ kính râm ra, ánh mắt dừng lại trên chú chó mập mạp trong lòng Minh Di. Chuyện trong chương trình đó anh cũng đã nghe qua, vì vậy anh không hỏi nhiều, chỉ nói: “Sao không mang nó vào nhà, đứng ở cửa làm gì?”
Minh Di mấp máy môi: “Ở đây… có thể nuôi không?”
Tạ Vân Hiết lại tỏ ra khó hiểu: “Bây giờ cậu mới là chủ nhân của nơi này, cậu muốn nuôi gì thì nuôi nấy chứ.”
Vẻ mặt khó hiểu của Tạ Vân Hiết không giống như giả vờ, dường như chuyện vốn phải là như vậy. Thấy Minh Di ngây người chưa phản ứng kịp, Tạ Vân Hiết bèn ân cần nhắc nhở cậu: “Cậu quên rồi à? Tôi là hàng giả, còn tên kia đã xuống địa ngục rồi, cho nên di sản của hắn ta đương nhiên đều phải do cậu thừa kế.”
Minh Di chậm rãi chớp mắt, hình như… cũng có lý?
Tạ Vân Hiết nhường đường, đôi mắt không bị che khuất lộ ra ý cười, ẩn hiện trong ánh đèn ấm áp phía sau, tạo nên một cảm giác dịu dàng khó tả: “Hiểu rồi chứ, vậy mau vào đi.”
Minh Di “ừm” một tiếng, lúc này mới ôm Tiểu Tùng Hùng bước vào căn biệt thự đèn đuốc sáng trưng.
Tạ Vân Hiết đóng cánh cửa sau lưng cậu, nghĩ đến hình ảnh vừa thấy qua chuông cửa có hình, anh không khỏi khẽ thở dài.
Dưới màn đêm, thiếu niên gầy gò mảnh khảnh ôm chú chó nhỏ, sau lưng là bóng đêm đen kịt. Ánh đèn chiếu lên người cậu, chỉ làm nổi bật lên vẻ cô đơn và lạnh lẽo.
Rõ ràng đã đứng trước cửa nhà, nhưng cậu lại do dự, chần chừ không dám tiến thêm một bước, ánh mắt buồn bã như một chú chó nhỏ đã bị bỏ rơi quá nhiều lần.
Cảnh tượng đó khiến Tạ Vân Hiết chỉ muốn mở cửa ngay lập tức và nhặt cậu về nhà.
Tạ Vân Hiết quả thực đã mở cửa, tuy nơi này không thích hợp để trở thành nhà của Minh Di, nhưng ít nhất có thể trở thành một nơi trú ẩn che mưa chắn gió.
Minh Di vào nhà, không thấy quản gia già và người giúp việc, cậu không khỏi thắc mắc: “Quản gia đâu rồi?”
Lần đầu đến nhà họ Tạ, căn biệt thự này giống như một cỗ máy lạnh lẽo vận hành có trật tự, những người giúp việc như ong thợ bận rộn khắp nơi trong biệt thự, vị quản gia già đi đi lại lại giữa họ, lạnh lùng và cay nghiệt như một giáo điều di động.
Nhưng lúc này Minh Di nhớ lại, hình như kể từ đêm tên hàng giả này đến, cậu đã không còn thấy vị quản gia già đó nữa.
Tạ Vân Hiết đi ngang qua Minh Di, thuận miệng nói một câu: “Sức khỏe của quản gia không tốt, về nhà nghỉ ngơi rồi. Minh Di, cậu ăn tối chưa?”
Dòng suy nghĩ của Minh Di bị cắt ngang: “Vẫn Chưa.”
Tạ Vân Hiết lập tức đi về phía bếp: “Tôi bưng ra cho cậu.”
Tạ Vân Hiết nhanh chóng biến mất trong nhà bếp, Minh Di còn chưa kịp khách sáo với anh, đành lúng túng đặt chú chó Tiểu Tùng Hùng trong lòng xuống đất, để nó tự chơi một lúc.
Tiểu Tùng Hùng được đặt xuống đất nhưng không chạy đi ngay, mà cứ rên ư ử quấn quanh chân Minh Di.
“Cún ngoan.” Minh Di ngồi xổm xuống, xoa cái đầu nhỏ lông xù của nó, đột nhiên nghĩ ra Tiểu Tùng Hùng vẫn chưa ăn tối, bèn lấy điện thoại ra, định mua một ít thức ăn cho chó để dùng tạm.
Đúng lúc này, Tạ Vân Hiết bưng thức ăn ra: “Rửa tay rồi ăn cơm đi.”
“Đợi một lát, tôi mua chút thức ăn cho Tiểu Tùng Hùng đã,” Minh Di tập trung nhìn vào điện thoại, nói: “Chắc là nó đói rồi.”
Tạ Vân Hiết lau tay, bước tới. Tiểu Tùng Hùng đang lượn lờ bên chân Minh Di bỗng quay đầu sủa mấy tiếng non nớt nhưng vô cùng hung dữ với anh. Thấy Tạ Vân Hiết không dừng bước, nó liền kẹp chặt đuôi, run lẩy bẩy trốn vào g*** h** ch*n Minh Di.
“Sao thế?” Minh Di khó hiểu cúi đầu, nhìn thấy cái đầu trắng muốt đang chen chúc g*** h** ch*n mình.
“Có lẽ nó hơi sợ tôi.” Tạ Vân Hiết đứng yên lại, ôn tồn nói với Minh Di: “Cậu ăn cơm trước đi, tôi bảo thư ký đi mua.”
Minh Di ngẩn ra: “Có phiền thư ký của anh quá không?”
“Cậu ta vốn phải mang tài liệu đến cho tôi, tiện đường thôi.”
Có lúc Tạ Vân Hiết trông rất dễ nói chuyện, nhưng có lúc lại vô cùng quyết đoán. Minh Di nhìn anh gọi một cuộc điện thoại: “Cậu đi mua một ít đồ dùng cho chó con, đều phải là loại tốt nhất.”
Khi nói những lời này, giọng điệu của Tạ Vân Hiết có thể nói là lạnh lùng, là dáng vẻ rất tự nhiên của người ở địa vị cao.
Minh Di nhớ lại Tạ Vân Hiết đã từng nói, trước khi đến đây, anh điều hành một công ty dược phẩm?
Sở hữu một công ty dược phẩm độc quyền 85% thuốc ức chế trên thị trường, có thể tưởng tượng được khối tài sản và quyền lực mà Tạ Vân Hiết nắm giữ trong tay.
Một người như vậy, rốt cuộc tại sao lại dành nhiều sự chú ý cho mình đến thế?
Minh Di không có suy nghĩ tự luyến nào, cậu chỉ suy nghĩ một cách lý trí, có lẽ Tạ Vân Hiết muốn thoát khỏi hệ thống, vừa hay cần sự phối hợp và giúp đỡ của mình.
Ăn cơm xong không bao lâu, đồ dùng cho chó con cũng đã được giao đến. Thư ký của Tạ Vân Hiết làm việc rất hiệu quả, mua đồ vô cùng đầy đủ, thậm chí Minh Di còn tìm thấy trong gói hàng năm loại thức ăn khô cao cấp cho chó con của các thương hiệu khác nhau.
Minh Di đành chọn ngẫu nhiên một loại, mang bát ăn của chó đi rửa mấy lần, rồi đổ nửa bát thức ăn vào.
May mà Tiểu Tùng Hùng không kén ăn, rất nhanh đã cắm đầu ăn sột soạt.
Ngoài ra còn có tã lót, ổ chó, lồng chó, thịt khô… và những thứ linh tinh khác. Minh Di bận rộn sắp xếp dọn dẹp, phân loại gọn gàng. Ở phía bên kia, Tạ Vân Hiết nói chuyện với thư ký xong thì đi tới nói với Minh Di: “Cửa hàng thú cưng nói chó con mới về nhà tốt nhất là nên đến bệnh viện một chuyến để kiểm tra sức khỏe.”
Minh Di gật đầu: “Được, ngày mai tôi sẽ đưa Tiểu Tùng Hùng đi.”
Tạ Vân Hiết thấy cậu ngồi xổm trước tủ, vất vả nhét đồ hộp vào trong, người nhỏ nhỏ trông thật đáng yêu, anh không nhịn được ngồi xuống bên cạnh Minh Di: “Tôi giúp cậu nhé?”
Động tác của Minh Di khựng lại: “Không cần đâu, anh đi làm việc của mình đi.”
Bị Minh Di từ chối, Tạ Vân Hiết cũng không ép, đứng dậy nhìn vào trong phòng, Tiểu Tùng Hùng không biết đã trốn đi đâu, hoàn toàn không thấy bóng dáng.
——
Trở lại phòng làm việc trên lầu, Hệ Thống vẫn đang than ngắn thở dài trong đầu Tạ Vân Hiết.
Hỏng rồi, hỏng hết cả rồi…
Đáng lẽ Minh Di phải để lộ vòng cổ trên cổ và những dấu vết nhục nhã trên người trước mặt mọi người, kết quả ngay cả phần tình tiết này cũng mất luôn… Tuyến cốt truyện chết tiệt, tao lấy cái gì để cứu vãn mi đây!
Tạ Vân Hiết ngồi trên ghế giám đốc, cầm tài liệu mà thư ký vừa mang đến lên xem: “Hệ thống, mi nên mừng vì tình tiết này không xảy ra mới phải.”
Ý anh là sao?
“Hiện giờ Yến An vốn đang ở đầu sóng ngọn gió, nếu lúc này mà tin tức Minh Di bị nhà họ Yến ép phải đi liên hôn bị tung ra, mi đoán xem nhà họ Yến và Yến An có bị mắng nữa không?”
Hệ Thống: …
Tạ Vân Hiết lấy ra một tập tài liệu khẩn, ánh mắt lướt qua nội dung trên đó: “Tuyến cốt truyện là thứ động một sợi tóc sẽ ảnh hưởng toàn thân. Bây giờ tình hình đã thay đổi rồi, tao nghĩ, chúng ta tuyệt đối không thể mù quáng đi theo tuyến cốt truyện trong nguyên tác được, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc cốt truyện sụp đổ.”
Hệ Thống cảnh giác hỏi: Anh muốn làm gì?
“Chúng ta phải phân tích tình hình cụ thể, dùng thái độ tư duy biện chứng để thận trọng đối đãi với tuyến cốt truyện,” Tạ Vân Hiết bày ra sự thật, giảng giải lý lẽ: “Bây giờ độ thỏa mãn của nhân vật chính giảm xuống, chủ yếu là vì nhân vật chính đang bị cuốn vào vòng xoáy dư luận. Việc Yến An chiếm tổ chim khách là sự thật khách quan, không thể thay đổi, cho nên, chúng ta muốn xoay chuyển đánh giá của dư luận, chỉ có thể ra tay từ Minh Di thôi.”
Hệ Thống tỏ ra có chút hứng thú: Xin lắng nghe ý kiến chi tiết.
“Khán giả mắng Yến An là vì Minh Di quá thảm, đã chạm đến lòng trắc ẩn của bọn họ rồi. Vì vậy, chúng ta chỉ cần khiến khán giả một lần nữa sinh lòng chán ghét với Minh Di là được.”
Làm sao để khán giả ghét Minh Di?
“Chuyện này chẳng phải đơn giản lắm sao?” Tạ Vân Hiết cười nói: “Để Minh Di đóng phim dở tệ ấy, ai mà chẳng biết cậu ấy diễn xuất kém?”
“Mi xem dự án này đi.” Anh nhanh chóng tìm được mục tiêu phù hợp, nói với Hệ Thống: “Bộ phim chuyển thể từ IP nổi tiếng, do đạo diễn danh tiếng đích thân cầm trịch, được vô số người hâm mộ mong chờ, nhưng vai chính rất được kỳ vọng lại bị công chính cướp mất rồi. Nếu nhét Minh Di vào làm vai chính, cậu ta chắc chắn sẽ bị người hâm mộ của người ta mắng chết, đến lúc đó sẽ không ai còn quan tâm đến chuyện của Yến An nữa.”
Hệ Thống: Là bộ phim dở tệ này à… Anh muốn để Minh Di lấp vào vai diễn còn trống đó hả?
Tạ Vân Hiết: “Để Minh Di lấp vào không tốt sao, vừa hay có thể đối đầu với phim mới của Yến An, đến lúc đó so sánh một phen, sẽ biết ai là tên hề.”
Hệ Thống nghe vậy, liền dùng dữ liệu phân tích kỹ lưỡng tính khả thi của phương án này.
Diễn xuất của Minh Di tệ hại, trong tình huống này còn đi cửa sau để đóng vai phản diện nổi tiếng của một IP lớn, dùng ngón chân để nghĩ thôi cũng biết sẽ bị mắng đến cỡ nào.
Bộ phim đó vốn đã được định sẵn là phim dở, thêm Minh Di vào, quả thực là dở càng thêm dở, tương lai tuyệt đối không thể nào đấu lại phim mới của Yến An, chỉ có thể trở thành vật làm nền cho Yến An, độ thỏa mãn của nhân vật chính tăng vọt, quả là hoàn hảo!
Mấy ngày trước Minh Di đột nhiên có phốt, khiến tuyến cốt truyện bị lệch hướng, độ thỏa mãn của nhân vật chính bị giảm xuống, Hệ Thống tức muốn chết. Bây giờ nghĩ lại, tận dụng lại tên pháo hôi độc ác vô dụng này một chút, hình như cũng không phải là không được.
Quay phim khép kín thì chắc không thể có phốt gì được nữa nhỉ? Dù sao thì Minh Di cũng chỉ còn sống được chưa đầy một tháng nữa, để cậu ta ở trong đoàn phim diễn xuất, chắc cũng không gây ra được sóng gió gì.
Hệ Thống: Vậy mấy ngày nữa anh đi làm công tác tư tưởng cho cậu ta đi.
Tạ Vân Hiết khẽ cười: “Được.”
Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
