Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả

Chương 17: Ai Là Chú Cún Hư

Lúc Minh Di đi vào, đạo diễn Kỷ đang nói gì đó với người bên cạnh, người đó cau mày, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ. Cậu loáng thoáng nghe được một câu “Đừng chọn nữa, cứ lấy XX đi”, chợt tiếng nói bỗng im bặt khi cậu bước vào.

 

Trước khi Minh Di vào, đạo diễn Kỷ và tổ casting đã có một vài bất đồng. Sự nóng ruột vì không tìm được diễn viên chính đã lan rộng ra cả đội ngũ. Tổ casting đã nhắm được diễn viên thử vai thứ ba, diễn xuất tạm ổn, có sẵn một lượng fan nhất định, cũng có kinh nghiệm diễn xuất trên màn ảnh rộng. Khuyết điểm duy nhất là tuổi hơi lớn, ngũ quan lại có phần cứng cáp.

 

Điều này không hợp với Vô Vọng Tiên Tôn trẻ tuổi đã đạt đến cảnh giới phi phàm — nói cách khác là không đủ tiên khí.

 

Chỉ vì khuyết điểm này mà đạo diễn Kỷ khăng khăng giữ vững ý kiến, cho rằng diễn viên đó không thể đảm nhận được vai này, và nhất quyết phải thử vai xong tất cả các diễn viên có mặt rồi mới quyết định.

 

Trong phút chốc, không khí bỗng trở nên bế tắc. Mà sự xuất hiện của Minh Di càng đẩy bầu không khí kỳ quặc này lên đến đỉnh điểm.

 

Minh Di là ai chứ? Là bình hoa di động nổi tiếng trong giới giải trí. Đạo diễn Kỷ phải “khát khao nhân tài” đến mức nào mà lại gửi cả lời mời thử vai cho cậu?

 

Mọi người đều cau mày, vài ánh mắt soi xét đổ dồn lên người Minh Di.

 

Công bằng mà nói, ngoại hình của Minh Di quả thực rất trẻ trung, xinh đẹp, không ai có thể tìm ra được khuyết điểm nào trên gương mặt đó. Nhưng với tư cách là một diễn viên, diễn xuất quá tệ chính là một tội lớn. Dù có gương mặt xinh đẹp mà diễn xuất làm chói mắt khán giả thì cũng bằng thừa.

 

Đạo diễn Kỷ cũng nhìn Minh Di. Mời cậu thử vai vốn là một lần thử nghiệm mạo hiểm của ông trong lúc hết cách, thực ra ông không ôm hy vọng gì nhiều. Nhưng sau khi nhìn thấy người thật, ông lại có cảm giác như bị rung động.

 

Đó là một loại khí chất rất tinh tế và đặc biệt, vừa mong manh khiến người ta không kìm được mà nảy sinh h*m m**n độc ác muốn phá hủy, lại vừa bất khuất, giống như ngọn lửa yếu ớt cháy dưới lớp băng nguyên, khiến người ta muốn phá tan tảng băng để chạm vào hơi ấm ẩn sâu bên trong.

 

Kỷ Hồng thường gọi đó là — cảm giác của câu chuyện.

 

Thật bất ngờ, lại rất hợp với vai Ứng Bất Nhiễm.

 

Chỉ không biết là, vị diễn viên được mệnh danh là bình hoa di động này, rốt cuộc có đủ bản lĩnh để gánh vác vai diễn đó không.


 

Dưới những ánh mắt nghi ngờ, nói Minh Di không căng thẳng là nói dối. Cậu chỉ có thể dùng trải nghiệm của Tạ Vân Hiết để tự an ủi mình: Dù diễn hỏng cũng sẽ không bị đánh đuổi ra ngoài, đã tốt hơn nhiều so với khởi đầu lập nghiệp của Tạ Vân Hiết rồi.

 

Nghĩ vậy, tâm trạng của cậu cũng dần dần bình ổn trở lại.

 

Tạ Vân Hiết có thể lật ngược tình thế trong điều kiện khắc nghiệt, với tư cách là người hợp tác của anh, tâm lý của cậu cũng không thể quá kém cỏi được.


 

Minh Di giới thiệu bản thân một cách rành mạch, rồi bước vào phần thử vai.

 

Rõ ràng tổ casting cũng không đặt nhiều hy vọng vào Minh Di, nhưng người đã đến rồi, cũng không tiện đuổi thẳng, bèn chọn một phân cảnh khá khó để cậu diễn, mục đích là để cậu biết khó mà lui.

 

Cảnh họ chọn chính là phân cảnh mấu chốt trong trận quyết chiến cuối cùng, khi Ứng Bất Nhiễm bị nhân vật chính kích phát tâm ma. Trong ảo cảnh của tâm ma, Ứng Bất Nhiễm nhìn thấy bản thân mình trong quá khứ sống tạm bợ qua ngày, hai tay nhuốm máu, vừa khóc vừa cười, dần dần phát rồ.


 

Cái khó chính là diễn tả đoạn “vừa khóc vừa cười, dần dần phát rồ” này.

 

Theo sự hiểu biết của tổ casting về Minh Di, là một bình hoa di động được công nhận trong giới giải trí, e rằng cậu đến khóc cũng không khóc nổi, chứ đừng nói gì đến việc thể hiện những cảm xúc sâu sắc và phức tạp hơn trước ống kính.

 

Mọi người có chút bực bội nhìn Minh Di, hy vọng cậu biết khó mà lui, nhanh chóng rời đi để không làm mất thời gian của bọn họ.

 

Nhưng giây tiếp theo, diễn biến của sự việc hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của bọn họ —


 

Không một dấu hiệu báo trước, mí mắt Minh Di nhanh chóng đỏ lên, một giọt nước mắt nhanh chóng ngưng tụ, lăn dài trên gương mặt không một chút cảm xúc của cậu, rồi rơi xuống trọn vẹn.

 

Cậu nói khóc là khóc, khiến những người vốn không hề trông đợi gì ở cậu phải giật mình, này, mượt mà đến thế ư?

 

Chưa hết, ngay sau đó, Minh Di đột nhiên bật cười, nhưng khóe môi sắp trễ xuống lại bị kìm nén hết sức, mím thành một đường thẳng vô tình, toát lên vẻ cố chấp không muốn để lộ sự yếu đuối.


 

Nhưng dù cậu có mím chặt môi, nghiến chặt răng, tiếng cười tự giễu và chán ghét vẫn tràn ra từ kẽ răng.

 

Sau khi kìm nén, cuối cùng cậu cũng bật cười thành tiếng, bờ vai khẽ run, đến cả cơ mặt cũng run lên. Vừa cười vừa khóc, dáng vẻ điên cuồng, bất cứ ai cũng có thể nhìn ra nỗi bi thương và đau khổ của cậu.

 

Phần diễn xuất này có thể nói là vô cùng truyền cảm, lôi cuốn, gần như đã đạt đến yêu cầu hoàn hảo của kịch bản, khiến mọi người đều ngẩn ra.


 

À, ai nói diễn xuất này kém chứ, diễn xuất này không phải rất tốt sao??

 

Cần có chiều sâu thì có chiều sâu, cần có cảm xúc thì có cảm xúc, thế này mà còn gọi là bình hoa di động, vậy thì trong giới giải trí chẳng phải toàn là một đống phôi đất sét chưa thành hình sao!

 

Ánh mắt Kỷ Hồng sáng lên, lại chọn một đoạn khác cho Minh Di diễn.

 

Đó là một cảnh đối đầu giữa kẻ thù. Ứng Bất Nhiễm đứng trước mặt kẻ thù, chĩa kiếm vào hắn, căm hận vạch trần bộ mặt xấu xa của hắn.


 

Minh Di lau mặt, nhanh chóng thu lại cảm xúc để diễn cảnh tiếp theo.

 

Để đuổi theo Yến An, vượt qua Yến An, Minh Di đã từng cố gắng bắt chước kỹ năng diễn xuất của cậu ta.

 

Nhưng khoảnh khắc này, trong đầu cậu hoàn toàn không nhớ ra những thứ gọi là kỹ năng đó.

 

Hận thù, chính cậu cũng có.


 

Đúng vậy, ngọn lửa hận thù, từ khoảnh khắc cậu trở về nhà năm mười bốn tuổi và phát hiện Yến An đã chiếm trọn tình yêu thương của gia đình, đã bắt đầu bùng cháy dữ dội trong lòng cậu.

 

“— Mỗi đêm tỉnh giấc từ trong cơn ác mộng, ta đều nghĩ, ta nhất định phải giết ngươi!”

 

“Phải khiến ngươi rơi xuống từ đỉnh cao vinh quang, để người đời thấy rõ bộ mặt đạo đức giả của ngươi!”

 

Sự căm hận đó quá mãnh liệt, mãnh liệt đến mức gần như tràn ra từ ánh mắt sắc bén và giọng nói run rẩy.


 

Minh Di u ám nhìn Yến An, căm hận cậu ta chân thật đến thế.

 

Cậu ước gì thời gian có thể quay trở lại, trở lại khoảnh khắc bị tráo đổi, cắt đứt nghiệt duyên này với Yến An!

 

…….

 

Phần diễn xuất kết thúc, Minh Di từ từ hạ thanh kiếm đạo cụ trong tay xuống, đặt nó lại vị trí cũ. Mãi đến khi buông tay, cậu mới nhận ra, vì vừa rồi ngón tay cậu cầm kiếm quá chặt nên giờ đã hơi tê mỏi.

 

Cảm xúc được giải tỏa hết ra ngoài, Minh Di chỉ cảm thấy cơ thể này bỗng trở nên trống rỗng, giống như một con rối mất hết cảm xúc.

 

Cậu nghe đạo diễn Kỷ bảo cậu về nhà chờ tin, cơ thể tự động hoàn thành quy trình rời đi một cách lịch sự. Đến khi cậu hoàn hồn, thì đã ở trong xe rồi.

 

Chị Từ quản lý lo lắng ghé sát lại, hỏi cậu thử vai thế nào. Minh Di chỉ nói: “Đạo diễn Kỷ bảo em về chờ tin.”

 

Nghe vậy, người quản lý cũng không tỏ ra thất vọng, cười động viên cậu: “Đừng lo, quy trình chung đều như vậy, cậu vẫn còn cơ hội.”

 

Nhưng Minh Di không hề chán nản như chị Từ lo lắng. Cậu giống như vừa trải qua một kỳ thi đại học, sau khi thi xong thì kiệt sức, nhưng ra khỏi phòng thi lại có một cảm giác giải thoát nào đó.

 

Bài thi khó đến mấy cũng đã thi xong, điểm số bao nhiêu, kết quả thế nào, đều phó mặc cho số phận.

 

Cậu thậm chí còn nói: “Em thấy lần này diễn khá tốt.”

 

Còn không bị người ta nhìn bằng ánh mắt cạn lời ngay tại chỗ nữa.

 

Hơn nữa Minh Di cảm thấy, xét trên kịch bản, cảm xúc của mình rất đúng chỗ.

 

Cần cảm xúc thì có cảm xúc, cần diễn xuất thì có cảm xúc.

 

Không có kỹ năng, tất cả đều là cảm xúc.

 

Lần này cũng coi như mèo mù vớ được cá rán. Buổi thử vai yêu cầu khóc, mà đây lại đúng là trạng thái thường ngày của Minh Di gần đây.

 

Sau khi biết được sự thật của thế giới, sau khi bị tên cặn bã Tạ Vân Hiết đối xử tàn nhẫn, cảm giác bất lực và đau khổ vì bị mọi người bỏ rơi thường xuyên phá vỡ lớp phòng ngự trong lòng Minh Di, ép cậu phải cuộn mình trốn trong góc, đau khổ rơi nước mắt.

 

Buổi thử vai yêu cầu cậu căm hận, lại cũng thật trùng hợp, Minh Di thường căm hận một số kẻ đạo đức giả, căm hận cái thế giới mà số phận không do mình quyết định này.

 

Cậu tự giễu, nhưng cũng nhẹ nhõm nghĩ, mặc kệ có được chọn hay không, ít nhất lần này diễn đã rồi.

 

“À phải rồi,” chị Từ ở bên cạnh như nhớ ra điều gì đó, đột nhiên lấy thứ gì đó từ trong túi giữ nhiệt ra, tươi cười đưa cho cậu: “Cái này là Tạ tổng nhờ chị đưa cho em, Tạ tổng nói, đây là quà thử vai anh ấy tặng em.”

 

Minh Di hoàn hồn, nhìn thứ trong tay chị Từ.

 

… Là một hộp bánh kem nhỏ hình kỳ lân.

 

Cậu mím môi, đầu lưỡi dường như nếm được một chút vị ngọt. Cậu do dự nhìn hộp bánh nhỏ, có chút không hiểu, không biết tại sao Tạ Vân Hiết lại tặng cậu thứ này.

 

Nhưng cậu vẫn nhận lấy hộp bánh, múc một thìa, đưa vào miệng.

 

Vị ngọt ngào lan tỏa trên đầu lưỡi, vị ngọt đã xoa dịu rất tốt tâm trạng phức tạp, mang lại cảm giác vui vẻ về mặt tinh thần trong chốc lát.

 

Minh Di híp mắt, ăn từng miếng một cho đến lúc hết chiếc bánh.

 

Sau này không biết còn có phim để đóng không, hôm nay tạm thời không nghĩ đến lượng calo của bánh nữa.

 

Về đến nhà, Tiểu Tùng Hùng nghe thấy tiếng động, liền lon ton chạy ra huyền quan đón. Minh Di bị Tiểu Tùng Hùng đang rên ư ử nhào vào chân, bèn ngồi xổm xuống v**t v* bộ lông xù của chú chó một lúc, tâm trạng lập tức tốt lên.

 

Nhưng tâm trạng tốt này lại đột ngột chấm dứt khi Minh Di nhìn thấy chiếc gối ôm trên sofa bị xé nát.

 

Minh Di: “…Tiểu Tùng Hùng! Mày lại phá phách rồi!”

 

Tiểu Tùng Hùng vểnh tai, đôi mắt to ngây thơ nhìn Minh Di, nghiêng đầu vô tội.

 

Sinh vật hai chân đang nói gì thế, chó con không có hiểu đâu.

 

Chú chó quá đáng yêu, khiến Minh Di chỉ nghiêm mặt được năm giây rồi đành chịu thua, cam chịu đi dọn dẹp bãi chiến trường.

 

Quản gia cũ vẫn đang xin nghỉ bệnh, người giúp việc trong nhà họ Tạ cũng đã cho nghỉ. Tạ Vân Hiết chỉ thuê người giúp việc theo giờ và một cô nấu ăn. Lúc này đã đến giờ cơm, cô nấu ăn đang ở trong bếp, còn người giúp việc theo giờ thì chưa tới giờ đến dọn dẹp.

 

Minh Di đi một vòng quanh biệt thự, cuối cùng cũng tìm được chổi và hót rác, chuẩn bị bắt đầu dọn dẹp phòng khách bừa bộn.

 

Lúc này, điện thoại của Minh Di rung lên, nhận được một tin nhắn.

 

Cậu một tay cầm chổi, tay kia mở điện thoại, thấy một người bạn có ảnh đại diện là con sói, biệt danh là “Truyền Thuyết Sói Đói” gửi tin nhắn cho cậu: [Tôi đói quá, người anh em à, trưa nay cậu ăn gì thế?]

 

Minh Di: “?” Ai đây?

 

Cậu cuộn lên xem lại lịch sử trò chuyện, lúc này mới nhận ra, người này là Tạ Vân Hiết.

 

Minh Di: “…”

 

Cái biệt danh và ảnh đại diện này, đặt cho người khác thì hơi quê, nhưng đặt cho Tạ Vân Hiết thì lại hợp một cách khó hiểu.

 

Minh Di trả lời anh: “Cô nấu ăn vẫn chưa làm xong, anh vẫn chưa ăn cơm à?”

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Tôi vẫn đang họp, chán quá, đói quá, lén lút nghỉ tay một chút.]

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Cậu ăn bánh tôi gửi cho cậu chưa?]

 

Minh Di: [Ăn rồi.]

 

Minh Di suy nghĩ một lát, vẫn quyết định hỏi Tạ Vân Hiết, tại sao lại nghĩ đến việc tặng bánh cho cậu.

 

Minh Di: “Tại sao lại tặng bánh cho tôi vậy?”

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Bởi vì ăn chút đồ ngọt, tâm trạng sẽ tốt lên, nên mỗi lần tôi làm xong việc gì lớn, đều ăn chút đồ ngọt.]

 

Minh Di khựng lại một chút, trả lời anh: “Cảm ơn anh, ăn bánh xong thấy rất hiệu quả.”

 

Trong lúc Minh Di trả lời, Tiểu Tùng Hùng cứ lượn qua lượn lại quanh chân cậu, thấy Minh Di không để ý đến mình, nó không cam chịu cô đơn bèn bắt đầu gặm ống quần cậu. Minh Di như bừng tỉnh, nhìn thấy cảnh bừa bộn trên sàn, không nhịn được chụp một tấm ảnh gửi qua cho Tạ Vân Hiết.

 

Minh Di: [Hình ảnh]

 

Minh Di: [Lúc tôi về, gối ôm trên sofa đã bị cún hư xé nát rồi.]

 

Tạ Vân Hiết gõ chữ mất cả một phút mới trả lời Minh Di.

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Thực ra… là tôi xé gối đấy, sáng nay vừa nghĩ đến việc phải đi làm, đi họp, một sức mạnh thần kỳ đã khống chế tôi, khiến tôi tay không xé nát cả cái gối. Tiểu Tùng Hùng cứ chạy vòng quanh tôi, khuyên tôi đừng làm thế, sẽ bị cậu mắng đấy! Nhưng tôi không nghe…]

 

Minh Di: [?]

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Dù sao thì chắc chắn cũng không phải Tiểu Tùng Hùng làm! Cậu không được nói nó là cún hư!]

 

Minh Di: […]

 

Tạ Vân Hiết đang nói gì vậy, rõ ràng trước đây anh đã từng nói trước mặt cậu rằng Tiểu Tùng Hùng là cún hư mà.

 

Minh Di nghi ngờ Tạ Vân Hiết đói đến mức đầu óc không tỉnh táo rồi, đấy, còn bắt đầu nói năng lảm nhảm nữa.

 

Minh Di: [Vậy ai là cún hư, anh à?]

 

Gửi xong câu này, Minh Di lại cảm thấy có chút không ổn, vội vàng thu hồi.

 

Không ngờ giây tiếp theo, tin nhắn của Tạ Vân Hiết hiện lên.

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Gâu gâu!]

 

Tin nhắn này chỉ thoáng qua rồi biến mất, vì rất nhanh sau đó, Tạ Vân Hiết cũng nhanh tay thu hồi lại.

 

Minh Di: “…”

 

Mặc dù cả hai tin nhắn đều đã được thu hồi, nhưng cả hai người đều chắc chắn rằng đối phương đã nhìn thấy tin nhắn của nhau.

 

Ừm… Vốn dĩ chỉ là trêu đùa và hùa theo bình thường thôi, nhưng một khi đã thu hồi, cảm giác tính chất có chút thay đổi.

 

Cứ như thể bọn họ đang chơi trò gì mờ ám không bằng…

 

Thật kỳ quặc.

 

Khung đối thoại im lặng một lúc lâu, lâu đến mức cô nấu ăn đã dọn món lên bàn, Minh Di bắt đầu ăn cơm, tin nhắn tiếp theo của Tạ Vân Hiết mới hiện lên.

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Người anh em, tối nay chúng ta đi ăn gà om nồi đất đi!]

 

Chủ đề chuyển quá nhanh, Minh Di có chút không phản ứng kịp: [Đi đâu ăn?]

 

Truyền Thuyết Sói Đói: [Để tôi sắp xếp, đợi tôi về đón cậu.]

 

Minh Di suy nghĩ một lát, trả lời một chữ: [Ừm.]

 

Bây giờ cậu không có việc làm, rảnh rỗi không có gì làm, ra ngoài ăn chút đồ ngon cũng không tệ.

 

Ăn cơm xong, Minh Di dọn dẹp phòng khách, hiếm khi được thảnh thơi ngủ trưa một giấc.

 

Khi cậu tỉnh dậy, đã là ba giờ chiều.

 

Trên điện thoại có thêm một tin nhắn, nhưng người gửi không phải là Tạ Vân Hiết, mà là từ Kỷ Niên mà cậu đã kết bạn trước đó.

 

Danh bạ vốn im lìm, hôm nay dường như trở nên náo nhiệt lạ thường.

 

Kỷ Niên: [Trước đây anh bảo cậu đi khám bác sĩ tâm lý, cậu đã đi khám chưa? [Nhìn chằm chằm]]

 

Minh Di ngẩn người một lát, trả lời: [Tôi chưa đi… Tôi cảm thấy bây giờ tôi đã đỡ hơn nhiều rồi.]

 

Kỷ Niên: [Anh không cần cậu cảm thấy, có người còn thấy mình tâm tĩnh như nước đấy, kết quả nhìn điện tâm đồ thì người đã đi được một lúc rồi!]

 

Minh Di: “…”

 

Minh Di không thể từ chối lòng tốt của Kỷ Niên, bèn đồng ý: [Cảm ơn anh, ngày mai tôi có rảnh, sẽ đi khám bác sĩ.]

 

Thực ra Minh Di cảm thấy mình không có vấn đề gì, nói cho cùng thì lý do cậu phiền muộn chỉ là vì cuộc sống đã rơi xuống đáy vực mà thôi.

 

So với những thất bại trong cuộc sống, vấn đề thực sự khiến cậu phiền lòng là không thể thoát khỏi tình cảnh chắc chắn sẽ chết trong tương lai.

 

Và vấn đề này, vừa hay lại là một yếu tố siêu nhiên mà bác sĩ tâm lý chắc chắn không thể giải quyết được.

 

Nào là cốt truyện, nào là hệ thống, vấn đề siêu nhiên thế này, dù có đi khám bác sĩ cũng không giải quyết được đâu nhỉ…

 

Nhưng mà, hiếm khi có người quan tâm đến cậu, Minh Di sẵn lòng thử một lần vì lòng tốt của Kỷ Niên.

 

Kỷ Niên nhận được câu trả lời, hài lòng nói: [Đừng trách anh lắm chuyện nhé, đi khám một chút không có hại đâu, vấn đề tâm lý là chuyện rất quan trọng đấy.]

 

Minh Di chân thành gõ chữ: [Tôi biết mà, cảm ơn anh Kỷ Niên.]

 

Kỷ Niên chuyển chủ đề: [À phải rồi, còn một chuyện nữa, gần đây cậu có đắc tội với ai không, lại có người mua hot search bẩn cho cậu nữa rồi.]

 

Hot search bẩn?

 

Minh Di mở Weibo, liếc mắt đã thấy ngay dòng chữ chói lọi trên hot search: #Ứng Bất Nhiễm Yến Minh Di#

 

Nhấn vào xem, là ảnh paparazzi chụp trộm cậu hôm nay. Bức ảnh cho thấy Minh Di cũng đã tham gia buổi thử vai cho nhân vật “Ứng Bất Nhiễm” của đoàn làm phim “Thăng Tiên”.

 

Dựa vào bức ảnh này, các tài khoản marketing dùng đủ lời lẽ bóng gió châm biếm hành động không biết tự lượng sức mình của Minh Di, còn fan nguyên tác thì mắng chửi cậu không biết tự lượng sức, cũng không soi lại bản thân xem có xứng hay không, mà lại dám mơ tưởng đến vai diễn này.

 

Toàn là tiếng chửi rủa, Minh Di lướt qua xem vài dòng rồi thoát ra.

 

Bị chửi là chuyện thường tình, cậu sớm đã luyện được bản lĩnh nhìn thấy những lời mắng chửi mà lòng vẫn tĩnh như nước rồi.

 

Cứ chửi thoải mái đi, cậu gỡ cài đặt Weibo luôn.

 

Sau này có lẽ cũng không cần dùng đến Weibo nữa.

 

Minh Di không cho rằng chỉ với vài đoạn diễn xuất đó là mình có thể đánh bại các ứng viên có kinh nghiệm khác, để giành được vai Ứng Bất Nhiễm kia.

 

Nhưng hot search thì vẫn phải xử lý.

 

Có người cố tình bôi nhọ cậu, chắc chắn là muốn kiếm lợi gì đó từ cậu, Minh Di rất không muốn thấy kẻ hãm hại mình được toại nguyện.

 

Chị Từ nhận điện thoại của Minh Di, sau khi biết rõ ngọn ngành, liền bình tĩnh an ủi cậu: “Không sao, không cần để ý đến lũ hề nhảy nhót đó, bên chúng ta sắp xử lý xong rồi.”

 

Minh Di đáp lại một tiếng “Vâng”, rồi không còn quan tâm đến những lời đồn thổi trên mạng nữa.


Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Truyện Làm Một Kẻ Vạn Người Ghét Đi Gả Thay, Tôi Buông Xuôi Tất Cả Story Chương 17: Ai Là Chú Cún Hư
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...