Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 18: R18, I05, E07
Bình thường, những lời nói dối vô hại thi thoảng tuôn ra từ miệng Hướng Phi Hành đều có nguyên nhân, không những thế anh còn chuẩn bị rất kỹ lưỡng để không bị lộ sơ hở.
Nhưng hôm nay khi Khương Hữu Hạ gửi tin nhắn nói muốn gọi video với anh, quả thật anh đã hơi luống cuống.
Do chỗ khi nhận được yêu cầu đó, anh đang một mình ở trong khách sạn, mở laptop, vừa làm việc vừa đợi khách sạn đem bữa ăn tới.
Có nhà không về lại đi “ở nhờ” trong một thành phố xa lạ, cảnh tượng thê lương này rất hiếm khi xuất hiện kể từ sau khi anh bắt đầu đi làm.
Hướng Phi Hành tuyệt không muốn cho Khương Hữu Hạ biết.
Thậm chí anh có thể tưởng tượng ra được cảnh Khương Hữu Hạ ngạc nhiên hỏi mình: “Ông xã có chuyện gì thế? Không mua được vé sao? Phải làm sao bây giờ?” Chuyện này rất có khả năng sẽ ảnh hưởng tới hình tượng toàn năng của anh trong lòng Khương Hữu Hạ.
Sau khi trả lời tin nhắn, Hướng Phi Hành mới nghĩ đến, lẽ ra nên nói mình đang họp video, nếu không thì dễ có sơ hở. Cũng may Khương Hữu Hạ không phải người hay nghĩ nhiều, chắc sẽ không nghi ngờ gì đâu.
Nhưng Hướng Phi Hành vẫn âm thầm nhắc nhở bản thân phải thận trọng hơn vào lần sau. Chứ nếu để Khương Hữu Hạ phát hiện ra mình nói dối, có lẽ em sẽ không hỏi đâu, nhưng trong lòng sẽ băn khoăn mãi không thôi.
Khương Hữu Hạ không trả lời gì nữa, Hướng Phi Hành đoán chắc có lẽ em bận lo chuyện livestream rồi, nên anh nhính thời gian đi theo dõi kênh livestream mà em gửi.
Hướng Phi Hành ngồi bên cạnh bàn ăn trong gian phòng khách sạn ấm áp sạch sẽ, một mình ăn bữa tối mang hương vị bình thường.
Khung cảnh ồn ã náo nhiệt trong căn nhà lạnh lẽo dưới quê tối qua cứ như trở thành một thước phim điện ảnh anh từng được xem nhưng chưa từng được trải. Khi thước phim kết thúc, Hướng Phi Hành trở về hòn đảo cô độc, nơi tụ tập của những gã độc thân, hệt như cái đêm lái xe về nhà một mình sau bữa cơm tất niên.
Đến chín giờ tối, Khương Hữu Hạ vẫn chưa đến tìm Hướng Phi Hành nói chuyện, anh bèn chụp màn hình mình đã theo dõi kênh livestream rồi gửi cho em.
Mười phút sau, Khương Hữu Hạ mới gửi một nhãn dán, hình chú mèo liên tục cúi đầu đi kèm dòng chữ “Cảm ơn”.
Hướng Phi Hành thấy có gì đó không ổn, bèn hỏi Khương Hữu Hạ đang làm gì, em trả lời: [Đang tập luyện với chị chủ cho buổi live ngày mai. Hôm nay em cũng được nhận lương tăng ca.]
Khương Hữu Hạ là kiểu người không thể làm nhiều việc cùng một lúc, Hướng Phi Hành cũng yên tâm hơn chút. Sợ đến khuya Khương Hữu Hạ xong việc lại đòi gọi video, anh bèn nói ban ngày hơi mệt nên đi ngủ trước.
Có vẻ Khương Hữu Hạ bận thật, mãi một lúc sau mới trả lời [Dạ, ông xã ngủ ngon].
Nghe giọng điệu thì chắc là không vấn đề gì thật.
Nơi mà Hướng Phi Hành ngủ lại là khách sạn xa xỉ nhất thủ phủ, thuộc chuỗi khách sạn năm sao lâu đời nhất cả nước. Họ mới sửa sang lại ba năm trước, phòng hạng sang cũng được giữ gìn khá tốt. Tuy vậy, anh vẫn có thể nhận ra được phần nào hơi thở cũ kĩ nhuốm màu thời gian từ một vài dấu vết vi tế.
Khách sạn này có một số tin đồn ma mị, lúc trước Hướng Phi Hành không tin vào tâm linh, nhưng sau khi vào giấc, anh đã bị ghì chặt trong hai giấc mộng kỳ lạ, không sao tỉnh dậy được.
Ban đầu, anh mơ thấy một khu vực giếng trời trong một căn nhà quê. Tầng không phía trên xanh thăm thẳm, nhưng có lẽ đó là buổi chiều nên ánh nắng mặt trời không rọi được vào giếng.
Hướng Phi Hành cảm nhận được hơi mát của mùa hạ và nghe thấy tiếng nước từ trong giếng. Chiếc chuông lắc lư thật chậm, anh nhận ra mình đang ấn cần gạt máy bơm nước ở miệng giếng. Nước giếng tuôn ra từ miệng vòi, chảy vào chậu sứ.
Một người phụ nữ trung niên cất giọng lên: “Con số lúc nãy là bao nhiêu?”
Hướng Phi Hành nghe thấy một giọng nói quen thuộc, không biết phát ra từ đâu. Người đó trả lời: “Ba mươi.”
“Con nghĩ lại thử xem.”
“…” Hướng Phi Hành giơ tay lên, giây phút vừa chạm tới băng gạc quấn trên đầu mình thì cơn căng tức và đau đớn trên da bắt đầu dấy lên.
“Đừng có đụng vào!” Ba giọng nói khác la lên.
Trước khi giấc mơ thứ hai bắt đầu, Hướng Phi Hành biết mình có mở mắt ra một lần, nhìn thấy sắc trời xanh xám.
Anh cứ cảm thấy mình đang ngủ chung với ai đó, bèn vươn tay sang, định kéo người yêu ngọt ngào ngốc nghếch của mình vào lòng để thơm, nhưng lại chỉ vớ được drap giường trống trơn.
Giấc chiêm bao bủa vây tâm trí anh bằng một tầng ý thức bi quan như thể chẳng phải của mình, rằng tình cảm giữa anh và Khương Hữu Hạ cũng giống như năm ngày bốn đêm anh đón Tết vừa qua. Nó đột ngột nảy sinh như từ trên trời rơi xuống, nằm ngoài quỹ đạo anh hằng thuộc quen. Và nó hoàn toàn có thể đứt đoạn vì bất cứ lý do gì mà không một thứ keo dán nào hàn gắn được.
Sau đó Hướng Phi Hành mơ thấy một công viên giải trí bỏ hoang, khoảng vào kỳ nghỉ hè năm cấp ba, anh ở đó một mình và đang đợi chờ điều gì đó.
Anh những tưởng sẽ có ai khác xuất hiện, để biến giấc mộng rỗng nghĩa này thành một câu chuyện. Nhưng tiết trời ngày càng dịu mát, lá cây bắt đầu lìa cành, mà anh thì lại chẳng biết bao giờ đối phương sẽ tới, cũng không biết làm sao để níu chân mùa hè.
Khi tỉnh dậy thì đã là sáu giờ sáng, Hướng Phi Hành lập tức mở điện thoại ra xem, nhưng không thấy tin nhắn của Khương Hữu Hạ.
Hướng Phi Hành biết ở lại tỉnh Di không phải là cách, mà nội tâm vẫn kháng cự việc quay lại thành phố Giang, nhưng anh không nghĩ ra được cách gì để khỏa lấp phần thiếu hụt trong trái tim mình.
Mỗi khi tới thời khắc này, Hướng Phi Hành lại thừa hiểu mình chẳng phải người có tâm lý lành mạnh. So với Khương Hữu Hạ, anh mới là kẻ độc đoán và ngang ngược hơn.
Chẳng những chiếm thế thượng phong trong cuộc tình, anh còn chèn ép, chiếm đoạt tình yêu và lòng bao dung vô hạn của Khương Hữu Hạ, để rồi liên tục thưởng nếm sự hoảng loạn, quan tâm và ỷ lại mà em thể hiện ra ngoài sau khi em thỏa hiệp và đầu hàng. Chỉ khi đó, sự hài lòng ngắn ngủi mới xuất hiện trong nội tâm anh.
Không thể tiếp tục dỗ giấc, anh gọi điện thoại cho Khương Hữu Hạ dù biết em đang ngủ nên sẽ không bắt máy. Và em cũng không bắt máy thật, anh lại gửi cho Khương Hữu Hạ một tin, hỏi: [Ngày đầu tiên của năm mới không ngủ cùng nhau, có nhớ ông xã không?]
Sau đó anh đặt vé máy bay, quyết định sẽ bay về.
Chín giờ sáng, Khương Hữu Hạ bị bố gọi dậy ăn sáng, thấy Hướng Phi Hành gửi tin nhắn tới, trong lòng không vui mấy.
Cậu không biết Hướng Phi Hành đang nghĩ gì nữa. Rõ ràng lời nói dối chồng chất nhưng trông anh có vẻ vẫn còn yêu cậu rất nhiều.
Khương Hữu Hạ lẽ ra phải hỏi, nhưng lại không biết nên hỏi thế nào. Thế nên sau khi ăn sáng xong, cậu không trả lời tin nhắn của bất kỳ ai, bao gồm cả họ hàng thân thích rủ cậu đi đánh bài, chị chủ bảo cậu chuẩn bị cho công việc, những bạn học rủ cậu họp lớp, những đồng nghiệp nhờ cậu thả tim bài đăng.
Khương Hữu Hạ lôi từ trong ngăn kéo một cuốn sổ cậu dùng hồi cấp ba, lật ra một trang trắng, rồi tìm một cây bút còn mực, liệt kê ra những lời Hướng Phi Hành đã nói dối mình.
Cậu viết được hai mục, lần lượt là: 1. Nói dối mình là đi ăn với Từ Tẫn Tư nhưng Từ Tẫn Tư đang ở Pháp; 2. Có khả năng là chưa nói mình biết chuyện phải đến thủ đô.
Sau đó cậu viết hai phần cần điền nội dung, một là “Nguyên nhân ông xã gạt mình”, hai là “Cách giải quyết (hỏi như thế nào để anh không giận mà còn phải nói sự thật)”.
Khương Hữu Hạ lại sực nhớ một chuyện, nếu bố mẹ dọn phòng cậu thì có thể sẽ đọc được cuốn sổ này, cậu vội vàng bôi đen hai từ “ông xã” đi.
Viết xong thì cũng gần mười giờ, Khương Hữu Hạ cầm điện thoại lên, nghĩ một hồi rồi vẫn trả lời Hướng Phi Hành: [Nhớ lắm.]
Tuy có hơi giận Hướng Phi Hành nên chẳng nhớ anh mấy, nhưng cậu cũng không muốn chồng mình buồn vì mình không trả lời tin nhắn.
Dù sao thì cậu vẫn rất thích Hướng Phi Hành.
Nhắn xong, cậu kiểm tra sổ lần nữa, bỗng nhiên nhớ ra hình như Hướng Phi Hành còn gạt mình một chuyện nữa, bèn viết thêm: 3. Chiều ba mươi Tết, đột nhiên dùng quyền quản trị viên đuổi mình ra khỏi phòng họp.
Viết xong, Khương Hữu Hạ chợt ý thức được một chuyện, trước khi Hướng Phi Hành đá cậu khỏi phòng họp, hình như mẹ anh đang định phát biểu ý kiến về kế hoạch của cậu ở thành phố Giang.
Sự kiện kỳ lạ này để lại vết hằn trong lòng cậu, liên kết với mục nói dối số hai, Khương Hữu Hạ đưa ra kết luận, có thể Hướng Phi Hành thật sự phải đến thủ đô.
Khương Hữu Hạ há hốc mồm trước khả năng suy đoán của mình.
Tuy kết quả khiến cậu nhói lòng và dấy lên những cảm xúc phức tạp, nhưng tim cậu vẫn đập liên hồi vì bản thân cậu chưa bao giờ giải bài toán nào hóc búa thế này. Có vẻ mình thông minh lên rồi thì phải.
Nhìn lại nội dung cần điền trong cuốn sổ, cậu lại không biết nên làm thế nào.
Hướng Phi Hành không nói cậu biết lý do anh phải về thủ đô, có thể là không muốn nói. Khương Hữu Hạ đoán, có lẽ Hướng Phi Hành biết chắc cậu sẽ đi theo anh nên chưa nói, định gần tới ngày đi rồi mới báo.
Dịp lễ Lao động lần trước hai người đi du lịch Hải Nam cũng vậy.
Thật ra đối với Khương Hữu Hạ, việc xin nghỉ làm ở tiệm khá phiền phức. Theo lý thì ngoại trừ Tết âm ra thì bất kỳ lễ lạt gì cũng là hoán đổi ngày làm việc. Vào ngày lễ chính thức, cậu luôn phải đi làm.
Nhưng tháng Tư năm ngoái, có một khách hàng thường xuyên quấn quýt lấy Khương Hữu Hạ trong lớp thủ công, khiến Hướng Phi Hành bất mãn. Thế là một hôm anh thình lình thông báo mình đã mua vé máy bay và đặt khách sạn xong rồi, ép Khương Hữu Hạ phải đi du lịch cùng anh.
Khương Hữu Hạ thật sự không có lỗi trong chuyện này.
Cậu cũng đâu thể phát cáu với học viên ngay trong lớp được, đành phải liên tục từ chối người ta, nhấn mạnh mình đã có bạn trai rồi.
Nhưng từ khi Hướng Phi Hành bắt gặp hai người lúc anh tới đón cậu, anh nộ khí xung thiên, thậm chí còn muốn Khương Hữu Hạ từ chức.
Khương Hữu Hạ dỗ dành anh cả đêm, anh mới không nói đến chuyện từ chức nữa. Nhưng mấy hôm sau Hướng Phi Hành lại không cho Khương Hữu Hạ đi làm vào lễ Lao động, buộc cậu phải đi du lịch cùng anh.
Vé máy bay và khách sạn không được hoàn tiền, Hướng Phi Hành lại quá kiên quyết và tức giận, Khương Hữu Hạ không còn cách nào khác, đành mặt dày đi xin nghỉ với chị chủ và thay ca với đồng nghiệp. Cũng may mọi người rất tốt với cậu, giúp cậu thay ca nên mọi chuyện mới suôn sẻ.
Từ sau khi từ Hải Nam về, Khương Hữu Hạ muốn đền đáp ơn tình của đồng nghiệp nên nhận nhiều ca làm hơn, cũng mua cho mọi người thật nhiều quà lưu niệm, mời mọi người uống trà sữa rất nhiều lần.
Còn Hướng Phi Hành thì luôn làm chuyện thực tế, mỗi khi được thưởng lớn, anh đều chuyển cho Khương Hữu Hạ một nửa, đùa rằng đó là khoản lương thứ hai ông xã cho, dù cho Khương Hữu Hạ chưa từng động tới, cũng chẳng cần đến số tiền đó.
Thú thật thì lúc chưa quen biết Hướng Phi Hành, Khương Hữu Hạ luôn mặc định người tình trong mộng của mình có thể sẽ là một loại socola thượng hạng được trưng bày trong tủ kính của tiệm đồ hiệu. Thế nhưng sau khi quen Hướng Phi Hành, cậu mới phát hiện anh không phải là socola mà giống như một cây nấm hương hơn.
Hai loại thức ăn này có màu sắc gần giống như nhau, nhìn qua kính viễn vọng cách năm nghìn mét chưa chắc đã phân biệt được, nhưng mùi vị và giống loài thì khác một trời một vực.
Thỉnh thoảng, vào những lúc chỉ có hai người, chồng cậu thật sự rất phiền, rất khó ở và ích kỷ, có đôi khi còn rất hung dữ, thích bắt nạt người khác qua lời nói, chẳng có gì ăn nhập với vị giám đốc Hướng phong độ, lịch thiệp hồi mới gặp, chàng trai sẵn lòng giúp đỡ mọi người, lái xe đưa Khương Hữu Hạ đi khắp thành phố Giang ăn món ngon vật lạ, dạo chơi rất nhiều khu chợ cũng không một lời than vãn.
Bình thường, Hướng Phi Hành không phải kiểu người có tấm lòng cao cả, anh nhìn những chuyện lông gà vỏ tỏi bên vệ đường bằng thái độ hết sức dửng dưng. Những chuyện này Khương Hữu Hạ hiểu hơn ai hết.
Nhưng so với socola thượng hạng trong tưởng tượng, thứ mà Khương Hữu Hạ yêu lại chính là nấm hương.
Cậu suy nghĩ đến tận mười một rưỡi, mùi đồ ăn trưa phảng phất vào trong phòng, cậu điền vào phần cách giải quyết của mục nói dối thứ hai là “Đợi ông xã thành thật”. Viết xong, cậu lại thận trọng bôi đen chữ “ông xã” đi.
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 18: R18, I05, E07
10.0/10 từ 38 lượt.
