Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Chương 17: R17


Ông xã đi rồi, Khương Hữu Hạ thấy tiêng tiếc.


Trên đường sang nhà dì, cậu nghĩ tới bóng lưng cô độc của Hướng Phi Hành lúc rời đi vào sáng sớm, vừa nhớ anh nhưng cũng thoáng qua một ý nghĩ không nên có.


Cậu rất thích có anh bên cạnh, cũng thích dáng vẻ hậu đậu của chồng mình ở dưới quê. Nhưng hiện thực lại quá tàn khốc.


Hướng Phi Hành nổi bật quá, chẳng ăn nhập gì với trấn Hòa Bình này.


Thật ra, mối quan hệ giữa hàng xóm trong trấn với nhau khá kỳ lạ, họ không nghênh đón kẻ dị biệt. Tóm lại là Hướng Phi Hành không hợp ở đây lâu, Khương Hữu Hạ biết rõ chuyện đó hơn ai hết. Khương Hữu Hạ rất muốn bảo vệ anh, nhưng vẫn chưa nghĩ ra được lý do nào để khuyên anh quay về thì anh đã tự hiểu rồi.


Quả thật, có đôi khi, tốc độ tư duy giữa kẻ ngốc và người khôn không giống nhau mấy.


Mùng năm đốt pháo xong, nhà dì cũng về lại trấn nên lập ngay sòng bạc trong phòng mạt chược được cải tạo từ kho cất xe đạp cũ dưới chung cư nhà dì.


Vì nhà dì cách nhà Khương Hữu Hạ không xa nên cậu đi bộ là tới. Trên thị trấm không lạnh bằng trong làng, tuy Hướng Phi Hành đã rời khỏi đây nhưng anh không đem theo ánh nắng của trấn Hòa Bình đi mất. Vì thế thời tiết đã ấm áp hơn và gió cũng trở nên dịu dàng hơn.


Vào trong phòng mạt chược, đặt hai tay lên bàn mạt chược tự động lót vải nhung xanh lá, nhuần nhuyễn sắp xếp các quân bài, Khương Hữu Hạ bắt đầu chuyên tâm vào cuộc chiến đấu trí đấu dũng này.


Đang xáo bài thì có một người chú họ hàng xa kê ghế ngồi bên cạnh Khương Hữu Hạ, vừa xem bài vừa tám chuyện: “Hữu Hạ, nghe mọi người bảo thằng bạn thành phố của con đến đây mấy hôm trước bảnh trai lắm hả, sao đầu năm đầu tháng nó lại tới tìm con vậy?”


“À, anh ấy à,” Khương Hữu Hạ cố gắng nhớ lại lời nói dối của anh, “ban đầu là vì anh ấy không muốn tắm suối nước nóng với bố mẹ, sau đó thì bố mẹ anh có việc gấp nên đưa hai đứa em về thủ đô trước, khách sạn ở Thời Trạch không ai ở thì phí nên nhà con tới đó ngủ hai đêm.”


“Hào phóng thế cơ à!” Chú dò hỏi, “Giàu lắm nhỉ? Tình yêu tình báo gì chưa?”



Khương Hữu Hạ không như Hướng Phi Hành, cậu mà nói dối sẽ thấy căng thẳng lắm. Cậu ra đại một quân bài, cố gắng điềm tĩnh nói: “Có chứ, anh ấy với bồ đã yêu nhau được hai năm rồi thì phải.”


“Vậy sao Tết nó không ở với người yêu mà lại tới tìm con?” Chú hiếu kỳ hỏi.


“Bồ ảnh được thuyên chuyển ra nước ngoài làm việc rồi, phải ở tới một, hai năm gì lận, hình như ở Pháp đấy.” Khương Hữu Hạ vốn chẳng phải người giỏi dối lòng, sợ lòi đuôi chuột nên tim đập mỗi lúc một nhanh. Dựa trên những tình tiết đã dùng để qua mặt anh trai, cậu lại bịa ra một câu chuyện nữa rồi thêm mắm dặm muối, “Người Pháp không có Tết nên bồ ảnh không về.”


Vì đối tượng “bồ ảnh” chính là Khương Hữu Hạ nên cậu đã tự sắp xếp cho mình đến Pháp, còn bổ sung thêm: “Ở Paris.”


Những người xung quanh không ngớt lời cảm thán rằng người thành phố đúng là sành điệu. Khương Hữu Hạ chỉ “vâng, dạ” vài câu cho qua chuyện, rồi trong lúc lơ đãng lại đánh ra con Ngũ Văn, khiến dì cậu ngồi ngay bên phải ù luôn.


Tiếp sau đó, có lẽ là bị ông trời trừng phạt vì cái tội nói dối, Khương Hữu Hạ đánh ván nào thua ván nấy. Từ một người ban đầu còn hừng hực ý chí chiến đấu, càng về sau cậu càng nản lòng thoái chí. Hơn nữa, vì dượng bắt đầu hút thuốc khiến cậu cứ ho sù sụ, nên cậu đành nhường chỗ cho dượng, còn mình thì kê ghế ra ngoài ngồi sưởi nắng và nghịch điện thoại.


Đến ngày mùng năm Tết, nhóm chat của tiệm len cũng bắt đầu hoạt động sôi nổi trở lại. Có đồng nghiệp đi du lịch, có người đã quay về thành phố Giang và than thở: “Chẳng muốn ở quê chút nào, một ngày đi xem mắt tận ba lần.”


Chị chủ gửi tin nhắn riêng cho Khương Hữu Hạ, hỏi cậu dự định khi nào sẽ quay lại, nói rằng mấy ngày tới cửa hàng muốn tổ chức một buổi livestream để bán trước các khóa học thủ công cho năm sau, hỏi cậu có thời gian tham gia không.


[Chị thấy giọng em nền nã, với chị nhớ em cũng mang dụng cụ về quê, những thầy cô khác không đem theo nên khó livestream.] Chị chủ nói, [Em không cần lên hình đâu, giới thiệu vài câu là được. Chị sẽ gửi lương tăng ca và hoa hồng bán khóa học cho em.]


Khương Hữu Hạ cũng rảnh, nghe thấy có lương tăng ca là đồng ý ngay tắp lư. Cậu còn gửi cho chồng mình một tin, bảo anh nếu rảnh thì tới xem rồi thả tim cho phòng livestream thêm sôi động. Nhưng chắc Hướng Phi Hành đang đi trên đường nên không trả lời tin nhắn.


Nhà dì nằm ngay bên đường cái, Khương Hữu Hạ thất thần nhìn những người đang đi dạo ngoài đường, tay nắm tay, xách túi lớn túi nhỏ. Mặt trời thả những tia nắng ấm áp xuống gương mặt cậu.


Sự thay đổi ở thị trấn này luôn diễn ra rất chậm. Cây cối cao lên rất chậm, những vết nứt trên con đường xi măng trắng được tu sửa rất chậm, ngay cả những mẩu rác nhỏ xíu trên phố cũng được dọn dẹp rất chậm. Chính vì thế, sự tăng trưởng hạnh phúc của mỗi cá nhân cũng sẽ chậm hơn đôi chút. Thế nhưng đồng thời, hạnh phúc ấy lại được trải phẳng ra dọc theo năm tháng, trải một cách êm đềm, dung dị và dài lâu.


Khương Hữu Hạ đã lớn lên ở một nơi như thế, trong một thứ hạnh phúc khiêm nhường cao không quá mắt cá chân.



Cậu không giống như nhiều người ở chốn đô thị hối hả, thường phải nếm trải những đại cảnh tràn ngập đấu đá, hay những cuộc yêu hận tình thù kịch tính như phim truyền hình, nào yêu sâu đậm rồi chia tay, hay cãi vã nảy lửa, hôn nhau cuồng nhiệt, rồi cuối cùng lại tái hợp đầy mãnh liệt.


Trong cuộc đời của Khương Hữu Hạ không có những điều đó.


Chừng ba giờ hơn, Khương Hữu Hạ lại gửi tin nhắn cho Hướng Phi Hành, hỏi anh: [Ông xã đến thành phố Giang chưa?]


Hướng Phi Hành trả lời rất nhanh: [Đoán xem.]


Ông xã cậu luôn như thế đấy. Khương Hữu Hạ muốn đẩy anh một phát nhưng đẩy không tới, bèn bảo: [Tới rồi ạ?]


Hướng Phi Hành nói: [Em cũng muốn về chứ gì? Chơi mạt chược thế nào rồi?]


Anh cứ hỏi tới những chuyện Khương Hữu Hạ không muốn nói, đúng lúc cậu nhận được đường liên kết phòng livestream mà chị chủ gửi, nên gửi sang cho Hướng Phi Hành: [Ông xã bấm theo dõi cho em với.]


[Tính lên livestream bán nghệ thật à?]


[Chài ai!]


[Đứng trước ống kính không sợ căng thẳng sao?]


[Không đâu, em chỉ quay bàn tay thực hiện động tác thôi. Đến lúc đó sẽ dùng giá đỡ cố định điện thoại.]


Khương Hữu Hạ nhớ ra là phải đi mua một cái giá đỡ điện thoại, bèn xách ghế trả về chỗ cũ, chạy đến cửa hàng bán lẻ đã mở cửa.


Cậu đi tìm hết hai cửa tiệm mới mua được, đang định về nhà thì anh trai cậu gọi điện thoại. Giọng anh nghe có vẻ nghiêm trọng: “Khương Hữu Hạ, em sang tiệm anh một lát, anh có chuyện cần nói với em.”



Anh cậu đang ở trong tiệm tân trang xe, chiều nay sẽ khai trương nửa ngày. Bình thường anh rửa xe rất bận, không biết sao lại có thời gian tìm cậu.


Khương Hữu Hạ bèn xách túi ni lông tung tăng đi đến tiệm của anh. Quả nhiên ngoài cửa còn mấy chiếc xe chưa rửa đang đậu, nhân viên trong tiệm đang cầm khăn và ống nước bận tối mặt tối mày. Anh cậu thì đứng một bên nói chuyện với khách hàng.


Khương Hữu Hạ đi tới, gọi “anh hai”. Anh thấy cậu thì đanh mặt lại, đưa cho khách một điếu thuốc: “Anh sang phòng nghỉ xem tivi trước đi, em có chuyện cần nói với thằng em.” Sau đó anh kéo Khương Hữu Hạ vào trong kho chứa đồ.



Kho chứa đồ tối thui, thoang thoảng mùi dầu nhớt. Khương Hữu Hạ khá nghi ngờ thái độ của anh trai, cũng không thích nơi này cho lắm. Cậu nhăn mũi, vừa cúi đầu kéo dây kéo áo phao lên thì nghe thấy Khương Kim Bảo hạ giọng, tức giận chất vấn: “Khương Hữu Hạ, năm sau em đi thủ đô à? Tại sao không nói cả nhà biết?”


“Hả?” Khương Hữu Hạ ngẩng đầu lên, không hiểu mô-tê gì.


“Lúc nãy khách của anh kể rồi. Anh ta cũng làm việc ở thành phố Giang, chung ngành với Hướng Phi Hành nên biết rõ công ty của nó.” Khương Kim Bảo giận tím tái mặt mày, “Ông… Hướng Phi Hành của em năm sau về thủ đô làm việc rồi mà, sao em không nói gì với cả nhà hết vậy?”


Khương Hữu Hạ còn chưa hiểu anh đang nói gì, há hốc mồm nói: “Chuyện gì vậy hả?”


“Còn giả đò.” Khương Kim Bảo càng giận hơn, bèn lấy điện thoại ra cho Khương Hữu Hạ xem. Trang web trên màn hình có thể là do người khách kia gửi cho anh, trông như một diễn đàn. Trên đó có một số người đăng bài, nói giám đốc Hướng của Quỹ Quan Thừa đã thu dọn bãi chiến trường ở thành phố Giang một cách xuất sắc, trụ sở chính rất hài lòng nên điều anh về để thăng chức.


“Chuyện này là thế nào?” Khương Hữu Hạ không hiểu lắm. Cậu chỉ thấy có một số thứ trên mạng không chính xách cho lắm. Hướng Phi Hành cũng chưa từng nhắc tới chuyện này.


Nhưng cậu lại đọc được bài đăng tiếp theo, có người nói đến lúc đó giám đốc Từ sẽ là người quản lý chi nhánh thành phố Giang.


Những chuyện khác thì Khương Hữu Hạ không biết nhưng Từ Tẫn Tư đúng thật mang họ Từ.


“Vẫn chưa chịu khai thật à?” Khương Kim Bảo chọc vào vai cậu, “Khương Hữu Hạ, hồi cấp ba em đến thủ đô bị viêm mũi mệt mỏi ra sao, chữa bệnh cực nhọc ra sao em quên rồi à?”


“Không có.” Khương Hữu Hạ không biết nên nói làm sao, “Em không có quên.” Cậu chỉ không biết chuyện này cho nên cũng chưa từng nghĩ tới.



Cậu nhìn Khương Kim Bảo bằng ánh mắt hoang mang, hình như anh cũng phát hiện ra cậu thật sự không biết nên cũng thôi không mắng mỏ nữa. Lát sau, anh hỏi: “Em không biết thật à?”


“Dạ.” Khương Hữu Hạ ngưng giọng một lát rồi nói, “Để em hỏi ảnh xem sao. Mấy tin trên mạng chưa chắc đúng đâu.”


“…” Anh cậu cũng đáp “Ừm”, bình tĩnh hơn chút, anh mới nói: “Anh tưởng em giấu cả nhà, làm anh nóng cả ruột.”


“Không đâu mà.” Khương Hữu Hạ nghiêm túc trả lời anh.


Kho chứa đồ chỉ có duy nhất một ô vuông cửa sổ nhỏ ở tít phía trên. Chiều muộn, khi mặt trời đã tắt, những tia sáng trắng len lỏi vào trong trông nhạt nhòa và thiếu sức sống làm sao. Dường như tinh thần của Khương Hữu Hạ cũng theo đó mà vơi đi ít nhiều.


Im hơi thêm lúc nữa, Khương Kim Bảo mới lên tiếng: “Vậy em mau đi hỏi cậu ta xem chuyện này thật hay giả. Em không thể đi thủ đô được đâu.”


Khương Hữu Hạ gật đầu, lại xách chiếc túi ni lông của mình lầm lũi đi về phía nhà mình.


May mà lúc nãy trong kho chứa đồ Khương Hữu Hạ đã kéo khóa áo phao lên cao, nếu không, bước đi trên con đường đã tắt nắng lại còn lồng lộng gió thế này, chắc chắn sẽ còn lạnh hơn nữa.


Cậu vừa nghĩ ngợi vẩn vơ vừa lê từng bước chậm chạp về đến cổng khu chung cư rồi đi thang máy lên nhà. Trên sàn thang máy có mấy cọng rau còn dính cả rễ, chắc là của ai đó vô tình đánh rơi, khiến thang máy nồng nặc mùi bùn đất.


Về đến nhà, bố mẹ đều đi vắng. Khương Hữu Hạ đi về phòng, bật đèn lên rồi gửi cho Hướng Phi Hành một tin nhắn: [Ông xã, anh đang ở đâu thế, em muốn gọi video với anh.]


Cậu muốn nhìn vào mắt Hướng Phi Hành để hỏi cho ra lẽ, bởi vì nếu chỉ gọi điện thoại thường, cậu sẽ rất dễ bị anh lấp l**m cho qua chuyện. Đây là kinh nghiệm xương máu của Khương Hữu Hạ.


Thế nhưng, Hướng Phi Hành lại trả lời: [Ông xã đang đi ăn tối với Tẫn Tư, không tiện gọi video, gọi điện thì được.]


Khương Hữu Hạ cầm điện thoại thẫn thờ, chẳng biết phải làm sao nữa. Bởi vì Khương Hữu Hạ có kết bạn WeChat với Từ Tẫn Tư. Hướng Phi Hành chẳng bao giờ lướt mạng xã hội, nhưng Khương Hữu Hạ lại rất thích xem. Từ Tẫn Tư đang đi du lịch ở châu Âu, sáng nay cậu vừa thấy anh ta đăng ảnh chụp kỷ niệm dưới chân tháp Eiffel xong.


Nếu không nhờ vậy thì Khương Hữu Hạ đã chẳng có cảm hứng để bịa chuyện người yêu Hướng Phi Hành quen hai năm được cử đi công tác ở Paris nước Pháp rồi.


Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Story Chương 17: R17
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...