Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Chương 19: R19


Đức tin mãnh liệt và trường kỳ vào thuyết vô thần của Hướng Phi Hành bị đả thương nghiêm trọng khi tới tỉnh Di. Anh nghi mình đã mạo phạm phong thủy nơi đây, chứ anh chẳng tìm ra được nguyên nhân nào khác.


Buổi trưa dùng bữa xong, trước khi xuất phát ra sân bay, Hướng Phi Hành còn tự tin gửi tin nhắn cho Khương Hữu Hạ: [Tối nay mấy giờ bắt đầu livestream, live bao lâu? Em xong việc thì mình có thể gọi video.]


Ba phút sau, anh lại nhận được tin nhắn thông báo chuyến bay đến thành phố Giang bị hủy vì lý do thời tiết.


Sau đó anh mở dự báo thời tiết lên, biết được thành phố Giang đang có luồng đối lưu mạnh, chiều nay bắt đầu có mưa bão.


Ngay sau đó, Khương Hữu Hạ trả lời: [Tám giờ livestream.] Lại nói tiếp: [Ông xã ơi, em muốn móc len cho khung tranh trong nhà, anh đo kích thước giúp em được không?]


Tỉnh Di và thành phố Giang cách nhau không xa nên khá ít chuyến bay, Hướng Phi Hành lại tra vé tàu cao tốc, vẫn không có vé. Hết cách, anh đành phải thuê xe riêng để đi về.


Từ thủ phủ tỉnh Di đến thành phố Giang, nếu cả quãng đường chỉ chạy trên cao tốc và không nghỉ giữa chừng thì mất khoảng sáu tiếng. Đối với Hướng Phi Hành, đây là cái giá thời gian mà anh sẵn lòng chi trả cho việc về nhà đúng giờ để gọi video với Khương Hữu Hạ.


Gần một giờ chiều, anh rời khỏi khách sạn. Tài xế lái xe riêng cho anh rất dẻo miệng, Hướng Phi Hành vốn cũng đang chán, mấy ngày qua lại nảy sinh tình cảm với vùng thôn quê này nên anh muốn biết thêm những chuyện liên quan đến Khương Hữu Hạ và trấn Hòa Bình. Thế là anh vừa mở laptop lên xem tài liệu công việc, vừa hỏi thăm tài xế những kiến thức về tỉnh Di, từ tình hình kinh tế cho đến nếp sống và tính tình người dân nơi đây.


Tài xế bảo mình từng kinh doanh một quán ăn khuya nhỏ trên thủ đô, ban đầu làm ăn khá khẩm nhưng sau đó xung quanh quán bắt đầu quy hoạch làm tàu điện ngầm, đường đi khó khăn, đỗ xe bất tiện, khách khứa mỗi lúc một ít dần, cộng thêm bố mẹ tuổi tác đã cao cần có người chăm sóc nên anh chuyển nhượng quán rồi quay về đây.


Có thể là nhờ sống ở thủ đô một thời gian dài nên tiếng phổ thông của tài xế khá tốt, chỉ có một vài chữ phát âm chưa chuẩn thôi.


Hướng Phi Hành nghe quen tai, bỗng nhớ tới thím bảo mẫu họ Lưu từng làm việc cho nhà bố mẹ anh mười mấy năm cũng có giọng vùng miền gần giống người tài xế này.


Thời niên thiếu của Hướng Phi Hành trôi qua trong chật vật và chóng vánh, ở trường thì biết bao nhiêu là bài tập, cuộc thi, hoạt động, về nhà thì chạm mặt với bố mẹ cũng trở thành nỗi giày vò khủng khiếp đối với anh.


Vì bị bệnh nên Hướng Phi Hành lỡ mất một cuộc thi học sinh giỏi. Vì phải tranh thủ hồi phục sức khỏe để tham gia cuộc thi tuyển thẳng nên anh càng không có hơi sức đâu quan tâm đến người khác.


Sau khi anh lên đại học, Hướng Phi Sở từng nói với anh, tuy khi đó anh vẫn về nhà mỗi ngày nhưng đó lại là khoảng thời gian mà Hướng Phi Hành xa cách với các em nhất.


Bây giờ nghĩ lại, hồi ức liên quan đến thím Lưu trong não Hướng Phi Hành lại là những cảnh tượng ấm áp nhất thời điểm đó: ngồi chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về nhà, huyền quan vẫn còn sáng đèn đợi anh; bát mì khuya thanh đạm được bưng lên đúng lúc; những bài tập phục hồi đơn giản hằng ngày; và cả đôi bàn tay giúp anh thay băng gạc.



Nghĩ đến đây, Hướng Phi Hành bèn hỏi tài xế về giọng vùng miền của tỉnh Di.


Tài xế giới thiệu cho anh về giọng địa phương, anh nghe được vài từ thỉnh thoảng bật thốt lên từ miệng Khương Hữu Hạ khi bị anh dồn vào đường cùng hoặc là bị anh chọc cho phát cáu.


Những lần như vậy, Khương Hữu Hạ luôn nói chuyện bằng ngữ điệu anh chưa nghe bao giờ, bảo anh đừng quấy nữa. Hướng Phi Hành thấy tức cười nên cố ý đùa bỡn để bắt nạt cậu. Nhiều đận, thấy Khương Hữu Hạ thốt lên tiếng địa phương, anh còn học theo, để Khương Hữu Hạ phải xấu hổ hoặc là im bặt.


Hướng Phi Hành lại học một số câu tiếng địa phương từ tài xế để đợi Khương Hữu Hạ về nhà sẽ chọc cậu. Học tới từ “tạm biệt”, anh chợt nhớ tới sáng hôm qua, trước khi lái xe rời khỏi chung cư nhà Khương Hữu Hạ, em đứng bên cạnh Khương Kim Bảo, mắt mở to lay láy nhìn bóng dáng mình rời đi.


Khương Hữu Hạ đã nói “tạm biệt” bằng giọng phổ thông, rồi lại chêm thêm từ “bái bai”. Gió mùa đông lay nhẹ rèm mi em, và cả phần lông vũ trên áo phao em.


Lông vũ khe khẽ rung rinh. Mặt trời trắng lóa giữa trời xanh rọi vào em như muốn khiến em tan chảy.


Khoảnh khắc phải chia xa sau cuộc gặp gỡ chóng vánh còn giống “ly biệt” hơn cả những lần Hướng Phi Hành phải đi công tác, Khương Hữu Hạ đi tập huấn, hay nụ hôn tạm biệt mỗi buổi sáng trong hai năm qua.


Người khao khát mối tình này hơn lẽ ra nên là Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành chưa bao giờ hoài nghi điều này, nhưng bây giờ anh lại không dám chắc nữa.


Anh không biết nỗi bất an của mình lúc này rốt cuộc là sự bực dọc khi anh ngày một xa cách Khương Hữu Hạ, hay là sự bất mãn vì mình nhớ đến em quá thường xuyên.


Đến năm giờ rưỡi, càng gần thành phố Giang thì thời tiết càng âm u.


Ánh mặt trời hoàn toàn biến mất, không lâu sau, giọt nước mưa đầu tiên lăn xuống từ cửa kính xe. Cũng may đường cao tốc vẫn chưa đóng, xe trên đường cũng không đông đến mức không nhích được.


Cả buổi chiều Khương Hữu Hạ không gửi cho Hướng Phi Hành tin nhắn nào khác, anh đoán có lẽ cậu bận việc rồi.


Hướng Phi Hành thì đang ở trên đường, sợ hỏi nhiều sẽ lộ tẩy nên cũng không tìm cậu.


Sáu giờ đúng vừa ra khỏi cao tốc, vào tới thành phố Giang thì đường bắt đầu kẹt xe hơn. Mưa rơi tầm tã, cần gạt nước được chỉnh sang tốc độ nhanh nhất, cửa kính hai bên xe mù mờ, chỉ thoáng thấy ánh đèn bên ngoài.


Cơn mưa xối xả kéo theo hàng loạt vụ va chạm trên đường, khiến cho dòng xe cộ tê liệt. Tài xế nín thinh, trong xe chỉ còn lại tiếng nhạc mỏng manh.


Gần đến bảy giờ, chỉ còn hai trăm mét nữa là tới được khu dân cư thì đường lại tắc. Có lẽ vì mưa quá lớn, cả hai làn đường đều toàn là xe, chẳng thấy bóng dáng người đi bộ.



“Tết nhất mà mưa to thế này à?” Tài xế lầm bầm: “Chỗ này kì cục thật chứ.”


Kẹt chừng mười phút, Hướng Phi Hành bỗng nhận được tin nhắn của Khương Hữu Hạ, em nói: [Ông xã đo cho em chưa? Em hơi căng thẳng, muốn móc len. Nếu anh không biết đo thế nào thì để em mở video chỉ anh.]


Khi nhắn tin, Khương Hữu Hạ cảm giác như mình đang phản bội gia đình.


Từ khi biết Hướng Phi Hành chưa báo cậu chuyện phải đến thủ đô, sự bất mãn của Khương Kim Bảo dành cho chồng cậu đã quay trở lại.


Lúc ăn cơm, nhân lúc bố mẹ vắng mặt, Khương Kim Bảo nói năng không nể nang gì, dùng cả nghĩa bóng lẫn nghĩa đen để vùi dập nhân cách Hướng Phi Hành, rồi còn liệt kê một đống vụ án dân thành phố lừa gạt dân quê mà không biết ổng nghe lỏm được ở đâu hay là đụng chuyện mới bịa ra. Ổng còn sử dụng rất nhiều từ ngữ nghiêm túc, đại loại như “lừa cả thể xác lẫn tinh thần”, “mất cả chì lẫn chài”. Ông tướng này đọc tin nhắn cảnh báo lừa đảo của đồn công an nhiều quá nên lậm mất rồi.


Chị dâu nghe anh hai kể chuyện đến thủ đô thì cũng không đứng về phe cậu nữa, còn bảo cậu phải biết khôn. Hai người cùng nhau khuyên cậu, Khương Kim Bảo càng nói càng hăng, nói một hồi còn vung đũa xuống bàn, cháu gái chê bố ồn quá, ổng mới xin lỗi rồi lại nhặt đũa lên.


Lúc ăn cơm Khương Hữu Hạ không dám phản bác, sợ bị anh hai chửi cho tơi bời hoa lá, chỉ hứa với ổng là sẽ hỏi Hướng Phi Hành cho ra lẽ.


Rửa bát xong về lại phòng, cậu nghĩ mãi mới tìm ra được một cái cớ để gọi video cho Hướng Phi Hành. Dù sao thì cả ngày hôm nay hai người gần như cũng không trò chuyện gì mấy, hỏi đột ngột như vậy thì dễ tổn thương tình cảm lắm.


Nhưng chẳng biết sau khi Hướng Phi Hành về nhà đã bận cái gì. Năm phút sau, Hướng Phi Hành mới trả lời: [Đợi chút, ông xã đang họp, xong việc sẽ gọi cho em ngay.]


Vì để không khiến Hướng Phi Hành nghi ngờ, Khương Hữu Hạ lôi bộ kim móc và len đặt lên bàn. Không lâu sau, Hướng Phi Hành gọi video tới.


Khương Hữu Hạ nghe máy, gọi một tiếng “ông xã”. Cậu phát hiện Hướng Phi Hành mở camera sau, đèn trong nhà tối nhờ nhờ, chỉ bật mỗi ngọn đèn ở lối ra vào, rồi cậu nghe thấy anh hỏi: “Muốn đo khung tranh nào? Thước dây ở đâu?”


Giọng Hướng Phi Hành rất thấp, Khương Hữu Hạ hơi sững người, không hiểu sao lại cảm thấy như anh đang thở hồng hộc.


Nhưng Khương Hữu Hạ không đào sâu, nói với anh: “Ở trong phòng sách, trong cái tủ hướng Nam, ngăn kéo thứ hai bên phải từ trên đếm xuống. Rồi anh mở cái hộp acrylic ra, trong đó có ba cuộn thước dây, ông xã lấy cái ở giữa nha.”


Nghe cậu nói xong, Hướng Phi Hành bật cười: “Khương Hữu Hạ, em từ chức về nhà làm quản kho còn hơn.”


Ống kính lắc lư tiến về phía trước, đèn trong phòng khách được mở lên, xung quanh sáng bừng.


Khương Hữu Hạ không đáp lại câu bông đùa của Hướng Phi Hành, vì cậu chợt cảm thấy có vẻ Hướng Phi Hành mới về đến nhà chứ không phải là đang họp ở nhà.



Vào đến phòng sách, mở đèn lên, camera sau quay tới cửa sổ sát đất trước tiên, Khương Hữu Hạ thoáng thấy cái bóng phản chiếu của Hướng Phi Hành ở trên kính.


Có thể là ảo giác, chứ sao nhìn quần áo và đầu tóc của anh có vẻ bên bết.


Chỉ chốc sau, ống kính dời đi ngay, Khương Hữu Hạ nhìn thấy mặt bàn và bức tranh treo tường, thảm trải sàn mà cậu móc, và một cái giỏ đan thủ công hai người đã mua năm ngoái trong lúc đi dạo phố. Trong giỏ đựng cả đống len xanh đỏ được Khương Hữu Hạ sắp xếp ngăn nắp, bên trên còn cắm một ngôi sao, đó là chút sắc màu Giáng sinh cậu muốn tô điểm cho tổ ấm của hai người vào tháng Mười hai năm ngoái.


Căn nhà quen hơi gợi lên nỗi nhớ, khiến Khương Hữu Hạ thả hồn nơi khác. Cậu bắt đầu nghĩ đến việc đổi màu chủ đề cho những cuộn len này khi trở về nhà sau Tết, rồi lại nghe Hướng Phi Hành ở đầu dây bên kia hỏi: “Sao im rồi? Ngăn kéo thứ hai bên phải à?”


Khương Hữu Hạ nói “Đúng rồi”, nhìn thấy camera đến gần ngăn kéo hơn.


Tay Hướng Phi Hành mở ngăn kéo ra, Khương Hữu Hạ nhìn thấy trên tay anh có phản quang, rồi nhận ra hình như tay hơi ướt, ống tay áo cũng dính ệp vào cổ tay.


Chưa đợi cậu hỏi thì Hướng Phi Hành đã mở hộp, lấy thước dây. Khương Hữu Hạ không nhìn thấy tay anh nữa, chỉ nghe anh nói: “Đo bức nào?”


“… Bức trong phòng sách luôn ạ.” Khương Hữu Hạ thấy ngày càng lạ nhưng nghĩ mãi không hiểu, chỉ đạo anh trong sự ngần ngừ, “Ông xã đo chiều dài và chiều rộng của khung tranh sau đó báo số đo cho em là được.”


Hướng Phi Hành đặt điện thoại lên bàn, đi tới đo tranh. Ống kính chiếu thẳng xuống đất, Khương Hữu Hạ nhìn thấy những vệt nước trên sàn.


Khương Hữu Hạ từng dầm mưa nên ang áng hồ nghi. Nhân lúc Hướng Phi Hành đang đo tranh, cậu đi xem thời tiết thành phố Giang, phát hiện hôm nay ở đó có mưa bão.


Cứ đụng phải chuyện gì hóc búa là Khương Hữu Hạ lại thất thần.


Cậu nghe thấy Hướng Phi Hành đo xong khung tranh và báo số đo, mới đầu chưa phản ứng kịp, sau anh gọi tên cậu, cậu mới “Dạ” một tiếng.


“Thôi,” giọng Hướng Phi Hành nghe có vẻ bất lực, chắc nghĩ cậu khờ khạo, anh nói, “anh thấy em cũng không nhớ được, lát nữa anh gửi bằng tin nhắn cho em.”


Mấy giây sau, anh lại hỏi: “Sao lại im nữa rồi?”


Phòng của Khương Hữu Hạ ấm sực, điều hòa mở suốt hai ngày nay chưa tắt một phút nào. Cậu ngồi trước bàn làm việc, trên người mặc bộ đồ ngủ bằng vải san hô màu xám mà cậu mua trước khi rời khỏi trấn Hòa Bình.


Hướng Phi Hành vẫn chưa chịu đổi sang camera trước để nói chuyện với cậu. Lần đón Tết này có quá nhiều chuyện khiến Khương Hữu Hạ vắt óc và bất an. Cậu buồn buồn, bèn lên tiếng: “Ông xã ơi, em muốn nhìn anh.”



“Thôi.” Hướng Phi Hành nói như vậy.


“Tại sao thế?”


“…” Thật ra Khương Hữu Hạ hơi sợ vạch trần anh rồi thì anh sẽ giận, nhưng cậu thật sự rất muốn hỏi, cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý dỗ dành anh rồi, cuối cùng vẫn nói: “Anh vừa dầm mưa phải không?”


Hướng Phi Hành ngậm tăm, Khương Hữu Hạ biết anh luôn mạnh miệng và cứng đầu như vậy, nên lại hỏi: “Lúc nãy anh đi họp bên ngoài à? Anh dầm mưa về nhà phải không?”


Cả hai trầm mặc rất lâu, cứ như đang thi kéo co vậy, xem ai trụ được lâu hơn.


Bảy giờ bốn mươi phút, sếp của Khương Hữu Hạ gửi tin nhắn, hỏi cậu chuẩn bị xong hết chưa, dặn cậu hai mươi phút sau nhớ kết nối với kênh livestream.


Khương Hữu Hạ nhìn thấy thông báo hiện lên màn hình nhưng không trả lời ngay, vì cuối cùng Hướng Phi Hành cũng chịu mở miệng, giãi bày thẳng thắn rằng tới chiều nay anh mới đi ô tô từ tỉnh Di về thành phố Giang.


Giọng Hướng Phi Hành thấp ngang cái lúc nói “Chúc mừng năm mới” ở bữa cơm trưa trong thị trấn suối nước nóng. Anh nói với Khương Hữu Hạ rằng tối qua mình đã ở lại khách sạn trong thủ phủ, vì vẫn chưa muốn quay về.


“Vậy à?” Cuối cùng Khương Hữu Hạ cũng biết nguyên do hôm qua Hướng Phi Hành gạt mình bảo là đi ăn với Từ Tẫn Tư, vì lúc đó anh đang ở trong phòng khách sạn nên không gọi video được.


Cuối cùng Hướng Phi Hành cũng chịu mở camera trước, hé ra chun chút mái tóc ướt và nửa con mắt. Mái tóc ướt không che nổi vết sẹo trên đầu, từ trong màn hình lờ mờ, cậu cũng thấy được phần nào.


“Đường kẹt cứng mà chỉ còn một, hai trăm mét là tới nhà nên anh cầm dù đi luôn.” Hướng Phi Hành kể, “Không ngờ mưa to quá, dù che không xuể.” Nói xong anh lại dời camera đi.


Ngữ điệu của anh không giống ngày thường, đâu đó lẫn chút phụng phịu. Nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Khương Hữu Hạ nhận ra, lúc không có cậu bên cạnh, dường như Hướng Phi Hành lại trở về hình hài mà cậu từng hình dung về anh – một bóng ma lạc lõng mỗi dịp tết đến xuân về.


Nhưng Khương Hữu Hạ cũng có nỗi khổ tâm riêng, Hướng Phi Hành cũng không phải không biết. Hai người quyết định không nói chuyện này nữa.


“Vậy anh mau tắm đi kẻo cảm lạnh.” Khương Hữu Hạ nói với anh.


Hướng Phi Hành bảo “Ừ”, nhưng vẫn chưa chịu cúp máy. Khương Hữu Hạ bèn nói: “Ông xã đợi em livestream xong sẽ gọi lại cho anh nhé.” Hướng Phi Hành mới đồng ý gác máy.


Khương Hữu Hạ nghĩ tới mái tóc ướt nhẹp của Hướng Phi Hành mà quên luôn chuyện anh hai đã dặn dò.


Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Story Chương 19: R19
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...