Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Chương 12: R12, E05


Điệu bộ Hướng Phi Hành quan sát phòng học của trường tiểu học làm Khương Hữu Hạ tưởng như mình đang tháp tùng sếp đi khảo sát chi nhánh mới.


Hướng Phi Hành kiểm tra từng chi tiết một, từ bậu cửa sổ, bàn ghế bên trong phòng học cho đến khoảng cách trước sau của cả căn phòng và độ cao cửa sổ.


Ba căn phòng học này đều dùng để dự phòng, thỉnh thoảng người của ủy ban sẽ tổ chức hội thảo tình nguyện gì đó ở đây.


Không ngờ Hướng Phi Hành còn nhặt tờ rơi trên bục giảng lên đọc, rồi đi ra cửa, quét mắt nhìn hết toàn bộ không gian.


Cũng may chị dâu đang ở bên ngoài trông cháu gái, chứ không Khương Hữu Hạ sợ chị sẽ nghĩ bạn trai mình có vấn đề về thần kinh mất.


Cậu cũng không dám hối thúc chồng mình, đành phải kè kè bên anh. Lượn thêm hai vòng nữa, cậu mới hỏi nhỏ: “Ông xã đang tìm gì sao?”


“Sao thế?” Những lúc Hướng Phi Hành không muốn trả lời thì anh thường hỏi ngược lại, mày nhướn nhẹ, ra vẻ rất khảng khái. Làm Khương Hữu Hạ nhớ tới một câu: Cố tỏ ra thản nhiên là bằng chứng đanh thép nhất tố cáo sự chột dạ. Đây là một trong những câu châm ngôn cậu tự chế ra.


“Không có gì.” Nhưng Khương Hữu Hạ cũng không muốn nghĩ nhiều, vì cậu biết mình có nghĩ cũng không ra. Hướng Phi Hành không chịu nói thì thôi vậy, cậu cũng có chuyện riêng để quan tâm mà, “Ông xã đã nghĩ ra lý do tiếp tục ở lại đây tối nay chưa?”


Hướng Phi Hành không biết vì sao, tự nhiên nhếch khóe miệng, bảo: “Chắc là rồi.”


Lại giở trò bí hiểm. Khương Hữu Hạ quay đầu lại nhìn ra cửa, sau đó rướn người tới hôn cái chóc lên má Hướng Phi Hành: “Đừng có chắc là, anh nghĩ cho kĩ đi.”


Hướng Phi Hành lập tức vươn tay giữ cằm Khương Hữu Hạ rồi cúi đầu xuống. Khương Hữu Hạ sợ anh gây náo loạn, trong làng không an toàn, thế là cậu né ra. Hướng Phi Hành tỏ vẻ hơi bất mãn, nhưng anh không cáu giận, lại hỏi cậu: “Em có từng học bổ túc ở đây với anh Bự kia chưa?”


“Hả?” Khương Hữu Hạ không hiểu tại sao anh lại hỏi như vậy, chỉ thấy Hướng Phi Hành bây giờ hơi giống ông chồng đa nghi trong phim truyền hình.


“Có không?”


Khương Hữu Hạ nghĩ kĩ lại, hình như đúng là có: “Ông xã, sao anh biết? Hồi nghỉ hè lớp Mười, cậu em gạt bố mẹ em là đi học được bao cơm ăn. Lúc đó nhà em vẫn chưa chuyển lên thị trấn, bố mẹ em nghe nói được bao cơm nên mừng húm, đăng ký cho em đi học liền, ai ngờ tới đây còn phải làm đề.”


Khương Hữu Hạ nghĩ tới mà cay, lại kể khổ: “Mấy đề Toán đó khó lắm, em chẳng biết làm câu nào hết trơn.”



“Lý Viễn Sơn có biết làm không?” Hướng Phi Hành không hề an ủi cậu, còn hỏi một câu rất lạ lùng.


“Hả? Ảnh hả?” Khương Hữu Hạ nhíu mi suy nghĩ, “Em quên rồi, hình như ảnh cũng không đi học thường xuyên lắm, chỉ toàn tới ăn thôi. Sao ông xã cứ hỏi về anh ấy hoài vậy?”


Hướng Phi Hành không trả lời, Khương Hữu Hạ thật sự cảm thấy anh có bí mật, nhưng lại không biết bí mật đó là gì.


Lúc này, chị dâu dắt cháu gái đi vào, nói muốn ra chợ nên bọn họ đi sang bên kia đường.


Chẳng mấy chốc, mùi thơm của đủ loại thức ăn đã xộc vào mũi, xen lẫn tiếng người ồn ào là tiếng loa rao hàng giảm giá “mười tệ ba món”. Vừa băng qua đường, Khương Hữu Hạ khẽ liếc nhìn Hướng Phi Hành, anh chẳng nói chẳng rằng, sắc mặt đã bắt đầu lộ vẻ khó chịu.


Lúc này, điện thoại Hướng Phi Hành bỗng reo lên, Khương Hữu Hạ chưa bao giờ thấy anh lấy điện thoại thần tốc như vậy.


Anh vỗ vai Khương Hữu Hạ rồi nói xin lỗi với chị dâu: “Xin lỗi mọi người, em có điện thoại công việc, em sang kia nghe một lát, mọi người cứ đi dạo trước đi.”


Khương Hữu Hạ bèn cùng chị dâu và Du Du hòa mình vào biển người.


Cậu mua ba xiên hồ lô, ba người vừa ăn vừa dạo, không lâu sau đã mua được hai cái bờm tóc cho Du Du. Chị dâu lại thử thêm một cái áo khoác, được Khương Hữu Hạ và Du Du khen đẹp, chị hí hửng mua luôn.


Dạo chơi một vòng trong chợ, Khương Hữu Hạ mua một đôi găng tay có thể nhét được miếng giữ nhiệt và máy sưởi tay.


“Hữu Hạ, Tiểu Hướng vẫn đang nghe điện thoại à?” Bọn họ dạo chán chê nên đi ra ngoài, gần ra tới nơi thì chị dâu hỏi, “Bận thế cơ à?”


Khương Hữu Hạ che giấu cho anh: “Dạ đúng rồi, ảnh lúc nào cũng bận hết.”


“Có vẻ không giống dân văn phòng bình thường mà giống tầng lớp tinh anh hơn.” Chị dâu sợ Du Du nghe được nên hạ âm lượng, “Đẹp trai, thần thái, nhìn là biết người thành phố. Anh của em toàn nói xấu người ta, chị còn tưởng cậu ta kiêu căng lắm chứ. Ngờ đâu gặp rồi mới thấy cũng khiêm tốn, hơn nữa đầu năm đầu tháng còn bay tít từ châu Phi về đây với em, chắc chắn là yêu em lắm.”


Khương Hữu Hạ nghe mà cười toe toét, liên tục đáp “Dạ đúng rồi”. Đi được vài bước thì thấy Hướng Phi Hành vừa nghe điện thoại xong, đang đứng bên cạnh vạch qua đường, vẫy tay với họ.


Rời khỏi chợ, Khương Hữu Hạ lại chỉ đường cho Hướng Phi Hành chạy đến nhà bà nội ăn trưa.


Những tưởng bầu không khí sẽ gượng gạo lắm, nhưng không ngờ Hướng Phi Hành lại hòa nhập rất nhanh. Anh không chỉ kể lại chuyện nhà mình tự lái xe đến tỉnh Di du lịch mà còn thêu dệt thêm tình tiết mới, bảo rằng bố mẹ mình có việc gấp nên chắc đã đưa hai đứa em về trước rồi.



Vì khi trở về nhà Khương Hữu Hạ sau bữa cơm, Hướng Phi Hành lại đi nghe một cuộc điện thoại không biết thật hay giả, rồi bắt đầu vở kịch mới của mình.


Trở về lầu hai, anh tuyên bố với cả nhà Khương Hữu Hạ đang xem tivi: Bố mẹ anh đã về thủ đô thật rồi, nhưng không được hoàn tiền hai đêm phòng khách sạn ở suối nước nóng Thời Trạch, hỏi mấy hôm tới nhà Khương Hữu Hạ có kế hoạch gì không, có muốn cùng anh đến đó nghỉ dưỡng không.


Hướng Phi Hành kể chuyện cực kỳ có lớp lang, sức thuyết phục phải gọi là tuyệt đối. Nhưng khổ nỗi, mỗi một câu anh thốt ra đều được lái đi theo hướng mà cả nhà họ Khương không ai ngờ đến. Khương Hữu Hạ ngồi im ru bà rù, quan sát sắc mặt bố mẹ và anh chị. Cậu toát hết mồ hôi hột, vừa sợ Hướng Phi Hành bị lộ, vừa nhủ bụng, sao chồng cậu cáo thế nhỉ.


Hướng Phi Hành trình bày xong thỉnh cầu của mình, bố Khương Hữu Hạ là người lên tiếng trước: “Chuyện này…” Thật sự quá khó xử, chẳng biết phải từ chối làm sao.


“Chủ yếu là phải xem hai ngày tới hai bác có kế hoạch gì quan trọng không,” Hướng Phi Hành rất thành khẩn, “nếu có việc quan trọng thì phải ưu tiên, còn tiền phòng khách sạn mất thì thôi vậy.”


“Không có kế hoạch gì cả,” Mẹ Khương Hữu Hạ nói ngay, “hai bác toàn ở trong làng cả mà, có chuyện gì hệ trọng đâu!”


“Mùng bốn đón Thần Tài rồi, có thời gian đi suối nước nóng không?” Khương Kim Bảo thừa biết Hướng Phi Hành bịa chuyện, lạnh lùng bảo.


“Cháu xin lỗi, cháu không rành nghi thức đón Thần Tài lắm.” Hướng Phi Hành thong thả hỏi, “Là cả nhà mình bắt buộc phải đón cùng nhau sao?”


Khương Hữu Hạ thấy hai người họ đang giương cung bạt kiếm mà muốn bịt miệng chồng mình lại, nhưng bố Khương Hữu Hạ đã cất lời: “Hay thế này đi, hôm nay là mùng hai, chúng ta ở tới mùng bốn rồi về nhà đốt pháo là vừa kịp.”


Bố đã nói thế thì chuyện này cứ quyết định như vậy.


Khương Hữu Hạ cũng phát hiện ra, điểm chung giữa cậu và Khương Kim Bảo là thường xuyên thua vì dốt Toán.


Ấn định lịch trình đi nghỉ dưỡng xong, cả nhà ai về phòng người nấy thu dọn hành lý.


Hành lý của Khương Hữu Hạ không nhiều. Bình thường cậu thích sạch sẽ nên quần áo đã giặt và phơi khô luôn được gấp lại ngăn nắp trong vali du lịch cậu xách về quê. Bây giờ chỉ cần bỏ thêm đồ dùng vệ sinh cá nhân, đôi găng tay cậu mua ở chợ và máy sưởi tay nữa là lên đường được rồi.


Cậu vừa đóng vali lại thì Hướng Phi Hành cũng vừa xếp đồ vào túi xong. Anh đi tới, đặt tay lên vai Khương Hữu Hạ, đẩy nhẹ cậu lên bức tường cạnh tủ, hỏi: “Sao? Thấy ông xã giỏi không?” Coi bộ rất đắc ý.


Khương Hữu Hạ cũng không nỡ trách anh nói dối, chỉ có thể gật gù, rồi hỏi: “Vậy khách sạn anh đặt có đắt không?”


“Chuyện tiền bạc em không phải lo.”



“Vậy đợi chúng ta về thì mười ngày tới phải làm sao nữa hở anh?” Khương Hữu Hạ lại thiếu kiên nhẫn, hỏi.


Hướng Phi Hành nhún vai: “Tìm đại một dự án nào đó, thị trấn của em hẳn phải làm kinh tế gì đó chứ.”


“Anh không về công ty à?”


Hướng Phi Hành cụp mắt nhìn cậu: “Em không về thì anh về thế nào? Hay em muốn mùng bảy về cùng anh để anh được về sớm?”


“Ông xã quên rồi sao?” Khương Hữu Hạ nhắc nhẹ, “Em phải ăn giỗ cụ mà.”


Hướng Phi Hành không lên tiếng, Khương Hữu Hạ đưa tay lên v**t v* lồng ngực anh qua lớp áo len và áo phao lông vũ, cảm thán: “Sao ông xã nói dối đỉnh thế?”


“Đây mà nói dối cái gì.” Hướng Phi Hành có vẻ không công nhận lời cậu nói, thản nhiên nhìn vào mắt cậu, “Chỉ cần mang lại kết quả tích cực thì quá trình có quan trọng không? Quan trọng nhất là bố mẹ em vui vẻ và hài lòng về anh.”


Thật ra bố mẹ Khương Hữu Hạ có hài lòng về Hướng Phi Hành cách mấy thì cũng chỉ xem anh là bạn của Khương Hữu Hạ mà thôi, không hàm chứa bất kỳ giá trị nào cả.


Nhưng Khương Hữu Hạ sẽ không nói vậy.


Hơn nữa, tuy việc Hướng Phi Hành nói dối khiến Khương Hữu Hạ thấy lạ lẫm và bất an, nhưng chẳng lẽ bản thân cậu không có góc khuất nào ư? Cậu cũng có những nỗi niềm không thể tỏ bày kia mà.


“Sao im lặng rồi?” Hướng Phi Hành gặng hỏi, “Em thấy bố mẹ có hài lòng về anh không?”


Khương Hữu Hạ đáp “Hài lòng”, Hướng Phi Hành liền mỉm cười.


Anh cười rất tự tin và đắc chí, ngược lại khó mà ngăn Khương Hữu Hạ nhớ tới cái ngày cậu phát hiện bố mẹ Hướng Phi Hành không thích mình.


Hình như đó là vào tháng Bảy, lần thứ ba cậu tham gia cuộc họp gia đình của nhà anh, cũng là lúc họ vừa yêu nhau được ba tháng.


Lần họp thứ hai vào tháng Năm diễn ra không được trôi chảy lắm vì lỗi của Khương Hữu Hạ.


Hôm đó cậu chưa chuẩn bị bài phát biểu nên trình bày ấp úng, khiến bố mẹ anh liên tục nhíu mày.



Khương Hữu Hạ nhìn vào camera, nghiêm túc đọc bản tổng kết. Trong khi đó, Hướng Phi Hành vẫn tựa đầu lên vai cậu, bàn tay ngả ngớn nắm lấy tay cậu vỗ vài cái, rồi anh hỏi bố mẹ mình: “Sao mọi người không vỗ tay?”


Hai đứa em nể mặt vỗ tay vài tiếng, Khương Hữu Hạ ngượng ngùng cảm ơn. Nhưng bố mẹ anh vẫn không mảy may biểu lộ cảm xúc, khiến cậu không khỏi hoang mang.


Tiếp đó, Hướng Phi Hành phát biểu qua loa vài câu. Sau khi mọi người phát biểu xong và mẹ anh kết thúc buổi họp bằng vài lời tổng kết, bà đột nhiên nói: “Hướng Phi Hành, mẹ nghe nói Tiểu Cố đã tìm được bạn trai rồi, là giáo sư của một trường y ở nước ngoài.”


Khương Hữu Hạ chưa hiểu ất giáp gì: “Tiểu Cố là…”


Nhưng chẳng ai buồn để ý đến cậu.


Hướng Phi Hành im lặng như thể không nghe thấy, các em của anh cũng lia mắt đi chỗ khác. Sau này, Hướng Phi Nghênh đến thành phố Giang chơi, có số điện thoại của cậu mới lén nhắn tin kể rằng: Tiểu Cố vốn là người mà mẹ muốn giới thiệu cho anh trai, nhưng anh không thích bị cha mẹ sắp đặt nên chẳng thèm gặp mặt.


Thực ra lúc đó Khương Hữu Hạ đã đoán ra rồi. Tuy không mấy thông minh, nhưng khi nghe bố Hướng Phi Hành nói “Sự kết hợp như vậy mới gọi là môn đăng hộ đối, trời sinh một cặp, Hướng Phi Hành, con thấy đúng không” là cậu đã hiểu tất cả.


Rời khỏi phòng họp, Hướng Phi Hành không có biểu hiện gì đặc biệt. Anh đè Khương Hữu Hạ xuống ghế sofa, hôn cậu mấy cái rồi hỏi “Em chuẩn bị bài phát biểu từ khi nào”, còn khen cậu lúc nói năng lắp bắp trông rất đáng yêu.


Khương Hữu Hạ tự thấy mình phát biểu không đến nỗi quá lắp bắp, nhưng Hướng Phi Hành luôn là người áp đảo, cậu cũng khó lòng từ chối. Đến khi ngồi dậy được thì đã là chuyện của hai tiếng sau.


Nghe cậu than mệt rã rời không muốn làm gì, Hướng Phi Hành mới đứng dậy, đắp mền cho cậu rồi đi tắm trước. Khương Hữu Hạ nằm đó một hồi, vốn không thích cảm giác khỏa thân, cũng thấy phòng hơi lạnh nên cậu mặc lại chiếc áo thun đã bị Hướng Phi Hành vò tầy quầy.


Hướng Phi Hành thường chê quần áo cậu cũ, cũng đã mua cho cậu vài bộ mới, nhưng cậu thấy chúng quá sành điệu và đắt đỏ nên không dám đem ra mặc.


Hôm đó ngồi thẫn thờ một lúc, Khương Hữu Hạ cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì. Nhìn thấy chiếc hộp nhỏ trong tủ trưng bày cách đó không xa, đôi chân bủn rủn của cậu lê bước. Mở hộp ra, cậu lấy chiếc chuông mà Hướng Phi Hành từng chê là tiếng kêu không hay, lắc nhẹ vài cái.


Nghe tiếng, Hướng Phi Hành bước ra khỏi phòng, cậu quay đầu lại nhìn thì bị anh trêu: “Đang làm gì đó? Muốn triệu hồi kỵ sĩ đến trừng phạt người chồng bắt nạt em sao?”


Khương Hữu Hạ không muốn bị anh cười nhạo nên vội đặt chiếc chuông trở lại.


Bây giờ, những khoảnh khắc như vậy giữa hai người họ đã thưa dần. Hiện tại, Khương Hữu Hạ cũng rất hưởng thụ việc ở bên anh, tâm thế đã cởi mở hơn nhiều. Khi bị Hướng Phi Hành buông lời trêu ghẹo, cậu cũng không để tâm như trước nữa. Bởi cậu biết chồng mình chỉ độc miệng vậy thôi, cứ mặc kệ là được.


Cậu cảm thấy mình và Hướng Phi Hành giờ đây đã điều chỉnh để hòa hợp với nhau rồi. Giống như những chiếc vỏ ly bằng len, ban đầu chưa chắc đã vừa vặn với một chiếc ly nào đó, nhưng bọc lâu ngày thì nó cũng sẽ trở thành chiếc vỏ tương thích nhất. Giống như những món hàng mẫu trong cửa hàng của cậu vậy.


Nhưng khi chứng kiến cảnh Hướng Phi Hành lừa dối bố mẹ mình như hôm nay, dẫu biết anh không có ác ý, thậm chí là vì muốn tốt cho cả hai, vì muốn gom góp thêm thời gian ở bên cậu, vậy mà không hiểu sao trong lòng cậu lại dấy lên một dự cảm chẳng lành, và thấp thoáng đâu đó một nỗi buồn khó gọi thành tên.


Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Story Chương 12: R12, E05
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...