Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Chương 13: R13, E06
Thu dọn xong hành lý cho hai đêm, Hướng Phi Hành và Khương Kim Bảo chia ra lái xe, xuất phát đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng Thời Trạch.
Mới mùng hai mà đường lộ cao tốc đã hơi đông xe rồi. Trong khoảng một tiếng rưỡi đồng hồ, bố mẹ Khương Hữu Hạ ngồi ghế sau xe Hướng Phi Hành, thỉnh thoảng lên tiếng trò chuyện, cảm ơn anh hai năm nay đã chiếu cố Khương Hữu Hạ, và cảm ơn anh vì chuyến nghỉ dưỡng này nữa.
“Út Cưng lên thành phố có được người bạn như cháu, bác cũng yên tâm hơn nhiều.” Mẹ Khương Hữu Hạ nói, “Bác và bố nó cứ nghĩ nó vất vả mà không chịu nói với hai bác, nửa đêm nghĩ tới mà trằn trọc không ngủ được.”
“Giờ nghĩ lại, Khương Hữu Hạ lên thành phố Giang lập thân cũng là vì mong muốn được tiến bộ.” Bố Khương Hữu Hạ trình bày cảm nghĩ, “Không thể vì nghĩ nó là con trẻ mà không cho nó đi được.”
Hướng Phi Hành nghe tới đây thì chẳng thể nào giữ được sự bình thản tuyệt đối.
Bình thường trong công việc, mọi thủ đoạn của anh đều là để lèo lái sự việc đến kết quả mình muốn, chưa bao giờ cắn rứt vì những lời nói dối, miễn là nó không vi phạm pháp luật.
Nhưng bố mẹ Khương Hữu Hạ quá đỗi chân chất, vả lại sau một đêm ngủ trong làng, Hướng Phi Hành cảm thấy tâm hồn mình được vùng quê và Mẹ thiên nhiên gột rửa, nên khi nghe những lời tán dương không ngớt từ bố mẹ người yêu mình, lương tâm và lý trí của anh bắt đầu giao chiến.
Hơn nữa Khương Hữu Hạ ở thành phố Giang nằm gai nếm mật thì không bao nhiêu, nhưng mỗi ngày em nằm đâu nếm gì ở nhà mình, bố mẹ em dám nghe, Hướng Phi Hành cũng chưa chắc dám nói.
Bố Khương Hữu Hạ lại nói tiếp: “Hồi còn ở thị trấn nó cũng cực thấy mồ. Đi làm giáo viên thỉnh giảng bị người ta chèn ép, ngày nào về nhà mặt cũng buồn rười rượi.”
“Bố ơi, chuyện này có gì hay ho đâu mà kể.” Khương Hữu Hạ lập tức chặn họng, “Chuyện vặt vãnh từ đời tám hoánh rồi.”
Hướng Phi Hành liếc sang Khương Hữu Hạ, phát hiện em có vẻ căng thẳng, đang chăm chú chơi game mà cũng phải dừng lại, ngón trỏ liên tục ma sát cạnh bên điện thoại.
Khương Hữu Hạ chưa bao giờ nhắc tới những ngày em đi dạy ở trường. Hướng Phi Hành nhận ra có gì đó không ổn, định khi nào hai người ở riêng thì sẽ hỏi cho ra lẽ. Anh không thích Khương Hữu Hạ có chuyện giấu mình.
Bốn rưỡi chiều, bảy người đến được khách sạn của suối nước nóng. Sau khi làm thủ tục nhận phòng, bảy người lấy ba phòng, đương nhiên Khương Hữu Hạ ở cùng với Hướng Phi Hành.
Bố Khương Hữu Hạ biết Hướng Phi Hành đặt thêm một phòng thì thấy rất ngại, đề nghị trả tiền phòng, Hướng Phi Hành lập tức nói: “Hai đêm khách sạn cháu trả bằng điểm tích lũy hội viên của khách sạn trong những lần đi công tác cho công ty, không mất tiền.”
Nghe vậy, ông mới ngần ngừ yên tâm.
Cả đoàn lấy thẻ phòng rồi đi xe điện trung chuyển về bungalow của mình. Khương Hữu Hạ và Hướng Phi Hành ở xa nhất. Đợi bố mẹ và nhà anh chị xuống xe, trên xe chỉ còn lại hai người họ.
Dẫu sao thì tiết trời trên núi vẫn lạnh hơn, tuy xe điện đã được trang bị rèm chắn gió nhưng nhiệt độ vẫn xuống thấp, Khương Hữu Hạ phải giấu đôi bàn tay mình sâu trong ống tay áo.
Từ khi bố Khương Hữu Hạ nhắc tới chuyện hồi em đi dạy, Khương Hữu Hạ cứ để hồn vía lên mây, không dồn toàn bộ sự chú ý vào Hướng Phi Hành, ánh mắt cũng không dính lấy anh như keo nữa.
Hướng Phi Hành liếc tài xế, rồi lẳng lặng kéo cánh tay Khương Hữu Hạ, lưng ghế phía trước đã che đi hành động của anh. Bàn tay anh lẻn vào trong ống tay áo của Khương Hữu Hạ, nắm lấy bàn tay lạnh buốt kia.
Khương Hữu Hạ có vẻ hơi bất ngờ, em quay đầu sang cười với anh một cái.
Cũng may vừa vào phòng thì Khương Hữu Hạ đã tươi tỉnh trở lại.
Tài xế mang hành lý vào phòng rồi đóng cửa lại. Khương Hữu Hạ xách vali của mình đến gian thay đồ rồi dỡ ra, treo áo len lên rồi lại nhìn túi hành lý của Hướng Phi Hành.
Hướng Phi Hành không ngờ em sẽ đi tới đây, phát hiện ra chiếc hộp lục lạc và cầm nó lên.
“Ông xã.” Khương Hữu Hạ cầm lên rất nhanh, ngạc nhiên hỏi, “Sao anh lại đem theo cái này?”
“Thì sao?” Đương nhiên Hướng Phi Hành sẽ không giải thích hành vi của mình, anh chỉ nhướn mày, thản nhiên vặn lại, “Không được à?”
Khương Hữu Hạ thoáng sững lại, rồi bảo: “Không phải, em chỉ hỏi vậy thôi.”
Ngoan ngoãn trả chiếc hộp lại cho Hướng Phi Hành, nhưng ngược lại càng làm Hướng Phi Hành thấy không ổn.
Khương Hữu Hạ không nói gì thêm, đương nhiên cũng chẳng giận. Có lẽ em thấy nóng nên cởi áo phao dài ra, rồi cởi tiếp áo phao mỏng, chỉ còn lại chiếc áo len màu xám.
Hướng Phi Hành chưa từng thấy chiếc áo len này, chắc là em mới mua. Chất vải rất mềm, sờ vào mềm mịn, dáng áo cũng không quá dài.
Lúc Khương Hữu Hạ treo quần áo lên, động tác giơ tay làm lộ ra phần cạp quần jeans xanh và cả lớp áo giữ nhiệt màu trắng bên trong, chiếc áo giữ nhiệt cũng còn rất mới.
Những ngày đầu hẹn hò ở thành phố Giang, Khương Hữu Hạ cũng mặc áo giữ nhiệt, nhiều lần bị Hướng Phi Hành chê quê mùa, bảo rằng mỗi lần cởi ra trông cứ như đang đóng phim tình cảm thôn quê vậy.
Khương Hữu Hạ khơi dậy nỗ lực biện minh hiếm hoi, em bảo quãng đường đi bộ đến ga tàu điện ngầm buốt lắm. Hướng Phi Hành bèn thuê tài xế đưa đón em, vứt sạch ba bộ quần áo giữ nhiệt trong nhà, từ đó em không mặc nữa. Thế mà lần này về quê lại lén lút mua lại.
Nhưng chẳng biết từ bao giờ, Hướng Phi Hành không còn h*m m**n quản lý cách ăn mặc của Khương Hữu Hạ, thấy em mặc gì cũng cưng, chẳng cần phải phải can thiệp.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào eo Khương Hữu Hạ. Em né đi, treo quần áo xong liền quay đầu lại, ngây ngô phàn nàn trong tiếng cười khúc khích: “Ông xã đừng làm vậy, em sợ nhột.”
Làn da của Khương Hữu Hạ đã trắng lại còn mịn màng, hiếm có ai trong lần đầu gặp mặt mà có thể rời mắt khỏi em.
Ngay cả Từ Tẫn Tư đôi khi cũng thắc mắc tại sao Khương Hữu Hạ lại có thể yêu Hướng Phi Hành đến nhường ấy, vì trong nhiều trường hợp, Hướng Phi Hành không phải là một “người tử tế” theo quy chuẩn phổ quát. Mà Khương Hữu Hạ cũng chẳng giống kiểu người sẽ thích kẻ ranh ma, nếu không đã bị mấy gã sở khanh bịp cho trắng tay từ đời nào rồi.
Hướng Phi Hành chẳng buồn trả lời câu hỏi của Từ Tẫn Tư, nhưng chính anh cũng từng suy nghĩ mà không có đáp án xác thực. Anh chỉ biết Khương Hữu Hạ thực sự yêu mình, một tình yêu chính trực, thẳng thắn và không cần tấm màn nào để che giấu.
“Sao vậy anh?” Khương Hữu Hạ thấy Hướng Phi Hành thất thần, bèn quơ quơ tay trước mặt anh, đùa một câu ngớ ngẩn chẳng mấy buồn cười: “Ông xã của em không thấy gì nữa rồi sao?”
Hướng Phi Hành nắm lấy cổ tay cậu, cũng tìm lại được giọng nói của mình.
Bữa tối ăn tại nhà hàng Trung Hoa của khu nghỉ dưỡng, Hướng Phi Hành bảo quản gia đặt một phòng riêng. Nhân viên phục vụ dẫn họ vào phòng, bố mẹ Khương Hữu Hạ mới đầu cũng còn hơi câu nệ.
Lần này Hướng Phi Hành đã rút kinh nghiệm, không chọn rượu cầu kỳ như lần trước nữa mà gọi hai chai Mao Đài, nói rằng tết nhất thì phải làm chút rượu đế mới đúng bài.
Bình thường đi hẹn hò với anh, Khương Hữu Hạ hầu như đều uống rượu vang, Hướng Phi Hành chỉ đoán là bố cậu và Khương Kim Bảo đều thích uống rượu đế, không ngờ Khương Hữu Hạ cũng thích uống đến vậy, lại còn “đô bất tử”.
Cuối cùng, mấy người nhà họ Khương đều không sao, trái lại Hướng Phi Hành vốn ít khi uống rượu mạnh nên bắt đầu thấy choáng váng, ánh đèn trước mắt trở nên nhòe đi, âm thanh nghe được cũng nhỏ dần.
Vì không muốn bị bẽ mặt nên Hướng Phi Hành hễ uống nhiều là không thích nói chuyện. Tuy nhiên Khương Kim Bảo thì nói rất nhiều, thành ra bầu không khí cũng không quá nhạt nhẽo. Anh kể về sự nghiệp kinh doanh tiệm rửa xe của mình, rồi vỗ ngực cam đoan với bố mẹ và vợ rằng, năm sau kiếm được tiền cũng sẽ đưa cả nhà, cả bố mẹ vợ đi nước ngoài giống như anh họ, đến đảo Phuket chơi mấy ngày.
“Khương Hữu Hạ cũng đi nữa.” Khương Kim Bảo say túy lúy nói.
Hướng Phi Hành muốn liếc sang Khương Hữu Hạ xem em có đồng ý không, nhưng đôi mắt anh nặng như đeo chì, không nhấc lên nổi, chỉ nghe thấy Khương Hữu Hạ trả lời như tên trộm: “Chuyện năm sau để năm sau tính đi. Nhưng mà em chưa đi Phuket bao giờ, có vui không nhỉ? Em phải đi hỏi anh họ mới được.”
Hướng Phi Hành muốn bảo Khương Hữu Hạ thử nói lại lần nữa xem, hỏi em có ý gì, ông xã còn đang ở đây mà đã dám tơ tưởng chuyện đó. Nhưng lý trí kiểm soát anh, không cho anh nói nhăng nói cuội, giữ được sự im lặng tuyệt đối.
May mà mẹ của Khương Hữu Hạ nhận ra anh đã hơi xỉn xỉn, bèn lên tiếng: “Các con lái xe cũng mệt rồi, chúng ta về ngủ sớm đi.”
Hướng Phi Hành bèn gọi nhân viên phục vụ, ký hóa đơn, cố gồng giữ dáng vẻ bình thường để cùng Khương Hữu Hạ về phòng.
Có lẽ do tác dụng của men say khiến anh không cảm nhận được sự chênh lệch nhiệt độ, thời gian cũng trở nên co giãn. Anh không nhớ nổi chuyện từ lúc lên xe điện về đến phòng, chỉ nhớ mình vẫn im hơi lặng tiếng cho đến khi về phòng mới túm lấy Khương Hữu Hạ, vùi mặt vào chiếc mũ lông xù của cậu.
Khương Hữu Hạ lúc đầu còn cười, đỡ lấy anh, sau đó thấy Hướng Phi Hành gần như sắp đứng ngủ gục luôn rồi mới dìu anh về phía giường, miệng còn lầm bầm: “Hóa ra ông xã uống rượu đế vào sẽ như thế này à?”
Hướng Phi Hành không phải không nghe thấy, lập tức hỏi lại: “Ý em là gì?”
Khương Hữu Hạ không nói, kéo anh lên giường. Hướng Phi Hành nằm ngửa, nắm lấy tay Khương Hữu Hạ kéo cậu về phía mình. Khương Hữu Hạ khẽ bật thốt lên một tiếng, hơi nghiêng người để không đè lên anh, nhưng lại lặng lẽ nằm xuống bên cạnh anh.
Hướng Phi Hành nhắm mắt lại trong cơn say, thấy có vẻ tỉnh táo hơn chút đỉnh. Một lát sau, anh nghe thấy Khương Hữu Hạ nói: “Buổi tối hôm nay với em như một giấc mơ vậy.”
“Hạnh phúc đến nỗi cứ như là ảo ảnh, ông xã ơi, có một từ gọi là ‘mỹ mãn’, hôm nay rất mỹ mãn.” Cậu nói, “Tuy là bố mẹ em chỉ nghĩ anh là bạn em thôi, nhưng em đã thấy mãn nguyện lắm rồi, em không ngờ anh sẽ đến tìm em.”
“Mất niềm tin ở anh thế cơ à?” Hướng Phi Hành vẫn nhắm mắt, cất giọng hỏi cậu.
Khương Hữu Hạ hiếm khi im lặng một chút, rồi nói: “Không phải mà.”
Hình như Khương Hữu Hạ nóng quá, ngồi dậy cởi áo khoác ra rồi mới quay lại. Cậu ngồi bên cạnh Hướng Phi Hành, ghé sát vào, sờ sờ mặt anh rồi bảo “Nóng thế”. Cảm giác như một người vốn không giỏi chăm sóc người khác nhưng lại cứ nhất quyết muốn chăm sóc chồng mình vậy.
Hướng Phi Hành thấy vẻ lóng ngóng của cậu rất hoạt kê, bèn nắm lấy cổ tay cậu, kéo ra không cho cậu chạm vào mặt mình, rồi trượt xuống, mười đầu ngón tay đan chặt lấy nhau.
Nắm tay một lúc, Hướng Phi Hành nhớ lại chuyện bố Khương Hữu Hạ nhắc tới trên xe ban sáng, bèn hỏi: “Trước đây em dạy thỉnh giảng đã gặp chuyện gì?”
“Không có gì đâu mà.” Khương Hữu Hạ nói vậy.
Giọng em lúc xa lúc gần, rõ ràng đang trốn tránh. Hướng Phi Hành siết mạnh tay hơn: “Có chuyện gì mà đến cả ông xã cũng không được biết?”
“Không có gì thiệt mà.” Khương Hữu Hạ cười khì.
Nếu là trước đây thì chắc chắn Hướng Phi Hành sẽ nổi cơn tam bành, bởi vì anh không cho phép Khương Hữu Hạ có chuyện giấu mình, anh là người nắm quyền quyết định trong mối quan hệ này. Nhưng dần dần, anh thấy mình có vẻ thay đổi, không thốt lên nổi những lời nặng nề, chỉ thấp giọng bảo: “Đến mức phải lặn lội lên thành phố Giang mà còn bảo không có gì.”
“Không phải đâu.” Khương Hữu Hạ nghĩ một lúc mới đáp, “Em đến thành phố Giang không phải vì chuyện đó, không hẳn vì như vậy.”
“Vả lại nếu không tới đó, sao em có thể gặp được sếp của em, rồi gặp Hâm, rồi gặp anh chứ?” Khương Hữu Hạ khẽ nói, “Ông xã à, những chuyện khác không quan trọng đâu.”
Hướng Phi Hành mở mắt nhìn cậu, Khương Hữu Hạ cũng đang nhìn anh, chân thành, ngoan ngoãn. Trong ánh mắt phần lớn là tình yêu, một phần nhỏ là sự khép kín.
Điều đó khiến Hướng Phi Hành nhận ra, hình như anh và Khương Hữu Hạ hơi khác biệt.
Anh thường kể cho Khương Hữu Hạ nghe tất cả mọi chuyện, bộc lộ mọi cảm xúc; nhưng Khương Hữu Hạ thì không, em chỉ giỏi lắng nghe và phản hồi lại.
Có lẽ cũng bởi vì Khương Hữu Hạ là người sống cho hiện tại. Em của hôm nay dường như không còn là em của hôm qua nữa, luôn lạc quan và chăm chỉ làm mới cảm xúc mỗi ngày. Nó khiến mình không chú ý nhiều đến quá khứ của em, chỉ ngỡ rằng em luôn là một người ngô nghê và dễ dàng thỏa mãn.
Hơi men bốc lên, đầu óc Hướng Phi Hành lẩn vẩn sương mù, nhưng những giấc mơ anh từng thấy, những chuyện Khương Hữu Hạ không muốn nhắc tới, cùng với gian lớp học ban sáng trông hơi giống nhưng không hoàn toàn trùng khớp với giấc mơ ấy, khiến anh không ngừng thắc mắc, không ngừng muốn giải mã bí ẩn này.
Khương Hữu Hạ nằm với anh một lát, thấy anh như đã bất tỉnh nhân sự bèn hôn lên mặt anh một cái rồi đi tắm. Đợi cậu tắm xong, anh cũng đi tắm sơ qua rồi quay lại nằm xuống giường, lập tức chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay ngủ rất ngon, nhưng vì ngủ sớm nên chừng một giờ sáng Hướng Phi Hành tỉnh dậy một lần. Khi tỉnh lại, anh kinh ngạc nghe thấy Khương Hữu Hạ nói mớ.
Trong phòng chỉ có đèn ngủ, mờ ảo còn giống giấc mơ hơn cả giấc mơ. Men say đã tan hết, đầu óc không còn choáng váng nữa, anh nghe thấy Khương Hữu Hạ vốn ngủ ngoan như một chú chim non lại lầm rầm xổ một tràng, rồi đột ngột thốt ra vài chữ.
Mấy chữ đó, Hướng Phi Hành đã từng nghe thấy trong mơ. Anh giật mình kinh hãi, quay đầu nhìn chằm chằm Khương Hữu Hạ, nhưng em không nói gì nữa.
Hướng Phi Hành hơi trằn trọc, ngồi dậy nhắn tin cho em trai mình, hỏi thằng bé có nhớ hồi cấp ba sau khi anh phẫu thuật xuất viện xong thì luôn ở nhà phải không, có đi đâu khác không.
Em trai chắc đang chơi game nên trả lời rất nhanh: [Đúng rồi, tất nhiên là ở nhà rồi, sao thế anh?]
Hướng Phi Hành không trả lời lại.
Chuyện đó xảy ra vào đầu học kỳ hai năm lớp 11. Có một dạo anh thường xuyên bị đau đầu, cảm xúc không ổn định và hay mất tập trung.
Bình thường Hướng Phi Hành rất khỏe mạnh, bố mẹ nghĩ là do thay đổi hormone tuổi dậy thì, nhưng anh vẫn thấy không ổn, bèn nhân một ngày cuối tuần đi khám, phát hiện ở thùy trán bên phải có một khối u nhỏ lành tính.
Tuy khối u không lớn nhưng vị trí hơi nhạy cảm, bác sĩ khuyên nên chọn ngày làm phẫu thuật cắt bỏ, Hướng Phi Hành bèn thông báo cho bố mẹ. Bố mẹ tìm chuyên gia hội chẩn lại lần nữa rồi mới nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật.
Sau phẫu thuật, Hướng Phi Hành nghỉ ngơi hơn năm tháng, chủ yếu là phục hồi chức năng tại nhà, cuối kỳ có đến trường tham gia kỳ thi quan trọng. Sau kỳ nghỉ hè, anh gần như đã hoàn toàn bình phục, quay lại trường học tiếp lớp 12, học lực vẫn xuất sắc như cũ, vì thế chuyện này đã trở thành một khúc nhạc đệm ngắn ngủi trong cuộc đời anh.
Chỉ có vết sẹo hình vòng cung kéo dài từ phía trên tai đến đỉnh đầu, gần như bị tóc che khuất hoàn toàn, là minh chứng cho thấy cuộc phẫu thuật và bệnh tật từng tồn tại trên người anh.
Đa số mọi người dù có thấy vết sẹo cũng sẽ không hỏi mà đều lịch sự phớt lờ, chỉ khi thực sự thân thiết mới có rất ít người hỏi đến, cũng chẳng ai dám nhìn lâu.
Chỉ có Khương Hữu Hạ thường xuyên vén tóc anh lên, quan tâm bảo: “Ông xã, lần sau anh nhớ dặn thợ cắt tóc đừng cắt ngắn quá, em sợ người ta tưởng anh là xã hội đen đấy.”
Đôi khi Hướng Phi Hành lờ mờ nhận ra, đó chính là rào cản khiến người khác e dè không dám hỏi anh.
Những giấc mơ gần đây khiến Hướng Phi Hành hơi lo ngại.
Tuy trạng thái này không giống hồi phát hiện ra khối u năm cấp ba, vì anh không hề có sự suy giảm chức năng hay đau đớn nào trong não bộ, anh thậm chí bắt đầu đổ lỗi cho thần thánh ma quỷ, nhưng vẫn quyết định đợi khi về thành phố Giang sẽ đi kiểm tra lại một lần nữa để xác nhận sức khỏe không có gì bất thường.
Và sau khi kiểm tra xong, anh sẽ nói cho Khương Hữu Hạ biết chuyện thuyên chuyển công việc. Không nên trì hoãn thêm nữa.
Ngắm gương mặt say ngủ của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành nghĩ, may mà sau này bất kể anh đi đâu cũng có Khương Hữu Hạ theo cùng. Đây là sự đồng hành mà anh, người lớn lên trong sự hờ hững của đấng sinh thành, chưa từng có được, một tình cảm chân thành, thủy chung và duy nhất trên đời.
Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Story
Chương 13: R13, E06
10.0/10 từ 38 lượt.
