Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu

Chương 11: R11, I03


Nghe thấy Khương Kim Bảo càu nhà càu nhàu xuống nhà bật cầu dao, Hướng Phi Hành lẳng lặng rút dây điện máy sưởi.


Lát sau, đèn trong phòng sáng lên. Hướng Phi Hành vừa đi tới tắt đèn thì lại nghe tiếng Khương Kim Bảo bực bội đi lên, gõ cửa phòng Khương Hữu Hạ và quát lớn, dặn dò cậu phải chú ý.


Khương Hữu Hạ im thin thít làm ngơ, Hướng Phi Hành đành đáp thay: “Em ấy biết rồi.”


Khương Kim Bảo nghe thấy giọng anh, khựng lại hai giây rồi đáp “Ừm”, sau đó bỏ đi.


Hướng Phi Hành tắt đèn, c** q**n áo rồi lên giường. Ban đầu hai người im lặng, chia chăn ngủ riêng, nhưng chưa được vài phút, Khương Hữu Hạ đã ôm túi nước nóng lẻn sang.


Trong bóng tối, tứ chi mềm mịn và lạnh buốt của Khương Hữu Hạ dán chặt vào người Hướng Phi Hành rồi từ từ quấn lấy anh như con bạch tuộc, vừa hấp thụ hơi ấm vừa yêu cầu: “Ông xã ơi, anh dậy lấy chăn của em đắp lên trên chăn của anh đi. Em cóng chết mất thôi.”


Hướng Phi Hành đành phải mò mẫm ngồi dậy trong bóng tối.


Thành thật mà nói thì Hướng Phi Hành chưa từng thấy kiểu chăn bông như của nhà Khương Hữu Hạ.


Chăn vừa cứng vừa dày, đắp lên nặng trịch cả người, đợi mãi mới ấm mà cũng không áp sát vào da thịt. Hồi mới vào đại học, Hướng Phi Hành cũng từng dùng chăn bông mà trường mua sỉ, nhưng drap giường và vỏ chăn vẫn mỏng và ít thô ráp hơn loại này nhiều. Dù Hướng Phi Hành không sợ lạnh nhưng anh vẫn không hiểu nổi tác dụng của chất liệu vỏ chăn này.


Anh đứng dậy và làm theo lời Khương Hữu Hạ, chồng hai chiếc chăn lên nhau. Khi anh chui lại vào chăn, Khương Hữu Hạ lập tức ôm túi nước nóng dính như keo vào người anh: “Cảm ơn ông xã.”


Hướng Phi Hành cứ tưởng Khương Hữu Hạ muốn ủ ấm cho mình hoặc nói thêm vài câu hay hành động gì đó để thể hiện lòng biết ơn. Ngờ đâu Khương Hữu Hạ lại nói: “Nhưng anh phất chăn mạnh quá, bay hết hơi ấm luôn rồi. Lần sau đừng làm thế nữa nha.”


“Vậy làm sao bây giờ?” Hướng Phi Hành chịu không nổi cái kiểu lè nhè chê bai đủ điều này, bèn nắm lấy bàn tay lạnh buốt của cậu, hỏi: “Hay là em ngồi dậy nhún vài cái đi cho ấm.”


Khương Hữu Hạ lập tức đẩy anh ra, dây thần kinh căng như dây đàn, trách móc: “Anh đừng có nói linh tinh, lỡ anh hai với bố mẹ em nghe thấy thì sao?”


“Lúc kêu ‘ông xã’ để sai vặt thì em to tiếng lắm mà,” Hướng Phi Hành nhận ra thân người Khương Hữu Hạ rét cóng nên vẫn ôm chặt cậu vào lòng, hỏi: “Sao phòng anh trai em có điều hòa mà phòng em lại không có?”


“Anh ấy cưới vợ mới lắp đấy.” Khương Hữu Hạ nói.


“Thì em cũng…”



Hướng Phi Hành mới nói được ba từ thì nhận ra không nên đùa như vậy. Khương Hữu Hạ vốn khờ khạo, dễ nghĩ là thật lắm, nên anh không nói hết. Cũng may Khương Hữu Hạ không hỏi, hình như em không hiểu, chỉ yên lặng rúc vào lòng anh.


Khương Hữu Hạ đạp một túi nước nóng xuống dưới chân, một túi đặt ở khe giữa ngực hai người. Nhiệt độ túi nước nóng khá cao, nhưng tay chân Khương Hữu Hạ ấm lên rất chậm. Căn phòng lại rơi vào yên tĩnh. Hương thơm trên làn da em có mùi xà phòng giản dị, hơi khác so với ở thành phố Giang, còn hơi thở thì phả vào ngực Hướng Phi Hành.


Tính đi tính lại thì thật ra thời gian hai người xa cách không có bao lâu, nhưng về mặt tinh thần thì Hướng Phi Hành lại thấy dài đằng đẵng, cứ như đã ít nhất một tháng không gặp. Tay anh đặt lên eo Khương Hữu Hạ, hình như em về quê có da có thịt hơn chút, sờ vào thấy mềm mại hơn hẳn.


Khương Hữu Hạ được anh sờ vài cái thì áp má vào ngực anh. Hướng Phi Hành tưởng cậu cũng hứng tình, cố ý hỏi: “Không phải em bảo anh đừng làm như vậy sao?”


“Gì cơ, làm sao?” Nhưng dường như Khương Hữu Hạ chỉ đang buồn ngủ mà thôi, em lẩm bẩm: “Ông xã ngủ ngon.”


Không lâu sau, Khương Hữu Hạ thiếp đi thật, hơi thở phập phồng ngay sát bên ngực Hướng Phi Hành. Tóc em rất mềm, Hướng Phi Hành đã từng đọc được ở đâu đó rằng người tóc mềm rất dễ tính. Còn tóc Hướng Phi Hành thì cứng đơ, lại còn cắt ngắn, Khương Hữu Hạ thường bảo tóc anh gây châm chích cho mình.


Dần dần, tay chân Khương Hữu Hạ cũng được Hướng Phi Hành ủ ấm, cậu nép sát vào người anh thật bình yên. Hướng Phi Hành lấy túi nước nóng ở giữa hai người ra, sờ vai và cổ em, rồi lại chạm vào cằm em. Khương Hữu Hạ vẫn nằm bất động, như thể cuối cùng em cũng trở thành gấu ghiền của riêng anh.


Hướng Phi Hành nhận ra, dù anh vẫn chưa nghĩ đến tương lai sẽ ra sao, nhưng ít nhất tình cảnh hôm nay là, dù làng Thụ Phong của trấn Hòa Bình nằm ở xó xỉnh nào của Trái Đất, anh cũng phải tìm cho bằng được Khương Hữu Hạ và đưa em về. Chỉ khi tận mắt nhìn thấy, ngủ cùng nhau, sự bồn chồn và bất an trong anh mới lắng xuống.


Ngày mùng một Tết giá lạnh, nằm trong căn phòng ngủ xa lạ ở thôn quê, Hướng Phi Hành phát hiện cảm giác dỗ giấc thật kỳ lạ. Dường như tinh thần vẫn chưa chìm sâu vào giấc ngủ nhưng đã tự động đi vào một cõi ảo.


Trong giấc mơ này, ban đầu mọi thứ lờ mờ tối tăm, anh nghe thấy tiếng chuông văng vẳng, có người vừa lắc chuông vừa nói với anh “Một, hai, ba, bốn.”


“Nghe rõ không?” Đối phương nói, “Một, hai, ba, bốn.”


Hướng Phi Hành cũng nói theo: “Một, hai, ba, bốn.” Người kia khen anh: “Tốt lắm, rất giỏi!”


Đầu anh rất đau, lưng và vai cũng vậy, như thể khắp cơ thể đều có vết bầm. Hình như anh đang ngồi trên một chiếc ghế bành trong phòng mình, xung quanh có hai ba người và một người đang ngồi đối diện.


Rõ ràng rất tỉnh táo nhưng lại thấy mơ hồ. Hướng Phi Hành rất quen thuộc với cảnh tượng này, anh biết đây là một trải nghiệm thời trung học, nhưng ký ức về quãng thời gian đó bấy lâu nay vẫn mờ sương, và anh cũng cảm thấy giấc mơ này có lẽ không phải là sự việc đã xảy ra.


Anh lại nghe thấy ai đó nói: “Cậu nghe xem bây giờ có âm thanh gì?” Không chỉ có một người nói câu này, có cả nam, nữ, già, trẻ. Sau đó lại có những âm thanh ồn ã khác xuất hiện. Anh không thể phân biệt được đó là gì, nên không lên tiếng.


Một lúc sau, tiếng chuông lại vang lên, một giọng nam trưởng thành hỏi: “Học được chưa? Đơn giản mà.”


“Tôi sẽ thử lại.” Một vài giọng khác trả lời.



Rồi Hướng Phi Hành thoát ra khỏi giấc mơ chưa từng có này, thực sự chìm vào giấc ngủ sâu.


Anh tỉnh dậy lúc tám giờ hai mươi phút, đã quá giờ giấc sinh học thường ngày của anh. Trong lúc đợi ý thức quay trở lại, Hướng Phi Hành nghe thấy tiếng trẻ con ồn ào bên ngoài, và cả tiếng pháo nổ mà anh từng nghe thấy qua cuộc gọi với Khương Hữu Hạ trước đó. Tiếng pháo nghe giòn giã hơn nhiều so với nghe qua điện thoại.


Mở mắt ra, Hướng Phi Hành nhìn thấy một vầng sáng nhạt nhòa. Mặc dù rèm cửa sổ khá dày nhưng là loại vải một lớp, không che hết được ánh nắng mặt trời. Một vệt sáng màu đỏ cam lọt vào, chiếu sáng căn phòng cũ kỹ không thuộc về thời đại này.


Sau khi được ủ ấm, Khương Hữu Hạ không biết đã quay lưng lại với anh từ lúc nào. Tóc tai rối bù trên chiếc gối bông thô ráp sọc xám đỏ xanh, trông như một đóa bồ công anh mềm mại màu nâu hạt dẻ.


Sau một đêm, hai túi nước nóng đã nguội lạnh, một chiếc bị Khương Hữu Hạ đạp văng xuống đất, một chiếc bị đẩy sang một bên.


Hướng Phi Hành không có thói quen ngủ nướng, vừa mới dậy mặc quần dài và áo len thì nghe thấy một giọng nói khe khẽ gọi anh từ phía sau. Quay lại, anh thấy Khương Hữu Hạ cũng đã tỉnh, nửa mặt giấu trong chăn, mắt chưa mở hẳn, nói: “Anh dậy rồi à?” Em quan tâm, “Ông xã ngủ có ngon không, có quen không?”


“Tàm tạm.”


Khương Hữu Hạ lại nói: “Tối qua ngủ vừa ấm vừa thoải mái, ông xã ở lại thêm hai ngày nữa nha.”


Hướng Phi Hành hiểu ý cậu, hơi cạn lời: “Ý em là anh ngủ với em đến khi em về thị trấn, rồi mặc anh đi?”


Khương Hữu Hạ ngây người, ngượng nghịu nói: “Nhưng không phải anh còn phải đi du lịch với hai bác sao?”


“…” Hướng Phi Hành tức gần chết: “Khương Hữu Hạ, cho em cơ hội nói lại.”


“Ơ, ông xã đừng giận mà.” Cuối cùng Khương Hữu Hạ cũng không nói nhảm nữa, “Nhưng em phải ở lại đến tận ngày mười bốn, anh ở lâu như vậy thì giải thích thế nào?”


Hướng Phi Hành đi đến trước mặt Khương Hữu Hạ, nói: “Em chỉ cần nói anh có được ở lại hay không thôi, lý do không cần em phải nghĩ.”


“Đương nhiên là được rồi.” Khương Hữu Hạ rụt người trong chăn, có lẽ sợ Hướng Phi Hành làm gì đó với mình, mở mắt thật to, làm bộ ngoan ngoãn để Hướng Phi Hành không thể nổi đóa được, giải thích vụng về: “Em sợ anh ở đây không quen, anh có tới nông thôn bao giờ đâu, em còn sợ anh gặp ác mộng nữa kìa.”


“Thật ra ở quê cũng không quá tệ.” Hướng Phi Hành nhìn cậu ngồi dậy, cầm lấy quần áo đặt cạnh giường mặc vào thật nhanh thật thuần thục, nói với cậu: “Nhưng anh có mơ về chuyện hồi cấp ba.”


Động tác của Khương Hữu Hạ khựng lại. Cậu mặc xong áo len, cầm lấy áo phao lót khoác lên vai, ngẩng đầu lên hỏi: “Là khoảng thời gian anh bị bệnh đó hả?”


Hướng Phi Hành đáp “Ừm”.



“Anh từng nói anh quên rồi mà? Anh mơ thấy gì?”


“Lúc vừa phục hồi.” Hướng Phi Hành nói với cậu.


“Chắc chắn là do giường ở quê cứng quá rồi.” Khương Hữu Hạ giả vờ buồn bã nói: “Tối nay em đưa ông xã lên thị trấn ngủ nhé.”


Giờ đây Hướng Phi Hành đã nhìn thấu tâm địa của cậu rồi: “Em muốn nằm điều hòa chứ gì?”


Khương Hữu Hạ im lặng, kéo khóa áo phao rồi nghiêm túc mặc quần len, tiếp theo là đôi tất len lông cừu thứ hai.


“Khương Hữu Hạ,” Hướng Phi Hành không nhịn được mà hỏi, “sao một người lại có thể mặc nhiều quần áo như vậy được nhỉ?”


Khương Hữu Hạ không lên tiếng, tiếp tục mặc chiếc quần ống rộng lót nhung, làm Hướng Phi Hành bật cười. Khương Hữu Hạ ngẩng đầu lên, nghiêm túc trách móc anh: “Anh đừng có cười nữa.”


Hướng Phi Hành cúi xuống hôn cậu, tay bóp eo cậu, trêu: “Không sờ thấy xương sườn của em nữa rồi.”


Khương Hữu Hạ đặt tay lên cánh tay anh, ngoan ngoãn để anh nhấm nháp môi hôn này. Hướng Phi Hành định luồn tay vào trong vài lần nhưng đều bị đẩy ra. Cuối cùng, nụ hôn kết thúc khi Khương Kim Bảo gõ cửa.


“Dậy đi.” Giọng Khương Kim Bảo có vẻ căng thẳng, như sợ họ “táy máy” rồi tạo ra những âm thanh không hay, anh gõ cửa mấy cái liền, “Ăn sáng thôi. Khương Hữu Hạ, Tiểu Hướng, dậy chưa?”


Khương Hữu Hạ trả lời ngay “Dậy rồi, dậy rồi” rồi lăn từ trên giường xuống như một quả bóng tròn.


Sau khi dẫn Hướng Phi Hành xuống lầu, cậu thấy mọi người đều có mặt trừ bố cậu. Bữa sáng đã bày sẵn trên bàn, Khương Hữu Hạ nhìn thấy mấy chiếc bánh bao nhân thịt nóng hổi màu trắng ngần đặt trên đĩa, biết ngay là do ông anh khẩu xà tâm phật đã dậy sớm đi mua.


“Ông… bạn.” Cậu suýt gọi nhầm lần nữa, “Bánh bao này ngon lắm, đắt khách lắm đấy.” Rồi lại hỏi: “Bố đâu rồi?”


Khương Kim Bảo nói: “Sang nhà bà nội phụ rồi. Anh và mẹ cũng chuẩn bị đi đây. Em với Tiểu Hướng dẫn vợ con anh đi dạo chợ đi. Con bé muốn mua cái bờm tóc.” Rồi anh quay sang Hướng Phi Hành: “Đông người lắm đấy, cũng không sang chảnh như mấy khu chợ ở thành phố Giang của cậu đâu, cậu không ngại chứ?”


“Sao lại ngại chứ?” Hướng Phi Hành cười, “Đi đến đâu em cũng thích hòa mình vào phong tục địa phương. Hôm qua vừa đến đây em đã thấy phong tục ở đây rất mộc mạc và hấp dẫn.”


Khương Hữu Hạ nghe mà thấy hơi xấu hổ, bởi vì Hướng Phi Hành cực kỳ ghét những nơi đông người. Hồi trước nghỉ lễ ngắn ngày, hai người đi đảo Hải Nam chơi, rõ ràng đã thuê xe rồi nhưng anh nhất quyết không chịu ra khỏi khách sạn, còn nói sợ bên ngoài có virus, sức khỏe của Khương Hữu Hạ quan trọng hơn việc đi chơi.


“Chợ thì có phong tục gì đâu,” Anh trai cậu lầm bầm, “bán đồ thôi mà.” Nhưng Khương Hữu Hạ thấy rõ, hình như anh trai và mẹ cậu đều rất hài lòng về Hướng Phi Hành.



Ăn sáng xong, họ lên xe. Dưới sự chỉ dẫn của Khương Hữu Hạ, Hướng Phi Hành lái xe về phía chợ.


Chợ nằm ở nút giao của làng họ và hai làng bên cạnh, có một con đường khá rộng với các cửa hàng hai bên, chợ nằm ở cuối con đường đó. Vừa lái xe đến gần, Khương Hữu Hạ đã thấy phía trước tắc đường, ở đây đông đúc hơn cậu tưởng. Cậu quay đầu nhìn Hướng Phi Hành, quả nhiên, sắc mặt anh sa sầm đi thấy rõ, môi mím lại, có vẻ đã sẵn sàng xả thân vì nghĩa.


“Đông thế nhỉ.” Chị dâu ngồi sau cảm thán.


Hướng Phi Hành hỏi Khương Hữu Hạ chỗ nào tiện đậu xe, Khương Hữu Hạ không biết. Chị dâu chuyển đến sống ở trấn Hòa Bình từ nhỏ, không hay về làng nên cũng không rõ. Thế là họ đành lái xe sang đầu con đường phía trước, định tìm một nơi vắng xe để đậu rồi đi bộ vào.


Chạy được một đoạn đường ngắn, đến cổng ủy ban làng bên cạnh, Hướng Phi Hành xí luôn một chỗ trống. Bốn người xuống xe đi bộ về phía trước, đi ngang qua trường tiểu học của xã trước đây. Chị dâu nói với con gái: “Du Du, hồi xưa mẹ học tiểu học ở đây này.”


Khương Hữu Hạ lập tức nói: “Em cũng vậy. Em là lứa tốt nghiệp cuối cùng ở đây đấy. Vừa tốt nghiệp xong là trường sáp nhập.”


Trường tiểu học nay đã được cải tạo thành trung tâm sinh hoạt cộng đồng của người dân trong làng, sân chơi cũng đặt nhiều dụng cụ tập thể dục và trò chơi cho trẻ em. Du Du nhìn thấy xích đu là đòi qua chơi, ba người lớn đành đi cùng cô bé.


Khương Hữu Hạ đứng cạnh Hướng Phi Hành, ánh nắng chiếu vào áo phao của anh, làm nổi bật chất liệu vải cao cấp. Đứng giữa ngôi làng mộc mạc, chiếc logo thương hiệu trên cánh tay áo của Hướng Phi Hành trông không còn quá đắt tiền nữa, đôi giày thể thao dưới chân cũng lấm tấm bụi, chỉ có khuôn mặt anh là vẫn đẹp trai.


Tuy biết Hướng Phi Hành không hòa hợp với nơi này, nhưng Khương Hữu Hạ vẫn không muốn anh rời đi, dù cho việc giải thích với gia đình về lý do tại sao một người bạn lại ở nhà cậu suốt mười hai ngày trong dịp Tết rất chi phiền phức.


Mà cũng lạ lùng thật, ngôi làng này vốn dĩ rét căm căm, nhưng hình như từ khi Hướng Phi Hành đến thì lại trở nên ấm sực. Tay chân cậu cũng không còn lạnh buốt nữa.


Thấy Hướng Phi Hành cứ nhìn chằm chằm vào trung tâm sinh hoạt cộng đồng, cậu liền hỏi: “Sao vậy anh?”


Hướng Phi Hành thu lại tia nhìn, lắc đầu như có điều suy nghĩ, đột nhiên hỏi cậu: “Em vẫn chưa kể anh nghe về ‘anh Bự’ trong điện thoại sáng hôm qua.”


“Anh Bự nào cơ?” Chị dâu đang nhìn cháu gái chơi xích đu, quay đầu lại, “Lý Viễn Sơn à?”


“Dạ.” Khương Hữu Hạ cũng không hiểu sao Hướng Phi Hành vẫn nhớ Lý Viễn Sơn, đoạn nói, “Là bạn thân của anh họ em, hình như bây giờ đang làm ăn bên ngoài thì phải? Hôm qua anh ấy muốn chỉ em đánh mạt chược, nhưng bị anh em phát hiện.”


Chị dâu cười: “Anh em kể rồi, còn bảo muốn nhắn tin với em nữa cơ. Lý Viễn Sơn học cùng lớp Mười với chị, nhiều bạn nữ thích cậu ta lắm.”


“Anh ta đẹp trai lắm à?” Hướng Phi Hành đột nhiên xen vào.


Khương Hữu Hạ liếc nhìn anh, thấy anh hơi kỳ lạ. Chị dâu không nhận ra điều gì: “Hồi đó mọi người đều thấy cậu ta đẹp trai, nhưng học hành thì lẹt đẹt. Hồi nghỉ hè chị còn học thêm cùng cậu ta ở lớp bổ túc do cậu của Hữu Hạ dạy, ngay trong lớp học của trường tiểu học này này.”


Không hiểu vì sao, nghe đến câu cuối cùng, Hướng Phi Hành khẽ nhíu mày, không biết trong đầu đang vẩn lên suy nghĩ gì. Anh giơ tay ấn vào vai Khương Hữu Hạ, rồi lại cúi đầu nhìn bàn tay Khương Hữu Hạ. Như có một cơn giận đang bị đè nén, đột nhiên anh hạ giọng: “Lớp nào vậy? Em muốn vào xem thử.”


Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Truyện Kỵ Sĩ Trong Mơ - Tạp Bỉ Khâu Story Chương 11: R11, I03
10.0/10 từ 38 lượt.
loading...