Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 237


Chương 237: Mưu sát E36


Tầm nhìn tối mịt dần dần trở nên rõ ràng, nhưng vẫn bị bao phủ bởi một lớp sương mù mỏng manh, toát ra cảm giác mơ màng và hư ảo giống như trong mơ.


Lê Tiệm Xuyên không thể cảm nhận được thân thể của chính mình, cũng không thể điều khiển góc nhìn trước mắt, chỉ có thể bị ép cúi thấp đầu, nhìn thấy bên dưới là một đôi bàn chân nhỏ không lớn hơn lòng bàn tay, mang đôi giày rơm đã sờn hở ngón, đang đi theo sau một đôi giày vải sa tanh, bước đi sợ sệt nhưng rất nhanh.


Bước qua ngưỡng cửa cao đến bắp chân, gạch lát nền dưới chân đã chuyển từ đá phiến xám thô ráp sang đá cẩm thạch sáng bóng.


“Mợ Tư, người được đưa tới chỗ mợ.”


Đôi giày vải sa tanh dừng ở phía trước, một giọng nói già nua vang lên, dưới sự cung kính bề ngoài là một móng tay mềm nhọn đâm người: “Đánh nó mười ván, không nặng, chỉ dạy dỗ qua loa, người không có việc gì.”


“Mợ Hai nói, mợ muốn có đứa nha hoàn phản chủ này là chuyện của mợ, cơ thể mợ Hai bất tiện, cho dù có nắm quyền quản lý thì cũng không thể kiểm soát được bao nhiêu thị phi của quý phủ, mong rằng sau khi chuyện hôm nay kết thúc, mợ và mợ Ba có thể thương cảm quý phủ một chút, đừng tiếp tục tranh đấu nữa.”


“Gia đình có thuận hòa thì mới đầm ấm, hạnh phúc. Hậu trạch cứ cả ngày không yên, nếu lão qua bắt bí chỗ sai c*̉a quản gia mợ Hai thì hai mợ còn lại có được lợi ích gì đâu?”


“Đồng lòng hàn gắn gia đình này, để cho lão gia thư thái an tâm, vì Đinh gia nối dõi tông đường mới là con đường đúng đắn.”


Giọng nói rơi xuống phòng khách trống trải, rước lấy một tiếng chế giễu của nha hoàn.


Trong tiếng cười, một giọng nữ mềm mại dịu dàng nhẹ nhàng cất lên, trong mơ hồ hư ảo giống như là thanh âm từ cao xa truyền đến: “Giữa ban ngày ban mặt mà trong sân lại cứ có chó nhà khác tới sủa bậy. Họa Tâm, mau đuổi nó ra ngoài, chó hoang trong cống ngầm rất bẩn.”


“Dạ, mợ Tư.”


Một nha hoàn đáp lời, lanh lảnh nói: “Vương ma ma, bà còn đứng đó không đi, chờ mợ Tư tự mình tới mời bà sao?”


Giọng nói già nua trở nên cứng ngắc: “Lão nô nào dám! Là lão nô miệng thối, không nên nhiều lời, lão nô này sẽ tự lui, không làm phiền Họa Tâm cô nương, không làm phiền Họa Tâm cô nương…”


Đôi giày vải sa tanh quay nửa vòng tại chỗ, đè nén cơn tức giận cùng oán độc, xẹt qua góc nhìn của Lê Tiệm Xuyên, vội vàng rời đi.


Chủ nhân của góc nhìn run lẩy bẩy, bịch một tiếng quỳ xuống, đập đầu bang bang lên nền đá cảm thạch trơn bóng, âm thanh rung cả màng nhĩ.


Những giọt nước mắt lớn và những vết máu hằn sâu ở trước mắt.


“Ây dô, làm gì thế này! Được rồi, được rồi, mau đứng lên… mau đứng lên!”


Nha hoàn vừa mới giễu cợt lão ma ma chạy hai ba bước tới ngăn cản, rồi lại hoảng sợ kêu lên với một bóng người khác đang vội vàng đi tới: “Nóng quá! Mợ Tư ơi, cả người đứa nhỏ này rất nóng, chẳng nhẽ bị sốt rồi!”



“Mợ đưa nó về phòng, con đi gọi bác sĩ đi.”


Một giọng nói dịu dàng vang lên trên đầu, có một bàn tay vẫn đang cầm cây cọ vẽ màu xanh nhạt vươn ra, sạch sẽ trắng ngần, nó thế chỗ của nha hoàn, đỡ nàng đứng dậy, nhìn như mềm mại không xương nhưng lại có lực rất mạnh mẽ, vững vàng ôm nàng vào lòng.


“Nhị Nha, Nhị Nha không có ăn vụng chân gà, không có…” Giọng nói của chủ nhân góc nhìn nghe như muỗi kêu.


“Đừng nói nữa, ngủ một giấc đi, tỉnh lại sẽ tốt thôi.”


Bàn tay đó quẳng cây cọ vẽ đi, ập đến, tầm nhìn lay động lại mờ đi.


Đến lúc này, Lê Tiệm Xuyên đã nhận ra từ lâu, bởi vì chiếc gương đồng hoặc chiếc khăn tay kia, hoặc tác dụng kết hợp của cả hai đã làm cho hắn tiến vào mảnh vỡ ký ức của một người nào đó trong quá khứ.


Nếu không có gì bất ngờ thì người này hẳn là nha hoàn riêng của mợ Tư, San Hô.


Quả nhiên, sau khi hai mắt sáng trở lại, Lê Tiệm Xuyên nghe thấy giọng nữ dịu dàng lúc trước, cười nói rằng Nhị Nha không phải cái tên đứng đắn, sau này sẽ được gọi là San Hô, mợ thích San Hô.


San Hô nằm cuộn tròn trên giường ngơ ngác nhìn nơi phát ra âm thanh.


Ánh sáng từ cửa sổ hắt ra một hình bóng mơ hồ trong đôi đồng tử của nàng, trong trẻo xinh đẹp như hoa mộc lan, mảnh mai cứng cỏi như cỏ lau.


“Tôi mặc quần áo ấm mới và đi giày mới, cơ thể tẩy rửa sạch sẽ, tóc cũng không còn bọ chét và rận.”


Giọng nói của San Hô vang lên như tiếng tim đập: “Tôi đã thay đổi từ một đứa ở thêm củi không bằng một đứa ở vẩy nước quét nhà thành nha hoàn của mợ Tư. Ngay cả mợ Tư cũng thân thiết nói không cần thận trọng, có thể kêu mợ một tiếng chị.”


“Tôi, một kẻ nhơ nhuốc sinh ra từ bùn nhơ sao dám gọi như vậy? Nhưng tôi vui lắm, chỉ có thể gọi thầm trong lòng.”


“Chị Tố Tâm được sủng ái nhất, cho nên người trong viện chúng tôi đều cao hơn người khác một bậc, người bình thường không dám kiếm chuyện. Mấy kẻ trước kia không đánh thì cũng mắng tôi, bây giờ gặp lại dù không cười cũng phải vắt ra ba phần vui vẻ, sợ chọc giận tôi.”


“Thức ăn và tiền bạc không thiếu, chỉ trong một thời gian ngắn, tôi đã cao thêm một chút, cơ thể cũng trở nên tròn trịa. Chị Tố Tâm cười nói tôi không còn giống như giá đỗ ngày xưa nữa rồi.”


“Bây giờ tất cả giống như một giấc mơ vậy.”


“Khi bố mẹ tôi bán tôi cho người môi giới để đổi lấy tiền sính lễ cho anh trai tôi cưới vợ, có lẽ họ không bao giờ tưởng tượng được có ngày tôi sẽ được sống một cuộc sống giống như con người. Cái khác tôi không biết, chỉ biết đây đều là ơn của chị Tố Tâm, tôi nhớ kỹ, vĩnh viễn không quên.”


“Tôi hi vọng có thể làm gì đó cho chị Tố Tâm và đền đáp chị ấy, nhưng tôi chỉ là một nha hoàn nhỏ bé, vụng về và bất tài, vậy tôi có thể làm được gì cho chị Tố Tâm đây?”


“Vấn đề này luôn khiến tôi đau đầu, không thể giải quyết được. Cho đến một ngày, tôi nhận thấy vị La trưởng phòng luôn đi theo bên cạnh lão gia kia hình như có cái gì đó không ổn, hắn ta sợ chị Tố Tâm… nhưng chị Tố Tâm là một người dịu dàng và tốt bụng như tiên nữ, chị ấy có gì đáng sợ cơ chứ?”


“Tôi lo lắng hắn ta sẽ gây hại cho chị Tố Tâm, vì vậy tôi phải để mắt tới hắn ta.”



“Nhưng trước khi tôi có thể phát hiện bất cứ điều gì từ người này, chị Tố Tâm đột nhiên mắc một căn bệnh lạ. Lão gia rất yêu chị Tố Tâm, nhưng lần này lão gia chẳng những không mời thầy thuốc đến khám mà còn bất lực và đau đớn đưa chị Tố Tâm đến nhà cũ ở thị trấn để dưỡng bệnh.”


“Chuyện này quả thật rất kỳ lạ, chẳng lẽ lão gia không thích chị Tố Tâm nữa sao?”


“Ra mòi không phải.”


“Người đưa chúng tôi đi trấn Bồng Lai chính là vị La trưởng phòng kia, nhìn vẻ mặt lén lút của hắn ta, hình như là biết cái gì đó, nhưng nếu cứ dán mắt nhìn thì có lẽ không nhìn ra chân tướng.”


“Tôi phải nghĩ cách mới được.”


Đường nhìn lay động.


Lê Tiệm Xuyên đồng bộ với góc nhìn của San Hô, ăn mặc đẹp đẽ và lịch sự, giả vờ vô tình va chạm với La Đại đang vội vã bước đi ở chỗ rẽ nhà cũ Đinh gia.


Một chiếc khăn tay tỏa ra mùi thơm mê người bị cố ý làm rơi, San Hô đứng dưới bóng cây thấy La Đại do dự một lúc rồi nhặt chiếc khăn tay lên.


Sau đó, vừa có anh hùng cứu mỹ nhân vừa có cạm bẫy dịu dàng như gần như xa.


Chưa tới vài ngày, San Hô và La Đại đã hứa hẹn với nhau cả đời.


San Hô biết giữa hai người có thể có một thứ tình cảm nào đó, nhưng tình cảm này không thể chịu được sự nghi ngờ và lợi dụng. San Hô tìm đến La Đại là bởi vì mợ Tư, La Đại đáp lại cô cũng là vì cục trưởng Đinh. Nói cho cùng, bọn họ đều vì chủ nhân của chính mình.


Với mối tư tình này với La Đại, San Hô cũng biết nhiều điều mà cô không biết trước đây, chẳng hạn như ở trong miệng người ngoài, Nguyễn Tố Tâm có hình ảnh quyến rũ giống như ác quỷ.


San Hô khó chịu với những tin đồn này, muốn nói với Nguyễn Tố Tâm để nghiêm trị những kẻ kia, nhưng nào ngờ đã bất cẩn phá vỡ dáng vẻ bệnh điên của Nguyễn Tố Tâm.


Không, không đúng.


Tất cả đều nói đó là bệnh điên, nhưng San Hô biết không phải chị Tố Tâm của mình phát điên, chị Tố Tâm của cô chỉ tạm thời ngủ, nhưng có một người khác đã tỉnh dậy trong cơ thể đó.


Người kia tự xưng là Tôn Bồng Lai


“Mày, mày lập tức cút ra khỏi người mợ Tư! Bằng không, tao, tao giết mày!”


Một con dao làm bếp sáng loáng ở trước mắt.


San Hô cầm dao, đối diện với một người phụ nữ đang nằm nghiêng trên chiếc ghế dài mềm mại, đôi mắt rũ xuống giống như đang ngủ mê mệt, những đường gân trên mu bàn tay nổi lên, sau lưng phủ đầy mồ hôi lạnh.


“Giết… tôi? Làm sao cô có thể… giết tôi?”



Người phụ nữ chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt không dịu dàng trong sáng như thường ngày mà lạnh lùng giống như một vũng nước đọng, có phần trống rỗng không tiêu điểm.


Giọng nói của người phụ nữ có chút nghèn nghẹt, không giống như nói lắp, mà giống như suy nghĩ chậm chạp, giống như một cỗ máy lâu năm không được sửa chữa.


San Hô cố gắng trấn tĩnh nói: “Mày cho rằng tao không giết được mày sao? Đúng, tao không giết được mày, nhưng hôm nay hoặc là mày rời khỏi người mợ Tư, hoặc là tao tự sát ở chỗ này! Nếu như tao chết ở đây, bức thư tuyệt mệnh của tao sẽ được La Đại phát hiện, hắn ta sẽ đi mời Phùng đại sư c*̉a Bồng Lai quán tới bắt mày! Phùng đại sư có bản lĩnh lớn hàng yêu phục ma, đến lúc đó mày muốn chạy cũng không chạy thoát!”


“Tôi đã nói rồi, tôi tên là… Tôn Bồng Lai, tôi… không phải là ma.”


Tôn Bồng Lai nói: “Cơ thể này… thuộc về mợ Tư của cô, nhưng cũng thuộc về tôi. Vốn dĩ tôi sẽ không… tỉnh lại trong bất kỳ cơ thể nào, nhưng… tình cờ… khi tôi vừa đến… cô ta đã chết… thi thể ở… nghĩa trang.”


“Một sợi tinh thần thể… của tôi bị hấp dẫn, rồi thành ra như thế này… Tình trạng hiện tại của tôi, đây… không phải là cái tôi có thể dễ dàng… điều khiển.”


San Hô kiên quyết nhìn Tôn Bằng Lai chằm chằm, cau mày lắc đầu: “Tao không hiểu mày đang nói cái gì, nhưng bất kể như thế nào, mày cũng không được phép lại ở trên người mợ Tư! Cút đi mau, cút đi cho tao!”


Tôn Bồng Lai sửng sốt một chút, sau đó ngẩn ngơ thở dài: “Tôi thật sự mất trí rồi… Tại sao… tôi phải giải thích… với cô làm gì…”


“Cô… cô chỉ cần nhớ rõ tôi chỉ là điên, không có bị ma ám. Ở… trấn Bồng Lai, có thời gian muốn đi giết người, gây án… sạch gọn, không để bị bắt… cơ thể này sẽ giúp cô.”


“Người bị giết, xác chết… hãy mang về nếu có thể, tôi thiếu quá nhiều tế bào…thí nghiệm. Ngoài ra… đừng lo lắng già cả, tất cả đều như thường. Không ai ở đây có thể… thực sự cản trở tôi, cùng lắm là… là một ít mâu thuẫn kháng cự nhỏ nhặt, nếu có thể… giết hết bọn chúng…”


“Quên đi… Tôi thậm chí còn không thể giết hết bọn chúng, huống chi… là các người. Cứ như vậy đi, tôi không có… không có gì để hy vọng, không cam lòng… mà thôi.”


Nói đến đây, San Hô như bị ma ám, lập tức mất hết thái độ căm thù với người trước mặt.


Cô hơi buông lỏng tay, chậm rãi thả dao làm bếp xuống, gật đầu di chuyển, đi đến bên cạnh chiếc ghế dài mềm mại.


Cô lại mở miệng, ấy mà là một nụ cười thân thiện, trực tiếp coi Tôn Bồng Lai như chị gái Tố Tâm của mình: “Mợ Tư, hôm nay thời tiết tốt, mợ có muốn giết người không?”


“Con cảm thấy La Đại nói rất đúng, hắn ta vẫn luôn muốn mời người đến bắt mợ, bụng dạ rất xấu!”


Tôn Bồng Lai từ từ nhắm mắt lại, trầm giọng nói: “Liệu sức mà làm, La Đại khỏe khoắn cường tráng, tháo vát… nhanh nhẹn, lại có súng trong người, quan trọng nhất là… hắn ta cũng … bị lây nhiễm sức mạnh hộp ma, sự lây nhiễm đã gần đến cấp độ của… quái vật hộp ma, các người… không thể giết hắn ta, chỉ cần tìm một người nào đó… Tôi muốn làm thí nghiệm.”


“Trong giấc mơ, trong giấc mơ tôi luôn… ở trên bàn thí nghiệm, chưa bao giờ dừng lại… Đôi khi con dao mổ ở trong tay tôi, đôi khi… không ở trong tay tôi, nhưng dù nó có ở đó hay không, bị cắt… lại giống như đều là tôi…”


“Không phải tôi… đã quên gì đó rồi chứ?”


Giọng nói ngái ngủ dần trở nên không nghe được, bởi vì San Hô đã nhận được mệnh lệnh nên yên lặng lui ra khỏi phòng.


Trước mắt bỗng tối sầm lại.



Giọng nói của San Hô nghe nhẹ nhàng, bình tĩnh và an bình: “Chị Tố Tâm bị bệnh, không chỉ bị lở loét mặt quỷ mà còn bị điên, tôi biết để chữa khỏi lở loét mặt quỷ, phải đến tìm Bành lão tiên sinh của Hồi Xuân Đường, còn để chữa khỏi bệnh điên này, phải giết một vài người của thị trấn Bồng Lai.”


Nghe vậy, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy ớn lạnh từ đáy lòng.


Hắn dường như đột nhiên hiểu được những hình ảnh mà hắn nhìn thấy và những cảm xúc mà hắn cảm nhận được từ những mảnh ký ức của La Đại ___ Ông thầy thuốc già đã chết, đại phu nhân đột ngột qua đời, mợ Ba đột nhiên thay đổi thái độ, và cục trưởng Đinh sau khi hết bệnh đã quên mất những chuyện quan trọng ___ Hóa ra Tôn Bồng Lai, người sống trong cơ thể mợ Tư Nguyễn Tố Tâm quả nhiên có khả năng giống như ma quỷ, chỉ bằng vài ba câu là có thể hoàn toàn mê hoặc một người.


Nhận thức, trí nhớ và thậm chí cả tâm trí đều có thể dễ dàng bị bóp méo một cách lặng lẽ.


Tôn Bồng Lai này rốt cuộc đến từ đâu?


Lẽ nào thực sự chỉ là người giám thị của màn chơi này?


Nhưng những tin tức tiết lộ trong những lời này đều cho thấy thân phận của Tôn Bồng Lai tuyệt đối không đơn giản như vậy.


Vô số suy đoán quay đi quay lại trong đầu Lê Tiệm Xuyên, nhưng hắn vẫn không thể định hình chúng.


Cũng không biết đã qua bao lâu, bóng tối vô tận trước mắt vẫn chưa tan đi, giọng nói của San Hô cũng đã biến mất.


Trong tĩnh lặng sâu thẳm này, trái tim Lê Tiệm Xuyên đột nhiên thắt lại, hắn cảm giác có sát khí đột kích, trước khi cảnh báo nguy hiểm ập đến, hắn không chần chờ liền trực tiếp mở xuyên mặt kính, trong nháy mắt rời khỏi bóng tối.


Đập vào mắt hắn là một khoảng không trắng xám, lối ra mà Lê Tiệm Xuyên định vị rõ ràng nằm trên xà nhà của căn phòng Nguyễn Tố Tâm, nhưng khi vừa đi ra, đập vào mắt lại là phòng thí nghiệm chật chội trong bức tranh sơn dầu được nhìn thấy qua gương đồng.


Hắn không ở yên tại chỗ, ngay khi nhảy ra liền nhảy lên một thiết bị bên cạnh.


Khi quay đầu lại, chỉ nghe một tiếng giòn vang, một bàn tay trắng nõn mảnh khảnh nhẹ nhàng hạ xuống, chiếc gương đồng rơi xuống đất, bị vỡ thành mảnh vụn.


“Ồ?”


Bàn tay kia thu vào trong ống tay áo rộng màu đỏ tươi, chủ nhân của bàn tay đội khăn trùm đầu nghiêng đầu khẽ cười: “Phản ứng rất nhanh, cừ lắm.”


“Xem ra đám người ngoài các người có chút bản lĩnh, lại có thể tìm được tôi. Không, không, có lẽ anh là người đặc biệt trong đám người ngoài… Anh tới thực hiện khế ước đúng không? Tôi, không, không phải tôi… Dù sao thì tôi cũng đợi anh lâu lắm rồi.”


Khế ước?


Lê Tiệm Xuyên sững người một lúc, cau mày.


Hắn không lập tức đáp lại mà là nhìn chung quanh, suy nghĩ một chút: “Cô là mợ Tư của cục trưởng Đinh, Nguyễn Tố Tâm, đúng không?”


Tân nương áo đỏ nghe vậy, bình tĩnh nói: “Anh có thể gọi tôi Nguyễn Tố Tâm, không cần gọi là mợ Tư.”


Hết chương 237


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 237
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...