Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 236
Chương 236: Mưu sát E35
Ánh nắng ban mai yên tĩnh lan tỏa khắp nơi, rồi theo tiếng gà gáy cao vút, từng bóng người vội vội vàng vàng nối đuôi nhau dần dần trở nên náo nhiệt.
Trấn Bồng Lai hoàn toàn bị đánh thức, tiếng người ồn ào, mặt trời lên cao, sương mù rút đi, nóng rực hầm hập, thiêu đốt địa cầu.
Lê Tiệm Xuyên ngồi xổm trên một cây táo tàu lớn bên bức tường của nhà cũ Đinh gia, giấu kỹ thân hình giữa những cành lá tươi tốt, lắng nghe những lời buôn chuyện bay ra từ trong nhà.
Sau khi rời khỏi Chu gia, hắn không trực tiếp đi vào nhà cũ Đinh gia mà là đi nghe ngóng chuyện Ninh gia thu mua vật phẩm kỳ lạ. Nhưng với bộ dạng bây giờ của hắn, ban đêm giả quỷ còn ổn, ban ngày khó lộ diện trao đổi trót lọt với đồng bạn, chỉ có thể tìm mọi cách đi lòng vòng dò xét.
Chuyện này rất tốn thời gian.
Kết quả tất nhiên là không có sự khác biệt lớn.
Vào mùa hè và mùa thu hai năm trước, Ninh Vĩnh Thọ đã bí mật mua một lô pháp khí và đồ cổ ở thị trấn Bồng Lai dưới danh nghĩa Ninh gia, bất kể chức năng hay hình dạng, miễn là có chỗ đặc biệt là có thể giao dịch mua bán.
Có thể nói là quăng lưới rộng khắp, trọng tâm là đánh bắt cá.
Mà hiển nhiên, Ninh Vĩnh Thọ dám làm như vậy chẳng khác nào thẳng thắn thừa nhận thân phận người chơi, thậm chí không thèm giả bộ.
Ninh Vĩnh Thọ từ cẩn thận ẩn nấp phía sau tấm màn che, đột nhiên gióng trống khua chiêng nhảy lên trước sân khấu, nếu không có chỗ dựa thì là đã giăng sẵn cạm bẫy từ lâu, muốn dụ người sa bẫy.
Thoạt nhìn c*̃ng là một kẻ lọc lõi khó giải quyết.
Hiện tại, Lê Tiệm Xuyên không có hứng thú chơi những trò đấm đá tôi lừa anh gạt của đám lọc lõi đó, mục tiêu hàng đầu của hắn luôn là giải đố, nhiều nhất là đi khám phá những bí mật sâu xa hơn của trò chơi Hộp Ma trong màn chơi này, vì vậy sau khi hỏi về chuyện vật phẩm kỳ lạ, hắn liền y theo kế hoạch ban đầu của mình mà chạy đến nhà cũ Đinh gia.
Dựa theo quy tắc luân phiên người chơi và vai diễn người dân thị trấn hiện nay, cùng với danh tính của hắn bị số 7 tiết lộ ngày hôm qua, tại nhà cũ Đinh gia hôm nay, vốn dĩ sẽ là người chơi số 6 tiến vào thể xác của nha hoàn San Hô bên người dì Tư, tiến hành sắm vai San Hô.
Nhưng sau sự tiêu hao của hai ngày trước và trận chiến ác liệt ở nghĩa trang đêm qua, toàn bộ tuyến thứ ba chỉ còn lại ba người chơi.
Bao gồm bản thân Lê Tiệm Xuyên, số 2 và số 7.
Vì vậy, nếu không có gì ngoài ý muốn thì giờ phút này nha hoàn San Hô trong nhà cũ Đinh gia hẳn chính là NPC San Hô gốc.
Trong cùng một dòng thời gian, số lượng vai diễn người dân thị trấn luôn lớn hơn hoặc bằng số lượng người chơi còn lại. Bởi vì người chơi bị giết khi ở trong cơ thể vai diễn đồng nghĩa có hai người cùng chết, nếu người chơi nhảy ra khỏi luân phiên, trở thành một NPC khác, vai diễn người dân thị trấn của người chơi vẫn sẽ được giữ lại, chờ người chơi khác đến.
Ngoài ra, xét theo tình hình hiện tại, khi người chơi không ở trong cơ thể của nhân vật người dân thị trấn, vai diễn người dân thị trấn sẽ trở về trạng thái NPC, vẫn là một người dân thị trấn bình thường ở trấn Bồng Lai, điểm này đã được hoàn toàn xác nhận.
Dưới loại quy tắc này, vai diễn người dân thị trấn không thể phát hiện bản thân từng xảy ra chuyện kỳ lạ, chỉ cảm thấy nhất thời mê man, không phát giác dị thường.
Nếu như bọn họ chưa âm thầm phản bội thần Bất Tử thì cho dù bị giết dưới tình huống như vậy, bọn họ cũng có thể sống lại. Vì vậy, Lê Tiệm Xuyên không quá lo lắng về việc đụng phải người quen trong nhà cũ Đinh gia.
Chỉ là dì Tư Nguyễn Tố Tâm có chỗ quái dị, cho nên Lê Tiệm Xuyên càng phải cẩn thận một chút, liều lĩnh xông vào nhà cũ Đinh gia là quá mạo hiểm. Hơn nữa, sau một buổi sáng lang thang tìm hiểu, hắn đã phát hiện tác dụng phụ của việc phá án rốt cuộc là như thế nào.
Sự căm ghét của người dân thị trấn là theo nghĩa đen, nhiều người dân thị trấn ở thị trấn Bồng Lai sẽ bộc lộ cảm xúc căm ghét khi nhìn thấy hắn lủi ngang qua.
Nhẹ thì lạnh lùng giận tím mặt nhìn chằm chằm, nặng nhất thì chửi bới, đấm đá, cầm gậy rượt đuổi.
Hắn rõ ràng là một con mèo, lại thích bị đối xử như một con chuột ngoài đường, đãi ngộ bị người la hét và đánh đập, ngay cả khả năng giảm bớt cảm giác hiện diện của con dấu đá cũng không thể triệt tiêu được quá nhiều loại chú ý mang theo ghét hận này.
Mặc dù những ghét hận này không đủ mạnh để g**t ch*t hắn, nhưng chúng nó vẫn tạo ra nhiều rắc rối cho hắn, hạn chế hành động của hắn, vì vậy hắn phải tránh những người dân thị trấn càng nhiều càng tốt.
Nhưng nhà cũ Đinh gia chỉ có một dì Tư, ấy mà so với Chu gia, tôi tớ nha hoàn nhiều hơn gấp đôi.
Buổi sáng giặt giũ quét tước, nhóm lửa chuẩn bị cơm nước, người qua kẻ lại tới tấp vội vã, có thể nói cứ năm bước có một nha hoàn, mười bước có một gã sai vặt.
Trước khi tìm hiểu được chuyện gì đang xảy ra bên trong, Lê Tiệm Xuyên chỉ có thể chờ xem.
“Than ôi, rốt cuộc c*̃ng làm xong, mới sáng sớm đã hành hạ người… lau cửa sổ, sửa sang đồ trang trí, rồi lại muốn dọn dẹp xe ngựa, nhưng mợ Tư có đi ra ngoài đâu, dọn dẹp mấy cái này để làm chi?”
Cành lá gãy trong bồn hoa bên tường sân vừa được quét sạch, hai thị nữ bưng sọt đi tới, đứng dưới bóng cây, lười biếng nhỏ giọng than thở.
Hai người thấp giọng trò chuyện, còn không quên liếc nhìn vài gã sai vặt đang quét sân cách đó không xa, đề phòng bị nghe thấy rồi mách lên trên, thế mà lại không hề phát hiện trên đỉnh đầu c*̉a hai người đang ẩn giấu một đôi tai nhỏ im ắng dựng đứng.
“Em thường xuyên đến tiền viện làm việc mà lại không nghe ngóng được gì sao.”
Một nha hoàn khác không nói gì mấy suốt dọc đường thấy không có ai để ý đến nơi này, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm, đặt giỏ xuống, phủi phủi vai, mặt mày giãn ra cười rộ lên: “Mợ chúng ta ngày trước c*̃ng thích dọn dẹp quý phủ nhưng đâu có phát động nhiều người làm việc như hôm nay, sao cứ như muốn đổi mới hoàn toàn mảnh đất c*̉a căn nhà c*̃ này vậy?”
“Nói tới c*̀ng là do sắp có chuyện vui!”
Nha hoàn vẫn luôn mày chau mặt ủ nghe vậy lập tức sửng sốt: “Chuyện vui á? Có chuyện vui gì?”
Nha hoàn cười tủm tỉm nói: “Sáng sớm hôm nay chị nghe quản gia tiền viện nói hôm nay lão gia sẽ từ huyện lỵ tới chỗ chúng ta.”
“Lão gia sắp tới sao?” Nha hoàn vẻ mặt khổ sở lộ ra vẻ kinh ngạc, “Thiệt hay giả đó? Tới là vì mợ chúng ta hả chị? Có phải là muốn đưa chúng ta về lại huyện lỵ không? Nhưng, nhưng mà tối hôm qua mợ lại phát điên rồi, hôm nay nếu như lão gia tới thì mợ sẽ không chịu gặp đâu, phải làm sao bây giờ?”
“Bộ đây là chuyện em với chị có thể lo lắng sao?”
“Có điều, theo ý của quản gia thì lão gia đến thị trấn Bồng Lai, thăm mợ chúng ta chỉ là thứ yếu, chủ yếu vẫn là chuyện nghĩa trang tối qua.”
Nha hoàn vẻ mặt rầu rĩ nhìn trái nhìn phải, cũng sáp đến ngồi xổm xuống, nhỏ giọng nói: “Nghe nói nghĩa trang bỏ hoang tối hôm qua bị ma ám, chết rất nhiều người… Đến cả Bành lão tiên sinh, còn có La trưởng ban đắc lực nhất dưới quyền lão gia đều chết ở chỗ đó!”
Nha hoàn vẻ mặt tươi cười nói: “Chị c*̃ng nghe bà bếp nói giống vậy… Đây chắc chắn là chuyện lớn, lão gia là c*̣c trưởng c*̣c cảnh sát huyện nên nhất định sẽ đến. Người đứng đầu không có, hiện nay trên trấn c*̃ng chỉ còn lại vài cảnh sát nhỏ không có quyền gì mấy, trẻ người non dạ, cần một cái định hải châm.”
“Chị nghe ngóng được nhiều, chuyện ở nghĩa trang, chị có biết được gì không?” Nha hoàn vẻ mặt rầu rĩ không khỏi tò mò hỏi.
Nha hoàn vẻ mặt tươi cười lắc đầu: “Chị có biết được gì đâu, nghe nói người còn sống trở về ngoại trừ những cảnh sát nhỏ kia thì chỉ có dân chúng tọc mạch trong trấn và người c*̉a Chu gia thôi.”
“Dân chúng chân đất dốt đặc cán mai, chỉ biết là la hét nổ súng, ma quỷ lộng hành, phát điên, mọi chuyện nói không rõ được. Chu gia vốn kín tiếng, chỉ nghe nói sau khi Chu phu nhân trở về liền đóng chặt cửa, treo cờ trắng, dựng linh đường, bận rộn lo tang lễ, không quan tâm đến việc gì khác.”
“Sự việc xảy ra như thế này suy cho cùng là lỗi của La Đại kia, đang yên đang lành tự dưng làm trái với tập tục của trấn Bồng Lai người ta, kéo Chu nhị lão gia vào nghĩa trang bỏ hoang, sau đó lộn xộn cả lên mới kéo ra chuyện quỷ ma này.”
“Thôi quên đi, chúng ta bớt nói tới hắn, San Hô với hắn là nhân tình của nhau, mợ chúng ta lại không thích hắn, mắc công truyền tới lỗ tai của mợ thì lại nổi giận nữa.”
Nha hoàn vẻ mặt buồn bực nói: “Em biết rồi.”
“Được rồi, sắp đến giờ nghỉ ngơi, nếu còn lề mề nữa thì nhũ mẫu sẽ tới bắt người đó.” Nha hoàn vẻ mặt tươi cười phủi váy đứng dậy, sau đó cúi người nhặt giỏ của mình lên, “Đi thôi, đi tới viện trước, trái cây cần hái trong cái giỏ này nặng quá trời, xách lâu mỏi cả tay.”
Vừa nói vừa giở nắp giỏ ra nhìn, thấy vỏ c*̉a trái cây vừa rồi rơi rụng chưa bị đất làm bẩn, cũng không quan tâm nữa, mỉm cười dẫn dầu bước nhanh về phía trước.
Nha hoàn mặt rầu rĩ vội vàng chỉnh lại váy áo rồi đi theo.
Hai người vừa nói vừa cười đi về phía trước, lại không chú ý tới trong bóng râm sau cây táo to nơi bọn họ vừa ngồi, một đống nhỏ trái cây có dấu màu đỏ không biết từ đâu xuất hiện.
Còn con mèo Dragon Li gầy gò ốm yếu vốn đang ngồi xổm trên cây c*̃ng không biết thế nào, đã biến mất không dấu vết.
Bị ép dưới một đống trái cây nặng trĩu, Lê Tiệm Xuyên cuối cùng cũng lẻn vào trong viện của nhà cũ Đinh gia một cách thuận lợi và không gây chú ý.
Chủ nhân của đống trái cây không tươi này nhất định sẽ không ăn chúng, vì vậy đám nha hoàn và tôi tớ đã nhặt chúng rồi mang vào phòng mình, cũng coi như không lãng phí.
Sau khi hai nha hoàn đặt giỏ xuống và rời khỏi phòng, Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng nhìn xung quanh, nhô ra từ dưới đống trái cây rồi chui ra khỏi giỏ.
Hắn nhảy ra từ phía sau cửa sổ, tìm tới phòng của dì Tư mà hắn đã chú ý khi mới tới ___ Cái này rất dễ nhận ra, bởi vì theo lời của hai nha hoàn, dì Tư Nguyễn Tố Tâm đột ngột lên cơn điên, cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, không gặp người ngoài, mà cả nội viện giữa mùa hè nóng nực chỉ có một căn phòng chính đóng chặt cửa ra vào và cửa sổ.
Trong nhà người ra vào không ít, nhưng gần phòng chính ngoại trừ một nha hoàn đang đứng ở phía xa chờ gọi thì không có ai khác.
Lê Tiệm Xuyên với thân hình thấp bé chạy lon ton đến bóng râm của mái phòng chính, cẩn thận dỡ bỏ viên ngói rồi nhìn chăm chăm vào bên trong.
Đây là khuê phòng con gái ngày trước rất bình thường.
Từng là bạn cùng lớp, cùng là những nữ sinh từng ở nước ngoài, nhưng phòng chính của Nguyễn Tố Tâm khá khác với phòng của Vương Man Tinh. Bên trong không có đồ vật phương Tây nào ngoại trừ đồng hồ để bàn và gương sáng phổ biến ở triều đại trước, đồ trưng bày và đồ đạc đều là đồ cổ.
Bởi vì nhà cũ Đinh gia được xây dựng khi còn chưa phát đạt, tất cả phòng ốc đều không lớn. Trong ngoài phòng chính chỉ ngăn ra bằng tấm bình phong, không có rèm che, Lê Tiệm Xuyên ở trên cao, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy toàn bộ.
“Không có ai à?”
Lê Tiệm Xuyên sửng sốt một lúc, mắt mèo liếc nhìn xung quanh, nhưng chỉ thấy vật chết mà không thấy người sống. Nguyễn Tố Tâm vốn phát bệnh điên nên đóng cửa không ra ngoài trong miệng người khác lại không ở trong phòng.
Lẽ nào đã âm thầm lẻn ra ngoài, cái gọi là bệnh điên không thể gặp người chẳng qua là lấy cớ che đậy, hay là người không phải sống ở đây, nhưng trong phòng này còn có cái gì khác lạ?
Đáp án cho câu hỏi này chắc chắn không có sẵn ngay lập tức.
Lê Tiệm Xuyên cũng không bận tâm, xoay đầu dùng râu đo độ rộng, sau đó co rút cơ bắp lại, lặng lẽ chen vào từ viên ngói bị giở ra.
Lê Tiệm Xuyên leo dọc theo các thanh xà, trượt xuống các cột trụ rồi đáp xuống khuê phòng này nhẹ như một chiếc lông vũ.
Trong gian phòng này, ngoại trừ tủ quần áo và gầm giường, thật sự không có nơi nào khác để người ta có thể trốn, trừ phi có một căn phòng bí mật hoặc một lối đi bí mật.
“Trên tường, trên sàn đều không có tiếng dội lại, hẳn là không có đường bí mật… Chẳng lẽ người thực sự không ở trong phòng?”
Lê Tiệm Xuyên nhìn vào trong tủ quần áo, rồi đến gầm giường, vừa kiểm tra căn phòng vừa suy nghĩ về chỗ kỳ quái ở chỗ này: “Hay là cảm giác xem nhẹ kỳ lạ đó lại xuất hiện?”
“… Không thể.”
Lê Tiệm Xuyên kiểm tra kỹ nhận thức của mình, lắc đầu, bỏ đi suy đoán này rồi nhảy lên bàn làm việc.
Có thể thấy Nguyễn Tố Tâm thực sự giống như số 7 đã nói, rất yêu thích vẽ tranh, trên bàn chỉ toàn những cuộn giấy vẽ, một vài cuốn sách cũng là về hội họa Trung Quốc.
Một số bức tranh đã hoàn thành được đặt trong chiếc bình sứ ở bên cạnh, Lê Tiệm Xuyên mở ra xem, về cơ bản đều là hoa, chim và cây cối, nét vẽ sống động và thu hút. Trong đó có một bức tương đối mới, trên đó có đóng dấu riêng của Nguyễn Tố Tâm, viết là tặng cho Man Tinh.
Nguyễn Tố Tâm và Vương Man Tinh xác thực là bạn tốt.
Sau khi kiểm tra bàn làm việc, Lê Tiệm Xuyên đặt tranh trở lại như cũ rồi vòng qua đi tới bàn trang điểm bên cạnh.
So với bàn làm việc lộn xộn, bàn trang điểm của Nguyễn Tố Tâm trông sạch sẽ và đơn giản hơn nhiều.
Đồ nữ trang cũng không có mấy, chỉ có một hộp son, một hộp phấn thơm, một cái lược gỗ cùng một cái gương đồng kiểu cũ.
Gian trong không thu hoạch được gì, hắn đang định hướng ra bên ngoài tiếp tục tìm kiếm nhưng vừa quay đầu lại, khóe mắt thoáng thấy hình ảnh lóe lên trong chiếc gương đồng bên cạnh.
Bước chân khựng lại, Lê Tiệm Xuyên dừng lại.
Nhưng theo động tác đột ngột yên lặng của hắn, hình ảnh hiển thị trong gương đồng thình lình biến mất.
Hắn sững người một lúc, cau mày nhìn xung quanh gương, sau đó chậm rãi đi tới, lại nghiêng đầu, cuối cùng dưới một góc cực chếch, hắn lại lần nữa nhìn thấy vách tường đối diện được phản chiếu trong gương đồng trên bàn trang điểm ___ Trong tầm nhìn ban đầu của Lê Tiệm Xuyên, ở đó trống không, là một bức tường trắng xám, nhưng bây giờ trong chiếc gương đồng cũ này, ở đó lại có thêm một bức tranh sơn dầu.
Trong bức tranh sơn dầu là khung cảnh giống như phòng thí nghiệm hiện đại.
Các ống nghiệm trong suốt và các loại mô người được treo khắp tường, xung quanh là các dụng cụ bằng kim loại chất đống khiến bức tranh trông vô cùng chật chội và u uất.
Ở trung tâm của khung cảnh, có một bóng người mảnh khảnh hoàn toàn khác với cảm giác hiện đại, mặc váy cưới mới đỏ như máu, che mặt bằng khăn trùm đầu, đưa lưng về phía ngoài bức tranh, đứng bên cạnh bàn thí nghiệm tràn ngập chất lỏng màu đỏ, tay cầm dao mổ đang cắt cái gì đó.
Ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên dán chặt vào bóng người này, bỗng dưng thấy sợ, trong đầu tựa như có cái gì đó đang khe khẽ đánh trống reo hò.
Theo một lực kéo kỳ lạ, hắn mở hộp ma của mình ra, bên trong nhồi nhét rất nhiều đồ, nhưng chỉ có chiếc khăn tay có thêu chữ La của San Hô kia tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Ngay lúc Lê Tiệm Xuyên bị chiếc khăn tay làm cho phân tâm, bóng người trong bức tranh sơn dầu ở trong gương đồng giống như đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của hắn, thình lình xoay cổ, quay đầu… nhìn ra bên ngoài.
Trái tim của Lê Tiệm Xuyên run lên, lập tức lùi lại.
Nhưng vẫn chậm.
Đột nhiên, cảm giác chóng mặt mạnh mẽ ập đến.
Trước mắt Lê Tiệm Xuyên tối sầm, toàn bộ đầu óc như có sương mù, lập tức lảo đảo, cơ thể mất đi khống chế nghiêng về phía trước, đâm đầu vào trong gương đồng trước mặt.
Cái lạnh xâm chiếm, như rơi vào hang băng.
Ý thức đang vật lộn trên bờ vực của sự mất mát và phục hồi.
Lê Tiệm Xuyên giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng của mình và chuẩn bị khởi động xuyên mặt gương.
Nhưng mà, ngay tại lúc hắn sắp sử dụng dị năng, bên tai đột nhiên vang lên một giọng nữ rụt rè mềm mại.
“Tên tôi là San Hô.”
“Cái tên San Hô là do chị Tố Tâm đặt cho tôi. Chị ấy đã cứu mạng tôi, vì thế tôi sẽ làm bất cứ điều gì vì chị ấy, kể cả… giết người và phóng hỏa.”
Hết chương 236
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 236
10.0/10 từ 35 lượt.
