Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 238
Chương 238: Mưu sát E37
Nguy cơ lắng xuống, Lê Tiệm Xuyên tạm thời không cảm nhận được sát khí và nguy hiểm mãnh liệt từ Nguyễn Tố Tâm, vì vậy tiếp tục theo chủ đề mà mình bắt đầu: “Cô rất bài xích với thân phận mợ Tư này.”
“Tự nhiên bài xích.”
Nguyễn Tố Tâm cười nhẹ một tiếng, nói: “Anh nói xem, nếu đổi lại anh là một người phụ nữ đầu óc tỉnh táo thì anh có muốn gả cho người khác làm lẽ, cả đời bị nhốt trong nhà cao cửa rộng, không sự nghiệp, không tự do, hỉ nộ ái ố, sống chết vinh nhục đều do người khác quyết định hay không?”
“Đối với tôi, đánh mất chính mình còn đáng sợ hơn cái chết.”
“Nhiều phụ nữ bây giờ còn bị áp bức không biết kinh khủng như thế nào, chưa nhìn thấy ánh sáng làm sao biết mình đang ở trong bóng tối? Nhưng tôi đã thấy rồi, tôi không thể chịu đựng áp bức này nữa, tôi chẳng những không chịu được mà còn muốn làm người thắp lên ngọn lửa, để những người chưa từng nhìn thấy ánh sáng sẽ nhìn thấy nó.”
“Khi lửa dấy lên, ắt phải bỏng. Có thấy rõ thì mới biết hi vọng.”
Vấn đề này dường như khuấy động cảm xúc của cô, khiến giọng điệu của cô trở nên vang dội, sục sôi và phẫn nộ.
Nhưng khi nói đến cuối, cô dừng lại một chút, cười nhạo và thở dài: “Vậy nên anh thấy đấy, nếu không có cuộc hôn nhân này, có lẽ bây giờ tôi đang ở Thượng Hải hoặc Bắc Bình, nhưng tóm lại, tôi sẽ không ở đây.”
“Tôi không phải là người châm ngòi, mà chỉ là kẻ thua cuộc.”
Lê Tiệm Xuyên chậm rãi ngồi xổm trên mặt thiết bị lạnh lẽo, dùng giọng nói trẻ con của gấu bông nói: “Không đến giây phút cuối cùng thì làm sao biết được mình thất bại hay thành công?”
“Cô mặc áo cưới màu đỏ ở chỗ này bắt chước lệ quỷ, không muốn quên tự nhiên cũng không muốn từ bỏ, hơn nữa cô cũng không hề từ bỏ.”
“Chuyện lở loét mặt quỷ là cách thoát thân do cô nghĩ ra.”
Chiếc khăn trùm đầu màu đỏ như máu lay động, làm rung chuyển những tua rua vàng mỏng manh quanh mép khăn.
Nguyễn Tố Tâm có vẻ hơi ngạc nhiên, hơi ngẩng đầu lên.
“Hai năm trước cô mới tới thị trấn Bồng Lai, hẳn đã giết không ít người, trước kia không bị lở loét mặt quỷ, vì sao gần đây mới bị? Tôi vẫn tin tưởng chẩn đoán ban đầu của lão Bành, lở loét mặt quỷ chỉ là một loại bệnh tật, không phải sự trả thù của người chết vì bị giết.”
Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh nhìn Nguyễn Tố Tâm, nhìn vào đôi mắt cực kỳ dịu dàng và kiên định trong mảnh vỡ ký ức của San Hô qua lớp màn che đỏ: “Cô cố ý hoặc vô ý tìm được biện pháp khiến chính mình mắc phải căn bệnh này.”
“Hai năm trước, tình hình phía nam Hà Bắc không ổn định, lại xảy ra vụ án săn trộm não đáng sợ, lan truyền rộng rãi. Cục trưởng Đinh vì để giữ được lòng dân nên phải giải quyết vụ án càng sớm càng tốt. Không có hung thủ và chứng cứ rõ ràng, vậy chỉ có thể tạo ra bằng chứng, tạo ra hung thủ.”
“Đó là lý do tại sao cục trưởng Đinh nghĩ ra chuyện lở loét mặt quỷ, xác định Lý Đại Trụ, một nông dân ở thị trấn Bồng Lai là hung thủ, Lý Đại Trụ bị oan, đập đầu vào cột mà chết.”
“Vụ án này coi như khép lại, nhưng cái gọi là lở loét mặt quỷ và ma ám đã được lưu truyền rộng rãi.”
“Cục trưởng Đinh đã đảm bảo vị trí cảnh sát trưởng của mình nhờ vụ án khoét não này, hầu như mọi người đều biết chuyện cục trưởng Đinh đã bắt được lở loét mặt quỷ, anh dũng giải quyết nghi án. Vì vậy, cho dù ông ta có thích Nguyễn tiểu thư cô sau khi biết cô bị lở loét mặt quỷ, cũng chỉ có thể giấu diếm tin tức, đưa đến thị trấn Bồng Lai, mau chóng tìm lão Bành để bí mật chữa khỏi bệnh này.”
“Ông ta biết lở loét mặt quỷ chỉ là một loại bệnh, không có bằng chứng, nhưng dù sao ông ta cũng không thể tự tát vào mặt mình.”
“Nếu như ông ta thừa nhận đây chẳng qua là một loại bệnh, hoặc nếu ai đó phát hiện người nông dân bình thường lở loét mặt quỷ kia bị tình nghi giết người, trong khi cô vợ lẽ nhà mình bị lở loét mặt quỷ thì lại mời người đến khám chữa bệnh, vẫn yêu thương như trước, vậy thì chẳng khác gì cục trưởng ông ta thừa nhận bản thân lúc trước sai lầm, giải quyết sai án, hại chết người, uy tín mất sạch không nói, chỉ sợ sẽ khiến dân chúng phẫn nộ.”
“Cô biết rõ ông ta suy nghĩ cái gì, cho nên cố ý nhiễm bệnh.”
“Sau khi bị đưa đến trấn Bồng Lai, cô cũng không muốn giấu giếm, chỉ muốn công khai chuyện này cho thật rầm rộ. Cho nên ngày hôm qua cô đích thân tới tìm lão Bành, khiến cho rất nhiều người hoài nghi.”
“Kế hoạch cuối cùng của cô có lẽ là giả chết chạy trốn?”
Nguyễn Tố Tâm im lặng một lúc, sau đó giơ tay đặt con dao mổ mà mình đang cầm xuống.
Tay áo hất lên, giống như cuốn lên một cơn gió lạnh, nhẹ nhàng thổi qua, làm cho nhiệt độ chung quanh vốn không cao lập tức hạ xuống, lạnh như tháng mười hai âm lịch.
Theo động tác của cô, Lê Tiệm Xuyên nhìn về phía bộ não đã được cắt thành nhiều mảnh nhỏ trên bàn thí nghiệm ___ ban nãy hắn đã chú ý tới mặc dù bộ não này đã được lấy ra khỏi cơ thể người, nhưng nó vẫn có thể được gọi là còn sống, nó vẫn đang đập ___ hơn nữa, không biết vì sao, Lê Tiệm Xuyên cứ cảm thấy có chút quen thuộc khi nhìn vào mặt cắt ngang của bộ não này, nhưng ngay cả với trí nhớ của mình, hắn cũng không thể nhớ ra nó trông quen thuộc ở đâu.
“Xuất sắc.”
Nguyễn Tố Tâm nói: “Anh không phải là người ngoài đầu tiên đoán được chuyện này mà tôi gặp được sau khi tôi thức tỉnh nhận thức về bản thân, nhưng anh là người đầu tiên có thể bình tĩnh nói cho tôi biết những việc này.”
“Những người ngoài trước đó từng tới đây, phần lớn đều không ý thức được ảnh hưởng do tôi tạo ra, khi bọn họ bị động đi từng bước đến gặp tôi, bọn họ đã có được đáp án mà bản thân cho là đúng, tự mình phán đoán.”
“Đối mặt với quái vật hộp ma hoặc người giám thị bị ma quỷ chiếm cứ cơ thể, giết người như ngóe, thích cắt não người để thí nghiệm, bọn họ thường chỉ có một lựa chọn.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Và bọn họ thường chỉ có một kết quả, bị cô ăn tinh thần thể và chết ở đây.”
Nguyễn Tố Tâm cười nói: “Tôi sẽ không bao giờ có thể chống lại cám dỗ của tự do.”
“Là một người giám thị, cô muốn thoát khỏi trò chơi Hộp Ma. Đây là một loại bản năng gần với việc tìm lợi thế và tránh bất lợi, ít nhất là ở những người giám thị mà tôi đã gặp đều được thể hiện như thế này, giống như con thiêu thân lao vào lửa, rất liều lĩnh.” Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên khẽ động, “Cái này cũng có thể dùng để giải thích một vài lời nói và việc làm nhìn qua có vẻ mâu thuẫn của cô chăng?”
“Cô là một người giám thị, có vẻ đã thức tỉnh từ lâu, rất có bản lĩnh, vốn đã áp đảo cục trưởng Đinh, cho dù không thể can thiệp thay đổi đầu mối chính của màn chơi nhưng vẫn có thể có tự do chính đáng, không cần tiếp tục làm mợ Tư.”
“Nhưng cô đã không làm như vậy.”
“Dưới tình huống bình thường, đối với cô mà nói, cấp độ tự do đầu tiên là rời khỏi cục trưởng Đinh, cấp độ tự do thứ hai là rời khỏi trò chơi Hộp Ma. Cái thứ nhất rất dễ đạt được, nhưng hiện tại, cô đều không đạt được cả hai, cô đang chờ đợi một cơ hội, hay là hoàn toàn không có khả năng?”
“Còn có, nếu Tôn Bồng Lai trong cơ thể cô không lừa gạt San Hô, vậy thì người thích cắt não người làm thí nghiệm chính là cậu ta, không phải cô.”
Nguyễn Tố Tâm yên lặng nghe, bỗng nhiên cười nói: “Anh cảm thấy thế nào?”
Nghe câu đáp này, Lê Tiệm Xuyên đã có câu trả lời trong lòng.
“Hoàn toàn không có khả năng.” Hắn run chòm râu nói: “Tôi đoán chừng còn có lồng giam thứ ba trói buộc cô, hoặc là nói không chỉ trói buộc cô. Đối với cái lồng giam này, cô có lẽ có chút suy đoán nhưng không thể biết chính xác, cũng không thể thật sự phá vỡ nó.”
“Hơn nữa, cô trở thành người giám thị hẳn là do Tôn Bồng Lai, cô có những khả năng nhất định cũng là do Tôn Bồng Lai, thậm chí có thể nói sự hiểu biết và kiểm soát bản thân của cô có thể không tốt bằng Tôn Bồng Lai. Ngay cả bây giờ, có vẻ như mảnh vỡ tinh thần thể của Tôn Bồng Lai đã bị cô dung hợp, cậu ta ngủ cả ngày, cô thống trị cơ thể, nhưng về cơ bản mà nói, giữa cô và Tôn Bồng Lai, cô tuyệt đối là bất lợi.”
“Như cô đã nói, dựa vào người khác, không có bản ngã.”
Con mắt mèo của Lê Tiệm Xuyên hơi híp lại: “Tôi có thể bình tĩnh nói chuyện với cô không phải vì tôi không muốn giết cô, mà là bởi vì tôi khai chiến với cô, thắng bại không nắm chắc, trên người cô có bí mật mà tôi muốn biết, có thể biết được thông qua trò chuyện.”
“Tương tự, đây là lý do tại sao cô có thể bình tĩnh hòa nhã nói chuyện với tôi.”
Giọng điệu hắn bình tĩnh, khẳng định nói: “Khế ước mà cô nói tôi sẽ thực hiện hẳn liên quan đến Tôn Bồng Lai, mà không phải cô, cô muốn giải bí mật này để tìm cách phá cục.”
Nguyễn Tố Tâm cười cười, tiếc nuối thở dài: “Mùi vị tinh thần thể của anh nhất định rất đặc biệt, đáng tiếc tôi không nếm được, cho nên tôi không nói nhảm nữa, đơn giản một chút, anh lấy bí mật tôi muốn để đổi lấy bí mật anh muốn, mọi người đều vui vẻ.”
Lê Tiệm Xuyên cũng thở dài.
Không biết Nguyễn Tố Tâm có thực sự thấy tiếc nuối hay không, nhưng dù sao hắn thật sự tiếc nuối: “Đề nghị của Nguyễn tiểu thư khá tốt, đáng tiếc tôi hoàn toàn không biết khế ước mà cô nhắc tới.”
Đây là sự thật.
Tuy nhiên, mặc dù sự thật là sự thật nhưng Lê Tiệm Xuyên cũng không phải hoàn toàn mù tịt về cái gọi là khế ước này, ít nhất hắn có thể đoán được nó có liên quan đến ký ức mà hắn đã mất, hẳn là thứ mà trước đây hắn để lại cho chính mình.
Sau khi ướm lời, Lê Tiệm Xuyên đã sẵn sàng đối phó với việc trở mặt đột ngột của Nguyễn Tố Tâm.
Nhưng hơi bất ngờ, Nguyễn Tố Tâm nghe vậy chỉ gật đầu, sau đó trực tiếp bỏ qua chủ đề này, nói: “Không nói chuyện khế ước nữa, chuyện tôi có thể giải đáp cho anh có giới hạn.”
“Trước tiên nói về chuyện anh muốn biết đi.”
Việc chuyển chủ đề này rõ ràng kỳ lạ.
Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một lúc nhưng không đưa chủ đề trở lại mà thay vào đó thừa cơ nói: “Cô biết bao nhiêu về Tôn Bồng Lai?”
Nguyễn Tố Tâm cười khẽ: “Tôi đoán được anh sẽ hỏi điều này mà, người ngoài các người tò mò về cậu ta nhiều hơn tôi.”
“Đúng như anh nghĩ, tôi quả thật đã điều tra cậu ta, cũng điều tra chuyện bệnh điên và ma nhập của mình, nhưng chưa chắc biết nhiều hơn anh, hiểu biết của tôi đối với cậu ta chỉ giới hạn ở hai điểm. Một là cậu ta là người đã chết trong vụ án khoét não hai năm trước và cậu ta giống hệt vị thần được thờ phụng trong Bồng Lai quán. Thứ hai, cậu ta không phải người thời đại này, cậu ta có rất nhiều suy nghĩ thần kỳ, hành vi cử chỉ có hơi kỳ quặc, bệnh điên này của tôi có lẽ là giả, nhưng bệnh điên của cậu ta chắc chắn là thật.”
“Cậu ta là một kẻ điên, một kẻ điên có khả năng vượt xa phạm vi của người giám thị.”
Lê Tiệm Xuyên hỏi, “Cậu ta không phải là người giám thị sao?”
“Tôi không nghĩ vậy.”
Nguyễn Tố Tâm suy nghĩ một chút, nói: “Giữa những người giám thị có cảm ứng, chúng tôi là cùng một loại, có ‘khứu giác’ và ‘dải tần số’ giống nhau, nhưng Tôn Bồng Lai thì không.”
“Trạng thái của cậu ta cũng không bình thường, giống như đã quên rất nhiều chuyện, cũng không có cách để thật sự tỉnh táo trở lại, thường xuyên nói chuyện làm việc lộn xộn, năng lực của cậu ta hiển nhiên rất đỉnh, mê hoặc lòng người chỉ là một loại đơn giản nhất. Khi cậu ta tỉnh lại, lúc tôi bị ép đứng ngoài quan sát, tôi thường xuyên có cảm giác ngoại trừ việc không thể trực tiếp hoặc điều khiển bất kỳ vụ giết người nào thì gần như không gì cậu ta không làm được.”
“Có một số việc cậu ta không làm, chẳng qua là không muốn hoặc là không nghĩ tới mà thôi, không phải cậu ta không làm được. Tôi hoài nghi không phải mặt mày hai bên giống nhau, mà là cậu ta chính là vị thần được thờ phụng trong Bồng Lai quán, một vị thần có thể sánh ngang với thần Bất Tử.”
“Ít nhất trong màn chơi này là như vậy.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Chuyện cậu ta muốn làm là cắt não người làm thí nghiệm?”
“Đúng vậy.” Nguyễn Tố Tâm gật đầu nói, “Cậu ta đã tạo ra căn phòng thí nghiệm kỳ lạ không tồn tại trong hiện thực này, San Hô giết người, kéo thi thể đến đây, thu dọn xử lý để làm thí nghiệm.”
“Hồi đi du học, tôi học tiếng Tây, không biết nhiều về thí nghiệm, thỉnh thoảng được giao nhiệm vụ giống như bây giờ, cắt ra từng miếng, lúc đầu cũng không biết cậu ta đang làm thí nghiệm gì, mục đích là gì, nhưng xem lâu tôi cũng có một số suy đoán.”
Nguyễn Tố Tâm hơi cúi đầu, hình như đang nhìn bộ não đã bị cắt rất nhiều nhưng vẫn còn vặn vẹo trên bàn thí nghiệm: “Những mô người lấy từ một số cư dân của thị trấn Bồng Lai này hình như không thể bị phá hủy, một mô được đặt bên ngoài cơ thể ấy mà cũng có thể sinh tồn.”
“Chúng nó là một loại bất tử biến tướng, mà những gì Tôn Bồng Lai đang làm là tiếp tục cố gắng g**t ch*t sự bất tử này.”
Lê Tiệm Xuyên cau mày.
Hắn mơ hồ ý thức được gì đó.
Nguyễn Tố Tâm tiếp tục nói: “Đây cũng là một trong những lý do tại sao tôi nghi ngờ cậu ta là Linh Tôn. Quan hệ giữa Linh Tôn và thần Bất Tử, Đinh gia cũng biết một ít. Nhà thờ bên bờ biển c*̉a thị trấn Bồng Lai và Bồng Lai quán có thể nói là người phát ngôn của bọn họ, và hai vị phát ngôn này đều có những suy nghĩ riêng.”
“Thọ giới, giết người, phá án, đều chỉ là thần với thần, giữa người phát ngôn với người phát ngôn, giữa thần với người phát ngôn, đây là cuộc đọ sức của bốn bên.”
Lê Tiệm Xuyên giật giật khóe miệng, nói: “Nhưng vấn đề là người phát ngôn có thể thực sự là người phát ngôn, nhưng thần có thể không phải thực sự là thần.”
Nguyễn Tố Tâm hơi ngạc nhiên: “Anh có phải là người vô thần kiên định không?”
“Gần vậy.”
Lê Tiệm Xuyên tùy ý nói: “Cô có biết gì về lịch sử cụ thể của trấn Bồng Lai và Bồng Lai quán, cũng như chuyện thọ giới không?”
Nguyễn Tố Tâm dừng một chút, nói: “Nguồn gốc của trấn Bồng Lai và Bồng Lai quán ước chừng sẽ không có người biết. Như anh nói đó, vẫn còn một lớp lồng giam chưa bị lần ra, nó đang che đậy những thứ này.”
“Về phần thọ giới, nếu bỏ qua những thứ cố ý lừa bịp kia, nhìn theo góc độ của tôi mà nói, thì chỉ là một chuyện rất đơn giản, đối với thần linh mà nói, có lẽ là một cuộc tranh giành tín đồ. Bồng Lai quán hai năm trước đã đề xuất trấn Bồng Lai cử đại diện lên núi thọ giới, trấn Bồng Lai vì một số lý do nên không thể từ chối, chỉ có thể đồng ý.”
“Lần đầu tiên là người Lý gia, lần thứ hai là người Ninh gia. Hai lần này, người thọ giới mang về một loại thuốc bột và rắc vào hầu hết các nguồn nước ở trấn Bồng Lai. Một số cư dân vốn không kiên định với tín ngưỡng thần Bất Tử uống nước này cả ngày, cộng thêm ảnh hưởng mê hoặc của tạp âm của nhà thờ bên bờ biển, đã âm thầm thay đổi tín ngưỡng, tìm đến Linh Tôn.”
“Những người dân thị trấn này đã mất đi khả năng bất tử, đồng thời nảy sinh ý định giết những người xung quanh, rất nhiều vụ án là do bọn họ gây ra.”
“Nhưng bởi vì người ngoài như các người thường xuyên tới phá rối, thêm nữa nếu không chịu cảnh sống chết, cũng không bị phát hiện phạm tội thì bọn họ không khác gì những người dân bình thường khác, cho nên cực kỳ khó phân biệt bọn họ.”
Lê Tiệm Xuyên điều chỉnh tư thế, giơ móng vuốt hơi lạnh run lên: “Mối quan hệ giữa trấn Bồng Lai và Bồng Lai quán xem ra khá rõ ràng, nhưng trên thực tế nhất định có một bí mật khác. Hơn nữa, bí mật này giống như những gì cô đã nói, không ai trong trấn Bồng Lai biết đến.”
“Đây cũng chính là thứ tôi muốn tìm, chìa khóa để giải câu đố.”
Lê Tiệm Xuyên dừng lại một chút, đột nhiên đổi giọng: “Nói đến việc giải câu đố, chỗ cô hẳn không có lưu lại bất kỳ vật phẩm kỳ lạ hay hộp ma nào của tôi phải không?”
Nguyễn Tố Tâm hiển nhiên bị câu hỏi này làm cho giật mình, sau đó lắc đầu cười nói: “Đây là cái anh cho là khế ước sao?”
“Xem ra là không có.”
Lê Tiệm Xuyên cũng mỉm cười: “Theo suy đoán của tôi, hoặc là để lại thứ gì đó, hoặc là thực hiện cái gì đó. Nếu không phải cái trước thì là cái sau. Nguyễn tiểu thư đây có thể nói là không biết thì sẽ không nói, nếu biết sẽ nói hết toàn bộ, khá thân thiện, nên có thể được quy về cái sau.”
Thân hình đứng nghiêm trang của Nguyễn Tố Tâm khẽ di chuyển.
“Anh nghĩ sao?”
Cô cười nói: “Anh bạn đến từ bên ngoài này, tôi khuyên anh đừng lãng phí thời gian trò chuyện của chúng ta vào những chuyện vô bổ. Có lẽ anh không nhìn ra được, bộ não người trên bàn thí nghiệm này không phải của ai khác, mà chính là của tôi.”
Vừa nói, Nguyễn Tố Tâm vừa giơ tay, chậm rãi cởi xuống khăn trùm đầu màu đỏ.
Bên dưới khăn trùm đầu, tóc của Nguyễn Tố Tâm đã được cạo sạch sẽ, hộp sọ bị giở ra, lộ ra bên trong trống rỗng đỏ au, nhàn nhạt mùi tanh.
“Để không bị người ngoài các người phát hiện và quấy rầy, lúc các người hoạt động mạnh, chúng tôi bình thường không có giết người.”
“Nhưng thí nghiệm vẫn cần phải được thực hiện.”
“Cho dù Tôn Bồng Lai không muốn làm, tôi cũng phải làm. Vì vậy, tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc sử dụng bản thân mình. Tôi không tin vào thần Bất Tử, nhưng tôi mạnh hơn những người dân thị trấn ngoan đạo đó, vẫn muốn tiến gần hơn đến truyền thuyết bất tử. Lấy não ra mà không chết, anh nói không phải bất tử thì còn có thể là cái gì?”
Tròng mắt không chỗ vịn vào của cô chuyển động trong hốc mắt, nhẹ nhàng nhìn qua, trong kinh khủng tăng thêm một tia kinh dị đáng sợ.
Ánh mắt chìm xuống, Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm Nguyễn Tố Tâm, chậm rãi nói: “Khi cô từ cõi chết sống lại ở nghĩa trang, bị mảnh vỡ tinh thần của Tôn Bồng Lai chui vào, cô có lẽ đã phát điên. Nếu như cô thật sự muốn phá cục diện thì cần đặt câu hỏi về sự tồn tại của chính mình trước.”
“Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán tôi, cô có thể lựa chọn không tin.”
Những ngón tay trắng nõn đến chói mắt của Nguyễn Tố Tâm nhẹ nhàng v**t v* cái ót bị cắt mở của mình, một chút máu nhỏ xuống theo đường rãnh trên lòng bàn tay, cả người cô đỏ bừng giống như bị nó nhuộm đỏ: “Tôi biết lời anh nói có lý, nhưng tôi không nghĩ mình điên. Có lẽ tôi là người tỉnh táo nhất trong toàn bộ thị trấn Bồng Lai này.”
“Hồi trước tôi trượt chân ngã xuống vách núi, nằm ở nghĩa trang là thật sự đã chết.”
“Tôi không biết gì cả, chỉ biết khi tôi tỉnh lại, cơ thể tôi đang cử động, tôi nhìn mình chui ra khỏi chiếc chiếu rơm rách nát, vừa đi ra thì đụng phải ông già mù, làm ông ta hét lên một tiếng. Tôi đón xe đến huyện lỵ, muốn gặp thầy thuốc, sau đó ước chừng là do sợ bị phát hiện đã từng chết qua nên đã g**t ch*t thầy thuốc.”
“Khi tôi gặp người đàn ông họ Đinh kia, được ông ta che đậy, lén đồng ý kết hôn với ông ta, sau đó tôi quay trở lại Hàng Châu, ở đó chờ lấy chồng, đủ thứ chuyện Đinh gia ___”
“Tất cả những chuyện này giống như một giấc mơ lẫn lộn, có rõ ràng, có không rõ ràng, hỗn loạn không thể phân biệt.”
Lê Tiệm Xuyên chú ý đến vẻ mặt của Nguyễn Tố Tâm, thấp giọng nói: “Huyện lị kia hình dáng như thế nào?”
“Huyện lị?”
Nguyễn Tố Tâm sửng sốt một chút, sau đó lắc đầu, bên môi nở nụ cười nhàn nhạt ôn hòa: “Cuộc sống ở nơi đó của tôi không tốt lắm, cho nên cũng ngại nhắc tới.”
Nói đến đây, Lê Tiệm Xuyên biết Nguyễn Tố Tâm không muốn nói nữa, nhiệt độ trong phòng thí nghiệm màu xám trắng càng ngày càng thấp, đến mức răng hắn va vào nhau lập cập, toàn thân cứng đờ. Không thể tránh khỏi có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, hắn không tiện ở lại lâu hơn.
Vừa vặn, Nguyễn Tố Tâm giống như cũng cảm giác được gì đó mà cô nghiêng đầu, ánh mắt trống rỗng, trở tay vẫy mảnh vỡ gương đồng trên mặt đất lên, nói: “Đã muộn rồi, tôi còn có việc, mời khách rời đi càng sớm càng tốt.”
Những mảnh vụn nhẵn nhụi bay lên, sắp xếp lại thành một tấm gương nguyên vẹn giữa không trung, nhìn vào gương vẫn có thể thấy một bức tranh sơn dầu, nhưng lần này cảnh trong tranh đã đảo ngược, không còn là phòng thí nghiệm chật hẹp nữa mà là phòng của Nguyễn Tố Tâm.
“Mời.”
Nguyễn Tố Tâm mỉm cười giơ tay.
Lê Tiệm Xuyên liếc cô ta một cái, gật đầu, đứng dậy lắc người, sau đó không chút do dự nhảy từ trên thiết bị về hướng gương đồng.
Nhưng ngay khi hắn đâm đầu vào gương đồng, phần lớn thân thể sắp biến mất, gương đồng vốn nhẵn nhụi đột nhiên nứt ra, giống như gương vỡ lại lành vừa rồi chỉ là ảo giác.
Thấy vậy, tân nương áo đỏ mỉm cười ngọt ngào.
Tuy nhiên, cảnh tượng cơ thể mèo bị chia năm xẻ bảy trong mong đợi đã không xuất hiện.
Vẻ mặt tân nương trở nên lạnh lùng, nhìn chăm chú, chỉ thấy thứ mà con mèo tiến vào vốn không phải là chiếc gương đồng hoàn chỉnh, mà là một mảnh vỡ gương trước đó.
Bên trong mảnh vỡ, bóng dáng gầy gò đang kéo con gấu bông liếc nhìn lại, đôi tai đầy lông rung lên vui vẻ, mỉm cười rời đi qua lối đi trong gương được chọn ở phía bên kia.
Xuyên mặt kính, Lê Tiệm Xuyên đã sử dụng nó ngay khi hắn nhảy khỏi thiết bị.
Đường đi của chiếc gương đồng nhất định phải hoàn chỉnh, nhưng nếu có sự hỗ trợ của xuyên mặt kính của hắn, mảnh vỡ kia cũng có thể phân ra thành một đường rẽ và rời đi như bình thường.
Hắn có thể nói chuyện thoải mái với một kẻ điên, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ tin tất cả những gì kẻ điên nói và làm.
Bỏ lại ánh mắt u ám đó sau lưng, Lê Tiệm Xuyên bước ra khỏi lối đi trong gương và xuất hiện trong một con hẻm vắng vẻ ở thị trấn Bồng Lai.
Bốn móng vuốt vừa chạm đất, Lê Tiệm Xuyên không khỏi giật giật khóe miệng, cố nén cơn bỏng rát khó chịu đựng.
Hắn đã sử dụng xuyên mặt kính quá nhiều lần, bây giờ nhìn lại, gần như toàn bộ phần bụng của mèo Dragon Li đã bị bỏng, chỉ cần cử động nhẹ sẽ dẫn đến nội tạng nóng và đau, dù hắn có thể chịu đựng được nhưng đã bỏng đến mức ngồi nằm cũng khó khăn.
“Mẹ nó… hi vọng không bị thiêu chết trong màn chơi này.”
Hắn phát ra một tiếng meo quái dị, cau mày nghiến răng.
Lê Tiệm Xuyên thích ứng một lúc với cơn đau mới, liếc nhìn sắc trời, thấy đã gần giữa trưa, liền không đi dạo chỗ khác nữa mà quay người chạy đến địa điểm đã thỏa thuận với số 12.
Cùng lúc đó.
11 giờ ngày 5 tháng 5 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21, tại tiền sảnh của căn nhà trọ trên phố chính.
Cái ghế tựa đung đưa đột nhiên dừng lại, Ninh Vĩnh Thọ chậm rãi ngồi dậy, ánh mắt mê man, rất nhanh trở nên cực kỳ sáng trong.
Ninh Vĩnh Thọ vẫy tay với người gác cổng đang sắp xếp danh sách khách trọ bên cạnh.
“Hôm nay là Đoan Ngọ à?”
Người gác cổng chạy chậm tới, ngẩn ra một chút, sau đó vội vàng gật đầu nói: “Thưa Tam thiếu gia, đúng là Đoan Ngọ, cậu có chuyện căn dặn ạ?”
Ninh Vĩnh Thọ cười xua tay: “Không có gì, chú cứ làm chuyện của mình. Tôi chỉ cảm thấy hôm nay là thời điểm thích hợp, muốn có cái gì cũng có thể có được, muốn câu cái gì cũng có thể câu được, lúc này rất thích hợp làm chút chuyện xấu.”
“Một nhà tiên tri, chung quy không thể chỉ dự đoán những điều tốt mà không dự đoán những điều xấu…”
Hết chương 238
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 238
10.0/10 từ 35 lượt.
