Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 233
Chương 233: Mưu sát E32
Khi suy nghĩ đáng ngờ này xuất hiện rõ ràng trong đầu Lê Tiệm Xuyên, hắn đột nhiên nảy sinh cảm giác tỉnh táo không gì sánh kịp, giống như một kẻ đã lặn lâu đột nhiên xuyên mặt nước, trồi lên khỏi mặt nước, thoát khỏi sự ngột ngạt mù mịt của những lớp nước đục ngầu, nhìn thấy bầu trời trong xanh.
Mọi thứ giống như một thấu kính đã được lau sạch, trong nháy mắt trở nên rõ ràng và chân thực.
“Quả nhiên.”
Đôi mắt mèo xanh đậm của Lê Tiệm Xuyên hơi nheo lại, xem xét kỹ lưỡng một vài quan điểm của mình đối với dì Tư Nguyễn Tố Tâm và những phán đoán đưa ra hai ngày trước, từ đó nhận ra một số mâu thuẫn nhỏ.
Cho dù Vương Man Tinh và Nguyễn Tố Tâm có quen biết nhau nhưng hai người đã nhiều năm không gặp, tuyệt đối không phải người thân hay tri kỷ ngày đêm ở bên nhau. Khi hắn làm Lý Tân Đường, hắn còn dám đối phó với Lý Nhị thái gia, thế thì vì sao ngay cả ngày đầu tiên gặp dì Tư cũng không dám, phải tránh né này nọ?
Sau đó ngày hôm sau, lại vì Lý Tân Đường và dì Tư không có giao tình rõ ràng nên dễ dàng từ bỏ việc sắp xếp gặp gỡ dì Tư.
Bây giờ nhìn lại, nhật ký của Ninh Lai Phúc và manh mối của số 4 và số 6 đã chỉ ra chỗ kỳ lạ rành rành của dì Tư, nhưng ban nãy khi hắn quyết định đi thăm dò Đinh trạch để gặp dì Tư, lại hiếm thấy không đề cao cảnh giác, như thể đây chỉ là một nhiệm vụ thăm dò thông thường.
Không nhìn lại thì sẽ không biết, hết thảy đều rất đáng sợ khi suy nghĩ một cách cẩn thận.
Lê Tiệm Xuyên run râu.
Hắn tin nếu bản thân không phát giác ra mà thực sự bước vào nhà cũ Đinh gia trong trạng thái mờ mịt thì chẳng bất ngờ gì khi hắn sẽ một đi không trở lại.
Bất kể ảnh hưởng tiềm thức này mạnh hay yếu, phạm vi của nó như thế nào, trừ khi bị đâm thủng rõ ràng, bằng không rất khó để nói liệu bản thân thực sự đã thoát khỏi nó, hay là suy nghĩ hay hành động vẫn đang bị dẫn dắt, có thể nói rằng vừa khó phát hiện vừa khó đề phòng.
Tất cả mọi thứ mà con người biết được đều dựa trên phản hồi của các giác quan của bản thân họ, đúng và sai, ảo và thực, đó còn là vấn đề tin tưởng hay nghi ngờ theo cảm nhận chủ quan.
Nhưng thế giới khách quan luôn luôn ở đó, chỉ xem có thể xác thực chạm đến hay không mà thôi.
Khi các giác quan hoặc tiềm thức bị ảnh hưởng, các xúc tu duỗi ra chạm vào rất có khả năng bị chệch hướng, càng lúc càng xa sự thật.
Nhưng may thay đây không phải là lần đầu tiên hắn trải qua ảnh hưởng tiềm thức trong vô thức, kể từ lần trải qua bài học kinh nghiệm c*̉a con dấu đá kia, hắn đã đặc biệt chú ý đến loại ảnh hưởng này, thường xuyên duy trì hoài nghi và lật mở trí nhớ.
Và phần thưởng cho việc giải quyết vụ án đã trực tiếp đánh thức hắn và bảo hắn phải đi gặp Nguyễn Tố Tâm một lần.
“Ảnh hưởng tiềm thức, còn có thể là quy mô lớn, im ắng không một tiếng động, không giống như là vật phẩm kỳ lạ có thể làm được, tính hạn chế tương đối lớn…”
Lê Tiệm Xuyên vừa suy nghĩ xem ảnh hưởng này đến từ đâu, vừa bắt đầu thu hoạch từng manh mối trước mặt.
“Thời điểm Nguyễn Tố Tâm chết đi sống lại là gần sát vụ án khoét não, dựa theo suy đoán trước đây của ba tuyến thời gian, những người chơi ở tuyến thứ nhất hẳn là vẫn chưa đến, cho dù có đến thì cũng không có khả năng là người chơi giết Nguyễn Tố Tâm, giết NPC khi vừa vào màn chơi là quá liều lĩnh…”
“Ngoại trừ lần chết đi bị che giấu đó, dì Tư chưa từng bị hại qua một lần nào, cho nên cô ta rất có thể không phải là người chơi, như vậy rốt cuộc trong người cô ta có quái dị nào đó, hay cô ta chính là quái vật Hộp Ma hoặc người giám thị?
Dù là loại nào thì đều cần thận trọng hơn.
Lê Tiệm Xuyên quyết định từ giờ phút này nâng cao cảnh giác lên mức cao nhất, đồng thời liên tục kiểm tra ý thức, lời nói và việc làm của bản thân. Không ai quy định sau khi tạm thời thoát khỏi ảnh hưởng tiềm thức, người ta có thể luôn giữ được tỉnh táo và không bị ảnh hưởng trở lại, vì vậy cẩn thận vẫn hơn.
Nghĩ đến người giám thị, Lê Tiệm Xuyên nhất thời thất thần, nhớ lại tình huống Ninh Chuẩn lúc ban đầu bị hỏi về người giám thị.
Ninh Chuẩn đã từng nói người giám thị cực kỳ hiếm, cậu chỉ nhìn thấy một hai lần, nhưng bây giờ rõ ràng điều này không đúng, Lê Tiệm Xuyên cùng cậu chơi game đến bây giờ, cũng không biết đã bao lần tình cờ gặp phải người giám thị, .
Đương nhiên, điều này cũng có thể giải thích một khía cạnh, từ khi Lê Tiệm Xuyên tiến vào trò chơi Hộp Ma, hắn chưa từng gặp qua mấy màn được gọi là màn chơi thoải mái.
Màn chơi tân thủ được nhiều người nhắc đến trên giấy kraft nền tảng tương tác toàn chiều dường như chỉ tồn tại trong miệng người khác, hắn chưa thấy qua lần nào.
Tuy màn chơi cấp cao nguy hiểm đấy nhưng tự nhiên có lợi ích của màn chơi cấp cao.
Ví dụ như số lượng lớn vật phẩm kỳ lạ mà Lê Tiệm Xuyên cướp được khi rời nghĩa trang sẽ không bao giờ có được trong các màn chơi cấp thấp.
Tỷ lệ người sở hữu hộp ma trong số tất cả những người chơi Hộp Ma là cực kỳ thấp, đồng dạng, những người chơi có thể lấy được vật phẩm kỳ lạ và mang vào game cũng khá hiếm trong số những người sở hữu hộp ma. Mà ở màn chơi này, cho tới bây giờ Lê Tiệm Xuyên vẫn chưa thấy qua người chơi nào không có vật phẩm kỳ lạ, thậm chí có người chơi, ví dụ như số 2 hơi một tí là sử dụng vài loại vật phẩm kỳ lạ để bù đắp khuyết điểm hoặc che đậy dị năng.
Sau hai ngày này, hắn nghi ngờ người đáng thương nhất trong toàn màn chơi là chính hắn, một con dao găm, một con dấu và một con gấu bông vừa cướp được không bao lâu.
Hiện tại, hắn cuối cùng đã giàu lên một chút, có thêm huyết quản động lực của Bành Tùng Mặc và mũi tên lòng bàn tay của số 6.
Hắn cũng đã kiểm tra những vật phẩm khác, tất cả ít nhiều đều bị hư hỏng do vụ nổ và trận chiến, không thể sử dụng được nữa, chỉ có hai thứ này là không bị ảnh hưởng lớn.
Huyến quản động lực, đúng như tên gọi, là một ống huyết quản màu lam giống như con rắn nhỏ, có động lực cực mạnh, nếu cấy vào một bộ phận nào đó trên cơ thể con người, lực lượng của bộ phận đó có thể tăng tiến dữ dội.
Phương pháp cụ thể là cắt một lỗ máu ở vị trí cần truyền sinh cơ và lực lượng, để nó tiến vào, quấn quanh huyết quản và cơ bắp. Bành Tùng Mặc đã cấy nó vào chân để tăng khả năng vận động của chân, như vậy một c*́ đá nát hai cái đầu chỉ là thao tác cơ bản.
Cũng cần lưu ý rằng huyến quản này không được sử dụng quá 24 giờ mỗi lần, một khi vượt quá, nó sẽ chui sâu vào và ký sinh lên tinh thần thể của chủ nhân, không lấy ra được, thẳng đến 24 giờ trôi qua, sau khi hoàn toàn hút khô chủ nhân mới rời đi.
Sau khi Lê Tiệm Xuyên nhận ra các quy tắc cơ bản của vật phẩm kỳ lạ này, hắn đã lưu loát cấy nó vào chân mèo bị thương của mình.
Đây đúng là đang lúc buồn ngủ được tặng gối đầu.
Những mũi tên được b*n r* bởi vật phẩm kỳ lạ này có thể xuyên qua thời gian và không gian và tới ngay lập tức, sau đó, bất kể có trúng mục tiêu hay không, nó sẽ tự động quay trở lại để tìm cây cung bạc.
Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy sức mạnh của mũi tên lòng bàn tay trước đây.
Hắn với thị lực và tốc độ kh*ng b* cũng không dám nói mình sẽ có thể bắt được vị trí của mũi tên và tránh nó. Nếu không có xuyên mặt kính thì mũi tên của số 6 trong nghĩa trang kia sẽ làm hắn ít nhất phải lay lắt.
Có thể nói, khi kẻ địch không có dị năng như dịch chuyển tức thời thì đây là một vũ khí tầm xa khá lợi hại, bí mật và đánh bất ngờ.
Điều khiển nó không khó, chỉ cần đặt miếng dán hình xăm vào lòng bàn tay, khi màu của miếng dán hình xăm phai đi, chỉ cần kịp thời dùng máu của chính mình để bổ sung màu là được.
Lê Tiệm Xuyên huơ huơ móng mèo, cảm thấy muốn dán miếng dán hình xăm lên kích thước của đệm mèo này có chút khó khăn, vì vậy tạm thời từ bỏ, ném nó về lại hộp ma.
Đến lúc này, toàn bộ thu hoạch trong nửa đêm đầu tiên đã được chỉnh lý xong xuôi, Lê Tiệm Xuyên mệt mỏi vươn vai, kéo căng cơ bắp rồi lững thững chui ra khỏi nhà cũ, lại đi tắm trong lu nước của nhà người khác.
Khi trở về nằm xuống, hắn lắc lắc lông, tranh thủ chợp mắt một lúc để hồi phục sức lực.
Đến Chu gia lấy vật phẩm kỳ lạ để hoàn thành giao dịch với số 12, đến nhà cũ Đinh gia để điều tra dì Tư Nguyễn Tố Tâm, sau đó đến gặp Ninh Lai Phúc và Ninh Vĩnh Thọ để xem còn manh mối nào không, nếu cần thì còn phải đi một chuyến tới Bồng Lai quán ___ Ngày thứ ba việc phải làm nhiều hơn trước rất nhiều, đối thủ mà hắn đối mặt chỉ có mạnh lên chứ không yếu đi, nghỉ ngơi cũng không đầy đủ, trạng thái không tốt, mặc dù thể lực của hắn phi thường nhưng c*̃ng không hoàn toàn có thể ứng phó.
Hơn nữa, hắn có dự cảm rằng khi số lượng người chơi tiếp tục giảm, cơn bão của màn chơi này sắp thực sự ập đến.
Ba giờ sáng.
Thị trấn Bồng Lai chìm vào giấc ngủ sâu hơn, ngay cả tiếng chó sủa, tiếng ve sầu cũng dần dần ngừng lại, không thể nghe thấy.
Lê Tiệm Xuyên tỉnh dậy, nhảy lên đầu tường, dưới lớp cỏ dại che chở trong đêm, chạy thẳng đến Chu gia.
Lợi dụng lúc Chu gia đang bị phân tâm bởi cái chết của Chu Nhị, lẻn vào tìm vật phẩm kỳ lạ mà người chơi số 12 nhắc đến chính là kế hoạch đã được Lê Tiệm Xuyên tính toán từ lâu, nhân tiện cũng có thể điều tra chuyện Chu Nhị lần trước chết đi sống lại và mối liên hệ giữa Ninh Lai Phúc và Bồng Lai quán là như thế nào.
Đi qua mái hiên của một hộ gia đình, tuy còn cách rất xa nhưng Lê Tiệm Xuyên đã nhìn thấy gần như toàn bộ Chu gia đèn đuốc sáng trưng, bóng người lay động, hiển nhiên là bận rộn cả đêm chưa ngủ.
Chu Nhị phu nhân bị thương nặng, ước chừng vẫn chưa sống lại, có vài cây đuốc lủi ra khỏi nhà, lại hướng về phía nghĩa trang.
Hắn lặng lẽ đến gần hậu viện lờ mờ của Chu trạch, đang định nhảy vào thì chợt phát hiện ra cái gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn về phía con hẻm tối đen phía sau.
Sau một lúc im lặng, có tiếng cười the thé chói tai không phân biệt được nam nữ vang lên.
Cùng với tiếng cười giòn giã, một người giấy trắng to bằng lòng bàn tay chậm rãi đi ra từ cuối hẻm, miệng c*̉a người giấy nhỏ giống như một vầng trăng khuyết, nứt ra cong lên, trông rất quỷ dị.
“Trực giác của anh nhạy bén thật, phát hiện ra tôi cũng không có gì bất ngờ.”
Miệng người giấy nhỏ không cử động, nhưng có âm thanh truyền ra: “Được rồi, được rồi, đừng căng thẳng chứ, số 3. Tôi là số 7, như anh đã biết, tôi là một người chơi thân thiện và sẵn lòng giúp đỡ mọi người.”
“Tôi tới tìm anh cũng không có ý gì khác, chỉ cảm thấy anh cũng không phải hạng ngu đần hay quá nổi bật, c*̃ng không điên lắm, miễn cưỡng xem như một trong số ít người bình thường trong trò chơi Hộp Ma này, cho nên tôi thấy chúng ta có thể hợp tác, hỗ trợ và cùng hưởng… Anh thấy sao?”
Lê Tiệm Xuyên thao túng con gấu bông, cũng cười giòn, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Mày không liên tục theo dõi tao, nếu không không có khả năng lúc này mới tìm tới tao, trên người con mèo này cũng bị mày dán người giấy đúng chứ?”
“Người giấy có màu sắc và kích cỡ khác nhau, có cái có chữ, có cái không, xem ra những khác biệt này chính là sai sót trong năng lực c*̉a người giấy. Ngoài các hình giấy loại buff giúp khuếch đại những suy nghĩ hoặc cảm xúc nhất định và hỗ trợ một số việc nhất định, có vẻ như mày còn có nhiều loại người giấy khác, chẳng hạn như loại chiến đấu, loại tàng hình và loại theo dõi…”
“Đây là dị năng của mày ư?”
Người giấy nhỏ cười khúc khích, “Ngày đầu tiên Nguyễn Học Trí chết, quả nhiên đã bị anh nhìn thấy rồi.”
Hết chương 233
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 233
10.0/10 từ 35 lượt.
