Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 232


Chương 232: Mưu sát E31


Nhìn hai chữ “bạn già” và “nghĩa trang”, Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một lúc rồi tiếp tục lật sang trang.


Quả nhiên, thời gian trên trang thứ hai đã thay đổi, đẩy lên một năm.


Cuốn nhật ký này xuất hiện với tư cách là phần thưởng, rất có thể ẩn chứa manh mối mấu chốt dẫn đến đáp án cuối cùng, hoặc trực tiếp là một mảnh ghép của đáp án, tuy không hoàn chỉnh nhưng không thể chỉ có một phần dòng thời gian của năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 22, nếu không thì quá vô bổ.


Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng lật tờ giấy cũ bằng móng mèo của mình, vừa đọc vừa ghi nhớ từng thông tin trong đầu, nhanh chóng phân tích.


“…


Ngày mồng 10 tháng 5 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Sáng sớm muốn viết vài chữ, bảo người khiêng bàn đến đình nhỏ, vừa viết vừa ngắm hoa, quả là một chuyện thích ý. Tuy nhiên, khi đến bậc tam cấp của đình nhỏ, lại thấy giữa bồn hoa và phiến đá hình như có vết máu, trong lòng kinh ngạc, mất hứng viết lách, kiểm tra trái phải cũng không phát hiện gì.



Ngày 12 tháng 5 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Đêm qua đến huyện lỵ thăm lão Hoài.


Vài ngày nữa sẽ về Bắc Bình, ở tuổi của tôi, số lần gặp nhau dần ít đi, từ nay về sau từ biệt, chỉ sợ sẽ không gặp lại. Lão Hoài thấy tôi đến thì thắc mắc tại sao mấy hôm trước tôi phớt lờ bái thiếp của ổng, tránh mặt ổng, còn cho rằng tôi trách ổng bỏ bạn già mà đi, không nghĩ hôm nay có thể gặp lại.


Sáng nay trở lại thị trấn, trên đường càng nghĩ càng thấy lạ, mấy ngày trước không biết vì sao đầu óc cứ mơ hồ, suy nghĩ không minh mẫn, quên béng bái thiếp của lão Hoài, chuyện này không giống tôi chút nào.


Lật nhật ký về mấy trang trước, đúng là nét chữ và giọng điệu của tôi, nhưng càng xem lại càng thấy quái lạ, càng xem càng thấy không quen.


Lẽ nào chứng hoang tưởng của tôi lại tái phát?



Ngày 15 tháng 5 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Nhiều chi tiết cho thấy tôi thực sự không bình thường từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5, điều này khiến tôi nhớ đến chuyện ma ám đã tung hoành ở thị trấn Bồng Lai từ năm ngoái. Vả lại, từ lúc tôi dần dần nghi ngờ và muốn hiểu rõ điểm này, trong tiềm thức lại nhớ tới những thập kỷ trước, nhưng lại phát hiện không hiểu rõ ràng lắm.


Hỗn độn mơ hồ.


Tôi già thật rồi sao, xem qua nhưng lại quên sạch, hay là quá khứ chỉ là một giấc mộng, tôi ngày hôm qua không phải là tôi?


Tôi đi hỏi người khác, nhưng bọn họ nói tôi thần kinh thất thường, già đâm hồ đồ. Không dám nghĩ kỹ, không dám nghĩ nhiều.


Thế nhưng ngày bồn chồn, đêm trằn trọc không phải là cách. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi quyết định ngày mai sẽ đến nhà thờ trong thị trấn để gặp Lý Nhị gia.



Ngày 16 tháng 5 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Tôi đã gặp Lý nhị gia trong nhà thờ, nói với ông ấy chi tiết việc tôi nghi ngờ mình bị ma ám, Lý Nhị gia nói nếu trong người tôi thật sự có ma quỷ du hồn thì khi tiến vào nhà thờ, bọn nó sẽ bị thần Bất Tử đuổi đi, không thể vẹn toàn không tổn hao gì, trừ khi du hồn và tôi đã hòa hợp thành một thể, khó có thể phân biệt.



Tôi hỏi nếu thật sự hợp thể thì phải phá giải như thế nào, nhưng Lý Nhị gia lắc đầu nói lòng tôi không chân thành, bị tạp niệm làm ô nhiễm, cho nên đuổi tôi ra khỏi nhà thờ, không nhớ đến cảm tình ngày xưa, tôi thật sự không hiểu mình đã làm mích lòng kẻ lập dị này như thế nào! Lúc ở Ninh gia, tôi chưa từng thấy qua thái độ này của ông ấy!


Đúng là bất lực, ngày mai lên núi Tiểu Định, đi Bồng Lai quán xem thử thôi.



Ngày 23 tháng 5 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Hôm nay là ngày thứ sáu trở về từ Bồng Lai quán.


Trong sáu ngày qua, ngay cả trong giấc mơ, tôi cứ nghĩ đi nghĩ lại những gì Phùng đại sư đã nói và thái độ của ông ấy lúc đó. Tôi biết ông ấy là một người thực sự có năng lực, ông ấy biết chút gì đó.


Lúc đó tôi nói với ông ấy là tôi nghi ngờ có một người khác trong cơ thể tôi, chính là hồn ma, ông ấy liền ôm phất trần cười với tôi, tôi chưa từng thấy qua mặt bình dị gần gũi thế này của Phùng đại sư, không biết có phải là ảo giác hay không mà sau khi tôi nói ra chuyện này, ông ấy hình như thân thiết với tôi hơn.


Ông ấy nói coi như là bị ma nhập đi thì trong cơ thể tôi đâu chỉ có hai người? Ba người cũng có thể! Tương lai càng nhiều hơn cũng có thể!


Tôi nghe xong quả thực muốn chết vì sốc, liên tục cầu xin lại hỏi han.


Ông ấy nói nếu tôi thực sự muốn giải quyết vấn đề này, thì cách duy nhất là bái lạy Linh Tôn.


Tôi không đồng ý.


Tôi đương nhiên biết kết cục phản bội thần Bất Tử chứ, đối với những người ở độ tuổi của tôi thì chuyện này là không thể chấp nhận được, chỉ có những người trẻ tuổi trong trấn mới dám lén lút làm chuyện tày trời này.


Bọn họ bất mãn với thế giới, bất mãn với triều đình, bất mãn với thần thánh, muốn thay đổi, tôi không muốn.


Phùng đại sư thấy tôi không muốn nên cũng không thuyết phục tôi thêm nữa, ra lệnh cho đạo đồng đưa tôi một lá bùa, nói là bất kể gặp chuyện khó gì, nếu sau này tôi hối hận thì tôi có thể cầm lá bùa này đến Bồng Lai quán, ông ấy sẽ giúp tôi. Tôi nhận lá bùa, lại xin một số kinh điển Đạo giáo liên quan đến ma ám rồi liền xuống núi về nhà.


Về nhà rồi tôi lập tức hối hận, trong lòng tôi có một tín ngưỡng, cho dù hai gối quỳ trước mặt Linh Tôn, trong lòng tôi vẫn tin vào thần Bất Tử, nggoài mặt có như thế nào thì c*̃ng chỉ để lừa Phùng Thiên Đức thôi.


Có ai đã thấy qua Linh Tôn kia đâu?


Theo tôi thấy, giả thần ấy mà!



Ngày mồng 1 tháng 6 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Hôm qua tôi đã đến Bồng Lai quán, đồng ý với Phùng Thiên Đức sẽ tin vào Linh Tôn và sẵn sàng từ bỏ cơ thể vĩnh cửu. Quả nhiên, đúng như tôi nghĩ, không có hợp đồng, không có lời thề, giống như chỉ thuận miệng nói, không có bất kỳ ràng buộc nào. Phùng Thiên Đức nói Linh Tôn đang ngủ say, tôi nửa tin nửa ngờ.


Đêm sau khi trở về, tôi ngủ một giấc yên bình thẳng đến trưa mới tỉnh giấc, cả người thư thái, như thể đã trẻ lên mười tuổi.


Tôi cần nghỉ ngơ dưỡng sức vài ngày, bởi vì sau ngày 15 tháng 7, Phùng Thiên Đức yêu cầu tôi mang theo lá bùa đó đến nhà thờ trong thị trấn một lần nữa, đồng thời diễn một vở kịch: diễn trừ tà thất bại rồi đột nhiên ngu ngốc. Chả biết trong hồ lô của Phùng Thiên Đức đang bán thuốc gì.


Quên đi, mặc kệ là thuốc gì thì tôi đều tin tưởng chính mình, trong lòng tôi biết rõ mình sẽ không phản bội thần Bất Tử, cũng sẽ không thật sự tín ngưỡng Linh Tôn kia.


Dù vì chuyện gì cũng không thể.


Xem đến đây, Lê Tiệm Xuyên theo bản năng quay lại trang đầu, Ninh Lai Phúc lập lời thề như vậy vào năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21, nhưng cuối cùng đứa con trai và vàng của ông ta không chống đỡ quá một năm sau.




“Ngày 25 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21.


Bây giờ tôi là một ông già mất trí nhớ đang lẩm bẩm một mình trước gương trong mắt của tất cả hàng xóm. Vì tôi xảy ra chuyện trong nhà thờ nên Lý Nhị gia đã giữ tôi ở lại mấy ngày để chữa trị cho tôi, nhưng tôi chỉ giả vờ thôi, làm sao mà chữa hết được?


Hơn nữa, tôi thấy Lý Nhị gia cũng chẳng quan tâm đến chuyện chữa trị cho lắm, chỉ tùy tiện chăm sóc tôi thôi.


Sau khi rời khỏi nhà thờ, tôi lại đến Bồng Lai quán để hỏi về chuyện này, nhưng Phùng đại sư lại bảo tôi chỉ cần nói ông ấy c*̃ng không thể chữa khỏi căn bệnh này, còn lại chớ hỏi. Đoạn lấy ra một ít đồng đại dương, nói tôi chỉ cần giả vờ như thế này ngày này qua ngày khác là mỗi tháng có thể đến lấy một ít đồng đại dương.


Thật ra tôi không quan tâm tiền bạc, nhưng thằng con ngỗ nghịch kia đã quen tiêu tiền như nước, làm sao làm vẫn phải gửi một ít cho nó. Huống chi, vừa giả điên vừa giả ngu thôi mà, có thể ảnh hưởng gì tới một ông già chứ?


Cầm tiền xong, tôi đã nghĩ đến việc rời đi, nhưng cuối cùng không kìm được hỏi thêm một câu có phải Ninh gia Ninh Vĩnh Thọ sẽ đến thọ giới ngày 15 tháng 7 hay không.


Phùng Thiên Đức xác nhận, lại hỏi làm sao tôi biết. Tôi nói mình thấy ông ta nửa đêm không ngủ, lén lút đi đổ bột thuốc xuống giếng từng nhà. Lúc hỏi về bột thuốc thì Phùng Thiên Đức không trả lời mà đuổi tôi đi, nhưng tôi thấy ánh mắt ông ấy nhìn tôi rất khác thường.”


Ninh Vĩnh Thọ là người đến thọ giới năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 21 ư?


Lê Tiệm Xuyên giật mình, mắt mèo khẽ chuyển động.


Lật sang trang khác, cũng tới phần cuối của cuốn nhật ký dở dang, chỉ còn ba dòng.


“Ngày 12 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20.


Thư từ trong huyện lỵ đến, người giao thư trong thị trấn biếng nhác, lúc nào cũng giao thư muộn, nhưng lần này lại giao trước thời hạn. Đó vẫn là một lá thư từ một ông bạn cũ ở tiệm thuốc Tế Thế.


Hai ngày này tôi vốn định viết thư kể về chuyện lạ trong thị trấn, đặc biệt là vụ án khoét não kinh hoàng kia, nhưng không ngờ ông ấy với tôi như tâm linh tương thông mà đề cập tới chuyện này trước tiên. Đương nhiên, ông ấy không ở trấn Bồng Lai, không biết nhiều về chuyện này, cho nên chỉ nhân tiện nói qua vài câu, điểm chính của bức thư là một trong những người bệnh của ông ấy.


Ông ấy gọi người bệnh là Nguyễn tiểu thư.


Nguyễn tiểu thư này hơi kỳ quặc, khiến ông bạn già của tôi cảm thấy không yên, ngoại trừ đến khám bệnh thì cũng không muốn tiếp xúc quá nhiều, nhưng cậu ấm chủ hiệu thuốc Tế Thế biết Nguyễn tiểu thư tạm thời không tìm được nơi ở trọ, lại không một xu dính túi, nhiệt tình giữ lại để chữa bệnh một thời gian ngắn.


Nguyễn tiểu thư này tự xưng là người Hàng Châu, muốn lên phía Bắc để đến Bắc Bình, khi mới vào Hà Bắc đã gặp phải bọn cướp đường, mất hết tùy tùng và tiền bạc, một mình tìm cách trốn thoát nhưng do đường về nhà quá xa, chỉ có thể tiếp tục đi về phía Bắc, đến một nơi ở phía Nam Hà Bắc cách đó không xa để nương nhờ bạn cùng trường.


Lúc đi ngang qua thị trấn Bồng Lai lại vô tình ngã xuống sườn đồi rồi bất tỉnh, khi tỉnh dậy chỉ thấy có một nghĩa trang bị bỏ hoang gần đó, bèn ở lại dưỡng thương trong nghĩa trang, đợi khi có thể đi bộ thì vào trấn rồi nhờ xe đi đến huyện xem bệnh… Nói là có thể do ngã đập đầu nên cứ cảm thấy mình có thêm một vài ký ức kỳ lạ, thỉnh thoảng cư xử như con trai, nói với người khác rằng tên mình không phải là Nguyễn Tố Tâm, mà là họ Tôn, tên là Tôn Bồng Lai.


Ông bạn già không hoàn toàn tin lời cô.


Ông ấy đã xem vết thương của cô, mặc dù đã khôi phục không ít nhưng từ dấu vết có thể thấy cô bị ngã từ trên dốc xuống, chỉ sợ không chỉ choáng váng bị thương mà rất có thể là ngã xuống mà chết.


Mà ông ấy cũng biết trấn Bồng Lai, mặc dù nghĩa trang cách trấn có chút xa nhưng cũng không xa lắm, nếu thật sự bị thương cần người chăm sóc thì tại sao còn ở lại nghĩa trang mà không đi thêm vài bước đến Hồi Xuân Đường ở trấn chứ?


Sau khi có thể đi lại thì trực tiếp đến huyện đển xem bệnh, bỏ qua Hồi Xuân Đường.


Thấy ông bạn già nói, tôi cũng cảm thấy chuyện này kỳ lạ.



Ngày 14 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20.


Một thằng nhóc từ nhánh phụ của Ninh gia đã đến gặp tôi vào ngày hôm kia.


Thằng nhóc này từ nhỏ đã không cha không mẹ, thỉnh thoảng tôi sẽ chăm sóc nó, sau này tôi rời khỏi Ninh gia, nó cũng không quên ơn, còn thường xuyên mang một ít đồ đến gặp tôi. Nhưng lần này nó đến lại không phải nói chuyện phiếm như trước, mà là nhắc tới Bồng Lai quán trên núi Tiểu Định.



Tôi biết nơi đó, chỉ có một đạo quán nhỏ, không xác định được năm xây dựng, thờ thần linh nào cũng không rõ, nhưng vì một số nguyên nhân mà tôi cũng không nói rõ được, nó có địa vị nhất định ở trấn Bồng Lai. Mọi người kính nể, kính sợ, không dám bực tức căm ghét.


Nó nói Phùng đại sư từ Bồng Lai quán xuống núi, đích thân đến nhà của Ninh gia và Lý gia nên tình cờ gặp được và nghe được hai ba câu về chuyện thọ giới và trường sinh bất tử.


Lúc đó tôi không để tâm lắm, nhưng hôm nay rảnh rỗi, nghĩ trước nghĩ sau mới biết chuyện thọ giới có lẽ không đơn giản.


Kể từ khi vụ án giết người đầu tiên xảy ra ở thị trấn Bồng Lai vào ngày mồng 10 tháng 7, dường như mọi người trong thị trấn đều ngầm chấp nhận cuộc sống vĩnh cửu không dành cho tất cả mọi người, có người sẽ chết và có người không. Ngay khi thọ giới xuất hiện, có một giọng nói trong lòng tôi nói với tôi rằng sẽ có càng nhiều người chết hơn nữa trong tương lai.


Nhưng trước giờ phút lâm chung, ai có thể biết được ai là kẻ phản bội thần Bất Tử nếu không có được khả năng sống lại từ cõi chết chứ?



Ngày 17 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20.


Thư gởi từ huyện nói ông bạn già đã bị sát hại, hung thủ là một tên lưu manh trên đường thiếu tiền mua thuốc, một trong những kẻ tình nghi là Nguyễn tiểu thư kia.


Tôi sẽ đến đám tang vào ngày mai, tôi muốn gặp Nguyễn tiểu thư này.”


Nhật ký đến chỗ này đột ngột kết thúc.


Hẳn còn có phần tiếp sau, nhưng phần thưởng này rõ ràng chỉ có thể được trao tặng bấy nhiêu.


Chuyện Ninh Lai Phúc vội đi dự tang lễ, chuyện gặp gỡ Nguyễn tiểu thư không thể nào biết được nhưng Lê Tiệm Xuyên có hiểu biết đại khái về phần tiếp sau này, tất cả đều đến từ một số mảnh vỡ ký ức của La Đại mà số 4 mang đến.


Trong nửa đêm đầu tiên, thu hoạch của Lê Tiệm Xuyên có thể được phân thành ba loại, một là phần thưởng cho việc phá án, hai là những mảnh ký ức của La Đại và số 4, thứ ba là manh mối mà số 6 mang theo bên mình.


Cả ba đều có liên quan với nhau, xác nhận và bổ sung cho nhau.


Những mảnh ký ức của La Đại chủ yếu là về San Hô và dì Tư.


Nha hoàn San Hô có quan hệ tình cảm với La Đại, lấy thân phận của La Đại và mối quan hệ với cục trưởng Đinh, cô ta chỉ là một nha hoàn nho nhỏ, quan hệ với dì Tư có thân thiết đến đâu, muốn cưới thì liền cưới, tuyệt đối không sẽ xảy ra tình trạng lỡ dở như thế này.


Sở dĩ tình trạng này xảy ra là do La Đại quá kiêng kỵ dì Tư Nguyễn Tố Tâm này.


Nỗi kiêng kỵ này không phải sinh ra do cục trưởng Ninh, mà chỉ vì chính bản thân dì Tư.


La Đại nghi ngờ dì Tư không phải là người, mà là một con ác quỷ lòng dạ độc ác và mê hoặc lòng người.


Cục trưởng Đinh biết rõ cô ta g**t ch*t ông thầy thuốc già của hiệu thuốc Tế Thế, lại vì một nụ cười c*̉a cô ta, bị cái đẹp làm mờ mắt, công khai bao che… Đại phu nhân và dì Ba rất ngứa mắt Nguyễn Tố Tâm, thế là trước khi cô ta tiến vào cửa, đại phu nhân liền chết không rõ lý do, dì Ba cũng giống như bị ma quỷ mê hoặc, đột nhiên thân thiết nhiệt tình, thậm chí ngầm mang theo cung kính với cô ta…


Điều đáng sợ nhất là La Đại đến núi Tiểu Định để điều tra theo lệnh của cục trưởng Đinh, phát hiện ra dì Tư thực sự từng rơi xuống vách núi và chết qua, cô ta cũng không phải người của thị trấn Bồng Lai, ấy mà sau khi bị ông già mù gom xác tới nghĩa trang không bao lâu liền sống dậy!


La Đại đã báo cho cục trưởng Đinh chuyện này, ngày hôm sau cục trưởng Đinh liền bị bệnh, tuyên bố không tiếp người ngoài, cả Đinh phủ gần như biến thành c*̉a Nguyễn Tố Tâm lúc ấy còn chưa trở thành dì Tư.


Sau khi cục trưởng Đinh khỏi bệnh, cấm bất cứ ai nhắc đến quá khứ của dì Tư.


La Đại tình cờ ám chỉ lại chỉ thấy cục trưởng Đinh ngẩn nga ngẩn ngơ, như thể hoàn toàn không nhớ gì cả.


Nhưng lần này La Đại không chịu đến thị trấn Bồng Lai, hộ tống và chữa bệnh chỉ là lý do ngoài mặt, âm thầm cầu Bồng Lai quán hoặc nhà thờ giúp đỡ, diệt trừ ác quỷ Nguyễn Tố Tâm mới là nguyên nhân thật sự!


“Xem chừng không biết vì lí do gì đó mà La Đại sau khi tới trấn Bồng Lai vẫn không tìm được cơ hội mời người trừ tà.” Lê Tiệm Xuyên thầm nghĩ.



“Số 4 cho rằng Tôn Bồng Lai ở trong người dì Tư này vừa nghe tên đã biết không bình thường, lại bởi vì đã nuốt ký ức tinh thần của ông già mù ở nghĩa trang và biến ông ta thành một con rối, nên mới biết được việc dì Tư chết đi sống lại là có thật và có liên quan đến nghĩa trang và ngày 15 tháng 7, vì vậy mới muốn kiểm tra xem thi thể còn tươi có thể thu hút hồn phách của Tôn Bồng Lai tới gần nghĩa trang lần nữa vào ngày 15 tháng 7 hay không, nhân tiện bố trí bẫy giết người chơi khác.


“Tuy nhiên, xét từ những mảnh ký ức của số 4, những manh mối đó vẫn chưa đủ để thuyết phục số 4. Trong ký ức của số 4, số 4 không giống như người bốc đồng ở bến thuyền và nghĩa trang. Chẳng lẽ lại giống như trong vụ án của Nguyễn Học Trí… chịu ảnh hưởng c*̉a người giấy?”


Đôi mắt mèo màu xanh đậm của Lê Tiệm Xuyên u tối : “…Số 7.”


Hắn đã ngửi thấy mùi địch mạnh khó giải quyết từ trên người người chơi này.


Sau khi sắp xếp lại mảnh vỡ ký ức của số 4 và La Đại liền biết mảnh vỡ cuối cùng cũng chỉ là mảnh vỡ, manh mối mấu chốt có đấy nhưng quá ít.


Hoàn toàn không thể so sánh với cấp bậc manh mối nhật ký của Ninh Lai Phúc, quả nhiên phần thưởng không hổ là phần thưởng. Nếu thật sự không tóm được phần thưởng này thì có lẽ cho đến khi màn chơi đã kết thức, hắn vẫn chưa chạm được đến một hai phần hoàn chỉnh của đáp án.


So với những mảnh vỡ ký ức, manh mối hiện vật được tìm thấy trên người số 6 phong phú hơn một chút, nhưng mức độ phong phú có hạn, đại khái là gần giống nhau, một vài lá thư của Ninh Lai Phúc, một ít giấy tờ nhà đất và chứng từ giao dịch mà Ninh gia đã đưa cho ông ta.


Mở cái trước ra xem, chủ yếu có hai chuyện đáng chú ý.


Một là thư của ông thầy thuốc già, kể về chuyện dì Tư ở hiệu thuốc Tế Thế, cùng với hoài nghi của mình đối với chứng bệnh của dì Tư. Ông ấy cho rằng đây không phải là bệnh tật mà là bị quỷ nhập, bản thân cảm thấy hoặc có manh mối cho thấy có một người khác đang ở trong cơ thể.


Theo suy đoán c*̉a ông ấy, bí mật bên trong của chuyện quỷ nhập này đó là dì Tư thật đã chết trên sườn dốc, nhưng một phần linh hồn vẫn còn lưu lại, ác quỷ Tôn Bồng Lai thừ dịp chui vào, hai hồn cùng tồn tại trong một cơ thể.


Lý do cho điều này có thể liên quan đến tết Trung Nguyên ngày 15 tháng 7 Âm lịch đang đến gần hoặc cũng có thể là nghĩa trang quỷ dị kia.


Tất nhiên, đây chỉ là phỏng đoán vô căn cứ.


Chuyện thứ hai là Ninh Lai Phúc đã viết một bức thư cho một người bạn nói rằng sau vụ án khoét não, sương mù dày đặc xuất hiện, mình đã nhìn thấy Phùng Thiên Đức đi vào sương mù dày đặc ở núi Tiểu Định, lại còn bình yên trở ra, đồng thời quỳ lạy sương mù.


Sau khi sương mù tan đi, Ninh Lai Phúc có đi lên núi nhưng không phát hiện được gì.


Ngoài ra, không biết có phải là nghi ngờ của chính ông ta hay không, ông ta cứ cảm thấy khi sương mù dày đặc từ trong núi lan ra, bao trùm trấn Bồng Lai, tất cả người dân trong trấn đều rất sôi nổi, nhưng tâm trạng lại mâu thuẫn, như thể xen lẫn giữa sung sướng tột độ và phẫn uất tột độ.


Cái sau là giấy tờ đất của hiệu gạo Ninh gia bị cháy, hóa ra hiệu gạo này là của Ninh Lai Phúc, Ninh Lai Phúc bán thuốc phiện bất hợp pháp ở lầu ba, mục đích là bằng mọi cách kiếm thêm tiền cho con trai c*̉a mình.


Chắc Ninh gia cũng không phải mù tịt, bọn họ chẳng qua nhắm mắt làm ngơ mà thôi.


Lê Tiệm Xuyên lấy nhật ký của Ninh Lai Phúc làm trụ cột, cắt tỉa phân loại sắp xếp lại tất cả manh mối hiện tại trong đầu, mặc dù có vẻ vụn vặt nhưng có thể ghép từng chút lại với nhau, vạch ra một đường nét rõ ràng hơn trước, không còn suy nghĩ hời hợt ngoài mặt nữa.


Chỉ là giờ phút này lượng tin tức quá nhiều, làm cho não mèo mới mẻ đáng yêu này ong ong, gần như quá tải mà nổ tung.


“Nguyễn Tố Tâm. . . Xem ra dì Tư này không gặp không được, nhất định phải mau chóng đi gặp mới được.”


Lê Tiệm Xuyên chậm rãi cong đuôi lên, dùng chân vuốt nhẹ cái đầu trì trệ, hơi điều chỉnh trọng tâm của cuộc điều tra tiếp theo.


Ban đầu, không người chơi nào không chú ý đến dì Tư xuất hiện sớm nhất trong câu truyện.


Tuy nhiên, không biết bắt đầu từ khi nào, mọi người đã không còn coi trọng cô ta nữa, cũng không vội vàng gặp gỡ, liên lạc với cô ta, hoặc liệt cô ta vào danh sách mưu sát.


Là đã quên nên không chú ý?


Hay là… ngầm bị cái gì đó ảnh hưởng?


Hết chương 232


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 232
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...