Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 231
Chương 231: Mưu sát E30
Mười hai giờ đêm.
Trong một hiệu sách gần con phố chính của thị trấn Bồng Lai, ông chủ rõ ràng vừa mới cắt bím tóc lớn cách đây không lâu, một bên đầu vẫn còn hói đang mặc một chiếc áo khoác ngắn, mồ hôi nhễ nhại, tay run rẩy mài mực trong lo lắng và sợ hãi, liếc nhìn khe hở trên khung cửa sổ gỗ, rồi nhìn chiếc túi đồng đại dương nhỏ sáng lấp lánh trên bàn, lòng run lên không ngừng.
Chuyện lạ năm nào cũng xảy ra, nhưng năm nay đặc biệt nhiều.
Ông vốn đang phe phẩy quạt, ngồi dưới trăng hưởng gió mát, tiện thể chờ bà già nhà mình lại chạy tới nhà ai đó hóng hớt trở về nhà, nào ngờ thấy buồn ngủ hết sức, ấy mà lại bị con mèo đen mun biết nói tiếng người kêu cho tỉnh hẳn.
Thị trấn Bồng Lai rất ít người sợ chết, nhưng cũng có rất ít người không sợ ma và tà vật!
Nếu như ông chưa thực sự gặp qua một vài chuyện đời, thì e rằng đã sợ chết khiếp.
Nhưng vì chưa bị hù chết nên đã bị con mèo đen tự xưng là đại tiên hồi hồn mang theo một túi đồng đại dương và một con dao găm đe dọa dụ dỗ ngồi trước bàn, phải nghe theo yêu cầu của đại tiên hồi hồn này viết ra toàn bộ vụ án giết người.
Đương nhiên, chỉ viết một tờ giấy bố cáo vụ án giết người này là không đủ, cần phải viết hơn chục tờ giấy để phủ đầy con phố chính dài ngoằng của thị trấn Bồng Lai.
Mà vụ án giết người do đại tiên kể lại và cần được viết ra chính là vụ án nổ súng hỏa hoạn xảy ra ở con phố chính chỉ mới hai ba giờ trước.
Chuyện này khiến ông thầm nói trong lòng, vụ án vừa mới phát sinh, nghe nói còn khám nghiệm tử thi xong, thậm chí còn chưa bắt đầu điều tra, vậy mà đại tiên đã biết toàn bộ sự tình, cũng rất đàng hoàng nói ra, rốt cuộc là bịa chuyện hay là đại tiên quả nhiên là tiên, không gì không biết, hoặc có thể linh hồn người chết trở về, chính miệng khôi phục toàn bộ sự thật chăng?
“Mài mực đã lâu, sao còn không viết mau?”
Giọng nói trầm thấp trong trẻo như một đứa trẻ vang lên bên tai, kéo lùi suy nghĩ tung bay của ông chủ, đồng thời khiến cổ tay ông run lên, sau lưng lại ướt đẫm.
“Đại tiên bớt giận, tôi viết ngay, tôi viết ngay đây!”
Ông chủ vội vàng đặt bút mực xuống, chấp bút rồi lại lấy một tờ giấy mới, nhanh chóng chép lại nội dung vừa viết mấy lần kia.
Theo lời kể của đại tiên hồi hồn, vụ án này có thể coi là khá đơn giản.
Hung thủ của vụ án là Thường Tùng, tên đầu sỏ lưu manh nổi tiếng trong thị trấn, chỗ này đặc biệt ghi rõ, là Thường Tùng giới hạn từ 9 giờ tối ngày 12 tháng 7 đến 8 giờ tối ngày 13 tháng 7.
Thời điểm xảy ra vụ việc vào khoảng 7 giờ tối đến 7 giờ 30 phút tối ngày 13 tháng 7.
Dựa theo manh mối phát hiện trên người chưởng quầy cửa hiệu gạo Ninh gia, hung thủ Thường Tùng đã đến mượn gạo vào chiều ngày 13 tháng 7. Chưởng quầy đã từ chối gã vì gã nợ quá nhiều và chưa bao giờ trả nợ.
Thường Tùng không cam lòng, cũng không biết lấy được tin tức lầu ba c*̉a cửa hiệu gạo bán thuốc phiện mà muốn đi huyện lỵ cáo trạng.
Tất cả mọi người trong thị trấn và mười dặm tám hương đều biết Đại tướng Bùi, người chiếm giữ vùng đất phía Nam rất ghét thuốc phiện, trong hai năm qua đã cấm thuốc phiện bao nhiêu lần, tịch thu nhà cửa của biết bao nhiêu người, việc Ninh gia lén lút kinh doanh thuốc phiện, không bị phát hiện thì thôi, nếu thật sự bị báo cáo lên trên thì chết là cái chắc.
Chưởng quần cửa hiệu gạo Ninh gia không còn cách nào khác, đành phải tạm thời ổn định Thường Tùng, đồng ý cho gã nợ gạo.
Cũng vào thời điểm hai người đang phân bua, Trần tiểu thiếu gia sống ở thị trấn Bồng Lai đã vài ngày lại đến cửa hàng gạo như thường lệ, đi thẳng lên lầu ba.
Thường Tùng có dụng ý khác, cái chờ được lúc này không phải là cơm, mà là một cuộc gặp mặt trực tiếp thế này.
Gã giả vờ vô tình đụng phải Trần tiểu thiếu gia, có tiếp xúc cơ thể ngắn ngủi.
Sau đó, gã rời khỏi cửa hiệu gạo Ninh gia nhưng không về nhà ngay mà lại đến chợ cá, tuần tra trộm vặt chợ cá như thường lệ. Tại nơi này, Thường Tùng đã gặp thoáng qua bà bếp ở cửa hiệu gạo Ninh gia, có mấy người ở chợ cá chứng thực rằng trên giày rơm của Thường Tùng có vảy cá.
Bà bếp xách cá quay về cửa hiệu gạo, nhưng không biết rằng trên thân của một con cá nào đó đã dính một ít thuốc không độc nhưng gây chết người.
Cá đã được nấu chín, tươi sốt ngon lành. Dưới tiền đề là đầu bếp, chưởng quầy và Trần tiểu thiếu gia đều đã bị ám thị nhẹ, cá tươi được đưa đến trước mặt Trần tiểu thiếu gia, thuốc cũng được đưa vào trong miệng Trần tiểu thiếu gia như ý muốn, âm thầm g**t ch*t cậu ta trong mộng đẹp hư ảo do nha phiến kiến tạo.
Du hồn trong cơ thể Thường Tùng thông qua đó xâm nhập vào cơ thể của Trần tiểu thiếu gia, khi thuốc giảm tác dụng, liền đứng dậy đi đến cửa sổ, cầm súng đợi Chu Nhị lão gia xuất hiện và bắn chết ông ta. Sau đó đốt cháy vật phẩm kỳ lạ khiến cho toàn bộ tòa nhà ba tầng lập tức bốc cháy, Thường Tùng tự làm bản thân nhìn như bị bỏng nặng, nhưng thực chất chỉ là một trò lừa bịp nửa thật nửa giả.
Đám cháy bùng lên, Trần tiểu thiếu gia do du hồn sắm vai sợ hãi ngã lầu tử vong.
Bằng chứng cho suy luận trên được đính kèm bên dưới, từ những mảnh vảy cá còn sót lại trong mương ở cửa sau cửa hiệu gạo Ninh gia, kết quả khám nghiệm tử thi của Trần tiểu thiếu gia và điều tra hiện trường vụ cháy tòa nhà ba tầng.
Theo kế hoạch ban đầu của hung thủ, vụ án này ngoài mặt được xác nhận là Trần tiểu thiếu gia hút thuốc phiện đến mất trí, dùng súng tự vệ bắn nhầm và g**t ch*t Chu Nhị lão gia đi ngang qua, đây là một vụ án giết người bình thường ở một thị trấn nhỏ.
Nếu có người tiếp tục điều tra sâu hơn, thì hẳn có một du hồn âm thầm thao túng vật phẩm kỳ lạ điều khiển Trần tiểu thiếu gia, bắn chết Chu Nhị lão gia, mưu toan tiến vào xác thịt c*̉a Chu Nhị lão gia và thay thế ông ta.
Hung thủ bố trí nghi binh ở đây, trên người Trần tiểu thiếu gia và chưởng quầy cửa hiệu gạo đều có dấu vết bị vật phẩm kỳ lạ thao túng, điều tra tường tận là phát hiện ngay.
Cuối cùng, có ba bằng chứng quan trọng để xác định hung thủ.
Một là thuốc trong vảy cá lấy ra từ thi thể của Trần tiểu thiếu gia đã chết.
Hai là thẩm vấn Thường Tùng biết được gã quả thật từng cố tình rắc thứ gì đó lên con cá biển do bà bếp mang về cửa hiệu gạo, nhưng hai ngày nay đầu óc đần độn mơ hồ không nhớ rõ.
Thứ ba là vật phẩm kỳ lạ tạo ra lửa và thương tích giả cũng được lục soát tìm thấy trên người du hồn. Theo khẩu cung của gã sai vặt ở khách sạn mà Trần tiểu thiếu gia đang ở, bản thân Trần tiểu thiếu gia chưa bao giờ sử dụng vật phẩm kỳ lạ hoặc loại thuốc này, do đó không thể sát hại Chu nhị lão gia và chính mình.
Do đó, người bị hiềm nghi lớn nhất là Thường Tùng từ 9 giờ tối ngày 12 tháng đến 8 giờ tối ngày 13 tháng 7.
Trên đây là khởi đầu và kết thúc của vụ nổ súng và hỏa hoạn ngày 13 tháng 7.
Tất cả các bằng chứng thu được được đính kèm như sau:
…
…
Các nét mực tô lên khô đi rồi được tô lại.
Những chữ nào ông chủ thấy hiểu hoặc không hiểu thì viết rồi lại ngừng, ngừng rồi lại viết.
Trong vòng chưa đầy nửa canh giờ, hàng chục thông báo đã được viết xong, một ít đã được hong khô và xếp chồng lên nhau, một số khác vương vãi khắp bàn, tỏa ra mùi mực nồng nặc.
Ông chủ vừa mới viết xong một tờ thông báo, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân và tiếng đẩy cửa, kèm theo tiếng kêu có chút mệt mỏi yếu ớt của bà vợ nhà mình: “…Lão Dương, lão Dương! Ông đun cho tui một thùng nước nóng đi, người tôi toàn mùi máu không thôi nè! Đi coi náo nhiệt đúng là làm khổ bà già này mà, may mắn tui còn ở trong toán chết giả sống lại kia, không bị ngấm ngầm hay công khai thay đổi, bằng không lần này ông sẽ góa vợ giống với tay súng già ở phía Bắc thị trấn rồi!
“Ây da, Thiến Nương, tui…”
Ông chủ đáp lời, thấy bà vợ già bước vào, sắp đi vào phòng trong, sợ bà gặp phải đại tiên hồi hồn rồi xảy ra chuyện nên vội vàng ra sức ngăn bà lại.
Nhưng vào lúc này, trước mắt lóe lên một bóng đen, xấp văn bản thông báo ban nãy liền biến mất trong nháy mắt.
Ông chủ sửng sốt, quên cả lên tiếng.
Bà vợ già đi vào nhìn thấy điệu bộ của ông liền kinh ngạc đẩy đẩy: “Ông ngẩn ra đó làm gì, bà vợ già này sai ông không được hay sao? Này? Mấy thứ kia là gì đấy, ông ru rú ở trong phòng là để viết mấy cái này đó hả? Vụ án nổ súng hỏa hoạn… Thường Tùng, Chu nhị lão gia, Trần tiểu thiếu gia?”
“Lão Dương, lão Dương!
Cuộc trò chuyện và những nghi ngờ trong hiệu sách đã bị khóa lại sau những cánh cửa, nhốt trong màn đêm yên tĩnh.
Lê Tiệm Xuyên ngậm xấp thông báo trong miệng, mặc kệ những động tĩnh nhỏ vụn đó, lặng lẽ giẫm lên đệm thịt chui vào trong ngõ, lê theo cái chân bị thương nhưng vẫn liên tục nhảy lên hạ xuống, dán thông báo khắp các con đường và ngõ hẻm của thị trấn Bồng Lai.
Mặc dù cuốn sổ da màu đen trên bàn ăn không nói rõ ràng nhưng theo kinh nghiệm và suy đoán của Lê Tiệm Xuyên, việc phá án trong màn chơi này sẽ không bao giờ chỉ là việc tôi hoặc hai người tôi c*̀ng hung thủ tìm ra sự thật của vụ án, cho dù phá án thành công, nhất định còn cần được phổ biến rộng rãi để nhiều người biết đến sự thật hơn thì mới được tính.
Hắn tốn hơn hai giờ và vận dụng hết mọi cách để kiểm tra bằng chứng nhân chứng và giải quyết vụ án, nhưng khi không có phần thưởng nào đến, điểm này liền được xác nhận.
Đó là lý do tại sao hắn bôi mực lên người, nhuộm mình thành một con mèo đen hoàn toàn khác với con mèo bình thường, giả thần giả quỷ, đến gặp ông chủ hiệu sách, dùng con gấu bông mở lời giải thích vụ án, viết bố cáo.
“Rosemary giết Pupu!”
“Parrot giết Red21!”
Đột nhiên, hai tiếng thông báo giết chóc liên tiếp đập vào tai hắn.
Động tác chạy của Lê Tiệm Xuyên dừng lại, vài giây sau lại tiếp tục tiến về phía trước.
Nếu như không có gì bất ngờ thì đây là trận chiến thuộc về hai tuyến thời gian đầu tiên, không hề ở thị trấn Bồng Lai trước mắt hắn, nên lúc này suy nghĩ nhiều cũng vô dụng, không bằng làm tốt chuyện trước mắt.
Khi bố cáo cuối cùng được dán xong, hai dòng chữ máu đột nhiên xuất hiện trước mặt Lê Tiệm Xuyên.
“Chúc mừng độc giả đã phá giải hung án người chơi, xin vui lòng kiểm tra phần thưởng.
Nhắc nhở thân thiện: “Độc giả đã thu hút oán hận của người dân thị trấn Bồng Lai, tuy rằng không đáng kể nhưng bờ đê ngàn dặm vì hang kiến mà sập, xin cẩn thận hành động.”
Hóa ra đây là loại phương thức thông báo riêng chứ không phải thông báo toàn màn chơi.
Điều này khiến Lê Tiệm Xuyên có phần nhẹ nhõm, hắn không muốn thu hút sự chú ý của thêm nhiều người chơi hoặc NPC.
Hắn nhảy vào một ngôi nhà cũ không có người ở, đây là căn cứ tạm thời của hắn trong hai ngày tới, giấu một số vật dụng quan trọng nhưng lại không quá quan trọng, để chừa chỗ cho hộp ma chật chội.
Những dòng chữ máu di chuyển theo hắn, khi tiến vào nhà, chúng biến thành một dòng chảy nhỏ theo suy nghĩ của hắn, từ từ hình thành một chiếc hộp nhỏ màu đen trước mặt hắn, trông như hộp ma nhưng không phải là hộp ma.
Ánh mắt Lê Tiệm Xuyên lóe lên, trong lòng hơi thắt lại, đạt được phần thưởng phá án nói thì dễ, nhưng không dễ như vậy, nếu như số 4 bớt nóng vội, số 6 bớt kiêu ngạo, Lê Tiệm Xuyên hắn kém may mắn hơn chút, những người chơi khác có ít suy nghĩ khác hơn thì kết quả cuối cùng có thể hoàn toàn khác.
Đối với bản thân vụ án, Lê Tiệm Xuyên không cảm thấy nó quá khó, cái khó duy nhất là làm sáng tỏ những nghi ngờ, xác định hung thủ và giết hung thủ.
Nhớ lại rất nhiều tình tiết của sự kiện ở nghĩa trang trong đầu, Lê Tiệm Xuyên đợi khi chiếc hộp đã hiện ra nguyên vẹn, hắn lập tức giơ chân lên đẩy nắp hộp.
Bên trong chiếc hộp có một cuốn sách cũ không trọn vẹn cỡ lòng bàn tay, song khi mở ra xem thì không phải là sách mà là nhật ký của Ninh Lai Phúc.
Lê Tiệm Xuyên cẩn thận lật từng trang, từng hàng chữ nguệch ngoạc nhưng vẫn phản chiếu rõ ràng trong đôi mắt mèo màu xanh đậm của hắn.
“Ngày 30 tháng 6 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 22.
Mấy ngày nay trời nhiều mây và mưa dầm, báo đọc không được, chăm hoa cũng không yên.
Buổi chiều trốn trên giường một chốc, nhắm mắt lại toàn là cảnh tượng đầu của Chu Nhị bay lên, máu chảy xuống như mưa, một lần nữa khiến tôi sợ hết hồn. Thế là lại hối hận, hận bản thân vô cùng, tại sao chỉ vì mấy thỏi vàng mà làm một chuyện ác như vậy!
Nói tới chuyện này, suy cho c*̀ng phải trách thằng con bất hiếu kia, không quan tâm đến cha mình, cứ liên tục há miệng xin tiền, không biết giới hạn. Đã không thể không cho, thì không thể không đi mạo hiểm.
Tôi vốn là một kẻ sống an phận cả đời trong thị trấn, mai kia hám lợi đen lòng, lại đến Bồng Lai quán, quỳ lạy dưới chân linh tôn, trở thành một kẻ phản bội. Không ai trong thị trấn biết chuyện này, nhưng tôi biết… thần Bất Tử cuối cùng sẽ bỏ rơi tôi, cuối cùng sẽ bỏ rơi tôi!”
“Ngày mồng 2 tháng 7 năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 22.
Chu gia đến tửu lâu mở tiệc đón gió, Chu Nhị đã trở lại.
Tôi cố ý đi ngang qua để quan sát bộ dạng và cử chỉ của ông ta, cũng không phát hiện có dị thường nào, chả nhẽ bí mật mà ông bạn già nói kia phải được thực hiện ở nghĩa trang bỏ hoang sao?”
Hết chương 231
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 231
10.0/10 từ 35 lượt.
