Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 230


Chương 230: Mưu sát E29


Nghĩa trang đêm khuya, tất cả tiếng kêu của côn trùng và ve sầu đều biến mất, khắp nơi im lặng.


Có tiếng tách tách nhỏ vang lên.


Dưới cái nhìn chằm chằm của con gấu bông nhầy nhụa máu me, Trần tiểu thiếu gia cuối cùng cũng chống đỡ được da thịt xương cốt đã bị lửa thiêu đốt không thể nhận ra, chậm rãi ngồi dậy.


Đôi mắt không còn mí mắt lộ gần hết nhãn cầu và dịch nhầy mưng mủ, cháy sém chuyển động quỷ dị, chống lại ánh mắt như có như không của con gấu bông: “Mày đúng là cẩn thận. Nếu tao hiểu đúng thì ý của mày là… mày nghĩ tao là người chơi c*̉a tuyến thời gian thứ ba à?”


“Không cần nói mấy lời vô nghĩa này làm gì.”


Lê Tiệm Xuyên điều khiển con gấu bông, nói một cách dứt khoát: “Nếu mày là người chơi c*̉a hai tuyến thời gian trước thì khả năng cao là mày sẽ không gây ra vụ nổ súng và hỏa hoạn này.”


“Vì hại nhiều hơn lợi.”


Hắn lời ít ý nhiều nói.


Giọng nói của Trần tiểu thiếu gia khàn khàn không rõ ràng: “Ha ha… Nói không chừng tao muốn đổi danh tính mới thì sao.”


Lê Tiệm Xuyên nói: “Sau khi người chơi giết NPC và tiến vào cơ thể của NPC, cho dù có giết bao nhiêu người đi nữa thì đoán chừng sẽ không thay đổi danh tính lần nữa.”


“Bằng không lỗ hổng trong giới hạn danh tính của màn chơi này là quá lớn, xuất hiện một người chơi giết người điên cuồng, giết từng người quan trọng ở thị trấn Bồng Lai và lấy đi một nửa ký ức, thế này chẳng phải đã sớm giải quyết được bí ẩn của màn chơi này rồi sao?”


Trần tiểu thiếu gia nói: “Được thôi, nếu mày đã không tin thì tao có nói thêm cũng vô dụng, có điều, tao không nghĩ mày đến đây để chơi trò giải đố với tao hoặc tán gẫu giết thời gian. Mày muốn phá án, đúng chứ?”


“Phá vụ án nổ súng và hỏa hoạn.”


Trần tiểu thiếu gia nhếch mép, lộ ra hàm răng sứt mẻ, đột nhiên nói: “Đúng, mày nói không sai, vụ án nổ súng và hỏa hoạn là do tao làm, có gì mà phải phủ nhận.”


“Nhưng số 3, mày có chứng cứ gì để xác định tao là hung thủ hả? Không có chứng cứ, cho dù tao có thừa nhận mình là hung thủ đi nữa thì quy tắc cũng sẽ không đồng ý, đúng chứ?”


Lê Tiệm Xuyên bị gọi thẳng danh tính nhưng cũng chẳng bất ngờ.


Ngược lại, trước đây hắn chỉ chắc chắn 80% rằng thi thể cháy sém của Trần tiểu công tử trước mặt là số 6, nhưng hiện tại, phản ứng của đối phương đã cho hắn một đáp án hoàn toàn khẳng định, đây chính là số 6.


Giữa số 7 và số 6, thứ tự c*̉a số 6 ở ngay sau số 5, người đã làm mèo Dragon Li trong ngày đầu tiên, cũng dễ dàng nhanh chóng xác định mèo Dragon Li của ngày hôm nay là số 3.


Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên đã đoán được danh tính của số 7 trong hai ngày qua.


“Cái bẫy mà mày bố trí cho số 4 là ở sau bữa tối hôm qua và trước buổi chiều hôm nay đúng không?”


Lê Tiệm Xuyên lại giống như không nghe thấy câu hỏi vặn nửa thăm dò nửa tự tin của số 6, chỉ tự mình nói: “Mày biết số 4 sẽ vào vai người dân thị trấn mèo Dragon Li vào ngày hôm sau, hơn nữa mày còn từng theo dõi số 4, phát hiện số 4 có khuynh hướng làm hung thủ và mưu sát người dân thị trấn hơn, mà lựa chọn đầu tiên c*̉a số 4 cho vai diễn người dân thị trấn chính là La Đại.”


“Nhưng thời điểm số 4 giết La Đại có lẽ sớm hơn mày tưởng.”



“Mày vốn hi vọng số 4 sẽ giết La Đại trước bữa tối ngày hôm sau, xảy ra cùng lúc với vụ nổ súng.”


Số 6 đăm chiêu nhìn con gấu bông, gật đầu: “Ừ, xem ra mày khá chắc chắn cái chết của La Đại, chuyện ở nghĩa trang và vụ nổ súng hỏa hoạn có liên quan đến nhau. Nhưng trên thực tế, mày không nắm chắc mối liên hệ giữa chúng nó chính là tao nhỉ.”


“Nếu không phải tao bị mày gọi dậy mà chọn xem ai kiên nhẫn hơn, tiếp tục làm xác chết, không đứng dậy, vậy thì có lẽ mày sẽ không xác nhận được gì, trắng tay rời đi. Mày cũng không dám tiến tới xác nhận sống chết của tao hay chém tao một dao.”


“Chậc, xem ra là tao thiếu kiên nhẫn.”


Nghe vậy, gấu bông cười lạnh một tiếng: “Mày đang dối mình dối người hay là theo thói quen gài bẫy để dẫn tao đi chệch hướng thế? Tao và mày đều biết rõ tao sẽ không đến xác nhận sống chết của mày, nhưng mày cũng không thể cứ nằm mãi ở nghĩa trang này.”


“Không cần biết người của thị trấn Bồng Lai phải mất bao lâu mới phát hiện ra dị thường ở nơi này rồi đến đây xem xét, có hai điểm cần phải đề cập, thứ nhất, khi nào người c*̉a Chu gia và người dân thị trấn bị số 4 g**t ch*t sẽ tỉnh lại từ trạng thái chết giả; thứ hai, sở dĩ số 4 cố gắng vạch trần và chống lại thị trấn Bồng Lai, đồng thời giam giữ thi thể Chu Nhị ở nghĩa trang có lẽ là do sự khác biệt ở nghĩa trang sẽ ảnh hưởng đến thi thể.”


“Chỉ bằng hai điểm này, mày căn bản không thể nằm mãi ở nghĩa trang mà chỉ có thể nhanh chóng vận dụng dị năng hoặc vật phẩm kỳ dị khiến bản thân tỉnh lại từ trong trạng thái chết giả.”


“Đương nhiên, cũng có khả năng Trần tiểu công tử trông như một cái xác cháy sém bị thiêu sống là nửa thật nửa giả. Vết thương trên cơ thể này không nghiêm trọng như bề ngoài, tỉnh lại cũng không mất quá nhiều thời gian. Mày đã tỉnh lại từ lâu, đầu tiên là nghêu cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi, sau lại đợi cuộc chiến lắng xuống, ánh mắt dư thừa rình trộm là mày sẽ rời khỏi đây.”


“Nếu tao không tới, hẳn là mày sẽ nhanh chóng rời đi sau một lúc nữa mà không nán lại nghĩa trang lâu hơn.”


“Những chuyện sẽ xảy ra ở đây khiến mày kiêng kỵ nhưng mày tạm thời không thể điều tra ra. Đây cũng là mồi nhử mày dùng để dụ số 4 tới đây. Mồi nhử này tất nhiên là manh mối thật, hơn nữa rất có khả năng đã được chứng thực bằng một số thứ mà số 4 thu được, xác nhận phần lớn là sự thật.”


“Bằng không, cho dù số 4 ngu xuẩn cỡ nào cũng sẽ không chỉ vì một manh mối mà quậy đục nước như vậy. Mặc dù bên trong này có bố trí cố ý của số 4, số 4 muốn bắt rùa vào hũ và thu gặt người chơi, nhưng chắc chắn sẽ không dứt khoát như vậy.”


“Manh mối mà mày đưa ra là gì?”


Số 6 kinh ngạc: “Mày cứ thế khẳng định tao đưa ra manh mối thật mà không dựa vào cái khác sao?”


Lê Tiệm Xuyên nói: “Dị năng của số 4 tương tự như ma nhập, nhưng nó được thực hiện bằng tinh thần thể. Nguyên tắc đơn giản là tinh thần thể phân tách các sợi, sử dụng tinh thần và ký ức của chính nó để tàn phá người bị điều khiển, khiến người bị điều khiển mất đi lý trí và khả năng vận động trong thời gian ngắn. Nếu trạng thái này kéo dài lâu hơn thì người bị điều khiển có thể bị số 4 biến thành xác sống hoặc con rối của chính mình.”


“Cho nên, sau khi số 4 bị tao cắt đứt sợi tinh thần rồi gặp phản phệ, một ít mảnh vỡ ký ức của La Đại mà số 4 có được đều lưu lại ở chỗ tao.”


“Mày không đoán ra điểm này à?”


Hắn biết ít nhất một nửa vẻ ngạc nhiên của số 6 là giả.


Một người đã không có cảm giác tồn tại từ lúc bắt đầu bữa tối Pandora và ngày đầu tiên ở thị trấn Bồng Lai, giống như ẩn hình, đồng thời ở đêm thứ hai đã thao túng sắp đặt một màn như vậy, mỗi lời nói ra và mỗi cảm xúc biểu hiện ra đều phải chất vấn trước rồi mới thả ra.


Số 6 kêu oan: “Ban nãy số 4 ra tay, tao đang nhắm mắt mà.”


Lê Tiệm Xuyên không để ý tới thái độ ra vẻ ta đây của số 4, nói: “Buổi chiều ở bến thuyền, chạng vạng ở La phủ, chắc chắn mày có theo dõi số 4 và nhìn thấy số 4 ra tay.”


“Mày ở ngày hôm sau là Thường Tùng, đầu sỏ c*̉a đám lưu manh.”


Con ngươi liên tục run rẩy không ổn định của số 6 đột nhiên cố định.


Lê Tiệm Xuyên nhìn hắn chằm chằm, tiếp tục nói: “Số 2 ở trước tao, vì vậy không khó để xác định danh tính của hắn. Sau đó, vào cuối bữa tối thứ hai, hắn đã giết số 1 bằng một cái bẫy đặt sẵn, đồng thời để cho tao xác định danh tính của một người dân thị trấn khác, nhóc bán báo Lục Tiểu Tùng.”


“Sáng nay, số 2 lấy danh tính Vương Man Tinh giết Ninh Lai Phúc. Khi tao thấy vị trí vắng mặt trong bữa tối, xác định Ninh Lai Phúc c*̉a ngày hôm sau chính là số 5.”



“Lại bởi vì người chơi điều khiển người giấy ngày đầu tiên là Thường Tùng, ngày hôm sau là một người nào đó từ chỗ dì Tư, tao có thể xác định thứ tự vai diễn người dân thị trấn Thường Tùng nằm ở trước người nào đó ở chỗ dì Tư.


“Kết hợp với thứ tự của ba vai diễn xuất hiện trên người tao, hiện giờ tao có thể ghép tất cả những người chơi ở tuyến thứ ba với các vai diễn người dân thị trấn. Nếu sắp xếp các vai diễn người dân thị trấn từ ngày đầu tiên đến ngày thứ bảy, thì thứ tự là người nào đó từ chỗ dì Tư, Lục Tiểu Tùng, Vương Man Tinh, Lý Tân Đường, mèo Dragon Li, Ninh Lai Phúc, và Thường Tùng.”


“Lục Tiểu Tùng và Ninh Lai Phúc đã chết theo người chơi, bất kể là Lục Tiểu Tùng với cơ thể còn sống hay Ninh Lai Phúc đã chết không toàn thân, đều không chết giả rồi tỉnh lại, bổ sung một lần nữa, cho nên sau khi bữa tối kết thúc, về mặt lý thuyết, sau khi loại bỏ hai vai diễn này, còn lại năm vai diễn để năm người chơi luân phiên sử dụng.”


“Đương nhiên, đây là một trạng thái lý tưởng. Tình huống mà mày và số 4 rời bỏ vai diễn của chính mình và trở thành NPC lại là một vấn đề khác.”


“Nói cách khác, khi người chơi với tư cách là người dân thị trấn chết đi thì vai diễn người dân thị trấn đó cũng chết vĩnh viễn. Như vậy, manh mối mà mày lấy được khi làm Ninh Lai Phúc vào ngày đầu tiên đã có thể nói là manh mối không được in lại. Cho dù người chơi tuyến một hay tuyến hai cũng đã sắm vai Ninh Lai Phúc, cũng không chắc chắn có thể lấy được manh mối mà mày đã lấy được, bởi vì bọn họ ở phía trước, mày ở phía sau.”


“Trong số những manh mối độc nhất vô nhị này, có mồi để nhử số 4 phải không?”


Số 6 nhìn thẳng vào gấu bông, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu vô cùng đáng sợ, giống như muốn mổ bụng gấu bông ra, cắt ra một đóa hoa.


“Kẻ thông minh trong màn chơi này cũng nhiều thật. Tao không thích.”


Hắn đột nhiên thở dài: “Được rồi, tao có thể nói cho mày manh mối này, nhưng mày có thể trao đổi bằng manh mối gì?”


Lê Tiệm Xuyên thản nhiên nói: “Tao có thể nói cho mày biết tại sao số 4 cắn miếng mồi mà mày ném ra mà không buồn xác minh.”


Số 6 nói: “Mày định giao ra manh mối liên quan đến nghĩa trang mà số 4 ban đầu có sao? Manh mối kia của tao chỉ là phụ, manh mối số 4 ban đầu mới là chủ yếu. Hẳn là manh mối của tao đã xác minh tính xác thực của manh mối trong tay số 4 nên mới khiến số 4 hạ quyết tâm lập ra sát cục ở nghĩa trang như vậy.”


“Manh mối kia quý giá hơn so với manh mối của tao, mày có thể dễ dàng lấy ra trao đổi, hào phóng như vậy, không phải là bình thường trong trò chơi Hộp Ma.”


“Nhưng Trung Quốc có một câu nói rất hay, có lợi mà không chiếm là đồ ngu, mày đã không tiếc, vậy thì đổi thôi.”


Số 6 ngoài miệng vòng vo, nhưng hành động lại dứt khoát, chật vật giơ tay kéo tới một miếng cờ trắng, dùng đầu ngón tay lồi xương đen viết mấy hàng chữ.


Thấy vậy, Lê Tiệm Xuyên cũng làm theo, điều khiển gấu bông kéo xuống một miếng cờ trắng.


Loại giao dịch không có nhân chứng thời gian chân không này, tính xác thực của manh mối và hậu quả của việc tin hay không, chỉ có thể được quyết định bởi các bên tham gia giao dịch.


Đây cũng là một kiểu đánh cờ dựa vào tin tức, trí óc và thực lực. Hai bên đều thắng là tốt nhất, nhưng khả năng cực nhỏ.


Sau khi hai miếng cờ trắng được viết xong, mỗi miếng được cuộn thành một quả bóng và ném ra ngoài để trao đổi.


Lê Tiệm Xuyên để mặc cờ trắng lăn trên đất, đợi một lúc rồi mới cúi xuống nhặt lên bằng bàn tay nhỏ của gấu bông, có thể thấy rất cẩn thận.


Trên miếng cờ màu trắng, một đoạn văn bản được viết bằng chữ Hán phồn thể, nói ngắn gọn một chuyện, có liên quan đến dì Tư Nguyễn Tố Tâm kia của cục trưởng Đinh.


Chuyện này nói Nguyễn Tố Tâm gả cho cục trưởng Đinh không chỉ vì Nguyễn gia đang suy tàn, phải lấy lòng anh rể c*̉a cục trưởng Đinh, mà ngoài điều này ra, thật ra còn có một lý do khác mà ít người biết đến.


Đó là vào hai năm trước, tức là vào năm Trung Hoa Dân Quốc thứ 20, khi Nguyễn Tố Tâm đến Bắc Bình để tham gia một phong trào viết lách, đã đi ngang qua thị trấn Bồng Lai và gặp mặt cục trưởng Đinh. Cục trưởng Đinh vừa gặp đã yêu Nguyễn Tố Tâm, sau lại nghe nói chuyện Nguyễn gia, liền chủ động nhờ anh rể đến Nguyễn gia cầu hôn.


Nói về lần gặp mặt này giữa hai người cũng liên quan đến một vụ mưu sát.


Một thầy thuốc già trong thị trấn chết ở trong nhà, Nguyễn Tố Tâm là một trong những người bị tình nghi, mặc dù không có động cơ rõ ràng nhưng cũng không có đủ bằng chứng ngoại phạm, thậm chí còn có một số bằng chứng nhỏ lưu lại ở hiện trường láng máng chỉ về Nguyễn Tố Tâm.



Sở dĩ số 6 biết được manh mối này là bởi vì thầy thuốc già đã chết kia và Ninh Lai Phúc được coi là bạn tốt của nhau, hai người thường xuyên trao đổi thư từ. Đây cũng là lý do tại sao Nguyễn Tố Tâm, một cô gái tiên tiến từng du học nước ngoài một không ầm ĩ hai không đăng báo, lại ngoan ngoãn gả cho cục trưởng Đinh làm vợ nhỏ.


Trước khi thầy thuốc già chết, từng đề cập đến dì Tư với Ninh Lai Phúc trong một bức thư.


Cụ thể như thế nào thì số 6 không viết, nhưng dựa theo một vài đoạn ký ức mà Lê Tiệm Xuyên có được từ số 4 và La Đại, độ tin cậy của manh mối này khá cao, nhưng đối với việc Nguyễn Tố Tâm bằng lòng kết hôn và lá thư của thầy thuốc già, Lê Tiệm Xuyên có nghi ngờ nhất định.


Tất nhiên, những manh mối mà Lê Tiệm Xuyên đưa ra cho số 6 c*̃ng không hoàn toàn là sự thật.


“Mày cũng không phải là một người thành thật.”


Số 6 đột nhiên cảm khái thở dài: “Số 4 mạo hiểm đi đến nghĩa trang là bởi vì một chút kiêng kỵ đối với dì Tư và suy đoán điên rồ ma nhập, một thể hai hồn trong trí nhớ La Đại ư? Tao không tin.”


Gấu bông nhướng mắt: “Mày thành thật chắc?”


“Đúng vậy, tao không thành thật, cho nên chúng ta mới có thể ở đây ôn hòa giao dịch đó thôi.” Số 6 vo lại miếng cờ trắng mà mình đã xem qua, đặt vào trong hộp ma. “Tao đã nói là sao số 4 lại có thể dễ dàng tin như vậy. Xem ra những thứ trong não của La Đại so với tao tưởng tượng còn thú vị và kinh người hơn, nếu biết sớm thì tao đã tự mình giết La Đại, không để lại cho số 4 rồi.”


“Dì Tư, Nguyễn Tố Tâm, trên người nhất định có bí mật lớn gần kề đáp án.”


“Chậc chậc, không phải tao lại đi một nước cờ dở rồi chứ? Nếu không giết Trần tiểu công tử, chẳng phải bây giờ tao đang ở trong nhà cũ Đinh gia sao? Cho dù không phải là dì Tư thì c*̃ng cách nhau không quá xa.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn số 6, nói: “Có phải mày đang khiến tao nghĩ rằng Trần tiểu thiếu gia có nhiều bí mật gần với đáp án hơn đúng không?”


Số 6 nói: “Ồ, mày không muốn biết à?”


Lê Tiệm Xuyên trốn trong tán cây, vừa nhìn gió thổi cỏ lay xung quanh, vừa vô thức cào vỏ cây, vừa điều khiển gấu bông vừa nói: “Người chơi lựa chọn mục tiêu giết người, hoặc là vì trí nhớ của chính mình, hoặc là vì bí mật ẩn giấu, hoặc là vì thân phận đặc thù của chính mình.”


“Mày chọn Trần tiểu thiếu gia chủ yếu xuất phát từ lí do thứ nhất và thứ ba.”


“Nhà ở huyện lỵ, từng đến thị trấn mua thuốc phiện nhiều lần. Hơn nữa, cậu ta là thiếu gia Trần gia, mạng lưới quan hệ rộng rãi, cũng là một người nghiện thuốc phiện nặng hiếm thấy ở trấn Bồng Lai, chắc chắn có bí mật, nhưng tỉ suất đại khái không quan trọng. Cái mày coi trọng hơn chính là thân phận và hiểu biết của cậu ta đối với những khu vực khác bên ngoài thị trấn Bồng Lai.”


“Mày muốn biết thế giới bên ngoài màn chơi sao?”


Số 6 đảo mắt, hỏi thay vì trả lời: “Mày biết rốt cuộc trong sương mù trên đỉnh núi Tiểu Định có cái gì không?”


Lê Tiệm Xuyên im lặng.


Thật ra hắn có một vài suy đoán về viện điều dưỡng trong sương mù trên đỉnh núi Tiểu Định. Điều này chủ yếu là do biểu hiện đột ngột của Ninh Chuẩn trước cổng Bồng Lai quán đã nhắc nhở hắn. Nhưng nếu mọi thứ thực sự đúng như những gì hắn nghĩ, thì những gì màn chơi này hiện tại thể hiện có lẽ chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.


Số 6 khẽ nhún vai: “Mày xem, giao dịch này không thể thương lượng.”


Số 6 lại thở dài, chậm rãi chống bậc thang đứng lên, cử chỉ và động tác như một ông già gần đất xa trời: “Tao đã có thứ cần lấy, chuyện cần nói cũng đã xong. Với vai diễn hiện tại của mày, muốn giết tao rất khó. Tại sao chúng ta không nhân lúc hiện tại vẫn còn an toàn và yên ổn, lùi lại một bước, tạm biệt ở đây nhỉ?”


“Được.”


Lê Tiệm Xuyên hoàn toàn đồng ý.


Xác chết cháy thành than và gấu bông đứng đối diện nhau, nhìn nhau chằm chằm, chậm rãi di chuyển lùi về sau.



Đột nhiên, Lê Tiệm Xuyên điều khiển con gấu bông lăn về phía trước trên mặt đất, cục vải lá cờ trắng từ số 6 trong tay hắn bị ném mạnh ra ngoài, nổ tung giữa không trung, ngọn lửa lao thẳng tới số 6.


Gần như cùng lúc đó, xác chết cháy sém vốn đang chật vật di chuyển đột nhiên trở tay, lấy ra một cây nỏ kỳ dị có đầu rắn màu đỏ, đã chuẩn bị nhắm bắn, mũi tên như một viên đạn lao về phía một cái cây lớn bên ngoài nghĩa trang.


Mũi tên đột nhiên biến mất giữa không trung, trong nháy mắt xuất hiện lại, nó đã xuyên qua không gian, lấy tốc độ mắt thường không cách nào bắt được, bắn vào tán cây.


Trong ngọn cây, một nhánh cây trơ trụi vỏ cây, nhưng đầu sỏ tổn hại vỏ cây không thấy đâu.


Đằng sau số 6, thấu kính đặt mình trong khu vực chiếu rọi c*̉a đèn dầu phản chiếu ánh sáng nhạt, mèo Dragon Li xuất hiện vô hình như một bóng ma.


Lúc con gấu bông phối hợp lao về phía số 6, mèo Dragon Li lặng lẽ nhảy lên.


Dao găm huyết đồng được tung ra ở cự ly gần, đâm thẳng vào trái tim của số 6, khí thế vẫn không suy giảm trước khi đâm vào bậc thang.


Số 6 đột nhiên quay đầu nhìn về thấu kính vỡ phía sau lưng, có chút khó tin: “Tao biết mày có thể dịch chuyển tức thời, tao có. . . bố trí, nhưng dị năng của mày rõ ràng là… không nên có tàng hình…”


Lê Tiệm Xuyên không trả lời.


Lúc số 6 nói về số 4, hắn từ những dòng chữ đã phỏng đoán dị năng của số 6 có khả năng là tàng hình hoặc quan sát thấy rõ, khả năng thứ hai cao hơn. Cây cung tên vừa nãy của số 6… mũi tên nhắm thẳng vào đại thụ bên ngoài nghĩa trang cũng khẳng định điểm này.


Nhưng cho dù có quan sát thấy rõ đến đâu, cũng không thể có nhìn thấu chuyện chưa xảy ra.


Kể từ khi bắt đầu màn chơi, ngoại trừ trên con thuyền ba cột buồm thì ở những thời điểm khác, Lê Tiệm Xuyên đều cố ý lựa chọn thấu kính mà ánh sáng không thể chiếu đến để tiến hành “Xuyên mặt kính”, chứ không động tới khả năng tàng hình, mục đích là để giấu và dùng nó làm chiêu thức sát thương bất ngờ.


Số 6 tự cho đã bày mưu tính kế, đã té ngã trước chiêu thức sát thương đơn giản này.


Số 6 chưa nhận được câu trả lời, trố mắt, gục xuống, máu chảy đầm đìa.


Lê Tiệm Xuyên không lập tức đi tới lục soát, mà chỉ nhặt con dao găm Huyết Đồng từ xa, ném mạnh một lần, cắt đứt đầu của số 6.


Đến lúc này, tiếng thông báo giết chóc của trò chơi Hộp Ma cuối cùng cũng vang lên.


“King giết ChessPlayer!”


Lê Tiệm Xuyên thở phào nhẹ nhõm, điều khiển con gấu bông đi về phía trước, nhanh chóng lục soát thi thể của số 6.


Theo số 6 chết đi, manh mối của màn chơi mà hắn ta giấu trong hộp ma cũng xuất hiện trên người hắn ta, Lê Tiệm Xuyên không có thời gian để kiểm tra từng cái một mà đặt tất cả vào hộp ma của mình.


Đáng tiếc hộp ma của hắn còn hơi ít, miễn cưỡng nhét đầy ấp mới có thể nhét hết vào được.


Làm xong tất cả những chuyện này, hắn trực tiếp xuyên mặt kính rời khỏi nghĩa trang, đi thẳng đến cửa hàng gạo Ninh gia đã biến thành đống đổ nát trên phố chính.


Số 6 nói đúng, hắn rất muốn phá vụ án nổ súng hỏa hoạn, nhưng màn chơi lại không quy định sau khi giết hung thủ thì không được dùng chứng cứ do hung thủ để lại để tiếp tục điều tra phá án.


Bên trong nghĩa trang trống rỗng.


Sau khi bóng dáng của mèo Dragon Li và gấu bông biến mất, một người giấy nhỏ bám vào mặt sau của lá cờ trắng cũ nát trước cửa phòng nhỏ từ từ bay ra, bay khắp trong ngoài nghĩa trang, rồi ung dung hướng ra ngoài.


Hết chương 230


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 230
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...