Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 234


Chương 234: Mưu sát E33



Lê Tiệm Xuyên nghe tiếng cười của người giấy nhỏ, không phủ nhận suy đoán của mình, mà là nói: “Từ đầu đến cuối mày chưa từng rời khỏi nghĩa trang, mày biết tao đã đoán ra thân phận của mày, nếu không mày sẽ không sử dụng cái cách khá ngay thẳng này tới tìm tao, đúng chứ?”


“Vụ án của Nguyễn Học Trí không phải do mày sắp xếp nhưng có sự thúc đẩy của mày, mày muốn phá vỡ nhịp điệu của một số người chơi vào ngày đầu tiên, bức ra một vài dấu vết hoạt động, tùy theo tình huống mà tung ra người giấy nhỏ. Ngày đầu tiên cũng là thời điểm thuận tiện nhất để quan sát danh tính người dân thị trấn.”


Con gấu bông lộ ra một con mắt đen u ám từ phía sau con mèo Dragon Li, không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào người giấy nhỏ.


Đêm hè khô hanh, ngột ngạt dần dần tràn ngập hơi ẩm.


Người giấy nhỏ cách rãnh nước hôi thối xa xa một chút, khóe miệng cười nói: “Được rồi, tôi phải thanh minh trước, lúc đó tôi không có động tay động chân trên người anh. Người giấy cũng không phải muốn tung ra tùy thích, ‘vi-rút’ chỉ chui vào được những nơi có kẽ hở, hơn nữa ban đầu tất nhiên sẽ có một vài tác động đến ‘hệ thống miễn dịch’.”


“Anh ấy à, có điểm không giống người bình thường.”


“Tôi đoán thân phận của anh ở thế giới hiện thực hẳn là không bình thường. Ở đây ý tôi không phải là kiểu chức sắc hay lãnh đạo của tổ chức nào đó, bác sĩ của phòng thí nghiệm nào đó, mà là một kiểu khác biệt, anh hiểu không?”


“Thể lực của anh cực kỳ hiếm thấy trong tất cả những người chơi Hộp Ma mà tôi từng gặp, có người chơi nào hoài nghi anh là người cải tạo A2 không? Không, không, không, anh chắc chắn không phải, tôi dám khẳng định những người cải tạo kia cũng chỉ là sản phẩm lỗi của God, chúng nó kém xa anh. Chúng nó mạnh mẽ nhưng rập khuôn, chỉ có thể sử dụng làm công cụ.”


“Nhưng anh thì khác, anh sẽ không ngừng giác ngộ và khuếch trương, anh của giây tiếp theo sẽ luôn mạnh hơn anh của giây trước.”


Chủ đề này khiến số 7 rơi vào phấn khích không thể giải thích được, người giấy nhỏ vẫy tay điên cuồng, chỉ vào Lê Tiệm Xuyên.


“Giống như bây giờ, mặc dù anh đang ở trong cơ thể của một con mèo nhưng tinh thần thể của anh đang tiến hóa điên cuồng!”


“Tiến vào màn chơi, người chơi sẽ bị thể chất của vai diễn ảnh hưởng, tâm lý và thể chất của bản thân cũng sẽ ảnh hưởng đến vai diễn, cho nên thực lực trong game sẽ có chênh lệch so với hiện thực, nhưng tôi đã nghiên cứu qua, trừ phi già yếu bệnh tật, bằng không chênh lệch này tuyệt đối không lớn, cơ thể trong màn chơi sẽ có 70% đến 100% sức mạnh của cơ thể hiện thực.”


“Mà mặc kệ anh có được cơ thể nào, có lẽ đều có thể duy trì tiêu chuẩn này trên 90%. Đúng, cho dù anh hiện tại chỉ là một con mèo nhưng tôi xác định dưới điều kiện tiên quyết không có bất kỳ thương tổn nào, anh có thể có ít nhất 90% sức mạnh ban đầu của mình.”


“Anh thấy đấy, cơ thể của anh rất khó bị xâm chiếm!”


“Hơn nữa, dường như lúc nào anh c*̃ng chỉ dành ra nhiều nhất chín phần tâm trí cho bên ngoài, chừa ra một phần để cảnh giác cái gì đó. Là một con người, trạng thái tinh thần sẽ có giới hạn, không thể liên tục làm một dây cung kéo căng, dù là hơi thở hay khoảnh khắc mà bản thân không nhận thức được thì cũng sẽ luôn có thời điểm buông lỏng.”


“Nhưng hình như anh không có, ít nhất hai ngày nay tôi không phát hiện ra, cho nên coi như tôi muốn thả ‘vi-rút’ lên người anh thì cũng không ra tay được.”


Người giấy nhỏ bất đắc dĩ nhún nhún vai, chân thật giống như một người sống, tràn đầy cảm xúc sinh động: “Nói thật, nếu không phải người giấy đã gần như dung hợp với cơ thể con mèo này, thì có lẽ lúc anh vừa tiến vào đã phát hiện ra sự tồn tại của nó.”


Vừa nói, người giấy nhỏ vừa vẫy tay.


Lê Tiệm Xuyên cảm giác cái đuôi của mình hơi nóng lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người giấy không lớn hơn một con muỗi là mấy, từ chóp đuôi bay ra.


Nhưng nó không bay trở lại tay số 7 mà treo lơ lửng trên không rồi bốc cháy mà không cần lửa.


“Một chút thành ý, đủ để chứng minh tôi không có ý định xử anh. Tôi chỉ tới nói chuyện hợp tác hoặc là giao dịch với anh thôi.” Số 7 nói.


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn tàn tro rơi xuống, nói: “Mày nói cho tao biết mấu chốt sử dụng dị năng của mày, đây không phải là một chút chân thành, mà là quá nhiều chân thành. Chân thành càng lớn thì điều mày muốn càng quan trọng. Hơn nữa, hiện tại hẳn là chỉ có tao có thứ như vậy, nó là độc nhất vô nhị.”


“Mày muốn giải quyết vụ án của La Đại à?” Đây là mục đích c*̉a số 7 mà Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến đầu tiên.


Trận chiến nghĩa trang đã chôn vùi gần như mọi thứ về vụ án La Đại, manh mối duy nhất có lẽ là cơ thể c*̉a con mèo Dragon Li và những mảnh ký ức của La Đại và số 4 do Lê Tiệm Xuyên mang ra.


Nghe vậy, người giấy nhỏ sờ sờ chiếc cằm không tồn tại của mình, thở dài: “Nói chuyện với người thông minh quả thực chẳng cần tốn sức, nhưng không hiểu sao, anh luôn cho tôi cảm giác vừa thông minh lại vừa không thông minh ấy, vi diệu ghê. Anh có thể nghĩ tới việc tôi đến đây vì vụ án của La Đại, nhưng tại sao không thể nghĩ ra vì cớ gì tôi lại có đủ tự tin để đến gặp anh và hỏi về vụ án của La Đại chứ? Trung Quốc có một câu thành ngữ gọi là tiên lễ hậu binh, nhưng tôi không thích dùng vũ lực để giải quyết bất cứ việc gì.”


“Thế thì tao và mày hoàn toàn trái ngược.” Lê Tiệm Xuyên thản nhiên cười nói, “Chuyện có thể dùng vũ lực giải quyết, tao không bao giờ thích dùng đầu óc.”



Người giấy nhỏ nói: “Vậy thì anh căn bản không thích hợp với trò chơi Hộp Ma, nhưng bây giờ anh lại trưởng thành thành hình dáng thích hợp nhất với nó. Đây đúng là một chuyện kỳ lạ.”


Lê Tiệm Xuyên nói thẳng: “Vậy mày chuẩn bị binh gì? Muốn giết tao?”


“Đương nhiên là không, không bạo lực như vậy, ôn hòa một chút.” Người giấy nhỏ liên tục xua tay, “Tôi chỉ muốn uy h**p anh, không phải giết anh, giết anh có tốt được chỗ nào. Hơn nữa, tôi tin lại người chơi từ chối sự hợp tác hoặc giao dịch của tôi khi đối mặt với nguy cơ bị nói toạc quy tắc cả.”


Theo lời nói này, một mảnh giấy không biết từ đâu bay ra, đáp xuống trước mặt Lê Tiệm Xuyên, mở ra, trên đó lộ ra chữ Hán phồn thể —


Hai tay không thể chạm vào bất kỳ chất lỏng nào.


“Đây là quy tắc c*̉a anh.” Giọng nói c*̉a số 7 truyền đến.


Lê Tiệm Xuyên rũ mắt, chuyển động mắt mèo, giọng nói vẫn trong trẻo không chút dao động: “Mày có chắc đây là quy tắc của tao mà không phải tao giả vờ để lừa gạt người khác?”


“Chắc hẳn mày c*̃ng đang lo lắng điểm này, cho nên mới không sử dụng thời gian chân không hoặc bố trí nó ở bữa tối. Trong thời gian chân không có rất nhiều điểm tương đồng với trong bữa tối Pandora, đoán sai sẽ chết, mày chưa thể xác định đây có phải là quy tắc c*̉a tao hay là không. Hơn nữa, mày nghĩ là tao sẽ buông tha cho một người chơi biết quy tắc của tao sao?”


Người giấy nhỏ lại cười khẽ: “Vậy hợp tác hay giao dịch?”


Gấu bông im lặng một lúc, sau đó khẽ cười khúc khích theo tiếng cười của người giấy nhỏ: “Giao dịch, đương nhiên phải là giao dịch. Vụ án c*̉a La Đại đổi lấy mày trả lời tao năm câu hỏi, ngoài ra, phải cho tao xem phần thưởng c*̉a vụ án.”


“Tham quá rồi.” Người giấy nhỏ khoanh ngực lắc đầu: “Một câu hỏi, phần thưởng không được c*̀ng hưởng.”


Lê Tiệm Xuyên nói: “Vậy thì khỏi nói nữa, phần thưởng phải được c*̀ng hưởng. Ba câu hỏi, đây là cái giá thấp nhất của tao. Nếu mày đã đưa ra thành ý thì tiên phong báo giá thấp nhất chính là thành ý của tao.”


Người giấy nhỏ nói: “Tiên phong báo giá thấp nhất e rằng không phải là thành ý của anh, mà là mưu tính đã lâu của anh. Anh đã rời khỏi nghĩa trang được vài giờ nhưng lại không đến La phủ hay nhà cũ Đinh gia; phá vụ án nổ súng hỏa hoạn nhưng không phá vụ án La Đại mà anh có nhiều manh mối và bằng chứng nhất, thậm chí còn không cần bất kỳ cuộc điều tra nào. Này không phải chỉ chờ người ta tới giao dịch thôi sao?”


“Mức giá thấp này không chỉ xóa bỏ thêm một lớp hận thù của người dân thị trấn mà còn mang lại cho anh phần thưởng và một loạt manh mối mới. Chậc, quá xảo trá, quá ghê gớm.”


Lê Tiệm Xuyên không ngạc nhiên khi âm mưu nhỏ bé của mình bị phát hiện, hắn biết số 7 sẽ không rút lui hay tức giận vì chuyện này, dám mạo hiểm như vậy, số 7 quả thật thành tâm đến gặp hắn. Số 7 đối mặt với vụ án La Đại, rõ ràng là điều không thể tránh khỏi.


Lê Tiệm Xuyên nói: “Chúng ta đều nhắm tới chuyện tìm ra lời giải cả thôi, giao dịch này không tốn thời gian chân không, rủi ro mà tao phải gánh lớn hơn mày rất nhiều, ngộ nhỡ mày phá án xong, lấy phần thưởng rồi bỏ chạy, vậy chẳng phải tao đây là giỏ trúc múc nước công dã tràng hay sao?”


Số 7 nghe ra ý lấp lửng c*̉a đoạn nói này: “Cho nên anh muốn hỏi trước ba câu hỏi?”


“Dù sao thì tao cũng không thể hoàn toàn chắc chắn câu trả lời của mày là đúng hay sai, đúng chứ?” Lê Tiệm Xuyên mỉm cười, “Giao dịch hay không đây?”


Hắn ném câu hỏi lại cho số 7.


Người giấy nhỏ che trán, im lặng một lúc rồi thở dài: “Được rồi, giao dịch, nhưng hai câu hỏi cộng thêm phần thưởng. Ngoài ra, tôi có thể tặng kèm cho anh manh mối tương tự mà tôi có được.”


“Tôi biết khi vẫn chưa làm rõ tác dụng phụ của “thù hận của người dân thị trấn” rốt cuộc là gì, anh sẽ không dám phá thêm vụ án La Đại. Nhưng ai bảo tôi có những đối thủ khác có thể tồn tại làm gì, ăn chút thiệt thòi này, tôi nhận.”


Nếu Lê Tiệm Xuyên thực sự tin vào giọng điệu đáng thương này, sợ là trong chớp mắt đã bị những kẻ điên xảo quyệt trong trò chơi này gặm nhắm đến xương cũng không còn.


“Thành giao.”


Lê Tiệm Xuyên cũng đầy đau lòng đáp.


Mèo Dragon Li và người giấy nhỏ đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, sau liếc mắt nhìn nhau, hai vị ảnh đế không phải nhân loại cùng thu hồi ánh mắt như chưa có chuyện gì xảy ra.


“Hai câu hỏi.” Vì đã lãng phí quá nhiều thời gian chơi trò trí óc với số 7 nên Lê Tiệm Xuyên không muốn chậm trễ nữa mà đi thẳng vào vấn đề: “Thứ nhất, mày cho rằng ba người Ninh Lai Phúc, dì Tư và nha hoàn San Hô của cô ta có giấu diếm bí mật gì, bất kể mày nghĩ có giá trị hay không có giá trị đều được, nhưng tất cả phải do mày phát hiện. Thứ hai, mày biết gì về thợ săn và người bắt hộp?”


Số 7 líu lưỡi: “Hai câu hỏi này của anh chính là năm câu hỏi của người khác, nói chuyện với người thông minh xem ra không phải lúc nào cũng dễ chịu. Nhưng tôi là người chính trực, đã đồng ý thì nhất định sẽ trả lời đúng sự thật, về phần tin hay không là chuyện của anh.”


“Đầu tiên, câu hỏi thứ nhất, cái này khó trả lời.” Người giấy nhỏ đi tới đi lui, dường như đang suy nghĩ: “Ninh Lai Phúc chết quá nhanh, manh mối của thân phận này hẳn là đều ở trên người số 4 trở thành Ninh Lai Phúc vào ngày đầu tiên, nhưng bây giờ anh lại hỏi vấn đề này, điều đó có nghĩa là mày không lấy được manh mối của Ninh Lai Phúc từ số 4. Có quá nhiều khả năng ở đây, ví dụ như ở hai tuyến đầu tiên có người chơi là Ninh Lai Phúc, hoặc số 4 đã giấu manh mối ở nơi khác.”


“Không nói chuyện này, nếu chỉ nói về phát hiện của tôi thì chỉ có một bí mật, chứng mất trí nhớ của Ninh Lai Phúc.”



Số 7 dừng một chút, sau đó nói tiếp: “Chứng mất trí nhớ của Ninh Lai Phúc, mày chỉ cần hỏi một vài ông cụ có chút địa vị trong trấn là có thể biết, người ta thường nói già rồi, trí nhớ mất đi thì càng bí mật. Chính là năm ngoái Ninh Lai Phúc bị quỷ ám, tới nhà thờ bên bờ biển để trừ tà nào ngờ trừ luôn trí nhớ, dù có chữa trị thế nào cũng không khỏi.”


“Người trong trấn lúc đầu xì xào bàn tán chuyện này, nhưng bị Lý gia trấn áp, cho nên bây giờ rất ít người biết chuyện gì xảy ra. Nhưng sự thật là chứng mất trí nhớ của Ninh Lai Phúc không phải do tuổi tác, khoa học, hay trừ tà, siêu hình, mà là Ninh Lai Phúc tự mình giả vờ.”


Nói đến đây, số 7 không khỏi cười lạnh một tiếng: “Nhưng ông ta không nghĩ lại vì sao Phùng Thiên Đức lại bảo mình giả bộ mất trí nhớ, giả bộ mất trí nhớ đủ lâu thì thật sự sẽ mất trí nhớ.”


“Thật sự mất trí nhớ?” Lê Tiệm Xuyên cau mày.


“Những manh mối ở chỗ tôi cho thấy khi Ninh Lai Phúc đến tìm Phùng Thiên Đức vào tháng 5 năm ngoái, Phùng Thiên Đức đã nhìn thấy trên người ông ta có dấu vết bút tích nào đó nào đó do Linh Tôn thực hiện. Mặc dù không thể đoán được bút tích này là gì và tại sao, nhưng Phùng Thiên Đức dự định sử dụng nó để giành lợi thế trong cuộc đối đầu giữa thị trấn Bồng Lai và Bồng Lai quán.” Số 7 nói, “Vì vậy Phùng Thiên Đức đã lôi kéo và mua chuộc Ninh Lai Phúc.”


“Nhưng Phùng Thiên Đức cũng biết Ninh Lai Phúc sẽ không dễ dàng phản bội thần Bất Tử, hơn nữa gã cũng không cần Ninh Lai Phúc thực sự tin tưởng Linh Tôn, gã chỉ muốn Ninh Lai Phúc không thể từ chối một vài sắp xếp không trực tiếp liên quan đến thần Bất Tử c*̉a gã.”


“Sau ngày 15 tháng 7, Ninh Lai Phúc nghe theo chỉ dẫn của Phùng Thiên Đức, cầm theo lá bùa từ Bồng Lai quán đến nhà thờ ven biển, giả vờ mất trí nhớ sau khi được trừ tà.”


“Sau khi Lý Nhị thái gia phát hiện Ninh Lai Phúc bị mất trí nhớ, ông ấy thậm chí còn để Ninh Lai Phúc ở lại trong nhà thờ và điều trị thêm vài ngày. Bằng cách này, lá bùa đã phát huy tác dụng lớn nhất của nó __ Lấy lực lượng c*̉a Linh Tôn làm ôn nhiễm nơi thờ phụng thần Bất Tử.”


“Kể từ đó, tất cả người dân thị trấn đến nhà thờ cầu nguyện đều sẽ nghe thấy một chút nghi ngờ về cuộc sống bất tử trong khi lắng nghe lời dạy của thần Bất Tử.”


“Có một số người không kiên định đã âm thầm thay đổi tín ngưỡng của mình, mất đi khả năng sống bất tử. Xét đến bây giờ, loại người dân thị trấn này không phải là thiểu số ở thị trấn Bồng Lai.”


“Còn tấm bùa này giống như một ngọn đèn dầu, để thắp sáng nó, tự nhiên sẽ tiêu hao bấc đèn Ninh Lai Phúc này. Cho nên, cho dù lúc đó Ninh Lai Phúc không mất trí nhớ, nhưng về sau cũng sẽ dần dần trở nên mê muội, thỉnh thoảng có thể tỉnh táo lại.”


Lê Tiệm Xuyên ngạc nhiên nói: “Phùng Thiên Đức biết trên người Ninh Lai Phúc có bút tích của Linh Tôn mà còn để ông ta làm bấc đèn và tiêu hao ông ta à?”


Người giấy nhỏ lắc đầu: “Câu hỏi này hẳn tính là thứ ba nhỉ? Có điều đáp án rất rõ ràng, chẳng có mấy giá trị, anh sẽ có câu trả lời nếu anh ngẫm nghĩ lại, do đó tôi có thể nói cho anh biết, rất đơn giản, Phùng Thiên Đức đại diện cho Bồng Lai quán, nhưng không nhất thiết phải là Linh Tôn. Thứ tín ngưỡng này, nếu không moi tim ra xem thì ai biết có thật sự thành tâm mà không có tâm tư khác hay không?”


Lời này vừa dứt, trong đầu Lê Tiệm Xuyên lập tức nhớ lại lời bàn của Phùng Thiên Đức về quân cờ đen trắng trên bàn cờ khi hắn gặp Phùng Thiên Đức vào tối hôm qua.


Đối với kỳ thủ, chỉ khi cả hai bên chơi ngang nhau thì mới có thể duy trì hứng thú thi đấu trong một thời gian dài. Nếu ưu thế của một bên quá rõ ràng và nhược điểm của bên kia cũng quá rõ ràng, vậy thì không cần phải tiếp tục, chỉ cần chịu thua mà thôi. Nhưng Phùng Thiên Đức và Bồng Lai quán không phải kỳ thủ, là một con tốt, không ai muốn mình bị mất giá trị và bị bỏ rơi.


Lê Tiệm Xuyên cân nhắc nói: “Phùng Thiên Đức có lợi thế bởi vì Ninh Lai Phúc đã làm ô nhiễm một phần người dân thị trấn của thần Bất Tử, nhưng chẳng khác nào đã tiêu hao đi Ninh Lai Phúc do Linh Tôn bố trí này, làm cho ưu thế bị cắt giảm một chút. Tính tới tính lui, Phùng Thiên Đức có lẽ chiếm ưu thế nhưng không nhiều.”


“Ván cờ này còn có thể tiếp tục.”


Người giấy nhỏ vỗ tay cười nói: “Đúng vậy.”


Từ điểm này mà nói, trước khi tuyến thứ ba chính thức xuất hiện, Ninh Lai Phúc đã bị Phùng Thiên Đức giật dây đi giết Chu Nhị, phỏng chừng cũng liên quan đến ván cờ này.


Suy cho cùng, không ở trong phạm vi tuyến thứ ba, người chơi ở hai tuyến đầu tiên vẫn ở trong cơ thể NPC và không có ý thức của người chơi, cho đến khi trí nhớ được phục hồi, họ sẽ chỉ hành động theo suy nghĩ và tính cách ban đầu của NPC.


Lập trường của Bồng Lai quán là án mạng, giết càng nhiều càng tốt; lập trường của trấn Bồng Lai là bất tử, phá án, ngăn chặn án mạng xảy ra, hoặc giữ cho người dân thị trấn sống lâu mới là thứ họ cần. Trên đầu hai vị này có một Linh Tôn và một vị thần Bất Tử không có hình tượng hay tượng điêu khắc nào cả.


Một thể, mà lại thống nhất đối lập.


Lê Tiệm Xuyên cảm thấy sự hiểu biết của mình về hai bên đã sâu thêm một tầng.


Hắn suy nghĩ nhưng không lộ ra quá nhiều biểu cảm, đương nhiên, muốn nhìn ra biểu cảm nhỏ nhặt trên mặt lông xù này không hề dễ dàng.


“Chuyện của Ninh Lai Phúc tôi chỉ biết bấy nhiêu, nguồn gốc manh mối tôi sẽ không nói, thật giả do anh phán đoán.” Số 7 xòe tay, “Nói về dì Tư và San Hô, anh đã đoán đúng, chỗ dì Tư có một vai diễn người dân thị trấn mà người chơi có thể tiến vào sắm vai, đó chính là San Hô, tình nhân của La Đại.”


“Ngày hôm qua tôi làm San Hô một ngày, không phát hiện quá nhiều bí mật trên người cô ta, chỉ trừ một việc, tôi chính là người giật dây chuyện khăn tay mà Vương Tường nói.”


“Chuyện này đúng như Vương Tường đã nói, La Đại đến tìm San Hô, dì Tư nghe tin Nguyễn Học Trí chết, muốn hỏi La Đại nên gọi La Đại tới, trong lúc hỏi lại thấy chiếc khăn tay La Đại lấy ra lau mồ hôi không phải là chiếc do San Hô tặng, vì vậy liền chuyển câu chuyện sang chiếc khăn tay.”


“Nói thật, theo quan điểm cá nhân của tôi, biểu hiện của dì Tư không giống như là thật sự có thể biết trước La Đại sẽ gặp chuyện không may, mà là cô ta có thể sẽ làm gì đó với La Đại, đó giống như một lời cảnh báo.”


Lê Tiệm Xuyên sửng sốt một chút: “Dì Tư muốn giết La Đại?”



Sau khi hỏi ra lời, Lê Tiệm Xuyên lập tức nhận ra, quả thật là vậy, dì Tư cũng có động cơ giết La Đại, thậm chí còn nhiều hơn một. Hơn nữa, người đưa ra lời cảnh báo này không nhất định là dì Tư chân chính, cũng có thể là người tự xưng là Tôn Bồng Lai ở trong cơ thể cô ta kia.


“Tôi nói rồi, suy đoán cá nhân.” Số 7 mỉm cười nói: “Đây là thứ duy nhất tôi có được từ trên người San Hô, ngoại trừ chuyện ngoại tình với La Đại, cô ta không khác gì những đầy tớ bình thường khác, mỗi ngày làm những việc giống nhau. Dì Tư kia cũng không khác gì, hôm qua đi Hồi Xuân Đường khám bệnh nhưng không chờ được lão Bành, sau khi quay về nhà cũ Đinh gia thì ở trong đình vẽ tranh cả buổi.”


“Tôi tìm cơ hội tìm kiếm khắp nhà cũ Đinh gia cũng chỉ thu được hai tin tức đáng giá. Một là dì Tư mắc bệnh lở loét mặt quỷ, có người nói vết lở loét trên mặt là quả báo của việc dì Tư hại người, cụ thể là gì thì không rõ nhưng anh cũng đã biết điểm này.”


“Thứ hai, dì Tư này còn mắc bệnh điên, thỉnh thoảng lên cơn nhưng không hại người khác, chỉ thích nhốt mình trong phòng, không cho người quấy rầy. Hôm qua tôi xui nên không thấy được cô ta phát điên, chỗ này có lẽ có bí ẩn nhưng không nhiều.”


Nghe số 7 phân tích về dì Tư và San Hô, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy hơi kỳ lạ.


Trực giác hắn cho thấy hầu hết những gì số 7 nói đều là sự thật, nhưng nếu đúng là không cố ý lừa dối, vậy thì số 7 sẽ ở trong trạng thái vô thức xem nhẹ dì Tư như Lê Tiệm Xuyên trước đây. Cho dù có trở thành người hầu bên người San Hô của dì Tư cũng không thu được thêm nhiều manh mối, còn cảm thấy lãng phí thời gian.


“Về phần thợ săn, tôi quả thật biết khá nhiều.” Số 7 không cảm nhận được cảm xúc kỳ lạ của Lê Tiệm Xuyên, đi thẳng vào vấn đề tiếp theo: “Chắc là anh không cần biết một số thông tin cơ bản vì anh có thể mua được từ bất kỳ tổ chức tình báo đáng tin cậy nào trong thế giới thực, chúng không ngoài những thông tin đến từ Phòng thí nghiệm God, vật thí nghiệm A2, sau khi kết thúc giai đoạn đầu tiên của trò chơi Hộp Ma thì được đưa vào trò chơi, vân vân.”


Lê Tiệm Xuyên gật đầu: “Nói những thông tin mày nghĩ là mấu chốt đi.”


Hắn tự nhiên có hiểu biết sơ bộ về thợ săn.


“Thông tin tôi cảm thấy mấu chốt nhất và không có bao nhiêu người biết, có ba.” Người giấy nhỏ lắc đầu, lại thở dài một tiếng, “Với giá như vậy thì quả thật là tặng không cho anh, lát nữa anh phải nói tỉ mỉ về vụ án của La Đại cho tôi biết, tốt nhất là thêm chút quà tặng kèm.”


Nhắc xong, người giấy nhỏ nói: “Một trong đó là về Phòng thí nghiệm God, nhiều tổ chức và quốc gia đã cố gắng moi móc thông tin về phòng thí nghiệm này, nhưng không tìm thấy nhiều. Nó rất bí ẩn, thông tin được lưu truyền nhiều nhất là từ chủ sở hữu cũng như người sáng lập ra nó, Ninh Chuẩn, một nhà khoa học quái gở, một đao phủ tàn nhẫn, vui buồn thất thường, quanh năm tiến hành thí nghiệm trên cơ người.”


“Tin tức này nói chính xác thì cũng chính xác, nói không chính xác thì cũng không chính xác.”


“Theo tôi được biết, Ninh Chuẩn xác thực là người sáng lập ra Phòng thí nghiệm God, cũng được gọi là God, nhưng cậu ta không phải là chủ sở hữu hiện tại của Phòng thí nghiệm God. Khoảng một tháng trước, Phòng thí nghiệm God vừa phát lệnh truy nã Ninh Chuẩn, có thể nói là giá trên trời.”


“Sau đó không lâu, thợ săn A2 đã được tung vào trò chơi Hộp Ma trên diện rộng. Trước lần tung ra này, trong trò chơi cũng có thợ săn nhưng không nhiều.”


“Theo thông tin tôi có được, tên của Ninh Chuẩn lần đầu tiên xuất hiện trong xã hội không phải là hai năm trước, mà là tám năm trước, khi cậu ta mười bốn tuổi.”


“Khi đó viện điều dưỡng được thành lập ở California đã xảy ra hỏa hoạn, tất nhiên có một số người nói là động đất, tóm lại thì đó là một thảm họa. Chỉ có hai người sống sót sau thảm họa này, một trong đó bị thương nặng đã chết, người sống sót còn lại chính là Ninh Chuẩn.”


“Sau đó viện điều dưỡng đó bị bỏ hoang, khi nó xuất hiện trở lại trước mắt mọi người, nó đã trở thành Phòng thí nghiệm God tiếng tăm lừng lẫy, tập trung vào lĩnh vực sinh học, các loại độc dược vượt quá thường thức đã cứu được vô số mạng người, các loại độc dược kỳ quái cũng bị các tổ chức lớn liệt vào danh sách cấm.”


“Tương tự như những người cải tạo bình thường như thợ săn A2, có một số manh mối cho thấy Ninh Chuẩn cũng là một sản phẩm thử nghiệm và số sê-ri là A1.”


Mí mắt của Lê Tiệm Xuyên không tự chủ được giật giật, cố nén cảm xúc dâng trào.


Số 7 cười đắc ý: “Thế nào, không phải anh đã lời gấp đôi từ tin tức này sao? Tôi dám khẳng định trên đời này không có mấy người biết.”


Lời nói kinh ngạc bị mắc kẹt sắp thoát ra khỏi cổ họng, Lê Tiệm Xuyên bình tĩnh nói: “Quả thật là một tin tức có giá trị. Hai cái còn lại thì sao?”


Người giấy nhỏ giống như không hề khoe khoang, vẫy tay, có chút không thèm để ý nói: “Hai cái còn lại, một cái là tên người chơi của thợ săn đều tương đối thống nhất, lấy Kill làm mở đầu, thêm chữ cái hoặc con số, cái này anh thấy nhiều tự nhiên sẽ biết, nhưng cái tôi muốn nói với anh là tên đi kèm số sẽ ít và mạnh hơn tên đi kèm chữ, gặp được tốt nhất nên cẩn thận.”


“Thứ hai là thận trọng, mục đích của thợ săn chỉ có giết người. Giải câu đố, hộp ma, vật phẩm kỳ lạ không nằm trong phạm vi cân nhắc của bọn họ. Nếu muốn ép buộc và dụ dỗ bọn họ để bọn họ nương tay thì hoàn toàn không thể nào. Vờ vịt hứa hẹn, đợi mày lơ là cảnh giác đâm mày một dao thường xảy ra hơn.”


Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ một lúc rồi nói: “Các thợ săn giết chóc điên cuồng, song song với gặt hái mạng sống của người chơi ở mỗi màn chơi thì bọn họ chắc chắn cũng thu hoạch hộp ma. Thế thì tại sao đã lâu như vậy nhưng chỉ có một người trong số họ lọt vào top 10 của bảng xếp hạng, lại còn là cái tên đi kèm chữ mà mày nói là không phải mạnh nhất?”


Ánh mắt trống rỗng của người giấy nhỏ liếc nhìn Lê Tiệm Xuyên: “Tôi cũng không biết, nhưng tôi có một suy đoán có thể nói cho anh biết.”


“Thợ săn vốn là một tồn tại khác loài trong trò chơi Hộp Ma, không cần trải qua trận đấu đặt tên mà trực tiếp có được tên, bọn họ mạnh đến bất thường, gần như có thể tàn sát hầu hết các màn chơi cấp thấp. Sự khác loài này có thể cũng được thể hiện ở hộp ma, bọn họ giết người chơi, nhiều khả năng sẽ không lấy hộp ma của người chơi tại thời điểm qua màn quyết toán mà chỉ lấy đi vật phẩm kỳ lạ không ở trong hộp ma được sử dụng bởi những người chơi đã chết sau trận chiến, những thứ còn lại, gồm cả hộp ma, bọn họ không thể lấy được.”


“Những hộp ma mà họ nắm giữ đều được phòng thí nghiệm cấp cho, hoặc là được những người chơi khác chủ động tặng cho để bảo vệ mạng sống.”


“Hơn nữa, tôi có linh cảm rằng sẽ không lâu nữa, KillG đứng thứ bảy trong bảng xếp hạng hẳn GG* thật.”
*GG: GG là viết tắt của cụm từ “Good Game” và nghĩa gốc của nó là sự khen ngợi của một người chơi này dành cho một người chơi khác trong bất kì trò chơi nào mà họ tham gia. Nếu có ai đó nói “GG” khi một trận đấu kết thúc thì người đó muốn nói rằng họ đã chơi game rất là vui và đối thủ của họ rất giỏi nên xứng đáng nhận được lời khen ngợi này. Có thể xem GG là một cách thể hiện sự tôn trọng của người chơi dành cho đối thủ vì đối thủ của họ thể hiện quá xuất sắc khiến họ phải nể phục từ đầu tới cuối.


“Hộp ma của KillG là quá nhiều đối với thợ săn, phòng thí nghiệm God hẳn không muốn một thợ săn như vậy.”



Số 7 kết luận: “Thực lực cũng ngang người chơi bình thường, chỉ là có lẽ có nhiều vật phẩm kỳ lạ hơn, nhưng vật thí nghiệm trong thế giới thực chỉ có bấy nhiêu, có đem vào game thì có thể hơn nhau đến đâu? Anh có thể thấy được một ít trong các màn cao cấp, còn trong các màn thấp hơn một chút, có lẽ có chơi tới ba bốn màn cũng không thấy được một cái.”


Lê Tiệm Xuyên thăm dò nói: “Trong trò chơi không có vật phẩm kỳ lạ sao? Cái gọi là vật phẩm kỳ lạ không phải cũng bao gồm một số quái dị mang hơi thở sự sống trong màn chơi sao?”


“Xem ra anh có lúc rất thông minh, có lúc không.” Người giấy nhỏ chắp tay sau lưng, “Anh chưa chơi được bao nhiêu màn đúng không, tới hai mươi màn chưa?”


“Chắc chắn chưa tới ba mươi, nếu có, anh có thể thấy quái dị trong vài màn chơi dù lớn nhỏ mạnh yếu, chúng đều không thể được cất vào hộp ma. Nói trắng ra, bất cứ thứ gì trong trò chơi Hộp Ma, dù có sự sống hay không, đều không thể mang ra khỏi trò chơi dưới bất kỳ hình thức nào.”


“Do đó anh không cần nghĩ tới những quái dị này nữa.”


Số 7 nói: “Tôi trả lời hai câu hỏi này được đó chứ, hoàn hảo hoàn thiện, cực kỳ có lòng!”


Lê Tiệm Xuyên vừa phân loại vừa đánh giá tin tức số 7 vừa đưa ra, tùy ý gật đầu, từ trong hộp ma lấy ra một tờ giấy viết đầy chữ, tiến lên hai bước, đặt xuống đất.


“Vụ án của La Đại, tất cả những gì tao biết đều ở đây.”


Đây là lúc Lê Tiệm Xuyên yêu cầu ông chủ cửa hiệu viết bố cáo trong hiệu sách, còn mình bí mật lấy bút và mực, ở trong góc phòng dùng ngón tay viết.


Như số 7 đã nói, trước khi chắc chắn tác dụng phụ của lòng thù hận của người dân thị trấn sẽ biểu hiện như thế nào, cho dù có bằng chứng đầy đủ, hắn sẽ không tùy tiện phá vụ án thứ hai, chồng thêm tác dụng phụ. Thay vì tự mình giải quyết vụ án, hắn có xu hướng đổi chác, chỉ xem phần thưởng, không chấp nhận rủi ro.


Người giấy nhỏ giậm chân, vung tay để tờ giấy chậm rãi bay lên, lơ lửng bay tới: “Anh quả nhiên có chuẩn bị mà viết trước!”


Lê Tiệm Xuyên vuốt râu, không trả lời, chỉ khi người giấy nhỏ cúi đầu xem nội dung trên tờ giấy, mới nói: “Mày có thể tìm tới tao nhanh như vậy, đồng thời có tự tin phá được vụ án La Đại, hẳn là bản thân mày hoặc người giấy của mày đã nhìn thấy tận mắt quá trình số 4 giết La Đại nhỉ. Không có định ngăn cản à?”


Người giấy nhỏ kinh ngạc nói: “Đâu ai nói rằng không thể tận mắt chứng kiến người khác giết người rồi dùng lý trí để giải quyết vụ án đâu, nếu là anh, anh sẽ ngăn cản sao?”


Lê Tiệm Xuyên thuận theo bản tâm, nói: “80% sẽ, 20% không.”


Người giấy nhỏ cười nói: “Do đó chúng ta là hai người qua đường, một người thông minh c*̀ng một người thông minh nhưng vẫn có hơi ngu.”


Số 7 mỉm cười vung tay lên, tờ giấy trước mặt cháy rụi rồi biến mất.


Hai ba giây sau, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên cảm thấy toàn bộ thị trấn Bồng Lai đang say ngủ như bừng tỉnh trong giây lát, có một loại bồn chồn tưng bừng, quỷ dị kỳ lạ chợt thoáng qua, ẩn giấu dưới da.


Gần như cùng lúc, người giấy nhỏ thốt lên một tiếng kinh ngạc nhỏ.


Tâm trạng Lê Tiệm Xuyên nhẹ dao động: “Mày công bố chân tướng vụ án rồi? Phần thưởng đã tới chưa?”


Người giấy nhỏ nói đơn giản: “Tới rồi, nói thế nào đây, anh đọc sẽ biết.”


Lời còn chưa dứt, vài trang giấy lại bay ra từ cuối con hẻm phía sau số 7, đáp xuống trước mặt mèo Dragon Li.


Những trang giấy này rõ ràng không phải là phần thưởng gốc, mà là na ná bản sao, in ra một bản rồi đưa tới. Xem ra, khả năng của số 7 không phải là khống chế người giấy, mà là khống chế giấy.


Từng trang giấy rơi xuống, Lê Tiệm Xuyên đưa mắt nhìn, vừa nhìn kỹ, trong lòng đột nhiên xuất hiện vô số kinh ngạc và nghi hoặc.


Phần thưởng này không phải gì khác, mà là hồ sơ bệnh nhân không hoàn chỉnh ở thời không hiện đại không thuộc về Trung Hoa Dân Quốc, và ba ảnh chụp não ___ Một là phim MRI, một là điện não đồ và một là phim MRI kỳ lạ mà Lê Tiệm Xuyên chưa từng thấy qua, hình như là ảnh phóng to bằng kính hiển vi của các tế bào sau khi cắt một số mô não được chụp bằng một dụng cụ đặc biệt.


Theo chú thích của bức ảnh cuối cùng, mô não trong bức ảnh vẫn còn sống và hoạt động mạnh mẽ.


Sau khi các trang giấy rơi xuống xong, tờ trên cùng bao gồm thông tin cơ bản của bệnh nhân trong tệp hồ sơ này.


Trong cột tên, Lê Tiệm Xuyên rõ ràng nhìn thấy ba chữ.


Tôn Bồng Lai.


Hết chương 234


Lời tác giả: Vốn dĩ muốn viết màn chơi này ngắn một chút, nhưng lại cảm thấy nếu viết quá ngắn và quá đơn giản thì sẽ không phù hợp với diễn biến của cốt truyện, nên đã sửa lại dàn bài trước khi viết, đồng thời tăng độ khó lên.


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 234
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...