Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 196

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


Chương 196: Bạn đồng hành E4.



Theo kế hoạch ban đầu của bà Bành, bà và hội Cứu Thế sẽ chỉ là đối tác giao dịch tạm thời, lợi dụng lẫn nhau để đạt được mục đích.


Bà chưa bao giờ có ý định dựa dẫm vào bất cứ ai, cũng không bao giờ dễ dàng tin tưởng bất cứ ai.


Ngay cả hội Cứu Thế nhìn như đã đưa ra thành ý lớn nhất mà bọn họ có thể, kết quả sơ bộ của thí nghiệm về sự hồi sinh hoạt động của tế bào do dao động năng lượng bí ẩn mang lại, cùng với mô cơ thể còn nguyên vẹn của Tô Nhạc Nhạc. Ngay cả khi kế hoạch bị gián đoạn, trùng hợp hay cố ý, bà từng bước bị đẩy vào trong đường lui duy nhất mà họ đã chuẩn bị cho bà, bà sẽ không thật sự làm một con chó nhà có tang bức thiết tìm kiếm lối thoát, ngoan ngoãn sa vào lưới của bọn họ.


Cho đến giây phút cuối cùng, thợ săn và con mồi luôn khó có thể phân biệt được.


Và không cần biết mục đích của hội Cứu Thế là gì, bọn họ muốn gì ở bà, chỉ cần bọn họ nghĩ rằng bà có đủ giá trị để lợi dụng thì tất cả những giá trị này sẽ là toàn bộ lợi thế mà bà sử dụng để đạt được mục tiêu của mình.


Tuy nhiên, bà luôn có một cảm giác khó tả, nó nói cho bà biết hội Cứu Thế không đơn giản như bà nghĩ. Việc bọn họ bất chấp mời chào bà tuyệt đối không phải chỉ vì tình bạn giữa bà và Ninh Chuẩn, hay năng lực nghiên cứu của bà.


Nhưng dù thế nào đi nữa thì hiện tại bà cũng không cần phải lo lắng về con đường tiếp theo. Nếu kế hoạch ban đầu không còn áp dụng được với tình hình hiện tại, vậy thì thay đổi một chút, lập ra một kế hoạch hoàn toàn mới.


Nghĩ thông suốt điểm này rất dễ, nhưng để xác định lại tương lai thì không dễ như vậy.


Bà cần phải cẩn thận hơn, cẩn trọng hơn để không dễ lặp lại những sai lầm tương tự.


Toàn thân truyền đến cơn đau nhói liên tục, bà Bành từ từ nhắm mắt lại, sắp xếp mỗi một bước mà mình cần đi kế tiếp.


Nhưng có lẽ vì bà đã thật sự lớn tuổi, sau một hồi suy nghĩ tới lui đã bị đau đớn trong cơ thể làm cho phân tâm, đầu óc có chút choáng váng, suy nghĩ thăng trầm khó hiểu, dần dần bay bổng về những ngày xưa cũ.


Hình như cũng không có gì để nhớ lại.


Bởi vì từ trước tới nay bà luôn là một người tỉnh táo và nhàm chán điên cuồng.


Cuộc đời bà không phải là gốc cây um tùm mà là một đường thẳng không bao giờ cần lối rẽ. Bà biết chính xác những gì mình muốn, tin tưởng chỉ có dựa vào bản thân mới có thể thật sự đạt được chúng, lại còn sẵn sàng vì đạt được chúng mà trả giá hết thảy.


Khi còn nhỏ, bà muốn thoát khỏi ngôi làng nhỏ ven biển và đến những thành phố lớn với những tòa nhà cao tầng phát trong TV.


Bằng cách này, bà và bố mẹ có thể chấm dứt việc đào thức ăn trên cánh đồng, không còn phải đối mặt với cái nắng như thiêu như đốt để tưới đất, làm cỏ, cắt lúa mì, bẻ ngô, bị muỗi đốt rồi nổi mụn đỏ hết lớp này đến lớp khác, bị lá và thân hoa màu cắt hết vết cắt này đến vết cắt khác.


Làn da sạm đen và cháy nắng, lòng bàn tay thô ráp và nứt nẻ cùng với thu nhập ít ỏi chỉ có thể ăn thịt vào những ngày lễ ngày tết, đây không phải là cái bà muốn.


Bà biết học tập chăm chỉ là cách duy nhất để thay đổi cuộc sống của chính mình và của gia đình.


May mắn thay, bà có cái đầu khá thông minh, nghị lực kiên trì bền bỉ cùng với vận may không tệ, cuối cùng bà cũng thành công, từ trường tiểu học ở thôn nhỏ, bà đậu vào trường trung học cơ sở trọng điểm của thị trấn, tiếp đó là trường trung học phổ thông trọng điểm của quận, và cuối cùng là trường cao đẳng nổi tiếng toàn quốc.


Cha mẹ tự hào, tất cả già trẻ lớn bé trong thôn đều ngưỡng mộ sự xuất sắc của bà, tiền thưởng lần lượt gửi về khiến điều kiện của gia đình khá giả hơn.


Bà đã có được những gì mình muốn.


Sau đó, bà đậu vào trường đại học, thành tích vẫn rất xuất sắc, học lên tiến sĩ, tiếp bước người thầy của mình, chuyên về kỹ thuật tế bào sinh học.


Điều bà mong muốn nhất lúc đó là có được chỗ đứng vững chắc trong lĩnh vực này.


Cụ thể một chút có lẽ là công bố các bài báo xuất sắc trên các tạp chí nổi tiếng quốc tế với tư cách là tác giả đầu tiên, hoặc độc lập chủ trì một dự án thử nghiệm, tạo ra một bước đột phá lớn, kết quả nghiên cứu thu hút được nhiều sự chú ý.


Cuối cùng, bà đã đạt được tất cả những điều này ở tuổi ba mươi.


Ngoài ra, bà cũng có được tình yêu chân thành và một gia đình nhỏ hạnh phúc.



Ngoại trừ sự nghèo khó và vất vả lúc ban đầu, bà dường như luôn là người chiến thắng thuận buồm xuôi gió trong cuộc sống.


Kể từ khi nào tất cả những điều này đã thay đổi?


Có phải vì tham vọng thí nghiệm của bà đã lớn đến mức sau khi Tô Nhạc Nhạc ra đời, bà ngày càng dành nhiều thời gian hơn trong phòng thí nghiệm, bắt đầu vắng nhà thường xuyên, hay là vì bà vùi đầu biệt lập nhiều ngày, lúc khởi động máy liền nhận được tin cha mẹ mắc bệnh qua đời?


Ha là bắt đầu từ sự ngưỡng mộ dịu dàng trong mắt Tô Tần dần biến thành sự thất vọng dửng dưng, lần đầu thốt ra những lời cay nghiệt với bà, mắng bà là người vô trách nhiệm, đặt thỏa thuận ly hôn trước mặt bà?


Tóm lại, bà đã mất tất cả gia đình của mình, mặc dù rất đau đớn và buồn bã nhưng bà cũng không suy xét lại.


Bởi vì điều bà muốn lúc này là trở thành chuyên gia kỹ thuật tế bào sinh học hàng đầu thế giới, công thành danh toại.


Sau khi ly hôn, bà nhận được lời mời từ một viện nghiên cứu ở nước ngoài. Bà từ bỏ mọi thứ ở quê nhà, đi đến Bắc Băng Dương xa xôi để theo đuổi công danh của mình.


Năm thứ hai đến Bắc Băng Dương, Tô Tần chết bất đắc kỳ tử.


Bà trở về nước chịu tang, nhìn người đàn ông trên bia mộ với nụ cười dịu dàng và tao nhã trong bức ảnh đen trắng, không hiểu sao lại nhớ tới cảnh tượng hai người gặp nhau lần đầu trong buổi hẹn hò giấu mặt.


Dưới cái nắng gắt của mùa hè, một thanh niên gọn gàng chỉnh tề đứng dưới bóng cây, tay cầm hai ly trà sữa đá, cúi đầu cười xấu hổ với bà, nói rằng nhiệt độ quá cao nên đá tan hết rồi, trà sữa đã bị phơi nắng đến nóng lên, đợi lát nữa sẽ đi mua lại. Bà lắng nghe giọng nói đó, mát dịu như làn gió thu cuối thu oi ả, bình yên đến dễ chịu.


Bà yêu cảm giác này.


Nhưng thứ tình yêu này không đủ để thay đổi sự theo đuổi ngoan cố nhất trong lòng bà.


Trở lại Bắc Băng Dương một lần nữa, bà mang theo cô con gái 8 tuổi Tô Nhạc Nhạc.


Bà dành một ít thời gian để học cách trở thành một người mẹ tốt và đủ tư cách, còn nghiêm túc dạy dỗ con gái của mình, giống như phải lấy việc này để bác lại cái gì đó hay là bù đắp điều gì đó, nhưng thỉnh thoảng bà vẫn cảm thấy đó là gánh nặng, làm chậm tiến độ thí nghiệm của bà và cản trở bà tập trung làm việc.


Mà Tô Nhạc Nhạc có vẻ không thích bà lắm, hai mẹ con ít gặp nhau nên không có tình cảm. Con bé chống đối bà ở mọi vấn đề, giống như thời kỳ nổi loạn đã đến sớm, phản kháng bà, ngỗ nghịch với bà, trả treo với bà, trách móc h*m m**n kiếm soát và dạy dỗ của bà.


Vì vậy, bà thường nghĩ về việc khi nào Tô Nhạc Nhạc sẽ lớn lên, khi nào con bé sẽ trở thành một người lớn và khi nào bà có thể gửi con bé trở lại Trung Quốc.


Bà đã nghĩ rất nhiều, nhưng chỉ không ngờ rằng Tô Nhạc Nhạc không còn thể lớn lên, không còn có thể làm người lớn, không còn có thể trở về quê hương của mình, con bé vĩnh viễn dừng lại ở năm tám tuổi, trở thành một cơ thể bị cắt xẻo, bị thiêu sống thành một nắm tro _­__


Điều bà mong muốn nhất cuối cùng đã thay đổi.


Nhưng đã chậm rồi.


Ký ức mơ màng và xa xăm tạo thành một giấc mơ, lúc tỉnh lại hãy còn sa vào thống khổ.


Trong cơn gió rít lạnh thấu xương, bà Bành lặng lẽ mở đôi mắt mà bà đã nhắm nghiền từ lâu.


Trong lều, ngọn lửa thay thế cho đèn pin vừa mới được người phụ nữ đốt lên, tỏa ra ánh sáng ấm áp.


Đôi đồng tử khô đen hơi co lại trong bóng tối, nhìn chằm chằm vào mái lều đổ nát, phải mất một lúc sau chúng mới khép lại trong ánh sáng khẽ đung đưa.


Bà không bao giờ chìm đắm trong nỗi buồn, chỉ biết tiếp tục tiến về phía trước.


Tiếp tục, đi cho đến điểm cuối cùng mà bà muốn.


chùa chỉ nhiệtChùa Chỉ Nhiệt
Chùa Chỉ Nhiệt còn được gọi là chùa Chi Nhiệt, cái sau hẳn là tên vốn có của nó, chẳng qua bị truyền miệng qua lại liền trở thành cái trước. Du khách và người dân địa phương trộn lẫn mà gọi, tiếng Trung và tiếng Tây Tạng trộn lẫn mà viết, dần dần không còn ai quan tâm đến sự khác biệt giữa hai cái tên nữa. Bọn họ chỉ biết rằng đó là một trong những ngôi chùa nằm gần núi Kailash nhất, vĩnh viễn được bao phủ trong sự linh thiêng và tiếng tụng kinh lắng dịu của những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng.


Trước khi tận mắt nhìn thấy chùa Chỉ Nhiệt, Lê Tiệm Xuyên cũng đã tưởng tượng ngôi chùa này có thể hoành tráng, trang nghiêm, hoặc thanh tịnh lâu đời, nhưng trên thực tế, chùa Chỉ Nhiệt chiếm diện tích nhỏ nhất, đại điện rất nhỏ, không có nhiều nhà sư, từ bậc đá trước cửa chùa cho đến áo cà sa của nhà sư, mọi thứ đều mang đầy cảm giác phong sương cũ kỹ.


Nếu không có bức tường đỏ thếp vàng có chút trang trọng và dễ thấy dưới vách núi thì người ta khó có thể liên tưởng tòa nhà này với một ngôi chùa, chỉ cảm thấy như một hạt cát ngủ yên giữa núi rừng, kín đáo, mà lại có một thế giới tĩnh lặng của riêng nó.



Xung quanh chùa Chỉ Nhiệt là những dãy nhà tiền chế* được xây dựng bằng vật liệu cách nhiệt. Xe việt dã đậu ở trước dãy nhà tiền chế nằm ngoài cùng, không đi vào bên trong chùa.


“Núi Kailash đã bắt đầu bí mật giới nghiêm vào mùa hè này.”


Phong Túc Thu dẫn ba người Lê Tiệm Xuyên ra khỏi xe, bước vào trong, vừa chào hỏi vài người qua lại như con thoi trong nhà tiền chế, vừa trầm giọng nói: “Trò chơi Hộp Ma mới xuất hiện không bao lâu, nhưng tình hình ở đây còn phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng.”


“Phía trên phái người bố trí rất nhiều trạm kiểm soát và cơ sở giám sát công khai và bí mật. Các quán trà, lều trại và những người bán hàng rong trên đường lên núi đã được dọn dẹp sạch sẽ. Đối với những người lên núi, nơi dừng chân chỉ có mỗi chùa Chỉ Nhiệt.”


“Nhưng để đề phòng một số phiền phức không đáng có, chùa Chỉ Nhiệt cũng bị cấm tham quan và ở lại qua đêm, vì vậy căn cứ đã xây dựng những ngôi nhà tiền chế này, dẫu sao thì bên ngoài núi thần Kailash không có bất kỳ danh lam thắng cảnh đặc biệt nào. Ngoài ra, không chỉ có chùa Chỉ Nhiệt mà các dân bản địa khác ở đây cũng bị theo dõi, đài thiên táng bên kia cũng đã bị theo dõi từ lâu, tiếc là trước đây không túm được đuôi cáo thực chất nào.


“Bây giờ là mùa đông, không có nhiều người lên núi. Ngoài những khách du lịch thực sự, cũng chỉ có một vài người chúng ta. Ngày thường xen lẫn ở nơi này để bắt cá lọt lưới với ý đồ xấu.”


Phong Túc Thu dừng lại trước nhà tiền chế có cắm vài lá cờ đỏ nhỏ trên cửa sổ, người bao thuê lấy ra một chùm chìa khóa dài, gạt gạt vài cái rồi kéo lấy một cái ra mở khóa cửa.


“Trước tiên tá túc một đêm ở đây đã.”


Phong Túc Thu bật đèn: “Điều kiện đơn sơ, tiến sĩ Ninh, bác sĩ Tạ, xin thứ lỗi.”


Tạ Trường Sinh lắc đầu: “Không sao, ở đây tốt lắm rồi. Làm phiền anh quá.”


Tạ Trường Sinh đã đi khắp trời Nam biển Bắc, cũng không biết đã ngủ ở gầm cầu bao nhiêu lần nên chưa từng kén chọn. Hơn nữa, trong ba người, Trường Sinh bị thương nặng nhất, gãy vài đoạn xương, mặc dù không ảnh hưởng đến việc đi lại, ngồi, nằm, nhưng có thể mau chóng ổn định và nghỉ ngơi hiển nhiên là tốt nhất.


Hai tay được băng bó vỗ về cái mông mập mạp màu quất chui ở trong vòng tay của mình, Tạ Trường Sinh chọn cái giường sắt cao một mét hai dựa vào tường, đặt ba lô xuống.


Không gian của nhà không lớn, ngoại trừ một bộ bàn ghế đơn giản, còn lại tất cả đều là giường kê dựa vào tường, chính giữa có lò sưởi điện, sẽ tự động cảm ứng bật lên khi cơ thể người tới gần, phát ra tiếng vo ve khe khẽ, tỏa ra nhiệt lượng nhỏ.


Ninh Chuẩn lại không hề khách sáo, cởi bỏ áo khoác bẩn thỉu, trực tiếp ngồi ở trên giường bên kia lò sưởi điện, kéo chăn bông quấn lấy cơ thể, chỉ lộ ra khuôn mặt lạnh cóng đến trắng hơn những ngọn núi phủ tuyết trắng.


“Tuyến đường trong và tuyến đường lên núi Kailash đã bị phong tỏa rồi sao?”


Cậu quấn kỹ lưỡng bản thân, mở miệng hỏi.


Phong Túc Thu tháo kính xuống, vừa lau đi lớp sương trắng mỏng trên đó vừa nói, “Không lâu sau khi giới nghiêm bắt đầu liền dùng lý do thiên tai để phong tỏa. Đó là hai con đường gần núi Kailash nhất, Xử Lý sẽ không tùy tiện hủy bỏ phong tỏa. Nhưng những hướng khác, người bình thường không thể đi, không có nghĩa là có một vài người cũng không thể đi.”


Ninh Chuẩn nghe ra hàm ý trong lời nói của Phong Túc Thu, nhưng không hỏi nhiều hơn.


Ngày mai cậu gia nhập Viện nghiên cứu, tự nhiên sẽ biết mình cần biết cái gì.


Trong lúc trò chuyện, hậu cần của Xử Lý từ bên ngoài đi vào, mang theo nước nóng và đồ ăn.


Lê Tiệm Xuyên vừa khéo đứng cạnh cửa, bỏ ba lô xuống cầm lấy, cả ba quây quần bên lò sưởi điện để thỏa cơn đói khát.


Phong Túc Thu đợi một lúc rồi hỏi đã ăn no chưa, còn nhu cầu nào khác hay không, sau đó vẫy tay với Lê Tiệm Xuyên rồi dẫn đầu bước ra khỏi nhà tiền chế.


Lê Tiệm Xuyên biết Phong Túc Thu tất nhiên có chuyện muốn nói riêng với mình, cho nên hắn ăn nhanh gấp đôi bình thường, lúc nhìn thấy ra hiệu của Phong Túc Thu, hắn đã ăn gần xong, lại trút vào miệng nước ấm, gật gật đầu với Ninh Chuẩn và Tạ Trường Sinh rồi đứng dậy đi theo ra ngoài.


Đường đi từ đài thiên táng về chùa Chỉ Nhiệt mất ít nhất bốn hoặc năm km, lại dành một khoảng thời gian để nghỉ ngơi và ăn uống trong nhà tiền chế, bây giờ vừa ra khỏi nhà tiền chế, có thể thấy sắc trời đã tối muộn, biển sao bao la không người cất giữ hiện trên bầu trời xanh thẫm, như từng vốc cát bạc từ biển sâu tuôn ra, rơi rắc tự do, lấp lánh, mê ly.


Gần nhà tiền chế có hai ba du khách đang cầm máy đi xung quanh ngọn núi, quay chụp bầu trời đầy sao lộng lẫy và đỉnh núi Kailash màu trắng giống như kim tự tháp.


Cái rét mướt giống như tiến vào vết nứt băng và vẻ yên bình tĩnh lặng kỳ lạ được phóng đại lên vô tận trong màn đêm nơi này.


Lê Tiệm Xuyên kéo mũ, quan sát xung quanh theo thói quen.


Hắn và Phong Túc Thu một trước một sau đi bộ một lúc khá lâu, cho đến khi có thể nhìn thấy rõ dòng sông băng đang đổ xuống và những viên sỏi khô cạn trên sườn phía bắc núi Kailash, Phong Túc Thu mới dừng lại.


“Âm 20 độ, quá lạnh.”



Phong Túc Thu liếc nhìn đồng hồ, chọn một tảng đá ngồi xuống, tháo pin đồng hồ ra rồi tùy ý cầm nó trong tay.


Tiếng gió ở đây hơi lớn, tăng thêm một lớp bảo vệ cách ly tự nhiên cho giọng nói của Phong Túc Thu, mơ hồ vỡ vụn.


Lê Tiệm Xuyên tiến lại gần hai bước, cũng ngồi xuống.


Hắn có lẽ đã biết lý do tại sao Phong Túc Thu lại chọn đưa hắn đến chỗ lạnh giá tàn khốc thế này để nói chuyện, đồng thời khi ý thức được điều này, hắn có hơi ngạc nhiên, nhận ra cuộc trò chuyện này không hề đơn giản chút nào.


Sau khi tắt hết thiết bị đang mang theo trên người, Lê Tiệm Xuyên trầm giọng nói: “Trưởng ban Phong, em cũng có rất nhiều thắc mắc. Nếu lần này không gặp anh ở núi Kailash, em cũng sẽ trở về thủ đô một chuyến sau khi kết thúc mọi chuyện ở đây.”


Phong Túc Thu kéo chặt cổ áo khoác quân đội lại, hơi nheo đôi mắt như diều hâu, nói, “Anh không chắc sẽ giải đáp được tất cả các câu hỏi của cậu, trên thực tế, dùng lời của viện trưởng Viện nghiên cứu mà nói, chính bản thân cậu đã là một câu hỏi hoang mang khó hiểu.”


“Chính bản thân em ư?”


Lông mày Lê Tiệm Xuyên bất giác nhíu chặt lại, nhưng trong lòng lại không kinh ngạc, ngoại trừ nghi ngờ lớn hơn nổi lên như bọt nước thì chỉ có cảm giác mọi chuyện đã được định sẵn.


Trên người hắn có vấn đề, thái độ của Xử Lý đối với hắn, cử hắn đi tiếp xúc với Ninh Chuẩn và nhiệm vụ bước vào trò chơi Hộp Ma đều có vấn đề. Tuy rằng không biết vì sao những vấn đề trước đây không hề rõ ràng này lại bị vạch trần vào lúc này, nhưng lời nói của Phong Túc Thu đã cho hắn biết, Xử Lý có biết chuyện từ trước và có dự tính gì đó.


“Sau khi bước vào trò chơi Hộp Ma, nếu không có gì bất ngờ thì chắc hẳn cậu đã phát hiện ra rất nhiều thứ.” Phong Túc Thu thấp giọng nói.


Lê Tiệm Xuyên nhớ lại, tóm tắt ngắn gọn nói: “Khi vừa mới tiến vào phòng thí nghiệm God, lần đầu tiên em gặp Ninh Chuẩn, em chưa trở thành người chơi Hộp Ma nhưng có thể nhìn thấy chìa khóa ở cổ tay của Ninh Chuẩn. Lúc đó, em không ý thức được điều gì bất thường, sau này mới biết ở thế giới hiện thực, chỉ có người chơi mới nhìn thấy chìa khóa của nhau, không phải người chơi thì không thể nhìn thấy.”


“Trước khi bước vào trò chơi Hộp Ma, mặc dù thể lực và nhiều năng lực khác nhau của em đều rất mạnh, nhưng chúng vẫn ở trong phạm vi của người bình thường. Qua từng màn chơi, cơ thể em dường như tiến hóa theo chiều hướng siêu phàm, vết thương nhanh lành, thị lực, sức bật, dần dần, mọi thứ đều đang biến đổi.”


“Hơn nữa, trong trò chơi, cái tiến vào chính là ý thức và tinh thần của người chơi, còn tố chất cơ thể ban đầu sẽ bị ảnh hưởng bởi nhân vật, cho nên khó có thể làm ra quá nhiều biểu hiện không phải của mình. Em cũng có hạn chế, nhưng mức độ hạn chế hẳn rất nhỏ. Tố chất cơ thể của nhân vật không chênh lệch quá nhiều so với bản thân em, thậm chí sẽ được chuyển hóa một cách tinh vi bởi ý thức của tôi, càng gần với bản thân tôi hơn.”


“Hơn nữa, trí nhớ ban đầu của em không đầy đủ, mặc dù trước đó có vẻ rất đầy đủ và hoàn thiện.”


“Lúc mới gặp Ninh Chuẩn, bao gồm lần đầu tiên tiến vào trò chơi cùng với em ấy, sự ăn ý tìm ra lời giải, còn có ở chung hằng ngày, thái độ của em ấy đối với em không hề giống như một người xa lạ, mà là giống như rất quen thuộc, nhìn đâu cũng đầy ám chỉ.”


“Sau khi bọn em thoát khỏi cuộc đuổi giết gần kim tự tháp đen ở Ai Cập, em nhìn thấy một bức ảnh chụp em và Ninh Chuẩn trên bức tường ảnh của một nhà trọ nhỏ không có gì đặc biệt. Ngày chụp là tháng 12 năm 2049, trên đó viết anh ấy cầu hôn tôi, ký tên ‘King and Ghost’, bức ảnh này chưa bao giờ tồn tại trong trí nhớ của em. Hơn nữa, em không biết xuất phát từ tâm lý gì mà không gỡ nó xuống theo bản năng, mà để nó ở lại đó.”


“Trước khi đến núi Kailash, bọn em dừng lại Lhasa, có gặp một vị lạt ma trong ngôi chùa nhỏ vô danh gần chùa Đại Chiêu (chùa Jokhang). Ông ấy không nói tiền căn hậu quả nhưng nói từng gặp qua em, đồng thời trả lại cho em một cuộn kinh trống nghe đâu là em nhờ ông ấy bảo quản. Trước đó từng có kẻ mặc áo choàng đen ghé thăm, mục tiêu rất có thể chính là cuộn kinh này.”


“Lão lạt ma và Ninh Chuẩn nhìn thấy cuộn kinh này trống không, nhưng em thấy trên đó có một số chữ và hình ảnh. Nội dung đại khái là có người nhìn thấy một vết rách trên bầu trời phía trên đỉnh núi cao, tuyên bố Thần đã hạ xuống. Sau đó, các lực lượng và tổ chức khác nhau lần lượt xuất hiện, thế giới bắt đầu rơi vào hỗn loạn vô cớ.”


“Trên cuộn kinh còn sử dụng giọng điệu của chính em để nhắc nhở bản thân vài chuyện.”


Nói tới đây, Lê Tiệm Xuyên kéo khóa áo khoác, mò mẫm chiếc túi giấu trong ngực, lấy ra cuộn kinh, giơ tay mở ra trước mặt Phong Túc Thu, rồi lại lấy ra một tờ giấy khác, trên đó chép lại nội dung của cuộn kinh.


Phong Túc Thu cúi đầu nhìn lướt qua cuộn kinh, quả nhiên trống không, vì vậy mới đưa mắt nhìn sang tờ giấy kia.


“Ngoài những thứ này ra, còn một thứ có thể chứng tỏ rằng trí nhớ của em không hoàn chỉnh và nắm giữ một bí mật lớn mà đến bây giờ em thậm chí không thể nắm bắt được, chính là trận chiến đặt tên của em.”


Lê Tiệm Xuyên nói.


“Lúc màn chơi đó kết thúc, em đã tóm được em của trước đây __ Hiện tại vẫn chưa hoàn toàn xác định đó có phải là em của trước đây hay không, nhưng tạm thời xác định ___ Hộp ma mà em trước đây từng để lại trong màn chơi không chỉ tăng cường sức mạnh nào đó của em, mà còn cho em một ghi chép giống như cuốn nhật ký và một đoạn ký ức không trọn vẹn về trận chiến cuối cùng.”


“Qua những thứ này, em cũng đoán được một ít.”


“Một là em của trước đây quen biết Ninh Chuẩn, thậm chí một phần lớn lý do tại sao em tiến vào trò chơi Hộp Ma chính là vì Ninh Chuẩn.”


“Thứ hai, trận chiến cuối cùng chính là trạm kiểm soát cuối cùng của trò chơi Hộp Ma. Màn chơi cuối cùng sẽ được mở khi có ba người chơi nắm giữ hơn 100 hộp ma. Em từng là một trong ba người chơi này, tên trong trò chơi là ‘King’. Từ góc nhìn của King, trận chiến cuối cùng, hoặc là nói trò chơi Hộp Ma không thể thoát khỏi quan hệ với Ninh Chuẩn.”


“Thứ ba, em không biết em đã sử dụng phương pháp gì, nhưng hình như King đã thực sự rời khỏi trò chơi thông qua trận chiến cuối cùng, hơn nữa còn đưa Ninh Chuẩn, người bị nghi ngờ là quái vật hộp ma hoặc người giám thị trong trận chiến cuối cùng ra ngoài, cùng xuất hiện trong thế giới hiện thực.”


“King đưa Ninh Chuẩn ra ngoài là có mục đích, nhưng mục đích này lại bị cản trở do Ninh Chuẩn bị mất trí nhớ cùng với hoàn cảnh lúc đó, hoặc là gì đó khác, nói tóm lại là mục đích không thể đạt được. Hắn cố gắng giúp Ninh Chuẩn trở thành con người bình thường, trong quá trình này, bọn họ đã yêu nhau, đồng thời phát hiện ra điều gì đó, vì vậy đưa ra quyết định nào đó.”



“Quyết định này trực tiếp dẫn đến tình hình hiện tại __ Em mất gần hết trí nhớ nhưng lại ăn khớp trước sau như một với bản thân mình, cùng với Ninh Chuẩn hiện tại giống như tự do nhưng không tự do, dùng thân phận người chơi không bình thường hoặc thân phận không phải người chơi xuất hiện trong trò chơi Hộp Ma, hoặc là tất cả những chuyện kỳ lạ mà em gặp phải gần đây ___ rất có thể là do quyết định mà em của trước đây và Ninh Chuẩn đưa ra.”


“Ngoài ra, kể từ khi bắt đầu trò chơi, cho dù trong trò chơi hay trong thực tế, em thường bắt đầu cảm thấy quen thuộc với nhiều sự vật và hình ảnh một cách khó hiểu, hoặc có những cảm xúc không thể giải thích được. Em nghĩ những thứ này không thể đơn giản giải thích là ảo giác và nhận thức thị giác.”


Sau khi tung ra tất cả những nghi ngờ và phỏng đoán mà mình đã che giấu, kìm nén và tự suy nghĩ trong khoảng thời gian này, Lê Tiệm Xuyên chỉ cảm thấy nhẹ nhõm, hơi thở của hắn trở nên thông thuận hơn trong không khí lạnh giá của cao nguyên.


Hắn đang tìm kiếm câu trả lời, cũng đang trút bỏ áp lực của mình.


Từ việc tiếp xúc với Ninh Chuẩn, bước vào trò chơi Hộp Ma, đến các kim tự tháp Ai Cập, cảng Alexandria, Nepal, và bây giờ là Tây Tạng, tới núi Kailash, thậm chí cộng thêm thời gian trong trò chơi cũng không lâu lắm, những gì nhìn thấy cũng có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm của một âm mưu nào đó.


Nhưng dù vậy, những bí mật phức tạp khó hiểu được hé lộ từ phần nổi của tảng băng vẫn lấn át phần lớn bộ não của hắn.


Ngay cả trong quá trình có phần quá nhanh này, hắn còn mơ hồ nhìn thấy một đôi bàn tay to vô hình đang nôn nóng đẩy hắn đi nhanh về phía trước, muốn cấp bách dồn hết bí mật vào đầu hắn, nhưng lại không cho hắn thời gian để tiêu hóa và giải mã bằng vào chính mình.


Hắn rất cần một sợi dây kết nối mọi thứ để giúp hắn sắp xếp lại các suy nghĩ của mình.


Một số hạn chế mà Ninh Chuẩn kiêng dè đã khiến cậu không thể nhắc tới sợi dây này, càng nghĩ, Lê Tiệm Xuyên chỉ có thể tin tưởng vào đồng đội của mình. Đây cũng là lý do khi đó hắn từ California trở về thủ đô, tình nguyện báo cáo giai đoạn đầu của nhiệm vụ, hỏi có nên đi viện nghiên cứu hay không.


Chỉ là lúc đó tình hình ở Xử Lý không tốt, Phong Túc Thu từ chối hắn, hắn lúc đó cũng không nhận ra được gì nhiều, cũng không suy nghĩ thấu đáo, cho nên sau khi bị từ chối, hắn cũng không cố chấp đi tìm đáp án.


Tuy nhiên, hiện tại vẫn chưa muộn.


Sau khi cẩn thận nghe những lời của Lê Tiệm Xuyên, Phong Túc Thu ngẩng đầu lên, vẫy tay ra hiệu cho Lê Tiệm Xuyên cất cuộn kinh và tờ giấy đi.


“Xem ra thằng nhóc cậu thật sự bí bức lắm rồi, ngoài lúc báo cáo ra, đây là lần đầu tiên anh nghe cậu nói không ngừng nghỉ như vậy.”


Vẻ mặt nghiêm túc của Phong Túc Thu rút bớt đi, nở một nụ cười: “Bỏ những vấn đề khác sang một bên, trước tiên nói về vấn đề của bản thân cậu trước đã.”


“Thực ra, cho dù không có những báo cáo mới về những nghi ngờ của cậu đối với bản thân mình, Viện nghiên cứu và Xử Lý cũng đã chắc chắn 80% rằng trí nhớ của cậu không hoàn chỉnh và cậu không phải là người bình thường.”


“Phỏng đoán và kết luận này đã được đưa ra trước khi cậu đến California.”


Ánh mắt của Phong Túc Thu rơi vào trên người Lê Tiệm Xuyên, giọng nói khàn khàn lạnh lẽo gần như bị át đi trong tiếng gió vù vù: “Cậu đã xem kết quả khám sức khỏe và kiểm tra tâm lý của cậu năm nay chưa?”


Không đợi câu trả lời, Phong Túc Thu nói thẳng: “Chúng nó là giả.”


Vẻ mặt của Lê Tiệm Xuyên tối sầm lại khi nghe điều này.


“Trong bản báo cáo thật, kiểm tra tâm lý không có vấn đề gì cả, hơn nữa kết quả kiểm tra trước đây của cậu hàng năm đều khỏe mạnh bình thường, bình thường đến mức không giống người làm trong nghề này. Ngược lại, kết quả kiểm tra sức khỏe lại rất bất thường.”


Phong Túc Thu thấp giọng nói: “Khả năng tim phổi, tốc độ tái tạo tế bào, mật độ cơ bắp, khả năng miễn dịch, tốc độ sức mạnh tổng thể, độ nhạy phản ứng, dấu vết huấn luyện, khả năng chiến đấu, trình độ trang bị, v.v., tất cả những thứ này đều đã vượt quá giới hạn của những người bình thường mà chúng tôi đào tạo.”


“Nhưng chúng nó lại bị giới hạn một cách kỳ lạ bởi trí nhớ và sự phát triển não bộ của cậu, phần lớn thời gian chúng bị nén vào một phạm vi khá bình thường hơn, rất khó phát hiện ra.”


“Nhưng Xử Lý và Viện nghiên cứu lại hiểu biết cậu quá rõ.”


“Cậu trong báo cáo giống như nhân loại siêu cấp bị cải tạo, nhưng lại không có dấu vết cải tạo. Nếu xem xét kỹ tình trạng nhiệm vụ và hành tung của cậu trong năm qua thì cũng không có cơ hội hoặc thời gian để phục hồi sau khi bị cải tạo.”


“Ngoài ra, trong báo cáo này có một điểm nữa mà viện chú ý nhất và không giải thích được.”


“Cơ thể cậu bị ô nhiễm bức xạ hạt nhân rất nghiêm trọng, vì vậy gen của cậu đã xảy ra hiện tượng quang sai không thể dò tìm được.”


Sắc mặt Phong Túc Thu trở nên có chút nặng nề: “Theo tìm hiểu, phỏng đoán loại ô nhiễm này không phải do cậu thỉnh thoảng xuất hiện ở nơi xảy ra tai nạn hạt nhân, mà là do sống trong môi trường bức xạ thời gian dài, ăn cây trồng phóng xạ, uống nước còn sót lại phóng xạ mang lại ___ Thời gian này ít nhất là năm đến mười năm.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn vào mắt Phong Túc Thu: “Em nhập ngũ năm mười sáu tuổi, toàn bộ cuộc sống đều chịu sự giám sát của Xử Lý, không thể tồn tại năm đến mười năm như vậy.”


Phong Túc Thu gật đầu: “Đây là chỗ có vấn đề.”


Hết chương 196


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 196
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...