Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 195
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 195: Bạn đồng hành E3.
Bốn phía mênh mông, trái đất đen như mực được bao phủ bởi từng sợi màu tuyết bạc.
Những ngọn núi xa đổ bóng như con thú khổng lồ trông xuống thế gian.
Gần núi Kailash ở độ cao 5.000 mét, các ngôi sao rải rác trên bầu trời như những viên đá quý, rộng lớn rực rỡ; cùng với ngọn lửa của vụ nổ tạo nên bãi đá lởm chởm cao thấp lớn nhỏ và lớp đất cực kỳ hẹp bên dưới bãi đá, vài chiếc xe địa hình chạy như bay lần lượt dừng lại trên đường.
Tiếng động cơ gầm rú đưa tới cơn gió từ xa.
Bụi sỏi bay phấp phới như cờ xí gào rú.
Chiếc xe địa hình đi dẫn đầu dừng lại, bốn bánh còn chưa kịp ổn định thì cửa bên phó lái đã bị bật tung, một bóng người mập mạp mặc áo khoác quân đội nhảy xuống, dẫn đầu lao lên bãi đá: “Lão Lê ___ Lão Lê! Lê Tiệm Xuyên!”
Lê Tiệm Xuyên nheo mắt lại, cẩn thận phân biệt người đàn ông mập mạp to con này, mới miễn cưỡng nhận ra đó là một trong ba tổ trưởng của Xử Lý, tổ trưởng đội hậu cần chịu trách nhiệm quản lý điện thoại viên, Lư Tường.
Ở phía sau Lư Tường, người đàn ông cao lớn cũng mặc áo khoác quân đội chính là trưởng ban Phong Túc Thu.
Lê Tiệm Xuyên ôm Ninh Chuẩn, tuy miệng mũi và toàn bộ tầm nhìn của hắn đầy hơi nước trắng xóa do xung đột giữa lạnh và nóng, mùi rỉ sắt tanh ngọt cuồn cuộn trong cổ họng, nhưng đầu vẫn rất tỉnh táo nảy ra nghi ngờ.
Kể từ khi hắn tiến vào Xử Lý, hết thảy quá khứ đều đã bị xóa sạch, tư liệu được mã hóa, chỉ có Phong Túc Thu, Lư Tường và những điện thoại viên dưới quyền Lư Tường phân cho hắn mới biết thân phận và diện mạo thực sự của hắn, có rất nhiều chiến hữu từng sóng vai chiến đấu với hắn cũng không thể gọi là biết hắn ___ Bọn họ chỉ biết L, người có tên trong bảng treo thưởng chợ đen ngầm của nhiều quốc gia, chứ không phải Lê Tiệm Xuyên của Xử Lý.
Cho dù là theo thông lệ chấp hành nhiệm vụ trong quá khứ, hay là thông tin bị rò rỉ và thái độ mà Phong Túc Thu thể hiện ở thủ đô trước đó, Xử Lý trước mắt không nên trực tiếp tiếp xúc với hắn, huống chi là đột nhiên tới tiếp ứng hắn ở thời điểm như thế này.
Điều này là cực kỳ bất thường.
“Không phải cố ý tới đâu anh.”
Giống như cảm nhận được sự lo lắng của Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn không suy nghĩ nữa, thấp giọng nói: “Hẳn là bọn họ vốn ở gần đây, Xử Lý các anh chắc chắn biết hướng đi của các thế lực bí ẩn khác, xung quanh núi Kailash trông không giống như ngày thường, nhưng nhất định có bí mật kiểm soát.”
Lê Tiệm Xuyên mỉm cười, vỗ nhẹ vào eo Ninh Chuẩn rồi giơ một cánh tay lên vẫy mạnh: “Lão Lư! Ở đây!”
“Chỗ kia còn một người nữa!”
Hắn lại chỉ vào Tạ Trường Sinh đang loạng choạng đứng lên ở bên kia.
Tai hắn ù đi, không thể nghe thấy tiếng la của chính mình, mơ hồ lại xa xăm, giống như hàng chục lớp gạc nhúng trong nước.
Lư Tường nhanh nhẹn vọt tới, trông chẳng phù hợp với dáng người phì nhiêu hiện tại của chú ta chút nào, Phong Túc Thu theo sát sau đó.
Cửa của tất cả xe địa hình dừng bên đường đều được mở ra, một nhóm người mặc áo khoác bông nhảy xuống.
Lê Tiệm Xuyên quan sát hành động của bọn họ và nhận ra dấu vết huấn luyện quân đội rõ ràng.
Đèn pha và đèn xe bật sáng, ánh sáng phát ra giống như một lưỡi dao bổ đôi sóng lớn của bóng đêm tối mịt, cưỡi gió núi lạnh lẽo thấu xương mà đến.
Lê Tiệm Xuyên cũng dẫn Ninh Chuẩn đi xuống.
Sau vụ việc ở Ai Cập, tin tức hắn bắt cóc Ninh Chuẩn từ phòng thí nghiệm GOD đã lan truyền khắp thế giới, Xử Lý chắc chắn đã biết từ lâu.
Hơn nữa, lần trước Phong Túc Thu nhắc tới Ninh Chuẩn, giọng điệu rất bình thường, không hoàn toàn giống như thái độ đối với nhà khoa học quái vật mà hắn nghe được trong miệng Hàn Lâm lúc hắn mới nhận được nhiệm vụ. Ninh Chuẩn cũng tỏ ra khá thân thiện khi nhắc đến Xử Lý. Vì thế trực giác của Lê Tiệm Xuyên cho biết hai bên từng tiếp xúc, có thể lợi nhiều hơn hại.
Hai bên nhanh chóng chạm mặt.
Một nhóm lính mặc thường phục chạy về phía Tạ Trường Sinh, kéo người đứng dậy, những người còn lại thì chạy tới sân nhỏ, bao vây vùng lân cận, nâng đủ loại dụng cụ cầm tay, lục tục tiến lên hướng vào trong.
“Lão Lê!”
Lư Tường lắc lắc đèn pha, thở hổn hển chào đón hắn.
Chỉ cần nhìn vào vẻ ngoài là có thể biết Lư Tường là một người rất hòa đồng và dễ mến.
Chú ta có cái đầu tròn, đôi mắt cũng tròn xoe, luôn cười tủm tỉm, chẳng vì ánh mắt sắc bén mà tạo ấn tượng tâm tư sâu, khó làm thân, cũng chẳng vì hoạt ngôn mà tạo cho mọi người ấn tượng là một người giả tạo, bạ đâu nói đấy.
Tuổi đã bốn mươi mà trông như mới ba mươi, gặp mặt liền biết đây là một ông bạn rất đáng tin cậy và có chủ kiến.
“Sao rồi, lão Lê, cậu với bạn cậu không sao chứ?” Lư Tường nhìn lướt hai người Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn từ trên xuống dưới, lộ ra sự quan tâm và bức thiết.
Thêm hai người mặc thường phục đi tới muốn giúp đỡ, nhưng Lê Tiệm Xuyên vội xua tay ra hiệu không cần.
“Không sao.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Không bị bom nổ trúng, nhưng bị thương ngoài da.”
Phong Túc Thu cũng bước lại gần, đôi mắt như chim ưng ẩn sau cặp kính cận: “Trong xe có nhân viên y tế, nên kiểm tra.”
Lư Tường gật đầu, bình tĩnh trở lại từ trong lo lắng, lật mặt khinh khỉnh nhìn Lê Tiệm Xuyên, trách mắng nói: “Hồi trước thằng nhóc nhà cậu thủng một cái lỗ to đùng ở bả vai, chảy gần nửa cân máu mà vẫn nói với ông đây là bị thương ngoài da. Đừng nói gì nữa, mau mau lên, có tự đi xuống cho bác sĩ xem được không.”
Lúc Lư Tường vẫn chưa phải là tổ trưởng, chú ta đã làm điện thoại viên cho Lê Tiệm Xuyên trong hai năm, cả hai hợp tác trong nhiều nhiệm vụ, tuyệt đối được xem là đồng đội cũ của Lê Tiệm Xuyên, đã rất quen thuộc với chuyện bị thương nặng nhưng không vào bệnh viện mà chỉ xem là vết thương nhẹ không thấm vào đâu của Lê Tiệm Xuyên, nên chẳng mảy may tin hắn.
Lúc này, Phong Túc Thu đã dời ánh mắt từ Lê Tiệm Xuyên sang phía Ninh Chuẩn.
Lê Tiệm Xuyên thấy thế, định mở miệng giới thiệu hai bên, sau đó tiến hành tự kiểm điểm sâu sắc một phen, nhưng trước khi hắn mở miệng, Phong Túc Thu đã lộ vẻ nghiêm túc, dẫn đầu đưa tay về phía Ninh Chuẩn, chân thành nói: “Đây chính là tiến sĩ Ninh nhỉ, ngưỡng mộ đã lâu.”
“Kẻ hèn Phong Túc Thu, thay mặt cho Viện Nghiên cứu Thủ đô, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc vì những đóng góp không hoàn lại cho nhiều kết quả nghiên cứu tiên tiến, và nhiệt liệt chào mừng tiến sĩ gia nhập vào viện của chúng tôi.”
Mặt Lư Tường cũng lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng, vội vã đưa tay ra: “Thì ra đây là tiến sĩ Ninh! Hoan nghênh hoan nghênh! Ngay sau khi nhận được tin tức, viện nghiên cứu của chúng tôi đều mong mỏi cậu mau mau đến. Ai mà biết được lại bị thằng nhóc thối lão Lê này bắt cóc chạy khắp nơi trong cái trời giá rét lạnh cóng vậy chứ!”
Ninh Chuẩn lịch sử mỉm cười, bắt tay Phong Túc Thu và Lư Tường, vẻ mặt điềm đạm giống như một nhà khoa học trẻ xuất sắc: “Hai người khách sáo rồi. Chỉ là một ít quà nhỏ thôi mà, không cần cảm ơn. Gia nhập viện nghiên cứu cũng là kỳ vọng của bản thân tôi.”
“Chịu ơn của người khác, nào có đạo lý không cảm ơn chứ?”
Trên gương mặt bình tĩnh và nghiêm túc của Phong Túc Thu cũng nở một nụ cười hiếm thấy: “Dù cậu có nhận hay không thì lòng biết ơn của chúng tôi cũng không thể giảm giá. Bây giờ trời đã tối, không hợp lên núi. Trước tiên nghỉ ngơi ở chùa Chỉ Nhiệt một đêm, sáng mai chúng ta sẽ đến cơ sở nghiên cứu gần cửa khẩu.”
“Không sao.” Ninh Chuẩn gật đầu.
Mắt thấy ba người này tán gẫu đến vừa hữu hảo vừa nồng nhiệt, Lê Tiệm Xuyên đứng một bên hoàn toàn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Chẳng phải bọn hắn đã dính nhau như hình với bóng kể từ khi rời Phòng thí nghiệm God hay sao? Những chuyện này xảy ra khi nào? Phong Túc Thu còn chưa nói, làm thế nào mà Lư Tường cũng biết?
Ninh Chuẩn có lẽ thật sự là con giun gửi hồn người sống trong bụng Lê Tiệm Xuyên rồi.
Ngay khi nghi ngờ của Lê Tiệm Xuyên vừa mới xuất hiện, Ninh Chuẩn cũng đã quay đầu lại, nhìn về phía hắn: “Lúc anh mang theo em chạy khỏi phòng thí nghiệm, em có để lại một bất ngờ lớn cho bọn họ. Kết quả nghiên cứu và các dự án quan trọng trong mấy năm nay của em đã được chuyển đến thủ đô Trung Quốc sau khi em lên máy bay, như một lời chào nhỏ, cùng với lý lịch sơ lược của em và những nơi nên đi.”
“Tất cả các hạng mục trong Phòng thí nghiệm God đều đã được loại bỏ, không để lại gì cả.”
“Sau này em từng ngẫm lại, có lẽ lúc đó em làm việc không chu toàn, lại quá kiêu ngạo nên bọn họ mới chó cùng rứt giậu, nhắm theo đuổi giết không ngừng như vậy.”
Quả nhiên, chứng cứ rất xác thực, hắn bắt cóc Ninh Chuẩn chạy trốn chính là chuyện Ninh Chuẩn đã dự liệu từ lâu, thậm chí còn âm thầm sắp xếp đâu ra đó.
Hơn nữa, trong lúc bỏ chạy, hắn còn kéo đủ thù hận, suýt nữa khiến cho hai người trở thành chuột qua đường, người người quát đánh.
Cũng may, nước phù sa này cũng không chảy vào ruộng của nhà khác, tâm lý của Lê Tiệm Xuyên vẫn còn cân bằng. Chẳng qua là Ninh Chuẩn không nói trước cho hắn, chờ nhìn hắn biến thành trò cười, vẫn phải ghi sổ mới được.
Lê Tiệm Xuyên lườm Ninh Chuẩn một cái, ngụ ý đợi sau này sẽ tính sổ.
Nhưng nó chỉ khiến ý cười trong đôi mắt đào hoa cong cong của Ninh Chuẩn càng sâu hơn.
Thu lại ánh mắt giống như bị bỏng lửa, Lê Tiệm Xuyên nhìn Phong Túc Thu, nghiêm mặt nói: “Trưởng ban Phong, là lỗi của em.”
“Không phải em không tin Xử Lý hoặc tiến sĩ Ninh, chỉ là trước khi nắm rõ thái độ của Xử Lý và tình hình bên phía tiến sĩ Ninh, em cho rằng cách xử lý tốt nhất chính là không để lộ tin tức quan trọng của hai bên, cũng tạm thời không sắp xếp gặp mặt.”
“Chuyện cụ thể như thế nào, em sẽ viết tường trình và kiểm điểm, đợi Xử Lý xử phạt.”
Đôi mắt của Phong Túc Thu nhấc lên từ sau cặp kính gọng đen, nặng nề rơi vào người Lê Tiệm Xuyên, như thể có một áp lực vô hình.
Nhưng chỉ trong vài giây, áp lực tan biến, đôi mắt ấy đã mỉm cười trở lại.
Phong Túc Thu lắc đầu nói: “Cách xử lý của cậu lúc đó đã đủ tốt rồi. Ngay từ đầu nhiệm vụ cũng không nói là cậu phải mang tiến sĩ Ninh về, hay là phải làm gì với cậu ấy. Thái độ của Hàn Lâm cũng mập mờ, không trực diện, cậu đắn đo là chuyện bình thường.”
“Xử Lý của chúng ta cũng không yêu cầu bất kỳ ai xóa sạch mọi mối quan hệ cá nhân. Miễn là không ảnh hưởng đến nhiệm vụ và không làm chậm trễ trách nhiệm thì không có vấn đề gì.”
“Huống chi các cậu là nhóm nhỏ nhân viên đặc biệt có quyền xử trí tự do tối đa. Tình hình chi tiết và phân tích cụ thể, Xử Lý tin tưởng vào điểm mấu chốt của các cậu.”
Mọi khi Phong Túc Thu cũng nói những lời này, nhưng chưa bao giờ lại khiến Lê Tiệm Xuyên cảm thấy ngạc nhiên như lúc này.
Sự tự do này có hơi quá tự do.
“Hơn nữa, cậu là ngoại lệ trong số các ngoại lệ.” Phong Túc Thu lại bổ sung một câu, nhưng không nói chi tiết.
Lê Tiệm Xuyên cân nhắc muốn hỏi, còn chưa kịp mở miệng thì máy bộ đàm trên hông Lư Tường đột nhiên vang lên, một giọng nam điềm tĩnh từ bên trong truyền đến: “Trưởng ban Phong, đội trưởng Lư, bên địch đã rút lui, không hiện thân, dựa theo bố trí, hậu phương đã sẵn sàng đánh chặn.”
“Hiện trường đánh bom không phát hiện thi thể, phía dưới sân có một phòng thí nghiệm bí mật, nhưng thiết bị đã bị hỏng hoàn toàn, hầu hết tư liệu bên trong cũng biến mất. Có dấu vết của các thiết bị ngoại vi trong và xung quanh phòng thí nghiệm bí mật. Những dấu vết này ban đầu nghi ngờ không phải là đột kích từ xa, mà là có người đã ẩn nấp gần đó.”
Phong Túc Thu nhìn máy bộ đàm: “Có phải là hội Cứu Thế không?”
“Hẳn là bọn chúng.”
Giọng nam nói: “Từ dấu vết để lại, bộ giáp trợ lực* là loại ẩn nấp 773, chính là chiếc bị mất khi Viện Nghiên cứu Thủ đô xảy ra sự cố.”
*Bộ giáp trợ lực (Powered Exoskeleton): là một dạng robot sinh học (Bio-robot), đối tượng điển hình của ngành cơ sinh điện tử (Bio-Mechatronics), khi được “mặc” vào người sẽ hoạt động như một bộ phận của cơ thể, nhằm bảo vệ cơ thể, tăng cường khả năng hoạt động (đi lại, mang vác,…) của con người hoặc hỗ trợ người bị khuyết tật trong hoạt động thường ngày.

Phong Túc Thu trầm giọng nói: “Đêm nay vất vả cho mọi người rồi, soát lại cho chính xác rồi bàn giao cho bên giám sát của núi Kailash đi, để lại hai đội canh gác, ngày mai sẽ có nghiên cứu viên của căn cứ đến đây điều tra kỹ càng.”
“Vâng, trưởng ban.”
Máy bộ đàm ngắt.
Lê Tiệm Xuyên quay đầu nhìn về phía sau, khẽ nhíu mày.
Khi bọn họ bước vào trò chơi Hộp Ma, vậy mà còn có kẻ địch rình ở bên, đồng hồ của hắn không hề bắt được tín hiệu. Mặc dù màn chơi này chỉ diễn ra trong khoảng ba hoặc năm phút trong thực tế, nhưng nó vẫn khiến hắn cảm thấy nghĩ lại mà sợ.
Luôn thận trọng và tỉnh táo mọi lúc là một trong những điểm tựa lớn nhất để hắn có thể một mình bước trên bờ vực nguy hiểm, sống sót và hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Chẳng qua là điểm tựa này dường như thỉnh thoảng có chút kẽ hở với sự xuất hiện của những người bạn đồng hành đáng tin cậy.
Đây không hoàn toàn là chuyện xấu, trên thế giới này chưa bao giờ có một dây cung nào có thể kéo căng một đời.
Kéo quá căng trong thời gian dài, sớm muộn cũng sẽ đứt đoạn.
“Trưởng ban Phong, tôi lên trên xem một chút.”
Lư Tường cầm bộ đàm nói.
Phong Túc Thu gật đầu.
Lư Tường cười với Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn rồi chạy chậm về phía sân nhỏ đã bị xé toạc bởi trận bom trên bãi đá.
“Được rồi, chúng ta đi thôi, bên ngoài lạnh quá, đi xuống trước rồi vào trong xe để nhân viên y tế kiểm tra.” Phong Túc Thu cười nói, “Ở đây có một người là một trong những chiến binh át chủ bài của chúng ta, một người là tiến sĩ quốc bảo của chúng ta, toàn là của hiếm.”
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đương nhiên không phản đối sự sắp xếp của Phong Túc Thu.
Cả ba đi xuống bãi đá dưới ánh sáng le lói của đèn pha, rồi lên xe bên vệ đường.
Nơi ở của bà Bành không nằm trên tuyến đường đi kora, đường cực kỳ hẹp và đầy sỏi đá. Nếu những chiếc xe địa hình này không được cải tạo lại thì tuyệt đối sẽ không thể xuất hiện ở đây.
Ngồi vào trong xe, nhân viên y tế đi cùng kiểm tra sơ qua, chiếu theo khả năng chữa lành có chút kỳ lạ của Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, hai người ngoại trừ vết thương cũ lúc ở Ai Cập cùng với một vài vết thương ngoài da chưa kéo da non ra thì đã khỏe mạnh đến không thể khỏe mạnh hơn được nữa.
Chiếc ghế êm ái được bọc đệm, cơn gió mát dìu dịu thổi vào.
Lê Tiệm Xuyên kéo khóa áo khoác, nhìn gương mặt đang chợp mắt nghỉ ngơi của Ninh Chuẩn, trong lòng cảm thấy kiên định và an tâm đã lâu không có.
Như một kẻ lang thang trở về nhà.
Phong Túc Thu ngồi ở ghế phó lái, không làm phiền hai người bọn họ nghỉ ngơi.
Một lúc sau, chiếc xe địa hình nổ máy, mang theo xóc nảy phóng về phía trước, phá ra một khe hở của ấm áp và yên bình giữa vùng núi băng giá và đầy tuyết.
Bà Bành tỉnh dậy trong cơn đau nhói, khó khăn mở mắt, nhìn thấy nóc lều phủ đầy dầu nhớt.
“Bà bị thương rất nặng, đừng cử động lung tung.”
Một giọng nữ với khẩu âm không được tự nhiên lắm truyền đến từ bên cạnh.
Bà Bành nhịn đau từ từ xoay cổ, theo tiếng nhìn lại.
Trong căn lều chật chội tồi tàn, một chiếc đèn pin được đặt dưới đất, chiếu ra thứ ánh sáng vàng mờ ảo.
Bên chiếc đèn pin, một người trẻ tuổi quấn áo choàng đen, đội mũ trùm đầu đang ngồi dựa vào mấy khúc gỗ mà nhóm lửa.
Bà Bành nén một tiếng giễu cợt từ kẽ răng: “Tôi bị thương nặng… Là do ai hả?”
Người trẻ tuổi không ngẩng đầu lên, giọng đều đều: “Tình hình lúc đó phải buộc bọn họ lui về càng sớm càng tốt, người của căn cứ Trung Quốc đã sắp chạy tới. Bà có một lớp bảo hộ che chở, không chết được đâu.”
Bà Bành thở hổn hển, bật ra tiếng cười lạnh.
“Tôi không định nương nhờ các người.”
Bà ta lại nói.
Người trẻ tuổi nói: “Những chuyện này thì bà đợi nói chuyện với các trưởng lão đi, không thuộc trách nhiệm của tôi. Tôi chỉ phụ trách hoàn thành giao dịch của chúng ta, hoặc là đưa bà còn sống đến địa điểm giao dịch dự phòng.”
Nghe những lời này, bà Bành không hiểu sao mà có chút tức giận.
Bà ta trầm mặc một hồi, sau đó lại nhìn về phía người trẻ tuổi: “Cô còn nhóm lửa làm gì nữa?”
“Sưởi ấm, lạnh quá.”
Người trẻ tuổi nói.
Cơn tức giận không thể giải thích được trong lồng ngực bà Bành càng nặng nề, bà ta cố nén giọng nói không vui từ trong cổ họng: “… Trong ba lô có túi giữ ấm!”
Người trẻ tuổi rõ ràng là sửng sốt, cuối cùng cũng ngẩn đầu nhìn bà Bành.
Ánh sáng của chiếc đèn pin tạo nên những cái bóng trên mép mũ cùng với khuôn mặt đầy những vết sẹo bỏng gớm ghiếc.
Bà Bành không ngờ rằng thành viên của hội Cứu Thế đến giao dịch với mình lại trông như thế này, vô thức giật mình nhưng không có bất kỳ cảm xúc sợ hãi hay tò mò nào ___ Những con quái vật của hội Cứu Thế xưa nay đã như vậy, lập dị thất thường, còn có sở thích nhân danh cải tạo mà tự hại bản thân, cắt đứt cánh tay, đốt đồ đằng trên mặt trên người đều là chuyện thường ngày.
Vẻ ngoài của người này phối với hành vi kỳ lạ ra vẻ ta đây quả thực giống hệt những con quái vật của hội Cứu Thế, ít ra thì bà ta cũng không phải lo lắng mình lại rơi vào tay kẻ khác.
Người trẻ tuổi hình như không có chút nhu cầu giao tiếp với bà ta, chỉ đứng dậy xách ba lô, lấy ra một đống miếng dán làm ấm, dán cho mình và bà Bành rồi tiếp tục nhóm lửa.
Rõ ràng, người trẻ tuổi cho rằng mùa đông ở Kailash dù cho có miếng dán làm ấm đi nữa thì cũng sẽ không tồn tại nổi qua một đêm.
Bà Bành nhắm mắt lại, không thèm để ý đến cô ta nữa mà nghĩ về tình hình hiện tại của mình.
Đi đến bước này chắc chắn không nằm trong kế hoạch của bà, cũng không phải mong muốn ban đầu của bà.
Hết chương 195
Chương 195: Bạn đồng hành E3.
Bốn phía mênh mông, trái đất đen như mực được bao phủ bởi từng sợi màu tuyết bạc.
Những ngọn núi xa đổ bóng như con thú khổng lồ trông xuống thế gian.
Gần núi Kailash ở độ cao 5.000 mét, các ngôi sao rải rác trên bầu trời như những viên đá quý, rộng lớn rực rỡ; cùng với ngọn lửa của vụ nổ tạo nên bãi đá lởm chởm cao thấp lớn nhỏ và lớp đất cực kỳ hẹp bên dưới bãi đá, vài chiếc xe địa hình chạy như bay lần lượt dừng lại trên đường.
Tiếng động cơ gầm rú đưa tới cơn gió từ xa.
Bụi sỏi bay phấp phới như cờ xí gào rú.
Chiếc xe địa hình đi dẫn đầu dừng lại, bốn bánh còn chưa kịp ổn định thì cửa bên phó lái đã bị bật tung, một bóng người mập mạp mặc áo khoác quân đội nhảy xuống, dẫn đầu lao lên bãi đá: “Lão Lê ___ Lão Lê! Lê Tiệm Xuyên!”
Lê Tiệm Xuyên nheo mắt lại, cẩn thận phân biệt người đàn ông mập mạp to con này, mới miễn cưỡng nhận ra đó là một trong ba tổ trưởng của Xử Lý, tổ trưởng đội hậu cần chịu trách nhiệm quản lý điện thoại viên, Lư Tường.
Ở phía sau Lư Tường, người đàn ông cao lớn cũng mặc áo khoác quân đội chính là trưởng ban Phong Túc Thu.
Lê Tiệm Xuyên ôm Ninh Chuẩn, tuy miệng mũi và toàn bộ tầm nhìn của hắn đầy hơi nước trắng xóa do xung đột giữa lạnh và nóng, mùi rỉ sắt tanh ngọt cuồn cuộn trong cổ họng, nhưng đầu vẫn rất tỉnh táo nảy ra nghi ngờ.
Kể từ khi hắn tiến vào Xử Lý, hết thảy quá khứ đều đã bị xóa sạch, tư liệu được mã hóa, chỉ có Phong Túc Thu, Lư Tường và những điện thoại viên dưới quyền Lư Tường phân cho hắn mới biết thân phận và diện mạo thực sự của hắn, có rất nhiều chiến hữu từng sóng vai chiến đấu với hắn cũng không thể gọi là biết hắn ___ Bọn họ chỉ biết L, người có tên trong bảng treo thưởng chợ đen ngầm của nhiều quốc gia, chứ không phải Lê Tiệm Xuyên của Xử Lý.
Cho dù là theo thông lệ chấp hành nhiệm vụ trong quá khứ, hay là thông tin bị rò rỉ và thái độ mà Phong Túc Thu thể hiện ở thủ đô trước đó, Xử Lý trước mắt không nên trực tiếp tiếp xúc với hắn, huống chi là đột nhiên tới tiếp ứng hắn ở thời điểm như thế này.
Điều này là cực kỳ bất thường.
“Không phải cố ý tới đâu anh.”
Giống như cảm nhận được sự lo lắng của Lê Tiệm Xuyên, Ninh Chuẩn không suy nghĩ nữa, thấp giọng nói: “Hẳn là bọn họ vốn ở gần đây, Xử Lý các anh chắc chắn biết hướng đi của các thế lực bí ẩn khác, xung quanh núi Kailash trông không giống như ngày thường, nhưng nhất định có bí mật kiểm soát.”
Lê Tiệm Xuyên mỉm cười, vỗ nhẹ vào eo Ninh Chuẩn rồi giơ một cánh tay lên vẫy mạnh: “Lão Lư! Ở đây!”
“Chỗ kia còn một người nữa!”
Hắn lại chỉ vào Tạ Trường Sinh đang loạng choạng đứng lên ở bên kia.
Tai hắn ù đi, không thể nghe thấy tiếng la của chính mình, mơ hồ lại xa xăm, giống như hàng chục lớp gạc nhúng trong nước.
Lư Tường nhanh nhẹn vọt tới, trông chẳng phù hợp với dáng người phì nhiêu hiện tại của chú ta chút nào, Phong Túc Thu theo sát sau đó.
Cửa của tất cả xe địa hình dừng bên đường đều được mở ra, một nhóm người mặc áo khoác bông nhảy xuống.
Lê Tiệm Xuyên quan sát hành động của bọn họ và nhận ra dấu vết huấn luyện quân đội rõ ràng.
Đèn pha và đèn xe bật sáng, ánh sáng phát ra giống như một lưỡi dao bổ đôi sóng lớn của bóng đêm tối mịt, cưỡi gió núi lạnh lẽo thấu xương mà đến.
Lê Tiệm Xuyên cũng dẫn Ninh Chuẩn đi xuống.
Sau vụ việc ở Ai Cập, tin tức hắn bắt cóc Ninh Chuẩn từ phòng thí nghiệm GOD đã lan truyền khắp thế giới, Xử Lý chắc chắn đã biết từ lâu.
Hơn nữa, lần trước Phong Túc Thu nhắc tới Ninh Chuẩn, giọng điệu rất bình thường, không hoàn toàn giống như thái độ đối với nhà khoa học quái vật mà hắn nghe được trong miệng Hàn Lâm lúc hắn mới nhận được nhiệm vụ. Ninh Chuẩn cũng tỏ ra khá thân thiện khi nhắc đến Xử Lý. Vì thế trực giác của Lê Tiệm Xuyên cho biết hai bên từng tiếp xúc, có thể lợi nhiều hơn hại.
Hai bên nhanh chóng chạm mặt.
Một nhóm lính mặc thường phục chạy về phía Tạ Trường Sinh, kéo người đứng dậy, những người còn lại thì chạy tới sân nhỏ, bao vây vùng lân cận, nâng đủ loại dụng cụ cầm tay, lục tục tiến lên hướng vào trong.
“Lão Lê!”
Lư Tường lắc lắc đèn pha, thở hổn hển chào đón hắn.
Chỉ cần nhìn vào vẻ ngoài là có thể biết Lư Tường là một người rất hòa đồng và dễ mến.
Chú ta có cái đầu tròn, đôi mắt cũng tròn xoe, luôn cười tủm tỉm, chẳng vì ánh mắt sắc bén mà tạo ấn tượng tâm tư sâu, khó làm thân, cũng chẳng vì hoạt ngôn mà tạo cho mọi người ấn tượng là một người giả tạo, bạ đâu nói đấy.
Tuổi đã bốn mươi mà trông như mới ba mươi, gặp mặt liền biết đây là một ông bạn rất đáng tin cậy và có chủ kiến.
“Sao rồi, lão Lê, cậu với bạn cậu không sao chứ?” Lư Tường nhìn lướt hai người Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn từ trên xuống dưới, lộ ra sự quan tâm và bức thiết.
Thêm hai người mặc thường phục đi tới muốn giúp đỡ, nhưng Lê Tiệm Xuyên vội xua tay ra hiệu không cần.
“Không sao.”
Lê Tiệm Xuyên nói: “Không bị bom nổ trúng, nhưng bị thương ngoài da.”
Phong Túc Thu cũng bước lại gần, đôi mắt như chim ưng ẩn sau cặp kính cận: “Trong xe có nhân viên y tế, nên kiểm tra.”
Lư Tường gật đầu, bình tĩnh trở lại từ trong lo lắng, lật mặt khinh khỉnh nhìn Lê Tiệm Xuyên, trách mắng nói: “Hồi trước thằng nhóc nhà cậu thủng một cái lỗ to đùng ở bả vai, chảy gần nửa cân máu mà vẫn nói với ông đây là bị thương ngoài da. Đừng nói gì nữa, mau mau lên, có tự đi xuống cho bác sĩ xem được không.”
Lúc Lư Tường vẫn chưa phải là tổ trưởng, chú ta đã làm điện thoại viên cho Lê Tiệm Xuyên trong hai năm, cả hai hợp tác trong nhiều nhiệm vụ, tuyệt đối được xem là đồng đội cũ của Lê Tiệm Xuyên, đã rất quen thuộc với chuyện bị thương nặng nhưng không vào bệnh viện mà chỉ xem là vết thương nhẹ không thấm vào đâu của Lê Tiệm Xuyên, nên chẳng mảy may tin hắn.
Lúc này, Phong Túc Thu đã dời ánh mắt từ Lê Tiệm Xuyên sang phía Ninh Chuẩn.
Lê Tiệm Xuyên thấy thế, định mở miệng giới thiệu hai bên, sau đó tiến hành tự kiểm điểm sâu sắc một phen, nhưng trước khi hắn mở miệng, Phong Túc Thu đã lộ vẻ nghiêm túc, dẫn đầu đưa tay về phía Ninh Chuẩn, chân thành nói: “Đây chính là tiến sĩ Ninh nhỉ, ngưỡng mộ đã lâu.”
“Kẻ hèn Phong Túc Thu, thay mặt cho Viện Nghiên cứu Thủ đô, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc vì những đóng góp không hoàn lại cho nhiều kết quả nghiên cứu tiên tiến, và nhiệt liệt chào mừng tiến sĩ gia nhập vào viện của chúng tôi.”
Mặt Lư Tường cũng lộ ra vẻ kinh ngạc vui mừng, vội vã đưa tay ra: “Thì ra đây là tiến sĩ Ninh! Hoan nghênh hoan nghênh! Ngay sau khi nhận được tin tức, viện nghiên cứu của chúng tôi đều mong mỏi cậu mau mau đến. Ai mà biết được lại bị thằng nhóc thối lão Lê này bắt cóc chạy khắp nơi trong cái trời giá rét lạnh cóng vậy chứ!”
Ninh Chuẩn lịch sử mỉm cười, bắt tay Phong Túc Thu và Lư Tường, vẻ mặt điềm đạm giống như một nhà khoa học trẻ xuất sắc: “Hai người khách sáo rồi. Chỉ là một ít quà nhỏ thôi mà, không cần cảm ơn. Gia nhập viện nghiên cứu cũng là kỳ vọng của bản thân tôi.”
“Chịu ơn của người khác, nào có đạo lý không cảm ơn chứ?”
Trên gương mặt bình tĩnh và nghiêm túc của Phong Túc Thu cũng nở một nụ cười hiếm thấy: “Dù cậu có nhận hay không thì lòng biết ơn của chúng tôi cũng không thể giảm giá. Bây giờ trời đã tối, không hợp lên núi. Trước tiên nghỉ ngơi ở chùa Chỉ Nhiệt một đêm, sáng mai chúng ta sẽ đến cơ sở nghiên cứu gần cửa khẩu.”
“Không sao.” Ninh Chuẩn gật đầu.
Mắt thấy ba người này tán gẫu đến vừa hữu hảo vừa nồng nhiệt, Lê Tiệm Xuyên đứng một bên hoàn toàn chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Chẳng phải bọn hắn đã dính nhau như hình với bóng kể từ khi rời Phòng thí nghiệm God hay sao? Những chuyện này xảy ra khi nào? Phong Túc Thu còn chưa nói, làm thế nào mà Lư Tường cũng biết?
Ninh Chuẩn có lẽ thật sự là con giun gửi hồn người sống trong bụng Lê Tiệm Xuyên rồi.
Ngay khi nghi ngờ của Lê Tiệm Xuyên vừa mới xuất hiện, Ninh Chuẩn cũng đã quay đầu lại, nhìn về phía hắn: “Lúc anh mang theo em chạy khỏi phòng thí nghiệm, em có để lại một bất ngờ lớn cho bọn họ. Kết quả nghiên cứu và các dự án quan trọng trong mấy năm nay của em đã được chuyển đến thủ đô Trung Quốc sau khi em lên máy bay, như một lời chào nhỏ, cùng với lý lịch sơ lược của em và những nơi nên đi.”
“Tất cả các hạng mục trong Phòng thí nghiệm God đều đã được loại bỏ, không để lại gì cả.”
“Sau này em từng ngẫm lại, có lẽ lúc đó em làm việc không chu toàn, lại quá kiêu ngạo nên bọn họ mới chó cùng rứt giậu, nhắm theo đuổi giết không ngừng như vậy.”
Quả nhiên, chứng cứ rất xác thực, hắn bắt cóc Ninh Chuẩn chạy trốn chính là chuyện Ninh Chuẩn đã dự liệu từ lâu, thậm chí còn âm thầm sắp xếp đâu ra đó.
Hơn nữa, trong lúc bỏ chạy, hắn còn kéo đủ thù hận, suýt nữa khiến cho hai người trở thành chuột qua đường, người người quát đánh.
Cũng may, nước phù sa này cũng không chảy vào ruộng của nhà khác, tâm lý của Lê Tiệm Xuyên vẫn còn cân bằng. Chẳng qua là Ninh Chuẩn không nói trước cho hắn, chờ nhìn hắn biến thành trò cười, vẫn phải ghi sổ mới được.
Lê Tiệm Xuyên lườm Ninh Chuẩn một cái, ngụ ý đợi sau này sẽ tính sổ.
Nhưng nó chỉ khiến ý cười trong đôi mắt đào hoa cong cong của Ninh Chuẩn càng sâu hơn.
Thu lại ánh mắt giống như bị bỏng lửa, Lê Tiệm Xuyên nhìn Phong Túc Thu, nghiêm mặt nói: “Trưởng ban Phong, là lỗi của em.”
“Không phải em không tin Xử Lý hoặc tiến sĩ Ninh, chỉ là trước khi nắm rõ thái độ của Xử Lý và tình hình bên phía tiến sĩ Ninh, em cho rằng cách xử lý tốt nhất chính là không để lộ tin tức quan trọng của hai bên, cũng tạm thời không sắp xếp gặp mặt.”
“Chuyện cụ thể như thế nào, em sẽ viết tường trình và kiểm điểm, đợi Xử Lý xử phạt.”
Đôi mắt của Phong Túc Thu nhấc lên từ sau cặp kính gọng đen, nặng nề rơi vào người Lê Tiệm Xuyên, như thể có một áp lực vô hình.
Nhưng chỉ trong vài giây, áp lực tan biến, đôi mắt ấy đã mỉm cười trở lại.
Phong Túc Thu lắc đầu nói: “Cách xử lý của cậu lúc đó đã đủ tốt rồi. Ngay từ đầu nhiệm vụ cũng không nói là cậu phải mang tiến sĩ Ninh về, hay là phải làm gì với cậu ấy. Thái độ của Hàn Lâm cũng mập mờ, không trực diện, cậu đắn đo là chuyện bình thường.”
“Xử Lý của chúng ta cũng không yêu cầu bất kỳ ai xóa sạch mọi mối quan hệ cá nhân. Miễn là không ảnh hưởng đến nhiệm vụ và không làm chậm trễ trách nhiệm thì không có vấn đề gì.”
“Huống chi các cậu là nhóm nhỏ nhân viên đặc biệt có quyền xử trí tự do tối đa. Tình hình chi tiết và phân tích cụ thể, Xử Lý tin tưởng vào điểm mấu chốt của các cậu.”
Mọi khi Phong Túc Thu cũng nói những lời này, nhưng chưa bao giờ lại khiến Lê Tiệm Xuyên cảm thấy ngạc nhiên như lúc này.
Sự tự do này có hơi quá tự do.
“Hơn nữa, cậu là ngoại lệ trong số các ngoại lệ.” Phong Túc Thu lại bổ sung một câu, nhưng không nói chi tiết.
Lê Tiệm Xuyên cân nhắc muốn hỏi, còn chưa kịp mở miệng thì máy bộ đàm trên hông Lư Tường đột nhiên vang lên, một giọng nam điềm tĩnh từ bên trong truyền đến: “Trưởng ban Phong, đội trưởng Lư, bên địch đã rút lui, không hiện thân, dựa theo bố trí, hậu phương đã sẵn sàng đánh chặn.”
“Hiện trường đánh bom không phát hiện thi thể, phía dưới sân có một phòng thí nghiệm bí mật, nhưng thiết bị đã bị hỏng hoàn toàn, hầu hết tư liệu bên trong cũng biến mất. Có dấu vết của các thiết bị ngoại vi trong và xung quanh phòng thí nghiệm bí mật. Những dấu vết này ban đầu nghi ngờ không phải là đột kích từ xa, mà là có người đã ẩn nấp gần đó.”
Phong Túc Thu nhìn máy bộ đàm: “Có phải là hội Cứu Thế không?”
“Hẳn là bọn chúng.”
Giọng nam nói: “Từ dấu vết để lại, bộ giáp trợ lực* là loại ẩn nấp 773, chính là chiếc bị mất khi Viện Nghiên cứu Thủ đô xảy ra sự cố.”
*Bộ giáp trợ lực (Powered Exoskeleton): là một dạng robot sinh học (Bio-robot), đối tượng điển hình của ngành cơ sinh điện tử (Bio-Mechatronics), khi được “mặc” vào người sẽ hoạt động như một bộ phận của cơ thể, nhằm bảo vệ cơ thể, tăng cường khả năng hoạt động (đi lại, mang vác,…) của con người hoặc hỗ trợ người bị khuyết tật trong hoạt động thường ngày.

Phong Túc Thu trầm giọng nói: “Đêm nay vất vả cho mọi người rồi, soát lại cho chính xác rồi bàn giao cho bên giám sát của núi Kailash đi, để lại hai đội canh gác, ngày mai sẽ có nghiên cứu viên của căn cứ đến đây điều tra kỹ càng.”
“Vâng, trưởng ban.”
Máy bộ đàm ngắt.
Lê Tiệm Xuyên quay đầu nhìn về phía sau, khẽ nhíu mày.
Khi bọn họ bước vào trò chơi Hộp Ma, vậy mà còn có kẻ địch rình ở bên, đồng hồ của hắn không hề bắt được tín hiệu. Mặc dù màn chơi này chỉ diễn ra trong khoảng ba hoặc năm phút trong thực tế, nhưng nó vẫn khiến hắn cảm thấy nghĩ lại mà sợ.
Luôn thận trọng và tỉnh táo mọi lúc là một trong những điểm tựa lớn nhất để hắn có thể một mình bước trên bờ vực nguy hiểm, sống sót và hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo. Chẳng qua là điểm tựa này dường như thỉnh thoảng có chút kẽ hở với sự xuất hiện của những người bạn đồng hành đáng tin cậy.
Đây không hoàn toàn là chuyện xấu, trên thế giới này chưa bao giờ có một dây cung nào có thể kéo căng một đời.
Kéo quá căng trong thời gian dài, sớm muộn cũng sẽ đứt đoạn.
“Trưởng ban Phong, tôi lên trên xem một chút.”
Lư Tường cầm bộ đàm nói.
Phong Túc Thu gật đầu.
Lư Tường cười với Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn rồi chạy chậm về phía sân nhỏ đã bị xé toạc bởi trận bom trên bãi đá.
“Được rồi, chúng ta đi thôi, bên ngoài lạnh quá, đi xuống trước rồi vào trong xe để nhân viên y tế kiểm tra.” Phong Túc Thu cười nói, “Ở đây có một người là một trong những chiến binh át chủ bài của chúng ta, một người là tiến sĩ quốc bảo của chúng ta, toàn là của hiếm.”
Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn đương nhiên không phản đối sự sắp xếp của Phong Túc Thu.
Cả ba đi xuống bãi đá dưới ánh sáng le lói của đèn pha, rồi lên xe bên vệ đường.
Nơi ở của bà Bành không nằm trên tuyến đường đi kora, đường cực kỳ hẹp và đầy sỏi đá. Nếu những chiếc xe địa hình này không được cải tạo lại thì tuyệt đối sẽ không thể xuất hiện ở đây.
Ngồi vào trong xe, nhân viên y tế đi cùng kiểm tra sơ qua, chiếu theo khả năng chữa lành có chút kỳ lạ của Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn, hai người ngoại trừ vết thương cũ lúc ở Ai Cập cùng với một vài vết thương ngoài da chưa kéo da non ra thì đã khỏe mạnh đến không thể khỏe mạnh hơn được nữa.
Chiếc ghế êm ái được bọc đệm, cơn gió mát dìu dịu thổi vào.
Lê Tiệm Xuyên kéo khóa áo khoác, nhìn gương mặt đang chợp mắt nghỉ ngơi của Ninh Chuẩn, trong lòng cảm thấy kiên định và an tâm đã lâu không có.
Như một kẻ lang thang trở về nhà.
Phong Túc Thu ngồi ở ghế phó lái, không làm phiền hai người bọn họ nghỉ ngơi.
Một lúc sau, chiếc xe địa hình nổ máy, mang theo xóc nảy phóng về phía trước, phá ra một khe hở của ấm áp và yên bình giữa vùng núi băng giá và đầy tuyết.
Bà Bành tỉnh dậy trong cơn đau nhói, khó khăn mở mắt, nhìn thấy nóc lều phủ đầy dầu nhớt.
“Bà bị thương rất nặng, đừng cử động lung tung.”
Một giọng nữ với khẩu âm không được tự nhiên lắm truyền đến từ bên cạnh.
Bà Bành nhịn đau từ từ xoay cổ, theo tiếng nhìn lại.
Trong căn lều chật chội tồi tàn, một chiếc đèn pin được đặt dưới đất, chiếu ra thứ ánh sáng vàng mờ ảo.
Bên chiếc đèn pin, một người trẻ tuổi quấn áo choàng đen, đội mũ trùm đầu đang ngồi dựa vào mấy khúc gỗ mà nhóm lửa.
Bà Bành nén một tiếng giễu cợt từ kẽ răng: “Tôi bị thương nặng… Là do ai hả?”
Người trẻ tuổi không ngẩng đầu lên, giọng đều đều: “Tình hình lúc đó phải buộc bọn họ lui về càng sớm càng tốt, người của căn cứ Trung Quốc đã sắp chạy tới. Bà có một lớp bảo hộ che chở, không chết được đâu.”
Bà Bành thở hổn hển, bật ra tiếng cười lạnh.
“Tôi không định nương nhờ các người.”
Bà ta lại nói.
Người trẻ tuổi nói: “Những chuyện này thì bà đợi nói chuyện với các trưởng lão đi, không thuộc trách nhiệm của tôi. Tôi chỉ phụ trách hoàn thành giao dịch của chúng ta, hoặc là đưa bà còn sống đến địa điểm giao dịch dự phòng.”
Nghe những lời này, bà Bành không hiểu sao mà có chút tức giận.
Bà ta trầm mặc một hồi, sau đó lại nhìn về phía người trẻ tuổi: “Cô còn nhóm lửa làm gì nữa?”
“Sưởi ấm, lạnh quá.”
Người trẻ tuổi nói.
Cơn tức giận không thể giải thích được trong lồng ngực bà Bành càng nặng nề, bà ta cố nén giọng nói không vui từ trong cổ họng: “… Trong ba lô có túi giữ ấm!”
Người trẻ tuổi rõ ràng là sửng sốt, cuối cùng cũng ngẩn đầu nhìn bà Bành.
Ánh sáng của chiếc đèn pin tạo nên những cái bóng trên mép mũ cùng với khuôn mặt đầy những vết sẹo bỏng gớm ghiếc.
Bà Bành không ngờ rằng thành viên của hội Cứu Thế đến giao dịch với mình lại trông như thế này, vô thức giật mình nhưng không có bất kỳ cảm xúc sợ hãi hay tò mò nào ___ Những con quái vật của hội Cứu Thế xưa nay đã như vậy, lập dị thất thường, còn có sở thích nhân danh cải tạo mà tự hại bản thân, cắt đứt cánh tay, đốt đồ đằng trên mặt trên người đều là chuyện thường ngày.
Vẻ ngoài của người này phối với hành vi kỳ lạ ra vẻ ta đây quả thực giống hệt những con quái vật của hội Cứu Thế, ít ra thì bà ta cũng không phải lo lắng mình lại rơi vào tay kẻ khác.
Người trẻ tuổi hình như không có chút nhu cầu giao tiếp với bà ta, chỉ đứng dậy xách ba lô, lấy ra một đống miếng dán làm ấm, dán cho mình và bà Bành rồi tiếp tục nhóm lửa.
Rõ ràng, người trẻ tuổi cho rằng mùa đông ở Kailash dù cho có miếng dán làm ấm đi nữa thì cũng sẽ không tồn tại nổi qua một đêm.
Bà Bành nhắm mắt lại, không thèm để ý đến cô ta nữa mà nghĩ về tình hình hiện tại của mình.
Đi đến bước này chắc chắn không nằm trong kế hoạch của bà, cũng không phải mong muốn ban đầu của bà.
Hết chương 195
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 195
10.0/10 từ 35 lượt.
