Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 197
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 197: Bạn đồng hành E5
Lê Tiệm Xuyên chưa bao giờ nghĩ những biến hóa không thể giải thích này lại xuất hiện trên người mình, hoặc là nói hắn có nghĩ tới bản thân sẽ xuất hiện một vài biến hóa, nhưng không đoán được chúng nó lại xảy ra trước khi trò chơi Hộp Ma xuất hiện, mà không phải là sau đó.
Những biến hóa này hoàn toàn không tồn tại trong những năm trước, nhưng lại đột ngột xuất hiện trong năm nay.
Xét theo trí nhớ hiện tại của hắn, từ tháng 7 năm 2049 đến tháng 7 năm 2050, giữa thời gian hai lần khám sức khỏe, hắn vẫn nhận nhiệm vụ như bình thường, làm nhiệm vụ, thỉnh thoảng ở nhà nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại sống chết trốn chạy, tất cả đều bình thường đến không thể bình thường hơn.
Trong khoảng thời gian này, ngay cả trò chơi Hộp Ma cũng chưa được công bố xuất hiện.
Gần như là một khoảng thời gian kỳ lạ.
“Xử Lý có đang điều tra em không?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Nếu tình huống như vậy đột nhiên xảy ra trên người nhân viên đặc biệt thì Xử Lý và Viện nghiên cứu nhất định sẽ theo dõi và điều tra cụ thể.
Phong Túc Thu nói: “Đã điều tra, nhưng từ kết quả điều tra bản thân cậu và xung quanh, cậu không có bất kỳ vấn đề gì, vì vậy cuộc điều tra này tạm thời bị phong tỏa và gác lại một thời gian, đại khái là từ tháng 9 đến tháng 11, sau đó nó được khởi động lại vào thời điểm cậu ở California.”
“Lý do của việc khởi động lại không phải là do nhóm điều tra cuối cùng cũng đã tìm thấy manh mối từ trên người cậu sau hai ba tháng, mà là do một lá thư.”
“Lá thư này xuất hiện tại một bệnh viện tâm thần ở gần Viện nghiên cứu nhất. Người nhận là một bệnh nhân tâm thần tên là Tả San San, còn người gửi là cậu.”
Lê Tiệm Xuyên sửng sốt: “Em sao?”
“Ừ, chính là cậu.”
Phong Túc Thu khẽ gật đầu, lấy ra một nắm thuốc lá sợi có mùi lạ không biết từ đâu rồi nhét vào miệng nhai nuốt, k*ch th*ch bộ não tê dại và lạnh lẽo bị gió tuyết thổi. Phong Túc Thu không có tố chất cơ thể dũng mãnh bất thường như Lê Tiệm Xuyên, chung quy cần một số phương tiện phụ trợ để duy trì sự tập trung và tư duy tốc độ cao.
“Em có thể khẳng định trong trí nhớ hiện có, em không biết Tả San San này.” Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ nói, “Khả năng duy nhất có lẽ đây là chuyện em từng làm trong quá khứ.”
Phong Túc Thu đang nhai thuốc lá sợi, giọng nói lạnh lùng có chút mơ hồ: “Gần Xử Lý và Viện nghiên cứu đều có các điểm giám sát do chúng ta bố trí, bệnh viện tâm thần cũng không ngoại lệ. Sau khi Xử Lý nhận được tin còn tưởng rằng cậu đã xảy ra chuyện, song lại không có cách nào để liên lạc với cậu, vì vậy chỉ có thể nghĩ ra ý định này.”
“Vào thời điểm đó, anh và Hàn Lâm đều cố gắng liên lạc với cậu, phát hiện cậu vẫn ổn, không xảy ra bất kỳ chuyện gì. Cũng vào lúc này, hai mật vụ được dự khuyết cử đến bệnh viện tâm thần để điều tra truyền về tin tức, nói chuyện này có thể không đơn giản.”
Giọng nói có chút dừng lại, đôi mắt sắc lạnh của Phong Túc Thu lộ ra một tia nhớ lại có chút trì trệ.
“Anh đã tự đến đó một chuyến, phát hiện chuyện này không đơn giản thật. Có thể nhìn nó từ hai khía cạnh, một là sự tồn tại của chính lá thư, hai là nội dung của nó.”
Lê Tiệm Xuyên ngước mắt lên, chăm chú lắng nghe.
“Lá thư được tìm thấy trong một hộp thư nhỏ trong văn phòng của viện trưởng bệnh viện. Hộp thư nhỏ này không phải là hộp thư chính thức của bưu điện, mà là một vật trang trí. Nguồn gốc của vật trang trí này cũng liên quan đến bệnh nhân Tả San San.”
“Tả San San, nữ, năm nay 18 tuổi, nhập viện cách đây 4 năm vì rối loạn hoang tưởng và đang được điều trị. Theo lời của viện trưởng và bác sĩ, Tả San San sống khá hướng nội từ khi còn nhỏ, suy nghĩ độc đáo. Cô bé tin rằng xung quanh có rất nhiều ánh mắt đang theo dõi mình, nhưng khi tìm thì lại không thấy đâu.”
“Cha mẹ cô bé vì thế đã báo cảnh sát nhiều lần, sau đó nghi ngờ cô bé mắc bệnh tâm thần rồi đưa cô bé đến gặp bác sĩ và dùng thuốc để kiểm soát, để cô bé tạm thời duy trì cuộc sống bình thường.”
“Vào một ngày cuối tuần cách đây 4 năm, Tả San San vô tình xem được một bộ phim rất cũ tên là “Chương trình của Truman*”, rồi đột nhiên bắt đầu khóc lóc, la hét, không chịu cho bất cứ ai đến gần và cũng không còn tin tưởng bất cứ ai. Cô bé tuyên bố mình là một Truman khác, là một diễn viên hài kịch sống trong một thế giới giả dối, cô bé nói với bác sĩ mình đã phát hiện ra sự thật này và sẽ không bị lừa dối nữa.”
*Chương trình của Truman (The Truman Show): bộ phim kể về người đàn ông 30 tuổi bị biến thành nhân vật chính trong chương trình thực tế về cuộc đời anh mà anh không hề hay biết.
“Bệnh viện đã vạch ra nhiều phương án điều trị, nhưng không phương án nào hiệu quả. Thay vào đó, tình trạng của cô bé ngày càng tồi tệ và trạng thái tinh thần có khuynh hướng suy sụp.”
“Cuối cùng, ở bệnh viện tâm thần thứ chín, cũng là bệnh viện tâm thần ở gần Viện nghiên cứu nhất, viện trưởng Giản Nhất Tâm tìm một người bạn giỏi thôi miên, cho Tả San San làm trị liệu thôi miên.”
“Tả San San đã được trị liệu vẫn tin rằng mình đang sống trong một thế giới giả và bị theo dõi, nhưng không còn bài xích cha mẹ, người thân, bác sĩ và y tá của mình nữa. Cô bé có một mức độ tin tưởng nhất định vào họ, hầu hết thời gian có thể sống một cuộc sống bình thường.”
“Theo viện trưởng, thôi miên chỉ gây một chút ảnh hưởng đến Tả San San, cho cô bé biết rằng mặc dù thế giới có thể là giả, nhưng những người xung quanh quan tâm đến cô bé không phải là giả. Hơn nữa, không phải lúc nào bản thân cũng bị theo dõi nên không phải liên tục sắm vai giả dạng, mà có thể sống như bình thường, chỉ khi nhận được thư cảnh báo thì mới cần cảnh giác đề phòng.”
“Để ngăn chặn ảnh hưởng thôi miên này dễ dàng sụp đổ, viện trưởng đã lắp đặt một hộp thư nhỏ trong phòng làm việc của mình, cứ lâu lâu viện trưởng lại thả một lá thư vào hộp, để Tả San San sắm vai một người không kén ăn hoặc một người nghiêm túc đọc sách, để cô bé có thể sống một cuộc sống năng động và lành mạnh hơn mà không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô bé.”
“Tả San San đang chịu ảnh hưởng của thôi miên và tin chắc rằng đây là lá thư cảnh báo từ người bạn bên ngoài mà cô bé tưởng, và cô bé sẽ sắm vai theo nội dung của lá thư trong một ngày.”
“Để tránh việc ai đó cố tình gửi thư hoặc chơi khăm, viện trưởng sẽ mở hộp thư để kiểm tra trước khi thông báo cho Tả San San đến lấy thư.”
“Ngày đó, khi lá thư đó xuất hiện, cũng không ngoại lệ.”
“Nhưng điều kỳ lạ là khi viện trưởng Giản Nhất Tâm này mở hộp thư ra kiểm tra thì không thấy có gì bên trong, hoàn toàn trống rỗng, vài phút sau, dưới tình huống Giản Nhất Tâm không ra khỏi văn phòng và cũng không có ai khác bước vào, Tả San San đến văn phòng của viện trưởng và mở hộp thư ra, lại nhìn thấy bên trong có hai lá thư.”
“Một là do Giản Nhất Tâm chuẩn bị như thường lệ, về lá thư còn lại, tên người gửi được viết bằng chữ viết tay của cậu.”
“Nhưng ngoại trừ dòng chữ người gửi và người nhận trên lá thư thì bên trong trống không dưới cái nhìn của mọi người, ngoại trừ Tả San San.”
Trống không?
Nghe đến đây, Lê Tiệm Xuyên gần như vô thức liên tưởng đến cuộn kinh trống hắn vừa cất vào và sự bình tĩnh của Tạ Trường Sinh khi liếc qua bức tường ảnh trong nhà trọ ở Ai Cập.
Chỉ có chủ sở hữu của đồ vật mới có thể xem nội dung của nó ư?
Hơn nữa, người bạn giỏi thôi miên của Giản Nhất Tâm mà Phong Túc Thu nhắc đến vừa rồi, hắn suy nghĩ nhiều rồi sao?
“Trưởng ban Phong, các anh cũng đã điều tra người bạn của viện trưởng Giản rồi phải không?” Hắn hỏi.
Phong Túc Thu gật đầu: “Đã điều tra nhưng không tra ra được gì. Nếu không phải Giản Nhất Tâm và những người xung quanh đều xác nhận cô bé có một người bạn như vậy trên hồ sơ điều trị, chỉ là bọn họ không nhớ rõ tên và ngoại hình thì chúng ta thậm chí phải hoài nghi viện trưởng của bệnh viện tâm thần này là y giả nan tự y*.
*Y giả nan tự y: là bác sĩ nhưng lại khó/không chữa được bệnh cho chính mình.
“Làm sao, cậu có người hoài nghi à?”
Lê Tiệm Xuyên im lặng một lúc rồi nói: “Tiến sĩ Ninh, nhưng không phải tiến sĩ Ninh hiện tại. Em không nói rõ được, đây chỉ là trực giác thôi.”
Phong Túc Thu liếc hắn một cái, có hơi buồn cười nói: “Yên tâm đi, bây giờ tiến sĩ Ninh nhà cậu đã được xem là người một nhà với chúng ta, không nói cái khác, chỉ riêng những thứ cậu ấy lấy ra để làm giấy chứng nhận tên tuổi cũng đã đáng giá hơn thằng nhóc cậu rồi.”
Khác với sự căng thẳng nghiêm túc và áp lực nguy cấp ở thủ đô trước đó, tuy lần này trọng tâm câu chuyện hình như phức tạp và nghiêm trọng hơn, nhưng thái độ của Phong Túc Thu lại thoái mái hơn, giống như có rất nhiều chuyện đã được định sẵn, có rất nhiều chuyện hãy còn chưa bắt đầu mà đã thả lỏng.
“Em đâu còn quá lo lắng về những chuyện này.”
Lê Tiệm Xuyên nhướng mày.
Phong Túc Thu đột nhiên cảm thấy cậu cấp dưới này có chút chướng mắt, vì đề phòng bản thân nổi điên làm người bị thương nên không nói về chuyện này nữa, kéo chủ đề trở lại đúng hướng, nhẹ giọng nói: “Tả San San nói cho chúng ta nội dung của lá thư kia.”
“Trong thư nhờ cô bé đóng vai một người thuật lại, tìm tới chú Triệu của siêu thị nhỏ bên cạnh bệnh viện tâm thần, cũng chính là người đưa tin chúng tôi sắp xếp ở gần đó, nói với chú ấy rằng nếu L vẫn bình thường, vẫn chưa tiếp xúc với nhà khoa học quái vật Ninh Chuẩn của phòng thí nghiệm God, thì hãy giao cho L một nhiệm vụ. Nội dung nhiệm vụ là ‘Tiếp cận Ninh Chuẩn, lấy chìa khóa Hộp Ma, tiến vào trò chơi Hộp Ma, tìm chip cốt lõi của trò chơi, còn lại mặc kệ’.”
Mặc dù đã mơ hồ đoán được bức thư này có quan hệ không thể tách rời với mình, nhưng bây giờ nghe được nội dung hoàn chỉnh, Lê Tiệm Xuyên vẫn vô cùng sửng sốt và kinh ngạc.
Thì ra là chính hắn mượn tay người khác giao nhiệm vụ cho mình, cho dù chỉ số IQ của hắn tăng lên một trăm điểm đi chăng nữa thì hắn cũng không phải là kẻ có năng lực đứng ở sau màn, dày công bày bố như vậy.
“Bởi vì nội dung của bức thư này, Xử Lý cũng cảm thấy rất kỳ quái.”
Lời nói của Phong Túc Thu không dừng lại: “Chúng ta đã tiến hành điều tra trong khoảng nửa tháng, loại trừ khả năng cậu tự đạo diễn tự hành động hoặc là âm mưu có tổ chức của các thế lực khác, hơn nữa những người như Tả San San, Giản Nhất Tâm, cùng rất nhiều nhà thôi miên đều được xâm nhập điều tra.”
“Cuối cùng chúng ta cũng có một phát hiện.”
Phong Túc Thu nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên: “Phát hiện này là lý do tại sao tôi tránh các thiết bị điện tử và đưa cậu đi xa đến nơi có gió mạnh có thể thổi bay người để nói chuyện như vầy.”
“Chúng ta gọi nó là ‘gợi ý’.”
Trong lòng Lê Tiệm Xuyên rung lên, suy nghĩ theo dòng suy nghĩ này: “Gợi ý? Có nghĩa là Xử Lý và Viện nghiên cứu tin rằng đồ vật trống không không thể giải thích, chỉ có những người cụ thể mới có thể xem được nội dung đều thuộc về người nào đó hoặc lời gợi ý của người nào đó?
“Có thể nói như vậy.”
Phong Túc Thu nói: “Trước mắt chúng ta không thể nói là thực sự hiểu biết nó.”
“Viện nghiên cứu tạm thời định nghĩa đó là một người mắc triệu chứng ảo tưởng, nghi ngờ tính xác thực của thế giới ở mức độ nhất định và tự bản thân có một số chỗ đặc biệt, tại một thời điểm nhất định, bản thân người đó có sự quan sát không chủ đích đối với các vật phẩm đối có chứa văn bản hoặc hình ảnh vốn không nên tồn tại mà khoa học không thể giải thích được, người khác có thể quan sát vật phẩm, nhưng không thể quan sát hiện tượng nội dung của nó.”
“Có rất ít người giống với Tả San San có thể quan sát được gợi ý này, chưa đến 1/100,000, cũng bao gồm cả một số bệnh nhân tâm thần gặp khó khăn trong việc kiểm tra tính xác thực trong lời nói của họ.”
“Chúng ta đã thu thập và niêm phong tất cả các vật phẩm gợi ý này. Hầu hết nội dung của các vật phẩm này đều được hỏi ra từ miệng của chủ nhân của chúng, đã được lập hồ sơ, gọi là Gợi Ý. Ngày mai cậu có thể nộp đơn xin điều tra để xem, bên trong có năm vật phẩm gợi ý có liên quan đến cậu.”
“Về những cái khác, ví dụ như tại sao lại xuất hiện những gợi ý này, có hay không có quy luật có thể khống chế, Viện nghiên cứu còn đang nghiên cứu. Bộ phận an ninh chúng ta với tư cách là cơ quan chấp hành cùng Cơ quan An ninh tình báo cũng không có phát hiện cái gì dư thừa.”
Trong khi bộ não đang làm việc cật lực để tiêu hóa thông tin khổng lồ và phức tạp này, Lê Tiệm Xuyên ấy mà vẫn có thể rút ra một dây thần kinh để phỉ nhổ cái tên treo biển hành nghề chính thức của Xử Lý.
Bộ phận an ninh của Viện nghiên cứu thủ đô.
Không liên quan gì đến cơ quan tình báo, chẳng trách mọi người từ trên xuống dưới, từ người cũ đến người mới, vẫn quen gọi Xử Lý chúng ta mà không phải là phòng ban an ninh chúng ta, cấp bậc không giống nhau, một cái giống thành viên của tổ chức thần bí, một cái giống ông bác bảo vệ trông cửa.
Cũng vì thói quen này mà nhiều thế lực tổ chức đã dày công thu thập thông tin trong nhiều năm, cũng không biết Hoa Quốc đặt Xử Lý ở đâu ngoài sáng, chỉ nghĩ rằng đây hoàn toàn là một đơn vị ngầm, gọi là Xử Lý.
Phong Túc Thu tiếp tục nói, kéo suy nghĩ quân nhân đào ngũ của Lê Tiệm Xuyên trở lại.
“Lần này sở dĩ muốn nói cho cậu biết điều này, chính là bởi vì năm vật phẩm gợi ý ít nhiều có chút liên quan đến cậu, hai là bởi vì những nhiệm vụ được viện trưởng sắp xếp trước đây hình như đã cố ý tránh đi một số phương diện siêu nhiên theo quan niệm truyền thống. Đây không phải là sắp xếp của Viện nghiên cứu và Xử Lý, nhưng lại không có dấu vết can thiệp rõ ràng nào được tìm thấy, mọi thứ đều là trùng hợp thuận thế. Điều này cũng cho thấy có điều gì đó cản trở cậu, kiêng kỵ cậu, thậm chí có thể nói là sợ cậu.”
“Cậu cần biết thêm một chút nữa, thêm nhiều một chút, những thứ này hẳn có lợi hơn là có hại.”
“Cụ thể ngày mai khi cậu đi nộp đơn, có thể trực tiếp gặp mặt viện trưởng. Ông ấy đang ở căn cứ nơi này, bởi vì việc điều tra Gợi Ý gần đây phát hiện có thể có quan hệ với năng lượng dao động thần bí. Cậu càng ở gần điểm đã từng dao động thì càng có thêm thành quả.”
Phong Túc Thu về cơ bản đã nói xong những gì muốn nói.
Sau đó đứng dậy đi tới đi lui, dưới cao nguyên và những ngọn núi phủ tuyết ở nhiệt độ này, thực sự có thể bị đóng băng thành tác phẩm điêu khắc băng nếu ngồi yên quá lâu.
Lê Tiệm Xuyên vừa suy ngẫm những lời nói ban nãy của Phong Túc Thu, vừa rút ra câu hỏi ban đầu của mình: “Trưởng ban Phong, em muốn biết Xử Lý có hiểu biết gì về dao động năng lượng bí ẩn, vật phẩm kỳ lạ, người chơi, phòng thí nghiệm God, Ninh Chuẩn, Pandora và trò chơi Hộp Ma.”
Phong Túc Thu đang đi thì dừng lại, đưa tay lấy ra một lá thư dày từ túi bên trong của chiếc áo khoác quân đội: “Anh đoán cậu sẽ hỏi điều này mà, lần trước tin tức liên quan đến những điều này, nhưng với quyền hạn của cậu vào thời điểm đó, chúng không chi tiết, cũng không có gì đặc biệt.”
“Quyền hạn bảo mật của cậu sẽ được thăng cấp vào ngày mai, đây là những gì tôi lấy được, thật ra cũng không hẳn là bí mật, cứ xem trước đi.”
Lê Tiệm Xuyên nhận lấy bức thư, mở ra và nhanh chóng lướt qua.
Các tài liệu lấy được với quyền hạn trưởng ban của Phong Túc Thu thực sự rất chi tiết, chỉ là những điều Lê Tiệm Xuyên hỏi quá bí ẩn, ngay cả là Xử Lý cũng không lý giải được bao nhiêu. Nhưng với Lê Tiệm Xuyên mà nói thì phần tài liệu này đã đủ rồi.
Hắn có thể dựa vào nó để nhìn rõ nhiều thứ và hiểu rõ rất nhiều chuyện.
Khi đến một chỗ rẽ nào đó, Lê Tiệm Xuyên chợt nhớ ra một chuyện khác, liền nói: “Em có gặp một cặp anh chị em họ Hứa ở gần Tachin, cùng với hai người từ hội Cứu Thế. Người anh Hứa Tĩnh Nhiên trong cặp anh em chết bất đắc kỳ tử dưới tình huống em không phát giác. Lúc đó, em luôn chú ý đến hai người của hội Cứu Thế, có thể xác định bọn họ không thả môi giới nào đó lên người Hứa Tĩnh Nhiên và ép buộc cậu ta ghép đội dẫn bọn họ tiến vào trò chơi Hộp Ma; Hứa Tĩnh Nhiên cũng không thể có mặt trên một chiếc xe đầy người lạ, cả gan chủ động tiến vào trò chơi Hộp Ma, nhưng ngoài điều đó ra, em không thể nghĩ ra lý do nào khác có thể dẫn đến cái chết đột ngột của cậu ta.”
“Hơn nữa, cặp anh em này có quan hệ họ hàng với Hàn Lâm. Theo lời của Hứa Diểu Nhiên, anh trai Hứa Tĩnh Nhiên của cô ta là bạn tốt của Hàn Lâm, vẫn luôn giữ liên lạc với Hàn Lâm. Lần này họ đến Tây Tạng cũng là để gặp Hàn Lâm, hội hợp ở Taqin.”
Bước chân của Phong Túc Thu dừng lại.
“Hàn Lâm chết rồi.”
Phong Túc Thu nặng nề nói: “Ngay lúc cậu tiến vào phòng thí nghiệm God không bao lâu. Nó là một trong những tên nội gián, bị tôi thanh trừ.”
Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến câu trả lời mà hắn nhận được trong lúc hỏi đáp Hộp Ma, nói: “Hàn Lâm vẫn luôn ăn cắp thông tin tình báo của Xử Lý, anh ta đã bí mật trở thành người chơi Hộp Ma vào tháng 8 năm nay và gia nhập Red vào tháng 10, nghe nói còn tham gia vào một kế hoạch đặc biệt của Red.”
Phong Túc Thu: “Tin tức này có đáng tin cậy không?”
Lê Tiệm Xuyên: “Hỏi đáp Hộp Ma.”
Phong Túc Thu im lặng một lúc, sau đó gật đầu: “Xử Lý đã nắm được một phần thông tin cậu cung cấp, phần còn lại cũng rất quan trọng, cung cấp thêm manh mối cho cuộc điều tra của đội hậu cần. Anh cũng hiểu tại sao cậu lại nhắc đến cậu ta, anh có thể nói cho cậu biết Hàn Lâm xác thực đã chết, nhưng nếu cậu nhìn thấy ‘Hàn Lâm’ khác thì cũng đừng quá kinh ngạc.”
“Chuyện này có liên quan đến kế hoạch đặc biệt của Red, cùng với phòng thí nghiệm God, Xử Lý vẫn chưa điều tra ra, nhưng tạm thời có thể loại trừ việc nhân bản.”
Lê Tiệm Xuyên cau mày, cứ cảm thấy bí mật trên người Hàn Lâm với tư cách là điện thoại viên của mình tuyệt đối không đơn giản.
“Kể từ khi trò chơi Hộp Ma xuất hiện cho tới nay, rất nhiều công nghệ kỳ dị đã bắt đầu xuất hiện và chúng ta phải thừa nhận rằng thế giới của chúng ta đã trở nên khác biệt.”
Phong Túc Thu trầm giọng nói.
“Trước đây, chỉ cần tại một quốc gia nào đó, một khu vực nào đó có một chút biến hóa, hoặc là một chút lợi ích, liền có thể hấp dẫn hơn nửa thế giới đến đàm luận, huống chi bây giờ.”
“Những phòng thí nghiệm, viện nghiên cứu, thế lực tổ chức, mặc kệ là tư nhân hay là bị quốc gia nào đó bí mật nuôi dưỡng, tóm lại, tất cả mỗi người đều có lập trường và suy nghĩ của chính mình, tình thế càng ngày càng căng thẳng khó lường.”
“Chỗ chúng ta bây giờ có khá nhiều bàn tay duỗi tới, có người là ‘Cấm Kỵ’ kiểu trung lập, có người là ‘hội Cứu Thế’ kiểu điên cuồng. Chúng ta giống như tảng thịt mỡ không muốn cùng một giuộc với kẻ khác, lúc nào cũng có một vài yêu ma quỷ quái, đầu trâu mặt ngựa nhìn chòng chọc muốn cắn một phát.”
“Mấy ngày trước, thông tin của tổ mật vụ trong Xử Lý bị lộ, chết 17 người. Viện nghiên cứu cũng bị tập kích và xâm nhập, dữ liệu bị hủy, thương vong không ít. Mặt khác căn cứ bí mật tạm thời không có vấn đề gì, nhưng không thể không phòng.”
“Không dễ để làm một cái thùng sắt đâu.”
“Chẳng qua là cho dù chiếc hộp Pandora này muốn biến chúng ta thành cái dạng gì đi nữa, chúng ta vẫn chỉ muốn sống cuộc đời của mình trong cánh cửa này. Nhưng nếu có ai đó thực sự muốn nẫng ruộng và ném bát của chúng ta, chúng ta sẽ không bao giờ mềm yếu, ngại phiền phức.”
Bàn tay của Phong Túc Thu vỗ mạnh vào vai Lê Tiệm Xuyên: “Vấn đề trên người thằng nhóc cậu rất nghiêm trọng, nó có thể liên quan đến nhiều điều không thể giải thích được, nhưng bất kể như thế nào, cậu không đơn độc.”
“Đừng cố làm sói đơn độc, ở đây chỉ có đàn hổ mà thôi.”
Phong Túc Thu lại cười, lại vỗ vỗ Lê Tiệm Xuyên, sau đó túm chặt áo khoác quân đội, run rẩy sải bước quay trở lại con đường mà mình đã đến.
Tiếng bước chân đều đặn và mạnh mẽ sau lưng nghiền nát đá vụn, dần dần biến mất, bị tiếng gió nhấn chìm.
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào dòng sông băng và những ngọn núi phủ tuyết trước mặt, im lặng lắng nghe một lúc, sau đó giơ tay lấy ra một chiếc bật lửa đặc biệt từ cao nguyên, đốt cháy xấp giấy viết thư dày cộm.
Dải ngân hà chạy ngang, các vì sao tỏa sáng rực rỡ.
Sau khi ước tính thời gian, Lê Tiệm Xuyên không vội trở về.
Khi ở trong phó bản Chernobyl, hắn cảm thấy bộ não thấu triệt về trò chơi Hộp Ma và tất cả những điều bí ẩn vốn có một số ý tưởng rõ ràng của mình ngày càng trở nên rối rắm, ngày càng mờ mịt, hắn cần gấp một nơi yên tĩnh, để một mình suy nghĩ trong im lặng và sắp xếp lại mọi thứ.
Hắn đã từng có qua cảm giác này, nhưng ý nghĩ không rõ ràng, có quá ít manh mối và không có thời cơ tốt.
Nhưng lúc này, có lẽ là chính là thời cơ hắn phải sắp xếp lại suy nghĩ.
Đôi ủng tùy ý quét qua, khêu lên một mảnh đất đen nhỏ đông cứng như đá phảng từ dưới lớp đá vụn.
Lê Tiệm Xuyên cúi người nhặt lên một cành cây cong queo, dùng sức vẽ năm vòng tròn mờ nhạt trên mặt đất đóng băng.
Đây là cách thông thường của hắn để sắp xếp các suy nghĩ phức tạp, vẽ sơ đồ mối quan hệ và sơ đồ ngữ cảnh.
*Mình có vẽ sơ sơ đồ cũng như mốc thời gian mà Xuyên phân tích bên dưới để mọi người dễ theo dõi hơn vì theo mình nó hơi rối. Phần mốc thời gian mình vẽ tay trên điện thoại nên hơi í ẹ tí, mọi người thông cảm. Nếu các bạn không zoom được trên điện thoại thì có thể tải link này để xem Map (1)

Năm vòng tròn vừa vẽ theo thứ tự đại diện cho bản thân, Ninh Chuẩn, Pandora, trò chơi Hộp Ma và thế giới thực của họ.
Trước tiên nói về bản thân hắn, nhìn từ góc độ quan hệ, cho dù là với hắn giờ đã không còn ký ức hay với hắn đã chiến đấu trong trận chiến cuối cùng, thì cũng chỉ có hai bên, Ninh Chuẩn và Xử Lý.
Từ vòng tròn thứ nhất kéo ra hai đường thẳng, một đường chỉ vào vòng tròn Ninh Chuẩn bên cạnh, đường còn lại chỉ vào một hình vuông mới được vẽ, ghi tên Xử Lý, bên dưới Xử Lý lại phân nhánh ra một Hàn Lâm.
Hàn Lâm, trên người anh ta có quá nhiều bí ẩn quấn quanh, nhưng chỉ có một điều liên quan trực tiếp đến chính hắn, đó là danh tính điện thoại viên và phản bội Xử Lý.
Ở Hàn Lâm vẫn tồn tại rất nhiều mờ ám, nhưng anh ta trở thành người chơi Hộp Ma, sau đó gia nhập Red, liên quan đến kế hoạch đặc biệt của Red và phòng thí nghiệm God đã là chuyện xảy ra vào tháng 8 năm nay và sau đó, mà thời điểm đó là ngay sau khi Lê Tiệm Xuyên kiểm tra sức khỏe.
Không thể loại trừ khả năng Hàn Lâm đã bẻ khóa mã hóa và nhìn thấy báo cáo y tế thực sự của hắn.
Và hắn có một số chỗ đặc biệt và kỳ lạ đã được công nhận, vì vậy rất có thể Hàn Lâm đã biết bí mật gì đó, giao dịch với ai đó là vô cùng có khả năng.
Anh ta đã che giấu rất tốt, nhưng sau nhiệm vụ ở California đã xảy ra một chuyện, chắc chắn có liên quan đến nhiệm vụ này, chỉ là không biết là cố ý chết hay gì khác. Mặc dù cái chết của anh ta đã được xác nhận nhưng âm mưu đằng sau đó chắc chắn không dừng lại, hẳn sẽ là một mối đe dọa cho chính mình.
Lê Tiệm Xuyên xoay cành cây trong tay, vẽ một chiếc đầu lâu đơn giản trên chữ Hàn Lâm __ Có lẽ hắn sẽ gặp được những “Hàn Lâm” khác trong tương lai, và đó là cũng lúc để giải quyết những nghi ngờ và b*p ch*t nguy hiểm.
Nhánh di chuyển lên và rơi xuống ô vuông Xử Lý, vẽ một dấu chấm hỏi.
Lê Tiệm Xuyên cho rằng mối quan hệ của hắn và Xử Lý là đơn giản và rõ ràng nhất, nhưng hắn có trực giác rằng có một số điều cực kỳ quan trọng được cất giấu trong Xử Lý, những điều này có thể chính Xử Lý cũng không biết, vì vậy hắn cần phải nghi vấn, tạm giác lại tiếp tục điều tra.
Ngoài điểm này, xét đơn giản, hắn chịu sự quản lý của Xử Lý, là nhân viên đặc biệt trong Xử Lý, có cùng lập trường với Xử Lý, đảm đương nhiệm vụ và thực hiện nhiệm vụ. Nhiệm vụ mới nhất mà Xử Lý giao cho cũng xuất phát từ gợi ý của hắn.
Bởi vì chuyện này, hoặc là còn có những bộ phận nghi vấn khác, thái độ của Xử Lý đối với hắn không bình thường.
Nguyên do là hắn của trước đây giao nhiệm vụ tiếp cận Ninh Chuẩn và tham gia trò chơi Hộp Ma để lấy con chip phải đáp ứng một điều kiện tiên quyết, đó chính là hắn đang sống một “cuộc sống bình thường” vào thời điểm đó ___ Nhằm vào điểm này, Lê Tiệm Xuyên cho rằng có thể lý giải bản thân trước đây nghĩ rằng bản thân hiện tại vẫn như thường lệ, là có điều gì đó không ổn, là ai đó đã can thiệp vào, đưa ra nhiệm vụ là để bản thân lấy lại trí nhớ hoặc trở lại con đường mà bản thân nên quay về.
Hơn nữa, Hộp Ma trả lời nửa đời trước của hắn không có vấn đề, như vậy hắn trước đây cũng là người của Xử Lý.
Đánh giá từ phong cách hành vi của bản thân trước đây và trí nhớ hiện tại của mình, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy phần trăm bản thân trước đây lừa dối hắn là rất nhỏ, vì vậy tạm thời đáng tin cậy.
Hết chương 197
Chương 197: Bạn đồng hành E5
Lê Tiệm Xuyên chưa bao giờ nghĩ những biến hóa không thể giải thích này lại xuất hiện trên người mình, hoặc là nói hắn có nghĩ tới bản thân sẽ xuất hiện một vài biến hóa, nhưng không đoán được chúng nó lại xảy ra trước khi trò chơi Hộp Ma xuất hiện, mà không phải là sau đó.
Những biến hóa này hoàn toàn không tồn tại trong những năm trước, nhưng lại đột ngột xuất hiện trong năm nay.
Xét theo trí nhớ hiện tại của hắn, từ tháng 7 năm 2049 đến tháng 7 năm 2050, giữa thời gian hai lần khám sức khỏe, hắn vẫn nhận nhiệm vụ như bình thường, làm nhiệm vụ, thỉnh thoảng ở nhà nghỉ ngơi, thỉnh thoảng lại sống chết trốn chạy, tất cả đều bình thường đến không thể bình thường hơn.
Trong khoảng thời gian này, ngay cả trò chơi Hộp Ma cũng chưa được công bố xuất hiện.
Gần như là một khoảng thời gian kỳ lạ.
“Xử Lý có đang điều tra em không?” Lê Tiệm Xuyên hỏi.
Nếu tình huống như vậy đột nhiên xảy ra trên người nhân viên đặc biệt thì Xử Lý và Viện nghiên cứu nhất định sẽ theo dõi và điều tra cụ thể.
Phong Túc Thu nói: “Đã điều tra, nhưng từ kết quả điều tra bản thân cậu và xung quanh, cậu không có bất kỳ vấn đề gì, vì vậy cuộc điều tra này tạm thời bị phong tỏa và gác lại một thời gian, đại khái là từ tháng 9 đến tháng 11, sau đó nó được khởi động lại vào thời điểm cậu ở California.”
“Lý do của việc khởi động lại không phải là do nhóm điều tra cuối cùng cũng đã tìm thấy manh mối từ trên người cậu sau hai ba tháng, mà là do một lá thư.”
“Lá thư này xuất hiện tại một bệnh viện tâm thần ở gần Viện nghiên cứu nhất. Người nhận là một bệnh nhân tâm thần tên là Tả San San, còn người gửi là cậu.”
Lê Tiệm Xuyên sửng sốt: “Em sao?”
“Ừ, chính là cậu.”
Phong Túc Thu khẽ gật đầu, lấy ra một nắm thuốc lá sợi có mùi lạ không biết từ đâu rồi nhét vào miệng nhai nuốt, k*ch th*ch bộ não tê dại và lạnh lẽo bị gió tuyết thổi. Phong Túc Thu không có tố chất cơ thể dũng mãnh bất thường như Lê Tiệm Xuyên, chung quy cần một số phương tiện phụ trợ để duy trì sự tập trung và tư duy tốc độ cao.
“Em có thể khẳng định trong trí nhớ hiện có, em không biết Tả San San này.” Lê Tiệm Xuyên suy nghĩ nói, “Khả năng duy nhất có lẽ đây là chuyện em từng làm trong quá khứ.”
Phong Túc Thu đang nhai thuốc lá sợi, giọng nói lạnh lùng có chút mơ hồ: “Gần Xử Lý và Viện nghiên cứu đều có các điểm giám sát do chúng ta bố trí, bệnh viện tâm thần cũng không ngoại lệ. Sau khi Xử Lý nhận được tin còn tưởng rằng cậu đã xảy ra chuyện, song lại không có cách nào để liên lạc với cậu, vì vậy chỉ có thể nghĩ ra ý định này.”
“Vào thời điểm đó, anh và Hàn Lâm đều cố gắng liên lạc với cậu, phát hiện cậu vẫn ổn, không xảy ra bất kỳ chuyện gì. Cũng vào lúc này, hai mật vụ được dự khuyết cử đến bệnh viện tâm thần để điều tra truyền về tin tức, nói chuyện này có thể không đơn giản.”
Giọng nói có chút dừng lại, đôi mắt sắc lạnh của Phong Túc Thu lộ ra một tia nhớ lại có chút trì trệ.
“Anh đã tự đến đó một chuyến, phát hiện chuyện này không đơn giản thật. Có thể nhìn nó từ hai khía cạnh, một là sự tồn tại của chính lá thư, hai là nội dung của nó.”
Lê Tiệm Xuyên ngước mắt lên, chăm chú lắng nghe.
“Lá thư được tìm thấy trong một hộp thư nhỏ trong văn phòng của viện trưởng bệnh viện. Hộp thư nhỏ này không phải là hộp thư chính thức của bưu điện, mà là một vật trang trí. Nguồn gốc của vật trang trí này cũng liên quan đến bệnh nhân Tả San San.”
“Tả San San, nữ, năm nay 18 tuổi, nhập viện cách đây 4 năm vì rối loạn hoang tưởng và đang được điều trị. Theo lời của viện trưởng và bác sĩ, Tả San San sống khá hướng nội từ khi còn nhỏ, suy nghĩ độc đáo. Cô bé tin rằng xung quanh có rất nhiều ánh mắt đang theo dõi mình, nhưng khi tìm thì lại không thấy đâu.”
“Cha mẹ cô bé vì thế đã báo cảnh sát nhiều lần, sau đó nghi ngờ cô bé mắc bệnh tâm thần rồi đưa cô bé đến gặp bác sĩ và dùng thuốc để kiểm soát, để cô bé tạm thời duy trì cuộc sống bình thường.”
“Vào một ngày cuối tuần cách đây 4 năm, Tả San San vô tình xem được một bộ phim rất cũ tên là “Chương trình của Truman*”, rồi đột nhiên bắt đầu khóc lóc, la hét, không chịu cho bất cứ ai đến gần và cũng không còn tin tưởng bất cứ ai. Cô bé tuyên bố mình là một Truman khác, là một diễn viên hài kịch sống trong một thế giới giả dối, cô bé nói với bác sĩ mình đã phát hiện ra sự thật này và sẽ không bị lừa dối nữa.”
*Chương trình của Truman (The Truman Show): bộ phim kể về người đàn ông 30 tuổi bị biến thành nhân vật chính trong chương trình thực tế về cuộc đời anh mà anh không hề hay biết.
“Bệnh viện đã vạch ra nhiều phương án điều trị, nhưng không phương án nào hiệu quả. Thay vào đó, tình trạng của cô bé ngày càng tồi tệ và trạng thái tinh thần có khuynh hướng suy sụp.”
“Cuối cùng, ở bệnh viện tâm thần thứ chín, cũng là bệnh viện tâm thần ở gần Viện nghiên cứu nhất, viện trưởng Giản Nhất Tâm tìm một người bạn giỏi thôi miên, cho Tả San San làm trị liệu thôi miên.”
“Tả San San đã được trị liệu vẫn tin rằng mình đang sống trong một thế giới giả và bị theo dõi, nhưng không còn bài xích cha mẹ, người thân, bác sĩ và y tá của mình nữa. Cô bé có một mức độ tin tưởng nhất định vào họ, hầu hết thời gian có thể sống một cuộc sống bình thường.”
“Theo viện trưởng, thôi miên chỉ gây một chút ảnh hưởng đến Tả San San, cho cô bé biết rằng mặc dù thế giới có thể là giả, nhưng những người xung quanh quan tâm đến cô bé không phải là giả. Hơn nữa, không phải lúc nào bản thân cũng bị theo dõi nên không phải liên tục sắm vai giả dạng, mà có thể sống như bình thường, chỉ khi nhận được thư cảnh báo thì mới cần cảnh giác đề phòng.”
“Để ngăn chặn ảnh hưởng thôi miên này dễ dàng sụp đổ, viện trưởng đã lắp đặt một hộp thư nhỏ trong phòng làm việc của mình, cứ lâu lâu viện trưởng lại thả một lá thư vào hộp, để Tả San San sắm vai một người không kén ăn hoặc một người nghiêm túc đọc sách, để cô bé có thể sống một cuộc sống năng động và lành mạnh hơn mà không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô bé.”
“Tả San San đang chịu ảnh hưởng của thôi miên và tin chắc rằng đây là lá thư cảnh báo từ người bạn bên ngoài mà cô bé tưởng, và cô bé sẽ sắm vai theo nội dung của lá thư trong một ngày.”
“Để tránh việc ai đó cố tình gửi thư hoặc chơi khăm, viện trưởng sẽ mở hộp thư để kiểm tra trước khi thông báo cho Tả San San đến lấy thư.”
“Ngày đó, khi lá thư đó xuất hiện, cũng không ngoại lệ.”
“Nhưng điều kỳ lạ là khi viện trưởng Giản Nhất Tâm này mở hộp thư ra kiểm tra thì không thấy có gì bên trong, hoàn toàn trống rỗng, vài phút sau, dưới tình huống Giản Nhất Tâm không ra khỏi văn phòng và cũng không có ai khác bước vào, Tả San San đến văn phòng của viện trưởng và mở hộp thư ra, lại nhìn thấy bên trong có hai lá thư.”
“Một là do Giản Nhất Tâm chuẩn bị như thường lệ, về lá thư còn lại, tên người gửi được viết bằng chữ viết tay của cậu.”
“Nhưng ngoại trừ dòng chữ người gửi và người nhận trên lá thư thì bên trong trống không dưới cái nhìn của mọi người, ngoại trừ Tả San San.”
Trống không?
Nghe đến đây, Lê Tiệm Xuyên gần như vô thức liên tưởng đến cuộn kinh trống hắn vừa cất vào và sự bình tĩnh của Tạ Trường Sinh khi liếc qua bức tường ảnh trong nhà trọ ở Ai Cập.
Chỉ có chủ sở hữu của đồ vật mới có thể xem nội dung của nó ư?
Hơn nữa, người bạn giỏi thôi miên của Giản Nhất Tâm mà Phong Túc Thu nhắc đến vừa rồi, hắn suy nghĩ nhiều rồi sao?
“Trưởng ban Phong, các anh cũng đã điều tra người bạn của viện trưởng Giản rồi phải không?” Hắn hỏi.
Phong Túc Thu gật đầu: “Đã điều tra nhưng không tra ra được gì. Nếu không phải Giản Nhất Tâm và những người xung quanh đều xác nhận cô bé có một người bạn như vậy trên hồ sơ điều trị, chỉ là bọn họ không nhớ rõ tên và ngoại hình thì chúng ta thậm chí phải hoài nghi viện trưởng của bệnh viện tâm thần này là y giả nan tự y*.
*Y giả nan tự y: là bác sĩ nhưng lại khó/không chữa được bệnh cho chính mình.
“Làm sao, cậu có người hoài nghi à?”
Lê Tiệm Xuyên im lặng một lúc rồi nói: “Tiến sĩ Ninh, nhưng không phải tiến sĩ Ninh hiện tại. Em không nói rõ được, đây chỉ là trực giác thôi.”
Phong Túc Thu liếc hắn một cái, có hơi buồn cười nói: “Yên tâm đi, bây giờ tiến sĩ Ninh nhà cậu đã được xem là người một nhà với chúng ta, không nói cái khác, chỉ riêng những thứ cậu ấy lấy ra để làm giấy chứng nhận tên tuổi cũng đã đáng giá hơn thằng nhóc cậu rồi.”
Khác với sự căng thẳng nghiêm túc và áp lực nguy cấp ở thủ đô trước đó, tuy lần này trọng tâm câu chuyện hình như phức tạp và nghiêm trọng hơn, nhưng thái độ của Phong Túc Thu lại thoái mái hơn, giống như có rất nhiều chuyện đã được định sẵn, có rất nhiều chuyện hãy còn chưa bắt đầu mà đã thả lỏng.
“Em đâu còn quá lo lắng về những chuyện này.”
Lê Tiệm Xuyên nhướng mày.
Phong Túc Thu đột nhiên cảm thấy cậu cấp dưới này có chút chướng mắt, vì đề phòng bản thân nổi điên làm người bị thương nên không nói về chuyện này nữa, kéo chủ đề trở lại đúng hướng, nhẹ giọng nói: “Tả San San nói cho chúng ta nội dung của lá thư kia.”
“Trong thư nhờ cô bé đóng vai một người thuật lại, tìm tới chú Triệu của siêu thị nhỏ bên cạnh bệnh viện tâm thần, cũng chính là người đưa tin chúng tôi sắp xếp ở gần đó, nói với chú ấy rằng nếu L vẫn bình thường, vẫn chưa tiếp xúc với nhà khoa học quái vật Ninh Chuẩn của phòng thí nghiệm God, thì hãy giao cho L một nhiệm vụ. Nội dung nhiệm vụ là ‘Tiếp cận Ninh Chuẩn, lấy chìa khóa Hộp Ma, tiến vào trò chơi Hộp Ma, tìm chip cốt lõi của trò chơi, còn lại mặc kệ’.”
Mặc dù đã mơ hồ đoán được bức thư này có quan hệ không thể tách rời với mình, nhưng bây giờ nghe được nội dung hoàn chỉnh, Lê Tiệm Xuyên vẫn vô cùng sửng sốt và kinh ngạc.
Thì ra là chính hắn mượn tay người khác giao nhiệm vụ cho mình, cho dù chỉ số IQ của hắn tăng lên một trăm điểm đi chăng nữa thì hắn cũng không phải là kẻ có năng lực đứng ở sau màn, dày công bày bố như vậy.
“Bởi vì nội dung của bức thư này, Xử Lý cũng cảm thấy rất kỳ quái.”
Lời nói của Phong Túc Thu không dừng lại: “Chúng ta đã tiến hành điều tra trong khoảng nửa tháng, loại trừ khả năng cậu tự đạo diễn tự hành động hoặc là âm mưu có tổ chức của các thế lực khác, hơn nữa những người như Tả San San, Giản Nhất Tâm, cùng rất nhiều nhà thôi miên đều được xâm nhập điều tra.”
“Cuối cùng chúng ta cũng có một phát hiện.”
Phong Túc Thu nhìn về phía Lê Tiệm Xuyên: “Phát hiện này là lý do tại sao tôi tránh các thiết bị điện tử và đưa cậu đi xa đến nơi có gió mạnh có thể thổi bay người để nói chuyện như vầy.”
“Chúng ta gọi nó là ‘gợi ý’.”
Trong lòng Lê Tiệm Xuyên rung lên, suy nghĩ theo dòng suy nghĩ này: “Gợi ý? Có nghĩa là Xử Lý và Viện nghiên cứu tin rằng đồ vật trống không không thể giải thích, chỉ có những người cụ thể mới có thể xem được nội dung đều thuộc về người nào đó hoặc lời gợi ý của người nào đó?
“Có thể nói như vậy.”
Phong Túc Thu nói: “Trước mắt chúng ta không thể nói là thực sự hiểu biết nó.”
“Viện nghiên cứu tạm thời định nghĩa đó là một người mắc triệu chứng ảo tưởng, nghi ngờ tính xác thực của thế giới ở mức độ nhất định và tự bản thân có một số chỗ đặc biệt, tại một thời điểm nhất định, bản thân người đó có sự quan sát không chủ đích đối với các vật phẩm đối có chứa văn bản hoặc hình ảnh vốn không nên tồn tại mà khoa học không thể giải thích được, người khác có thể quan sát vật phẩm, nhưng không thể quan sát hiện tượng nội dung của nó.”
“Có rất ít người giống với Tả San San có thể quan sát được gợi ý này, chưa đến 1/100,000, cũng bao gồm cả một số bệnh nhân tâm thần gặp khó khăn trong việc kiểm tra tính xác thực trong lời nói của họ.”
“Chúng ta đã thu thập và niêm phong tất cả các vật phẩm gợi ý này. Hầu hết nội dung của các vật phẩm này đều được hỏi ra từ miệng của chủ nhân của chúng, đã được lập hồ sơ, gọi là Gợi Ý. Ngày mai cậu có thể nộp đơn xin điều tra để xem, bên trong có năm vật phẩm gợi ý có liên quan đến cậu.”
“Về những cái khác, ví dụ như tại sao lại xuất hiện những gợi ý này, có hay không có quy luật có thể khống chế, Viện nghiên cứu còn đang nghiên cứu. Bộ phận an ninh chúng ta với tư cách là cơ quan chấp hành cùng Cơ quan An ninh tình báo cũng không có phát hiện cái gì dư thừa.”
Trong khi bộ não đang làm việc cật lực để tiêu hóa thông tin khổng lồ và phức tạp này, Lê Tiệm Xuyên ấy mà vẫn có thể rút ra một dây thần kinh để phỉ nhổ cái tên treo biển hành nghề chính thức của Xử Lý.
Bộ phận an ninh của Viện nghiên cứu thủ đô.
Không liên quan gì đến cơ quan tình báo, chẳng trách mọi người từ trên xuống dưới, từ người cũ đến người mới, vẫn quen gọi Xử Lý chúng ta mà không phải là phòng ban an ninh chúng ta, cấp bậc không giống nhau, một cái giống thành viên của tổ chức thần bí, một cái giống ông bác bảo vệ trông cửa.
Cũng vì thói quen này mà nhiều thế lực tổ chức đã dày công thu thập thông tin trong nhiều năm, cũng không biết Hoa Quốc đặt Xử Lý ở đâu ngoài sáng, chỉ nghĩ rằng đây hoàn toàn là một đơn vị ngầm, gọi là Xử Lý.
Phong Túc Thu tiếp tục nói, kéo suy nghĩ quân nhân đào ngũ của Lê Tiệm Xuyên trở lại.
“Lần này sở dĩ muốn nói cho cậu biết điều này, chính là bởi vì năm vật phẩm gợi ý ít nhiều có chút liên quan đến cậu, hai là bởi vì những nhiệm vụ được viện trưởng sắp xếp trước đây hình như đã cố ý tránh đi một số phương diện siêu nhiên theo quan niệm truyền thống. Đây không phải là sắp xếp của Viện nghiên cứu và Xử Lý, nhưng lại không có dấu vết can thiệp rõ ràng nào được tìm thấy, mọi thứ đều là trùng hợp thuận thế. Điều này cũng cho thấy có điều gì đó cản trở cậu, kiêng kỵ cậu, thậm chí có thể nói là sợ cậu.”
“Cậu cần biết thêm một chút nữa, thêm nhiều một chút, những thứ này hẳn có lợi hơn là có hại.”
“Cụ thể ngày mai khi cậu đi nộp đơn, có thể trực tiếp gặp mặt viện trưởng. Ông ấy đang ở căn cứ nơi này, bởi vì việc điều tra Gợi Ý gần đây phát hiện có thể có quan hệ với năng lượng dao động thần bí. Cậu càng ở gần điểm đã từng dao động thì càng có thêm thành quả.”
Phong Túc Thu về cơ bản đã nói xong những gì muốn nói.
Sau đó đứng dậy đi tới đi lui, dưới cao nguyên và những ngọn núi phủ tuyết ở nhiệt độ này, thực sự có thể bị đóng băng thành tác phẩm điêu khắc băng nếu ngồi yên quá lâu.
Lê Tiệm Xuyên vừa suy ngẫm những lời nói ban nãy của Phong Túc Thu, vừa rút ra câu hỏi ban đầu của mình: “Trưởng ban Phong, em muốn biết Xử Lý có hiểu biết gì về dao động năng lượng bí ẩn, vật phẩm kỳ lạ, người chơi, phòng thí nghiệm God, Ninh Chuẩn, Pandora và trò chơi Hộp Ma.”
Phong Túc Thu đang đi thì dừng lại, đưa tay lấy ra một lá thư dày từ túi bên trong của chiếc áo khoác quân đội: “Anh đoán cậu sẽ hỏi điều này mà, lần trước tin tức liên quan đến những điều này, nhưng với quyền hạn của cậu vào thời điểm đó, chúng không chi tiết, cũng không có gì đặc biệt.”
“Quyền hạn bảo mật của cậu sẽ được thăng cấp vào ngày mai, đây là những gì tôi lấy được, thật ra cũng không hẳn là bí mật, cứ xem trước đi.”
Lê Tiệm Xuyên nhận lấy bức thư, mở ra và nhanh chóng lướt qua.
Các tài liệu lấy được với quyền hạn trưởng ban của Phong Túc Thu thực sự rất chi tiết, chỉ là những điều Lê Tiệm Xuyên hỏi quá bí ẩn, ngay cả là Xử Lý cũng không lý giải được bao nhiêu. Nhưng với Lê Tiệm Xuyên mà nói thì phần tài liệu này đã đủ rồi.
Hắn có thể dựa vào nó để nhìn rõ nhiều thứ và hiểu rõ rất nhiều chuyện.
Khi đến một chỗ rẽ nào đó, Lê Tiệm Xuyên chợt nhớ ra một chuyện khác, liền nói: “Em có gặp một cặp anh chị em họ Hứa ở gần Tachin, cùng với hai người từ hội Cứu Thế. Người anh Hứa Tĩnh Nhiên trong cặp anh em chết bất đắc kỳ tử dưới tình huống em không phát giác. Lúc đó, em luôn chú ý đến hai người của hội Cứu Thế, có thể xác định bọn họ không thả môi giới nào đó lên người Hứa Tĩnh Nhiên và ép buộc cậu ta ghép đội dẫn bọn họ tiến vào trò chơi Hộp Ma; Hứa Tĩnh Nhiên cũng không thể có mặt trên một chiếc xe đầy người lạ, cả gan chủ động tiến vào trò chơi Hộp Ma, nhưng ngoài điều đó ra, em không thể nghĩ ra lý do nào khác có thể dẫn đến cái chết đột ngột của cậu ta.”
“Hơn nữa, cặp anh em này có quan hệ họ hàng với Hàn Lâm. Theo lời của Hứa Diểu Nhiên, anh trai Hứa Tĩnh Nhiên của cô ta là bạn tốt của Hàn Lâm, vẫn luôn giữ liên lạc với Hàn Lâm. Lần này họ đến Tây Tạng cũng là để gặp Hàn Lâm, hội hợp ở Taqin.”
Bước chân của Phong Túc Thu dừng lại.
“Hàn Lâm chết rồi.”
Phong Túc Thu nặng nề nói: “Ngay lúc cậu tiến vào phòng thí nghiệm God không bao lâu. Nó là một trong những tên nội gián, bị tôi thanh trừ.”
Lê Tiệm Xuyên nghĩ đến câu trả lời mà hắn nhận được trong lúc hỏi đáp Hộp Ma, nói: “Hàn Lâm vẫn luôn ăn cắp thông tin tình báo của Xử Lý, anh ta đã bí mật trở thành người chơi Hộp Ma vào tháng 8 năm nay và gia nhập Red vào tháng 10, nghe nói còn tham gia vào một kế hoạch đặc biệt của Red.”
Phong Túc Thu: “Tin tức này có đáng tin cậy không?”
Lê Tiệm Xuyên: “Hỏi đáp Hộp Ma.”
Phong Túc Thu im lặng một lúc, sau đó gật đầu: “Xử Lý đã nắm được một phần thông tin cậu cung cấp, phần còn lại cũng rất quan trọng, cung cấp thêm manh mối cho cuộc điều tra của đội hậu cần. Anh cũng hiểu tại sao cậu lại nhắc đến cậu ta, anh có thể nói cho cậu biết Hàn Lâm xác thực đã chết, nhưng nếu cậu nhìn thấy ‘Hàn Lâm’ khác thì cũng đừng quá kinh ngạc.”
“Chuyện này có liên quan đến kế hoạch đặc biệt của Red, cùng với phòng thí nghiệm God, Xử Lý vẫn chưa điều tra ra, nhưng tạm thời có thể loại trừ việc nhân bản.”
Lê Tiệm Xuyên cau mày, cứ cảm thấy bí mật trên người Hàn Lâm với tư cách là điện thoại viên của mình tuyệt đối không đơn giản.
“Kể từ khi trò chơi Hộp Ma xuất hiện cho tới nay, rất nhiều công nghệ kỳ dị đã bắt đầu xuất hiện và chúng ta phải thừa nhận rằng thế giới của chúng ta đã trở nên khác biệt.”
Phong Túc Thu trầm giọng nói.
“Trước đây, chỉ cần tại một quốc gia nào đó, một khu vực nào đó có một chút biến hóa, hoặc là một chút lợi ích, liền có thể hấp dẫn hơn nửa thế giới đến đàm luận, huống chi bây giờ.”
“Những phòng thí nghiệm, viện nghiên cứu, thế lực tổ chức, mặc kệ là tư nhân hay là bị quốc gia nào đó bí mật nuôi dưỡng, tóm lại, tất cả mỗi người đều có lập trường và suy nghĩ của chính mình, tình thế càng ngày càng căng thẳng khó lường.”
“Chỗ chúng ta bây giờ có khá nhiều bàn tay duỗi tới, có người là ‘Cấm Kỵ’ kiểu trung lập, có người là ‘hội Cứu Thế’ kiểu điên cuồng. Chúng ta giống như tảng thịt mỡ không muốn cùng một giuộc với kẻ khác, lúc nào cũng có một vài yêu ma quỷ quái, đầu trâu mặt ngựa nhìn chòng chọc muốn cắn một phát.”
“Mấy ngày trước, thông tin của tổ mật vụ trong Xử Lý bị lộ, chết 17 người. Viện nghiên cứu cũng bị tập kích và xâm nhập, dữ liệu bị hủy, thương vong không ít. Mặt khác căn cứ bí mật tạm thời không có vấn đề gì, nhưng không thể không phòng.”
“Không dễ để làm một cái thùng sắt đâu.”
“Chẳng qua là cho dù chiếc hộp Pandora này muốn biến chúng ta thành cái dạng gì đi nữa, chúng ta vẫn chỉ muốn sống cuộc đời của mình trong cánh cửa này. Nhưng nếu có ai đó thực sự muốn nẫng ruộng và ném bát của chúng ta, chúng ta sẽ không bao giờ mềm yếu, ngại phiền phức.”
Bàn tay của Phong Túc Thu vỗ mạnh vào vai Lê Tiệm Xuyên: “Vấn đề trên người thằng nhóc cậu rất nghiêm trọng, nó có thể liên quan đến nhiều điều không thể giải thích được, nhưng bất kể như thế nào, cậu không đơn độc.”
“Đừng cố làm sói đơn độc, ở đây chỉ có đàn hổ mà thôi.”
Phong Túc Thu lại cười, lại vỗ vỗ Lê Tiệm Xuyên, sau đó túm chặt áo khoác quân đội, run rẩy sải bước quay trở lại con đường mà mình đã đến.
Tiếng bước chân đều đặn và mạnh mẽ sau lưng nghiền nát đá vụn, dần dần biến mất, bị tiếng gió nhấn chìm.
Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào dòng sông băng và những ngọn núi phủ tuyết trước mặt, im lặng lắng nghe một lúc, sau đó giơ tay lấy ra một chiếc bật lửa đặc biệt từ cao nguyên, đốt cháy xấp giấy viết thư dày cộm.
Dải ngân hà chạy ngang, các vì sao tỏa sáng rực rỡ.
Sau khi ước tính thời gian, Lê Tiệm Xuyên không vội trở về.
Khi ở trong phó bản Chernobyl, hắn cảm thấy bộ não thấu triệt về trò chơi Hộp Ma và tất cả những điều bí ẩn vốn có một số ý tưởng rõ ràng của mình ngày càng trở nên rối rắm, ngày càng mờ mịt, hắn cần gấp một nơi yên tĩnh, để một mình suy nghĩ trong im lặng và sắp xếp lại mọi thứ.
Hắn đã từng có qua cảm giác này, nhưng ý nghĩ không rõ ràng, có quá ít manh mối và không có thời cơ tốt.
Nhưng lúc này, có lẽ là chính là thời cơ hắn phải sắp xếp lại suy nghĩ.
Đôi ủng tùy ý quét qua, khêu lên một mảnh đất đen nhỏ đông cứng như đá phảng từ dưới lớp đá vụn.
Lê Tiệm Xuyên cúi người nhặt lên một cành cây cong queo, dùng sức vẽ năm vòng tròn mờ nhạt trên mặt đất đóng băng.
Đây là cách thông thường của hắn để sắp xếp các suy nghĩ phức tạp, vẽ sơ đồ mối quan hệ và sơ đồ ngữ cảnh.
*Mình có vẽ sơ sơ đồ cũng như mốc thời gian mà Xuyên phân tích bên dưới để mọi người dễ theo dõi hơn vì theo mình nó hơi rối. Phần mốc thời gian mình vẽ tay trên điện thoại nên hơi í ẹ tí, mọi người thông cảm. Nếu các bạn không zoom được trên điện thoại thì có thể tải link này để xem Map (1)

Năm vòng tròn vừa vẽ theo thứ tự đại diện cho bản thân, Ninh Chuẩn, Pandora, trò chơi Hộp Ma và thế giới thực của họ.
Trước tiên nói về bản thân hắn, nhìn từ góc độ quan hệ, cho dù là với hắn giờ đã không còn ký ức hay với hắn đã chiến đấu trong trận chiến cuối cùng, thì cũng chỉ có hai bên, Ninh Chuẩn và Xử Lý.
Từ vòng tròn thứ nhất kéo ra hai đường thẳng, một đường chỉ vào vòng tròn Ninh Chuẩn bên cạnh, đường còn lại chỉ vào một hình vuông mới được vẽ, ghi tên Xử Lý, bên dưới Xử Lý lại phân nhánh ra một Hàn Lâm.
Hàn Lâm, trên người anh ta có quá nhiều bí ẩn quấn quanh, nhưng chỉ có một điều liên quan trực tiếp đến chính hắn, đó là danh tính điện thoại viên và phản bội Xử Lý.
Ở Hàn Lâm vẫn tồn tại rất nhiều mờ ám, nhưng anh ta trở thành người chơi Hộp Ma, sau đó gia nhập Red, liên quan đến kế hoạch đặc biệt của Red và phòng thí nghiệm God đã là chuyện xảy ra vào tháng 8 năm nay và sau đó, mà thời điểm đó là ngay sau khi Lê Tiệm Xuyên kiểm tra sức khỏe.
Không thể loại trừ khả năng Hàn Lâm đã bẻ khóa mã hóa và nhìn thấy báo cáo y tế thực sự của hắn.
Và hắn có một số chỗ đặc biệt và kỳ lạ đã được công nhận, vì vậy rất có thể Hàn Lâm đã biết bí mật gì đó, giao dịch với ai đó là vô cùng có khả năng.
Anh ta đã che giấu rất tốt, nhưng sau nhiệm vụ ở California đã xảy ra một chuyện, chắc chắn có liên quan đến nhiệm vụ này, chỉ là không biết là cố ý chết hay gì khác. Mặc dù cái chết của anh ta đã được xác nhận nhưng âm mưu đằng sau đó chắc chắn không dừng lại, hẳn sẽ là một mối đe dọa cho chính mình.
Lê Tiệm Xuyên xoay cành cây trong tay, vẽ một chiếc đầu lâu đơn giản trên chữ Hàn Lâm __ Có lẽ hắn sẽ gặp được những “Hàn Lâm” khác trong tương lai, và đó là cũng lúc để giải quyết những nghi ngờ và b*p ch*t nguy hiểm.
Nhánh di chuyển lên và rơi xuống ô vuông Xử Lý, vẽ một dấu chấm hỏi.
Lê Tiệm Xuyên cho rằng mối quan hệ của hắn và Xử Lý là đơn giản và rõ ràng nhất, nhưng hắn có trực giác rằng có một số điều cực kỳ quan trọng được cất giấu trong Xử Lý, những điều này có thể chính Xử Lý cũng không biết, vì vậy hắn cần phải nghi vấn, tạm giác lại tiếp tục điều tra.
Ngoài điểm này, xét đơn giản, hắn chịu sự quản lý của Xử Lý, là nhân viên đặc biệt trong Xử Lý, có cùng lập trường với Xử Lý, đảm đương nhiệm vụ và thực hiện nhiệm vụ. Nhiệm vụ mới nhất mà Xử Lý giao cho cũng xuất phát từ gợi ý của hắn.
Bởi vì chuyện này, hoặc là còn có những bộ phận nghi vấn khác, thái độ của Xử Lý đối với hắn không bình thường.
Nguyên do là hắn của trước đây giao nhiệm vụ tiếp cận Ninh Chuẩn và tham gia trò chơi Hộp Ma để lấy con chip phải đáp ứng một điều kiện tiên quyết, đó chính là hắn đang sống một “cuộc sống bình thường” vào thời điểm đó ___ Nhằm vào điểm này, Lê Tiệm Xuyên cho rằng có thể lý giải bản thân trước đây nghĩ rằng bản thân hiện tại vẫn như thường lệ, là có điều gì đó không ổn, là ai đó đã can thiệp vào, đưa ra nhiệm vụ là để bản thân lấy lại trí nhớ hoặc trở lại con đường mà bản thân nên quay về.
Hơn nữa, Hộp Ma trả lời nửa đời trước của hắn không có vấn đề, như vậy hắn trước đây cũng là người của Xử Lý.
Đánh giá từ phong cách hành vi của bản thân trước đây và trí nhớ hiện tại của mình, Lê Tiệm Xuyên cảm thấy phần trăm bản thân trước đây lừa dối hắn là rất nhỏ, vì vậy tạm thời đáng tin cậy.
Hết chương 197
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 197
10.0/10 từ 35 lượt.
