Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 165


Chương 165. Chernobyl E22.


Lê Tiệm Xuyên không hề mất cảnh giác vì người xuất hiện là người yêu mà bản thân rất quen thuộc.


Đôi mắt hơi đỏ ngòm của hắn khẽ đảo, nhìn đôi mắt đào hoa u bí kia vài giây rồi mới thở dài, giơ tay xua đi đám khói mù màu vàng xám giống như bông len quấn quanh người rồi đi về phía đống xác chết: “Em vào đây bằng cách nào?”


Bộ đồ bảo hộ của Ninh Chuẩn dính đầy bụi, máu và da thịt bê bét, nhưng khuôn mặt của cậu vẫn sạch sẽ. Nếu so với gương mặt máu mủ giàn giụa, thậm chí còn thiếu hụt của Lê Tiệm Xuyên thì có thể nói là khá bình thường.


Chỉ là cả người cậu ướt sũng giống như vừa trải qua vận động mạnh, đưa tới cảm giác suy nhược gần như mất nước.


“Người chấp pháp của Viện nghiên cứu XL, em đến từ trong bụng của nó.”


Ninh Chuẩn thở hổn hển, vừa trả lời vừa chui ra khỏi bụng xác chết.


Trong khoang bụng xé toang của xác chết, từng dây ruột từ từ nhúc nhích như rắn sống quấn lấy chân cậu như muốn ngăn cản cậu rời đi.


Lê Tiệm Xuyên ôm lấy eo Ninh Chuẩn, thanh gỗ trên tay đâm tới, hất những dây ruột kia ra, máu đen văng đầy đất.


Hai người không hề tránh.


Hiện giờ, bọn họ đều ở trong tình trạng chật vật, cả người bốc mùi hôi thối, hình tượng sạch sẽ đã hoàn toàn không còn cần thiết.


Ninh Chuẩn hơi nghiêng mặt tới, nhìn chằm chằm vào gò má gần như lòi xương của Lê Tiệm Xuyên.


Lê Tiệm Xuyên vỗ nhẹ vào hông cậu, cúi đầu cụng trán cậu, trái tim trước đó treo trên người Ninh Chuẩn cuối cùng xem như hoàn toàn nuốt trở lại vào bụng.


“Thêm vài con mắt nữa là nát bét hết.” Ninh Chuẩn nói.



Lê Tiệm Xuyên lạnh lùng liếc cậu một cái: “Chê xấu thì cũng phải nhìn cho tôi. Cầm lấy, đi theo chồng em.”


Đẩy thanh gỗ trong tay vào lòng bàn tay Ninh Chuẩn, Lê Tiệm Xuyên đi tới bên cạnh mò tìm một hồi, sau đó nhặt một cành cây từ trong đám cỏ vàng khô héo lên dùng làm gậy chống.


Hắn tạm thời không có bất kỳ manh mối mấu chốt nào, liền dẫn Ninh Chuấn tiếp tục đi theo tiếng khóc hư ảo xa xôi kia về phía trước.


Hai người vốn là thanh niên khỏe mạnh, lúc này chống gậy bước trên con đường nhỏ chẳng khác nào hai ông trẻ bảy mươi tám mươi tuổi.


“… Tình huống ở đây còn tệ hơn, nhưng em cứ cảm thấy chỗ này có chút quen mắt.”


Từng ngôi mộ lướt qua ở cạnh bên.


Khi Ninh Chuẩn đã lược bớt nội dung cụ thể và nói ngắn gọn những gì đã xảy ra sau khi hai người tách ra, Lê Tiệm Xuyên cũng kể lại chuyện bà Bành và những suy đoán có liên quan đến nơi này.


Ninh Chuẩn yên lặng lắng nghe, vẻ mặt quả nhiên không hề kinh ngạc.


“Nếu như em không sử dụng đồng thuật vì con quái vật trên người Trường Sinh, khiến cho thị lực giảm sút và hành động không thuận tiện, thì chỉ cần sử dụng một chút chất độc là em đã có thể moi được từ trong miệng Andrea những gì đã xảy ra sau khi cô ta bị người chấp pháp nuốt chửng.” Ninh Chuẩn nhẹ giọng nói.


Lê Tiệm Xuyên không để ý đến cảm giác ngứa ran và đau đớn khắp cơ thể từ trong ra ngoài, đè lại máu trong cổ họng, khàn giọng nói: “Ý của em là tất cả những kẻ phá vỡ quy tắc của những con quái vật trong sa mạc kia đều sẽ bị nuốt chửng, sau đó đến nơi này à?”


Hắn suy nghĩ về mối liên hệ ở đây và tiếp tục nói: “Xác thực có khả năng đó, rất có thể cách thức chúng ta xuất hiện ở đây cũng khác nhau. Tôi là té ngã, em là chui ra từ một xác chết. Ở nơi tôi tỉnh lại lần đầu tiên cũng có một ngôi mộ bị đào từ trong ra ngoài, đó cũng là ngôi mộ duy nhất được đào ra ở đây, tôi đã kiểm tra và không tìm thấy manh mối quan trọng nào, nhưng có hai mảnh móng tay gãy của phụ nữ. Nếu Andrea đã tới nơi này thì hẳn là chui ra từ chỗ đó.”


“Nếu cô ta có thể rời khỏi đây thì khả năng cao đây không phải là ngõ cụt.”


“Không nhất định đâu anh.” Đôi mắt lạnh lùng của Ninh Chuẩn lướt qua một ngôi mộ nằm trong tầm tay, nói: “Văn bia của ngôi mộ bị đào lên là gì vậy anh?


Tất cả manh mối và những thứ có thể có dị thường đã khắc sâu vào tâm trí Lê Tiệm Xuyên, hắn không cần nhớ lại mà trực tiếp nói: “Với cái chìa biến đổi, mi mở ra ngôi nhà, nơi trôi tuyết của điều không nói. Tuỳ vào máu, chảy từ mắt hay miệng hay tai, mà cái chìa của mi biến đổi…” (Bản dịch thơ trích từ thivien.net)


“Đó là một bài thơ ít được biết đến của Celan*.”



*Paul Celan (1920-1970) sinh tại Romania dưới tên Paul Antschel trong một gia đình gốc Do Thái nói tiếng Đức. Nhiều người cho Celan là nhà thơ Đức vĩ đại nhất trong nửa sau thế kỷ 20.


Lê Tiệm Xuyên đã vận dụng kỹ năng văn học và nghệ thuật ít ỏi của mình để kiểm tra lại đoạn văn bia quá dài này.


Nó trông hơi khác so với những văn bia còn lại xung quanh đây, ngoài tối nghĩa ra thì nó có thêm chút cảm giác sống động và quỷ dị hơn. Nếu Lê Tiệm Xuyên không nhớ nhầm thì bài thơ này có tên là “Với cái chìa biến đổi”.


… Cái chìa?


Lê Tiệm Xuyên cau mày, liền nghe Ninh Chuẩn nói: “Những văn bia và mộ phần này có thể là mấu chốt.”


Ninh Chuẩn dừng chân đứng ở trước một tấm bia mộ, vừa xem xét kỹ dòng chữ trên đó, vừa suy đoán nói: “Nếu không có gì bất ngờ thì Andrea là người đầu tiên tới không gian này. Theo đánh giá của em sau khi tiếp xúc với cô ta thì mức độ phát triển trí não của cô ta không cao, không thông minh lắm. Theo tính toán và so sánh, tốc độ dòng chảy thời gian ở đây giống như ở sa mạc, khả năng Andrea có thể thoát khỏi đây và tìm ra cách bẻ khóa trong thời gian rất ngắn là rất thấp. Ngoại trừ có hai khả năng, một llà dị năng của cô ta vừa khéo có thể kiềm chế sự quái dị ở nơi này, hai là khi cô ta tới đây, không gian này vẫn chưa ‘sống lại’.”


“Và cô ta chính là chiếc chìa biến đổi mở ra nơi này.”


“Cô ta đã sử dụng một chút năng lực để thoát ra ngoài trước khi nơi này hoàn toàn thức tỉnh, không bị nhốt lại trong những vụ nổ hạt nhân tuần hoàn liên tục mà anh nói đến kia. Và làm một chiếc chìa, chuyện cô ta có thể mở cửa một lần nữa và ra khỏi đây cũng là bình thường.”


Ninh Chuẩn thấp giọng nói cứ như tận mắt nhìn thấy.


Chỉ có điều nếu như Andrea thực sự có mặt ở đây, đoán chừng cô ta sẽ rất sốc khi nghe được suy đoán của Ninh Chuẩn, bởi vì những gì Ninh Chuẩn nói không khác mấy với những gì cô ta đã trải qua.


Lê Tiệm Xuyên quyết định dứt khoát: “Quay lại xem thử.”


Con đường phía trước không có điểm kết thúc, tiếng khóc yếu ớt và lạ lùng của trẻ con chưa hề có dấu hiệu sắp đến gần, cứ tiếp tục đi thế này thì ngoài những manh mối có khả năng thì sẽ không còn thu hoạch gì khác. Không bằng quay lại xem thử ngôi mộ bị đào ra kia.


Hai người quay đầu đi trở lại trên con đường nhỏ như dây ruột này.


Kỳ lạ là cùng một con đường, đường đi trở về ngắn hơn nhiều so với đường đi về phía trước, Lê Tiệm Xuyên và Ninh Chuẩn chỉ trải qua một lần nổ của đám mây hình nấm liền nhìn thấy ngôi mộ bị đào ra từ xa.


Trên mặt Ninh Chuẩn cũng có thịt thối rơi xuống, cậu lại vô cùng có tinh thần nghiên cứu khoa học lấy ra một đôi găng tay màu trắng từ trong hộp ma, nhặt miếng thịt thối lên rồi nghiêm túc nghiên cứu.



Mắt thường có thể nhìn thấy bức xạ lạ bao trùm trong vụ nổ đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho các chức năng cơ thể con người, như thể con đường dẫn đến cái chết trong nháy mắt mất đi một đoạn dài. Nhưng máu thịt bị thối rữa rơi ra khỏi cơ thể dường như không hoàn toàn mất đi sự sống, mà đang lúc nhúc một cách nhẹ nhàng đến mức khó nhận thấy.


Tiếng động này càng đến gần ngôi mộ thì càng rõ ràng.


Khi đi tới trước ngôi mộ, bên tai Lê Tiệm Xuyên đột nhiên nghe thấy tiếng tim đập nhanh và rõ ràng từ nhỏ thành lớn, hắn lập tức quay người lại, phát hiện âm thanh này phát ra từ miếng thịt thối mà Ninh Chuẩn đang cầm trong tay.


Nó giống như mọc một trái tim nhỏ mới, đang nhanh chóng sinh ra một sinh mệnh mới.


Dần dần, Lê Tiệm Xuyên như nghe thấy nhiều nhịp tim hơn, giống như những viên đá rải rác trong lòng đại dương, lần lượt vang lên trong bãi tha ma vô tận này.


“Phốc!”


Một âm thanh dinh dính vang lên.


Ninh Chuẩn tùy ý ném mảnh thịt thối ra khỏi tay, cậu cởi bỏ găng tay bẩn, một thứ bột mịn vô hình rơi xuống, trong nháy mắt biến mảnh thịt thối sắp sản sinh dị biến thành một bãi nước đục, sau đó vệt nước nhanh chóng bốc hơi vào không khí, không để lại dấu vết.


Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy kỹ thuật điêu luyện của tiến sĩ Ninh, nghi ngờ rằng cậu từng làm không ít chuyện giết người, phóng hỏa và tiêu hủy xác chết.


Ngoài văn bia dài hơn, ngôi mộ bị đào ra quả thực không có gì bất thường. Nhưng phản ứng của miếng thịt thối vừa rồi cũng đủ chứng minh nơi này không hề đơn giản như bề ngoài.


Ngôi mộ này có hình dáng tương tự như những ngôi mộ khác, được đào chếch từ mặt trên xuống dưới, những khối đất trộn lẫn máu loãng chất thành đống ở bên mép, để lộ ra một cái hộp sắt màu đồng đen đã được mở ra.


Cái hộp không lớn, không phải là một chiếc quan tài có thể đặt thi hài. Nhưng giống như Ninh Chuẩn có thể chui ra từ cái bụng nhỏ của xác chết, không có gì ngạc nhiên nếu Andrea có thể náu mình ở trong hộp sắt này.


Khi Lê Tiệm Xuyên lần đầu tiên đến đây, hắn chỉ giữ thái độ hoài nghi đơn giản đối với ngôi mộ này, vì vậy không tùy tiện đào ra hoàn toàn, mà chỉ chui vào trong kiểm tra một lần, sau đó cất bước đi về phía trước.


Nhưng hiện tại rõ ràng ở đây có dị thường, rất có thể là manh mối quan trọng, thế thì nhất định phải đào mộ rồi.


Ở đây không có dụng cụ, hai người cũng không thể mang theo những món đồ lớn như thuổng và xẻng trong hộp ma của mình, Lê Tiệm Xuyên đành phải nhặt thêm một vài nhánh cây rồi miễn cưỡng dùng vải quần áo buộc chúng thành một cái xẻng. Cái này dù sao cũng tốt hơn là hai người dùng bàn tay thối rữa đến tận xương để đào mộ.



Lê Tiệm Xuyên đảm nhận công việc đào mộ, còn Ninh Chuẩn thì đi xem bia mộ của những ngôi mộ khác xung quanh.


Từng lớp đất bị xô ra hai bên, chiếc hộp sắt trong mộ dần dần lộ ra.


Lúc này, Lê Tiệm Xuyên đã đào hơn nửa đột nhiên phát hiện thấy một chỗ gồ lên ở một bên nắp hộp sắt, hắn híp mắt, phủi bụi đất rải rác rồi đưa tay chạm vào.


Đó là lỗ khóa.


Trong khoảnh khắc nhận ra lỗ khóa, Lê Tiệm Xuyên đột nhiên nhớ ra mình đã nhìn thấy cái hộp sắt này trên tầng một của điểm tiếp tế đầu tiên. Những ngăn tủ đồng đen bao phủ toàn bộ bức tường ___ Nếu tách chúng nó ra một mình, đặt vào đây thì không phải nó giống hệt cái hộp sắt này sao?


Và nếu như hắn nhớ không lầm thì giờ trong túi hắn có một chiếc chìa khóa được lấy từ một ngăn tủ nào đó.


Nghĩ đến đây, Lê Tiệm Xuyên đưa tay sờ về phía bên trong áo.


Nhưng chính vào lúc này, động tác giơ tay của hắn đột nhiên cứng đờ.


Hắn nhận ra có điều gì đó không đúng.


Hắn không phải người bình thường, có rất nhiều điểm vượt trội hơn người bình thường, cho nên trí nhớ của hắn cũng có thể giống như phòng chiếu hình, vững chắc in dấu tất cả những chi tiết mà hắn muốn ghi nhớ, bất cứ lúc nào cũng có thể đối chiếu lấy ra sử dụng.


Đã như vậy, tại sao lúc trước khi chui vào xem bên trong ngôi mộ này, hắn lại không liên tưởng cái hộp sắt này với ngăn tủ kỳ lạ kia, thậm chí còn không nghĩ tới những dãy tủ kia? Hơn nữa, lúc mới tỉnh lại, hắn cũng không có hoàn toàn đào ngôi mộ này ra, chẳng lẽ thật sự là vì cảm thấy không có manh mối nên không cần thiết thôi sao?


Trong trò chơi Hộp Ma, không có bất kỳ hành động tìm kiếm manh mối có khả năng tồn tại nào là không cần thiết.


Hắn biết rất rõ điều này.


__ Vậy thì, rốt cuộc cái gì đã xáo trộn suy nghĩ của hắn một cách âm thầm và không dấu vết?


Đột nhiên, một cơn gió nhẹ quen thuộc len lỏi vào cổ áo sau lưng Lê Tiệm Xuyên, giống như một bàn tay vô hình mềm mại chạm vào gáy hắn, mang theo cảm giác rùng mình ớn lạnh.


Hết chương 165


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 165
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...