Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Chương 164
Chương 164: Chernobyl E21
Đêm sa mạc hoang vu trống vắng.
Gió thổi cát bay xào xạc diễn tấu trên bộ đồ bảo hộ bẩn thỉu.
Sau khi lời của Ninh Chuẩn rời khỏi miệng, bên cạnh ngọn lửa liền rơi vào cơn im lặng hồi hộp quỷ dị.
Khoảng nửa phút sau, bóng dáng mơ hồ của Tạ Trường Sinh trên bãi cát đột nhiên chuyển động.
Hai cánh tay giơ lên chậm rãi cởi bỏ khẩu trang cùng mũ bảo hộ: “Mùi trên người cậu rất hỗn loạn.”
Không còn khẩu trang che chắn, giọng nói của Tạ Trường Sinh không còn nặng nề nhưng lại lộ ra âm sắc khác lạ.
Ninh Chuẩn nhướng mắt.
Ánh lửa lay động, chiếu rọi khuôn mặt cứng đờ và tái nhợt của Tạ Trường Sinh.
Đôi mắt cụp xuống như thể đang chìm trong trạng thái lơ đãng nửa mê nửa tỉnh, mặc dù có âm thanh phát ra nhưng miệng vẫn mím chặt bất động.
Theo tiếng nói, phía sau gáy Tạ Trường Sinh đột nhiên vặn vẹo.
Phần tóc sau gáy đã rụng hết, trên da đầu gồ lên một gương mặt mơ hồ như bị một lớp da thịt che lại, lộ ra chút dữ tợn giống như bị ngạt thở.
Trong chuyển động vặn vẹo này, cổ của Tạ Trường Sinh phát ra tiếng răng rắc kỳ lạ, giống như bị người ta vặn thành bánh quai chèo, gân cốt gồ lên, máu bắt đầu chảy ra.
“Xem ra thứ chết rồi cũng chẳng thể giữ được bí mật.”
Ánh mắt Ninh Chuẩn lơ đãng, giọng nói nhỏ nhẹ, cất tiếng cười lười nhác.
“Cậu biết rõ chúng nó không thể bị giết mà.” Gương mặt sau đầu Tạ Trường Sinh chậm rãi vặn xoắn, “Chỉ cần những thứ cậu xóa đi từng tồn tại, sẽ luôn có cách tìm ra dấu vết.”
“Tôi đã nghe chúng nó nói về cậu, A1. Cậu thực sự rất đặc biệt. Có hứng thú giao dịch hay không?”
Ninh Chuẩn cầm bình nước uống thêm một ngụm nước, không hề lên tiếng.
Gương mặt này nói tiếp: “Tôi không giống chúng nó, tôi không muốn đối nghịch với cậu, tôi chỉ muốn biết cách rời khỏi hộp ma. Đổi lại, tôi có thể cho cậu manh mối về người giáo huấn, tôi biết cậu đang lần theo dấu vết của người nọ.”
Bàn tay cầm nắp bình siết lại khó có thể nhận thấy.
Ninh Chuẩn hơi nheo mắt, nhưng lại bỏ qua chủ đề người giáo huấn, thay vào đó nói: “Không phải Pandora đã công bố cách rời khỏi hộp ma rồi sao? Hay là mày cho rằng đó chỉ là lời ba hoa sáo rỗng, hộp ma của người đến từ bên ngoài không thể đưa người giám thị rời khỏi nơi này?
Gương mặt đảo mắt: “Nếu không phải nói dối vậy thì tại sao cho tới nay vẫn chưa có bất kỳ người giám thị nào thành công? Cậu là ngoại lệ duy nhất, đây không chỉ là sức mạnh của hộp ma, trên người cậu có ẩn chứa bí mật.”
“Tất cả chúng ta đều là những con thú bị mắc kẹt trong lồng giam, được thiết lập sẵn chương trình, không ai có ký ức về khoảng thời gian đó cả.”
“Nhưng cậu thì khác, cậu nhớ ra cái gì đó, thậm chí còn dám dùng thân phận kẻ đến từ bên ngoài để quay lại thế giới này. Hơn nữa, tôi nghe nói lúc đó cậu đã gặp người giáo huấn. Không ai biết cậu đã sống sót và trốn thoát như thế nào, nhưng nếu như cậu muốn thoát khỏi đây bằng hộp ma của người đến từ bên ngoài thì trước đó cậu đã có vô số cơ hội, không cần phải kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi người giáo huấn xuất hiện.”
“Cậu là ‘lỗi’ ở nơi này. Tôi biết cậu có câu trả lời.”
Ninh Chuẩn nhướng mi, mang theo ý tứ không thể giải thích được bật cười: “Nếu như mày tìm được tung tích của tao từ trong miệng của chúng nó, vậy thì chúng nó có lòng tốt nói cho mày biết, hiện tại tao… chính xác là gì hay không?”
“Sao?”
Gương mặt lộ ra một chút kinh ngạc.
Ninh Chuẩn nghiêng đầu, chút ánh lửa phừng lên đột nhiên lọt vào đôi mắt đen kịt phẳng lặng của cậu, kéo theo một đường hoa đào đỏ rực ở đuôi mắt mảnh.
Lửa đốt uy nghiêm đáng sợ, giống như lưỡi dao đột nhiên thấy máu.
Đôi mắt sâu thẳm chậm rãi nâng lên: “Ở màn chơi này không chỉ có mỗi người giám thị là mày thức tỉnh rồi tự có ý thức, mày cũng không phải là mạnh nhất, vậy thì tại sao chỉ có mình mày đến đây? Tao đã trở lại trò chơi Hộp Ma với tư cách là người đến từ bên ngoài lâu như vậy, bất cứ ai có đầu óc đều có thể nhìn ra tao muốn làm gì, vậy tại sao những thứ đó không tự mình đến hả? Chúng nó cho mày biết tin, cũng biết rõ không thể bị g**t ch*t, thế thì tại sao chúng nó không dám tới thêm một lần nữa?”
“Những câu hỏi này… mày có từng nghĩ qua chưa?”
Giọng nói của Ninh Chuẩn lộ ra một chút hứng thú: “Có một số chuyện có lẽ còn kinh khủng hơn cả cái chết.”
Như thể cảm nhận được điều gì đó, cổ của Tạ Trường Sinh đột nhiên phát ra tiếng răng rắc ê răng.
“Mày __!”
Gương mặt đó cứng lại trong giây lát, rồi phồng lên như thể sắp đâm thủng da đầu.
Một vùng bóng đen dày đặc nổ tung từ trên cơ thể Tạ Trường Sinh, như một dòng bùn cuồn cuộn giương nanh múa vuốt lao thẳng về phía Ninh Chuẩn: “Đây là cạm bẫy của mày!”
Vùng cát kề đống lửa nhanh chóng rướm máu, từng chùm da đầu dính tóc đen chui ra khỏi mặt cát.
Mùi thối rữa đột nhiên đậm đặc trong gió đêm như thể trong khoảnh khắc đã ngăn cách Ninh Chuẩn khỏi đống lửa, đưa cậu đến một thế giới đen tối và bẩn thỉu khác.
Cảnh tượng bên ngoài màu máu đã lạc lối thành những mảng màu lốm đốm rực rỡ, cứ như đang nhanh chóng rèn đúc một chiếc lồng kỳ dị.
Tuy nhiên, chiếc lồng này chỉ thành hình trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Một giây sau, mảng lốm đốm vặn vẹo.
Da đầu chi chít những mảnh thịt phát ra tiếng rít chói tai giống như đang bị đốt cháy, chợt dừng lại khi đã lan đến bên chân của Ninh Chuẩn.
Bóng tối xung quanh khẽ rung chuyển, và với một tiếng vo ve, tất cả đều vỡ tan giống như một tấm gương bị nứt.
Đống lửa bỗng chuyển xanh rồi phụt tắt.
Trong bóng tối đột nhiên chìm xuống, Ninh Chuẩn đã kéo theo bộ quần áo bảo hộ cồng kề đứng lên, lặng thinh đứng trên bãi cát màu máu giống như một bóng trắng lạnh lẽo, đôi mắt u ám nhìn vào một nơi hư vô.
Tạ Trường Sinh vẫn ngồi tại chỗ, chỉ là gương mặt sau đầu đã cứng lại, dưới người có thêm một vũng bùn đen lúc nhúc.
Đống bùn gầm lên một cách yếu ớt: “Mày đã trở thành người đến từ bên ngoài yếu ớt, làm sao còn có thể —”
“Không, không đúng!”
“Mày không phải… mày… mày là cái quái gì vậy!”
“Hỏi hay lắm, tao cũng rất muốn biết câu trả lời.”
Ninh Chuẩn đi đến bên cạnh Tạ Trường Sinh, mí mắt hơi rũ xuống, nhìn về phía đống bùn: “Thật ra tao không có hứng thú với những con mồi có giá trị thấp, nhưng tao sẽ không từ chối tin tức tự đưa tới cửa.”
Nói xong, đôi mắt của Ninh Chuẩn tối sầm lại như vòng xoáy lỗ đen làm mờ cả thiên hà.
Đống bùn đột nhiên vặn vẹo dữ dội, từ từ nhạt dần, muốn tiêu tan đào tẩu như một làn khói.
Nhưng lại có một sự trói buộc vô hình đã ép chặt nó tại chỗ, làm nó chỉ có thể giãy giụa không ngừng.
“Những dị năng mà hộp ma tặng cho đều rất thú vị, nhưng khi đánh cắp dị năng, tao vẫn chỉ lấy đồng thuật này, mày có biết tại sao không?”
“Bởi vì ký ức sẽ lừa người.”
“Mắt thấy không phải thật, lời có giả dối.”
Ninh Chuẩn nhắm mắt lại, kết thúc việc đọc ký ức.
Dòng bùn hoàn toàn yên tĩnh, giống như một vũng bùn bình thường nằm trên mặt đất.
“Mặt âm” của Chernobyl… thu hút, giao ước, phản bội… thần và quái dị…” Trong đầu Ninh Chuẩn hiện lên những cảnh tượng mờ ảo và vụn vặt.
Đọc ký ức từ quái vật khó hơn đọc từ người chơi, ký ức có được cũng rời rạc hơn, Ninh Chuẩn mất vài giây mới xác định được thông tin mình muốn: “Đây là… Tam giác quỷ Bermuda, lỗ đen thời không.”
Cậu nhắm mắt lại, không gian ý thức tối đen, vô số mảnh vỡ sau khi được đọc xong rơi lả tả như sao băng, chỉ có một bức hình giống như một hòn đảo trồi lên mặt nước, từ từ bay lên rồi dần dần rõ ràng.
Trong hình là một vài đốm sáng xanh đậm, một bàn tay chai sần do cầm súng từ trong xuyên qua, trên cổ tay lộ ra một chút họa tiết đầu lâu màu xám.
Bàn tay cầm lấy chiếc hộp đen mun trên cái tủ cạnh giường bị che khuất bởi một đốm sáng, sau đó đặt một chiếc hộp khác giống hệt vào vị trí đó.
Giọng nói của chủ nhân bàn tay giống như một chiếc băng cassette, ngắt quãng và không thể nhận biết được, nhưng có thể loáng thoáng nghe thấy một vài từ: “Chỉ cần nó ở đây… sẽ không về được… ký ức không nên có sẽ bị loại bỏ… giao dịch lúc đó… tim… nếu như anh (em) ấy* có thể… mình không thể…”
*Ở đây mình không xác định được là đang nói về ai nên các bạn có thể đoán theo ý của mình nha.
Rốt cuộc người đó đang nói cái gì vậy?
Lông mày Ninh Chuẩn từ từ nhíu lại.
Đốm sáng hình ảnh trong ý thức ngày càng ít hơn và mờ dần đi.
Khi toàn bộ hình ảnh sắp sụp đổ hoàn toàn, cái tủ đầu giường bị vỗ mạnh một cái rồi đóng lại, một đôi chân dài tùy ý đi tới, ngồi ở trên đó, sau đó góc nhìn trong ký ức này di chuyển lên trên, liền nhìn thấy một gương mặt trưởng thành lạnh lùng quen thuộc và một đôi mắt ánh xanh lạnh lẽo, bình tĩnh.
Ninh Chuẩn đột nhiên mở mắt ra.
“… Còn thiếu chút nữa.”
Cậu xoa thái dương, đưa tay lên lau đi vết máu đang chảy ra từ khóe mắt, tiện tay gieo xuống một chút ám chỉ vào vũng bùn vô hồn bên cạnh chân, sau đó nhấc chân lên, từ từ đạp nó vào cát lún bên dưới chân.
Như thể đang giẫm một món đồ chơi nhàm chán nào đó, biểu cảm của Ninh Chuẩn không còn lười nhác lơ đễnh mà trở nên lãnh đạm.
Làm xong tất cả những chuyện này, khuôn mặt vốn đã tái nhợt của cậu lập tức như bị rút hết máu, trắng bợt xanh mét, chỉ có đôi mắt đào hoa ngày càng đỏ lên, khuôn mặt xinh đẹp như diễm quỷ.
Tầm nhìn mờ đi.
Ninh Chuẩn liếc nhìn Tạ Trường Sinh vẫn chưa tỉnh dậy, không chút khách khí dùng tay chống lên cái đầu đã trọc của anh ta rồi từ từ ngồi xuống.
Vừa mới ngồi xuống, mắt còn chưa kịp nhắm lại, trong mũi Ninh Chuẩn đột nhiên ngửi thấy một mùi đất tanh rất nhạt.
Mùi này bị che lấp bởi mùi hôi thối chưa tản hết ở xung quanh, khó nhận biết nhưng gần trong tầm tay —
“Ầm!”
Ninh Chuẩn thình lình xoay người, một tiếng súng nháy mắt nổ vang bên tai, cơn đau xuyên qua vai, gần như chấn vỡ xương bả vai của cậu.
Lực xung kích của một phát xạ kích gần rất mạnh, Ninh Chuẩn lợi dụng quán tính này đá bay Tạ Trường Sinh ra xa rồi nhanh chóng lùi về sau, xoay cổ tay rút ra một khẩu súng từ một trong những hộp ma của mình…
Trong tầm nhìn mờ ảo, một thân hình nhỏ nhắn không mặc quần áo bảo hộ trồi lên từ mặt đất, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào cậu.
“Andrea.”
Dù không thể nhìn rõ nhưng dựa vào bóng dáng, Ninh Chuẩn đã lập tức nhận ra kẻ đánh úp là ai.
“Ivan, cậu quả nhiên cũng là người chơi.” Andrea không còn mang bộ dạng hoạt bát hiếu kỳ, sắc mặt lạnh lùng, trong mắt lộ ra giễu cợt.
Trong trò chơi này, tất cả mọi người đều là một nhóm nghiên cứu, coi như mỗi người đều có bí mật đi nữa thì cũng không thể có được vũ khí có tính sát thương mạnh như súng và đạn dược thế này, động tác xoay cổ tay lấy súng của Ninh Chuẩn đã vạch trần thân phận của cậu.
Song Ninh Chuẩn cũng không do dự, cậu biết rất rõ khi Andrea tấn công cậu, cô ta nhất định cũng đã nghi ngờ thân phận của cậu, đồng thời quyết định giết cậu, bằng không với sự thận trọng của hầu hết những người chơi Hộp Ma, bọn họ sẽ không ra tay chỉ vì muốn thăm dò.
“Tôi đã thấy cậu vừa làm gì con quái vật kia, đó là đồng thuật nhỉ… Cậu là Ghost sao?”
Andrea nhìn chằm chằm Ninh Chuẩn với ánh mắt tham lam không thể kiềm chế được: “Hạng nhất trên bảng xếp hạng Hộp Ma, xem ra đúng là rất lợi hại. Nhưng nếu như tôi đoán đúng thì hiện tại cậu hoàn toàn không có cách lập tức sử dụng đồng thuật lần thứ hai. Chắc hẳn cậu đã tốn rất nhiều công sức để giết được con quái vật đó.”
“Cậu đã đọc ký ức của con quái vật đó rồi phải không?”
“Nói cho tôi manh mối mà cậu có được, tôi có thể cân nhắc không giết cậu, chỉ cần cậu giao hết tất cả hộp ma ra đây, tôi thậm chí có thể đề cử cậu gia nhập với chúng tôi.”
Máu thấm ướt non nửa bộ đồ bảo hộ, thân hình Ninh Chuẩn có chút không ổn, nhưng tay cầm súng lại không hề xê dịch: “Các người sao?”
“Đừng lừa tôi nói ra thông tin, giao manh mối và hộp ma ra đây. Nếu không, tôi không ngại giết cậu rồi tự mình lục soát người cậu đâu.” Andrea không đếm xỉa đến biểu cảm nghi ngờ của Ninh Chuẩn, lạnh lùng nói.
Sát khí và lòng tham trên người cô ta khá rõ ràng.
Ninh Chuẩn không nghĩ cô ta không dám giết cậu, nếu không phải do Andrea nghi ngờ vừa rồi cậu đã đọc được manh mối quan trọng nào đó thì có lẽ cô ta cũng chẳng thèm bàn điều kiện với cậu.
“Cô bị ‘người chấp pháp’ nuốt chửng nhưng vẫn còn sống, vậy thì dựa vào cái gì mà cô cho rằng tôi sẽ khoanh tay chịu trói hả?”
Ninh Chuẩn nhếch khóe môi, nòng súng đột nhiên hướng xuống dưới.
Andrea tự nói với mình kẻ địch rất xảo quyệt, tuyệt đối không thể bị lừa, song cô ta vẫn không thể kiểm soát được ánh mắt của mình mà nhìn theo chuyển động của cậu __ Đó là một vết nước.
Hướng lên trên một chút, chẳng rõ từ lúc nào mà hai chiếc bình treo trên người của Ninh Chuẩn đã mất nắp đậy, trong lúc cậu lùi về sau ban nãy, nước đã bị vẩy ra.
Hỏng bét!
Andrea trở nên nghiêm túc, không một chút do dự lập tức bắn vài phát súng.
“Đoàng đoàng đoàng __!”
Đạn bắn tung tóe vào cát nhưng không thể ngăn được cái bóng đang nhanh chóng gồ lên khỏi vết nước.
Hình dáng của người chấp pháp hiện ra, cái miệng đỏ như máu há to, trong nháy mắt nuốt chửng Ninh Chuẩn.
Mặt Andrea hơi biến sắc, cô ta định bụng sẽ nhấc Tạ Trường Sinh đào tẩu trước khi bóng người chấp pháp quay đầu lại, thế mà khi quay đầu lại, lại phát hiện Tạ Trường Sinh trước đó bị Ninh Chuẩn đá ra ngoài đã mất tăm.
Cô ta muốn đi tìm nhưng lại sợ người chấp pháp được Ninh Chuẩn gọi đến. Có trời mới biết trước đó cô đã lừa người chấp pháp để trốn ra như thế nào, dị năng của cô cũng đã bị dùng hết.
Cô không thể gặp chuyện ngoài ý muốn lần nữa.
Andrea nghiến răng nghiến lợi, không dám chần chừ mà nhanh chóng dậm chân, đau đớn sử dụng dị năng chui vào lòng đất.
…
Một cơn gió lạnh lẽo và êm dịu đã đánh thức Lê Tiệm Xuyên.
Hắn hơi duỗi lưng ra, tựa vào bia mộ lạnh lẽo và cứng rắn, mở mắt cảnh giác nhìn xung quanh ___ Cảnh tượng vẫn giống như lúc trước.
Sương khói vàng vô tận, cùng với những ngôi mộ với bia mộ dựng lên nối tiếp nhau.
Ngoài ra còn có một vài xác chết chưa phân hủy hoàn toàn chồng chất trên khu vực ở giữa các ngôi mộ.
Lê Tiệm Xuyên vịn bia mộ đứng dậy, lòng bàn tay để lại dấu máu và mủ trên bia mộ xám xịt.
Không một bia mộ nào có khắc tên, nhưng đều có văn bia.
Bia mộ sau lưng hắn có khắc một câu văn bia giống như ám chỉ: “Tiếng xương kêu, mạch đập trong những lời tiếng xẻng rung lên đều đều, âm ỉ đời chỉ một – chúng từ những bờ môi vang lên rõ hơn ở nơi trần thế.” (bản dịch thơ được trích từ thivien.net)
Lê Tiệm Xuyên dò tìm trong đầu một lần, xác định đây là một câu trong “Gửi một trăm năm Anna Akhmatova” của Brodsky*. Nhưng hiện tại nó lại xuất hiện trên văn bia này, tất nhiên không phải là để tỏ lòng tôn kính với Akhmatova** rồi.
*Joseph Aleksandrovich Brodsky là nhà thơ Mỹ gốc Nga, đạt giải Nobel Văn học năm 1987.
**Anna Akhmatova (1889-1966) là bút danh của Anna Gorenko. Bà là nhà thơ Nga nổi tiếng, đồng thời là nhà văn, nhà nghiên cứu và phê bình văn học, dịch giả.
Sau khi nhìn chằm chằm vào bia mộ một lúc, Lê Tiệm Xuyên cầm thanh gỗ đã nhặt được trước đó lên, chống lấy rồi xoay người bước lên con đường giữa các ngôi mộ, tiếp tục đi về phía trước trong làn sương mù màu vàng xám.
Đây đã là lần thứ ba hắn nghỉ ngơi và lên đường trở lại.
Trước đó, để thoát khỏi “Máy xay thịt tám mét vuông” do bà Bành thiết kế, hắn đã phải dùng cách muốn mua nước để gọi xe chở nước đến. Nhưng hóa ra không phải tất cả quái vật trong Hộp Ma đều có thể câu thông và giao dịch, người chở nước làm tròn bổn phận đưa nước chứ không hề có ý định quan tâm đến sự sống chết của khách hàng.
Vì để xe nước đưa mình đi, lúc người chở nước thu lấy con mắt của hắn coi như tiền nước, Lê Tiệm Xuyên đã trực tiếp bóp nát con mắt thừa ra, phá bỏ giao dịch.
Sau đó, ngay lúc bà Bành và cối xay thịt vẫn chưa phản ứng kịp, bồn nước của xe chở nước mở ra, đột nhiên có vô số xúc tu trơn trượt duỗi tới, trực tiếp cuốn hắn vào bên trong.
Lê Tiệm Xuyên cố gắng chịu đựng cơn buồn nôn, theo các xúc tu tiến vào thùng chứa nước, nhưng cũng lập tức chống trả và chuẩn bị trốn thoát.
Tuy nhiên, bất ngờ là bên trong thùng chứa nước lại hoàn toàn khác với sự chật chội và bẩn thỉu trong tưởng tượng của hắn.
Bị ép ra khỏi đống xúc tu trơn trượt, hắn liền rơi xuống những nấm mồ này.
Xung quanh khói mù mịt mù, có những lối đi nằm giữa các ngôi mộ, có thể loáng thoáng nghe được hàng trăm nhịp tim, ở phía trước lối đi còn có tiếng khóc của trẻ con.
Lê Tiệm Xuyên không định bị cố thủ ở đây, vì vậy liền đi dọc con đường về hướng có tiếng khóc.
Hắn vốn tưởng trên con đường này sẽ xuất hiện chuyện kỳ lạ, chẳng hạn như ngôi mộ nổ tung, vô số thây ma lao ra, hoặc là tiếng khóc phía trước là của một đứa trẻ kỳ dị, cần phải đề cao cảnh giác.
Nhưng chẳng có gì cả.
Con đường của hắn rất bình yên.
Mãi đến tận lúc mặt đất đột nhiên chấn động lần đầu tiên, sương khói màu vàng xám tản ra, một đám mây hình nấm khổng lồ bốc lên, gợn sóng nóng rực khuếch tán, bia mộ, ngôi mộ và xác chết dần dần bị mài mòn, giống như bị thứ cặn bã sắc bén nhất nghiền nát từng chút một.
Toàn bộ ý thức của Lê Tiệm Xuyên gần như bị ánh sáng chói mắt nuốt chửng.
Nhưng hắn biết mình vẫn chưa chết.
Không biết đã qua bao lâu, thị lực của hắn mới hồi phục, mọi thứ xung quanh vẫn như trước, như thể đám mây hình nấm trước đó chỉ là ảo giác của hắn.
Nhưng Lê Tiệm Xuyên biết rất rõ đó không phải là ảo giác.
Hắn đưa tay sờ lên mặt, quệt xuống một mảng thịt dính đầy máu mủ.
Trên cánh tay, mặt và cơ thể hắn xuất hiện những mụn mủ lớn nhỏ màu vàng, giống như nhiễm phải phóng xạ nặng.
Tiếng khóc, đi về phía trước, đám mây hình nấm __ Trải nghiệm này đã xảy ra ba lần trong khoảng 4.000 nhịp tim, khiến cơ thể của Lê Tiệm Xuyên lở loét đầy chỗ, coi như thối rữa gần một nửa.
Hắn có linh cảm nhiều nhất là năm lần.
Nếu đến lần thứ sáu mà hắn vẫn không thể trốn thoát thì hắn sẽ vĩnh viễn nằm lại đây như những xác chết chất đống quanh nấm mồ kia.
Nhận thức này không làm cho Lê Tiệm Xuyên cảm thấy tuyệt vọng.
Hắn luôn ghi nhớ một quy tắc trong trò chơi Hộp Ma mà Ninh Chuẩn đã nói với hắn khi hắn mới vào trò chơi. Tất cả những hiện tượng kỳ lạ đều có quy luật hoặc chìa khóa đối ứng. Trong trò chơi Hộp Ma không tồn tại thập tử nhất sinh, về việc có bắt được một sinh trong cửu tử nhất sinh này hay không thì tất cả phụ thuộc vào khả năng của bản thân.
“Người chở nước, bồn chứa nước…”
Lê Tiệm Xuyên nhớ lại biểu hiện của bà Bành khi nhìn thấy xe chở nước.
Hắn cứ cảm thấy thái độ của bà Bành đối với chiếc xe chở nước này rất kỳ lạ so với những con quái vật khác đã xuất hiện.
Nếu tất cả những con quái vật trong sa mạc đều được chiếu ra từ nội tâm của bà Bành, vậy thì bà ta không nên thể hiện ra vẻ thăm dò như vậy ngay lần đầu tiên nhìn thấy xe chở nước, cộng thêm lần thứ hai Andrea gọi xe chở nước, phản ứng của bà ta không nên dữ dội như vậy.
Cũng vào lúc hắn gọi xe chở nước để thoát khỏi tình cảnh khốn khó, phản ứng đầu tiên của bà Bành là ngăn cản. Nhưng sự ngăn cản này không phải do sợ hắn sắp trốn thoát, mà là khủng hoảng về những gì sắp xảy đến.
Xe chở nước có thể là một bất ngờ mà bà Bành cũng sợ.
Nhưng tương tự, sự sợ hãi và thăm dò của bà Bành cũng cho thấy dù cho chiếc xe chở nước không phải là vật thí nghiệm của viện XL đi nữa, nó cũng phải có mối liên hệ nào đó với nơi đó, mà bà ta biết sự tồn tại của chiếc xe chở nước này.
Lê Tiệm Xuyên đã tìm kiếm thông tin về XL nhưng không có manh mối hữu ích nào.
Ngay lúc Lê Tiệm Xuyên vừa suy nghĩ vừa đi về phía trước, đột nhiên nghe thấy âm thanh khe khẽ truyền đến từ đống xác chết bên cạnh.
Ánh mắt hóa lạnh, Lê Tiệm Xuyên dừng lại nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Đống xác chất cao nửa mét giữa các ngôi mộ đột nhiên động đậy, một xác chết bên mép trượt xuống, cái bụng to tướng ngửa lên, phình to, lúc nhúc như có thứ gì đó muốn phá bụng chui ra.
Bàn tay cầm thanh gỗ của Lê Tiệm Xuyên từ từ siết chặt.
Bóc một tiếng, bụng bị xé toạc, máu bắn tung tóe, một cánh tay mặc đồ bảo hộ duỗi ra, tiếp theo đó là mái tóc dài màu vàng nhạt gần như bị nhuộm thành màu đỏ tươi, cùng với một đôi mắt đào hoa hơi mất tiêu cự…
Hết chương 164
Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Story
Chương 164
10.0/10 từ 35 lượt.
