Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 163


Chương 163. Chernobyl E20.


Cảm giác khủng hoảng mạnh mẽ đột ngột ập đến.


Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng nắm lấy cánh tay Ninh Chuẩn bên cạnh, đang định dẫn người rút quân thì cái bóng đằng đằng sát khí tách ra từ trong bóng mờ kia đột ngột đứng lên từ trong bóng tối.


Nhưng nhanh hơn động tác của hắn là sa mạc vốn dĩ bình lặng chìm trong bóng tối.


Cát lún trước đó vẫn đang lặng yên tăng tốc độ dòng chảy của nó đột nhiên trở nên hung dữ và kích động như một con trăn khổng lồ nổi cơn thịnh nộ.


Cát đá dưới lòng bàn chân đột nhiên cuồn cuộn, những cái bóng cao chót vót nổi lên trong khu vực vốn rộng lớn. Từng hố cát lún lần lượt xuất hiện nhanh như gió, như một lỗ đen lan rộng chớp mắt nuốt chửng bụi liễu sa mạc và rặng cát xung quanh. Cát đá bay mù trời, bầu trời đêm lập tức biến thành một màu vàng đất u ám.


“Đây là…”


Lê Tiệm Xuyên biến sắc, đột nhiên kéo Ninh Chuẩn vào lòng.


Cát vàng xen lẫn sỏi đá ầm ầm đinh tai nhức óc, toàn bộ tầm mắt đều bị hỗn loạn che khuất.


“Bùm __!”


Một tiếng nổ nặng nề.


Dường như có con thú khổng lồ đang thở hổn hển di động dưới cát lún đang dâng cao, gây ra thảm họa thiên nhiên điên cuồng.


Toàn bộ sa mạc rơi vào chấn động như đất trời sụp đổ.


Sự thay đổi đột ngột không báo trước giống như một cơn bão cát hủy diệt thế giới, chẳng kịp để bất cứ ai phản ứng. Chỉ trong nháy mắt, miệng và mũi của Lê Tiệm Xuyên đã bị sặc đầy cát.


Cát lún nhanh chóng cuốn sạch.


Lê Tiệm Xuyên kéo theo Ninh Chuẩn, dồn sức vào hai chân muốn lao ra khỏi hố cát lún, nhưng chạy chưa được bao nhiêu bước liền uổng phí chút gắng sức đó.


Bãi cát lún dưới chân hắn giống như thực sự được tạo thành từ hàng đống rắn độc chằng chịt lấy đi phần lớn sức lực của hắn, cuốn lấy hắn và Ninh Chuẩn.


Lực hút mạnh của hố cát lún đã kéo cơ thể hai người xuống vòng xoáy sâu hun hút.


Đây là sức mạnh của thiên tai, cho dù Lê Tiệm Xuyên có thể lực vượt xa người thường cũng không thể phản kháng, điều này khiến Lê Tiệm Xuyên nhớ đến trận tuyết lở mà mình gặp phải ở màn chơi thứ hai.


Nhưng hắn loáng thoáng cảm thấy thảm họa thiên nhiên ở sa mạc này không giống với trận tuyết lở trước đó, không hề thuộc “tình tiết cố định” trong trò chơi Hộp Ma __ Tốt hơn hết là hắn không được mất kiểm soát cơ thể trong trận bão cát này.


Bên trong cổ tay nhiễm một hơi lạnh lẽo, đó là mảnh kính mà hắn đã chuẩn bị sẵn bên mình.


Không chút do dự, Lê Tiệm Xuyên nhanh chóng lần mò về phía mảnh vỡ.


Nhưng nào ngờ tay hắn lại sờ vào hư không.


Một ngón tay mát hơn mảnh kính đã đè hắn lại, nhanh chóng vạch hai lần vào lòng bàn tay của Lê Tiệm Xuyên.


Lê Tiệm Xuyên cúi đầu, mờ mịt nhìn Ninh Chuẩn.


“Cẩn thận __!”


Cách âm thanh như ù tai trong cát bụi dữ dội, Lê Tiệm Xuyên nghe thấy tiếng la của Tạ Trường Sinh.


Một cơn ớn lạnh chạy qua đầu hắn, có thứ gì đó vụt qua rất nhanh, như một luồng điện cảnh báo hắn.


Song trước khi hắn có thể khám phá nội dung cụ thể của cảnh báo này, hắn đã hoàn toàn bị cát lún bọc kín.



Chỉ khoảng một hai giây.


Những hố cát lún rải rác khắp nơi nuốt chửng mọi thứ, những đợt cát như sóng thần ập vào mặt, mọi bóng dáng và sự vật đều biến mất.


Sa mạc rộng lớn bị khuấy động lên rồi lại dịu đi trong nháy mắt, như thể cơn bão cát kỳ quái vừa rồi chỉ là sự trêu chọc về sự vô thường của thần thời tiết. Cát lún chảy chậm lại, vòng xoáy không còn nữa.


Ánh sáng của đèn pha cùng với tiếng động cơ xuất hiện trên cồn cát.


“Có khách muốn mua nước nhưng hình như tôi đến muộn mất rồi.”


Bóng của người vận chuyển nước trung niên phản chiếu qua mặt kính mờ phía trước.


Đôi mắt gã nhìn thẳng vào bóng tối phía trước một lúc rồi như phát hiện ra điều gì đó, nụ cười cứng ngắc trên mặt nở ra một chút, với giọng điệu mang theo chút ca tụng, gã khẽ nói: “Là mùi của quả tim tươi…”


Trong tâm trí của Lê Tiệm Xuyên bị cuốn vào cát lún luôn tự treo một sợi dây trấn tĩnh.


Màng nhĩ đau nhói như bị kim châm, lớp cát tràn ngập cả năm giác quan của hắn, cảm giác ngột ngạt và khiếp sợ khi bị chôn sống xâm chiếm toàn bộ cơ thể hắn.


Loại cảm giác sắp chết này cũng không dễ chịu gì cho cam, thậm chí còn không bằng sự sảng khoái chết ngay lập tức, may mà Lê Tiệm Xuyên không phải lần đầu tiên trải qua loại cảm giác chết tiệt này, đau thì đau nhưng không thể hoàn toàn làm mờ đi nhận thức và phán đoán của hắn.


Hắn có thể cảm thấy sau khi cơ thể mình ngập trong cát, từ cát lún xung quanh chui qua một lối đi nhỏ, sau đó như bị nhổ ra từ một cái cổ họng hẹp, sau một lúc bị mài xương, ép chặt thì rơi xuống từ một độ cao, lăn trên một bãi sỏi cứng và nóng, láng máng còn có chút ẩm ướt.


Lê Tiệm Xuyên di chuyển tay trong tiềm thức, trống không.


Ninh Chuẩn đã bị cuốn đi nơi khác.


Xung quanh không có gió và âm thanh, sự im lặng có chút ẩm ướt.


Lê Tiệm Xuyên nằm ngửa như xác chết trong vài phút, nhanh chóng lấy lại cảm giác.


Sau khi xác định không có ai xung quanh, hắn mới đứng dậy, nhanh chóng phủi sạch cát trên vết thương trên người.


Nhìn xung quanh vẫn là màn đêm đen kịt và vô biên.


Cảnh tượng cũng coi như quen thuộc, vẫn là một sa mạc bất biến, nhìn không thấy đầu cùng, khô lạnh, ở đây chỉ có mỗi Lê Tiệm Xuyên và một chút xanh biếc ẩm ướt.


Đây là một ốc đảo nhỏ.


Nhưng Lê Tiệm Xuyên vẫn nhớ Evgeni từng nói ốc đảo trên sa mạc này đã chết hết.


Evgeni là người dẫn đường do người thuyết minh chỉ định, có thể được coi là có một nửa chức năng của người thuyết minh. Trong trò chơi Hộp Ma, những NPC như vậy tất nhiên có suy nghĩ và tư tâm riêng, nhưng dưới sự hạn chế của quy tắc, bọn họ sẽ không đánh lừa người chơi trong những phần trọng yếu, nhiều nhất là che giấu và nói dối đôi chút mà thôi.


Điều này có nghĩa là chuyện không có ốc đảo nào trong sa mạc này có lẽ là sự thật.


Vì vậy, lấy việc hắn đang ở ốc đảo này thì hoặc là hắn đã rời khỏi địa điểm trước đó và đến một sa mạc khác, hoặc đây chính là một ảo ảnh kỳ lạ.


Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào cái hồ nhỏ cách đó vài mét, đứng yên như tượng.


Người hắn bây giờ bê bết máu và bùn, bộ quần áo bảo hộ đã bị đá sỏi cắt lỗ chỗ nhưng còn miễn cưỡng mặc được, có điều ba lô và bình nước đều không còn nữa, trừ chút bánh quy nén trên người thì bên cạnh hắn không có vật tư nào khác.


Đặc biệt là nước.


Xung quanh rải rác vài bụi cây cỏ thấp và thưa thớt, mọc xung quanh hồ. Nước trong hồ hơi đục, hình như còn có vài cái bóng mơ hồ của sinh vật dưới nước vụt qua.


Cổ họng Lê Tiệm Xuyên khô nóng, hắn rời mắt khỏi mặt hồ, sau đó nhìn trái nhìn phải, đá vài viên đá bên chân lên cầm trong tay rồi ném về phía hồ nước.


“Tõm!”


“Tõm tõm…”



Mặt hồ tĩnh lặng và bụi cây cỏ đột nhiên run lên như bức màn sân khấu, sau đó nhanh chóng vặn vẹo phai nhạt rồi biến mất như ảo ảnh, lộ ra một phế tích đổ nát bị gió cát bào mòn nghiêm trọng.


Mà ở phía trước Lê Tiệm Xuyên, chỗ vốn là hồ nước xuất hiện một thứ duy nhất vẫn còn chuyển động trong phế tích __ Một cối xay thịt khổng lồ xoay 360 độ, những viên đá trước đó cũng bị răng cưa xay thành bột mịn.


Lê Tiệm Xuyên không nghi ngờ chút nào, nếu như hắn cứ thế đi lấy nước thì chắc chắn sẽ giống như đám bạn bột mịn kia, biến thành một đống thịt vụn lẫn lộn.


Cạch cạch cạch…


Máy xay thịt phát ra tiếng răng rắc nghe ê cả răng.


Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn xung quanh, đi một vòng quanh máy xay thịt và quan sát những phần khác của khu phế tích.


Khu phế tích này nằm trơ trọi giữa sa mạc, mái nhà từ lâu đã bị hất tung trong trận bão cát, tường bị xói mòn và vỡ nát khiến chúng trở nên dột nát. Nhưng có thể thấy đại khái đây hẳn là một nhà máy, kết hợp với máy xay thịt thì nó có thể là một nhà máy chế biến thịt.


Lê Tiệm Xuyên thông thạo tìm kiếm manh mối, chợt động tác của hắn dừng lại.


“Đây chính là cách đám sát thủ các người phản ứng khi bị nhìn trộm bí mật… giả vờ như không có chuyện gì xảy ra rồi chờ cơ hội tiếp cận và g**t ch*t à?” Một giọng phụ nữ vang lên từ phía sau bức tường vỡ cách đó không xa.


Lê Tiệm Xuyên quay đầu lại, nhìn thấy bà Bành đang bước ra ngoài với cái bụng căng phồng.


Hắn để ý thấy bụng bà Bành hình như đã to lên rất nhiều, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, đôi môi lại càng xanh đen.


“XT?”


Lê Tiệm Xuyên trầm giọng nói.


Bà Bành mỉm cười: “Không, là XL. Cậu ta còn nói cho cậu biết cả viện nghiên cứu mà tôi từng làm việc sao? Thế nhưng tôi không biết nhiều về cậu. Ở một mức độ nhất định, cậu ta đang bảo vệ cậu.”


“Em ấy chỉ nói bà từng làm việc trong một viện nghiên cứu ở phía Bắc. Có điều tôi từng đến đó thực hiện nhiệm vụ, ở đó có một nhà tù dưới nước.” Lê Tiệm Xuyên nói, sát khí và cảnh giác trong người giảm bớt một chút.


Có điều bà Bành không tiếp tục áp sát nữa, cả hai vẫn duy trì khoảng cách khá an toàn.


Bà ta lộ ra một chút bừng tỉnh: “Hình như tôi từng nghe nói qua, đó là một vụ nổ lớn nhỉ? Khi đó do viện nằm cách đó khá gần nên bị ảnh hưởng, bên ngoài còn bị tập kích. Hóa ra là cậu… Cậu không thấy ai khác trong lúc tìm kiếm ở đây sao?”


Lê Tiệm Xuyên gật đầu.


Phế tích lớn như vậy, hắn gần như đã đi quanh một vòng nhưng không phát hiện dấu vết của người khác.


Bà Bành cau mày: “Chúng ta không có bản đồ hay cách chỉ dẫn phương hướng. Nếu không tìm được người dẫn đường thì chẳng khác gì bị lạc. Nếu không đến được điểm tiếp tế thứ hai trước lúc bình minh thì có khả năng cao sẽ gặp bất trắc. Chúng ta phải nhanh chóng tìm cách tụ họp lại với những người khác… Cậu có phát hiện gì ở đây không?”


Lê Tiệm Xuyên vừa đi về một phía rìa của khu phế tích, vừa nói: “Nhìn bề ngoài là một ốc đảo do ảo ảnh tạo ra, nhưng thực chất nó là một nhà máy chế biến thịt. Chiếc máy duy nhất còn hoạt động là máy xay thịt. Nơi này đã bị ăn mòn rất nghiêm trọng, không có manh mối nào khác.”


“Tôi vừa mới tỉnh dậy, không thấy manh mối gì cả.” Bà Bành thận trọng đi song song với Lê Tiệm Xuyên, cũng không để cho lưng hướng về phía đối phương.


Trong ván chơi này, bọn họ đều tiến vào bằng hộp ma của Ninh Chuẩn, ngoại trừ Ninh Chuẩn, bọn họ không thể nhận thức được bên kia có phải là bạn đồng hành hay không. Trong trò chơi Hộp Ma, một con quái vật có thể thay đổi hình dáng và thăm dò nội tâm không phải là đặc biệt hiếm thấy.


Bên ngoài phế tích là một sa mạc hoang vắng, không có bất kỳ dấu hiệu nào, bầu trời tối đen không trăng sao, hoàn toàn không phân biệt được phương hướng.


“Phế tích này chắc là có thật”. Bà Bành nói, “Trong sa mạc có nhà máy chế biến thịt đúng là rất kỳ lạ.”


“Trong trò chơi Hộp Ma mà có sự hợp lý thì mới là kỳ lạ.” Lê Tiệm Xuyên trông ra xa.


“Tốt hơn hết chúng ta nên ở yên tại chỗ. Với tư cách là người hướng dẫn, dù cho Evgeni không hiểu những thay đổi ở sa mạc này đi nữa, hẳn cũng sẽ có cách để tìm ra các đội viên bị thất lạc. Còn Ninh Chuẩn là người nắm giữ hộp ma cũng có thể cảm nhận được vị trí của chúng ta.”


Bà Bành nói, “Cậu có chắc Evgeni có khả năng này không vậy?”


“Không chắc.” Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn bà ta, “Nhưng ít nhất anh ta có kinh nghiệm ở sa mạc này hơn chúng ta. Hay là bà có cách nào tốt hơn?


Bà Bành nở nụ cười yếu ớt: “Xui quá, tôi không có. Nếu như không phải do trò chơi Hộp Ma thì tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ có cơ hội trải nghiệm chuyến phiêu lưu trên sa mạc như vậy. Các cậu nói rất đúng, nơi này còn nguy hiểm hơn những gì tôi đã nghĩ rất nhiều.”



Hai người tìm một bức tường chắn gió rồi ngồi xuống, Lê Tiệm Xuyên nhận thấy mặc dù bà Bành cũng khá chật vật nhưng bình nước vẫn nằm chắc trên người bà ta.


“Ván này không dễ ăn chút nào, chắc là không có người mới tự chiến đấu một mình mà có rất nhiều người cầm giữ hộp ma nên độ khó khá cao.” Lê Tiệm Xuyên thản nhiên nói.


Cái bụng tròn xoe hình như gây áp lực không nhỏ lên bà Bành, bà ta dựa vào tường, chậm rãi nói: “Trò chơi Hộp Ma ghép lại ngẫu nhiên vậy sao?”


Lê Tiệm Xuyên giống như không có kiên nhẫn giải thích, cau mày nói: “Đó là do bà được người cầm giữ hộp ma đưa vào mà không phải là đơn độc tiến vào, cho nên độ khó sẽ thay đổi. Bà đã yêu cầu em ấy đưa bà vào, hẳn là bà cũng có hiểu biết nhất định về trò chơi Hộp Ma.”


“Tất nhiên.”


Bà Bành gật đầu, vẻ mặt rất bình tĩnh, dường như vẻ hùng hổ và quái đản lúc ở núi Kailash đã không còn: “Nhưng cậu cũng biết đó, trước đây tôi không phải là người chơi, những gì tôi có thể hiểu là có hạn. Cách lấy chìa khóa cũng phải tốn kém tiền bạc rất nhiều mới có được. Mặc dù tôi có một chút thành tựu nhưng không thể sánh bằng những thiên tài được trò chơi Hộp Ma chủ động lựa chọn, vì vậy tôi chỉ có thể thông qua cách thức này. Lần này nếu tôi có thể thuận lợi qua màn, tôi sẽ lấy được mảnh vỡ chìa khóa, có tư cách đánh trận đấu đặt tên, lấy được chìa khóa hoàn chỉnh, sau đó sẽ không quấy rầy các cậu nữa.”


Trong bóng tối, dường như có một niềm khao khát sáng ngời nào đó hiện lên trong đôi mắt bà ta.


Lê Tiệm Xuyên không nói gì.


Bà Bành lại nói: “Trò chơi Hộp Ma… thực sự rất bí ẩn và hấp dẫn. Cậu là một cao thủ, cậu có biết trong những chiếc hộp ma đó có gì không?”


Thể lực của Lê Tiệm Xuyên gần như đã bình phục, hắn đứng dậy, từ rìa phế tích đi vài bước vào trong sa mạc, giẫm lên cát lún, quay đầu nhìn bà Bành: “Đây là lần thứ tám tôi mở miệng.”


Vẻ mặt của bà Bành không thay đổi, nhưng ánh mắt bỗng lạnh xuống.


Gần như cùng lúc đó, những gợn sóng và nếp gấp giống như bức màn sân khấu lại xuất hiện tại vị trí vốn có của phế tích.


Hư ảo biến động, phế tích biến mất, thay vào đó là một chiếc máy xay thịt lớn hơn nhiều đang kêu ken két.


Mà khu vực xung quanh máy xay thịt giống như tàn tích ban đầu đang được mở rộng, một khu vực ngói vỡ tường đổ lớn hơn xuất hiện trở lại.


Vị trí mà Lê Tiệm Xuyên ngồi trước đó đối diện với cái răng cưa đang xoay vòng, trong khi bà Bành vừa vặn tựa ở phần mép.


“’Máy xay thịt tám mét vuông’, sản phẩm thử nghiệm này quả nhiên vẫn đang ở trong viện nghiên cứu XL.” Lê Tiệm Xuyên nhìn chiếc máy trước mặt, hơi nhướng mày.


“Nó có thể tạo ra ảo ảnh và có tám không gian giống như con búp bê làm tổ của Nga. Từ tám mét vuông ban đầu đến không gian thứ tám cuối cùng, điểm kích hoạt cho sự mở rộng của máy xay thịt trong mỗi không gian đều có liên quan đến số tám. Cuộc nghiên cứu kéo dài nửa năm cho thấy điểm kích hoạt của lớp đầu tiên là xúc cảm, điểm kích hoạt của lớp thứ hai là tần số âm thanh…”


Bà Bành nhìn chằm chằm Lê Tiệm Xuyên: “Cậu phát hiện khi nào?”


“Đã đến lúc này rồi, bà không cần đánh lừa tôi làm gì nữa.” Lê Tiệm Xuyên nhìn bà ta, “Bà không phải bị quái vật hộp ma thay đổi, cũng không bị quái vật làm ô nhiễm, bà chỉ muốn giết tôi thôi. Nhưng xuống tay với tôi không phải là một lựa chọn hay.”


Vẻ mặt của bà Bành không thay đổi, lạnh giọng nói: “Hai người họ đều quá thông minh.”


Trái cổ khô rát của Lê Tiệm Xuyên trượt lên trượt xuống, ý bà ta là gì… trực tiếp trào phúng hắn không đủ thông minh hả?


Bà Bành hoàn toàn không hề căng thẳng vì bị vạch trần, tiếp tục nói: “Nhưng bây giờ có vẻ như cậu thực sự không phải là một lựa chọn tốt. Cậu biết nhiều về XL hơn tôi nghĩ, đây không phải ‘Máy xay thịt tám mét vuông’ bắt nguồn từ cậu ta, cậu ta chưa bao giờ nhìn thấy nó.”


“Nhưng em ấy đoán ra rồi.”


Lê Tiệm Xuyên nói.


Hắn siết chặt lòng bàn tay, xúc cảm khi ngón tay lạnh lẽo của Ninh Chuẩn vạch vào lòng bàn tay vẫn còn đó, đó là hai chữ cái, XL.


“‘Người chấp pháp’ và ‘Nước của sự sống’ trước đó mặc dù đã bị Chernobyl bóp méo nhưng vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng của hai hạng mục thí nghiệm này. Một hoặc hai thí nghiệm có thể xuất hiện một cách tình cờ, nhưng khi được kết hợp với suy đoán của người dẫn đường, tôi cảm thấy đây không phải một sự tình cờ. Theo thông tin của các tổ chức tình báo lớn, hai hạng mục thí nghiệm này đều đến từ một viện nghiên cứu bí mật.”


“Dựa theo mạch suy nghĩ này, nếu biến cố trên sa mạc thực sự xuất phát từ hình chiếu nội tâm của một người đồng hành nào đó thì cho dù dùng đến phương pháp loại trừ ngu dốt nhất cũng có thể có được đáp án này. Việc này chỉ mất một chút thời gian, nhưng là rõ ràng là bà không muốn cho chúng tôi thời gian.”


“Nếu như lúc trước chỉ là nghi hoặc thì từ lúc bà xuất hiện tại phế tích này, tôi đã khẳng định suy đoán của mình.”


“Còn một vài nghi hoặc nữa cũng đã được giải đáp.”


Lê Tiệm Xuyên nhìn chằm chằm vào mắt bà Bành, xâu chuỗi những mảnh vụn vặt vãnh lại với nhau: “Khi bà rời điểm tiếp tế, đèn ở phía trên cửa chớp nháy vài lần, có lẽ đang chọn ‘người may mắn’ bị chiếu hình nội tâm tối nay… Đối mặt với thái độ của giếng nước trước sa mạc, hàng loạt phản ứng sau khi vào sa mạc, cuộc cãi vã với Andrea… và sau khi ‘người chấp pháp’ nuốt lấy Andrea phạm phải tội ‘lãng phí nước’, cùng với sự thay đổi đột ngột của sa mạc…”



“Trải nghiệm tháo chạy khỏi đầm lầy của nhóm Maria vào đêm đầu tiên có lẽ đã khiến bà khám phá ra điều gì đó. Khi bà nhìn thấy giếng nước kia, có lẽ bà đã nhận ra tình hình ở sa mạc này. Chernobyl muốn chiếu hình nội tâm của bà và bà cũng muốn tác động đến nơi này ở một mức độ nhất định.”


“Nhìn vào tình hình trận bão cát vừa rồi thì bà đã thành công, nhưng bà đã phải trả cái giá rất đắt. Điều này cho thấy bà còn lâu mới có thể làm bất cứ điều gì bà muốn, bà không phải là người kiểm soát nơi này, thậm chí bà có thể bị nó khống chế, phải không?”


Lê Tiệm Xuyên nhìn khuôn mặt tái nhợt của bà Bành, giọng nói lạnh lùng.


Bà Bành đỡ lấy bụng, hơi ngẩng đầu lên: “Cho nên cậu cố ý bị bỏ lại một mình à?”


Lê Tiệm Xuyên kéo khóe môi nứt nẻ, hơi nheo mắt lại.


Trên thực tế, bắt đầu từ lúc đèn đỏ nhấp nháy sáng nay, hắn đã chú ý một phần đến bà Bành. Và những lời nhắc nhở của Evgeni và Ninh Chuẩn cũng đã lập tức chọc thủng tất cả những nghi ngờ của hắn, đồng thời mở ra một số suy đoán hợp lý. Thật ra hắn có thể bắt được Ninh Chuẩn trong cơn bão cát đó, nhưng hành động ngăn cản hắn xuyên mặt kính của Ninh Chuẩn đã ngụ ý rằng bọn họ cần phải tách ra.


Sau khi nhận được câu trả lời ngầm thừa nhận của Lê Tiệm Xuyên, bà Bành không hề vì vậy mà hoảng sợ, mà còn mỉm cười: “Cậu cũng là một người rất thú vị. Có điều, vì những người chơi được đưa vào bởi cùng một người có hộp ma không thể giết nhau, nên cậu không thể giết tôi. Giống như nếu tôi muốn giết cậu, tôi cũng chỉ có thể dựa vào nơi này. Mà các cậu tương kế tựu kế, có thể là quá mức tự phụ. Tôi nghĩ đến bây giờ cậu hẳn đã nếm được quả đắng rồi.”


Lê Tiệm Xuyên giống như không nghe thấy bà Bành nói gì, chỉ trầm ngâm nhìn bà ta, rồi trầm giọng nói: “Mục đích của việc bà vào trò chơi này ngay từ đầu hẳn không phải là giết một người trong chúng tôi. Khi nào thì nó bắt đầu thay đổi? Bảo tàng gương đêm qua, hay là điểm tiếp tế? Tôi nghĩ cái sau có nhiều khả năng hơn, cũng có thể là cả hai…”


“Sự thay đổi này tất nhiên có thể thỏa mãn ý định ban đầu của bà là tiến vào hộp ma một cách suôn sẻ hơn, nếu không bà cũng không cần mạo hiểm phản bội bạn bè của mình…”


Lê Tiệm Xuyên đột nhiên nhớ tới chiếc quan tài kỳ lạ mà hắn nhìn thấy ở lầu một của điểm tiếp tế thứ nhất: “Bất tử… khởi tử hoàn sinh? Ai đã hứa hẹn khởi tử hoàn sinh cho con của bà, mà điều kiện chính là một vài thứ gì đó trên người chúng tôi hả?”


Vẻ mặt bình tĩnh của bà Bành đột nhiên nứt ra.


Thu phản ứng của bà Bành vào trong mắt, trong lòng Lê Tiệm Xuyên lại xuất hiện một chút nghi hoặc __ Bà Bành bị ám ảnh rất nặng và có mong muốn mãnh liệt nên dễ dàng bị hộp ma dụ dỗ, nhưng lẽ nào Ninh Chuẩn lại không nhận ra điểm này? Nếu như em ấy đã đoán được chuyện sẽ phát triển như thế này thì tại sao lại đồng ý đưa bà Bành vào trò chơi?


“Cậu đúng là có nhiều chuyện vớ vẩn.”


Bà Bành hít một hơi thật sâu, hồi phục lại sau cơn ngớ người nhất thời, nhìn chằm chằm vào Lê Tiệm Xuyên vẫn đang đứng yên, nói, “Nếu cậu biết đây là ‘Máy xay thịt tám mét vuông’, vậy thì cậu nên biết rõ là dù có làm gì đi nữa, cậu cũng chỉ có một con đường chết. Cậu không cần phải trì hoãn thời gian hay đánh lạc hướng tôi.”


Điểm này không cần bà Bành nói, Lê Tiệm Xuyên đương nhiên rõ ràng.


Ngay từ khi nhận ra vật thí nghiệm này, hắn đã biết mình khó có thể thoát ra được.


Điểm kích hoạt để mở lớp thứ ba của “Máy xay thịt tám mét vuông” là đi tám bước, nhưng tàn tích đã mở rộng một lần, hiện tại bọn họ đang đứng bên cạnh máy xay thịt ở giữa phế tích, mà khoảng cách từ đây tới rìa của tàn tích, đừng nói là tám bước, thậm chí là tám mươi bước cũng không thể đi ra được, bởi vì ngay ở bước thứ tám, hắn sẽ bị cuốn vào máy xay thịt và bị băm thành các viên thịt.


Nhưng nếu đứng yên chờ đến bình minh ở Chernobyl thì Lê Tiệm Xuyên sẽ biến mất cùng với tàn tích này.


Từ điểm kích hoạt trong lớp không gian thứ hai, có thể thấy rằng điểm kích hoạt ở nơi này không có tác dụng với bà Bành mà chỉ nhằm vào những người khác. Cho dù Ninh Chuẩn dựa vào cảm ứng hộp ma tìm tới hắn đi nữa thì cũng không thể đưa hắn ra ngoài.


Tiến thoái lưỡng nan.


Mảnh kính vỡ trên người cũng không thấy đâu.


Lê Tiệm Xuyên nhìn quanh.


Bà Bành không có vẻ gì là vội vàng, ôm bụng đi ngang qua hắn rồi từ từ đi về phía rìa của khu tàn tích.


Đợi đến khi bà ta dừng lại ngồi xuống, mới phát hiện ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên lại rơi vào trên người mình, còn chưa kịp phân biệt ý tứ của ánh mắt này thì đã nghe thấy Lê Tiệm Xuyên khàn giọng nói: “Tôi có hơi khát, cần mua nước.”


Bà Bành sửng sốt nhìn Lê Tiệm Xuyên dùng sức, máu phun ra, trực tiếp mỉm cười móc ra một con mắt đẫm máu trên gò má của mình.


Cùng lúc đó.


Ninh Chuẩn, người có hai chiếc bình treo bên hông, đang ngồi sau một vài tảng đá lớn, vừa đốt lửa vừa nói với Tạ Trường Sinh đang quấn kín mít chỉ để lộ mặt, “Chốc nữa sẽ ấm lên thôi, c** đ* bảo hộ ra giũ sạch đất cát đi.”


Tạ Trường Sinh không nhúc nhích, lãnh đạm nói: “Không cần.”


Ninh Chuẩn vặn bình nước của Lê Tiệm Xuyên ra, chậm rãi uống một ngụm nước, âm thanh trầm thấp mang theo ý cười như muốn tán loạn trong gió đêm trên sa mạc: “Không cần… hay là không dám?”


“Mày có rất nhiều chuyện muốn thương lượng với tao, nhưng tao không có sở thích nói chuyện với gáy của người khác.”


Hết chương 163


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 163
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...