Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân

Chương 166


Chương 166. Chernobyl E23.


Làn gió mát vờn quanh cổ.


Lê Tiệm Xuyên đột ngột nghiêng đầu nhìn về sau, chỉ ngửi thấy mùi tanh lạ của sương mù màu vàng, chung quanh vẫn là một bãi tha ma trống trải ảm đạm, ngoại trừ bản thân hắn và Ninh Chuẩn thì không có hơi thở thứ ba.


“Đào xong rồi hả anh?”


Giọng nói hơi khàn khàn của Ninh Chuẩn truyền đến.


Sau khi xem xong văn bia của một số ngôi mộ gần đó, cậu kéo theo bộ quần áo bảo hộ dày nặng bẩn thỉu chậm rãi bước tới, khi đi đến bên cạnh thì giống như cực kỳ mệt mỏi, ngồi xổm xuống nửa dựa vào lưng Lê Tiệm Xuyên, không hề quan tâm về ngoại hình người không ra người, ma không ra ma của Lê Tiệm Xuyên, cũng như không hề lo lắng chính mình sẽ ép vỡ xương cốt của mình.


Lê Tiệm Xuyên không dám buông thả nghi ngờ thoáng qua trong lòng, lập tức nói: “Em thử nghĩ xem có thể là nguyên nhân gì đã khiến tôi biết rõ ngôi mộ này có thể có khác thường, nhưng lúc đầu lại không kiểm tra kỹ và đào cái ngăn tủ này ra?”


Bàn tay đặt trên bả vai Lê Tiệm Xuyên của Ninh Chuẩn khẽ nhúc nhích.


“Có lẽ trước đó tôi đã bị cái gì đó ảnh hưởng.” Lê Tiệm Xuyên tiếp tục, “Quái vật hộp ma? Ngăn tủ này, ngôi mộ, hay là nơi này?”


Đưa tay gõ nhẹ lên ngăn tủ sắt màu đen trước mặt, Ninh Chuẩn lắc đầu nói: “Không phải là quái vật hộp ma.”


Giọng điệu của cậu quá mức khẳng định, khiến cho Lê Tiệm Xuyên lần đầu tiên nhận thức rõ ràng Ninh Chuẩn xác thực biết rất nhiều về quái vật hộp ma, vả lại còn có cảm ứng đặc biệt, thậm chí cũng không còn che giấu chuyện này ở trước mặt hắn nữa.


Ninh Chuẩn vuốt nhẹ hai lần lên vách trong của ngăn tủ sắt màu đen rồi đột nhiên lật lòng bàn tay một cái, ngay sau đó, Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy trong lòng bàn tay Ninh Chuẩn có thêm một con dao găm nhỏ màu bạc.


Con dao găm này ẩn chứa một luồng khí kỳ lạ, chuôi dao có khảm một con mắt như đá quý đỏ như máu, lưỡi dao mỏng tang giống như băng phiến trong suốt, thậm chí có thể mơ hồ phản chiếu các đường chỉ tay trong lòng bàn tay của Ninh Chuẩn.


Tất nhiên, đây không phải là lần đầu tiên Lê Tiệm Xuyên nhìn thấy Ninh Chuẩn lấy ra thứ gì đó từ hộp ma ở trước mặt mình, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Ninh Chuẩn lấy ra một vật kỳ lạ như vậy từ trong hộp ma.


Trước đây Lê Tiệm Xuyên đã quan sát những người chơi khác, cũng từng hỏi dò Tạ Trường Sinh, câu trả lời về phương diện cất giữ của hộp ma mà hắn nhận được đều giống nhau ___ Hộp ma chỉ có thể mang vật phẩm từ thế giới thực vào game chứ không thể mang theo bất cứ vật gì từ trong game ra ngoài, cho dù đó là thế giới thực hay là một màn chơi khác.


Tất nhiên, đây chỉ là nhận thức của những người chơi trò Hộp Ma.


Đánh giá tình huống của mỗi người giám thị mà Lê Tiệm Xuyên từng gặp, những người giám thị đó đều muốn ăn thịt người chơi đến từ bên ngoài để tăng sức mạnh cho bản thân và sử dụng hộp ma của người chơi để thoát khỏi trò chơi Hộp Ma. Do đó có thể thấy, vì một lý do nào đó, ở trong con mắt của một vài người giám thị tự có ý thức và nhận thức được sự tồn tại của thế giới hiện thực này, hộp ma có thể có chức năng mang đồ vật trong trò chơi hoặc quái vật ra khỏi trò chơi.


Ninh Chuẩn chưa bao giờ tỏ rõ thái độ về những ý kiến này, điều này khiến Lê Tiệm Xuyên cảm thấy có bí ẩn khác nào đó.


Và bây giờ, con dao găm mà Ninh Chuẩn vừa lấy ra này, dù là hơi thở hay là hình dáng đều không giống vật có thể tồn tại trong thế giới hiện thực.



Giống như nhận thức được cái nhìn chằm chằm của Lê Tiệm Xuyên, con mắt đỏ như máu trên chuôi dao găm đột nhiên chuyển động, vừa vặn đụng phải ánh mắt của Lê Tiệm Xuyên.


“Em mang ra từ màn chơi khác à?”


Với mối quan hệ của hai người, ngoài những bí mật bị cấm đoán không thể nói ra thì gần như đủ thẳng thắn đến có thể đọc được suy nghĩ của nhau mà không có bất kỳ trở ngại nào, vì vậy Lê Tiệm Xuyên đã không do dự mở miệng hỏi.


“Thật ra nhận thức của hầu hết những người chơi Hộp Ma cũng không có gì sai cả.”


Ninh Chuẩn cầm con dao găm, nhẹ nhàng áng chừng rồi nói mấy câu vô nghĩa: “Có 12 tỷ người trên thế giới, nếu tính toán cẩn thận thì người chơi Hộp Ma không hề ít, mà trong số đó, người lấy được hộp ma cũng có rất nhiều, hầu hết những người này đều có tài năng riêng và tất nhiên việc nghiên cứu về hộp ma cũng rất đa dạng. Nhiều người chơi cố gắng cho đồ vật hoặc quái vật trong trò chơi vào hộp ma rồi mang vào thế giới thực.”


“Song tất cả đều thất bại, có điều, mấu chốt của vấn đề không phải là hộp ma.”


Không phải là hộp ma, vậy thì vấn đề nằm trên trò chơi hay là người chơi?


Không biết vì sao, ảng xếp hạng người chơi của trò chơi Hộp Ma Pandora đột nhiên hiện lên trong đầu Lê Tiệm Xuyên, hắn có chút liên tưởng mà đoán, “Một trăm hộp ma?”


Mặc dù trên người Ninh Chuẩn có quá nhiều điều khác biệt so với những người chơi khác nhưng những điều đó dường như vẫn được giữ bí mật, Ninh Chuẩn không thể giải thích cho hắn hiểu, thậm chí không thể nhiều lời. Nhưng nếu Ninh Chuẩn có thể nói đến chuyện chứa đồ của hộp ma, nghĩa là vấn đề này không nằm trong phạm vi những điều cấm kỵ đó và cũng không liên quan đến sự kỳ lạ trên người Ninh Chuẩn.


Đơn giản lấy người chơi làm ví dụ, nắm giữ vị trí số một trên bảng xếp hạng người chơi và sở hữu hơn một trăm hộp ma là hai điểm đặc biệt duy nhất có liên quan đến bản thân hộp ma của Ninh Chuẩn.


“Xấp xỉ.”


Ninh Chuẩn nhẹ nhàng nói: “Nhưng không tuyệt đối như vậy. Ví dụ như anh cũng có thể dùng hộp ma của riêng mình để đựng đồ vật hoặc quái vật trong màn chơi, miễn là chúng có kích thước vừa với hộp ma là được.”


“Tôi cũng có thể ư?” Lê Tiệm Xuyên cau mày.


Đây là điều hắn không ngờ tới.


Có điều, Ninh Chuẩn nói xong thì lại mím môi, không đưa ra thêm lời giải thích nào, thay vào đó, cậu giơ dao găm lên và chém về phía ngăn tủ sắt màu đen. Lê Tiệm Xuyên liếc nhìn cậu, đại khái biết rằng chuyện này có lẽ lại liên quan đến vấn đề trên người mình, thế nên ngầm hiểu không hỏi thêm nữa.


Con dao găm như băng phiến đâm thẳng vào ngăn tủ sắt đen, những gợn sóng kỳ lạ đung đưa như thể không gian xung quanh lưỡi dao trong chốc lát bị bóp méo.


Lưỡi dao cắt kim loại giống như cắt khối đậu phụ, Ninh Chuẩn trượt dao găm, dễ dàng cắt ra một phần của ngăn tủ sắt đen, lộ ra không gian ở bên trong.


Bề ngoài ngăn tủ trông giống như được làm từ một lớp sắt dày, dính đầy máu khô và hơi rỉ sét, có màu đồng đen, rất bình thường, nhưng bây giờ dao găm cắt qua mảnh kim loại này lại phát hiện ra nó không phải là một ngăn tủ đơn giản, ở giữa hai lớp sắt lá dày khoảng năm li thậm chí còn có một lớp kính rất dày.


Lê Tiệm Xuyên quan sát kỹ hơn, nhận thấy trên lớp kính còn một vài vết nứt, gõ vào sẽ có vụn thủy tinh vỡ rơi ra từ các vết nứt.


“Quả nhiên.”



Lê Tiệm Xuyên nghe thấy giọng điệu của Ninh Chuẩn hình như có chút bất thường, lập tức nhìn về phía cậu, chỉ thấy gương mặt đỏ hơi thối rữa của Ninh Chuẩn không có biểu cảm gì, chỉ có đôi mắt đào hoa nhìn mặt cắt của sắt lá kia tối đen đến quỷ quyệt.


“Loại kết cấu này không phổ biến, nhưng bên trong God có một tầng lầu với vách tường, sàn và trần đều được làm từ kết cấu này. Trên tầng đó ngoại trừ phòng của em thì tất cả các phòng khác đều là phòng thí nghiệm, bên trong có đặt một vài đồ vật kỳ lạ dùng cho các thí nghiệm giống như những thứ trong phòng thí nghiệm XL vậy.”


Ninh Chuẩn nói: “Những vật thí nghiệm đó đều chỗ đặc thù nhưng không giống với con dao găm trong tay em. Dù chúng có thần kỳ đến đâu, chúng cũng chỉ là những vật chết không có đặc điểm sự sống. Một khi bị cách ly trong đồ đựng bằng thủy tinh thì phạm vi đặc thù sẽ bị hạn chế. Hơn nữa, những vật này không nhiều, đều được đặt trong các phòng thí nghiệm lớn hoặc một vài tổ chức quốc gia, hầu như không thể gây hại gì. Việc cách ly chúng bằng thủy tinh từ lâu đã trở thành một lẽ thường tình trong phòng thí nghiệm.”


Lê Tiệm Xuyên từng ở qua God, cũng từng đi lại bên trong nó và nhiều phòng thí nghiệm, nhưng chưa bao giờ để ý đến thứ này.


“Ý em là ngăn tủ này cũng có thể được dùng để cách ly vật thí nghiệm?” Lê Tiệm Xuyên cau mày.


Thứ liên quan thế giới hiện thực lại xuất hiện lần nữa __ Những màn chơi trong trò chơi Hộp Ma thật sự không liên quan đến thế giới hiện thực sao?


“Không nhất thiết phải là vật thí nghiệm.”


Ninh Chuẩn đảo mắt nhìn quanh, “Ngăn tủ ​​đã được mở ra, đồ vật bên trong cũng không còn nữa, nhưng em nghĩ khả năng nó bị lấy đi là rất thấp, bởi vì khu vực xung quanh ngôi mộ này rõ ràng là khác với các khu vực còn lại. Tới gần nơi này, máu thịt tách rời khỏi cơ thể của chúng ta sẽ phát triển một ý thức mới, giống như sống lại, anh cũng cảm thấy suy nghĩ của anh đã bị ảnh hưởng nên mới xem nhẹ một số thứ ở đây… ”


Nói đến đây, giọng nói của Ninh Chuẩn đột nhiên dừng lại, rồi lại nhanh chóng nói: “Không đúng, em cũng xem nhẹ một số suy nghĩ của mình.”


Lê Tiệm Xuyên giật mình, cau mày đang định hỏi thì lại nghe Ninh Chuẩn nói tiếp: “Ví dụ như sau vụ nổ vừa nãy, em thấy chân của anh đã bị nát bét một nửa, cho nên em muốn xem trong quần của anh ___ ah.”


Bàn tay bị thối rữa đến lồi xương nhanh chóng giơ lên, chuẩn xác nắm lấy bờ môi đang mấp máy của Ninh Chuẩn, chặn đứng toàn bộ câu từ gợi tình tiếp sau.


Lê Tiệm Xuyên lạnh lùng nói: “Không nát, em bớt quan tâm đến chuyện bên trong quần của người khác đi.”


Đôi mắt đào hoa thoáng chốc tràn ra ý cười, sau đó hai tròng mắt lưu chuyển, nhìn về phía ngôi mộ đã được đào ra.


Lê Tiệm Xuyên ngầm hiểu, nhưng không lập tức buông tay mà vỗ hai cái vào hông Ninh Chuẩn rồi mới thả tay xuống, đi trở lại mộ, tiếp tục đào sâu vào trong.


Ninh Chuẩn ngồi bên ngăn tủ sắt đen xì, nói: “Lúc nãy trên đường quay trở lại sau khi đã xem xong các văn bia kia, em từng có suy nghĩ rằng ngôi mộ này có vấn đề, nếu đã đào lên rồi, vậy thì không bằng đào cho đến cùng. Nhưng khi đến gần rồi, em lại quên mất chuyện này, hoặc là nói em đã vô thức bỏ qua nó, nếu không có gợi ý nhất định thì sẽ rất khó để nhớ lại.”


Theo số nhịp tim thì đám mây hình nấm thứ năm sắp đến, Lê Tiệm Xuyên linh cảm năm vụ nổ là giới hạn mà hắn có thể chịu đựng, vì vậy sau khi nghe xong, hắn liền đẩy nhanh tốc độ đào.


Một ngôi mộ to nhanh chóng bị san lấp và đào rỗng hoàn toàn.


Theo sự biến mất của lớp đất dường như ngấm đẫm máu đen trong ngôi mộ, một đường viền hình chữ nhật hiện ra ở dưới đáy ngôi mộ.


“Quả nhiên có đồ.”


Vẻ mặt của Lê Tiệm Xuyên hơi lạnh đi, tập trung vào việc đào đất, một lúc sau liền lấy ra một hộp sách cứng kiểu Pháp ra từ bên trong, Ninh Chuẩn lôi ra thứ gì đó từ bên trong hộp sách, đó là một quyển sổ ghi chép dày nặng màu đen, rõ ràng là không cùng bộ với hộp sách. Ở góc dưới bên phải của quyển sổ có viết một cái tên Oleg ngắn gọn, mà ở giữa bìa lại in một dòng chữ Hán phai màu.



“Tiến vào phạm vi mười mét, mọi thứ có liên quan đến ta sẽ bị tiềm thức chôn giấu. Cho đến khi ta được tìm thấy.”


Bị tiềm thức chôn giấu… Đây chính là lý do tại sao bọn họ vô thức bỏ qua những suy nghĩ kia ư?


“Ta” ở đây ám chỉ chính quyển sổ sao?


Dòng chữ này hình như có chỗ bất thường.


Hơn nữa, Lê Tiệm Xuyên vẫn nhớ Oleg, chủ nhân của quyển sổ này là người bạn nhà khoa học mất tích của Yegor, chỉ không biết tại sao cuốn sổ của người này lại xuất hiện ở đây.


“Quyển sổ này có chút đặc biệt nhưng cũng không phải là thứ giống như vật thí nghiệm, cho nên không cần cách ly bằng thủy tinh.” Ninh Chuẩn sờ lên bìa sổ nói, “Xem ra đồ vật thực sự trong tủ không nằm ở đây rồi.”


Lê Tiệm Xuyên cảm thấy kết luận của Ninh Chuẩn qua loa không hề che giấu, nhưng hắn cũng không phản đối mà gật đầu, mở quyển sổ đen trong tay ra.


Mặc dù bìa sổ ghi chữ Hán nhưng nội dung Oleg ghi bên trong đều bằng tiếng Nga.


Hầu hết là ghi chép một số dữ liệu thí nghiệm, rất lộn xộn, nhưng có thể nhìn ra một vài ghi chép quan sát thí nghiệm động thực vật trong khu vực cấm Chernobyl, một số còn được vẽ bằng tay. Các loài động thực vật được ghi chép lại đều đã bị biến dị ở nhiều mức độ khác nhau, nhưng Oleg gọi đó là một dạng tiến hóa, hình như còn đang viết một phần luận văn về nó.


Ở giữa những nội dung này, có một số đoạn giống như nhật ký chưa hoàn thành, một số đoạn là Oleg nhìn thấy điều gì đó và phát triển một số ý tưởng thử nghiệm, một số đoạn là thí nghiệm gặp phải vấn đề, Ole phân tích và tường thuật nội tâm rối rắm, còn có một số đoạn là những điều nhỏ nhặt trong cư xử với dân bản địa Chernobyl.


Lê Tiệm Xuyên chú ý đến hai nội dung trong đó.


Nội dung đầu tiên là mô tả của Oleg về điểm tiếp tế thứ hai. Oleg dường như là khách quen của điểm tiếp tế thứ hai. Oleg gọi đây là một lâu đài cổ với thiên đường động thực vật khổng lồ, đồng thời cũng suy đoán về nguồn gốc của nó, Oleg tin rằng đây là trang viên quý tộc cổ từ thời các sa hoàng Nga.


Oleg thường đến đó để nghiên cứu thực vật, đồng thời tuyên bố các dân bản địa ở đây đang phải chịu đựng những căn bệnh kỳ lạ, Oleg hy vọng nghiên cứu của mình có thể giúp bọn họ thoát khỏi ốm đau dằn vặt.


Ngoài ra có một điểm hết sức kỳ lạ là mặc dù Oleg thường xuyên ra vào điểm tiếp tế thứ hai nhưng Oleg chưa từng nhìn thấy những dân bản địa khác ngoại trừ người dẫn đường, theo suy đoán của Oleg thì đó là một căn bệnh kỳ lạ có thể lây nhiễm.


Nhưng bất ngờ là sự nhiệt tình và vui vẻ của Oleg hình như lại đột ngột kết thúc ở phần cuối của ghi chép.


Ở một phần năm cuối cùng của sổ ghi chép, Oleg không còn đề cập đến điểm tiếp tế thứ hai và dân bản địa nữa.


Về nội dung thứ hai khiến Lê Tiệm Xuyên chú ý lại là Yegor, bạn thân của Oleg, được Oleg đề cập trong ghi chép của mình. Oleg viết ngắt quãng về mối quan hệ chi tiết của mình với Yegor.


Oleg và Yegor là bạn học đại học và cùng học tại một trường đại học nổi tiếng ở St.Petersburg, hai người trở thành bạn tốt vì có cùng chí hướng, thường xuyên tụ họp để làm nghiên cứu.


Sau khi hoàn thành chương trình học Tiến sĩ, cả hai đến Chernobyl với ý muốn nghiên cứu động thực vật đột biến. Theo ý muốn của Yegor, bọn họ chỉ ở lại nghiên cứu một thời gian rồi sẽ rời đi, tránh việc bản thân bị những thứ kỳ lạ ở đây ảnh hưởng. Song Oleg thì ngược lại, Oleg muốn ở lại Chernobyl một thời gian dài để làm thí nghiệm. Oleg tin bức xạ đã tản đi hết nên không việc gì phải sợ, vì vậy đã đầu tư xây dựng một tòa nhà nghiên cứu ở rìa khu vực cấm Chernobyl.


Cuối cùng, hai người bạn tốt đã cãi nhau một trận ầm ĩ, Yegor bỏ đi, Oleg ở lại.



Trong vài trang cuối của quyển sổ, Oleg nói rằng mùa hè này đã kết thúc, nhưng Yegor vẫn không có tin tức gì, không nghe điện thoại, cũng không trả lời e-mail, như thể đã biến mất.


Trang bìa sau của quyển số có một vách kép, sau khi đọc xong phần nội dung cuối, Lê Tiệm Xuyên dùng ngón tay chạm vào vách kép, tìm thấy một nửa tờ giấy chẩn đoán bệnh. Thông tin của bệnh nhân bị thiếu mất, nhưng kết quả chẩn đoán là ung thư phổi thời kỳ cuối.


Lê Tiệm Xuyên nhìn lướt qua giấy chẩn đoán rồi đưa cho Ninh Chuẩn, đang định nghiên cứu lại cuốn sổ xem có bỏ qua cách rời đi nào không thì chợt nghe thấy tiếng vang trầm kỳ quái truyền đến từ trong ngôi mộ bị đào rỗng.


“Ùng ục ___!”


“Ùng ục, ùng ục ùng ục ___!”


Lê Tiệm Xuyên ngẩng đầu lên nhìn Ninh Chuẩn, hai người trái phải tiến lại ngôi mộ với ánh mắt cảnh giác.


Đi tới phía trước hai ba bước, mới phát hiện phần đất dưới đáy mộ bị đào sâu dần dần trở nên sền sệt như hồ dán, đám hồ dán đen thui này chầm chậm khuấy đảo, phát ra âm thanh như dây ruột nhúc nhích.


Khi âm thanh càng lúc càng lớn, ở trung tâm của phần đất kia từ ​​từ xuất hiện một khe hở, lớp hồ dán hai bên giống như dính vào thành ruột, trở nên mỏng tang, làm cho khe hở càng lúc lớn, dần dần tạo thành một cái rãnh hình bầu dục.


Lê Tiệm Xuyên ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra lối đi lúc nhúc, mò tìm được một ít sỏi bên trong lối đi.


“Lối thoát ư?” Hắn đoán.


Ninh Chuẩn nghiêng người nhìn vào, bên trong tối om, nhưng cậu nhìn rất chăm chú: “Nếu không có gì bất ngờ thì hẳn là vậy. Chúng ta cứ thử xem đã, lần nổ thứ năm sắp tới rồi, không còn nhiều thời gian nữa, so với ở lại đây thì không có cách nào chết nhanh hơn đâu anh.”


Lời nói này cực kỳ hợp lý, Lê Tiệm Xuyên không do dự nữa, cầm sổ ghi chép lên rồi kéo Ninh Chuẩn tới bên cạnh lối đi, bình tĩnh nhảy vào trong.


Một cơn gió rít gào thét, nghĩa trang bị bao trùm trong sương khói màu vàng rộng lớn quay trở lại im lặng, không có một bóng người.


Sau khoảng mười giây, ở bên cạnh ngôi mộ đã bị đào ra hoàn toàn, hộp sách cứng bị tùy ý ném trên mặt đất khẽ run lên, chậm rãi dựng đứng lên như có sinh mệnh, không chút tiếng động lơ lửng trên không trung, theo gió thổi bay tới mép mộ.


Chỉ là gió này chỉ thổi nửa chặng đường.


Hộp sách bị một bàn tay đeo găng trắng như tuyết cầm lấy.


“Bất cứ thứ gì đã lộ ra trước mắt ta sẽ không bao giờ bị chôn vùi lần nữa.”


Giọng nói trầm thấp rải rác trong làn gió còn sót lại.


Ninh Chuẩn, người lẽ ra vốn nên biến mất trong lối đi lại xuất hiện trong màn sương màu vàng. Cậu xoay cổ tay, nhìn hộp sách trong tay một lúc, sau đó tao nhã tháo rời nó, lấy ra một miếng đá trông như một con dấu thấm mực đen có kích thước bằng một cục tẩy từ trong vách kép.


Cậu nhìn hai hàng chữ Hán trên con dấu này, khẽ cười, sau đó xoay người nhảy vào trong lối đi tối tăm lúc nhúc kia một lần nữa.


Hết chương 166


Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Truyện Không Người Giám Thị - Tô Thành Ách Nhân Story Chương 166
10.0/10 từ 35 lượt.
loading...