Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 99: Nhân sinh
“Chu Bân” sa sầm mặt mày, vừa nhấp cà phê vừa đưa mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu trên ghế sô pha. Nhiếp Thanh Châu ngồi khoanh chân, chiếc máy tính đặt ngay trên đùi. Ánh mắt anh chăm chú dán vào màn hình, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn di chuột và bàn phím một cách thuần thục.
Rõ ràng đây là cơ thể của cậu ta, càng nhìn càng thấy thân quen, mà cũng càng nhìn lại càng thấy xa lạ.
Cậu ta từng mường tượng về tương lai của mình, có lẽ sẽ giống như đám đại ca của cậu ta, mặt mũi chân tay thêm vài vết sẹo, mình đồng da sắt, miệng phì phèo điếu thuốc đi nghênh ngang ngoài đường. Cậu ta chưa từng tưởng tượng có ngày mình sẽ trưởng thành với dáng vẻ này, trông hệt như… mấy tên mọt sách trong TSu khi lớn, ra dáng tinh anh, lại có vẻ học thức đàng hoàng, chẳng giống một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của cha mẹ lớn lên ngoài đường ngoài chợ như cậu ta chút nào.
Cứ thế nhìn Nhiếp Thanh Châu, những ký ức của chủ nhân cũ cơ thể này về anh lại bắt đầu ùa về trong tâm trí “Chu Bân”.
Cậu ta từng thấy Nhiếp Thanh Châu trên một chương trình truyền hình. Anh là một nhà văn nổi tiếng, còn là… một cặp với Hạ Nghi?
Hạ Nghi? Là con bé lớp 10/1 lúc nào cũng trưng ra bộ mặt khó ưa nhưng đánh nhau cực giỏi đó ư? Giờ nó là ca sĩ, là nhà sản xuất âm nhạc, lại còn là ngôi sao quốc tế? Sao có thể chứ?
Chu Bân lắc đầu quầy quậy, không dám tin vào sự thật, như thể muốn quẳng cái nhận thức điên rồ này ra khỏi đầu. Cậu ta không thể tin nổi thế giới đã thay đổi đến mức này, thậm chí còn bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Mười năm trôi qua, biết bao biến cố đã xảy ra, thế giới này đã đảo lộn nghiêng trời lệch đất, còn cậu ta lúc này lại bơ vơ, chẳng thể nắm bắt được bất cứ thứ gì.
“Tôi… Ba mẹ tôi, và cả… cô tôi đâu?” Giữa cơn hoảng loạn ngày một dâng cao, Chu Bân lí nhí hỏi.
Một tay Nhiếp Thanh Châu vẫn không ngừng gõ phím, tay kia thong thả rút điện thoại trong túi ra, tìm vài tấm ảnh rồi đưa cho Chu Bân.
“Hiện tại họ đều rất ổn. Mấy năm trước ba cậu bị ung thư dạ dày, may mà chưa đến giai đoạn cuối, sau khi chữa trị thì giờ đã gần như bình phục hoàn toàn. Mẹ cậu vẫn luôn khỏe mạnh. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi không để họ làm việc nặng nhọc nữa, nhưng ông bà cũng không quen ngồi không, nên giờ đang mở một cửa tiệm nho nhỏ bán đồ dùng lặt vặt ở Thường Xuyên.”
Chu Bân đăm đăm nhìn vào tấm ảnh. Trước cổng một khu danh lam nào đó, hai ông bà lão tươi cười rạng rỡ, vòng tay ôm lấy Nhiếp Thanh Châu. Cậu ta mới chỉ ngủ một giấc tỉnh dậy mà họ đã già đi biết bao nhiêu, tóc mai đã điểm sương, gương mặt hằn đầy nếp nhăn, dáng người cũng đã còng xuống.
Cậu ta dùng cả hai tay nâng niu chiếc điện thoại, ngây người nhìn cha mẹ vừa thân quen lại vừa xa lạ.
Hóa ra… họ cũng có lúc mang nét mặt vui tươi và thanh thản đến thế. Hóa ra… họ vẫn sẽ ôm cậu ta vào lòng như vậy?
Nhiếp Thanh Châu giả mạo này mới chính là đứa con ưu tú, thông minh mà họ hằng mong muốn.
Làm cha mẹ của Nhiếp Thanh Châu giả hóa ra lại khiến họ hạnh phúc hơn vạn lần khi làm cha mẹ của Nhiếp Thanh Châu thật.
“Vậy còn khoản vay mua nhà…?”
“Tôi trả hết rồi. Ồ phải rồi, cô của cậu giờ là trưởng khối, giáo viên cốt cán của Thường Xuyên, một nhà giáo ưu tú có tiếng ở đó. Tính bà ấy vẫn nóng như lửa, em họ của cậu giờ cũng lớn rồi, suốt ngày cãi nhau với mẹ nó.”
Chu Bân vụng về lướt mạnh màn hình thì thấy tấm ảnh Nhiếp Anh Hồng chụp cùng Nhiếp Thanh Châu trước cổng trường đại học. Mái tóc ngắn, cặp kính gọng dày, góc nào trông cũng ra dáng một cô giáo nghiêm khắc, người cũng đã già đi nhiều. Nhưng đầu bà ấy khẽ nghiêng về phía Nhiếp Thanh Châu, tay giơ lên tạo dáng chữ V, ẩn sau vẻ nghiêm nghị là niềm tự hào không sao che giấu.
Thì ra, mười năm đã thực sự trôi qua. Ba mẹ và cô của cậu ta hiện tại đều sống rất hạnh phúc.
Không có cậu ta, họ vẫn sống rất hạnh phúc.
Cậu ta đã khiến họ thất vọng đến nhường nào, đã cãi vã không biết bao nhiêu trận. Có lẽ, chính vì không có cậu ta nên họ mới có thể hạnh phúc.
Chu Bân lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại rất lâu, chầm chậm lướt qua lướt lại hai tấm ảnh, như thể muốn khắc ghi từng nếp nhăn, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt họ.
Đến khi Nhiếp Thanh Châu gập máy tính lại, quay đầu nhìn sang mới phát hiện đôi mắt Chu Bân đã đỏ hoe. Cậu ta cắn chặt răng, trông uất ức vô cùng, nước mắt cứ chực trào ra nhưng lại cố chấp không để rơi xuống, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại.
“Họ… họ không phát hiện ra anh không phải là tôi sao?” Từng lời của cậu ta như thể phải gắng sức lắm mới chen ra được khỏi cổ họng.
“Họ cũng từng nghi ngờ, tôi cũng đã phải tốn không ít công sức để che giấu.”
Chu Bân ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Nhiếp Thanh Châu. Cậu ta gầm lên: “Anh lừa ai thế? Anh và tôi không có một điểm nào giống nhau, sao họ có thể không nhận ra được chứ?”
Cậu ta khựng lại, sụt sịt mũi rồi cười gằn một tiếng đầy giễu cợt: “Nhận ra thì đã sao? Có thể dùng tôi để đổi lấy anh, chắc họ mừng đến phát điên rồi ấy chứ!”
Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ nhìn Chu Bân một lúc rồi rút chiếc điện thoại khỏi tay cậu ta, xoay xoay trong lòng bàn tay.
“Mẹ cậu đã từng nghi ngờ tôi bị trúng tà, nhưng cậu cũng biết đấy, họ hiếm khi về nhà nên cũng không nghĩ ngợi được nhiều. Nếu tôi nói cho họ biết sự thật, có lẽ sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần mất. Ngay cả bây giờ, mối quan hệ giữa tôi và họ cũng không thật sự thân thiết. Ngoài cái vỏ bọc của một ‘người con trai ưu tú và chu đáo’, họ chẳng thực sự thấu hiểu tôi.”
Nhiếp Thanh Châu cười cười rồi nói: “Cậu thử nghĩ mà xem, thực ra với tư cách là chủ nhân cũ của cơ thể này, tôi của năm hai mươi sáu tuổi cũng giống hệt như vậy. Đối với cha mẹ tôi lúc này, có lẽ tôi cũng chỉ là một cái mác ‘ưu tú’ mà thôi. Họ không hiểu tôi, cũng chẳng muốn hiểu, chỉ muốn tôi đi theo con đường mà họ cho là đúng đắn. Ước nguyện của cậu là trở thành một người như tôi, nhưng bản thân tôi cũng đâu có hạnh phúc.”
Chu Bân sững sờ. Theo lời kể của Nhiếp Thanh Châu, dường như cậu ta lại thấy được điều gì đó từ ký ức của chủ nhân cũ cơ thể này. Những áp lực và gông cùm xa lạ sinh ra từ niềm kiêu hãnh khiến cậu ta cảm thấy hoang mang.
Nhiếp Thanh Châu đặt chiếc máy tính lên bàn trà, phát ra một tiếng động khẽ.
“Cậu đã lớn thêm mười tuổi chỉ sau một đêm, bây giờ đã hai mươi sáu. Điểm bất lợi là từ nay về sau sẽ không còn ai đứng sau lưng bao bọc cậu nữa, cậu cần phải tự chịu trách nhiệm cho mọi việc mình làm. Nhưng điểm tốt là, thế giới này công nhận cậu là người trưởng thành, vì vậy họ sẽ tôn trọng những lựa chọn và thay đổi của cậu. Ít nhất thì cậu không cần phải lo lắng về việc bị đưa vào bệnh viện tâm thần.”
Thấy Nhiếp Thanh Châu đứng dậy cầm lấy áo khoác, Chu Bân bật người dậy khỏi ghế sô pha. Cậu ta trừng mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu, quát lên: “Anh định đi à?”
Nhiếp Thanh Châu quay đầu lại nhìn cậu ta.
“Mẹ kiếp, anh không được trốn! Mọi chuyện còn chưa rõ ràng, anh có tin tôi đập nát nhà anh không!” Chu Bân giơ nắm đấm lên, hằn học doạ dẫm.
Nhiếp Thanh Châu cúi đầu, bật cười khe khẽ: “Vậy… hay là đến nhà tôi nhé? Tôi nấu ăn cũng được lắm, sẽ làm món trứng cuộn mà cậu thích nhất, loại cho thật nhiều hành lá ấy.”
Chu Bân mím chặt môi, nhưng cái bụng phản chủ lại réo lên một tiếng. Cậu ta đã quậy phá suốt một đêm, giờ này vừa đói lại vừa buồn ngủ.
“Thu dọn hành lý đi, cứ như trước đây cậu sang nhà cô, hoặc không thì nhớ lại tôi đã xếp đồ như thế nào. Đã mười sáu tuổi rồi, đừng nói là không biết cả dọn hành lý đấy nhé?” Nhiếp Thanh Châu thản nhiên nói.
“Thằng nhóc nhà anh cứ đợi đấy, cấm có chạy!” Chu Bân hùng hổ quay người đi vào phòng, sập cửa một cái vang trời.
Giang Vũ Thiến lo lắng nhìn theo bóng lưng của Chu Bân khuất dần sau cánh cửa còn đang rung lên. Cô ấy bước lại gần Nhiếp Thanh Châu, nói: “Em thấy… cậu ta có vẻ nguy hiểm.”
Cuối cùng Nhiếp Thanh Châu cũng không nhịn được nữa, phải lấy tay che miệng bật cười thành tiếng: “Thằng nhóc này chỉ là đang sợ mà thôi.”
“Sợ ư?”
“Chỉ sau một đêm đã bị ném vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, trong một thân xác xa lạ, tất cả người thân, bạn bè, các mối quan hệ xã hội đều tan biến, lại còn bị nhồi thêm ký ức của một người không quen biết. Em nói xem, em có sợ không?” Nhiếp Thanh Châu khoanh tay, lắc đầu nói khẽ: “Nó sợ anh sẽ bỏ mặc nó mà đi nên mới cố tỏ ra hung hăng để dọa anh vậy thôi.”
Kỳ thực ở thế giới này, ngoài anh ra, Chu Bân chẳng còn bất kỳ ai để nương tựa. Trước kia, cậu ta còn có thể trông cậy vào nắm đấm của mình, nhưng bây giờ thì ngay cả nắm đấm cũng không còn đủ cứng nữa rồi.
Giang Vũ Thiến sững người, quay lại nhìn Nhiếp Thanh Châu. Phía sau cặp kính, đôi mắt màu trà của anh ánh lên vẻ dịu dàng và điềm tĩnh lạ thường. Giữa một tình cảnh hoang đường và hỗn loạn đến vậy, anh tựa như người đang không ngừng hãm phanh trên một chiếc xe điên cuồng, cho đến khi chiếc xe ấy dần chạy lại ổn định. Từ đầu đến cuối, anh không hề tỏ ra hoang mang, bối rối một chút nào.
“Anh à, vậy anh có sợ không? Mười năm trước chẳng phải anh cũng giống hệt cậu ấy sao?” Giang Vũ Thiến khe khẽ hỏi.
Chỉ sau một đêm, bị ném vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, trong một thân xác xa lạ, tất cả người thân, bạn bè, các mối quan hệ xã hội đều tan biến, lại còn bị nhồi thêm ký ức của một người không quen biết. Anh họ cô ấy cũng đã từng trải qua tất cả những chuyện này.
Nhiếp Thanh Châu có chút kinh ngạc. Anh quay đầu nhìn rồi mỉm cười xoa đầu cô ấy.
“Đừng lo, anh ổn mà. Nếu ba mẹ có hỏi, nhớ nói giúp anh vài câu nhé.”
Giang Vũ Thiến gật đầu thật mạnh.
Sau một đêm nháo nhào náo loạn, Chu Bân theo Nhiếp Thanh Châu về nhà anh. Cậu ta chẳng nghĩ ngợi gì thêm, cứ thế đổ kềnh ra ngủ một giấc say sưa.
Chu Bân chìm vào một giấc mộng thật dài. Trong mơ, cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ, ông nội vẫn còn sống. Vào dịp Tết, cuối cùng ba mẹ cũng từ nơi xa trở về, phong trần mệt mỏi mà ấm áp yêu thương, mang theo rất nhiều quà bánh ngon. Đến khi trời sáng cậu ta mở mắt thức dậy, một mùi hương quen thuộc của hành lá và trứng chiên đã thoang thoảng trong không khí. Mẹ nói đã làm món trứng cuộn mà cậu ta thích nhất, giục cậu ta mau dậy ăn sáng.
Không cãi vã, không thất vọng hay nước mắt, tất cả đều bình yên và hạnh phúc đến lạ.
Khi Chu Bân giật mình tỉnh giấc trên ghế sô pha, cậu ta ngửi thấy chính mùi hương quen thuộc của trứng chiên hành lá hệt như trong giấc mộng.
Giữa làn hơi nóng bốc lên nghi ngút, người mang dáng dấp của cậu ta khi đã trưởng thành đang bưng đĩa trứng cuộn đi đến bàn ăn, tay vẫn còn cầm chiếc xẻng nấu ăn: “Tỉnh rồi à, lại đây nếm thử đi.”
Đó đáng lẽ phải là cậu ta nhưng lại không phải là cậu ta. Đó là “Nhiếp Thanh Châu” được tất cả mọi người yêu mến.
Chu Bân sững sờ trong giây lát rồi lẳng lặng đứng dậy, bước đến bên bàn ăn. Cậu ta cúi đầu nhìn đĩa trứng cuộn vàng óng tươi ngon, không khác một ly so với trong ký ức. Cậu ta cảm giác cổ họng như nghẹn lại. Và rồi, trước cả khi nước miếng kịp ứa ra, nước mắt đã trào ra khỏi mi, từng giọt, từng giọt rơi xuống đĩa thức ăn.
Cậu ta nghiến răng ken két, nhưng nước mắt vẫn không sao kìm lại được.
Nhiếp Thanh Châu lặng đi một lúc, rồi đưa đũa cho cậu ta: “Mau ăn đi.”
Chu Bân giật phắt lấy đôi đũa rồi ngồi xuống, ngấu nghiến ăn món trứng cuộn.
“Họ…” Miệng cậu ta ngập đầy thức ăn, lời nói nghẹn ngào, giọng đã đẫm tiếng khóc nấc, mới thốt lên được một tiếng đã không sao nói tiếp thành lời.
Họ không nhớ cậu ta sao? Họ hoàn toàn không cần đến cậu ta nữa hay sao?
Nhiếp Thanh Châu ngồi đối diện cậu ta, khẽ thở dài một tiếng đầy thấu hiểu: “Chắc cậu nhớ họ lắm.”
Trong ký ức của đứa trẻ mười sáu tuổi này, cũng đã nửa năm rồi cậu ta chưa được gặp ba mẹ.
Chu Bân quệt vội dòng nước mắt, cố tỏ ra cứng rắn: “Đừng… có lằng nhằng với tôi.”
“Thật lòng mà nói, hai chúng ta bây giờ có lẽ là những người giống nhau nhất và cũng thấu hiểu đối phương nhất trên thế giới này. Trước đây tôi không ăn hành.” Nhiếp Thanh Châu chỉ vào đĩa trứng cuộn phủ đầy hành lá: “Nhưng vì cậu thích ăn nên bây giờ tôi cũng rất thích hành lá. Giống như việc bây giờ cậu cũng sẽ thích uống cà phê vậy.”
Chu Bân hừ một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Nhiếp Thanh Châu cũng không giận, anh chỉ lặng lẽ ngồi xuống, đẩy đĩa bít tết đến trước mặt cậu ta rồi cùng nhau dùng bữa trưa.
Chu Bân nhíu mày, cúi gằm mặt, vụng về cắt miếng bít tết.
Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn cậu nhóc. Anh biết thừa chắc chắn cậu ta đang lục lọi trong ký ức xem phải cắt thế nào cho đúng.
Bản thân anh chưa từng có thời kỳ nổi loạn. Giờ đây, linh hồn của đứa trẻ này nằm trong cơ thể vốn dĩ là của anh, ngược lại còn cho anh thấy được dáng vẻ của một “thời kỳ nổi loạn” mà mình chưa từng có.
“Trong khoảng thời gian xin nghỉ này, cậu có thể suy nghĩ kỹ về dự định tương lai. Cậu có ký ức của tôi trước đây, mày mò một chút chắc cũng có thể tiếp quản công việc cũ của tôi. Nếu cậu muốn nghỉ việc cũng được, nhưng ba mẹ tôi chắc chắn sẽ gây áp lực rất lớn cho cậu. Căn nhà cậu đang ở bây giờ là do họ mua, có thể họ sẽ dọa thu hồi lại. Nhưng tôi mong sau này cậu có thể làm những gì cậu thích, những điều cậu thực sự muốn làm.”
Giọng điệu Nhiếp Thanh Châu đầy sâu sắc mà ánh mắt vẫn mang ý cười ấm áp: “Bây giờ cậu có tiền tiết kiệm, có học vấn, có tri thức, đã bỏ xa biết bao người trên thế giới này, lại không phải mang trên mình gông cùm của danh dự và kỳ vọng. Hai mươi sáu tuổi vẫn còn rất trẻ, cậu hoàn toàn có thể trở thành bất kỳ ai mà cậu hằng mong muốn.”
Chu Bân ngước mắt, lặng lẽ và hoang mang nhìn anh.
Nhiếp Thanh Châu chậm rãi nói: “Thế giới này chẳng có gì đáng để sợ hãi cả.”
Chu Bân vô thức đáp lời: “… Dù sao thì, chúng ta cũng chỉ sống có một lần.”
Nhiếp Thanh Châu khẽ cười: “Đúng vậy.”
Đây là một câu nói mà chính anh trước đây rất thích, và giờ nó đã trở thành một phần ký ức của đứa trẻ này. Giống như anh đã nói, họ hoàn toàn khác biệt, nhưng cũng chính là những người ăn ý nhất trên thế gian này.
Ăn cơm xong, Chu Bân tự nhốt mình trong phòng khách để suy ngẫm về cuộc đời. Còn Nhiếp Thanh Châu thì cuối cùng cũng có thời gian để đọc những lá thư hồi âm mà Hạ Nghi đã viết cho anh.
Anh pha một tách cà phê rồi bước vào phòng sách, mở máy tính đăng nhập vào email của mình. Quả nhiên, trong hộp thư bỗng hiện ra hàng trăm email chưa đọc, tất cả đều được gửi từ địa chỉ email mà anh đã kiên trì gửi thư suốt tám năm qua.
Khu dân cư buổi chiều vô cùng yên tĩnh. Ánh nắng ấm áp rọi lên lưng Nhiếp Thanh Châu, khắp căn phòng thoang thoảng hương hoa quế từ bên ngoài. Ánh mắt anh chăm chú, lần lượt mở lá thư đầu tiên.
“Ngày 10 tháng 8 năm 2013: Bác sĩ nói em phải thành thật với bà ấy nên em đã kể chuyện anh đến từ tương lai. Bà ấy nói đó là sản phẩm của trí tưởng tượng, là ảo giác, là do em tự bịa đặt. Bây giờ em ngày càng hỗn loạn, em không phân biệt được nữa, em không thể hiểu nổi… Anh có thật sự tồn tại không? Khoảng thời gian chúng ta bên nhau, cuốn sổ tay của anh, tất cả đều là thật phải không? Em luôn bị đau đầu, gặp ác mộng và còn bị ảo thanh nữa… Có phải em sắp phát điên rồi không.”
“Ngày 01 tháng 9 năm 2013: Nhiếp Thanh Châu, tại sao em lại gặp anh chứ. Em không muốn gặp anh, giá như em chưa từng gặp anh thì tốt biết mấy.”
“Ngày 15 tháng 9 năm 2013: Rốt cuộc anh là gì? Xin hãy buông tha cho em.”
“Ngày 15 tháng 10 năm 2013: Đừng viết thư cho em nữa, em không muốn biết chuyện của anh. Có lẽ tất cả chỉ là ảo giác của em, anh chỉ là hư ảo, em không muốn nhớ đến anh nữa. Cứ nhìn thấy thư của anh là đầu em lại đau như búa bổ, đừng viết thư cho em nữa, em xin anh đấy.”
…
Bàn tay cầm tách cà phê của Nhiếp Thanh Châu khựng lại giữa không trung, làn khói nghi ngút lướt qua đôi mắt đang mở to của anh.
Bonnie từng nói, lúc gặp Hạ Nghi thì cô chỉ vừa mới hồi phục sau một căn bệnh tâm thần nghiêm trọng.
Tấm lưng anh đang được ánh nắng bao phủ, bỗng nhiên lại cảm thấy một cơn ớn lạnh buốt giá.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 99: Nhân sinh
10.0/10 từ 25 lượt.
