Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 100: Những lá thư
Kể từ sau tháng Mười năm 2013 đã có một khoảng trống kéo dài rất lâu. Sự tĩnh lặng này còn khiến lòng người kinh hãi hơn cả những lời chỉ trích và oán hận. Mãi đến tháng Một năm 2014, cuối cùng cũng xuất hiện một lá thư mới.
“Ngày 18 tháng 1 năm 2014: Xin lỗi, lúc viết những lá thư trước em đã ngã bệnh. Em cũng không nhớ rõ lúc đó mình đã nghĩ những gì nữa. May mà những lá thư ấy đều chưa được gửi đi. Có điều lá thư này, em cũng chẳng biết đến khi nào mới gửi cho anh.
Bây giờ em cảm thấy khá hơn nhiều rồi. Em không còn tranh cãi với bác sĩ về việc liệu sự tồn tại của anh có phải đến từ trí tưởng tượng của em hay không. Em đã thừa nhận với bà ấy đó là do em tưởng tượng ra, nhưng chính em biết sự thật không phải thế. Dẫu có sai lầm, em vẫn nguyện tin là vậy.
Đọc thư của anh, em biết anh đang rất bận, dẫu sao cũng là năm cuối cấp rồi. Em hiện đang bảo lưu kết quả học tập, đợi đến mùa hè có lẽ sẽ thi thử vào nhạc viện. Chuyện này dù em không nói, chắc anh cũng đã biết từ lâu rồi nhỉ.
Hôm nay có một người tên Vincent đã liên lạc với em. Anh ta nói mình là quản lý, đã xem được video em hát và muốn nói chuyện với em. Anh ta sẽ là quản lý của em sao? Theo những gì anh ghi trong cuốn sổ tay thì chẳng bao lâu nữa sẽ đến ngày em ra mắt rồi.
Anh từng nói anh là fan hâm mộ của em, anh hy vọng em sẽ bước lên những sân khấu lớn hơn, để tiếng hát của em được nhiều người nghe thấy.
Đó là nguyện vọng của anh sao? Anh sẽ nghe em hát, đúng không?”
“Ngày 7 tháng 2 năm 2014: Hôm nay em đi thu âm rồi, tiết trời vẫn còn lạnh lắm, hoa trong Công viên Trung tâm còn chưa nở. Nghe nói nơi này phải đến tháng Tư mới vào xuân. Công viên Trung tâm mùa xuân sẽ đẹp lắm, đến lúc đó em muốn chụp ảnh gửi cho anh xem. Em đã chọn ngày sinh nhật của anh làm ngày phát hành single đầu tay. Dường như lại ứng nghiệm với kịch bản số phận của anh rồi. Nhưng vì là tháng Ba, ngoài ngày này ra, em chẳng muốn chọn một ngày nào khác.”
“Ngày 28 tháng 3 năm 2014: Bài hát của em phát hành rồi, anh thấy thế nào?”
“Ngày 14 tháng 4 năm 2014: Cảm ơn anh, em rất vui vì anh thích bài hát này. Hôm nay ngồi trên xe, em thấy hoa trong Công viên Trung tâm nở rộ rất đẹp, nhưng lại không có thời gian xuống xe chụp một tấm ảnh. Xin lỗi anh, dạo này em thật sự quá bận, đến ngủ cũng không đủ giấc.”
“Ngày 23 tháng 5 năm 2014: Em nhận được giấy báo trúng tuyển của nhạc viện rồi. Anh thi đại học cố lên nhé.”
…
Trong khoảng thời gian này, Hạ Nghi hẳn là vô cùng bận rộn. Thời gian vừa ra mắt là lúc cô hoạt động năng nổ nhất, tham gia rất nhiều sự kiện, nhưng trong thư cô lại rất ít khi nhắc đến những chuyện đó, dường như mặc định rằng anh đều đã biết cả rồi. Trong thư, cô chỉ bình thản kể cho anh nghe về những chuyện vặt vãnh thường ngày, giống như đang trò chuyện vu vơ với một người bạn từng thân thiết.
Ngón tay Nhiếp Thanh Châu lướt trên con lăn chuột, đọc hết lá thư này đến lá thư khác. Trong khoảng thời gian sau khi khỏi bệnh, những cảm xúc cô bộc lộ trong thư ngày một ít đi, tựa như đã không còn vướng bận gì về anh, đã an nhiên buông bỏ tất cả.
Anh cũng giống như Tưởng Viên Viên năm xưa, bị Hạ Nghi nhẹ nhàng đẩy ra khỏi ranh giới trong lòng cô, trở thành một “người khác” có chút đặc biệt. Cô không còn dựa dẫm vào anh, cũng không còn mong cầu nhận được điều gì quá nhiều từ anh, cứ thế dần dần rời xa anh.
Ánh nắng rọi lên những ngón tay lạnh giá của Nhiếp Thanh Châu, anh lặng lẽ lăn con lăn chuột.
…
“Ngày 25 tháng 12 năm 2014: Giáng sinh vui vẻ. Bài hát mà anh thích cũng là bài em thích nhất trong album đầu tay của mình. Cuộc sống đại học ở nước ngoài cũng không khác ở trong nước là mấy, nhưng mà em bây giờ chẳng có cuộc sống đại học nào cả. Đến trường sẽ bị vây xem, cũng đã xin nghỉ rất nhiều buổi, phần lớn thời gian đều ở trong phòng thu. Công ty hy vọng nửa đầu năm sau sẽ ra thêm một album nữa, sau này có lẽ sẽ còn bận hơn.”
“Ngày 17 tháng 1 năm 2015: Dạo này em đang sáng tác album mới, có rất nhiều cảm hứng, trong đầu lúc nào cũng vang lên những giai điệu mới, nhưng hình như hơi nhiều quá. Em không biết phải hình dung thế nào, nhưng cảm giác có chút bất thường.
Gần đây em cứ luôn suy nghĩ, cả năm nay em đã viết cho anh nhiều thư như vậy, tại sao chỉ cất trong hộp thư nháp mà mãi vẫn không gửi đi? Em cũng không biết lý do là gì, dường như có thứ gì đó đang ngăn em gửi chúng đi vậy.
Thật ra nội dung thư cũng rất bình thường, nếu chúng ta có thể trò chuyện với nhau như thế này, có lẽ cũng có thể hòa hợp như xưa.”
“Em chưa bao giờ hồi âm cho anh, vậy tại sao anh vẫn viết thư cho em mỗi tháng? Nếu như em thật sự không đọc được thì sao? Lẽ nào đây cũng là một phần của định mệnh mà anh đã biết trước?”
“Ngày 27 tháng 2 năm 2015: Hình như em lại bệnh rồi. Trong đầu có quá nhiều âm thanh, xuất hiện những tiếng động vô cùng kỳ lạ, tựa như có người cứ đi theo nói chuyện với em, tiếng dòng điện và tiếng chuông đồng hồ điểm giờ, chỉ một mình em nghe thấy.”
“Ngày 9 tháng 3 năm 2015: Ngày càng nghiêm trọng hơn, không chỉ ảo thanh mà còn có cả ảo giác, ký ức trống rỗng. Thế giới méo mó, ác mộng từ đêm đen đến ban ngày, từ trong mơ đến hiện thực.”
“Ngày 12 tháng 4 năm 2015: Hình như em sắp chết rồi, có phải em đã ở dưới địa ngục rồi không? Hell is buzzing.” (Địa ngục đang ong ong)
“Ngày 10 tháng 6 năm 2015: Vincent, quản lý của em, anh ta đã đổi thuốc của em, nửa năm nay em chỉ toàn uống thuốc giả. Anh ta nói, những bài hát em viết lúc bị bệnh còn xuất sắc hơn bình thường, em và căn bệnh của em cộng lại mới là một thiên tài thực thụ.
Anh ta nói nghệ thuật vốn dĩ đã mang gen điên loạn, Van Gogh và cả nhà văn mà anh ta yêu thích đều là vì có bệnh tâm thần nên mới sáng tạo ra những tác phẩm vĩ đại. Đã yêu nghề thì nên cống hiến hết tất cả những gì mình có, nếu có thể để lại những tác phẩm vĩ đại nhất, dù phải trả giá bằng cái chết cũng đáng.
Đây là yêu thích sao, đây là đam mê sao, đây là cái giá phải trả sao?
Thật ra anh cũng giống anh ta, phải không! Anh nói em là thiên tài, anh thích âm nhạc của em, anh luôn tìm mọi cách để em theo đuổi âm nhạc. Anh là vì âm nhạc của em nên mới thích em, chỉ cần em có thể viết ra những bản nhạc hay hơn, cho dù em gặp phải những chuyện này, cho dù em đau khổ đến chết đi sống lại, đối với anh mà nói có phải cũng đều là xứng đáng không?
Anh đã biết từ sớm rồi sao? Anh cố tình phải không?
Nếu em không thể viết nhạc được nữa, nếu em không thể cất lên tiếng hát được nữa, anh sẽ không còn thích em nữa, đúng không.
Anh có còn thích em nữa không?
Nếu em thật sự không thể gắng gượng được nữa, nếu em buông xuôi, nếu từ nay về sau em không còn liên quan gì tới âm nhạc nữa, em như vậy liệu anh có còn thích không?”
Nhiếp Thanh Châu sững sờ nhìn màn hình, đôi mắt anh đỏ hoe, nước mắt lưng tròng.
“Anh không phải…” Anh khẽ nói.
Thế nhưng anh còn chưa kịp nói hết lời, lá thư tiếp theo đã đến. Trong thư, cô đã thu lại tất cả tuyệt vọng và trách cứ, thậm chí còn xin lỗi anh.
“Ngày 21 tháng 7 năm 2015: Xin lỗi anh, em biết anh không phải người như vậy. Chỉ cần bình tĩnh lại suy nghĩ một chút là có thể hiểu anh và Vincent hoàn toàn khác nhau.
Bệnh tình của em rơi xuống đáy vào tháng Năm nên không cách nào viết thư cho anh được. Tháng Sáu tâm trí bắt đầu tỉnh táo nhưng vẫn còn rất cực đoan, vì vậy lá thư trước đã viết rất nhiều lời trách móc anh, đó không phải là lòng em.
Thật ra em cũng không biết đó có phải là lòng em hay không. Em đã tưởng mình không còn để tâm đến cái gọi là kịch bản số phận nữa, nhưng lúc ngã bệnh, em bỗng nhiên vô cùng hận anh, chán ghét anh, thậm chí cảm thấy anh chính là cội nguồn đau khổ của em.
Tại sao em lại nghĩ như vậy chứ?
Có lẽ từ trước đến nay em không thể gửi những lá thư này đi, là bởi vì tận sâu trong đáy lòng em vẫn ôm giữ những cảm xúc u ám và tiêu cực về anh. Có lẽ cho đến tận bây giờ, em vẫn không muốn hòa hợp với anh như xưa.
Cảm ơn anh đã không thích album thứ hai của em, anh dường như là người duy nhất không thích album này.
Rõ ràng em đã xé vụn những tờ giấy ghi nhạc phổ đó rồi mà. Anh đã ghép lại tất cả ư, tại sao anh lại làm chuyện đó? Em đã không còn nhớ lúc đó mình đã viết những giai điệu gì nữa. Hóa ra những bài hát em viết lúc phát bệnh bên cạnh anh lại có phong cách rất giống với album thứ hai.
Cảm ơn anh đã lo lắng cho em, em thật sự đã bị bệnh, em đã rất không ổn. Em bắt đầu sợ hãi âm nhạc, em không muốn làm bất cứ chuyện gì liên quan đến âm nhạc nữa. Em thật sự không muốn lại đổ bệnh, không muốn lại đau khổ nữa.
Anh sẽ hiểu cho em chứ? Em muốn được sống tiếp như một người bình thường, không phải là thiên tài âm nhạc gì cả, chỉ là một người bình thường mà thôi.
Xin lỗi anh, em không thể viết nhạc và hát cho anh nghe được nữa rồi.”
Nhiếp Thanh Châu khẽ nói: “Đừng nói xin lỗi…”
Kể từ đó, nội dung thư của Hạ Nghi lại quay về với những chuyện vặt vãnh thường ngày. Cô dường như đang dần tốt lên, giọng điệu trong thư cũng bình thản trở lại, chỉ là không bao giờ xuất hiện những điều liên quan đến âm nhạc nữa. Dường như cô tin chắc rằng, chỉ cần rời xa âm nhạc, cô sẽ có được sự bình yên.
Thế nhưng từ tháng Mười trở đi, giọng điệu của cô lại trở nên bất định.
“Ngày 3 tháng 11 năm 2015: Hình như em lại sắp đổ bệnh rồi. Trong đầu em vẫn như trước đây, luôn có rất rất nhiều giai điệu. Em đã cố gắng không để tâm đến chúng, nhưng dạo gần đây âm thanh của chúng ngày một lớn hơn, vang vọng không ngừng từ sáng đến tối.”
“Ngày 4 tháng 12 năm 2015: Em lại bắt đầu có ảo giác, giống như lần trước… có thể còn nghiêm trọng hơn lần trước.
Rốt cuộc em phải làm sao đây? Rốt cuộc em phải làm thế nào mới có thể sống một cách bình thường đây?
Đây là số phận đã được định sẵn sao? Em không thể thay đổi bất cứ điều gì, chỉ có thể không ngừng quay về điểm xuất phát thôi sao? Em không biết tại sao mình còn phải kiên trì nữa, đau khổ quá, đau khổ quá rồi.
Những ngày tháng như thế này, lẽ nào em còn phải trải qua thêm sáu năm nữa sao?
Anh nói sở dĩ em đau khổ đến mức muốn chết, chẳng qua là vì em muốn được sống, là ảo giác của hiệu ứng nơi cao[1]. Có phải anh đang lừa em không? Đây cũng là một mắt xích của định mệnh ư? Anh muốn lừa em tiếp tục sống, dù thế nào cũng phải gắng gượng sao?
Miệng anh lúc nào cũng nói những lời dịu dàng, nhưng anh mới là kẻ đáng hận nhất, là người làm tổn thương em sâu sắc nhất trên thế gian này. Em hận anh, người em hận nhất chính là anh.”
Và rồi, lại là một khoảng lặng dài đằng đẵng đến nao lòng. Mãi cho đến mùa xuân năm sau, cuối cùng Hạ Nghi cũng viết lá thư tiếp theo.
“Ngày 21 tháng 3 năm 2016: Sinh nhật vui vẻ, bây giờ em khá hơn nhiều rồi. Với sự giúp đỡ của bác sĩ Steve, em đang cố gắng cân bằng giữa âm nhạc và cuộc sống bình thường của mình. Nếu quá đắm chìm hay hoàn toàn khước từ âm nhạc đều không được, vậy thì hẳn sẽ có một điểm cân bằng.”
Xin lỗi anh, có lẽ cứ sau mỗi lần đổ bệnh, em lại phải xin lỗi anh như thế này. Những lời em nói trong lá thư trước thật sự đã quá đáng, dù anh không đọc được, em vẫn muốn nói lời xin lỗi.
Em dường như không có cách nào kiểm soát được bản thân mình lúc đổ bệnh.
Thật ra, em đã cài đặt hẹn giờ gửi cho tất cả những lá thư này. Nếu trong vòng nửa năm em không cập nhật gì thêm, chúng sẽ tự động được gửi đến hòm thư của anh.
Bệnh tình khiến em có khuynh hướng tự hủy hoại bản thân, nên em đã nghĩ, nếu em thật sự không thể gắng gượng được nữa, em vẫn muốn để lại điều gì đó cho anh.
Nếu thật sự có ngày đó, anh sẽ nhận được bức di thư dài đằng đẵng này.
May mà em đã gắng gượng qua được, đến giờ em vẫn còn sống, để có thể viết cho anh lá thư này. Nếu không thì những lời cuối cùng em để lại cho anh sẽ chỉ toàn là phẫn nộ và trách cứ. Em không dám tưởng tượng khi đọc lá thư đó, anh sẽ tổn thương và đau lòng đến nhường nào.
Em không biết liệu mình có thể hoàn toàn bình phục không, hay đến khi nào mới khỏe lại, cũng không biết đến bao giờ mới có thể thanh thản buông bỏ mọi chuyện về anh. Thậm chí em còn không biết tình cảm của mình dành cho anh bây giờ là gì nữa.
Nhưng có một điều em có thể chắc chắn, bất luận kết cục cuối cùng trong những email anh đọc được là gì, em hy vọng anh có thể biết điều này.
Đối với em, anh vẫn là định nghĩa của hạnh phúc. Những lúc em đổ bệnh, em trách cứ anh, chán ghét anh, căm hận anh, gộp chung anh làm một với số phận đang dày vò em.
Thế nhưng khi em khá hơn, ví như bây giờ, em nhận ra ý niệm đã chống đỡ em đi đến ngày hôm nay chính là em muốn được khỏe lại, trở thành một người bình thường, buông bỏ tất cả oán hận, để quay về bên cạnh anh.
Vì vậy, em hy vọng sau này nếu có một ngày anh đọc được những lời tổn thương em từng nói, xin anh đừng tức giận, và cũng đừng đau lòng.”
[1] Hiệu ứng nơi cao (Hiện tượng nơi cao) là cảm giác thôi thúc hoặc ý nghĩ đột ngột, mãnh liệt muốn nhảy xuống khi đứng ở nơi có độ cao, dù thực tế người đó không hề có ý định tự tử, mà ngược lại, điều này lại khẳng định bản năng sinh tồn và mong muốn được sống.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 100: Những lá thư
10.0/10 từ 25 lượt.
