Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 98: Hoán đổi


Hạ Nghi cuộn mình trên ghế sô pha, vầng trán tựa vào ô cửa kính sát đất khổng lồ của khách sạn. Trong phòng không bật đèn, đồng hồ vừa điểm qua mốc không giờ, ánh đèn đô thị cũng đã lác đác thưa dần, để lại một vầng trăng sáng treo mình giữa rừng bê tông cốt thép.


Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà, tai cô đeo tai nghe bluetooth. Tấm lưng vốn căng cứng của cô dần thả lỏng, cô khẽ thì thầm: “Thật sự kết thúc rồi…”


Vòng lặp định mệnh nghiệt ngã đã chấm dứt, ngày này cuối cùng cũng đã đến như cô hằng mong đợi.


“Hạ Hạ, nếu anh thật sự biến mất thì em sẽ làm thế nào?” Giọng nói của Nhiếp Thanh Châu truyền đến từ tai nghe, ngữ điệu đã thả lỏng hơn rất nhiều, mang theo ý cười.


Mãi cho đến tận bây giờ, anh mới dám nói đùa với cô như vậy.


Ánh mắt Hạ Nghi hướng về màn hình điện thoại đang hắt ra ánh sáng yếu ớt, cô mím môi đáp khẽ: “Chuyến lưu diễn châu Á vẫn chưa kết thúc, vé cũng đã bán hết rồi, em phải hoàn thành tất cả các buổi concert.”


Từ trong tai nghe vọng ra tiếng cười trầm ấm, dường như anh đã lường trước được điều đó: “Đúng là câu trả lời mang đậm phong cách Hạ Nghi.”


Đây chính là lý do cô sắp xếp cho mình vô số công việc vào thời khắc này. Nếu có chuyện gì thật sự xảy ra, ít nhất cô sẽ không phải tận mắt chứng kiến. Cô vẫn còn công việc phải làm, còn trách nhiệm phải gánh vác, như thế thì ngày tháng rồi cũng sẽ tiếp tục trôi đi.


Giống như những năm tháng thiếu thời của cô, đợi đến khi cô bừng tỉnh, nỗi đau và bi thương đã giống như một cốc nước để nguội, không còn hợp thời, cũng chẳng thể làm bỏng tay được nữa.


Cô đã định dùng cách này để bản thân chấp nhận sự thật rằng anh đã rời đi.


Có lẽ tất cả mọi người trên thế gian này sẽ trách cô tàn nhẫn, duy chỉ có Nhiếp Thanh Châu sẽ mỉm cười và nói rằng đây mới đúng là câu trả lời mang phong cách của Hạ Nghi. Dường như ngay cả những góc cạnh gai góc nhất trong con người cô, anh cũng ôm trọn vào lòng mà yêu thương.


“Thanh Châu, bây giờ em đã có thể cho anh biết đáp án của mình.” Hạ Nghi cúi đầu, hơi thở ấm nóng của cô phả một lớp sương mờ trên mặt kính lạnh băng.


“Em yêu anh, Nhiếp Thanh Châu.”


Cô nói rành rọt từng chữ, vừa chắc nịch lại vừa ngây ngô như một đứa trẻ đang bập bẹ tập nói những lời đầu tiên.



Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi anh dịu dàng cất lời: “Đây là lần đầu tiên anh được nghe ba tiếng ‘em yêu anh’ từ em, nhưng thật ra anh vẫn luôn biết mà.”


“Không, anh không biết đâu.” Hạ Nghi lại phủ nhận lời anh.


Có lẽ anh đã biết được vài chuyện từ Bonnie, nhưng đó mới chỉ là một phần rất nhỏ.


Cô dừng lại một chút rồi chậm rãi nói: “Em đã đọc tất cả những email anh viết cho em trong suốt tám năm qua và đã trả lời từng email một, chỉ là chúng vẫn luôn nằm trong hộp thư nháp mà chưa từng được gửi đi. Bây giờ, em sẽ gửi tất cả cho anh. Anh có thể tìm một lúc nào đó để từ từ đọc, đọc xong hãy trả lời em.”


“Anh có quyền được biết lúc em phát bệnh trông như thế nào, và em đã từng ôm giữ những tình cảm gì dành cho anh. Em đã đưa ra lựa chọn của mình rồi, bây giờ đến lượt anh lựa chọn.”


Cô đã từng nói, đợi đến khi đi tới trạm cuối của thời gian, nếu có thể thì họ sẽ bắt đầu lại từ đầu. Cô đã bước ra bước đầu tiên của mình, còn bước tiếp theo của Nhiếp Thanh Châu, cô hy vọng anh sẽ chỉ bước đi sau khi đã biết tất cả về cô.


Nhiếp Thanh Châu ngẩn ngơ nhìn vào điện thoại, anh còn cần phải đưa ra lựa chọn gì nữa sao? Lựa chọn của anh chẳng phải đã quá rõ ràng và chưa từng thay đổi hay sao?


Anh rất muốn lập tức xem thử những năm qua Hạ Nghi đã viết gì cho mình, nhưng Giang Vũ Thiến lại không ngừng nhắn tin WeChat, thậm chí còn gọi điện tới.


“Anh ơi, mau lên đi, em sắp không giữ được cậu ta nữa rồi!”


Nhiếp Thanh Châu day day trán, đáp: “Tới ngay đây, tới ngay đây!”


Xem ra, anh phải giải quyết vấn đề của cậu thiếu niên mười sáu tuổi nổi loạn này trước đã.


Nhiếp Thanh Châu xuống xe, chạy một mạch lên lầu. Anh vừa đứng lại trước cánh cửa nhà quen thuộc mà xa lạ, còn chưa kịp cảm khái vật đổi sao dời thì cửa đã đột ngột bị kéo mở.


Cánh cửa được mở ra với một lực cực mạnh, suýt chút nữa đã đập Nhiếp Thanh Châu vào tường. Vẻ mặt của cậu trai đứng sau cánh cửa cũng vô cùng đáng sợ, cả khuôn mặt nhăn rúm lại, trông hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, hoàn toàn trái ngược với khí chất tao nhã của cậu ta.


Vừa nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt cậu trai lập tức đông cứng lại. Cậu ta nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng.


Không khí tĩnh lặng trong vài giây. Đèn trong hành lang vừa mới thay bóng, sáng đến lóa mắt, soi rõ mồn một gương mặt của hai người đang đứng đối diện.



Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, cảnh tượng này đúng là sống mấy đời cũng chưa chắc đã gặp được một lần.


Anh đẩy gọng kính, mỉm cười nói: “Đây đúng là cơ thể vốn có của cậu, nhưng đã là phiên bản hai mươi sáu tuổi rồi…”


Anh còn chưa nói hết câu, “Chu Bân” đã túm lấy vạt áo trước của anh, vừa thô bạo lay mạnh vừa gầm lên: “Mẹ kiếp, mau trả lại cơ thể cho tôi!”


Giang Vũ Thiến đứng bên cạnh vung tay múa chân can ngăn: “Đừng đánh nhau mà anh! Khoan… không đúng, cậu không phải anh tôi. Anh, anh cũng đừng ra tay! Đây là cơ thể của chính anh mà!”


Đầu óc Giang Vũ Thiến cũng hỗn loạn y như lời nói, ba người giằng co hỗn loạn ngay trước cửa. Giữa lúc xô đẩy, Nhiếp Thanh Châu dùng sức đẩy “Chu Bân” vào trong phòng rồi vòng tay đóng sập cửa lại, xoay người khóa tay “Chu Bân”, đè chặt cậu ta lên bàn.


“Nhiếp… Bạn học ơi, cậu bình tĩnh lại đi.” Nhiếp Thanh Châu tay thì dùng sức nhưng mặt vẫn giữ vẻ hòa nhã: “Hít một hơi thật sâu nào, chúng ta cần nói chuyện rõ ràng về tình hình hiện tại… Đừng giãy giụa nữa, cơ thể này của cậu không khỏe bằng tôi đâu.”


Anh quá hiểu rõ cái cơ thể lười vận động này rồi.


“Chu Bân” càng giãy giụa kịch liệt hơn, cậu ta hung tợn nói: “Mẹ kiếp, các người đã làm gì tôi? Anh là ai?”


“Tôi là Chu Bân, là chủ nhân ban đầu của cơ thể này.”


“Chu Bân” im lặng một lúc, dường như nhớ ra điều gì đó, rồi lại bắt đầu giãy giụa: “Đây là ký ức quái quỷ gì thế này! Mau lôi hết những thứ kỳ quặc này ra khỏi đầu tôi!”


Nhiếp Thanh Châu nghĩ, quả nhiên cậu ta cũng giống mình, sở hữu toàn bộ ký ức của chủ nhân cũ trước khi hoán đổi thân xác. Nếu vậy thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.


Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa Nhiếp Thanh Châu và cậu nhóc… giờ đã trở thành “Chu Bân” này chẳng khác nào một màn thuần phục chim ưng hoang dã. Hai người vừa giằng co vật lộn vừa nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt suốt nửa ngày trời. Mãi cho đến khi sắc trời hửng sáng, cơ thể vốn đã phải tăng ca cả một ngày và chỉ được chợp mắt nửa tiếng của Chu Bân cuối cùng cũng không thể gắng gượng thêm được nữa. Cậu ta lảo đảo ngã phịch xuống ghế sô pha, mặt mày cau có bực bội, rũ rượi không nói một lời.


Cả hai đều thở hồng hộc, căn phòng nhất thời chìm vào tĩnh lặng. Giang Vũ Thiến ngơ ngác nhìn người anh họ đang đứng, rồi lại nhìn người “anh họ” đang ngồi, cảm thấy mình như đang sống trong một bộ phim khoa học viễn tưởng, không thể tin nổi những gì đang diễn ra là sự thật.


Nhiếp Thanh Châu rõ ràng đã có kinh nghiệm nhất định trong việc thích ứng với những sự kiện kỳ lạ. Thấy “Chu Bân mới” đã thấm mệt vì quậy phá, anh không khỏi thở phào một hơi nhẹ nhõm, day day ấn đường trầm tư một lát rồi bắt tay vào xử lý tình huống đột ngột này.


Đầu tiên, anh lấy điện thoại ra xem giờ rồi nói với Giang Vũ Thiến: “Bây giờ là sáu giờ rưỡi, tám giờ rưỡi công ty vào làm, chúng ta phải xin nghỉ phép cho Chu Bân.”



Anh quay sang nói với Chu Bân đang thu mình ngây người trên sô pha: “Phép năm nay của tôi chắc là vẫn chưa dùng đến, đúng không?”


Sắc mặt Chu Bân u ám: “Phép năm cái quái gì chứ…”


Đang nói nửa chừng, dường như cậu ta đã tìm thấy gì đó trong ký ức của chủ cũ, giọng nói ngập ngừng một lúc rồi miễn cưỡng trả lời: “Chưa.”


Nhiếp Thanh Châu búng tay một cái: “Xin nghỉ hết luôn, như vậy cậu có thể nghỉ được bao nhiêu ngày?”


“Phép năm bảy ngày.” Chu Bân mấp máy môi, như thể thông tin này đã tự phá vỡ vòng vây nơi khoé miệng mà thoát ra ngoài.


“Hôm nay là thứ Hai, cộng thêm cuối tuần ở giữa nữa là nghỉ tổng cộng chín ngày, rất tốt.”


Nhiếp Thanh Châu xắn tay áo lên đến khuỷu, sau đó hỏi mượn điện thoại của Chu Bân, thuần thục dùng mật khẩu mở khóa rồi vào WeChat xin phép lãnh đạo. Tiếp đó, anh bảo Giang Vũ Thiến mang máy tính xách tay của mình tới, giơ lên trước mặt Chu Bân để mở khóa bằng nhận diện khuôn mặt rồi bắt đầu tìm kiếm thư mục công việc trong máy.


“Tiếp theo phải bàn giao công việc. Tôi có viết báo cáo hàng ngày, tất cả tài liệu công việc đều được phân loại và lưu trong các thư mục rồi. Cứ xem theo thứ tự báo cáo và tài liệu thì chắc không khó đâu. Cậu… Tiểu Châu? Tiểu Chu? Sau này cậu sẽ phải sống với thân phận của Chu Bân, tôi gọi cậu là Tiểu Chu nhé. Cậu có muốn lại đây xem thử không?”


Chu Bân bật dậy, giơ nắm đấm hậm hực gầm lên: “Cút!”


Nhiếp Thanh Châu chỉ liếc cậu ta một cái rồi khẽ mỉm cười, không giận cũng chẳng vội, chỉ cúi đầu tiếp tục xem tài liệu công việc, trao đổi bàn giao với đồng nghiệp. Anh đeo kính, mặc áo sơ mi và áo len, mười ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím.


Chu Bân trừng mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu, nhưng chẳng thể đổi lại được một chút chú ý nào từ người kia.


“Chu Bân mới” vừa tức giận lại vừa uất ức. Rõ ràng là cậu ta bị người ta đánh ngất ở sân thể dục, trước khi ngất đi còn đang hậm hực nghĩ phải tìm kẻ đó báo thù, nào ngờ tỉnh dậy lại đột nhiên biến thành một người đàn ông trưởng thành xa lạ hơn hai mươi tuổi, còn gánh thêm hai mươi sáu năm ký ức với lượng thông tin khổng lồ.


Theo lời của cái kẻ đã chiếm lấy cơ thể cậu ta thì bọn họ đã hoán đổi thân xác một cách khó hiểu xuyên qua mười năm thời gian, người kia đã sống trong cơ thể của cậu ta mười năm rồi và vẫn chưa có cách nào để đổi lại.


Chuyện quái quỷ này sao có thể xảy ra được chứ? Có phải cậu ta đang mơ không? Một cơn ác mộng dài đến thế này ư?


Vấn đề là cơ thể cậu ta bây giờ thì mệt rã rời nhưng đầu óc lại như có luồng điện chạy qua. Nhìn thấy những thứ mà vốn dĩ cậu ta chẳng biết là cái quái gì như điện thoại thông minh, nhận diện khuôn mặt, WeChat, DingTalk… là đầu óc lại bắt đầu nảy ra tanh tách hàng loạt danh từ và ý nghĩa, những ký ức liên quan cũng lũ lượt kéo về…



Chu Bân ôm lấy đầu mình. Cậu ta học được thành ngữ cao siêu này từ đâu ra vậy? Đầu óc cậu ta hỏng rồi chắc?


“Bản power point báo cáo dự án lần thứ hai mươi ba, tối qua cậu đã sửa những trang nào?” Nhiếp Thanh Châu vừa dán mắt vào màn hình máy tính vừa hỏi.


“Trang sáu, bảy, tám.” Chu Bân buột miệng đáp, rồi hậm hực đưa tay bụm miệng lại.


Chẳng hiểu sao, cứ hễ người đối diện đặt câu hỏi là trong đầu cậu ta lại tự động tìm kiếm những ký ức liên quan. Trong tâm trí thì gào thét “Mắc mớ quái gì đến mình, tại sao mình phải trả lời anh ta?”, nhưng cảm xúc trong ký ức lại mách bảo rằng chuyện này rất quan trọng, phải bàn giao cho rõ ràng, thế là cái miệng lập tức tuân lệnh.


Chu Bân ôm đầu, quay sang trừng mắt nhìn Giang Vũ Thiến đang đứng cạnh đó. Lửa giận trong lòng không có chỗ trút, cậu ta đang định lấy cô ấy ra để xả. Nhưng vừa nhìn thấy gương mặt Giang Vũ Thiến, trong đầu cậu ta lại bắt đầu tuôn ra vô số ký ức về cô ấy.


Dường như trong ký ức có một vị Đường Tăng cứ lải nhải như trong phim “Đại Thoại Tây Du” rằng: “Cô ấy là em họ của mày đó, mày cưng nó như vậy, chưa bao giờ nổi giận với nó, sao mày nỡ đối xử không tốt với nó được chứ”.


Chu Bân lặng lẽ cúi đầu. Cậu ta mà nhìn Giang Vũ Thiến thêm một lúc nữa thì chắc sẽ cảm thấy mình nên mỉm cười với cô ấy rồi hỏi cô ấy có mệt không quá.


Cậu ta điên thật rồi!


“Thuốc đâu! Thuốc ở đâu, tôi muốn thuốc lá!” Chu Bân bắt đầu bực bội đi đi lại lại trong phòng.


Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói: “Cơ thể này không nghiện thuốc, cậu hút cũng vô dụng, lại còn tự làm mình sặc thôi. Đâu Đâu, em đi lấy cho cậu ấy một chai cà phê đi.”


Giang Vũ Thiến lập tức chạy vào bếp, lấy một chai cà phê từ trong tủ lạnh ra. Chu Bân tỏ vẻ ghê tởm: “Ông đây không uống thứ này!”


Giang Vũ Thiến vẫn kiên trì vặn nắp chai ra rồi đưa cho Chu Bân. Cậu ta bất giác muốn giơ tay hất đổ chai cà phê.


Thế nhưng, trong đầu lại tự động trồi lên ký ức rằng món cà phê này rất ngon, hơn nữa tự dưng cậu ta lại cảm thấy hất đổ cà phê là rất bất lịch sự, còn có thể dọa Giang Vũ Thiến sợ nữa.


Chu Bân vừa cảm thấy mình đúng là có bệnh, vừa cứng nhắc nhận lấy chai cà phê, cứng nhắc đưa lên miệng uống một ngụm. Cái thứ đắng nghét này thế mà… lại khá ngon?


Chu Bân im lặng ngồi xuống, tựa lưng vào sô pha, lẳng lặng uống hết ngụm này đến ngụm khác.


Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn cậu ta một cái rồi khẽ mỉm cười.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 98: Hoán đổi
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...