Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 77: Câu chuyện


Cô gái trong video có làn da trắng nõn, đôi mắt đen láy sâu thẳm, mái tóc đen gợn sóng dài ngang lưng được buộc hờ bằng dây thun buông xõa phía sau.


Dáng vẻ vô cùng thư thái, thậm chí cô còn để mặt mộc, chỉ mặc một chiếc áo thun rộng màu xám tím. Cô ghé mình bên cây dương cầm trắng, đôi tay lướt trên phím đàn tạo ra những hợp âm, miệng khẽ ngân nga theo giai điệu, trông hệt như một đứa trẻ đang nghịch đàn lúc rảnh rỗi.


Thế nhưng, giai điệu ấy lại hay đến lạ, vô cùng lay động lòng người.


Cô quay sang nói với người phối khí bên cạnh: “William, What do you think of this melody?” (William, anh thấy giai điệu này thế nào?)


Trong suốt bảy năm kể từ khi Hạ Nghi ra mắt, tất cả các chương trình lớn nhỏ có cô tham gia, Nhiếp Thanh Châu đều đã xem không sót một chương trình nào. Vậy mà mỗi khi nghe cô cất giọng, anh vẫn bất giác mỉm cười.


Nhiếp Thanh Châu chăm chú dõi theo.


Người phối khí da màu trạc ngoài ba mươi vỗ tay tán thưởng: “Amazing! You know what? I think we’re gonna have another big hit.” (Tuyệt vời! Cô biết gì không? Tôi nghĩ chúng ta sắp có thêm một bản hit lớn nữa rồi.)


Hạ Nghi vừa đàn lại giai điệu ban nãy, vừa thản nhiên nói: “But I think the rhythm can be adjusted here. I want to use something heavier, like a military drum. And here I’m going to change the chord to Bm7…” (Nhưng tôi nghĩ cần điều chỉnh một chút ở giai điệu này, tôi muốn dùng âm thanh trống mạnh hơn, như trống quân đội chẳng hạn. Và ở chỗ này, tôi sẽ đổi hợp âm thành Bm7…)


Giọng của Hạ Nghi mờ dần, rồi tiếng người dẫn chuyện vang lên, kể rằng đây chính là quá trình ra đời của đĩa đơn “Losing Me”, ca khúc đã chiếm giữ ngôi vị quán quân trên các bảng xếp hạng suốt mười hai tuần liền.


Người phối khí của cô chia sẻ, Hạ Nghi đã có sẵn một khung sườn phối khí vô cùng hoàn chỉnh, nên công việc của anh ấy tương đối nhẹ nhàng. Theo anh ấy, người khổ sở nhất khi hợp tác với Hạ Nghi có lẽ là người viết lời, bởi vì cô thường hát demo bằng tiếng Trung, khiến cho cấu trúc ca từ không khớp nhau.


Một nữ ca sĩ tóc vàng buộc tóc đuôi ngựa cao xuất hiện trên màn hình, đó cũng là một tên tuổi đang rất nổi tiếng hiện nay. Cô ấy mở to mắt, giơ tay lên và nói bằng một giọng điệu đầy khoa trương: “Elaine is so crazy! If you’ve seen her compose, you’ll understand.” (Elaine điên thật sự! Nếu bạn từng thấy cô ấy sáng tác, bạn sẽ hiểu ngay thôi.)



Nữ ca sĩ tên Donna Harrod này kể lại rằng, cô ấy từng trực tiếp ngỏ lời mời Hạ Nghi viết nhạc. Hạ Nghi hỏi cô ấy muốn phong cách gì, cô ấy đã trả lời là ballad rock. Thế là Hạ Nghi ôm cây đàn ghi-ta và ngồi xuống, bắt đầu ngẫu hứng ngân nga giai điệu, đoạn nào cũng hay đến nao lòng. Rồi cô bắt đầu thu âm tiếng ghi-ta, keyboard, dùng synthesizer để tạo tiếng trống, bass, và các hiệu ứng âm thanh, sau đó thu âm giai điệu cho phần lời chính và điệp khúc.


Từ lúc cô ấy ngỏ lời cho đến khi được nghe bản demo đầu tiên, tất cả chỉ diễn ra trong vòng hai mươi phút.


Donna Harrod nói, bất cứ ai nói rằng sẽ cho bạn một bản demo trong hai mươi phút, bạn đều sẽ nghĩ người đó đang làm qua loa cho có lệ, trừ Hạ Nghi. Bởi vì Hạ Nghi thực sự chỉ cần đúng hai mươi phút mà thôi.


Cô ấy cười đầy đắc ý, bảo là chắc chắn mọi người sẽ không tin nổi, nhưng bản hit “Falling asleep on the moon” của cô ấy năm ngoái đã được ra đời như thế đó.


– Hạ Nghi chính là một nhà ảo thuật trong giới âm nhạc. Năm ngoái, những ca khúc do cô ấy sáng tác đã giữ vị trí quán quân trên bảng xếp hạng tuần trong suốt hai mươi mốt tuần. Giờ đây, những người muốn mời cô ấy viết nhạc đã xếp thành một hàng dài, trong khi cô ấy còn phải sản xuất album của riêng mình.


– Mọi người chỉ đơn giản là yêu mến cô ấy, dù là bài hát cô ấy hát hay bài hát cô ấy viết, chỉ cần có cái tên Elaine xuất hiện là công chúng đều sẽ đón nhận. Vậy thì ai mà không muốn có một sáng tác của cô ấy cơ chứ? Chỉ cần bạn có được một bài hát của Elaine thì cũng xem như đã đặt trước một suất quán quân rồi.


Nhiếp Thanh Châu nhìn chăm chú vào video, ánh mắt rực sáng, khóe môi càng lúc càng cong lên. Anh bất giác thì thầm: “Có khoa trương đến thế không nhỉ?”


Nhưng trong lòng anh lại thầm nghĩ, Hạ Nghi của anh thật là đỉnh.


Khi Bonnie đẩy cửa phòng Hạ Nghi, cô đang cuộn mình ngủ say trên sô pha, người đắp một chiếc chăn mỏng, trong lòng vẫn ôm khư khư cuốn sách vừa mới mua.


Hạ Nghi luôn có thói quen cuộn tròn mình trong những không gian nhỏ hẹp để ngủ. So với chiếc giường lớn thoải mái trong phòng, cô lại thích chiếc sô pha bên cạnh hơn. Bác sĩ Steve nói rằng đó là do cô đã phải vật lộn với căn bệnh tâm lý trong nhiều năm, khiến thần kinh luôn căng thẳng và thiếu cảm giác an toàn.


Bonnie nhẹ nhàng lấy cuốn sách ra khỏi vòng tay cô, kéo lại chiếc chăn lên đến tận vai rồi cúi xuống nhìn cuốn sách trong tay mình.


Trên bìa sách màu xanh lục là tên sách “Mười ba nàng Julie đứng trên cầu”, còn trên đai sách là dòng chữ “Tuyệt tác mới nhất của Thanh Châu – người đoạt giải Tinh Hải, câu chuyện ngoại truyện ấm áp của “Người bị quan sát”, nơi trí tưởng tượng bay bổng gặp gỡ hiện thực”.



Cuốn “Người bị quan sát” mà Hạ Nghi mua đã bị cô đọc đi đọc lại đến quăn cả mép, đó là cuốn sách mà cô yêu thích nhất.


“Bonnie.”


Nghe thấy giọng Hạ Nghi, Bonnie nhìn về phía sô pha, thấy cô đã mở mắt, đang cuộn mình trong chăn lặng lẽ nhìn mình. Có lẽ cô đã có một giấc ngủ rất ngon, sắc mặt cô hồng hào, những tơ máu trong mắt cũng đã lặn đi ít nhiều, tựa như một cô búp bê sứ Trung Hoa.


“Không đói sao? Laura mang cho em nhiều đồ ăn ngon lắm, ăn chút gì đi nhé.” Bonnie ngồi xuống chiếc sô pha bên cạnh, mỉm cười nói.


Mỗi khi bắt đầu sáng tác, giờ giấc sinh hoạt của Hạ Nghi lại trở nên vô cùng hỗn loạn. Giấc này cô đã ngủ một mạch từ trưa đến tận tám giờ tối, ngay cả bữa tối cũng chưa ăn.


“Em vẫn chưa đói, muốn đọc xong rồi ăn.” Hạ Nghi nhận lại cuốn sách từ tay Bonnie, tựa người vào gối ôm, ngón tay mân mê bìa sách.


Bonnie tò mò nhìn cuốn sách, hỏi: “Sách này kể về chuyện gì vậy?”


Hạ Nghi ngẫm nghĩ một lát, đôi mắt sáng lấp lánh của cô mở to, rồi cô nghiêm túc kể: “Nàng Julie đầu tiên đứng trên cầu, nàng cảm thấy thế giới này thật tồi tệ, bản thân lại quá đỗi tầm thường, sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, vì vậy nàng muốn gieo mình xuống đó.”


Đêm hôm ấy, vầng trăng tròn vành vạnh, lấp lánh gợn sóng trên mặt nước. Julie bỗng nghe có người gọi tên mình. Một anh chàng giao hàng mặc đồng phục màu vàng dừng chiếc xe điện bên cạnh, hỏi nàng có phải là Julie không.


Julie cảm thấy kỳ lạ. Sau khi nàng xác nhận danh tính, anh chàng lấy ra một chiếc mũ bảo hiểm từ thùng hàng phía sau.


– Chúc mừng cô Julie. Hôm nay là Ngày mở cửa lên Mặt Trăng hàng năm. Cô đã được chúng tôi lựa chọn để tham quan Mặt Trăng, rất hoan nghênh cô đóng góp ý kiến cho công việc của chúng tôi.


Julie nghĩ, anh chàng giao hàng trông hết sức bình thường này có lẽ là một kẻ điên.



“Julie ôm tâm thế đã nát thì cho nát luôn, bèn đồng ý với anh ta. Thế là anh chàng giao hàng đội mũ bảo hiểm lên cho nàng, và dặn nàng dù thế nào cũng không được tháo ra.”


– Tôi biết rồi, luật giao thông chứ gì, tháo ra là bị phạt tiền chứ sao. Cái thế giới chết tiệt này lúc nào cũng chỉ muốn moi tiền của mình.


Julie lẩm bẩm một mình.


Anh chàng búng tay một cái, chiếc xe đạp điện liền biến mất.


Julie ôm lấy chiếc mũ bảo hiểm của mình, ngây người nhìn anh chàng. Ngay khoảnh khắc ấy, nàng bỗng tin rằng anh ta đúng là nhân viên đến từ mặt trăng gì đó.


Nàng chỉ lên vầng trăng trên trời và hỏi anh ta, không có phương tiện di chuyển thì làm sao họ lên đó được. Anh chàng đáp rằng đó chỉ là một máy chủ nhân bản mà họ tạo ra, còn mặt trăng thật phải đi bằng một con đường khác. Anh ta chỉ vào vầng trăng phản chiếu dưới mặt sông, rồi kéo tay Julie cùng nhảy xuống bóng trăng trong làn nước.


Ngay khoảnh khắc chìm xuống nước, đầu óc Julie trở nên trống rỗng. Nàng ngỡ mình sắp chết, và trong thoáng chốc, vô vàn cảm xúc trào dâng trong lòng, thậm chí nàng còn có chút hối hận. Thế nhưng chỉ trong nháy mắt, mặt nước phía trên đầu nàng đã hóa thành vũ trụ bao la, hơi thở của nàng trở nên thông suốt. Nàng từ từ chìm xuống, rồi đặt chân lên một vùng đất hoang vu, cằn cỗi và đầy bụi bặm. Và Trái Đất xanh biếc, tựa như một ngọn đèn, lơ lửng xa xôi phía trên đầu nàng.


“Trên mặt trăng có vô số những công trình lơ lửng, cùng các nhân viên hối hả qua lại. Anh chàng nói rằng hình dáng con người mà nàng nhìn thấy qua mũ bảo hiểm đều đã qua xử lý để tránh làm nàng sợ.”


Đề nghị đầu tiên mà Julie đưa ra chính là về việc cải thiện diện mạo con người mà chiếc mũ bảo hiểm này hiển thị. Nàng hy vọng có thể tăng thêm sự đa dạng cho các khuôn mặt, bởi vì nhìn thấy ai cũng có cùng một gương mặt thì cũng thật đáng sợ.


“Anh chàng giao hàng vừa đi vừa chào hỏi các nhân viên khác, vừa dẫn Julie đi tham quan những công trình của họ như gương phản xạ ánh sáng mặt trời, hệ thống điều khiển lực hấp dẫn, phòng điều khiển từ xa lò hơi địa tâm, và giải thích cặn kẽ cho nàng về nguyên lý hoạt động của chúng.”


Anh chàng nói rằng năm tỷ năm trước, họ đã cho phát nổ một ngôi sao khổng lồ ở nơi này, mà trong nhận thức của loài người thì đó gọi là một vụ nổ siêu tân tinh.


– Sếp của chúng tôi đã nhắm đến ngôi sao này từ lâu rồi. Sao vừa nổ là mọi người bắt đầu tranh giành tài nguyên. Sếp của chúng tôi là ai chứ, “Bản thử nghiệm Quy tắc về các nguyên tố vũ trụ và phản ứng hóa học”, “Luận về cấu thành và quy luật sinh sôi của sự sống gốc Carbon” đều do anh ấy tham gia biên soạn cả đấy… Ồ phải rồi, cô đâu biết những thứ này. Tóm lại là sếp của chúng tôi đã chớp nhoáng giành được nhiều Hydro, Oxy, Nitơ, Carbon nhất, và một tay dựng nên cả Hệ Mặt Trời.”



– Trái Đất là dự án thí điểm sự sống của chúng tôi, đã đoạt Huy chương Bạc tại Giải thưởng Kiến tạo Vũ trụ lần thứ mười ba đấy! Giờ sếp của chúng tôi đang ở một dự án khác bên thiên hà Tiên Nữ, nói là phải giành cho được một cái Huy chương Vàng nữa.


Anh chàng nói một hồi rồi bắt đầu khoe khoang với Julie.


Ban đầu Julie còn khó mà tin nổi, nhưng cuối cùng lại có chút ngưỡng mộ. Nàng cảm thấy công việc anh ta làm thật thú vị, và họ hẳn đã sống một cuộc đời rất, rất dài, một khoảng thời gian mà đối với nàng dường như là vĩnh hằng.


Nghe những lời của Julie, anh chàng vô cùng ngạc nhiên rồi xòe hai tay ra.


– Vĩnh hằng ư? Cô cũng là vĩnh hằng mà. Trong vũ trụ này làm gì có chuyện chết chóc. Lượng Hydro, Oxy, Nitơ, Carbon sinh ra từ vụ nổ năm tỷ năm trước giờ đây chính là xương cốt, răng, máu và da thịt của cô, là tất cả mọi thứ của cô. Mà từ trước đó nữa, khi ngôi sao khổng lồ kia vẫn còn rực cháy, Hydro và Heli của nó chính là cội nguồn của vạn vật. Tóm lại nếu phải truy về nguồn gốc, thì vạn vật thực ra chưa từng biến mất, chúng chỉ thay đổi hình dạng mà thôi.


– Cô hiểu không? Vũ trụ này đã tồn tại 13,8 tỷ năm, và cô cũng đã tồn tại 13,8 tỷ năm, chỉ là ‘cô’ của khi ấy và ‘cô’ của bây giờ không giống nhau mà thôi. Nếu cứ mãi một dạng như thế thì cũng thật nhàm chán, phải không?”


“Sau khi chuyến tham quan kết thúc, Julie trở lại cây cầu ban nãy. Anh chàng và chiếc xe điện của anh ta đều đã biến mất, chỉ còn lại chiếc mũ bảo hiểm trong tay nàng. Anh chàng nói rằng mũ bảo hiểm này chỉ dùng được một lần, giờ đã vô dụng rồi, nhưng nàng có thể giữ lại làm kỷ niệm.”


Julie ngước mắt nhìn lên vầng trăng và bầu trời sao giăng mắc, nàng chợt nhận ra đã từ rất lâu rồi mình không còn thực sự ngắm nhìn bầu trời đêm. Nàng bỗng cảm thấy xương cốt, răng, máu và da thịt của mình, tất cả mọi thứ đều vô cùng quý giá. Chúng đã từng rực cháy bên trong một vì sao nào đó suốt nhiều năm, đã từng nổ tung một cách dữ dội, đã trôi nổi giữa vũ trụ bao la, và cuối cùng hóa thành nàng.


Bonnie lắng nghe một cách say mê. Sau khi Hạ Nghi kể xong câu chuyện, chị ấy khe khẽ thốt lên một tiếng.


Hạ Nghi bật cười, tiếng lật sách lật sột soạt trong tay cô: “Sau đó, nàng Julie thứ hai đứng trên cầu. Nàng vừa chia tay người yêu, đau khổ đến không muốn sống nữa và cũng muốn gieo mình xuống đó.”


Đây có lẽ là một Julie khác, trong một chiều không gian song song.


Nàng Julie này gặp một cô gái có đôi tai thỏ thật dài, mặc một chiếc quần yếm. Cô gái ấy còn dắt tay một cậu bé chừng năm, sáu tuổi, hỏi Julie biển cả ở hướng nào. Julie ngỡ cô ấy đang “cosplay”, nhưng rồi lại phát hiện ra đôi tai kia là thật, chúng mềm mại, ấm áp và còn biết cử động.


Đó là một nàng thỏ tinh, còn đứa trẻ cô ấy dắt theo lại là một vị thần sông.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 77: Câu chuyện
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...