Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 78: Người quen
Trên đường được Julie dẫn ra bờ biển, thỏ con kể cho nàng nghe câu chuyện của mình.
Mấy trăm năm về trước, trong một cơ duyên tình cờ, thỏ con bị lạc đến một sa mạc và được một vị thần sông cứu giúp. Vị thần sông trẻ tuổi ấy tên là Tata. Thỏ con nhờ Tata đưa mình về quê nhà bên bờ biển, nhưng chàng lại chẳng hề biết biển cả là gì.
Thỏ con kinh ngạc vô cùng. Cô cũng quen biết vài vị thần sông khác, mà tất cả dòng sông trên đời đều phải đổ về biển cả, sao lại có một vị thần sông chưa từng thấy biển bao giờ? Thế rồi, Tata dẫn thỏ con đi xem nơi tận cùng của dòng sông chàng cai quản. Ở nơi ấy, dòng nước cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi cuối cùng tan biến vào lòng sa mạc khô cằn.
– Tiếc thật đấy, biển cả đẹp lắm.
Thỏ con nói với Tata, nước ở biển cũng nhiều như cát trên sa mạc này vậy.
Tata kinh ngạc đến há hốc miệng, ngỡ ngàng lặp lại:
– Trời ạ, nước nhiều như cát ư.
– Mà nước còn có màu xanh biếc nữa.
– Nước màu xanh biếc…
Giữa sa mạc hoang vu, thỏ con đã ở bên bầu bạn cùng Tata cô độc một thời gian rất dài. Cô kể cho chàng nghe đủ mọi câu chuyện về đại dương, và tặng chàng một chiếc vỏ ốc, nói rằng bên trong đó chứa đựng âm thanh của biển cả.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thỏ con không tránh khỏi cảm thấy buồn chán, cô nhớ quê nhà da diết. Dù Tata đã tìm mọi cách giữ lại, cô vẫn quyết định đi theo một đoàn thương nhân để về nhà. Cô hứa với chàng, chỉ một thời gian nữa thôi, cô sẽ quay lại thăm chàng.
Nhưng chuyến đi ấy của thỏ con kéo dài suốt mấy chục năm. Ở quê nhà, cô vui chơi thỏa thích, đến nỗi gần như đã lãng quên Tata. Mãi cho đến khi chuẩn bị thật nhiều vỏ sò, ngọc trai và ốc biển, mang theo nỗi áy náy trong lòng quay về sa mạc để tìm Tata, cô mới bàng hoàng nhận ra chàng đã không còn ở đó nữa.
Dòng sông mỏng manh giữa sa mạc ấy đã dần khô cạn trong mấy mươi năm xa cách, và Tata cũng tan biến theo đó mất rồi.
Tất cả những dòng sông mà thỏ con từng biết đều có thể tồn tại hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm. Cô chưa một lần ngờ rằng, sinh mệnh của Tata lại ngắn ngủi đến thế.
Cô gặp được một vị mộc tinh Hồ Dương. Mộc tinh Hồ Dương nói rằng Tata luôn nhung nhớ cô, chàng thường hay nâng niu chiếc vỏ ốc, lắng nghe âm thanh vọng về từ bên trong. Có mấy năm trời đổ mưa rất lớn, Tata vui mừng khôn xiết, chàng luôn chạy đến nơi tận cùng dòng sông của mình để ngóng trông, hy vọng rằng dòng chảy có thể vươn xa hơn nữa, xa mãi, cho đến khi chạm tới đại dương.
Nhưng rồi nhiều năm sau đó, khí hậu trở nên khô hạn khắc nghiệt, cây cối ven sông cũng bị đốn hạ rất nhiều. Dòng nước cứ vơi dần, vơi dần, và giấc mộng của Tata cũng theo đó mà tan vỡ.
Trước khi tan biến, chàng đã gửi gắm chiếc vỏ ốc cho vị mộc tinh Hồ Dương, dặn rằng nếu thỏ con có quay trở lại, xin hãy trao nó cho cô.
Mộc tinh nói với thỏ con rằng, Tata luôn vô cùng biết ơn cô. Cô đã ban cho chàng một giấc mộng, và dù đó là một giấc mộng xa vời, nhưng chính nhờ nó mà chàng đã cảm thấy hạnh phúc.
Tata nói rằng trước khi gặp Thỏ con, chàng hiếm khi mơ, nhưng từ khi gặp cô, chàng lại thường mơ thấy một làn nước xanh biếc mênh mông như cát, và mơ thấy cả thỏ con nữa.
Tâm hồn chàng dường như đã phiêu du đến một nơi xa lắm, xa lắm, vượt xa khỏi cả giới hạn của dòng sông mà chàng ngự trị.
Thỏ con đau lòng bật khóc nức nở.
Rồi cô tìm đến ngọn nguồn của Tata, tìm đủ mọi cách để giúp dòng sông của chàng hồi sinh. Dòng sông ngày một dài hơn, nước ngày một lớn hơn, và cô lại phải đợi một thời gian rất, rất lâu nữa Tata mới xuất hiện trở lại.
Có điều, Tata mới vẫn chỉ là một đứa trẻ, và cũng chẳng còn nhớ gì về cô. Năm nay, sa mạc bỗng đổ một trận mưa lớn kéo dài, sông của Tata hợp lưu với một dòng sông khác, cuối cùng cũng có thể chảy ra biển cả. Vì vậy, cô đã đến để đưa chàng đi ngắm biển.
Có lẽ khi mùa mưa qua đi, dòng sông của Tata sẽ lại thu mình ngắn lại, không thể hòa chung dòng chảy với con sông đổ ra biển kia nữa.
Thế nên đây là một cơ hội duy nhất, là giấc mộng suốt mấy trăm năm của Tata.
*
Câu chuyện được kể đến đây thì dừng lại. Những trang sách lướt nhanh qua tay Hạ Nghi, trong mắt cô ánh lên một tia sáng dịu dàng. Cô quay sang nói với Bonnie: “Ở đây có mười hai nàng Julie đứng trên thành cầu vì những lý do khác nhau, họ đều muốn gieo mình xuống dưới. Và họ đã trải qua mười hai cuộc kỳ ngộ khác nhau.”
“Không phải là có mười ba Julie đứng trên cầu sao?”
Hạ Nghi lật đến trang cuối cùng và cất tiếng đọc: “Julie thứ mười ba đứng trên thành cầu, lòng nàng nhẹ bẫng như một áng mây bông mềm mại, nàng cảm thấy thế giới hôm nay đẹp một cách lạ thường. Vầng trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh đầu, anh chàng giao hàng lướt xe điện vụt qua sau lưng nàng, cô bé cosplay thỏ con dắt tay em trai đi ngang qua… Julie ngân nga một khúc ca, thong thả bước xuống cầu rồi đi về nhà. Và những cuộc kỳ ngộ của thế giới này, chỉ vì không có duyên gặp gỡ Julie mà đành lòng nuối tiếc.”
Bonnie chống cằm, đăm chiêu suy nghĩ. Ở tuổi này, đã lâu lắm rồi chị không đọc những loại sách như thế này. Bất chợt được nghe những câu chuyện ấy, chị lại cảm nhận được niềm hạnh phúc như khi còn bé đọc truyện cổ tích.
“Cứ cảm thấy như được chữa lành vậy… Tác giả này hẳn là một người rất dịu dàng, phải không?”
Hạ Nghi rũ mắt. Ánh mắt cô dừng lại nơi bìa sau của cuốn sách, trên tấm ảnh ở phần giới thiệu tác giả.
Đó là góc nghiêng của một chàng trai có mái tóc đen dài vừa phải, đeo một cặp kính gọng đen mảnh.
*
Nhiếp Thanh Châu thức trắng cả đêm, mãi đến mười một giờ trưa hôm sau mới tỉnh giấc. Với một người làm việc về đêm như anh, giờ giấc này đã là chuyện cơm bữa. Thời tiết tháng Ba vẫn còn hơi se lạnh. Anh mặc một chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình, đi chân trần trên sàn nhà có hệ thống sưởi, vừa đi vừa vò mái tóc rối bù như tổ quạ rồi vào phòng vệ sinh.
Nhiếp Thanh Châu cầm lấy điện thoại, lơ đãng lướt xem những tin nhắn WeChat nhận được trong lúc anh còn đang say ngủ.
Tin đầu tiên là của Từ Tử Hàng, chất vấn tại sao anh lại hủy mọi công việc sau tháng Mười. Tin tiếp theo là biên tập viên trong nhóm hỏi về tiến độ bản thảo. Cuối cùng là tin nhắn WeChat của Văn Chung.
“Tuần sau Hạ Nghi về nước.”
Văn Chung còn gửi một tấm ảnh chụp màn hình bản tin của một trang truyền thông tiếng Anh.
Nhiếp Thanh Châu nhìn dòng watermark “Nhóm phụ đề EXCF” trên tấm ảnh, anh nhướng mày, một tay cầm bàn chải, một tay gõ chữ.
“Tôi biết. Tin này là do tôi dịch mà.”
Bên kia mãi không thấy trả lời. Nhiếp Thanh Châu kiên nhẫn chờ đợi, sau khi đánh răng xong thì tin nhắn mới hiện lên trên màn hình điện thoại.
“Cậu định thế nào?”
Thế nào ư? Còn có thể thế nào nữa.
“Ra sân bay đón cô ấy.”
Nhiếp Thanh Châu có thể tưởng tượng ra dáng vẻ trợn tròn mắt của Văn Chung, anh thong thả bổ sung: “Fanclub của Hạ Nghi có tổ chức hoạt động đón ở sân bay đấy, đi cùng không?”
Văn Chung không trả lời anh nữa.
Nhiếp Thanh Châu khẽ bật cười, đút điện thoại vào túi. Anh đi xuyên qua phòng khách ra bếp, lúc lướt qua cây đàn dương cầm Steinway màu trắng, anh tiện tay gõ lên phím đàn vài nốt lạc điệu rồi mới bắt đầu làm bữa sáng.
Sau khi Hạ Nghi ra nước ngoài vào cuối năm lớp Mười một, anh đã sa sút tinh thần một thời gian rất dài. Trịnh Bội Kỳ, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh không biết đã xảy ra chuyện gì, nên chẳng ai dám nhắc đến tên Hạ Nghi trước mặt anh. Thời gian trôi đi, họ dần trưởng thành rồi mỗi người một ngả, những người biết về chuyện quá khứ ấy cũng ngày một ít đi.
Giờ đây, Văn Chung là người duy nhất còn nhắc đến Hạ Nghi với anh.
Văn Chung và anh cùng thi đỗ vào một trường đại học, bây giờ lại cùng nhau lập nghiệp tại một thành phố. Những xích mích thời niên thiếu, Nhiếp Thanh Châu vốn chẳng hề để bụng, Văn Chung cũng cố ý cho qua, thế nên thi thoảng họ vẫn gặp nhau dùng bữa.
Văn Chung chẳng bao giờ nhìn sắc mặt anh, nói năng tùy hứng, lần nào gặp cũng khơi chuyện về Hạ Nghi, thậm chí còn báo cho anh những tin tức mới nhất về cô.
Thú thật, Nhiếp Thanh Châu không tài nào hiểu nổi mục đích đằng sau những hành động này của Văn Chung. Nhưng dẫu sao anh cũng đã đi qua ba mươi sáu năm đầy những ngã rẽ trên cõi đời này, đã qua cái tuổi phải cố công truy tìm cho ra ngọn ngành mọi sự lâu rồi.
Nhiếp Thanh Châu vừa rán trứng vừa chuyển sang tài khoản WeChat của “Boat”, quả nhiên đã có rất nhiều tin nhắn chưa đọc. Mấy nhóm fan này lúc nào cũng rộn ràng suốt ba trăm sáu mươi lăm ngày trong năm, chuyện trò dường như bất tận.
Bạn “Ây Da Ây Da” phụ trách phần timeline bên nhóm phụ đề nhắn tin cho anh với giọng điệu đầy phấn khởi.
“B-thần! Bọn em lập một nhóm nhỏ đi sân bay đón người, đã thêm anh vào rồi. Anh không tham gia nhóm fanclub của bọn em thật sao?”
“Cảm ơn em, tôi không tham gia đâu.”
Trước giờ Nhiếp Thanh Châu chỉ hoạt động trong nhóm phụ đề, chẳng mấy khi để tâm đến các hoạt động của fan, và cũng chưa từng tham gia bao giờ. “Ây Da Ây Da” của nhóm phụ đề là thành viên nòng cốt của fanclub, nghe nói lần này anh cũng đi sân bay đón người, cô ấy vừa mừng rỡ vừa tò mò, dặn dò anh đủ điều cứ như chăm sóc cho người mới vậy.
Nhiếp Thanh Châu nhìn cuộc trò chuyện trong nhóm đi sân bay đón người, “Ây Da Ây Da” đang rất sôi nổi kể về những thứ mình đã chuẩn bị, nào là cờ nhỏ, băng rôn, hoa và huy hiệu các loại, đến lúc đó sẽ phát cho mọi người.
Có người hỏi: “Ây Da Ây Da, không phải cậu là sinh viên à? Lấy đâu ra tiền làm mấy thứ này thế?”
Nhiều người cũng vào hùa trêu “Ây Da Ây Da” là con nhà giàu, còn nhắc đến việc cô ấy đã góp một khoản tiền lớn vào làm biển quảng cáo mừng sinh nhật lần trước.
“Ây Da Ây Da” gửi liền mấy biểu tượng cảm xúc hộc máu.
“Tôi có phải con nhà giàu đâu. Chẳng qua là anh trai tôi có tiền, lại còn rất dễ mềm lòng và dễ dụ. Cứ mỗi lần tôi than nghèo với ảnh là ảnh lại chuyển tiền cho, trăm lần như một.”
Bên dưới mọi người đồng loạt xếp hàng xin info anh trai “cây ATM” cùng loại.
Nhiếp Thanh Châu cau mày, anh tắt màn hình điện thoại rồi bắt đầu ăn sáng.
Ăn xong, Nhiếp Thanh Châu trở lại phòng làm việc, bắt đầu viết bức thư điện tử mà suốt tám năm qua tháng nào anh cũng đều đặn gửi đi như một thói quen không thể đổi dời. Dù cho suốt tám năm qua, những bức thư ấy chưa một lần được hồi đáp, và anh cũng không biết liệu Hạ Nghi đã từng đọc chúng hay chưa.
Loa đang phát đi phát lại những bài hát trong album mới của Hạ Nghi. Album lần này của cô có cả phiên bản tiếng Trung và tiếng Anh, nên việc cô về nước quảng bá cũng là điều đã được mọi người dự liệu từ trước.
Ngón tay Nhiếp Thanh Châu gõ lạch cạch trên bàn phím, thỉnh thoảng anh lại liếc nhìn cuốn lịch bàn, nơi một ngày của năm hôm nữa đã được khoanh tròn bằng bút đỏ.
Trong “Hoàng tử bé”, cáo đã nói với hoàng tử rằng: “Nếu cậu đến vào lúc bốn giờ chiều, thì tớ đã bắt đầu cảm thấy hạnh phúc từ lúc ba giờ rồi. Thời gian càng gần, tớ càng cảm thấy hạnh phúc.”
Anh giống như một con cáo đã được thuần hóa. Họ sẽ gặp lại nhau sau tám năm xa cách, và từ tám năm về trước, anh đã bắt đầu chờ Hạ Nghi của anh quay về.
Có lẽ là để dành một “bất ngờ” cho sự chờ đợi đằng đẵng này của anh, anh đã tình cờ gặp một người quen trước khi được gặp lại Hạ Nghi.
Nhiếp Thanh Châu ôm một bó cúc họa mi rực rỡ sắc màu, đứng giữa sân bay ồn ào náo nhiệt. Anh cứng đờ người nhìn cô gái trước mặt, cất lời: “Em là… Ây Da Ây Da?”
“Ây Da Ây Da” vẫn còn đang đi học đại học, có khuôn mặt tròn trịa, trông vừa lanh lợi vừa đáng yêu. Cô ấy chớp chớp đôi mắt to tròn, đáp: “Dạ đúng rồi ạ! B-thần, anh đội mũ đeo khẩu trang kín mít thế này, chẳng nhìn ra mặt mũi anh ra sao cả! Lúc nãy anh đi tới, bọn em còn tưởng là ngôi sao nào đó cơ.”
Cô gái buộc tóc đuôi ngựa đứng bên cạnh vô tư nói: “Chỉ cần nhìn dáng người với gu ăn mặc thôi cũng biết là trai đẹp rồi, không đẹp trai thì ai lại để tóc dài chứ? Tháo mũ với khẩu trang ra cho bọn em xem đi mà!”
Nhiếp Thanh Châu vội giữ chặt khẩu trang của mình, anh vẫn chưa hết bàng hoàng, thốt ra lời giải thích đã chuẩn bị sẵn một cách máy móc: “Không phải, tôi… tôi mắc chứng sợ giao tiếp.”
“Ây Da Ây Da” tỏ vẻ thấu hiểu.
“Thảo nào trong nhóm anh ít nói thế… Nào nào nào, để em giới thiệu với mọi người nhé. Đây là Boat, phiên dịch kiêm hiệu đính của nhóm phụ đề EXCF, là trụ cột của nhóm chúng ta, được mệnh danh là B-thần. Mấy cái video cập nhật phụ đề ngay trong đêm mà mọi người xem đều là thành quả cày cuốc của B-thần đấy ạ! Anh ấy hơi ngại ngùng một tí, lại còn là lần đầu tham gia hoạt động offline, mọi người nhớ chăm sóc anh ấy nhé.”
“Ây Da Ây Da” nói với đám bạn của mình, ra dáng một chị đại thực thụ. Nhiếp Thanh Châu nhìn chằm chằm vào bóng lưng cô ấy, như muốn xuyên thủng một lỗ trên đó, những lời cô ấy từng nói trong nhóm nhanh chóng lướt qua đầu anh.
– Anh trai tôi rất dễ mềm lòng, dễ dụ cực kỳ, cứ mỗi lần tôi than nghèo với ảnh là ảnh lại chuyển tiền cho.
– Tôi học mỹ thuật, tôi cứ nói suốt là học mỹ thuật tốn tiền lắm, để tẩy não anh ấy đó hê hê hê…
– Không phải anh ruột, là anh họ của tôi.
Anh không bao giờ ngờ tới, tên của người anh họ đó lại chính là Chu Bân.
Anh của năm hai mươi sáu tuổi trong dòng thời không này lại chính là cái ông anh họ “cây ATM” xui xẻo đó.
Cô bạn “Ây Da Ây Da” quen trên mạng hơn nửa năm nay lại chính là cội nguồn của mọi chuyện. Cô ấy chính là em họ của anh, là fan cứng của Hạ Nghi, là fan CP của anh và Hạ Nghi, Giang Vũ Thiến.
Thái dương của Nhiếp Thanh Châu giật thon thót. Anh day day thái dương, vừa nghiến răng nghiến lợi vừa tự nhủ phải bình tĩnh, nếu không có chiếc khẩu trang che đi, e là biểu cảm của anh đã sụp đổ từ lâu rồi.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 78: Người quen
10.0/10 từ 25 lượt.
