Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 76: Trưởng thành
Tiết Kinh Trập, tháng Ba năm 2021.
Vào lúc mười một giờ đêm, buổi lễ tại một hội trường lớn vừa kết thúc, ánh đèn vẫn còn lấp lánh rực rỡ, từng tốp người lần lượt từ bên trong đi ra. Một người đàn ông trong bộ vest nhung đen đang che ô đứng bên vệ đường, mưa rơi tí tách chảy dọc theo vành ô. Anh dong dỏng cao, dáng người thẳng tắp, thỉnh thoảng lại lấy điện thoại ra xem, trông có vẻ hơi sốt ruột.
Một chiếc xe màu đen dừng lại bên cạnh anh, cửa xe từ từ hạ xuống: “Thanh Châu, lên xe!”
Người đàn ông gấp ô lại, đôi mắt anh dưới ánh đèn tựa như một tấm thủy tinh màu trà, biến mất sau cánh cửa xe đen kịt chỉ trong chớp mắt.
Người ngồi trước cầm lái là một chàng trai khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, mái tóc vuốt sáp bảnh bao đậm chất thanh xuân, vận bộ vest xám phẳng phiu. Anh chàng hồ hởi nói: “Oa, cậu nghe lời trao giải của ban giám khảo mà xem, ‘Người sáng tạo nên những câu chuyện sưởi ấm lòng người’, ‘Nhà văn viết truyện cổ tích cho người lớn’, rồi thì ‘Tác giả trẻ triển vọng của năm – Thanh Châu’. Chậc chậc chậc, tôi có dự cảm, cậu sắp nổi tiếng thật rồi đó Thanh Châu!”
“Mấy lời nói trong những dịp thế này nghe cho vui tai thôi.”
“Lại thế rồi, lần nào cũng tự dội gáo nước lạnh cho mình…”
Vị “tác giả trẻ triển vọng” ngồi ở ghế sau chỉ tiện tay đặt chiếc cúp sang một bên, rồi lại liếc nhìn đồng hồ, rõ ràng trong lòng anh còn có chuyện khác quan trọng hơn.
Anh đeo một cặp kính gọng đen mảnh, mái tóc xoăn dài quá mang tai. Lúc này, anh lấy từ trong túi ra một miếng vải lau đi những giọt mưa còn đọng trên mắt kính, sau đó lại lấy ra một sợi thun nhỏ túm gọn tóc lại và buộc thành một chỏm nhỏ sau gáy. Anh cởi áo khoác ngoài, xắn tay áo sơ mi lên quá khuỷu tay.
Anh chàng lái xe liếc qua gương chiếu hậu, thấy lạ bèn hỏi: “Thanh Châu, tiệc mừng sau lễ trao giải cậu cũng không tham gia, vội vã về nhà làm gì thế?”
Nhiếp Thanh Châu hai mươi sáu tuổi nhét tai nghe vào tai, thản nhiên đáp: “Mười một rưỡi tối nay, phim tài liệu của Elaine X sẽ lên sóng Netflix.”
Tám năm trôi qua, khung xương của anh đã phát triển hơn, đường nét gương mặt càng thêm góc cạnh rõ ràng. Vẻ sắc sảo của ngày xưa nay đã ẩn sau cặp kính, trông anh giờ đây đã là một người đàn ông trưởng thành thực thụ.
Ánh đèn từ những chiếc xe lướt qua hắt lên mặt anh những vệt sáng tối đan xen, tựa như một thứ ánh sáng mờ ảo được sắp đặt đầy dụng ý.
Chàng trai cầm lái là bạn cùng phòng đại học của Nhiếp Thanh Châu, cũng là quản lý hiện tại của anh, Từ Tử Hàng. Anh ta bừng tỉnh ngộ: “À, Elaine X, Hạ Nghi phải không? Hóa ra nãy giờ cậu cứ hỏi đi hỏi lại tôi bao giờ buổi lễ kết thúc là để canh me đúng giờ phim tài liệu lên sóng. Cậu đúng là fan cuồng mù quáng của Hạ Nghi mà!”
Trong khoang xe tối om, ánh sáng từ màn hình điện thoại hắt lên gương mặt Nhiếp Thanh Châu. Anh thản nhiên lướt điện thoại, thẳng thắn đáp: “Làm bạn cùng phòng của tôi bốn năm, làm quản lý ba năm, lẽ ra cậu phải quen từ lâu rồi chứ.”
“Người ta đu thần tượng một thời gian rồi cũng phai nhạt dần, sao cậu lại có thể bảy năm như một, càng đu lại càng hăng say thế nhỉ? Thanh Châu, cậu cũng nên nhìn lại thế giới thực tại, cân nhắc đến chuyện riêng của mình đi chứ? Với ngoại hình và tính khí của cậu, bảo cậu độc thân tám năm trời ai mà tin nổi cơ chứ?”
Nhắc đến chuyện này, Từ Tử Hàng lại thấy bực mình, tức đến độ đập tay lên vô lăng.
Vừa mới vào đại học, anh ta đã nghe các anh chị khóa trên xì xào bàn tán rằng khóa của họ có một cực phẩm học khoa Tâm lý học ứng dụng. Rồi khi bước vào ký túc xá, trông thấy Nhiếp Thanh Châu trong chiếc áo phông trắng ngập tràn ánh nắng đang sửa sang lại giường chiếu của mình, chẳng cần ai nói Từ Tử Hàng cũng biết ngay danh hiệu “cực phẩm” kia chính là dành cho người bạn cùng phòng này.
Suốt bốn năm đại học sau đó, không biết đã có bao nhiêu cô gái đến hỏi han anh ta về Nhiếp Thanh Châu, nhờ anh ta làm cầu nối để theo đuổi anh. Từ Tử Hàng luôn cảm thấy vận đào hoa thời đại học của mình không tốt đều là do Nhiếp Thanh Châu át hết vía cả.
Thế nhưng, dù bị cậu bạn “cực phẩm” này lấn át suốt bao năm, Từ Tử Hàng vẫn hào phóng dốc hết sức mình làm quân sư tình yêu mấy lần. Vậy mà anh chàng hotboy ấy vẫn cứ một mực ngày ngày lặp đi lặp lại vòng tuần hoàn bốn điểm: thư viện, sân thể dục, giảng đường, nhà ăn, và chẳng hề có lấy một mảnh tình vắt vai.
Nếu không phải vì cậu hotboy họ Nhiếp này mê mẩn một nữ ca sĩ tên Hạ Nghi, đến mức poster, album rồi goods các loại chất đầy cả ký túc xá, thì anh ta đã nghi ngờ rằng Nhiếp Thanh Châu sớm đã nhìn thấu hồng trần rồi.
Lúc này, hotboy họ Nhiếp vẫn đẹp trai ngời ngời trong gương chiếu hậu chỉ khẽ nhấc mí mắt, liếc nhìn tình hình giao thông trên cao tốc: “Cậu chú ý lái xe an toàn đi nhé.”
“Tôi đang chú ý đây mà! Tôi hỏi cậu này, có phải biên tập Đào của Triều Duyệt có ý với cậu không?”
“Hình như vậy.”
“Hình như cái gì mà hình như, người ta hỏi tôi về cậu mấy lần rồi đấy. Một đại mỹ nhân cơ mà, vừa có gia thế vừa có học vấn, tính cách lại tốt, cậu không nghĩ đến người ta một chút nào à?”
“Điều kiện của cô ấy tốt như vậy, tốt nhất là đừng lãng phí thời gian vì tôi.”
“Tại sao chứ? Trời ơi Nhiếp Thanh Châu, cậu không muốn thử tiếp xúc xem sao à? Cậu mau kiếm một cô bạn gái đi, nếu không cứ dăm bữa nửa tháng lại có người đến hỏi tôi chuyện của cậu, chặn hết cả vận đào hoa của tôi rồi!”
Nhiếp Thanh Châu đưa ngón trỏ lên môi, chẳng buồn liếc nhìn Từ Tử Hàng: “Suỵt, đừng nói nữa, phim lên sóng rồi.”
Từ Tử Hàng nuốt cục tức vào trong. Anh ta lườm Nhiếp Thanh Châu với đôi mắt sáng rỡ trong gương chiếu hậu, bực bội nói: “Ngày nào cũng xem Hạ Nghi, xem nhiều thì có ích gì chứ? Hạ Nghi có thể cưới cậu được hay sao?”
Nhiếp Thanh Châu chỉ mỉm cười mà không đáp lời.
Từ Tử Hàng ngừng giây lát, rồi lại lẩm bẩm một mình: “Hạ Nghi có sức hút lớn đến thế sao? Cháu gái tôi mới bốn tuổi mà cũng thích cô ấy, suốt ngày gọi ‘chị Nghi Nghi’, làm chị ruột với dì ruột của nó cũng phải hoang mang… À phải rồi, tên thân mật của Hạ Nghi nên gọi là gì nhỉ? Tiểu Nghi, A Nghi, Nghi Nghi, nhưng gọi ‘Nghi’ nghe cứ như gọi ‘dì’ ấy, loạn hết cả vai vế.”
Từ Tử Hàng là người có suy nghĩ trên trời dưới đất lại còn lắm lời, không có ai nói chuyện cùng, anh ta có thể tự mình luyên thuyên cả nửa tiếng. Anh ta cứ ngỡ lần này chắc chắn bạn mình cũng chẳng thèm để tâm, nhưng khóe môi của Nhiếp Thanh Châu ở trong gương chiếu hậu lại cong lên.
“Hạ Hạ.”
Ý nghĩa ẩn sau cái tên ấy, vượt qua Thái Bình Dương sóng cả cuộn trào, băng qua cả một lục địa Bắc Mỹ, để rồi hướng về một cô gái trong căn biệt thự ở ngoại ô New York.
Cô có làn da trắng như sứ, gương mặt sắc sảo toát lên vẻ kiên định, đôi mắt đen thẳm và mái tóc đen gợn sóng dài đến ngang lưng. Cô đang lướt tay trên phím đàn, giai điệu từ đôi tay cô tuôn chảy, lúc trầm bổng, lúc da diết triền miên. Màn hình máy tính ở bên cạnh hiện lên từng đoạn sóng âm uốn lượn. Giai điệu vừa dứt, cô đẩy nhẹ mặt bàn, cả người nhẹ bẫng như một chiếc lông vũ bay lên theo gió, cùng chiếc ghế xoay một vòng tự nhiên đến trước máy tính, mở phần trống ra để phối nhịp.
Một bàn tay chợt che lấy màn hình của cô rồi lắc qua lắc lại. Hạ Nghi sững người, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trạc ba mươi lăm tuổi trong bộ vest trắng thường ngày đang đứng bên cạnh. Đó là Bonnie, quản lý của cô.
“Elaine… Hạ Hạ!” Bonnie bất mãn nhíu mày: “Lại không nghe thấy chị gọi em à?”
Bonnie là người Mỹ gốc Hoa, tiếng phổ thông vẫn còn mang chút âm hưởng của giọng Bắc Kinh học từ ba mẹ.
Hạ Nghi mở đôi mắt hằn những tơ máu đỏ, nhưng ánh mắt lại rực cháy. Cô dụi dụi mắt rồi ngả người ra sau, phó mặc cả cơ thể mình cho lưng ghế và nhắm mắt lại.
“Xin lỗi, em không nghe thấy.”
Bonnie nhíu mày, chạm nhẹ vào trán Hạ Nghi: “Tối qua em lại thức trắng phải không? Dạo này em có vẻ hưng phấn lạ thường, đây không phải là dấu hiệu tốt đâu. Chúng ta có cần đi gặp bác sĩ Steve không?”
“Không cần đâu, em sẽ chú ý mà.” Hạ Nghi khẽ đáp.
Câu trả lời của Hạ Nghi ngắn gọn, súc tích, bình tĩnh và lý trí, rất đúng với phong cách trước nay của cô. Kể từ lần đầu Bonnie gặp Hạ Nghi bảy năm trước khi cô vẫn còn là sinh viên đại học cho đến tận hôm nay, tính khí của Hạ Nghi vẫn không thay đổi là bao.
Bonnie xoa bóp vai cho Hạ Nghi: “Chị vừa từ chối Jacob rồi. Trước khi em về nước, chị sẽ không sắp xếp thêm công việc nào cho em nữa. Khoảng thời gian này em nhất định phải ngủ đúng giờ, nghỉ ngơi cho tốt. Nếu tâm trạng có biến động quá lớn thì phải nói cho chị biết ngay. Và quan trọng nhất là, nếu có thể không động vào âm nhạc thì cố gắng đừng động vào.”
“Nhưng chị là quản lý của em mà.”
“Chị không giống Vincent. Chị là quản lý, nhưng không phải là đao phủ.”
Hạ Nghi nhắm mắt lại, mái tóc dài buông xõa theo lưng ghế tựa như một thác nước màu đen.
Cô khẽ mỉm cười, không nói gì.
Như chợt nhớ ra điều gì, Bonnie lấy từ trong túi xách của mình ra một cuốn sách, cười nói: “Xem chị kiếm được gì cho em này? Sách mới của Thanh Châu, mới phát hành ở Trung Quốc hôm kia thôi, hôm nay Jessica xách tay về cho chị đấy. Cô ấy đi công tác lâu như vậy, cũng chỉ để chờ mang sách về cho em thôi.”
Hạ Nghi lập tức mở bừng mắt. Trong đôi mắt cô bừng lên một thứ ánh sáng khác, dịu dàng và vui sướng, lấn át đi ngọn lửa bất an vừa nãy. Cô rút vội cuốn sách bìa xanh từ tay Bonnie, háo hức xé lớp màng bọc.
Niềm vui của cô hiện rõ trên từng nét mặt, đến nỗi quên cả nói lời cảm ơn.
Bonnie chẳng hề ngạc nhiên trước hành động của Hạ Nghi. Chị thở phào một hơi nhẹ nhõm, thầm nghĩ nhà văn “Thanh Châu” này ra sách thật là kịp thời.
Mỗi lần đọc sách mới của anh, trạng thái của Hạ Nghi lại có thể ổn định được một thời gian rất dài.
Đang đi giữa đường, điện thoại của Nhiếp Thanh Châu bắt đầu rung lên không ngừng. Lúc xe về đến dưới nhà anh, cuối cùng Từ Tử Hàng cũng không nhịn được nữa, bèn hỏi: “Không phải cậu có chuyện gì đấy chứ? Ai mà gọi như đòi mạng thế!”
Nhiếp Thanh Châu cầm lấy áo khoác và ô bước ra khỏi xe, thản nhiên đáp: “Nhóm phụ đề.”
“Nhóm phụ đề?”
Từ Tử Hàng không tin vào tai mình. Anh ta chỉ kịp nghe Nhiếp Thanh Châu dặn “cậu đi đường cẩn thận”, rồi một tiếng “rầm” vang lên, cửa xe đã đóng lại. Anh bung ô, bước về phía cổng khu chung cư giữa màn mưa đêm.
Nhiếp Thanh Châu về đến nhà, đặt đồ lên ghế sô pha, lách qua cây đàn dương cầm chiếm một khoảng không gian lớn giữa phòng khách rồi đi vào phòng sách của mình.
Anh ngồi xuống ghế, mở máy tính lên. Mọi người trong nhóm chat đã réo tên anh sôi nổi cả một lúc lâu rồi.
– Hú Boat ơi! Đâu rồi? @Boat
– Không phải ai cũng bận cả chứ, B-thần cũng xin nghỉ à? @Boat
– Lúc trước B-thần có nói tối nay bận, có thể không vào được.
– Đen thế nhỉ (mặt mếu)
Nhiếp Thanh Châu lướt tay thoăn thoắt trên bàn phím.
Boat (Dịch & Hiệu đính): Tôi vào rồi đây, chia đoạn xong chưa?
– Oa! B-thần vào rồi!
– (biểu cảm tung hoa)
Boat (Dịch & Hiệu đính): … Đã bảo đừng gọi tôi như thế mà.
V5 (Trưởng nhóm & Duyệt phim): B-thần ơi, Tiểu Khúc xin nghỉ rồi, phim tài liệu tận một tiếng rưỡi, lại còn không có phụ đề tiếng Anh nữa, thời gian thì gấp mà nhiệm vụ lại căng, lần này phải trông cậy vào cậu cả rồi!
Thanh Phong Minh Nguyệt (Dịch): Trưởng nhóm vừa mới bóc lột em xong, giờ lại đến bóc lột B-thần.
V5 (Trưởng nhóm & Duyệt phim): B-thần thì phải bóc lột triệt để chứ, tôi không yên tâm về trình dịch chay của em.
777 (Dịch & Hiệu đính): Lần trước Thanh Phong dùng phần mềm làm sub còn sai gần chục lỗi, B-thần hiệu đính cho mà khóc thét luôn!
Thanh Phong Minh Nguyệt (Dịch): (giơ dao)
Nhiếp Thanh Châu đẩy gọng kính, day day ấn đường.
Boat (Dịch & Hiệu đính): Thôi đừng đùa nữa, lần này phần của tôi bao lâu?
V5 (Trưởng nhóm & Duyệt phim): 24 phút.
Thanh Phong Minh Nguyệt (Dịch): B-thần, phần của em có tám phút rưỡi thôi, trưởng nhóm đang muốn lấy mạng anh đấy!
Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn đồng hồ, hai tay đan vào nhau giơ lên quá đầu, vươn vai một cái.
Boat (Dịch & Hiệu đính): Đưa tôi đi, sẽ gửi lại trước hai giờ sáng.
777 (Dịch & Hiệu đính): Trời ạ, dịch chay đó, B-thần đúng là thánh cày cuốc mà.
Phùng Đẳng Đẳng (Encode): Tôi còn nghi B-thần sống theo múi giờ Mỹ giống như bé làm timeline nhà mình ấy chứ.
Ây Da Ây Da (Timeline): Ha ha ha ha ha, thức đêm tu tiên đó mà.
Nhiếp Thanh Châu trò chuyện với họ thêm vài câu rồi đeo tai nghe vào, mở video lên.
Đã quá nửa đêm, trong căn hộ cao tầng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc của kim đồng hồ. Nguồn sáng duy nhất phát ra từ màn hình máy tính trong phòng sách soi rọi gương mặt của Nhiếp Thanh Châu, phản chiếu bóng hình cô gái mà anh yêu nhất.
Anh chống cằm, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 76: Trưởng thành
10.0/10 từ 25 lượt.
