Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 71: Khép kín


Trong những ngày tháng bình yên, mỗi một chuyện nhỏ dường như đều chẳng có gì to tát. Một cây kẹo m*t, một chai rượu, một màn pháo hoa, tất cả tựa như những gợn sóng lăn tăn trên mặt nước, mọi thay đổi đều vô cùng nhỏ bé, chậm rãi và trong tầm kiểm soát. Khi ấy, chẳng ai nhận ra quỹ đạo của số phận, chỉ cảm thấy đó là cuộc sống thường ngày.


Chỉ đến khi bất hạnh tựa như một phản ứng dây chuyền của sự phân hạch hạt nhân, bắt đầu từ một nguyên tử đơn lẻ rồi bùng nổ theo cấp số nhân, người ta mới giật mình nhận ra mình đang ở trong vòng xoáy của định mệnh.


Thứ gọi là số phận, phần nhiều lại hiện hữu dưới hình hài của tai ương. Tai ương mà Nhiếp Thanh Châu đang chứng kiến lại càng giống một thứ bệnh truyền nhiễm, lây lan với tốc độ chóng mặt, nuốt chửng bất cứ ai mà nó chạm phải.


Anh dường như có thể nghe thấy tiếng nó gặm nhấm xương thịt. Nó đã nuốt chửng đôi chân của Hạ Nghiên, nuốt chửng chồng của Dương Phượng, nhiều năm sau lại nuốt chửng cha và bà nội của Hạ Nghi, và bây giờ, nó đã tìm đến Hạ Nghi.


Nỗi đau từ vụ bắt cóc và cú sốc khi chứng kiến bà nội qua đời ngay trước mắt chồng chất lên nhau, khiến Hạ Nghi rơi vào trạng thái căng thẳng cực độ và tự khép mình lại.


Nhiếp Thanh Châu ngồi xổm xuống đất, lặng lẽ nhìn Hạ Nghi. Cô mặc bộ đồ ngủ, ngồi bên cạnh chiếc giường bà Hạ từng nằm, cúi đầu nhìn xuống đất. Mái tóc đen dài xõa tung, con ngươi cũng một màu đen thẳm. Ánh nắng rọi lên người cô, mà dường như chẳng thể nào xuyên thấu nổi màu đen ấy.


“Hạ Nghi? Hạ Hạ?” Nhiếp Thanh Châu dịu dàng gọi tên cô.


Cô không có bất kỳ phản ứng nào, tựa như chẳng nghe thấy gì cả.


“Nhiếp Thanh Châu! Nhiếp Thanh Châu!” Tiếng gọi vang lên ngoài hành lang, có người đang đập cửa nhà anh.


Nhiếp Thanh Châu day day trán, đứng dậy đi ra khỏi tiệm tạp hóa, nói với người ngoài hành lang: “Cô ơi, con ở đây.”


Nhiếp Anh Hồng lộc cộc giẫm giày cao gót đi xuống, mắt long lên sòng sọc: “Con xin nghỉ học lâu như vậy là có chuyện gì hả!”


“Cha và bà nội của Hạ Nghi xảy ra chuyện rồi ạ.”


“Cô biết, cô biết chứ.” Nhiếp Anh Hồng thở dài, dịu giọng lại: “Bà Hạ đối xử với con không tệ, trước đó con xin nghỉ hai tuần để giúp đỡ cũng là điều nên làm. Nhưng sao con lại xin nghỉ thêm hai tuần nữa? Con định làm gì, còn muốn đi học nữa không hả?”


Đối mặt với sự chất vấn của Nhiếp Anh Hồng, Nhiếp Thanh Châu vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, anh đáp lời: “Con đã gọi điện cho dì Tưởng rồi, chồng dì ấy gặp chút trục trặc nên visa của hai người bị giữ lại. Dì ấy đã gửi tiền cho con, nhưng bây giờ chưa thể qua được. Trạng thái tinh thần của Hạ Nghi rất không ổn, bắt buộc phải có người ở bên chăm sóc.”



“Nếu Tưởng Viên Viên đã gửi tiền cho con thì thuê giúp việc chăm sóc con bé đi chứ, con còn phải đi học nữa!” Nhiếp Anh Hồng sốt ruột.


“Hạ Nghi rất bài xích việc tiếp xúc với người lạ. Hôm qua con có nhờ dì hàng xóm giúp cậu ấy thay đồ, cậu ấy đã suýt tấn công dì ấy. Bây giờ cậu ấy cần một người quen thuộc ở bên cạnh, mà ngoài con ra thì không còn ai khác cả.”


Nói rồi, Nhiếp Thanh Châu ngước mắt nhìn Nhiếp Anh Hồng, giọng nói ôn hòa nhưng không cho phép chối từ: “Cô à, con biết cô đang lo lắng điều gì. Kỳ thi học lực đã kết thúc rồi, bây giờ chỉ còn lại năm môn, kiến thức mới cũng không còn nhiều, con có thể tự học được. Các kỳ thi giữa kỳ, cuối kỳ hay kiểm tra hàng tháng con đều sẽ tham gia. Con đảm bảo với cô, thành tích của con sẽ không vì chuyện này mà đi xuống. Nhưng nếu cô ngăn cản con chăm sóc Hạ Nghi, nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì, cả đời này con sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình. Hiện tại của cậu ấy chính là tương lai của con.”


Nhiếp Anh Hồng tức đến độ không nói nên lời, bà giáng một cái thật mạnh vào vai Nhiếp Thanh Châu: “Con… cái thằng nhóc này… Con còn dám uy h**p cô à? Cô biết con có lòng tốt! Nhưng con đâu phải Bồ Tát sống hay Phật Tổ gì, con cứu được hết tất cả mọi người sao? Con vẫn còn là một đứa trẻ! Chăm sóc một người có vấn đề về tinh thần, con làm nổi không? Lỡ nó lên cơn điên cầm dao chém con thì sao?”


“Nếu người gặp chuyện là ba con, cô cũng sẽ bỏ mặc không quan tâm sao?” Nhiếp Thanh Châu hỏi ngược lại.


Nhiếp Anh Hồng sững người: “Phỉ phui… Con nói bậy bạ gì thế?”


“Cô sẽ không bỏ mặc ba con, và con cũng vậy, con không thể nào bỏ mặc Hạ Nghi được. Cho dù cậu ấy có cầm dao chém con, con vẫn phải chăm sóc cậu ấy. Cô à, nếu cô còn ép con nữa, thì đến cả thành tích học tập con cũng không dám hứa chắc với cô đâu.”


Nhiếp Thanh Châu nói một cách đanh thép.


“Cái thằng nhóc này!”


Nhiếp Anh Hồng chẳng biết nói gì hơn. Bà nhận ra, kể từ khi Nhiếp Thanh Châu lên cấp ba, bà chưa một lần có thể lay chuyển được bất kỳ quyết định nào của anh. Bà tạm thời không tranh cãi với Nhiếp Thanh Châu nữa, mà bước vào tiệm tạp hóa để xem thử tình hình của Hạ Nghi.


Cô bé xinh đẹp và trầm lặng ấy giờ đây lại càng thêm câm lặng. Cô lặng lẽ ngồi bên giường, ánh nắng rọi trên gương mặt, làn da cô trắng xanh đến nhức mắt, ánh mắt vô định chẳng biết đang nhìn về đâu.


Nhiếp Anh Hồng cố gắng bắt chuyện với cô, nhưng cô không đáp lại. Bà đưa tay ra nắm lấy tay cô, cô liền chậm rãi xoay cổ tay, gỡ tay bà ra.


Nhiếp Thanh Châu bước tới, nắm lấy tay cô, khẽ nói: “Hạ Nghi, dậy đi, chúng ta đi chợ.”


Bàn tay anh chỉ hờ hững nắm lấy tay Hạ Nghi. Hàng mi đang rũ xuống của cô khẽ chớp nhẹ, rồi cô siết chặt lấy tay anh. Nhiếp Thanh Châu kéo Hạ Nghi lên, cô liền đứng dậy theo.


Nhiếp Anh Hồng nhìn cảnh tượng ấy mà kinh ngạc không thôi. Nhiếp Thanh Châu quay người lấy một bộ quần áo từ trong tủ ra đưa cho bà: “Cô giúp Hạ Nghi thay đồ nhé, con sẽ không gọi dì Tôn qua nữa.”



Nhiếp Anh Hồng nhận lấy bộ quần áo, có chút bối rối nhìn cô bé trước mặt.


Lúc bà thay đồ cho Hạ Nghi, cô bé rất ngoan ngoãn, mặc cho bà xoay sở. Chỉ là thỉnh thoảng cô lại ngẩng đầu lên, ánh mắt ngơ ngác tìm kiếm khắp nơi, và chỉ đến khi nhìn thấy bóng lưng của Nhiếp Thanh Châu qua khe cửa hé mở, cô mới lại yên lặng cúi đầu.


Nhiếp Anh Hồng bỗng thấy lòng xao động, bà quay người đóng cửa lại. Khi bà quay lại định chạm vào Hạ Nghi lần nữa thì bị cô hất tay ra. Lực tay của cô rất mạnh, bàn tay của Nhiếp Anh Hồng lập tức đỏ ửng, bà bất giác kêu lên một tiếng.


Nhiếp Thanh Châu từ bên ngoài đẩy cửa bước vào, bình tĩnh nói với Nhiếp Anh Hồng: “Con không nói dối cô đâu. Cô à, đừng thử cậu ấy nữa.”


Đợi Hạ Nghi thay đồ xong, Nhiếp Anh Hồng ngập ngừng nói: “Tình trạng con bé thế này, để nó ra ngoài có ổn không?”


Nhiếp Thanh Châu ngồi xổm xuống giúp Hạ Nghi đi giày, rồi nắm tay cô bước ra khỏi tiệm tạp hóa, quay người khóa cửa lại. Anh nói với Nhiếp Anh Hồng đang đứng bên cạnh: “Con muốn đưa cậu ấy đi dạo một chút, phơi nắng và ngắm nhìn mùa xuân.”


Chợ cách đây rất gần. Nhiếp Anh Hồng cùng Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đi về phía chợ, bà chợt nhận ra dường như mình đã bất giác hòa vào nhịp sống thường ngày của hai đứa trẻ.


Gió xuân lay động vạn vật sinh sôi, làn gió làm tóc Hạ Nghi tung bay. Cô bước theo nhịp chân của Nhiếp Thanh Châu, yên lặng tựa một con búp bê xinh đẹp.


“Chắc phải đưa Hạ Nghi đi khám bác sĩ thôi nhỉ?” Nhiếp Anh Hồng lo lắng nhìn về phía Hạ Nghi.


“Đã đến Ngu Bình rồi ạ. Bác sĩ khuyên nên lên tỉnh khám, thuốc về phương diện tinh thần phải dùng rất cẩn trọng, mà trình độ ở Ngu Bình về mảng này không được tốt lắm. Hiện tại Hạ Nghi không thích hợp để đi đường dài, hơn nữa cậu ấy còn từ chối giao tiếp, nên con muốn đợi một thời gian nữa rồi mới lên tỉnh.” Nhiếp Thanh Châu trả lời trôi chảy, rõ ràng là anh đã suy nghĩ rất kỹ về vấn đề mà Nhiếp Anh Hồng vừa nói.


Họ vừa rẽ qua một khúc cua đã bước vào khu chợ ồn ào náo nhiệt. Nhiếp Thanh Châu một tay dắt Hạ Nghi, một tay lựa thức ăn. Anh không giỏi mặc cả cho lắm, Nhiếp Anh Hồng nhìn không đành lòng bèn trả giá giúp anh, đến lúc mua xong còn đòi xách đồ giúp. Nhiếp Thanh Châu giành lại túi đồ, mỉm cười nói: “Cô ơi, không lẽ ngày nào cô cũng xách đồ giúp con được sao?”


Vậy mà Hạ Nghi lại đột nhiên vươn tay lấy túi đồ từ trên tay Nhiếp Thanh Châu.


Nhiếp Anh Hồng mừng rỡ nói: “Ấy, con bé nghe được chúng ta nói chuyện à?”


Hạ Nghi vẫn không có phản ứng.


Nhiếp Thanh Châu khẽ siết tay cô, hỏi: “Cậu xách được không?”



Cô vẫn không đáp lời.


Nhưng Nhiếp Thanh Châu không nói thêm gì nữa, chỉ dắt tay cô đi về phía sạp đồ tiếp theo. Nhiếp Anh Hồng cứ thế dõi theo hai đứa trẻ, một người chọn rau mua đồ, một người xách đồ, vô cùng ăn ý đi trong khu chợ. Nếu không phải vì dáng vẻ quá đỗi lặng im như hồn bay phách lạc của Hạ Nghi, thì khung cảnh này trông lại vô cùng tự nhiên.


Nhiếp Anh Hồng vẫn không kìm được mà xách giúp hai người một ít đồ. Khi họ ra khỏi chợ, Hạ Nghi bỗng dừng bước.


Nhiếp Thanh Châu nhìn theo ánh mắt của cô, phát hiện ra cô đang nhìn một bé mèo hoang nhỏ có bộ lông vằn đen trắng ở góc tường. Bé mèo đó chắc chỉ khoảng ba, bốn tháng tuổi, một cục bông nhỏ xíu nằm bệt trên đất, cất tiếng kêu “meo meo” yếu ớt.


Cô cụp mi, lặng lẽ nhìn bé mèo, không biết trong lòng đang nghĩ suy điều gì.


Nhiếp Thanh Châu liền dắt cô đi tới, ngồi xổm xuống trước mặt bé mèo. Bé mèo lập tức cảnh giác đứng dậy, nhưng lại không bỏ đi mà cứ đi vòng quanh cất tiếng kêu “meo meo”.


Nhiếp Thanh Châu đưa tay ra, bé mèo tò mò nhìn anh, rồi l**m l**m ngón tay anh.


Thế là anh cũng nắm lấy tay Hạ Nghi, đưa tay cô về phía trước. Bé mèo ngửi ngửi tay cô, rồi cũng thè lưỡi ra, khẽ l**m lên ngón tay cô.


Hàng mi Hạ Nghi khẽ run lên.


“Nó rất thích cậu đấy.” Nhiếp Thanh Châu dịu dàng nói.


Nhiếp Anh Hồng đứng một bên nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, chỉ thấy chua xót vô cùng.


“Con nói thật với cô đi, có phải con thích Hạ Nghi không?” Nhiếp Anh Hồng hỏi Nhiếp Thanh Châu.


Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn Hạ Nghi đang ôm bé mèo đi phía sau, rồi quay đầu lại nói với Nhiếp Anh Hồng: “Không nên bàn đến những chuyện này với một bệnh nhân. Con chăm sóc cậu ấy cũng không phải vì lý do đó.”


Dừng một lát, anh lại nói: “Nhưng con thật sự rất thích cậu ấy. Cậu ấy sẽ nhanh chóng khỏe lại thôi, xin cô hãy tin con, đừng ngăn cản con. Con không phải nhất thời bốc đồng đâu cô à, con rất tỉnh táo.”


Anh đã nói đến nước này, Nhiếp Anh Hồng cũng chẳng biết khuyên thêm được gì nữa. Bà thầm nghĩ, chuyện này rốt cuộc là thế nào đây? Đứa cháu trai này của bà ngày thường hiền lành là thế, sao cứ hễ gặp chuyện là lại quyết đoán đến vậy? Khuyên thế nào cũng không nghe.



Nhưng hãy nhìn mà xem, nếu bây giờ tách Nhiếp Thanh Châu ra khỏi Hạ Nghi, có lẽ sẽ thật sự lấy đi mạng sống của con bé mất.


Lúc ra về, Nhiếp Anh Hồng thầm nhủ, thôi thì cứ đợi nửa tháng xem sao. Nửa tháng nữa mà con bé vẫn chưa khá hơn, thì cũng không thể để Nhiếp Thanh Châu phí hoài thời gian thêm nữa.


Vì lo sợ Hạ Nghi xảy ra chuyện, Nhiếp Thanh Châu đã đón cô về nhà mình ở, buổi tối để cô ngủ trong phòng của anh. Cô ngủ trên giường, còn anh thì trải nệm nằm dưới đất, ngay cạnh giường.


Nhiếp Thanh Châu ngủ không sâu giấc, trong cơn mơ màng, một tiếng động khẽ đã khiến anh giật mình tỉnh dậy. Anh giật nảy mình ngồi bật dậy, thấy chiếc giường dưới ánh trăng trống huơ, Hạ Nghi đã biến đi đâu mất.


“Hạ Nghi!”


Trái tim anh như vọt lên đến tận cổ họng. Anh gần như nhảy dựng lên khỏi mặt đất, vừa gọi tên Hạ Nghi vừa tìm kiếm khắp phòng, hoảng đến độ quên cả bật đèn. Anh chỉ cảm thấy cả thế giới như bị lấp đầy bởi một màn đêm hỗn độn, tựa như nó đang há toang cái miệng máu chực chờ nuốt chửng thứ gì đó.


Mãi cho đến khi tìm thấy Hạ Nghi ở phòng khách, anh mới nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.


Cô mặc bộ đồ ngủ, co ro lại thành một cục, đầu gục vào giữa hai cánh tay, ngồi trên nền gạch lạnh lẽo dưới ánh trăng, tựa như một pho tượng cẩm thạch. Cô đi chân trần, dưới chân vương vãi những tờ giấy trắng, có lẽ là được lôi ra từ trong tủ tivi.


Trên giấy là những dòng kẻ ngang dọc hỗn loạn, cùng những nốt nhạc như đang nhảy múa, phủ kín mặt giấy một cách điên cuồng và rối rắm, nét chữ hằn sâu sau cả mặt giấy.


Nhiếp Thanh Châu nín thở, chầm chậm bước đến trước mặt Hạ Nghi, rồi ngồi xổm xuống nhìn cô, cất giọng run run: “Hạ Nghi?”


Cô từ từ ngẩng đầu lên, ánh trăng rơi vào trong đôi mắt cô, đôi mắt ấy đang nhìn anh.


“Chúng ta về phòng ngủ nhé, được không?” Anh cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, giọng nói tựa như một giáo viên mầm non đang dỗ dành một đứa trẻ.


Hạ Nghi lặng lẽ nhìn anh, rồi cô cất lời, giọng bình thản mà tuyệt vọng: “Ồn ào quá.”


Nhiếp Thanh Châu nhìn những bản nhạc phổ vương vãi dưới chân, anh lặng lẽ nhặt chúng lên sắp xếp lại gọn gàng rồi đặt lên chiếc bàn trà bên cạnh. Sau đó, anh bước tới vòng tay qua vai Hạ Nghi, xoa nhẹ gáy cô.


“Hạ Nghi, không sao đâu, không sao cả. Đừng để tâm đến chúng nữa, chúng ta nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 71: Khép kín
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...