Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 72: Tỉnh lại


Nhiếp Thanh Châu đỡ Hạ Nghi nằm ngay ngắn trên giường, cẩn thận đắp chăn cho cô. Anh do dự một lát rồi ôm gối và chăn của mình đặt xuống bên cạnh gối cô. Sau đó, anh lấy một chiếc khăn choàng buộc tay mình và tay Hạ Nghi lại với nhau. Như vậy, nếu nửa đêm cô lại trở mình thức giấc, anh sẽ là người đầu tiên cảm nhận được.


Anh nằm xuống bên cạnh Hạ Nghi. Cô đang ôm chiếc chăn màu xanh lam, trông như thể được một lớp sóng biển dịu dàng bao phủ. Cô ngửa mặt nhìn lên trần nhà, dường như đang ngẩn ngơ, ánh mắt cứ nhìn thẳng một cách đờ đẫn, rất hiếm khi chớp mắt.


Nhiếp Thanh Châu vỗ nhẹ lên vai cô, khẽ cất lời: “Cậu cần phải nghỉ ngơi, ngủ đi nào, Hạ Hạ.”


“Ồn quá.” Giọng cô vang lên, chẳng rõ là đang đáp lời anh hay chỉ là đang tự nói với chính mình.


Động tác của Nhiếp Thanh Châu khựng lại, rồi anh nhẹ nhàng xoay mặt cô lại, áp hai tay lên tai cô, nhìn sâu vào mắt cô: “Hạ Nghi, nhìn tớ này, chỉ nhìn vào tớ thôi. Đừng nghe những âm thanh khác, mặc kệ chúng đi.”


Ánh mắt Hạ Nghi dừng trên gương mặt anh, nhưng không rõ liệu cô có thật sự đang nhìn anh, cũng chẳng biết cô có nghe thấy lời anh nói hay không. Đôi mắt cô tựa như một hố đen sâu thẳm, hút cạn mọi ánh sáng vào trong rồi chẳng để lại dấu vết.


Lời nói của anh dường như cũng bị hút vào đó, chỉ khẽ gợn lên một vòng sóng lăn tăn rồi tan biến vào hư không.


Cô chậm rãi chớp mắt vài lần, mi mắt nặng dần, khe hở nhỏ lại, rồi từ từ khép hẳn.


Nhiếp Thanh Châu buông tay khỏi tai cô, bàn tay lại dịu dàng vỗ về trên vai cô. Nét mặt Hạ Nghi đã trở nên yên bình. Ánh trăng chiếu lên gò má cô, soi rõ cả quầng thâm mệt mỏi dưới mắt, soi rõ cả đường xương hàm sắc lạnh vì gầy gò. Dưới thứ ánh sáng ấy, trông cô càng thêm xa cách, lạnh lùng.


Anh dường như có thể nghe thấy những giai điệu gầm rú không thể kiểm soát đang vang lên từ sâu trong cơ thể cô. Thứ từng là cội nguồn cảm hứng của cô, giờ đây lại cấu kết cùng vận rủi để gặm nhấm da thịt và tâm hồn cô.


Nhiếp Thanh Châu vòng tay qua vai cô, khẽ kéo cô vào lòng, tựa cằm l*n đ*nh đầu cô. Dường như chỉ cần làm vậy, anh sẽ có thể thay cô ngăn lại những âm thanh gào thét trong tâm trí, cũng giống như rất lâu về trước, anh đã từng bước đi phía trước để che cho cô ngọn gió đông lạnh buốt.


“Tớ xin lỗi…”


Xin lỗi vì đã kéo em vào vụ bạo lực đó, để lại trong em vết sẹo lòng khôn nguôi. Rõ ràng anh đã đoán trước được số phận sẽ rẽ lối ra sao, vậy mà cuối cùng lại chẳng thể ngăn cản được bất cứ điều gì.


Lẽ ra anh đã có thể làm tốt hơn thế.



Lẽ ra anh phải nói rõ cho Chu Bân của hiện tại biết cuộc đời cậu ấy sau năm hai mươi sáu tuổi sẽ xảy ra chuyện gì, cô gái cậu ấy thích sẽ gặp phải điều gì, dù là viết thư hay gặp mặt trực tiếp. Nếu anh thật sự làm vậy, liệu có thể thay đổi được gì không? Thế giới này liệu có còn tồn tại?


Liệu cô có vì thế mà trở nên hạnh phúc hơn không?


Nhiếp Thanh Châu cụp mắt nhìn gương mặt say ngủ của cô, rồi dịu dàng in một nụ hôn lên vầng trán ấy.


Hy vọng rằng trong thế giới này, đây sẽ là dấu chấm hết cho những bất hạnh của cô. Cô có thể bình phục như lời tiên đoán của số phận, sau đó đi Mỹ học nhạc và trở thành một ca sĩ tỏa ánh hào quang rực rỡ.


Đợi cô rời đi rồi, anh sẽ lên tỉnh một chuyến nữa để gặp Chu Bân của năm mười bảy tuổi. Nếu không thử một lần, có lẽ anh sẽ chẳng thể nào tha thứ cho chính mình.


Giấc ngủ của Hạ Nghi chỉ kéo dài được một tiếng ngắn ngủi. Rất nhanh sau đó, cô đã giật mình tỉnh giấc trong cơn ác mộng, giãy giụa làm lay động cổ tay đang buộc vào tay Nhiếp Thanh Châu.


Anh vẫn chưa ngủ say, lập tức phản ứng lại và ôm chầm lấy cô. Cô mở to mắt run rẩy trong lòng anh, rồi vùi đầu vào ngực anh, như thể đã mơ thấy một cảnh tượng kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời. Nhiếp Thanh Châu v**t v* lưng cô, giúp cô bình tĩnh lại, một lần nữa dỗ cô ngủ thiếp đi.


Tình trạng như vậy lặp đi lặp lại đến bốn năm lần trong một đêm, và gần như đêm nào sau đó cũng thế.


Hôm Trịnh Bội Kỳ đến nhà Nhiếp Thanh Châu để đưa bài tập và bản ghi âm bài giảng, cô ấy buột miệng nói: “Cậu có vẻ gầy đi nhiều thì phải?”


Chàng trai trước mặt trông như một cái mắc áo đang cố chống đỡ chiếc áo hoodie màu xám, sắc mặt nhợt nhạt, thần sắc bơ phờ. Anh dụi dụi mắt, không trả lời Trịnh Bội Kỳ, chỉ trả lại cây bút ghi âm mà cô ấy đưa hôm trước rồi nói: “Cảm ơn cậu nhé.”


Trịnh Bội Kỳ nhận lại cây bút, hỏi: “Cậu nghe xong rồi à? Không cần nghe thêm sao? Nhà tớ có mấy cái lận, không cần vội đâu.”


“Ừ, nghe xong rồi, cũng ghi chép lại hết rồi.” Nhiếp Thanh Châu chỉ vào cuốn vở của mình, cười nói bằng một giọng điệu cố tỏ ra nhẹ nhõm: “Có muốn mượn vở của tớ xem không?”


Trịnh Bội Kỳ cau mày, cô nàng có chút bực bội: “Đến nước này rồi mà cậu còn có tâm trạng giỡn nữa!”


Nhiếp Thanh Châu sững người một thoáng, rồi anh chỉ cười khẽ mà không nói thêm gì nữa.


Trên bàn học của anh, sách giáo khoa, sách tham khảo và đề thi vẫn được sắp xếp ngay ngắn. Một cuốn sách Vật lý đang mở ra, có lẽ là thứ anh đang đọc trước khi Trịnh Bội Kỳ đến.



Còn Hạ Nghi thì ngồi trên sàn gỗ bên cạnh Nhiếp Thanh Châu, xung quanh cô vương vãi rất nhiều giấy trắng, như thể cô là tâm điểm của tất cả. Thỉnh thoảng, cô lại vô thức nhặt lên một tờ, dùng bút chì vẽ nguệch ngoạc vài nét rồi quẳng sang một bên. Trên những tờ giấy trắng ấy, có tờ là những hình thù vô nghĩa, nhưng phần nhiều là những con số hoặc nốt nhạc.


Trịnh Bội Kỳ cẩn thận gạt những tờ giấy trắng sang một bên, bước đến trước mặt Hạ Nghi rồi ngồi xổm xuống gọi tên cô.


Hạ Nghi ngước mắt lên nhìn cô ấy, trông như một con búp bê được bọc trong hộp, giữa hai người dường như có một lớp vỏ nhựa trong suốt ngăn cách.


“Hạ Nghi, có kết quả kỳ thi học lực rồi, cậu được 4A đấy! Lớp mình có đến nửa lớp đạt 4A, siêu không? Cô Đổng vui lắm, cô còn nhắc đến cậu nữa. Mọi người đều rất nhớ cậu, đều mong cậu mau khỏe lại.” Trịnh Bội Kỳ nắm lấy tay Hạ Nghi. Cô không phản kháng, cứ để mặc cho bạn mình nắm, nhưng vẫn lặng im không nói một lời.


“Hạ Nghi, Hạ Nghi à… Tớ cũng nhớ cậu lắm, cậu mau trở về đi mà.” Giọng Trịnh Bội Kỳ đã trở nên nghẹn ngào.


Bình thường Hạ Nghi rất sợ Trịnh Bội Kỳ khóc, chỉ cần thấy cô ấy khóc là chuyện gì cô cũng sẽ đồng ý. Nhưng lúc này, Hạ Nghi chỉ thất thần im lặng. Lát sau, cô rút tay khỏi tay Trịnh Bội Kỳ, lại nhặt một tờ giấy trắng khác lên vẽ vời vô định.


Nước mắt Trịnh Bội Kỳ lã chã rơi. Cô nàng sụt sịt mũi, quay sang hỏi Nhiếp Thanh Châu: “Chỉ có một mình cậu chăm sóc Hạ Nghi thôi à?”


“Dì hàng xóm ngày nào cũng qua giúp, cô của tớ thì cứ vài ba ngày lại đến thăm. Mẹ Hạ Nghi ngày nào cũng gọi điện, vấn đề visa của họ hình như cũng sắp giải quyết xong rồi.” Nhiếp Thanh Châu dựa lưng vào ghế, thản nhiên đáp.


Trịnh Bội Kỳ nhìn sắc mặt anh, lo lắng nói: “Khí sắc cậu trông không tốt chút nào.”


“Buổi tối phải trông chừng Hạ Nghi, nên ngủ không yên giấc.”


“Vậy còn ban ngày?”


“Còn phải học, rồi đưa Hạ Nghi ra ngoài đi dạo nữa.”


Giọng Nhiếp Thanh Châu vẫn luôn bình ổn, như thể đang thản nhiên thuật lại chuỗi ngày thường nhật của mình cho Trịnh Bội Kỳ nghe. Thái độ của anh thậm chí còn khiến cô nàng bắt đầu tự hỏi liệu có phải mình đã quá đa sầu đa cảm hay không. Cô hỏi: “Một ngày cậu ngủ được mấy tiếng? Sao cậu có thể bình tĩnh đến thế?”


“Chẳng đếm nữa. Nhưng cũng đành chịu thôi, nếu kết quả học tập của tớ mà sa sút, cô tớ chắc chắn sẽ không cho tớ tiếp tục chăm sóc Hạ Nghi.”


Nhiếp Thanh Châu cười, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra. Anh đứng dậy, bước đến bên cạnh Hạ Nghi, nhặt từng tờ giấy rơi vãi trên sàn giúp cô, vừa dọn dẹp vừa nói: “Chuyện đã đến nước này rồi, tớ đâu thể khóc lóc được. Nếu ngay cả tinh thần của tớ cũng suy sụp thì Hạ Nghi sẽ phải làm sao?”



Anh nhìn Trịnh Bội Kỳ đang giàn giụa nước mắt, buông lời trêu chọc: “Chẳng lẽ lại giống cậu, ngồi đối mặt với Hạ Nghi mà than ngắn thở dài sao?”


Trịnh Bội Kỳ bất giác cảm thấy tức giận, nhưng ngay giây sau lại thấy đau lòng. Đôi mắt Nhiếp Thanh Châu đã vằn lên những tia máu đỏ, và dường như sâu trong cơ thể anh có một thứ gì đó đang lấn át cả sự mỏi mệt của thể xác.


Anh giống như một cây tùng giữa mùa đông, bị tuyết lớn đè đến oằn cả lưng nhưng quyết không thể gãy đổ. Bởi vì dưới tán cây ấy có Hạ Nghi đang say ngủ. Anh phải đợi cô tỉnh lại, đứng dậy và rời khỏi nơi này, thì mới có thể giũ sạch lớp tuyết đang nặng trĩu trên mình.


Trịnh Bội Kỳ cũng rất thương Hạ Nghi, thầy cô và bạn bè trong trường cũng luôn lo lắng cho cô, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cũng thường xuyên đến thăm. Nhưng những gì họ có thể làm cũng chỉ có vậy, những thiện ý ấy đối với Hạ Nghi lúc này chẳng thấm vào đâu. Chỉ có Nhiếp Thanh Châu mới có đủ dũng khí từ bỏ tất cả để chống đỡ cho Hạ Nghi.


“Cậu thật sự rất dũng cảm, không một ai có thể làm được như cậu.” Trịnh Bội Kỳ khẳng định.


“Ở lứa tuổi của các cậu, khi tương lai còn là một ẩn số mịt mờ, thì đúng là như vậy.” Nhiếp Thanh Châu mỉm cười đáp.


Nhiếp Thanh Châu đi thi tháng theo đúng lời hẹn với cô. Suốt cả ngày hôm đó, anh nhờ dì hàng xóm trông nom Hạ Nghi. Vừa thi xong, anh từ chối mọi lời mời gặp mặt của thầy cô, chạy như bay về nhà.


Dì hàng xóm nói, lúc Nhiếp Thanh Châu không có ở nhà, Hạ Nghi cứ đi đi lại lại trong phòng như thể đang tìm kiếm thứ gì đó, cũng chẳng chịu ăn uống gì. Mãi cho đến khi Nhiếp Thanh Châu về đến nhà, cô mới chịu yên lặng ngồi xuống ăn cơm.


Đợi dì hàng xóm đi rồi, Nhiếp Thanh Châu dịu dàng v**t v* mái tóc Hạ Nghi, áp trán mình vào trán cô, khẽ khàng vỗ về.


“Không sao đâu, có tớ ở đây rồi.”


Một lúc sau, anh lại cất lời bằng một giọng điệu gần như là cầu nguyện: “Mau tỉnh lại đi Hạ Nghi, mau khỏe lại đi mà.”


Khi có kết quả thi tháng, Nhiếp Thanh Châu vẫn đứng thứ hai toàn khối, chỉ sau Văn Chung, bỏ xa hạng ba một khoảng cách rất lớn. Chỉ nhìn vào bài thi, thật chẳng ai nghĩ anh là một người đã nghỉ học suốt một tháng trời. Biết được kết quả của mình, Nhiếp Thanh Châu mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.


Có những lúc, dây thần kinh của con người đã căng như dây đàn, không cho phép bản thân được lơi lỏng dù chỉ một phút giây.


Vào buổi chiều hôm có kết quả thi tháng, khi Hạ Nghi đang nằm bò ra sàn nguệch ngoạc vẽ vời, một tiếng “rầm” lớn bỗng vang lên từ phòng khách. Cô dường như chẳng hề hay biết, vẫn chăm chú vẽ những bản nhạc của riêng mình. Chẳng biết đã qua bao lâu, cô ngẩng đầu lên tìm Nhiếp Thanh Châu, nhưng lại không thấy anh đâu.


Thế là cô chống tay ngồi dậy, bước ra khỏi phòng.



Vừa đi đến phòng khách, cô đã thấy Nhiếp Thanh Châu ngã gục trên sàn, bên cạnh tay anh là một chiếc đĩa vỡ tan và vài quả vải thiều lăn lóc.


Hạ Nghi sững người lại, rồi từ từ ngồi xổm xuống, đăm đăm nhìn vào gương mặt anh.


Mắt anh nhắm nghiền, sắc mặt nhợt nhạt mệt mỏi, yên tĩnh đến mức tưởng như không còn hơi thở. Một dòng máu đỏ từ bên trán anh, nhỏ thôi nhưng cứ chầm chậm tuôn ra, tựa như một dòng suối trong đang len lỏi giữa núi rừng.


Cảnh tượng này xuyên qua mọi âm thanh gào thét cuồng loạn, truyền thẳng vào nơi sâu thẳm nhất trong tâm trí cô. Nhưng tín hiệu ấy chỉ truyền đến, chứ cô không tài nào lý giải được. Mà cô cũng chẳng thể buông bỏ, cứ như con kiến bò trên chảo nóng, như người đi vào ngõ cụt, chỉ biết quay cuồng trong vô vọng.


Hình ảnh đó cứ lớn dần, lớn dần, cho đến khi chiếm trọn cả tâm trí cô, đẩy văng tất cả những thứ khác, ngay cả cơn ác mộng dai dẳng cũng bị chen lấn sang một bên.


Hạ Nghi mở trừng mắt, hai tay run rẩy siết chặt thành nắm đấm. Dường như có một thứ gì đó đang điên cuồng va đập trong lồng ngực cô, âm thanh vang dội đinh tai nhức óc, chỉ chực chờ phá kén tuôn ra.


– Cầu xin mày…


– Làm ơn…


– Mày mau tỉnh lại đi…


– MAU TỈNH LẠI ĐI!! CỨU CẬU ẤY ĐI!!


Hạ Nghi sững sờ trong giây lát, ánh mắt vô hồn của cô bỗng chốc tìm lại được sự trong trẻo, tựa như người vừa bừng tỉnh sau một giấc mơ dài. Tất cả hình ảnh và âm thanh của thế giới bên ngoài đồng loạt ùa vào tâm trí, lượng thông tin khổng lồ đến mức gần như muốn nhấn chìm cô. Giữa mớ hỗn loạn ấy, Hạ Nghi chỉ nhìn Nhiếp Thanh Châu, cô vươn tay khẽ lay anh: “Nhiếp Thanh Châu… Nhiếp Thanh Châu?”


Nhiếp Thanh Châu không có phản ứng gì, nhưng người anh vẫn còn ấm, hơi thở vẫn đều đặn.


Không giống như bà nội của cô.


Đồng tử Hạ Nghi run lên, cô hoảng hốt cúi xuống lục tìm trên người anh, lấy chiếc điện thoại từ trong túi áo ta. Cô dùng hình vẽ mở khóa của anh để mở điện thoại, rồi gọi đến số 120.


“A lô? Có người bị ngất… Địa chỉ là phòng 203, số 2 đường Phú Ninh.”


“Cầu xin các người… hãy cứu lấy cậu ấy.”


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 72: Tỉnh lại
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...