Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 70: Vận rủi


Khi Hạ Nghi nhớ về ba, những thước phim trong ký ức của cô luôn là từ góc nhìn của một đứa trẻ ngước mắt trông lên.


Từ góc nhìn ấy, ba có một lớp râu măng xanh lún phún, thân hình cao lớn vạm vỡ, tính tình hào sảng, thường cất lên những tràng cười giòn tan, sang sảng. Ông thích cho Hạ Nghi bám víu vào cánh tay mình, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cô lên xoay mấy vòng, vừa cười vừa hỏi cô có vui không.


Cánh tay của ba Hạ Nghi rất khỏe. Nghe nói hồi nhỏ sức khỏe của ba không tốt, bà nội bèn cho ông đi học quyền anh để rèn luyện thân thể. Dần dà, ông trở nên cường tráng, chẳng mấy khi ốm đau bệnh tật nữa. Cũng vì lẽ đó mà từ nhỏ ông đã bắt đầu dạy Hạ Nghi vài kỹ thuật đối kháng, để cô vừa rèn luyện sức khỏe vừa có thể tự vệ.


– Ba không thể ở bên cạnh con mọi lúc mọi nơi được, con phải học cách tự bảo vệ mình. Nếu có ai đánh con, con nhất định phải đánh lại, đừng để chúng nó nghĩ con dễ bắt nạt!


Khi ấy, ba vừa chỉnh lại động tác cho cô vừa nghiêm túc dặn dò.


Có những lúc Hạ Nghi bắt gặp ba lén lút ôm laptop xem các trận đấu đối kháng. Bị cô phát hiện, ba liền ra dấu “suỵt” rồi ngó nghiêng khắp nơi xem mẹ đang ở đâu.


“Đây là gì thế ạ?” Cô hỏi ba đang có vẻ hốt hoảng.


Ba gập laptop lại, khẽ khàng nói: “Giải đấu Pride… Con đừng xem mấy cái này. Đừng nói cho mẹ biết, được không?”


“Mẹ không thích ba xem những trận đấu này ạ?”


“Đúng vậy.” Ba cúi người xuống, nháy mắt với cô: “Việc quan trọng nhất trong nhà chúng ta chính là làm cho mẹ vui, đúng không con?”


Ba luôn nói mẹ là ưu tiên hàng đầu trong nhà, không được làm mẹ giận. Thế là Hạ Nghi gật đầu, đáp: “Đúng ạ.”


Khi ấy, ba của cô cũng hồn nhiên, rạng rỡ như một cậu trai lớn. Thế nhưng kể từ một ngày nọ, sự vui vẻ và ánh nắng trên người ông dần lụi tàn. Ông ngày một bận rộn, thường xuyên cau mày hút thuốc, giống như một sợi dây đàn càng lúc càng căng, cho đến cái ngày cảnh sát tìm đến tận cửa, tất cả mọi thứ sụp đổ tan tành.


Người ba trên tòa râu ria xồm xoàm, thần sắc tiều tụy. Hạ Nghi cảm thấy người đàn ông đó thật xa lạ, tựa như chỉ là một người khác trong cùng một thân xác.


Hạ Nghi không thể nào hiểu nổi tại sao ba cô lại phạm tội rồi vào tù. Cũng giống như rất nhiều năm sau đó, cô vẫn không thể hiểu nổi tại sao ông lại đột ngột qua đời.


Cô và bà nội đã xem đoạn băng giám sát, cũng đã nhìn thấy thi thể của ba. Camera ghi lại rõ ràng quá trình cơn bạo bệnh ập đến đột ngột, trên người ba không có vết thương nào, chỉ có gương mặt là còn hằn lại nét thống khổ.


Cô nhớ lại mỗi lần đến thăm ba, sắc mặt ông chẳng bao giờ khá lên, lòng trĩu nặng mặc cảm tội lỗi và suy sụp, miệng không ngừng thở than, cả người trông bệu bã vì phù nề.



Nỗi hối hận và sự thất vọng có thật sự đè sập được một con người không? Người ba trong ký ức cô cao lớn và cường tráng, tưởng chừng như chẳng bao giờ biết yếu đuối là gì, lại cũng có ngày ngã xuống.


Hạ Nghi ôm hũ tro cốt, ngồi nép vào bà nội trên chuyến xe buýt về nhà. Suýt chút nữa thì bác tài xế đã không cho họ lên, phải nhờ Nhiếp Thanh Châu van nài một lúc lâu ông mới mềm lòng. Mọi người trên xe đều lảng tránh họ, ngồi dạt ra thật xa.


Hạ Nghi cúi xuống nhìn chiếc hộp bọc trong tấm vải vàng trong vòng tay mình. Thật khó để hình dung một người đàn ông cao lớn đến thế mà giờ chỉ còn lại một nắm tro tàn, gói gọn trong một chiếc hộp nhỏ bé.


Ba đã đánh mất tương lai, đánh mất niềm kiêu hãnh, thế nên ông từ bỏ vợ mình, từ bỏ con trai mình, và cuối cùng từ bỏ chính bản thân ông.


Cô biết những năm qua ba đã rất dằn vặt, nhưng cô chưa bao giờ trách ông. Khi ba thuận buồm xuôi gió, cô cũng có những bộ quần áo đẹp nhất, những món đồ chơi tốt nhất, được ông hết mực yêu chiều; khi ba rơi xuống vực sâu, ông khổ thì lẽ dĩ nhiên cô cũng sẽ vất vả hơn một chút.


Người nhà chẳng phải là như vậy sao?


Chỉ cần ba trở về, mọi thứ rồi sẽ lại tốt đẹp thôi.


Cô đã sớm học được cách tự bảo vệ mình, tất cả những kẻ bắt nạt cô và Tiểu Diên, cô đều đã đánh trả. Tất cả những lời chỉ trỏ sau lưng, cô đều chẳng bận tâm.


Cô đã để mẹ đến một nơi tốt hơn, và bây giờ mẹ cũng đang sống rất hạnh phúc.


Cô đã làm tất cả những gì có thể làm, đã hoàn thành lời dặn dò của ba.


Thế nhưng, người đã dặn dò cô những lời ấy lại chẳng bao giờ trở về nữa.


Bà Hạ khóc đến lả đi, nhưng Hạ Nghi lại không hề rơi một giọt nước mắt nào. Cô chỉ lặng lẽ cùng Nhiếp Thanh Châu dìu bà nội, chầm chậm bước từ trạm xe buýt về đến tiệm tạp hóa nhỏ, rồi đỡ bà nằm xuống giường nghỉ ngơi. Mãi đến khi bà thiếp đi vì kiệt sức, Hạ Nghi mới vén lại chăn cho bà, rồi ôm hũ tro cốt ra khỏi phòng, đặt nó lên chiếc bàn học nhỏ duy nhất trong nhà.


Chiếc bàn có mặt gỗ sồi, mặt bàn rất sạch, chỉ trơ trọi một chiếc hộp được bọc trong tấm vải vàng.


Nhiếp Thanh Châu lặng yên đứng bên cạnh cô, cùng nhìn vào chiếc hộp.


Hạ Nghi khẽ nói: “Nhẹ thật.”


Ngày xưa, chỉ một cánh tay ba cũng đủ để nhấc bổng cô lên xoay vòng.


Làm sao ông lại có thể biến thành một nắm tro tàn nhẹ bẫng, chỉ cần một tay cô cũng có thể nâng lên được thế này?



Câu nói ấy tựa như một nhát đục, phá vỡ một lỗ hổng trên con đê đã đầy ắp nước.


Hạ Nghi sững người, cả người bất giác run lên. Cô níu chặt vạt áo Nhiếp Thanh Châu, tay còn lại đưa lên che mắt, rồi từ từ khuỵu xuống và cuộn người lại.


Nhiếp Thanh Châu cũng ngồi xuống theo cô. Anh ôm chặt lấy vai cô, cảm nhận nước mắt thấm ướt lồng ngực mình. Cả người Hạ Nghi run lên bần bật, cô bật ra những tiếng nức nở rất khẽ bị đè nén đến cùng cực.


Cô vẫn luôn cho rằng mình là người không thấu tình đạt lý, quá đỗi lạnh lùng.


Đây là lần đầu tiên cô được nghe ai đó nói rằng cô chỉ là đang quá kiên cường thôi, không cần phải như thế cũng không sao cả.


Sự ra đi của ba Hạ Nghi là một cú sốc cực lớn đối với bà Hạ. Sau khi an táng cho ông xong, tinh thần bà cứ thế suy sụp, trí nhớ cũng bắt đầu hỗn loạn.


Bà luôn thức dậy từ rất sớm, trời còn chưa sáng đã ra ngồi ngẩn ngơ trên chiếc ghế trước tiệm tạp hóa. Hễ thấy có người đi qua là bà lại hỏi có thấy con trai bà đâu không, con trai bà chạy đi chơi mãi chưa thấy về, bà lo lắm.


Bà Hạ cứ lẩm bẩm kể lể rằng chồng và con trai con gái của bà đều đã chết vì ngộ độc khí gas, bà chỉ còn lại mỗi đứa con trai này thôi, nếu mà lạc mất nó nữa thì phải làm sao đây.


Lúc đầu, hàng xóm láng giềng còn thấy bà hơi kỳ quặc, nhưng sau khi nghe tin ba Hạ Nghi qua đời thì ai nấy đều không khỏi ngậm ngùi, xót xa. Có người dỗ dành bà: “Con trai bà đang làm ăn lớn ở Ngu Bình đấy, sau này sẽ kiếm tiền phụng dưỡng bà.”


Bà Hạ nghe vậy thì nom có vẻ mông lung. Đến khi Hạ Nghi chạy ra xem, bà ngơ ngác một lúc rồi mới sực tỉnh, kinh ngạc hỏi: “Hạ Hạ! Sao con lại ở đây? Mẹ con đâu? Mẹ không đưa con đi học à?”


Hạ Nghi đứng trước mặt bà nội, ngập ngừng muốn nói lại thôi. Cuối cùng, cô chỉ ngồi xổm xuống: “Hôm nay được nghỉ ạ, con đến thăm bà.”


Trí nhớ của bà nội Hạ có lúc dừng lại ở thời thơ ấu của ba Hạ Nghi, có lúc lại nhảy đến những năm tháng tiểu học của cô. Khoảng thời gian ba Hạ Nghi vào tù và qua đời đã trở thành một miền ký ức trống rỗng. Bà giờ đây như một đứa trẻ, nhớ gì nói nấy, nghĩ ra việc gì là vội vàng đi làm ngay.


Hạ Nghi đành phải xin nghỉ học ở nhà chăm sóc bà, Nhiếp Thanh Châu cũng xin nghỉ theo ngay, ngày nào cũng cùng cô ở nhà họ Hạ trông chừng bà nội.


Ban đêm, sau khi dỗ bà nội ngủ say, Hạ Nghi khẽ nói với Nhiếp Thanh Châu: “Cậu về đi học lại đi, tớ không biết đến bao giờ bà mới khỏe lại được, cậu xin nghỉ lâu như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc học.”


“Lớp Mười tớ cũng tự học mà, cậu không cần lo cho tớ đâu. Bà Hạ xem tớ như cháu trai, tớ chăm sóc bà là chuyện đương nhiên thôi.”


Một người như Hạ Nghi trước nay chưa từng nói dối, cũng chẳng biết dỗ dành ai, giờ đây ngày nào cũng phải hùa theo bà nội mà nói dối, mà dỗ dành bà. Nhìn cảnh ấy, Nhiếp Thanh Châu đau lòng khôn xiết.


Ngoài ra, trong lòng anh còn một nỗi ưu tư sâu sắc hơn.



Từ trước anh đã thấy khó hiểu, tại sao cuối học kỳ hai năm lớp Mười một, Hạ Nghi lại đột ngột ra nước ngoài? Bà nội và ba cô vẫn còn ở đây, với tính cách của Hạ Nghi, không đời nào cô lại bỏ rơi họ để đi cùng Tưởng Viên Viên.


Kể từ khi biết tin chú Hạ qua đời, tất cả manh mối dần trở nên rõ ràng. Nhiếp Thanh Châu chợt nhận ra, rất có thể không phải cô đã bỏ rơi họ, mà chính họ đã bỏ rơi cô.


Muôn vàn phỏng đoán khiến anh thấy lòng mình run sợ. Anh nhìn bà Hạ ngây ngô như một đứa trẻ, lòng chân thành cầu mong rằng mình đã đoán sai.


Anh không biết mình có thể thay đổi được gì không, ngoài việc cố gắng hết sức, anh chẳng còn cách nào khác.


Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi thay phiên nhau chăm sóc bà Hạ, đảm bảo lúc nào cũng có người ở bên trông chừng. Bà Hạ bây giờ đã không còn nhận ra Nhiếp Thanh Châu nữa, có lúc bà còn nhìn anh mà gọi tên Hạ Diên, cả Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đều hùa theo bà.


Có lúc thì bà hân hoan kể về chồng mình, về những chiếc váy bà tự may; có lúc thì bà lại phẫn nộ nhắc đến bệnh tình của Tiểu Diên, đến sự vô trách nhiệm của Tưởng Viên Viên.


Hạ Nghi cẩn trọng nhắc đến chuyện ba vào tù, bà Hạ liền phản ứng dữ dội, nói cô lừa mình. Lúc này bà đã không nhận ra Hạ Nghi nữa rồi, chỉ thấy người trước mặt là một kẻ xa lạ đang bôi nhọ con trai bà, thậm chí còn vung tay đánh cô một cái thật mạnh.


Nhiếp Thanh Châu vội ôm lấy bà từ phía sau, vừa dỗ dành vừa an ủi. Đến khi bà Hạ quậy mệt lả, ngẩng đầu nhìn lại Hạ Nghi, gương mặt lại đầy vẻ hốt hoảng. Bà hỏi: “Hạ Hạ, mặt con làm sao thế? Ai đánh con à?”


Hạ Nghi che mặt, đáp: “Không có, con không sao ạ.”


Khoảnh khắc bà nội ngủ say là lúc yên tĩnh nhất trong ngày. Đêm đã về khuya, cả Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu đều mệt nhoài ngồi trong phòng bà. Nhiếp Thanh Châu lấy đá viên từ trong tủ lạnh bọc vào khăn rồi chườm lên mặt cho Hạ Nghi.


Hạ Nghi lặng lẽ cụp mắt, dưới hàng mi dày rợp là một vết bầm tím đỏ đến kinh người.


Bà Hạ vẫn luôn yêu thương con cháu, chưa từng đánh Hạ Nghi bao giờ. Đây là lần đầu tiên bà ra tay với cô. Có lẽ trong nhận thức của bà, người bà đánh chỉ là một kẻ xa lạ đáng ghét gieo rắc tin đồn, chứ không phải là đứa cháu gái mà bà hết mực thương yêu.


Nhiếp Thanh Châu đặt tay lên vai Hạ Nghi, khẽ khàng vỗ về. Sau đó Hạ Nghi ngả người về phía trước, tựa trán vào lồng ngực anh.


Nhiếp Thanh Châu rất muốn nói với Hạ Nghi rằng không sao đâu, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Nhưng vào lúc này, anh đã không thể thốt lên được lời an ủi như vậy.


Tình trạng của bà Hạ cứ kéo dài như vậy suốt một tuần. Cho đến một hôm, bà thức dậy đi vệ sinh giữa đêm rồi không quay lại nữa, đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi.


Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu cuống cuồng đi tìm khắp nơi, còn chạy đến đồn cảnh sát báo án. Mãi đến chạng vạng tối mới có người báo rằng đã thấy một bà lão như vậy ở ga tàu Ngu Bình, bà lão nói bà muốn đến đón con trai đang học đại học về nhà.


Họ vội vã chạy đến ga tàu Ngu Bình, tìm kiếm hồi lâu trong dòng người xuôi ngược, cuối cùng cũng thấy được bóng dáng bà Hạ đang ngồi trên bậc thềm ngay cổng lớn nhà ga.



Hạ Nghi vừa trông thấy bà, liền ngẩng đầu gọi lớn: “Bà nội!”


Bà Hạ lập tức nhìn quanh, rồi khi thấy Hạ Nghi đang đứng giữa quảng trường, bà thoáng chút bối rối. Nhưng rồi bà nhanh chóng mỉm cười, hiền từ đáp lại: “Hạ Hạ!”


Bà lảo đảo đứng dậy bước về phía trước, dường như không hề nhìn thấy bậc thềm ngay trước mặt.


Nhiếp Thanh Châu mở to mắt, hoảng hốt hét lên: “Bà ơi! Bậc thềm!”


Anh đã hét quá muộn.


Chiếc đồng hồ treo cao trên nóc ga tàu Ngu Bình vừa điểm đúng giờ, tiếng chuông vang lên trầm hùng, tựa như tiếng chuông của định mệnh.


Ngay dưới chiếc đồng hồ khổng lồ ấy, bà Hạ hụt chân ngã nhào về phía trước, lăn xuống dãy bậc thềm dài dằng dặc, để lại một vệt máu đỏ chói. Khi Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu đỡ được bà, máu từ vết thương trên trán đã nhuộm đỏ cả gương mặt, ánh mắt bà mông lung tan rã, nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc túi vải hoa của mình.


“Bà ơi… Bà ơi…” Hạ Nghi quỳ xuống trước mặt bà, níu lấy tay bà, run rẩy gọi.


Bà Hạ khó nhọc đáp lại một tiếng: “Hạ Hạ…”


Rồi bà nhìn sang Nhiếp Thanh Châu, vậy mà lại nhận ra anh, khẽ nói: “Tiểu Châu…”


“Dạ, cháu đây ạ.” Nhiếp Thanh Châu vội vàng đáp lời.


“Đúng rồi… Bà còn phải may cho Hạ Hạ… một chiếc váy dạ hội thật đẹp…”


Bà Hạ nhìn lên trời lẩm bẩm, giọng nói mỗi lúc một nhỏ dần. Đôi môi bà run rẩy, từ đôi mắt đã vẩn đục trào ra một hàng lệ, hòa tan vệt máu tươi trên mặt. Rồi đôi mắt già nua, vàng úa ấy nhắm lại, bàn tay gầy guộc như cành khô buông lơi chiếc túi vải hoa.


Ký ức của bà vẫn dừng lại ở một thời điểm mà con trai bà chưa hề qua đời, đó có lẽ là chút quật cường cuối cùng trong cuộc đời của bà Hạ.


Hạ Nghi thất thần nhìn bà, vệt máu chói lòa trên mặt bà chợt chồng lên một hình ảnh nào đó. Trong thế giới được nhuộm bởi ánh hoàng hôn, tất cả dường như chỉ còn một màu đỏ rực, tranh nhau ùa vào mắt cô. Hạ Nghi quay người chống tay xuống đất, không ngừng nôn khan, máu trên mặt đất nhuộm đỏ tay cô, tựa như một cơn ác mộng kinh hoàng.


Nhiếp Thanh Châu vừa gọi 120 vừa đỡ lấy vai Hạ Nghi. Đám đông đen nghịt vây quanh họ, anh vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy tấm biển lớn “Ga Ngu Bình” dưới ánh tà dương.


– Thứ tôi ghét nhất chính là nhà ga.


Tim anh khẽ run lên, đến giây phút này, mọi điều như được khai sáng.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 70: Vận rủi
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...