Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 31: Chặn xe


Kỳ nghỉ chắc chắn là một trong những điều đáng mong đợi nhất của thời học sinh.


Sau này, khi Nhiếp Thanh Châu bước chân vào xã hội và trở thành một người làm công ăn lương hèn mọn, mỗi lần nhìn vào mấy ngày nghỉ ít ỏi đáng thương của mình, anh lại hoài niệm về những kỳ nghỉ đông, nghỉ hè dài đằng đẵng thời đi học. Khi ấy anh thường nghĩ, nếu dân công sở một năm cũng có hai kỳ nghỉ dài như vậy, có lẽ công việc sẽ trở nên vui vẻ hơn nhiều.


Nhưng sự thật là sau khi đi làm không những chẳng có kỳ nghỉ nào dài như thế, mà trong những ngày phép ít ỏi, chiếc điện thoại của anh còn thường xuyên reo vang như bùa đòi mạng, lôi cổ anh đến công ty tăng ca.


“Bao nhiêu người ra sức học hành, cuối cùng ra trường lại đi làm 996[1], không lẽ chúng ta nỗ lực như vậy là để sống những ngày tháng thế này sao?” Nhiếp Thanh Châu lẩm bẩm.


Trương Vũ Khôn đạp xe đến gần Nhiếp Thanh Châu, hỏi: “Anh Châu, cậu nói gì thế? 996 là gì vậy?”


Nhiếp Thanh Châu liếc nhìn Trương Vũ Khôn, giọng đầy thương cảm: “Các cậu bây giờ còn chưa biết ý nghĩa của từ này, thật là hạnh phúc.”


Nói rồi anh đạp xe vượt lên trước, bỏ lại Trương Vũ Khôn gào tướng ở đằng sau: “Anh Châu nói gì vậy, anh Châu!”


Lúc này, Lại Ninh đang lái chiếc xe ba gác điện của mình len lỏi trên làn đường dành cho xe thô sơ đông đúc của thành phố Ngu Bình. Nhiếp Thanh Châu, Trương Vũ Khôn và Hạ Nghi, mỗi người một chiếc xe đạp, đi bên cạnh như những vị hộ pháp hộ tống phía trước và sau.


Lại Ninh mặc một chiếc áo phao dài màu vàng, Nhiếp Thanh Châu mặc áo bông ngắn màu đen quàng khăn len màu xám, Trương Vũ Khôn khoác chiếc áo phao ngắn màu xanh lam bóng bẩy có phần khoa trương, còn Hạ Nghi ăn mặc mỏng manh nhất, chỉ có một chiếc áo khoác dạ màu lạc đà và đeo một đôi bịt tai lông màu xám.


Đoàn quân sặc sỡ này trông khá là hoành tráng. Thỉnh thoảng, Trương Vũ Khôn còn hét lên với mấy bà cụ đi bộ chậm rì rì phía trước, mấy cặp đôi đang nắm tay nhau, hay mấy cô mấy dì đi xe điện: “Làm phiền nhường đường chút ạ!”


Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi vừa thi cuối kỳ xong đã trình bày kế hoạch của họ với bà Hạ và thuyết phục bà thành công, nhận được một khoản vốn khởi nghiệp. Thế là vào ngày nghỉ thứ ba, họ lên đường đi lấy hàng theo kế hoạch. Sáng nay bà bị chóng mặt nên không đi cùng được, cả bọn cứ như những chú chim non được sổ lồng. Đặc biệt là Trương Vũ Khôn và Lại Ninh, họ hăng hái làm việc cứ như thể là chim Tinh Vệ đang gánh trên vai trọng trách lấp biển vậy.


Bốn người họ vừa đến chợ đầu mối, Trương Vũ Khôn đã dẫn đầu lượn lờ qua các gian hàng, nhanh chóng tìm được cửa hàng mà quán ăn nhà cậu ta vẫn thường lấy hàng. Bố mẹ Trương Vũ Khôn đã dặn dò trước với ông chủ, nên ông chủ thấy cậu ta thì nhiệt tình ra mặt, cái bụng bia ưỡn ra, cười toe toét như Phật Di Lặc, hỏi họ muốn lấy hàng gì, số lượng bao nhiêu.


Trương Vũ Khôn lại ra vẻ thần bí trước, chỉ vào Nhiếp Thanh Châu: “Đây là anh họ cháu, nhà mở siêu thị. Trước giờ toàn lấy hàng của chú Mã, ai dè năm nay chú Mã nghỉ bán. Siêu thị nhà anh họ cháu Tết này cần nhập số lượng lớn, bố mẹ cháu mới giới thiệu qua đây. Chú Vương xem cho bọn cháu giá tốt được không ạ.”


“Ối dào, lô hàng của bố mẹ cháu là đặt trước cả tháng, bây giờ làm gì có giá đó nữa.” Ông chủ Vương chỉ vào những kệ hàng thuốc lá và rượu với bao bì xanh xanh đỏ đỏ, nói với Trương Vũ Khôn: “Sát Tết rồi, ai mà chẳng cần thuốc lá với rượu.”


“Ôi, đúng là nhu cầu thì lớn thật, nhưng nói thẳng ra thì trong cái chợ này, hàng bán thuốc lá và rượu cũng nhiều như nấm đấy ạ!”



“Mấy đứa mà thấy chỗ nào giá thấp, toàn là hàng thật hàng giả lẫn lộn, chứ không thì làm sao rẻ thế được?”


“Hàng giả làm sao qua mắt được cháu? Chú Vương còn không biết cháu hay sao…”


Trương Vũ Khôn nói dối không chớp mắt, đôi co cùng ông chủ Vương, trả giá qua lại nảy lửa, khiến Nhiếp Thanh Châu chẳng chen vào được câu nào, trong lòng chỉ biết thầm thán phục.


Giữa chừng, chẳng biết là thật sự đàm phán thất bại hay chỉ giả vờ, Trương Vũ Khôn kéo Nhiếp Thanh Châu bỏ đi, lượn một vòng qua các cửa hàng khác trả giá một lượt, rồi lại quay ngược về chỗ ông chủ Vương để thương lượng tiếp.


Cuối cùng, họ đã chốt được đơn hàng với mức giá y hệt như bố mẹ Trương Vũ Khôn đã lấy một tháng trước. Trương Vũ Khôn hí hửng gọi Lại Ninh lại, ba chàng trai không để Hạ Nghi phải động tay, họ cùng nhau bê từng thùng thuốc lá và rượu lên chiếc xe ba gác, xếp gọn gàng, rồi đậy một tấm bạt lên và dùng dây da buộc chặt lại.


Trương Vũ Khôn sụt sịt cái mũi đỏ ửng vì lạnh, vỗ vỗ vào chồng hàng đã chất xong, đắc ý nói: “Thế nào, thấy tôi lợi hại chứ?”


Hiếm hoi lắm cậu ta mới nhận được sự tán thành của tất cả những người có mặt, kể cả Hạ Nghi. Nhiếp Thanh Châu nói câu thật lòng: “Sau này làm ăn phát đạt đừng quên tôi đấy nhé, ông chủ Trương!”


Trương Vũ Khôn rõ ràng đang rất khoái chí, bảo là đã đạp xe nãy giờ, khó khăn lắm mới vào được trung tâm thành phố Ngu Bình, không thể cứ thế đi về được. Lại Ninh hưởng ứng ngay lập tức, lôi khoản tiền thưởng cuối kỳ của mình ra, nói là sẽ khao mọi người ăn xiên rán.


Thế là cả nhóm bốn người lại thẳng tiến đến con phố ẩm thực của Ngu Bình để ăn xiên nướng.


Dù không phải giờ ăn, con phố ẩm thực vẫn tấp nập người qua lại, dòng người chỉ kém chợ đêm một chút. Giữa mùa đông lạnh giá, những làn hơi nước trắng xóa bốc lên từ các quầy hàng nhỏ, mang theo hương thơm khiến người ta phải ứa nước miếng. Dầu trong chảo sôi vàng óng, tiếng xèo xèo lách tách vang lên từ vỉ nướng, và từ đó, những xiên que với màu sắc tươi tắn ra đời. Lại Ninh ngồi trên chiếc xe ba gác điện không thể rời đi, bèn hét to những món mình muốn ăn. Nhiếp Thanh Châu, Hạ Nghi và Trương Vũ Khôn dắt xe đạp, đứng bên cạnh mua giúp cậu ta. Trương Vũ Khôn chỉ vào những món trên kệ: “Bánh gạo, thịt thăn, mực, ba rọi cuốn, hẹ, mỗi thứ cho cháu bốn xiên.”


“Hẹ thì thôi đi, cậu ấy không thích đâu, đổi thành váng đậu chay đi.” Nhiếp Thanh Châu chỉ về phía Hạ Nghi.


Trương Vũ Khôn cười hì hì, giọng gian xảo: “Được thôi, được thôi.”


Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, bịt tai màu xám trông như đôi tai mèo bông mềm mại, cô hỏi: “Sao cậu biết tôi không thích hẹ?”


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ: Là một fan hâm mộ của em mười năm sau nói đấy, tôi có thể nói ra lời thật lòng này sao?


“À… là bà cậu nói cho tôi biết.” Anh viện một lý do.


Hạ Nghi thản nhiên đáp: “Bà cũng đâu có biết.”



“…”


Nhiếp Thanh Châu kinh ngạc hỏi lại: “Hả? Sao bà lại không biết được? Thế những lúc bà nấu món có hẹ thì cậu làm thế nào?”


“Thì vẫn ăn bình thường thôi.”


Nhiếp Thanh Châu day day thái dương, cảm thấy thật bất lực.


“Rốt cuộc là cậu biết bằng cách nào?” Ánh mắt Hạ Nghi dán chặt vào anh không rời. Lần trước đi chợ đêm, anh cũng không gọi món hẹ.


Nhiếp Thanh Châu vẫn giữ nụ cười trên môi, trong đầu điên cuồng tìm kiếm một cái cớ. Ngay lúc đó, một tiếng hét thất thanh của Lại Ninh từ bên cạnh vang lên. Cả ba người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cậu ta đang ngã ngồi bệt xuống đất, một người đàn ông đội mũ bảo hiểm đã cướp mất chiếc xe ba gác điện chất đầy hàng hóa của họ và lao vút đi, người đi đường sợ hãi vội vã né sang hai bên.


“Tên khốn đó đột nhiên đẩy tôi xuống, hắn cướp xe của tôi! Bớ người ta, có trộm!” Lại Ninh lồm cồm bò dậy từ mặt đất, vừa đuổi theo vừa hét lớn.


Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu lập tức nhảy lên xe đạp, chỉ một cú đạp chân đã lao vút đi đuổi theo. Trương Vũ Khôn cuống quýt nói với ông chủ: “Không lấy nữa, không lấy nữa đâu ạ!” Quay đầu nhìn lại, bóng dáng Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu đã khuất sau khúc cua.


Lại Ninh chạy được vài bước thì chống tay lên gối thở hổn hển, mếu máo nói: “Thôi xong rồi, xong thật rồi! Xe mà mất, mẹ đánh mình chết mất!”


Lý do Lại Ninh có thể đi chiếc xe ba gác điện đồng hành cùng những người bạn đi xe đạp là vì chiếc xe nhà cậu ta đã có tuổi, chạy không còn nhanh nữa.


Gã trộm xe cũng không ngờ đến điều này. Hắn cố sống cố chết vặn tay ga, nhưng dù có tăng tốc thế nào xe cũng không chạy nhanh lên được, cuống đến mức suýt đâm vào tường. Sau mấy lần lạng lách, cuối cùng hắn cũng bị Hạ Nghi và Nhiếp Thanh Châu đạp xe như bay chặn lại trong một con hẻm nhỏ.


Nhiếp Thanh Châu nhảy khỏi xe, tim đập thình thịch. Anh thầm nghĩ cả đời này đây là lần đầu tiên anh “đua xe”, mà lại là đua xe đạp. Mấy người đạp xe trong phòng gym chắc cũng không thể nhanh bằng anh lúc nãy.


Hạ Nghi thì dứt khoát hơn nhiều. Vừa xuống xe cô đã lao tới túm chặt cánh tay tên trộm, lôi tuột hắn khỏi xe, bẻ quặt tay hắn ra sau lưng, rồi tung một cú đá trời giáng vào bắp chân hắn. Tên trộm kêu “á” một tiếng rồi ngã quỵ xuống đất, miệng không ngừng r*n r* “ối, ối”, chiếc mũ bảo hiểm cũng văng ra.


Một bộ chiêu thức vật lộn tiêu chuẩn. Nếu có Trương Vũ Khôn ở đây, chắc chắn cậu ta sẽ nhảy cẫng lên, gào to “Đánh hay lắm!”.


Nhiếp Thanh Châu kiểm tra xe và hàng hóa, sau đó vỗ vai Hạ Nghi, giữ lấy tay tên trộm thay cô: “Đồ đạc không sao cả, báo cảnh sát đi.”


Hạ Nghi đứng dậy, lấy chiếc điện thoại nắp gập ra. Đúng lúc cô đang bấm số thì bỗng có tiếng gậy sắt gõ vào tường vang lên. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi ngẩng đầu nhìn lại. Dưới ánh nắng, một đám thanh niên mặt mày bặm trợn, tay lăm lăm gậy gỗ gậy sắt đã chặn kín lối ra của con hẻm, bóng của chúng đổ dài lên người họ.



Đây là màn “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau” sao?


Trong khoảnh khắc họ đối mặt nhau, tên trộm đang bị Nhiếp Thanh Châu đè giữ bỗng vùng lên, gạt văng chiếc điện thoại trên tay Hạ Nghi. Chiếc điện thoại bay vút lên thành một đường vòng cung rồi rơi xuống ngay trước mặt đám thanh niên kia. Tên trộm vừa chạy được hai bước đã bị Nhiếp Thanh Châu từ phía sau siết cổ, một lần nữa vật ngã xuống đất.


Nhiếp Thanh Châu đè chặt hắn, nhưng ánh mắt lại dán vào đám người đối diện.


“Muốn không ăn đòn thì buông tay ra, để lại cái xe rồi cút ngay cho tao!” Gã cầm đầu ở đầu hẻm cúi xuống nhặt chiếc điện thoại của Hạ Nghi lên rồi đút vào túi. Hắn trông chừng hai mươi tuổi, mặc một chiếc áo phao màu xám trông như gã người nộm Michelin, tóc tai bù xù, hất cằm về phía chiếc xe ba gác điện sau lưng họ.


Cả đám này xem ra là đồng bọn.


Ánh mắt Hạ Nghi lạnh đi. Trước mặt có tổng cộng bảy người, cộng thêm kẻ đang bị Nhiếp Thanh Châu đè giữ là tám. Nếu là tay không thì còn đỡ, nhưng bọn chúng lại đang cầm có vũ khí. Cô quét mắt một lượt khắp con hẻm, rồi phát hiện một vỏ chai rượu rỗng ở góc tường phía trước bên trái.


Chai rượu bằng thủy tinh.


Cô cúi người định nhặt lên, nhưng ngay khoảnh khắc cô hành động, Nhiếp Thanh Châu cũng đột ngột vươn tay về phía đó. Anh đang đè tên trộm, người lại gần mặt đất hơn, nên đã nhanh tay hơn cô một bước, chộp được cái chai. Có lẽ vì quá vội, lúc anh nhặt lên, cái chai vừa hay quẹt phải một kệ sắt ở phía trước, “xoảng” một tiếng, thân chai vỡ tan.


Đám người ở đầu hẻm lập tức cảnh giác, gào lên: “Mày định làm gì? Thằng nhãi ranh này định giở trò gì đấy hả?”


Nhiếp Thanh Châu dường như cũng sững người một lúc. Anh nhìn cái chai vỡ lởm chởm như đang nhe nanh giơ vuốt, trong đầu vụt qua vô số những hình ảnh ẩu đả quen thuộc, cầm cũng dở mà buông cũng không xong.


Anh nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu rồi mở mắt ra. Giây tiếp theo, Nhiếp Thanh Châu túm tóc tên trộm, buộc hắn phải ngẩng đầu lên, rồi vung cái chai, chĩa phần thủy tinh sắc nhọn vào đầu hắn.


“Muốn giữ lại xe và hàng của tao à? Cứ ngon thì nhào vô. Tao phế thằng này trước, đứa nào lên sau tao phế đứa đó. Xem chúng mày đánh chết tao trước, hay tao đánh chết chúng mày trước.”


Nhiếp Thanh Châu như thể biến thành một con người khác trong chớp mắt. Trông anh vừa hung hãn vừa thấp thoáng nét cười ngông nghênh, từng chữ thốt ra khỏi miệng đều dằn từng tiếng, mọi hành động đều tự nhiên và thành thục, cứ như thể đây là cuộc sống thường ngày của anh vậy. Khiến người ta khó mà không tin rằng, anh thật sự sẽ làm ra chuyện như thế.


Tên trộm bị anh đè dưới đất hoảng hốt đầu tiên, vừa giãy giụa vừa la lên: “Đại ca! Đại ca! Bọn nó dám đánh thật đấy! Bọn nó làm được đấy, cứu em với đại ca!”


Đám thanh niên chặn ở đầu hẻm cũng lộ vẻ do dự. Bọn chúng cầm gậy phần lớn cũng chỉ để dọa người, lỡ gây thương tích thật thì cái giá phải trả quá đắt. Đụng phải thứ đầu trâu mặt ngựa thế này, không khéo lại mất cả chì lẫn chài.


Chúng thì thầm với nhau một lúc, gã cầm đầu nhổ toẹt một bãi nước bọt, nói: “Được, coi như mày gan, chúng mày đi đi.”



Nhiếp Thanh Châu chỉ vào túi áo của gã cầm đầu: “Trả lại điện thoại đây.”


Gã kia nổi khùng: “Này thằng kia, mày đừng có được voi đòi tiên!”


Nhiếp Thanh Châu lấy điện thoại của mình ra, rút sim rồi nhấn khôi phục cài đặt gốc, sau đó giơ chiếc điện thoại màn hình đã đen ngòm lên lắc lắc về phía bọn chúng: “Điện thoại của tao đáng giá hơn của cô ấy. Tao đưa điện thoại của tao cho chúng mày, chúng mày để lại điện thoại của cô ấy.”


Hạ Nghi nhíu mày, cô hỏi: “Nhiếp Thanh Châu, cậu làm gì vậy?”


Nhiếp Thanh Châu không trả lời cô, giây tiếp theo đã đặt điện thoại xuống đất, đẩy mạnh một cái cho nó trượt đến chân đám người đối diện.


Gã thanh niên ở phía đối diện nhặt lên xem xét, quả thật còn đắt tiền hơn chiếc điện thoại của Hạ Nghi. Hắn liếc nhìn chàng trai mặt mày hung dữ kia, rồi móc chiếc điện thoại nắp gập của Hạ Nghi từ trong túi ra, ném trả lại. Hạ Nghi giơ tay bắt lấy một cách vững vàng.


“Được, trả cho chúng mày rồi đấy.”


Khi Trương Vũ Khôn và Lại Ninh cuối cùng cũng chạy đến nơi, Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi đang đứng bên đường. Hai chiếc xe đạp của họ dựng sát vào tường, Nhiếp Thanh Châu tựa người vào thành chiếc xe ba gác điện, còn Hạ Nghi đứng trước mặt anh, cúi đầu dùng một chai nước khoáng rửa tay cho anh. Trên mu bàn tay anh có mấy vết cắt, máu đang rỉ ra.


Trương Vũ Khôn hét lớn: “Anh Châu! Anh Châu! Cậu sao thế!”


Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn thấy họ, cười nói: “Không sao, bị mảnh thủy tinh văng vào thôi. Chắc là tôi sinh ra đã có thù với thủy tinh rồi.”


Lại Ninh chạy tới, xem xét kỹ lưỡng chiếc xe trước rồi mới nhìn đến tay của Nhiếp Thanh Châu, vịn vai anh nói với vẻ bi thương: “Anh Châu! Bọn tôi đến muộn rồi!”


Nhiếp Thanh Châu dở khóc dở cười: “… Mình có thể đừng làm như đi đưa tang được không?”


Trương Vũ Khôn đi vòng quanh Nhiếp Thanh Châu ngó nghiêng: “Anh Châu, vết thương sâu lắm hay sao mà cậu đau đến run cả người thế này!”


Nhiếp Thanh Châu im lặng một chút, rồi gật đầu nghiêm túc đáp: “Đúng vậy.”


Hạ Nghi ngước mắt nhìn anh một cái. Cô đậy nắp chai nước khoáng lại, sau đó lấy miếng băng cá nhân vừa mới mua ra, cẩn thận dán từng miếng một lên mu bàn tay anh. Tay anh bị nước dội qua, lạnh ngắt và trắng bệch, và quả thật là đang run rẩy.


Thực ra, kể từ lúc đám người kia rút đi, anh đã bắt đầu run rồi.



[1] 996 là một thuật ngữ tiếng lóng trên mạng Internet Trung Quốc, chỉ lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 31: Chặn xe
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...