Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 32: Bảo vệ


Chuyến đi này tuy có chút sóng gió nhưng may mắn là vẫn thoát nạn trong gang tấc, họ đã thuận lợi vận chuyển hàng về đến Thường Xuyên, chất vào kho của tiệm tạp hóa nhà họ Hạ. Chiếc xe ba bánh điện quý báu của Lại Ninh cũng không hề sứt mẻ gì.


Xem ra, lần này chỉ có bàn tay của Nhiếp Thanh Châu và điện thoại của anh là chịu trận.


Lúc úp mì gói buổi tối, Nhiếp Thanh Châu đã nghiêm túc suy nghĩ một hồi, quyết định Tết này sẽ tìm một ngôi chùa nào đó để vái lạy, thắp một nén hương cho yên tâm.


Anh vừa ăn xong bát mì nóng hổi, đang đeo găng tay cao su rửa bát thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Anh tháo găng tay, đi ra phòng khách mở cửa. Ngọn đèn ở cầu thang le lói, trông như sắp hỏng đến nơi. Hạ Nghi đứng trong ánh đèn mờ ảo, cô mặc một chiếc áo len màu xám cùng áo khoác len cardigan màu nâu, giống hệt như ngày cô đưa thuốc cho cô của anh rất lâu về trước, trông như một chú gấu nâu nhỏ nhắn, mềm mại.


Hạ Nghi nhìn chiếc tạp dề hoa nhí không hề ăn nhập trên người Nhiếp Thanh Châu, bất giác nghĩ đến hình ảnh sói già đội lốt bà ngoại. Cô im lặng một lát rồi cất tiếng: “Sao cậu không xuống ăn tối?”


Nhiếp Thanh Châu liếc xuống tầng dưới, ghé sát lại gần cô, hạ giọng nói: “Bà mà thấy vết thương trên tay tôi nhất định sẽ hỏi cho bằng được, tôi không muốn kể cho bà nghe chuyện này. Vết thương không sao đâu, tôi ăn rồi.”


Bà Hạ là người hay lo xa, chuyện chỉ có ba phần cũng có thể khiến bà lo đến mười phần. Vì sức khỏe tim mạch mong manh của bà, anh và Hạ Nghi đều ngầm ăn ý giấu nhẹm chuyện xảy ra trên đường đi lấy hàng.


Hạ Nghi nhìn lướt qua bàn tay bị thương của anh, hỏi: “Nhà có thuốc không?”


Nhiếp Thanh Châu gật đầu: “Lần trước tôi có mua rồi…”


Ánh mắt anh dịch xuống, nhìn thấy chiếc túi ni lông cô đang xách trên tay, anh im lặng một lát rồi nói: “Cậu vào đi, đúng lúc tôi cũng có chuyện muốn nói với cậu.”


Hạ Nghi dường như không sợ lạnh lắm, giữa tiết trời đông giá rét mà quần áo vẫn rất mỏng manh. Cô vừa ngồi xuống ghế sô pha, Nhiếp Thanh Châu đã vội tìm điều khiển, bật điều hòa ở phòng khách mà anh chưa bao giờ nỡ dùng.


Chiếc điều hòa kêu lạch cạch rồi bắt đầu hoạt động. Hạ Nghi liếc nhìn cái máy đang ì ạch làm việc, rồi quay sang nói với Nhiếp Thanh Châu: “Tôi không lạnh.”


“Tôi lạnh, được chưa?” Nhiếp Thanh Châu vừa nói vừa đi đóng cửa các phòng lại.


“Vậy sao vừa rồi cậu không bật?”



“… Haizz, sao tự dưng cậu lại thông minh đột xuất thế?”


Nhiếp Thanh Châu đóng cánh cửa cuối cùng lại, rót cho Hạ Nghi một cốc nước ấm rồi ngồi xuống chiếc sô pha đối diện. Hạ Nghi lấy cồn i-ốt, gạc và thuốc bột từ trong túi ni lông ra, tự nhiên nắm lấy tay Nhiếp Thanh Châu, kéo về phía mình.


“Không cần đâu, lát nữa tôi tự làm được.” Nhiếp Thanh Châu cố gắng rụt tay lại.


Hạ Nghi liếc anh một cái, cô không hề để tâm đến lời từ chối của anh, cúi đầu gỡ mấy miếng băng urgo dán từ chiều, bắt đầu khử trùng và bôi thuốc lại cho vết thương.


Nhiếp Thanh Châu thầm thấy tình hình này có vẻ không được nghiêm túc cho lắm, trong khi rõ ràng anh đang định nói chuyện với Hạ Nghi một cách đứng đắn.


Thế là anh hắng giọng, đặt cánh tay còn lại lên đầu gối để chống người, lưng hơi chùng xuống trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng: “Tôi hỏi cậu, hôm nay nếu không phải tôi đã chộp lấy cái chai rượu đó, có phải cậu cũng định nhặt nó lên và làm điều tương tự như tôi không?”


Cây tăm bông mà Hạ Nghi đang chuẩn bị chấm cồn i-ốt khựng lại giữa không trung, cô ngước mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu.


“Phải, sao cậu biết?”


“Phải cái gì mà phải? Cậu mới chỉ là một cô bé mười sáu tuổi, sao lại đi làm chuyện nguy hiểm như vậy? Mảnh chai vỡ sắc bén thế kia, nhỡ cậu bị thương thì phải làm sao?”


Nhiếp Thanh Châu càng nói càng tức, chân mày nhíu chặt lại: “Bọn chúng đông như vậy, tay còn lăm lăm vũ khí, nhỡ chúng nó thật sự lao vào đánh chúng ta thì sao? Chúng ta có đánh lại không? Lần này chẳng qua là tôi… híc… đau… bị đẩy vào thế kẹt rồi, nên đành phải đánh cược một phen. Lần sau nếu gặp phải tình huống địch mạnh ta yếu thế này, chúng muốn gì cứ đưa cho chúng… híc… chỉ cần người không sao là được. Tiền có thể kiếm lại, xe có thể mua lại, chuyện buôn bán của tiệm tạp hóa chúng ta cũng có thể nghĩ cách khác, không có gì quan trọng hơn sự an toàn của cậu cả.”


Rất ít khi anh nói chuyện với Hạ Nghi bằng một giọng điệu nghiêm túc như vậy.


Chiếc điều hòa vẫn kêu lạch cạch, thổi ra những luồng gió vù vù, căn phòng dần trở nên ấm áp, và gò má Hạ Nghi cũng theo đó ửng lên sắc hồng ấm áp.


Cô dừng động tác trên tay, im lặng một lát rồi nói: “Nhưng trước giờ vẫn luôn là địch mạnh ta yếu. Một lần bị bắt nạt, sẽ có lần tiếp theo. Một lần khuất phục, sẽ phải khuất phục mãi mãi.”


Cô không hề oán thán, giọng điệu cũng chẳng có chút tủi hờn nào. Nếu người trước mặt không phải là Nhiếp Thanh Châu, có lẽ cô đã chẳng bao giờ nói ra câu này.


Đối với Hạ Nghi, trong rất nhiều năm qua, đại đa số mọi chuyện, đại đa số mọi khoảnh khắc đều là “địch mạnh ta yếu”. Căn nhà này không có cha mẹ chống lưng, bà Hạ đã lớn tuổi, sức khỏe lại không tốt, Hạ Diên thì còn nhỏ, chân cẳng lại có vấn đề.



Cô chính là người không được phép khuất phục, không được phép lùi bước nhất trong căn nhà này.


Nhiếp Thanh Châu sững người, vẻ nghiêm nghị trong mắt tan đi, nhường chỗ cho nỗi xót xa. Đến nỗi lần này, khi Hạ Nghi dùng cồn i-ốt bôi lên vết thương, anh cũng quên cả né tránh.


“Sẽ không mãi là địch mạnh ta yếu như vậy đâu. Tôi ở về phe cậu, tôi là đồng đội của cậu, đừng lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc một mình mạo hiểm.” Nhiếp Thanh Châu nói.


Hạ Nghi chớp chớp mắt, cô nói: “Nhưng cậu ghét bạo lực, không phải sao?”


Nhiếp Thanh Châu mở to mắt vì kinh ngạc.


“Cậu bị Tiền Phong Dương đánh cũng không hề trả đũa, cậu cũng ngăn Trương Vũ Khôn và Lại Ninh ra tay với Ngô Tư Viễn. Cậu không thích bạo lực, thà tự mình bị thương chứ không muốn dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.”


Đôi mắt Hạ Nghi đen thẳm, ánh lên ngọn đèn trên trần phòng khách, lấp lánh tựa như những vì sao thầm lặng tỏa sáng giữa trời đêm sâu thẳm.


Cô không mấy khi nói một câu dài như vậy. Dường như cô cảm thấy cần phải giải thích điều gì đó, nhưng lại chẳng biết phải giải thích ra sao. Cô nhìn thẳng vào mắt Nhiếp Thanh Châu, bình thản cất lời: “Không sao đâu, tôi cũng có thể bảo vệ cậu.”


Nhiếp Thanh Châu sững sờ nhìn Hạ Nghi, nhất thời không biết phải nói gì.


Cô nói cô có thể bảo vệ anh ư?


Anh đã qua cái tuổi cần được bảo vệ từ lâu lắm rồi.


Thế nhưng, cô gái vẫn còn đang mắc kẹt trong khốn cảnh này, lại đang chân thành muốn bảo vệ anh, một người lớn hơn cô rất nhiều tuổi, một người đến từ tương lai và biết rõ kịch bản cũng như kết cục của mọi câu chuyện.


Lòng Nhiếp Thanh Châu chợt dâng lên một nỗi xót xa, anh không kìm được mà đưa tay xoa nhẹ mái đầu mềm mại của Hạ Nghi, khẽ mỉm cười.


“Cảm ơn cậu, nhưng trước khi bảo vệ tôi, cậu phải bảo vệ bản thân mình trước đã. Thật ra hôm nay tôi không biết nếu bọn chúng không bỏ đi thì tôi sẽ còn làm ra chuyện gì nữa, tôi sợ chính cái con người mất kiểm soát đó của mình. Nhưng thà vậy còn hơn là để cậu phải trải qua nỗi sợ hãi này.”


Hạ Nghi lặng lẽ nhìn anh.



Nhiếp Thanh Châu nhún vai, cười nói: “Tôi không dũng cảm như cậu tưởng tượng đâu, có phải tôi rất kém cỏi không?”


“Không đâu.” Hạ Nghi kiên quyết lắc đầu.


Nhiếp Thanh Châu nghiêng đầu, hỏi Hạ Nghi: “Lúc đánh nhau, cậu có thấy sợ không?”


Hạ Nghi cụp mắt xuống, cô dường như đã thực sự suy nghĩ một lát rồi mới đáp: “Chắc là có sợ, tôi không nhớ rõ nữa.”


Cô rất giỏi che giấu và lãng quên những cảm xúc bất lợi cho mình, vốn dĩ cô cũng là một người không có nhiều dao động về mặt cảm xúc.


Cô lại tiếp tục băng bó vết thương cho Nhiếp Thanh Châu, cúi đầu với vẻ mặt vô cùng chăm chú. Hơi ấm từ điều hòa cũng khiến đôi tay cô dần trở nên ấm áp hơn.


Đôi bàn tay ấy trắng trẻo, thon dài, không nên dùng để đánh nhau. Đôi tay ấy nên lướt trên những phím đàn dương cầm, nên cầm lấy micro, nên nâng niu những đóa hoa tươi và huy chương.


Khi Hạ Nghi buộc xong gạc trên mu bàn tay anh, Nhiếp Thanh Châu dịu dàng và trịnh trọng nói: “Từ nay về sau, cậu không cần phải khuất phục, cũng sẽ không bị ai bắt nạt nữa. Chúng ta không cần dùng bạo lực cũng có thể giải quyết vấn đề, không cần lấy lòng người khác cũng có thể nhận được sự tôn trọng. Sẽ có một ngày, cậu rời khỏi nơi này và đến một nơi tốt đẹp hơn, trở thành một người mạnh mẽ hơn.”


Anh giơ bàn tay đã được băng bó cẩn thận lên, mỉm cười: “I promise.” (Tôi hứa)


Hạ Nghi nhìn bàn tay được quấn trong lớp gạc trắng tinh, rồi lại dời ánh mắt về phía Nhiếp Thanh Châu. Có một khoảnh khắc, cô không biết mình nên nói gì.


Thế nên cô hỏi: “Nhưng mà, sao cậu biết tôi không thích hẹ, và cả chuyện tôi định nhặt chai rượu lên nữa?”


“…” Bàn tay Nhiếp Thanh Châu cứng đờ giữa không trung. Anh từ từ hạ tay xuống, hít một hơi thật sâu: “Tôi có một bí mật muốn nói cho cậu biết.”


“Gì vậy?”


“Thật ra thì tôi tinh thông Chu Dịch[1], có thể bấm tay đoán vận mệnh. Mấy chuyện này đều là tôi đoán ra hết đấy.” Nhiếp Thanh Châu nói với vẻ mặt vô cùng thành khẩn.


“…”



Hạ Nghi không tin vào lý do này, nhưng cô cũng không gặng hỏi thêm. Sau một thoáng im lặng, cô nói: “Hôm nay tôi nợ cậu một chiếc điện thoại, tôi nhất định sẽ trả lại cho cậu.”


Nhiếp Thanh Châu biết rằng dù anh có từ chối thì Hạ Nghi cũng sẽ không đồng ý, nên chỉ dặn cô rằng chiếc điện thoại này là anh dùng tiền sinh hoạt phí để mua, người nhà sẽ không hỏi đến, bảo cô không cần phải vội.


Tiễn Hạ Nghi về rồi, Nhiếp Thanh Châu đóng cửa lại, thở phào một hơi thật dài, rồi quay lại phòng khách tắt điều hòa đi. Anh mở cửa phòng mình, một luồng khí lạnh buốt ập vào mặt, khiến anh rùng mình một cái rồi bất giác hắt xì.


Anh vừa xoa mũi vừa lần mò trên giá sách, lấy ra một cuốn sổ bìa mềm màu xám, lật đến một trang nào đó. Trên dòng thời gian dài đằng đẵng của trang này có một sự kiện tên là: “Bị thanh niên lêu lổng vây đánh, chai rượu vỡ; Thời gian: Lớp Mười một”.


Nhiếp Thanh Châu lấy một cây bút ra, khoanh tròn sự kiện này lại, đánh một dấu tích, rồi viết ngày hôm nay vào bên dưới.


Lúc đám người kia chặn đầu ở con hẻm, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu, anh đã nhớ ra sự việc này, một sự việc mà anh biết được từ một chương trình tạp kỹ của mười năm sau.


Anh nhận ra sự việc đó đang diễn ra ngay tại đây, ngay lúc này, nên mới có thể giật lấy chai rượu nhanh hơn một bước.


Ai ngờ lại vô tình làm vỡ chai, tạo ra một bộ dạng như sắp sống mái. Anh đành phải đâm lao thì theo lao, giao phó cơ thể này cho bản năng của “Nhiếp Thanh Châu”.


Bản năng của đứa trẻ này thật đáng sợ, “Nhiếp Thanh Châu” thật sự dám tận diệt cùng trời đất này, hoàn toàn không ngại làm tổn thương chính mình, cũng chẳng hề sợ hãi việc làm hại người khác. Nếu anh xuyên đến đây trễ hơn nửa năm, hay thậm chí chỉ vài tháng thôi, có lẽ anh đã tỉnh lại ở trong tù rồi.


Nhiếp Thanh Châu thấy sống lưng mình lạnh toát, anh thở dài một tiếng.


Anh chống cằm, bổ sung thêm mấy chữ bên cạnh sự việc đó: “Lấy lại điện thoại”.


Khi gã đàn ông ở đầu hẻm giật lấy điện thoại của Hạ Nghi, anh đã nhớ ra lời mà Hạ Nghi của mười năm sau từng nói, rằng trong tất cả những chiếc điện thoại cô từng có, cô thích nhất là chiếc điện thoại nắp gập thời cấp ba. Chiếc điện thoại đó không thông minh, cũng không dễ dùng, nhưng đối với cô lại vô cùng quý giá.


Hạ Nghi của mười năm sau thật tốt biết bao, cô đã có thể nói cho người khác biết thứ mà mình trân quý là gì.


Cũng vì vậy, anh của ngày hôm nay mới có thể giúp cô giành lại được nó, giúp cho một Hạ Nghi luôn im lặng của hiện tại lấy lại được thứ mà cô hằng trân quý.



[1] Chu Dịch (Kinh Dịch): Bộ kinh cổ của Trung Hoa, bàn về quy luật biến hóa âm dương, bát quái.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 32: Bảo vệ
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...