Khi Thần Nói Có Ánh Sáng

Chương 30: Cuối kỳ


Một tuần trước kỳ thi cuối kỳ, Nhiếp Thanh Châu đi học lại, bất ngờ nhận được sự chào đón vô cùng nồng nhiệt.


Trên bảng đen treo đầy những dải ruy băng và bóng bay, phía trên còn có dòng chữ viết nắn nót: “Chào mừng Nhiếp Thanh Châu trở về!”. Bàn học của anh thì chất đầy đồ ăn vặt, cao như một ngọn núi nhỏ. Nhiếp Thanh Châu đeo cặp một bên vai, ngỡ ngàng đứng sững ở cửa. Trương Vũ Khôn vừa trông thấy anh liền ra hiệu: “1, 2, 3!”


“Chào mừng cậu trở về!” Cả lớp đồng thanh hô vang. Những ai náo nhiệt thì huýt sáo inh ỏi, những bạn trầm tính hơn thì lí nhí nói theo, xem ra tất cả đã được sắp đặt từ trước.


Tiếng hoan hô vang lên khiến học sinh các lớp khác tò mò nhoài người ra khỏi cửa sổ, nhìn xem lớp 10/13 đang có chuyện gì.


Nhiếp Thanh Châu có chút bối rối. Anh bất giác đảo mắt nhìn quanh để đánh giá tình hình. Không có bóng bay hồng trắng, không có băng rôn chữ “LOVE”, cũng chẳng có pháo giấy, xem ra đây chỉ là một buổi chào đón bình thường.


Anh thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: “Cảm ơn… Cảm ơn mọi người…”


Ngay sau đó, Trương Vũ Khôn cười hì hì chạy tới đỡ lấy cặp sách, đẩy anh về chỗ ngồi của mình. Nhiếp Thanh Châu bất giác nhìn sang lớp 10/1 phía đối diện, thấy rất nhiều người đang nhìn sang đây. Hình như Hạ Nghi cũng đang dõi theo, nhưng khoảng cách quá xa nên anh không thể thấy rõ biểu cảm trên gương mặt cô.


Nhiếp Thanh Châu tự dưng cảm thấy ngại ngùng, Trương Vũ Khôn liền làm ra vẻ kinh ngạc: “Ối chà, có chuyện gì thế này, anh Châu của chúng ta cảm động đến đỏ cả mặt rồi kìa.”


“…”


“Cậu cũng không cần cảm động quá đâu, đống đồ ăn vặt này thực ra là đồ thừa từ tiệc mừng Tết Dương lịch của lớp đấy, tiện thể cho cậu hết luôn.”


Nhiếp Thanh Châu day day thái dương, xem ra mấy dải ruy băng và bóng bay kia cũng là đồ thừa từ hôm đó.


Màn chào đón hoành tráng này đương nhiên là do Trương Vũ Khôn và Lại Ninh lôi kéo lớp trưởng, đến xin phép thầy Lý chủ nhiệm, và còn nhận được sự ủng hộ của Trương Tự Hoa, giáo viên Ngữ văn phụ trách tiết đọc sáng hôm đó.


Trương Vũ Khôn hùng hồn tuyên bố, rằng trong lớp này có ai mà chưa từng mượn vở ghi hay vở chữa lỗi của anh Châu không? Có học sinh giỏi nào lại hào phóng như anh Châu chứ? Một học sinh giỏi hào phóng sắp trở về, phải cho cậu ấy cảm nhận được sự ấm áp như gia đình.


Và thế là, Nhiếp Thanh Châu đã được chứng kiến màn chào đón đầy khí thế này.


Chỉ mới vài tháng trước, anh vẫn còn là một học sinh cá biệt trong lớp, phần lớn các bạn trong lớp đều không dám lại gần. Vậy mà giờ đây, cách đối xử đã thay đổi một trời một vực, khiến anh có chút không quen. Ngay cả trong những năm tháng cấp ba thực sự của mình, anh cũng chưa bao giờ nhận được đãi ngộ như thế này.


Nhiếp Thanh Châu dọn hết đống đồ ăn vặt trên bàn vào ngăn kéo. Anh nhìn cán sự môn Văn bước lên bảng xóa đi dòng chữ viết bằng phấn. Buổi chào mừng kết thúc chóng vánh, tiết đọc sách bắt đầu đúng giờ, và anh lại hòa mình vào nhịp sống thường ngày của trường cấp ba.


Cuộc sống cấp ba lúc nào cũng được lấp đầy, mọi hoạt động đều được tính toán chính xác đến từng phút. Đó là một trải nghiệm mà Nhiếp Thanh Châu chưa từng có lại kể từ khi bước chân vào xã hội.



Lẽ ra, những ngày tháng cấp ba như thế này phải là một sự lặp lại máy móc, ngày ngày tựa như chàng Sisyphus[1] đẩy hòn đá lên rồi lại lăn xuống. Nhưng giờ đây, khi hồi tưởng lại, anh lại cảm thấy cấp ba là quãng thời gian dài nhất trong cuộc đời. Những năm tháng sau đó trôi đi vun vút, như thể người ta lật ào một xấp lịch dày cộp, tám năm mà ngỡ như một ngày.


Anh của những năm tháng cấp ba ấy, dù không có những báo cáo ngày, báo cáo tháng hay mục tiêu cho quý tiếp theo như khi đã đi làm, nhưng mục tiêu lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh tin chắc rằng mình đang đi trên một con đường đúng đắn, chỉ cần nỗ lực tiến về phía trước thì nhất định sẽ đến được đích đến chính xác. Khi ấy, anh tin rằng mình có thể trở thành bất cứ ai, làm bất cứ điều gì, hệt như một tế bào gốc toàn năng trong sách Sinh học, nóng lòng chờ đợi để biệt hóa thành một phần nào đó của thế giới rộng lớn.


Thế nhưng, khi đó anh vẫn chưa nghĩ kỹ xem mình muốn biệt hóa thành gì. Anh chỉ đơn thuần ôm ấp một niềm kỳ vọng lớn lao vào những khả năng vô hạn ấy, chứ không thật sự có một ước mơ nào.


Và rồi anh cứ mơ màng chọn bừa một chuyên ngành, tốt nghiệp rồi vào làm trong một doanh nghiệp nhà nước. Cứ thế, anh đã biệt hóa thành một tế bào thùy phổi hay một tế bào biểu mô khoang miệng nào đó, đánh mất mọi khả năng trước cả khi kịp vùng vẫy.


Có lẽ anh sẽ cứ tiếp tục làm một “tế bào” như vậy, làm việc ngày qua ngày, để thời gian bào mòn đi hết thảy những tiềm năng. Khi còn nhỏ, người lớn thường nói cuộc sống không dễ dàng, cứ cắn răng chịu đựng, qua kỳ thi đại học là ổn, rồi lại nói đi làm là ổn, kết hôn là ổn, có con là ổn, con cái lớn khôn là ổn.


Và anh nhận ra rằng, nếu không thực sự biết mình muốn sống một cuộc đời như thế nào trên thế gian này, thì cuộc sống sẽ chẳng bao giờ tốt đẹp lên được.


Tất cả những tham lam không thỏa mãn, xét cho cùng đều bắt nguồn từ việc không biết bản thân thực sự muốn gì. Để rồi cả một đời, cho đến lúc xuống mồ, vẫn cứ phải cắn răng vơ vội lấy những thứ được người đời tung hô là “tốt đẹp”, mà trong lòng thì hoang mang tự hỏi liệu đây có phải là thứ mình muốn không?


Nhiếp Thanh Châu miên man suy nghĩ, anh chống cằm, quay đầu nhìn Hạ Nghi ở lớp đối diện. Cô đang cúi đầu đọc sách.


Đôi lúc, anh thực sự ngưỡng mộ sự kiên định của Hạ Nghi. Cô luôn bỏ ngoài tai ánh mắt của người khác, bước đi với những sải chân vững vàng.


Mọi lời đồn đều có thời hạn của nó. Một chủ đề dù có chấn động đến đâu, chẳng quá một tháng cũng sẽ chìm vào quên lãng.


Khi Nhiếp Thanh Châu trở lại trường, những lời bàn tán về Hạ Nghi đã bị bầu không khí căng thẳng của kỳ thi cuối kỳ che lấp. Những ánh mắt thù địch mơ hồ cũng đã bị một đội ngũ hùng hậu đẩy lùi ra xa.


Họ chiếm trọn một chiếc bàn bốn người trong căng tin, còn kê thêm một chiếc ghế đẩu cho người thứ năm. Bên cạnh Hạ Nghi lần lượt là Nhiếp Thanh Châu và Trịnh Bội Kỳ, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh ngồi đối diện. Giữa căng tin ồn ào náo nhiệt, họ tạo thành một thế giới riêng, chuyện trò rôm rả.


“Lần kiểm tra môn Lý đột xuất vừa rồi tôi được 80 điểm đấy! Tôi mang về cho mẹ xem, mẹ tôi vui ơi là vui, còn bảo nếu cuối kỳ tôi mà tăng được một trăm hạng thì sẽ thưởng cho tôi 500 tệ!” Lại Ninh hào hứng kể, vẻ phấn khích hiện rõ trên mặt.


Nhiếp Thanh Châu ngồi đối diện Lại Ninh. Anh mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc đen đỏ, bên ngoài khoác áo len đen, rồi mới đến lớp áo khoác đồng phục mùa đông dày cộp. Dù ăn mặc tầng tầng lớp lớp như vậy, trông anh vẫn có vẻ phóng khoáng và lười biếng.


Nhiếp Thanh Châu chống khuỷu tay lên bàn, buông đũa xuống, cười nói: “Tôi thấy cậu có thể ra giá thêm với mẹ cậu đấy. Tăng hai trăm hạng, thưởng 1000 tệ, rồi mời bọn này một bữa, thấy sao?”


Lại Ninh tỏ vẻ khó tin, ngập ngừng đáp: “Hai trăm hạng cơ á, khó quá đi mất…”


“Tôi xem bài kiểm tra lần trước của cậu rồi. Tuần này tôi sẽ hệ thống lại kiến thức trọng tâm cho cậu. Hai trăm hạng vẫn là ước tính khiêm tốn đấy, tôi đã nghiên cứu kỹ bảng xếp hạng rồi.” Nói xong, Nhiếp Thanh Châu nhìn sang Trương Vũ Khôn đang cắm cúi ăn, nói tiếp: “Cậu cũng có thể đặt mục tiêu với gia đình đi, tôi nghĩ cậu tăng được khoảng một trăm năm mươi hạng đấy. Lấy được thưởng thì nhớ mời cơm nhé.”


Trương Vũ Khôn nghe vậy liền ỉu xìu: “Tháng này tôi không chơi bóng rổ, cũng chẳng chơi game, học hành chăm chỉ lắm mà, sao lại tiến bộ ít hơn cả Lại Ninh thế?”



“Đó là vì lần trước Lại Ninh thi tệ quá thôi! Vốn dĩ thành tích của cậu đã tốt hơn cậu ấy, mà học càng giỏi thì càng khó tiến bộ. Cho nên đây chính là thời điểm vàng để các cậu đòi phần thưởng đó, sau này chỉ có thể tiến bộ từ từ thôi.” Nhiếp Thanh Châu nói với giọng đầy ẩn ý.


Trịnh Bội Kỳ ngồi bên cạnh vừa gẩy gẩy cơm, càng nghe họ nói chuyện sắc mặt càng thêm sầu não: “Đang ăn cơm có thể đừng nhắc đến thi cử được không, mất hết cả ngon.”


Trương Vũ Khôn ngạc nhiên: “Ối chà, học sinh giỏi mà cũng lo thi cử cơ à?”


“Sao lại không lo chứ, lỡ tụt hạng là ba tớ mắng cho đấy.” Trịnh Bội Kỳ lắc đầu, chiếc nơ bướm màu xanh sau gáy cô ấy cũng đung đưa theo như hai cái tai nhỏ. Cô ấy quay sang Hạ Nghi, nói: “Hạ Nghi, bài toán cuối cùng hôm nay thầy giảng tớ nghe không hiểu lắm, lát về cậu giảng lại cho tớ được không?”


Đôi đũa của Hạ Nghi chợt khựng lại, cô đáp: “Được.”


Nhiếp Thanh Châu bật cười. Anh khẽ chạm vào khuỷu tay Hạ Nghi. Tiết trời lạnh giá thế này mà cô vẫn có thói quen xắn tay áo lên, để lộ một đoạn da thịt trong không khí, nhìn thôi đã thấy lạnh. Hạ Nghi quay lại nhìn Nhiếp Thanh Châu, anh không nói về chuyện thi cử nữa mà chuyển chủ đề: “Dạo này việc buôn bán của bà có vẻ không được tốt lắm phải không?”


Hạ Nghi gật đầu, chuyện Dương Phượng đến gây rối lần trước ít nhiều vẫn còn ảnh hưởng.


“Cậu bảo bà cứ yên tâm, chuyện buôn bán ở tiệm cứ để bọn tôi nghĩ cách.” Nhiếp Thanh Châu ngả người ra sau, khoanh tay nói: “Thi cuối kỳ xong là sắp đến Tết rồi, nhà nào cũng sẽ mua sắm đồ Tết, hay là bà nhân cơ hội này làm một đợt khuyến mãi? Bọn tôi sẽ đi nhập một ít thuốc lá và rượu ngon về, rồi giảm giá một chút để thu hút khách. Mọi người đều có tâm lý đám đông, khách đông lên tự khắc người ta sẽ quên đi chuyện ồn ào trước đây thôi.”


Trương Vũ Khôn nghe vậy liền hứng khởi, hớn hở nói: “Ê ê ê, chuyện này nhất định phải cho tôi tham gia với nhé! Nhà tôi mở quán ăn, tôi biết chỗ nào có thuốc lá và rượu ngon, đảm bảo giúp các cậu trả giá sập sàn luôn!”


“Nhà tôi có xe ba gác điện! Tôi có thể lái đi chở hàng cùng mọi người!” Lại Ninh cũng hăng hái xung phong.


Hạ Nghi vừa định nói gì đó, Trương Vũ Khôn đã nhanh nhảu chặn lời: “Cô giáo Hạ, cậu đã giảng cho tôi và Lại Ninh bao nhiêu là bài rồi, chúng ta cũng coi như là bạn bè rồi đúng không? Đừng từ chối bọn tôi nhé.”


Nhiếp Thanh Châu nhìn về phía Hạ Nghi. Cô im lặng giây lát, rồi gật đầu: “Được thôi, cảm ơn các cậu.”


“Khách sáo quá! Chị dâu… À không, chị Nghi khách sáo quá rồi!”


Trịnh Bội Kỳ nhìn Trương Vũ Khôn, rồi lại nhìn Lại Ninh, vội vàng nói: “Thế còn tớ thì sao? Tớ có thể làm gì?”


“Cậu là con gái thì đừng làm mấy việc nặng nhọc này, đến lúc đó tới ủng hộ tiệm nhà Hạ Nghi là được rồi.” Trương Vũ Khôn xua tay.


Trịnh Bội Kỳ phồng má, có vẻ không vui vì cảm thấy mình bị loại ra khỏi hoạt động nhóm. Nhiếp Thanh Châu thấy vậy liền cầm lấy túi ni lông bên cạnh đưa cho Hạ Nghi.


“Các bạn trong lớp chuẩn bị ít đồ ăn vặt mừng tôi về lớp, tôi ăn không hết, các cậu mang về ăn đi.”


“Không phải cậu thích ăn vặt à?” Hạ Nghi không nhận.



Nhiếp Thanh Châu nói nhỏ: “Tôi giữ lại một ít đủ ăn rồi, các cậu chia nhau đi.”


Lúc này Hạ Nghi mới nhận lấy túi ni lông, đưa cho Trịnh Bội Kỳ. Trịnh Bội Kỳ liếc nhìn rồi khẽ “ồ” một tiếng. Trong túi có bim bim, kẹo, thậm chí cả que cay. Trịnh Bội Kỳ hỏi: “Hạ Nghi, cậu thích ăn gì?”


Hạ Nghi nhìn một lượt, rồi lấy ra năm cây kẹo m*t.


“Kẹo m*t à? Tớ thích kẹo m*t Chupa Chups vị vải. Cậu thích vị gì?” Trịnh Bội Kỳ cũng lấy ra hai cây.


Hạ Nghi giơ cây kẹo m*t màu nâu lên: “Alpenliebe, vị cola.”


Nói rồi cô đưa cây kẹo m*t vị dâu trong tay cho Nhiếp Thanh Châu. Anh nhận lấy, ánh mắt chứa chan ý cười, cúi đầu nói nhỏ gì đó với Hạ Nghi. Cô chỉ gật đầu, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ.


Trịnh Bội Kỳ luôn cảm thấy Hạ Nghi khi ở bên cạnh Nhiếp Thanh Châu có gì đó rất khác, cả người cô như thả lỏng hoàn toàn. Vừa rồi lúc Nhiếp Thanh Châu chạm vào tay Hạ Nghi, cô cũng không hề né tránh. Giữa họ dường như có một từ trường đặc biệt, nhưng lại không giống như đang yêu nhau.


Trịnh Bội Kỳ thầm ngưỡng mộ, không biết đến bao giờ mình mới có thể thân thiết với Hạ Nghi như vậy?


Nhiếp Thanh Châu nghỉ học nửa tháng, nhưng đến buổi tự học tối, số người đến hỏi bài anh vẫn xếp thành một hàng dài. Trương Vũ Khôn thậm chí còn giúp anh làm cả số thứ tự, mỗi buổi tự học tối chỉ phát năm số. Tất nhiên, Trương Vũ Khôn và Lại Ninh có vấn đề gì thì đều được chen ngang.


Hạ Nghi đang trong giờ tự học, thỉnh thoảng liếc mắt sang lớp đối diện, thường xuyên thấy có người đứng trước chỗ ngồi của Nhiếp Thanh Châu. Anh ngồi trên ghế, vừa ăn vặt vừa đung đưa, lúc thì cúi đầu xem đề bài, lúc lại ngẩng lên nói chuyện với người bên cạnh, còn khoa chân múa tay, vô cùng kiên nhẫn.


Trông anh hệt như một thầy thuốc đông y già dặn đang ngồi trong phòng khám, đối diện với những bệnh nhân đã lấy số chuyên gia để chờ được khám bệnh.


Hạ Nghi nhìn một lúc, dường như bộ não đang vận hành không ngừng của cô cũng được một thoáng thư giãn. Rồi cô lại quay đầu, tiếp tục nghe giáo viên giảng bài.


Nếu Nhiếp Thanh Châu mà đi dạy học, có lẽ sẽ trở thành một giáo viên còn giỏi hơn nữa.


Hạ Nghi đột nhiên nghĩ vậy.


Nghỉ học nửa tháng không ảnh hưởng đến khả năng học tập và tiến độ của Nhiếp Thanh Châu, nhưng lại ảnh hưởng đến khả năng “kiểm soát điểm số” của anh.


Anh lại vô tình giành được hạng nhất toàn khối.


Lúc dán bảng điểm, mọi người ồn ào chen chúc dưới bảng thông báo. Lần này, Nhiếp Thanh Châu đã có thể đường hoàng đứng bên cạnh Hạ Nghi. Năm người họ với những tâm trạng khác nhau cùng chờ đợi, thở ra những làn khói trắng trong cơn gió lạnh, trông chẳng khác nào năm chiếc ấm nước đang sôi trên bếp than.


Khi bảng điểm được dán lên, họ đồng loạt “sôi” lên, í éo reo hò.



“Vãi! Anh Châu lại nhất khối! Hạ Nghi thứ hai! Ngỗng trời chỉ được hạng ba thôi, ha ha ha, học sinh lớp chuyên mà còn không bằng anh Châu nghỉ học nửa tháng của chúng ta!” Trương Vũ Khôn hét toáng lên.


Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi không hề tỏ ra vui mừng hay bất ngờ, hai người đồng loạt nhìn về phía Văn Chung đang đứng trong đám đông. Sắc mặt Văn Chung trắng bệch như cổ áo sơ mi, cậu ta nắm chặt tay, liếc nhìn Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi một cái rồi lập tức bỏ đi.


Nhiếp Thanh Châu lo lắng cúi đầu, hỏi nhỏ Hạ Nghi: “Cả giữa kỳ và cuối kỳ Văn Chung đều không được hạng nhất, ba mẹ cậu ấy sẽ không đánh cậu ấy chứ?”


Hạ Nghi ngước mắt nhìn anh: “Có thể.”


“…”


Nhà Văn Chung thật sự đáng sợ đến thế sao? Nhiếp Thanh Châu đang thầm nghĩ thì bên cạnh vang lên một tiếng hét lớn.


“Má ơi, tôi được hạng năm trăm ba bảy! Anh Châu ơi, năm trăm ba bảy! Tôi thật sự tiến bộ hơn một trăm năm mươi hạng! Tôi đúng là quá đỉnh!” Trương Vũ Khôn nhảy cẫng lên, reo hò phấn khích.


Lại Ninh cũng phấn khích nhìn vào bảng điểm: “Tôi, tôi hạng sáu trăm hai mươi mốt. Anh Châu ơi, sáu trăm hai mươi mốt! Thật sự tiến bộ hơn hai trăm hạng, tôi… tôi… Mẹ tôi chắc sẽ vui phát điên mất.”


“May quá, tớ hạng ba mươi hai, còn tiến bộ hơn lần trước hai hạng. Chắc ba sẽ không mắng tớ nữa rồi…” Trịnh Bội Kỳ thở phào nhẹ nhõm, kéo tay áo Hạ Nghi lắc lắc.


Trương Vũ Khôn nhảy ra trước mặt mọi người, vung tay nói: “Trưa nay tôi và Lại Ninh mời cơm nhé! Cảm ơn anh Châu và cô giáo Hạ! Tiên nữ Trịnh cũng đi cùng luôn!”


Trịnh Bội Kỳ gắt lên: “Im đi, cậu gọi ai là tiên nữ đấy!”


Trương Vũ Khôn éo éo giọng: “Đương nhiên ai đáp thì người đó là tiên nữ rồi!”


Trịnh Bội Kỳ nhảy dựng lên: “Tôi không có nói chuyện kiểu đó nhé!”


Cô và Trương Vũ Khôn lấy Lại Ninh làm tâm, đuổi nhau vòng quanh. Trương Vũ Khôn đẩy Lại Ninh một cái, cười tươi chạy về phía trước: “Mau lên, ra phố sau ăn cơm thôi!”


Lại Ninh chạy theo, Trịnh Bội Kỳ đuổi phía sau, cả ba chạy từ bóng râm của tòa nhà dạy học ra khoảng sân ngập nắng. Hàng cây ngô đồng hai bên đường đã rụng hết lá. Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi sóng vai đi thong thả trên con đường phủ đầy lá rụng. Giữa những tiếng ồn ào của đám đông xung quanh, Nhiếp Thanh Châu ghé sát vào Hạ Nghi, nói nhỏ: “Trịnh Bội Kỳ có vẻ không còn để tâm đến chuyện người khác nói về giọng của cậu ấy nữa nhỉ?”


“Lúc cậu không có ở đây, ngày nào Trương Vũ Khôn cũng trêu cậu ấy, trêu xong lại dỗ.” Hạ Nghi thản nhiên đáp: “Chắc là cậu ấy chai sạn rồi.”


“…”


Nhiếp Thanh Châu thầm nghĩ, hóa ra đây là liệu pháp giải mẫn cảm à.



[1] Sisyphus: nhân vật trong thần thoại Hy Lạp, bị trừng phạt phải vĩnh viễn lăn một tảng đá lớn lên núi, nhưng hòn đá luôn lăn xuống trước khi tới đỉnh. Hình ảnh này thường được dùng để ẩn dụ cho sự nỗ lực lặp đi lặp lại, vô vọng và không có kết quả.


Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng Story Chương 30: Cuối kỳ
10.0/10 từ 25 lượt.
loading...