Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 27: Trả đũa
Buổi chiều tan học, Hạ Nghi gọi Văn Chung lại. Văn Chung vô cùng kinh ngạc, kể từ sau chuyện mua sách giáo khoa lần trước, cậu ta và Hạ Nghi không hề nói chuyện với nhau. Huống hồ từ lúc quen biết Hạ Nghi đến giờ, cô chưa bao giờ chủ động tìm cậu ta.
Hạ Nghi nói: “Tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu.”
Văn Chung bất giác nhìn quanh, thấy không có ai mới đáp: “Chuyện gì?”
“Cậu có thích bạn nữ nào không?”
Văn Chung sững sờ, không thể tin vào tai mình: “Cậu… cậu nói gì cơ?”
Hạ Nghi chỉ nhìn cậu ta bằng đôi mắt đen thẳm tĩnh lặng, khiến cho một câu hỏi dù hoang đường đến đâu cũng trở nên nghiêm túc.
Câu hỏi này cũng không hẳn là hoang đường, chỉ là cậu ta chưa bao giờ nghĩ sẽ được nghe nó từ miệng Hạ Nghi.
Văn Chung ho khan mấy tiếng rồi nói: “Cấp ba là giai đoạn quan trọng nhất của đời người… Tớ đặt việc học lên hàng đầu, không có suy nghĩ đó.”
Hạ Nghi nhìn cậu ta một lúc, như thể muốn xác nhận xem lời cậu ta nói có phải là thật không. Trong khoảnh khắc im lặng ấy, trái tim Văn Chung dần dần lơ lửng, một cảm giác mong chờ kỳ lạ vô cớ dâng lên, chính cậu ta cũng không biết mình đang mong chờ điều gì.
“Được, tôi biết rồi.”
Không ngờ Hạ Nghi chỉ gật đầu, rồi dứt khoát xoay người rời đi, nhanh chóng biến mất ở góc rẽ của dãy nhà học.
Văn Chung ngơ ngác đứng tại chỗ.
Chỉ thế thôi? Hết rồi à?
Cô ấy biết cái gì rồi? Cô ấy… cô ấy không có gì muốn nói sao?
Rốt cuộc cô ấy muốn làm gì chứ!?
Nhiếp Thanh Châu cảm thấy dạo này Hạ Nghi hơi kỳ lạ, cô thường xuyên nhìn anh với dáng vẻ muốn nói lại thôi.
Đó là một khoảng thời gian ngắn ngủi sau khi tan học, Hạ Nghi đón Hạ Diên xong lẽ ra phải đến bệnh viện luyện đàn, nhưng lại ở trong phòng bệnh của Nhiếp Thanh Châu rất lâu. Nhiếp Thanh Châu ngồi trên giường bệnh nói đùa với cô: “Thời gian là vàng bạc, cậu mau đi đánh đàn đi.”
Hạ Nghi cụp mắt không biết đang suy nghĩ gì, rồi đột nhiên ngồi xuống mép giường của Nhiếp Thanh Châu. Cô chống tay lên giường, nửa thân trên nghiêng về phía trước, từ từ tiến lại gần, nhìn anh với vẻ dò xét. Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô thật sáng, từng sợi lông mi đều hiện ra rõ ràng.
Nhiếp Thanh Châu sợ đến mức ngồi thẳng tắp.
“Sao… sao thế?”
“Nhiếp Thanh Châu.”
“… Hửm?”
Hạ Nghi nhìn vào mắt anh, mấp máy môi rồi lại ngậm lại. Nhiếp Thanh Châu hiếm khi thấy vẻ do dự thiếu quyết đoán như vậy trong mắt cô, nhất thời càng thêm căng thẳng.
Sau một hồi im lặng kéo dài, cô chỉ vào má anh và nói: “Chỗ này của cậu dính hạt cơm này.”
Nhiếp Thanh Châu thoáng chốc dở khóc dở cười, thả lỏng người, đưa tay lên quệt: “Ở đâu?”
Hạ Nghi đưa tay quệt một cái bên má anh, đầu ngón tay lạnh buốt khiến Nhiếp Thanh Châu bất giác rùng mình.
Anh kinh ngạc nhìn cô: “Cậu lạnh lắm à?”
“Tôi không lạnh.”
“Không lạnh?” Nhiếp Thanh Châu đưa tay chạm vào tay cô, tay anh rõ ràng ấm hơn tay cô rất nhiều. Tay Hạ Nghi dừng yên tại chỗ, không hề né tránh.
Sau đó anh quay sang hỏi cô y tá có thể tăng nhiệt độ điều hòa lên không, Hạ Nghi từ từ thu ngón tay về.
“Cậu không có gì khác muốn nói à?” Nhiếp Thanh Châu quay đầu nhìn Hạ Nghi.
Hạ Nghi thẳng thắn trả lời: “Không có.”
“… Thôi được. Trước đó chưa kịp hỏi, dì Dương trước đây có từng đến gây sự không? Bà cháu cậu còn từng vì bà ta mà chuyển nhà à?”
Hạ Nghi gật đầu, lấy từ trong cặp ra một tập tài liệu photo đưa cho Nhiếp Thanh Châu: “Bà ta đến sáu lần, chúng tôi chuyển nhà hai lần.”
“Bà ta muốn bao nhiêu tiền?”
“Hai trăm nghìn.”
Nhiếp Thanh Châu im lặng một lúc rồi hỏi: “Vậy… lần này bà cháu cậu có định chuyển nhà nữa không?”
Hạ Nghi nhìn vào mắt anh, lắc đầu: “Không biết.”
Nhiếp Thanh Châu nhíu mày suy nghĩ một lát, rồi tạm thời gác lại chủ đề này, cúi đầu nhìn xấp giấy Hạ Nghi đưa cho, hai mắt anh mở to.
“Đây là… bản photo vở ghi bài tuần này của cậu à?” Nhiếp Thanh Châu vừa nói vừa lật xem, chữ của Hạ Nghi ngay ngắn mà thanh tú, tất cả các điểm thi, trọng tâm và phần bổ sung đều được liệt kê rõ ràng, đủ cả chín môn không thiếu môn nào.
Hạ Nghi gật đầu: “Cậu có thể xem qua.”
Cô dừng một chút rồi lại nói tiếp: “Đừng để Lại Ninh và Trương Vũ Khôn biết là được.”
Mắt Nhiếp Thanh Châu chạm phải ánh mắt cô, anh nở nụ cười đầy ẩn ý, trong lòng cả hai biết rõ nhưng không ai nói ra.
Khi Trương Vũ Khôn và Lại Ninh đến phòng bệnh của Nhiếp Thanh Châu, bản photo vở ghi của Hạ Nghi đã bị anh giấu kỹ. Nhiếp Thanh Châu như một đứa trẻ chưa từng biết nội dung bài học, đang há mỏ chờ mớm, chìa tay về phía họ: “Mau cho tôi xem vở ghi hôm nay của hai cậu nào.”
Lại Ninh và Trương Vũ Khôn hoàn toàn không hay biết, vui vẻ lấy vở của mình ra.
Khi phòng bệnh ồn ào trở lại yên tĩnh, trăng đã lên rất cao, các bệnh nhân trong phòng nói chuyện phiếm với nhau, chuyện cổ phiếu, chuyện nhà cửa, chuyện con cái… nói chung là chỉ cần có thể tìm được vài câu để bắt chuyện.
Nhiếp Thanh Châu không tham gia thảo luận, anh đi ra ban công, lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
“A lô, anh Triệu phải không ạ? Em là Tiểu Châu đây.”
“Vâng, em muốn nhờ anh giúp một việc.”
Ngày thứ tư sau khi Nhiếp Thanh Châu bị thương. Đó là một ngày nắng đẹp, Thường Xuyên hiếm khi không có gió, một ngày đông khô ráo và dễ chịu. Một đám đàn ông xăm trổ rồng phượng khiêng một người mặc đồ bệnh nhân, rầm rộ đi trong con hẻm dân cư. Cư dân đi ngang qua thấy đám người này rõ ràng không phải dạng hiền lành, liền bàn tán xôn xao rồi tránh đi.
Đám người này đứng chặn Dương Phượng vừa đi chợ về ở ngay dưới chân tòa nhà chung cư.
“Bà là Dương Phượng à?” Người đàn ông trung niên dẫn đầu có một vết sẹo trên trán, da sạm đen, miệng ngậm một điếu thuốc, nhìn Dương Phượng một lượt từ trên xuống dưới.
Dương Phượng cảnh giác nhìn đám đông, lớn tiếng hét: “Làm gì! Các người muốn làm gì!”
Người đàn ông chỉ vào người đang nằm sấp trên cáng của họ, nhổ toẹt một cái: “Làm gì à? Bà hại em trai tôi thành ra thế này, còn hỏi tôi muốn làm gì? Bà đẩy ngã em tôi, mảnh thủy tinh găm đầy lưng nó, sâu thêm chút nữa là vào cột sống thì nó liệt rồi. Gây ra chuyện như thế, bà chạy nhanh thật, mặt mũi cũng không thấy đâu, viện phí cũng không trả, bà còn mặt mũi hỏi chúng tôi muốn làm gì à?”
Người trên cáng ngẩng đầu lên, gương mặt tái nhợt, chính là cậu học sinh cấp ba mà bà ta đã thấy mấy ngày trước.
Mặt Dương Phượng trắng bệch, nhưng vẫn già mồm cãi: “Cậu nói bậy bạ gì đó? Ai đẩy em trai cậu, là nó tự ngã đấy chứ!”
Người đàn ông lôi từ trong người ra hai tờ giấy, quay đầu nói với đám đông đang tụ tập lại xem: “Bà con cô bác xem cho rõ, người đàn bà này tên Dương Phượng, nhà ở tầng ba tòa nhà này, mấy hôm trước hại em trai tôi bị thương. Đây là giấy chứng thương của bệnh viện, đây là bản tường trình của cảnh sát, chính bà ta đẩy em tôi không chạy đi đâu được.”
Nói xong, anh ta lấy ra mấy tấm ảnh màu cỡ A4 cho những người xung quanh xem, chính là ảnh vết thương sau lưng của Nhiếp Thanh Châu, lúc máu thịt be bét trước khi khâu và lúc chằng chịt những vết sẹo sau khi xử lý, màu sắc vẫn còn tươi tấy đỏ.
Mọi người xung quanh nhìn thấy liền xôn xao bàn tán, rồi nhìn gương mặt trẻ trung, xanh xao của Nhiếp Thanh Châu mà không khỏi xuýt xoa.
“Tôi có thể vô duyên vô cớ đẩy nó sao? Là nó nói mấy lời bậy bạ, nó bênh vực cho cả nhà kẻ giết chồng tôi, ai mà chịu nổi chứ!” Dương Phượng gân cổ lên cãi.
“Tôi nhổ vào! Em trai tôi là top ba của khối ở trường Trung học số Một Thường Xuyên đấy, là học sinh giỏi có tố chất hàng đầu ở đây, một câu chửi bậy cũng không biết nói, miệng của bà còn không sạch bằng nó! Bà có thù với người khác lại đi bắt nạt em tôi, con mụ đàn bà này thật độc ác!”
Người đàn ông chống nạnh, quát: “Bà cũng có con gái mà, con gái bà tên gì ấy nhỉ, Ngô Tinh đúng không? Học lớp 8/3 trường Trung học cơ sở Hải Ninh đúng không.”
Dương Phượng trừng mắt, giận dữ nói: “Mày muốn làm gì? Mày dám động đến con gái tao! Tao liều mạng với mày!”
Bà ta lao tới, người đàn ông liền lùi lại, không để bà ta chạm vào người.
“Ối chà, con gái bà là bảo bối, còn em tôi là cỏ rác à? Con gái bà với em tôi tuổi tác cũng không chênh lệch bao nhiêu, thử đặt mình vào vị trí người khác xem, sao bà có thể mặt dày đến mức không trả thế tiền viện phí cho em tôi thế? Ba mẹ ruột nó đều đi làm ở trên tỉnh, một mình nó ở lại đây, nằm viện không ai chăm sóc, bà cũng nỡ lòng nào?”
Người đàn bà cứ lao tới mãi, rồi lao đến trước cáng của Nhiếp Thanh Châu. Bà ta không dám động đến anh nữa, sắc mặt tái mét như thể có ngàn vạn lời tục tĩu mà không dám chửi ra miệng.
“Anh, bà ấy cũng đáng thương lắm, thôi bỏ đi.” Nhiếp Thanh Châu chống người dậy từ trên cáng, kéo áo người đàn ông.
Người đàn ông xoa đầu Nhiếp Thanh Châu, nói với Dương Phượng: “Nghe đi, nghe xem, em trai tôi được cái quá tốt bụng! Còn tôi thì không tốt như vậy đâu, tiền viện phí bà tự xem mà liệu. Nếu bà còn dám xuất hiện quanh em trai tôi, còn dám gây sự với nó và bạn bè nó…”
Người đàn ông nhả ra một vòng khói, hạ thấp giọng nói: “Ai làm gì ông trời biết cả đấy, bà và con gái bà sau này đi đường cẩn thận một chút.”
Dương Phượng kinh hãi rùng mình, đối mặt với một đám đàn ông trông chẳng mấy hiền lành, khí thế kiêu ngạo như hôm ở trước cửa nhà họ Hạ đã bay biến mất. Bà ta và cậu con trai trên cáng chạm mắt nhau. Ánh mắt của anh vô cùng bình tĩnh, đã không còn vẻ ngây thơ mà một đứa trẻ ở tuổi này nên có, anh quay đầu đi và khẽ cười một cái.
Nụ cười đó khiến Dương Phượng sởn cả gai ốc.
Đám người này vây quanh tòa nhà ồn ào một lúc, rồi khiêng người nghênh ngang rời đi. Đến một góc vắng vẻ, Nhiếp Thanh Châu xuống khỏi cáng, nói với người đàn ông dẫn đầu: “Anh Triệu, cảm ơn anh.”
Rồi nói với những người xung quanh: “Cảm ơn các anh em đã chịu giúp tôi việc này.”
Mọi người xung quanh xôn xao xua tay, người được gọi là anh Triệu lại châm một điếu thuốc, dường như vẫn thấy chưa đã: “Cứ dọa thế là xong à? Mụ ta hại mày thành ra thế này, hay là tối nay anh cho người đến đánh mụ ta một trận.”
“Thôi thôi.” Nhiếp Thanh Châu cười lắc đầu: “Dọa một chút là được rồi.”
Anh Triệu phả ra một hơi khói, cười nói với những người xung quanh: “Được rồi, được rồi, ai về làm việc nấy đi, tối nay đừng quên quán nướng nhé.”
Nói xong anh ta đi đến bên cạnh Nhiếp Thanh Châu, xoa đầu anh: “Lâu rồi không gặp, đi dạo với anh Triệu một vòng.”
Nhiếp Thanh Châu đồng ý, anh cùng anh Triệu chậm rãi bước đi trong những con hẻm của Thường Xuyên. Những người bán hàng rong ven đường thấy họ đều cất tiếng gọi anh Triệu. Anh Triệu vẫy tay coi như chào hỏi, rồi cười nói: “Lần trước Tiền Phong Dương đánh mày mà mày còn nhịn được, anh tưởng cả đời này thằng nhóc mày sẽ không đến tìm anh nữa chứ.”
“Đó là chuyện riêng giữa em và nó, không thể nhân danh tình cảm giữa chúng ta mà lúc nào cũng làm phiền anh được.” Nhiếp Thanh Châu cười, bước chân anh vẫn còn hơi cứng, nhưng giọng điệu thì rất tự nhiên.
Anh Triệu quay đầu nhìn Nhiếp Thanh Châu, đánh giá anh từ trên xuống dưới rồi nói: “Anh Khiển nói với anh là mày thay đổi tính nết rồi. Anh vốn không tin, nhưng nhìn bộ dạng này của mày, đừng nói là thay đổi tính nết, đến đổi cả hồn anh cũng tin.”
Nhiếp Thanh Châu chỉ có thể cười giả ngốc.
Anh Triệu hút một hơi thuốc rồi gảy tàn: “Anh nghe nói, bây giờ thành tích của mày tốt lắm, top ba của khối thật à?”
“Haizz, may mắn thôi ạ.”
“May mắn cái gì, thằng nhóc mày vốn dĩ đầu óc thông minh, chẳng qua trước đây chưa nghĩ thông thôi. Nếu mày thi đỗ trạng nguyên, vào một trường tốt sau này làm quan lớn, thì đừng quên bọn anh đấy.”
“Chắc chắn rồi. Nếu em có khả năng đó, em sẽ về Thường Xuyên đãi các anh và cả anh Khiển một chầu hoành tráng.” Nhiếp Thanh Châu nương theo ý anh ta, nở nụ cười không chút kiêu ngạo cũng chẳng tự ti.
Anh Triệu nhìn anh một lúc lâu, rồi ung dung mỉm cười, vết sẹo trên trán nhăn lại, anh ta nhổ một bãi nước bọt: “Mẹ kiếp, ghen tị với mày ghê.”
Trẻ trung, thông minh, may mắn như vậy, cuộc đời sau này sẽ khác hẳn với họ.
“Mày cũng không cần nói những lời hay ho đâu. Trước đó mày không liên lạc với bọn anh, tức là không muốn có quan hệ gì với bọn anh nữa. Anh biết, bao nhiêu năm nay loại người nào mà anh chưa từng gặp? Anh cũng không trách mày đâu.” Anh Triệu chỉ vào hai bên đường: “Trước đây lúc mày mới theo anh, mày nói sau này cũng muốn giống như anh, đi đến đâu cũng có người gọi một tiếng anh Triệu.”
“Nếu mày đã rút lui rồi, thì sau này nhất định phải tạo dựng được tên tuổi, đừng nói là Thường Xuyên, cho dù là thành phố, mà cả tỉnh cũng phải có người biết đến tên mày.”
Nhiếp Thanh Châu nhìn anh Triệu. Trong ký ức của “Nhiếp Thanh Châu”, cậu ta đã quen anh Triệu từ lúc mới lên cấp hai. Trong những ngày trốn học đã theo anh Triệu đi lang thang khắp nơi, cậu ta đã từng đỡ dao và đánh nhau giúp anh Triệu, sau này cũng là anh Triệu giới thiệu cậu ta mới theo anh Khiển.
Lúc Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi bị chặn trong hẻm, người giúp anh đánh nhau với Tiền Phong Dương cũng chính là anh Triệu.
Sau này khi Nhiếp Thanh Châu rút lui, anh Triệu còn gọi điện đến mắng anh một trận, hỏi tại sao không nói trước với anh ta.
Nhiếp Thanh Châu của ngày xưa thật sự coi anh Triệu như anh trai, và vào khoảnh khắc này, Nhiếp Thanh Châu cảm thấy có lẽ anh Triệu cũng thật sự coi anh của ngày xưa như em trai.
“Vâng, em sẽ cố gắng.”
Đây là câu nói thật lòng đầu tiên của Nhiếp Thanh Châu với anh Triệu.
Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Đánh giá:
Truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Story
Chương 27: Trả đũa
10.0/10 từ 25 lượt.
